Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:23
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ký mở cửa trở ! Tin tức tung khiến giới sành ăn reo hò ầm ĩ, truyền tai khắp nơi.

"Đợi chờ bấy lâu cuối cùng ngày cũng tới~ Cái Tết mà dài lê thê thế !"

 

"Một gã cu li vài ngày cho , tối nay nhất định ăn! Chờ với!"

 

"Dù Tết cũng ăn bao nhiêu đồ ngon nhưng vẫn nhớ món tiệc thịt lợn của nhà họ Ôn quá... Ăn một là cứ vương vấn mãi thôi."

 

"Đừng mơ mộng nữa, thấy thông báo của Ôn Ký ? Lần mở cửa tiệc thịt lợn , chủ yếu vẫn là lẩu lòng bò, bổ sung thêm mấy loại cơm chiên."

 

"Cơm chiên cũng mà, xem , nào là cơm chiên lạp xưởng, cơm chiên dứa. duyệt!"

 

Khu vực bình luận rôm rả vô cùng, ngoài phố vẫn còn vương chút phong vị ngày Tết, nhiều cửa hàng cũng đang lục tục dọn dẹp để chuẩn khai trương ngày mai. Hai cửa tiệm sát vách Ôn Ký cũng lượt mở cửa. Bố Khúc đến dọn dẹp tiệm thuốc, còn mang biếu Ôn ít cao A giao. Bố Khúc đợt Tết vốn gầy nhiều, giờ thấy qua Tết mà vẫn chẳng béo lên tí nào. Mẹ Ôn hỏi xem ông cụ còn sang khám , bố Khúc xoa xoa cằm: "Mấy hôm nữa cụ sang. Cụ giờ còn dẫn theo cả đồ , sang ?"

 

Mấy hôm ông sang thăm, cụ còn hỏi bao giờ tiệm mới mở cửa nữa. Bố Khúc nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sư bảo, cụ về nhà cứ hối hận mãi..." Hối hận chuyện gì? Dĩ nhiên là hối hận vì tiệm t.h.u.ố.c đóng cửa sớm quá, cụ hụt mất bữa tiệc thịt lợn của Ôn Ký! Ngay cả bố Khúc cũng khỏi tiếc nuối. Món tiệc thịt lợn ngon đến thế mà nếm thử, quả thực thể liệt danh sách những điều đáng tiếc nhất đời .

 

Mẹ con Tống Tuệ cũng kịp lúc từ vùng Đông Bắc trở về. Một kỳ nghỉ Đông gặp, Tống Tuệ béo lên mấy cân, da dẻ cũng trắng trẻo hơn. Bà vác một bao tải đồ khô to tướng đặt phịch xuống, chống nạnh dõng dạc : "Toàn là đồ nhà tự phơi đấy!" Cái bao tải to nhét chật cứng, đặt xuống mà cảm giác mặt đất xung quanh cũng rung rinh.

 

Tống Tuệ nhiệt tình mở miệng bao cho Ôn xem: "Đây là khoai tây khô , đây là đậu quả khô, cái là cà tím khô, củ cải khô. Còn cả nấm hương rừng nữa." Nghe đến nấm hương rừng, Ôn vội vàng từ chối: "Quý giá quá, nhà chị cứ giữ lấy." Nấm hương rừng bây giờ đắt xắt miếng, năm ngoái Ba Ôn thấy ở chợ, hỏi mới hơn một trăm tệ một cân, mà vẫn bán chạy như tôm tươi, một buổi chiều là sạch sành sanh.

 

Tống Tuệ gạt : "Quý hóa gì , chị cứ cầm lấy... Để xem nào, , còn cái nữa." Bà lôi từ trong bao hai hũ lớn hạt thông và hạt phỉ. Một bao tải to, bà lôi bày chật cả một cái bàn lớn. Ôn Phạn thấy đống rau khô là mắt sáng rỡ, liền mời con Tống Tuệ lát nữa sang ăn cơm. Tống Tuệ vui vẻ nhận lời.

 

Ôn Phạn hào hứng bảo bố mua một con gà về, tối nay sẽ món gà hầm nấm hương. Gà tươi cần chần qua nước sôi, chỉ cần ngâm sạch m.á.u là thể cho nồi. Thêm chút đường phèn để thắng màu, xào gà cho săn cho gia vị hầm. Nấm hương ngâm mềm rửa sạch, thêm ít khoai tây khô. Cái nồi gang lớn hầm đến khi hương thơm tỏa ngào ngạt, khoai tây khô bắt đầu mềm bở, nước dùng từ nhạt màu chuyển sang đậm đặc, sóng sánh.

