Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:19
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi việc kinh doanh của tiệm nhà họ Ôn đang diễn vô cùng náo nhiệt, thì ở phía bên , chuyện tại Kim Ngọc Lâu vẫn cứ trượt dài đà sụp đổ thể cứu vãn.

Cũng giống như đa phần các cửa tiệm lâu đời khác, Kim Ngọc Lâu vốn chẳng thạo việc marketing mạng. Những lời bình luận tiêu cực ập đến bất ngờ khiến gã thiếu gia chủ tiệm trẻ tuổi cuống cuồng mất hết phương hướng. Vốn dĩ dịp Tết là lúc ăn khấm khá nhất trong năm, nhưng ngặt nỗi khách quen cũng ảnh hưởng bởi tin đồn mạng nên chẳng còn ai lui tới nữa.

Kim Ngọc Lâu ngày một vắng vẻ. Một tuần , lượng khách mỗi bữa ăn đầy ba phần mười so với . Thấy khách khứa thưa thớt, Nhị Kim liền hiến kế cắt giảm nhân sự. Bất kể là hậu cần bếp nhân viên chạy bàn phía , thấy ai rảnh rỗi là lão đòi đuổi thẳng để giảm chi phí.

Gã thiếu gia thấy cũng lý, chẳng thèm suy nghĩ mà cứ thế dựa theo danh sách Nhị Kim đưa để sa thải nhân viên. Đến khi Tam Kim tiệm, lão sững sờ nhận những cài cắm bếp đều Nhị Kim tống khứ sạch...

Nhìn gã thiếu gia đang tràn trề hy vọng hỏi cách nào giải quyết , liếc sang Nhị Kim đang một bên lộ rõ vẻ đắc ý, Tam Kim khẽ lạnh trong lòng.

"Sư phụ Tam Kim, chuyện gỡ từ khóa mạng liệu thỏa ?"

Nói cũng thật đen đủi, dạo chẳng tin tức gì lớn nên cái tên Kim Ngọc Lâu cứ thế đem mổ xẻ. Nào là chuyện thầy trò mâu thuẫn, đồ ăn chế biến sẵn, chuyện ẩm thực đến cả tranh chấp cổ phần... Những nội dung nhạy cảm ngày nào cũng bóc phốt, phân tích, khiến cái nhiệt độ c.h.ế.t tiệt cứ dai dẳng mãi thôi.

Vốn dĩ thiếu gia cũng từng nghĩ đến việc quảng bá mạng, nhưng giờ đây cái gọi là lưu lượng dồn đường cùng, gã chỉ tự tát một cái! Mạng với chả mẽo! Đáng lẽ gã cứ nên an phận mà ăn cái danh tiếng cũ của cha ông để mới !

Tam Kim lên tiếng trấn an: "Cũng chút manh mối ... Bên thể một bộ combo marketing xoay chuyển tình thế, thì chúng còn phất hơn xưa chứ. Chỉ điều, tiền nong thì..."

Thiếu gia chẳng mảy may nghi ngờ, vội vàng chuyển khoản cho lão. Cầm tiền, sư phụ Tam Kim nán lâu mà báo bận ngay. Lão , nhưng tình hình trong tiệm càng thêm hỗn loạn.

Nhân viên phục vụ mất một nửa, còn cũng thất vọng mà chọn cách xin nghỉ việc. Chẳng mấy chốc, ba phần mười lượng khách ít ỏi còn cũng bắt đầu khiếu nại chất lượng phục vụ giảm sút. Vốn dĩ tiệm công kích vì món ăn gì, những khách còn chịu đến là dân ăn. Họ thể quá khắt khe về khẩu vị, nhưng nhất định phục vụ chu đáo. Thế mà nay Kim Ngọc Lâu vì tiết kiệm tiền nên phục vụ kiểu nửa vời, khách khứa phàn nàn xong cũng một trở .

Hàng tá chuyện rắc rối đổ dồn lên đầu khiến thiếu gia kiệt sức, tinh thần mệt mỏi rã rời.

Chẳng mấy chốc đến Tết Ông Công Ông Táo. Ngày hôm đó, tuyết rơi trắng xóa trời đất. Dự báo thời tiết đây sẽ là trận tuyết lớn nhất trong mùa đông năm nay. Trên tivi, ngoài việc dự báo thời tiết và nhắc nhở dân hạn chế ngoài, còn đưa tin về kế hoạch vận tải dịp Tết.