 

Cả một kỳ nghỉ Đông gặp, Dương Thao - béo lên trông thấy - ngửi thấy mùi hương là bắt đầu mê mẩn: "Thơm quá mất!" Ôn Phạn tay cầm muôi, thản nhiên liếc . Dương Thao bỗng thấy chút chột , sực nhớ điều gì đó, liền hiểu ngay: "Ấy, chẳng là dạo bận streamer, về quê tìm tư liệu ? Thế nào, kỳ nghỉ nhóm của Dương Phỉ đến thêm ?"

 

Dương Thao cũng hối hận. Ban đầu định kỳ nghỉ Đông sẽ đến thêm để sẵn tiện quảng cáo cho Ôn Ký. năm nay cứ nằng nặc đòi về quê, nghĩ bụng cũng cần phong phú nội dung kênh nên theo luôn. Đi vội quá chẳng kịp với Ôn Phạn một tiếng. Cứ ngỡ nhóm Dương Phỉ sẽ đến, ai ngờ ai nấy đều việc bận cả.

 

Ôn Phạn hừ một tiếng, tỏ ý khinh bỉ thói thất hứa của Dương Thao. Anh hì hì, móc từ trong túi một hũ lớn: "Đừng giận nữa, tặng em đồ ." Một hũ tròn to bằng bàn tay, bên trong là một lớp mứt đặc quánh màu trắng sữa. Ôn Phạn mở nắp ngửi thử, lúc mới hài lòng: "Mật ong xịn đấy."

 

"Còn ." Dương Thao đắc ý: "Đây là tự tay tìm ở chân núi thu mua đấy." Mật ong của hoa đoạn đặc như mỡ lợn, mở nắp thấy mùi hương hoa nồng nàn. Ôn Phạn đặt hũ mật sang một bên, thuận tay thêm một đĩa ngô xào hạt thông.

 

Tống Tuệ dọn dẹp tiệm xong cũng sang chơi, hai gia đình tranh thủ lúc khách tối đến cùng ăn cơm. Nồi gà hầm nấm hương mở nắp tỏa một làn khói thơm nghi ngút. Khi làn khói trắng tan , những miếng gà mềm rục nóng hổi, khoai tây khô vàng nhạt và những đóa nấm hương rừng nở rộ trong nước dùng hiện mắt. Hương vị tươi ngon của nấm rừng khác biệt hẳn với các nguyên liệu khác, ngay cả miếng thịt gà ăn cũng thấy lạ miệng, vị đậm đà của nước sốt hòa quyện cùng vị thanh tao của nấm. Nước dùng màu nâu đỏ thấm từng thớ thịt gà, ngon đến mức thốt nên lời. Nấm hương rừng thì dai thơm, mang đậm thở của núi rừng, mũ nấm mướt mịn, chân nấm dai giòn, khoai tây khô thì bở dẻo.

 

Chan cả nước lẫn cái bát cơm, vị ngọt của nấm núi và vị béo của thịt quyện , khiến bát cơm trắng trở nên vô cùng sống động và hấp dẫn. Dương Thao ăn đến no căng rốn, vỗ bụng bảo thể ăn thêm nữa. Ôn Phạn liếc bát cơm sạch sẽ thứ 3 ba... Ừ, đúng là ăn thêm thật.

 

Chẳng mấy chốc khách tối kéo đến, cửa ngửi thấy mùi thức ăn còn vương trong tiệm, còn xuống mà bụng kêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-139.html.]

"Bà chủ ơi, cho một suất cơm chiên dứa!" Ôn Phạn cởi tạp dề, tựa một bên xem bố chiên cơm. Hiện tại tiệm chỉ ba loại cơm chiên: cơm chiên dứa, cơm chiên lạp xưởng và đơn giản nhất là cơm chiên trứng. ngay cả ba loại đơn giản , Ba Ôn cũng thể gọi là chủ . Cơm chiên lạp xưởng còn thể dựa vị của lạp xưởng để gánh bớt, hai loại còn Ôn Phạn vẫn thực sự hài lòng.

 

Ba Ôn nín thở tập trung chảo, đúng theo các bước Ôn Phạn dạy. khi xong suất cơm chiên dứa, Ôn Phạn giữ suất đó , đích một suất khác. Ba Ôn nản lòng vô cùng. Con gái rõ ràng gì, nhưng ông vẫn thấy hổ thẹn, ngay cả bát cơm chiên cũng xong, ông thật sự coi là một đầu bếp ?

 

Ôn Phạn nhanh tay xong một suất cơm chiên dứa cho khách, phần còn cô đổ nồi, thêm chút gia vị xào một lát, đó rắc thêm một lớp phô mai vụn cho lò nướng món cơm bỏ lò. "Bố, , bố cứ luyện thêm là ." Nói thì , nhưng Ba Ôn cũng điểm yếu của . Ông kỹ năng d.a.o kéo nhất, nêm nếm bình thường, nhưng kém nhất chính là việc canh lửa.