"Hiện tại các bộ phận chuẩn sẵn sàng các biện pháp để đối phó với làn sóng xuân vận sắp tới..."

Sư phụ Đại Kim những ngày cũng chẳng buồn khỏi cửa. Ngoài việc ở nhà xem tivi, lão đều bảo Tiểu Cát qua tiệm họ Ôn mua đồ ăn cho hai thầy trò mỗi ngày hai bữa. Khách đến tiệm họ Ôn ngày một đông, mà thực đơn của Ôn Phạn thì dường như dài vô tận.

Bữa tối nay, món thịt heo rim và canh thịt dưa chua mà Tiểu Cát mang về khiến Đại Kim vẫn còn tấm tắc mãi. Đồ mang về nguội, nhưng cho lên bếp hâm là hương thơm nồng nàn nức mũi.

Từng miếng thịt khoác lên lớp nước sốt bóng loáng như gương. Thịt chiên tầm, ngoài giòn trong mềm, lớp vỏ bột cực mỏng bọc lấy phần thịt thăn lợn mềm mướt. Vị nước sốt mặn thơm thoang thoảng chút ngọt thanh, khác hẳn cái vị chua ngọt gắt của món thịt heo chua ngọt. Cái hương mặn mòi của món thịt rim khiến ăn hoài chán. Vài miếng ớt xanh đỏ điểm xuyết món ăn thêm phần rực rỡ. Nước sốt thấm đều từng thớ thịt, rõ ràng đây là một món cực kỳ tốn cơm.

Sư phụ Đại Kim vốn ăn nhiều cơm, nhưng Tiểu Cát thì cứ thế lùa từng miếng lớn, ăn một miếng thịt kèm vài miếng cơm, như thể sợ nghẹn, vội vàng húp thêm một ngụm canh thịt cho xuôi họng.

Chiếc thìa khuấy nhẹ, hương dưa chua đậm đà quyện trong làn nước nghi ngút xộc thẳng cánh mũi. Nước dùng từ xương hầm ngọt thanh, vị dưa chua dịu dàng hòa quyện tinh tế. Từng miếng thịt thái mỏng bọc một lớp tinh bột khoai lang mỏng dính, ăn thấy trơn tuột, dai dai mà vẫn giữ sự tươi non của thịt thăn.

Húp thêm một ngụm canh, những miếng dưa chua hầm đến độ mềm nhừ tan ngay trong miệng, mang cảm giác ấm áp vỗ về thật khó chối từ.

Đại Kim ăn xong liền hỏi đồ : "Ăn xong món canh , con cảm nhận gì ?"

Đây trở thành tiết mục cố định hàng ngày của hai thầy trò. Giống như đang kiểm tra bài vở, Đại Kim mượn những món ăn xuất sắc của nhà họ Ôn để dạy dỗ giúp đồ tiến bộ hơn.

Tiểu Cát gãi đầu: "Dưa chua khéo, giống loại bán đại thị trường... Trong canh hình như cho thêm chút giấm trái cây?"

Đại Kim gật đầu: "Nếm điểm cũng coi như tiến bộ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-135.html.]

khi hỏi kỹ là giấm gì thì Tiểu Cát đành chịu. Đại Kim thầm nghĩ, đa phần là giấm táo hoặc giấm lựu... lạ là, loại giấm chẳng giống bất kỳ loại nào lão từng nếm qua, cứ như là tự ủ . Càng nghĩ đến khả năng , Đại Kim càng mong mùa xuân đến thật mau để lão sớm đóng gói thằng t.ử gửi sang cho Ôn Phạn. Đừng là đòi lương, lão thậm chí còn sẵn lòng bỏ thêm tiền túi cho nữa là!

Hai thầy trò đang trong căn phòng ấm áp xem tivi thì bỗng chuông cửa vang lên.

"Ai thế nhỉ?" Tiểu Cát lẩm bẩm, ngoài trời tuyết đang rơi dày đến mà.

Vừa mở cửa , thấy một đó, tóc tai lông mày dính đầy tuyết, gương mặt tái nhợt chút huyết sắc.

"Tiểu Cát, ai đấy?" Thấy đồ ngây hồi lâu lên tiếng, Đại Kim vọng hỏi.

Người mấp máy môi, mãi mới thốt một câu khàn đặc: "Đại sư phụ..."