 

Trước sự cổ vũ của con gái, ông gắng gượng lấy tinh thần: "Được... , con bảo tuyển , con yêu cầu gì ?"

Ôn Phạn đáp: "Cứ như con , tuyển chút nền tảng, xào nấu cơ bản là ." Ba Ôn nhíu mày. Ôn Phạn đầu , hiểu ngay bố đang lo lắng chuyện gì. "Bố, bố sợ tuyển đến học lỏm ?" Lời huỵch toẹt khiến Ba Ôn lắc đầu. Người đến học lỏm vài chiêu thì cũng chẳng . Ông chỉ sợ tuyển kẻ tâm địa xa, bếp phá rối thì mới đáng lo.

 

Ôn Phạn đề nghị: "Hay là... tuyển thẳng một gì về dạy từ đầu?"

 

"Thế chẳng là nhận đồ cho con ?"

Ôn Phạn đến hai chữ đồ là xua tay lia lịa. Nhận đồ á? Cô chẳng thèm! Chẳng xa, cứ nhà bên cạnh, cụ Đoàn già thế mà ngày nào cũng canh chừng bắt đồ giảm cân... Cái khổ đó cô chịu nổi .

 

Cả nhà bàn bạc mãi vấn đề, cuối cùng đành cứ treo thông báo tuyển lên xem ai thực sự phù hợp . Thông báo dán ngoài cửa, chẳng mấy chốc chụp ảnh đăng lên mạng.

"Nhà Ôn Ký tuyển kìa!" Đi kèm là bức ảnh thông báo: [Tuyển một nhân viên phụ bếp, lương cơ bản 6500 tệ, bao ăn bao ở, tuổi từ 18 trở lên, phân biệt nam nữ, nghỉ tháng 4 ngày. Yêu cầu: Có kinh nghiệm sơ chế, băm chặt, kỹ năng d.a.o kéo cơ bản, ưu tiên chứng chỉ.]

 

Bên là hàng loạt bình luận:

"Aaa, bao ăn kìa! duyệt!"

 

"Điều kiện hấp dẫn quá, cũng ."

 

"Này, hăng m.á.u cái gì thế? Một tiệm nổi tiếng thế mà trả lương 6500, nghỉ cuối tuần, còn yêu cầu chứng chỉ. Nói thật các bạn chẳng hiểu thị trường gì cả, với yêu cầu bên ngoài trả bảy tám nghìn bao ăn ở là chuyện thường."

 

"Chúng hiểu thị trường thật, nhưng bạn cũng đừng lôi tiệm nọ. Tiệm nổi tiếng là do tự vận động nên, chứ dựa đầu bếp mới đến . Vả bảo ưu tiên chứng chỉ chứ bảo chứng chỉ là ."

" đấy, riêng cái khoản bao ăn là hấp dẫn đến mức nào . Một bữa cơm ở Ôn Ký bao nhiêu tiền cơ chứ. Với tay nghề của nhà họ Ôn, tuyển phụ bếp thế là nhân đạo lắm , chứ nếu họ bảo tuyển học việc lương hai ba nghìn chắc vẫn khối xin ."

 

"Thực sự là ... Không chủ tiệm để mắt đến ? nghiệp trường nấu ăn, từng phụ bếp ở khách sạn năm hơn một năm, đó đầu bếp cho quán của họ hàng hai năm. Chịu áp lực công việc, chứng chỉ, nếu mai đến báo danh luôn."

 

"! từng tự mở quán ăn, cũng chứng chỉ đây!"

 

Mẹ Ôn dán thông báo xong cứ ngỡ ba bốn ngày mới , ai ngờ ngay tối hôm đó tìm đến tận tiệm. Ai nấy đều hăng hái, thậm chí còn mang theo cả bằng cấp. Đang lúc giờ cơm, Ôn Phạn cũng chẳng bày vẽ thủ tục rườm rà. Có năm sáu tìm đến, Ôn đều mời cả bếp. Ôn Phạn khoanh tay ngực, gật đầu chào. Mấy đến ứng tuyển thầm đ.á.n.h giá cô bé, cố giải thích sở trường món gì, hệ phái nào. Ôn Phạn chỉ buông một câu: Hệ phái gì gác , cứ chiên cơm . Thái rau, chiên cơm, gia vị bàn cứ tự nhiên mà dùng.

 

Từng đĩa cơm chiên bưng , Ôn Phạn nếm thử, còn theo hỏi thấy ba Ôn nếm.

Ôn Phạn nuốt miếng cơm chiên rõ ràng là mặn quá mức, đáp: "Đầu bếp chính là , gọi bố gì."

 

 

Loading...