Người nọ lảo đảo bước , ở cửa dám tiến gần. Đại Kim cũng im lặng. Phải hồi lâu , đối phương mới quỳ sụp xuống.

"Đại sư phụ... con sai ." "Con nên lời , nên tự bày trò xằng bậy." "Đại sư phụ... Tam Kim... lão lừa sạch tiền của con . Giờ con tìm thấy lão cả." "Tiệm giờ chẳng còn gì nữa, con với thế nào..."

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà gã thiếu gia như biến thành khác. Cái vẻ hăng hái, đắc chí biến mất, đó là sự suy sụp đến t.h.ả.m hại. Ngay chính gã cũng ngờ rằng sư phụ Tam Kim nhẫn tâm lừa . Lão bảo lấy tiền của quán lo liệu việc gỡ bài, đó dùng đủ lý do để moi tiền, tổng cộng lừa mấy triệu tệ. Tiếp đó, lão bảo cần các loại giấy phép và con dấu của tiệm, thiếu gia cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà đưa hết cho lão.

Suốt hơn một tuần qua, gã hề nghi ngờ lão nửa lời. Cho đến khi chủ nợ tìm đến tận nhà. Họ rành rọt rằng Tam Kim đem tiệm thế chấp cho bọn họ để vay nặng lãi bảy ngày. Giờ đến hạn, tìm thấy nên họ đến để thu tiệm.

Thiếu gia thành tiếng. Chỉ một đêm, thứ đều tan thành mây khói. Tuy gã đến mức trắng tay, nhưng Kim Ngọc Lâu là tâm huyết cả đời của cha gã, mà gã chỉ vì nhẹ cả tin và vài quyết định hấp tấp mà đ.á.n.h mất tất cả. Giờ gã đối mặt thế nào đây?

Sắc mặt Đại Kim xanh mét. Lão từng nghĩ Kim Ngọc Lâu sẽ lụn bại, nhưng lão tưởng đó sẽ là màn hạ màn chậm rãi của một gã khổng lồ, chứ sụp đổ chớp nhoáng theo cách ! Nỗi đau xót lúc khác hẳn với lúc bán cổ phần. Đại Kim bật dậy, chỉ tay mặt đối phương định mắng nhiếc một trận lôi đình, nhưng cơn giận nghẹn nơi lồng ngực. Đây là đứa trẻ lão nó lớn lên, giờ đây gây một mớ hỗn độn thế .

Tiểu Cát lẳng lặng tránh ngoài, để mặc Đại Kim lớn tiếng chất vấn thiếu gia về đầu đuôi sự việc. Nhìn trời tuyết mênh m.ô.n.g ngoài , Tiểu Cát thầm nghĩ: Sư phụ cứ bảo từ nay quản chuyện Kim Ngọc Lâu nữa, mà dứt chứ.

...

Đợi một tiếng đồng hồ, bên trong im ắng Tiểu Cát mới bước . Thiếu gia lúc ngừng , lặng lẽ một góc.

Đại Kim xoa xoa thái dương: "Lời khuyên thì cứ về mà ngẫm nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt hãy với ." Nói đoạn, lão thở dài một tiếng đuổi gã về.

Tiểu Cát khẽ hỏi sư phụ , liệu Kim Ngọc Lâu việc ?

"Quay cái gì!" Đại Kim chút bực bội. Nếu dạo thường xuyên ăn món nhà họ Ôn , lẽ lão nghĩ khác. giờ đây... lão cay đắng nhận một thực tế: Thời đại của Kim Ngọc Lâu chấm dứt .

"Ta bảo nó trả hết tiền nợ nặng lãi, đó báo cảnh sát bắt lão Tam, còn lão Nhị cũng đá . Ta sẽ mua biển hiệu và thương hiệu Kim Ngọc Lâu. Mặt bằng cửa tiệm thì nó thể giữ , một gã con nhà giàu chỉ thu tiền thuê nhà cũng chẳng ."

"Ta sẽ chọn một địa điểm khác, mở một tiệm nhỏ, treo biển Kim Ngọc Lâu. Lúc nào còn sức thì , lúc nổi nữa thì đến lượt con." "Cái biển hiệu Kim Ngọc Lâu ngóc đầu lên nổi , chờ tương lai trả lời ."

Tiểu Cát dám ho he gì. Cậu mơ hồ cảm thấy sư phụ dường như sắp xếp khác cho , nhưng vạn ngờ sư phụ trở thành kế thừa Kim Ngọc Lâu!

sư phụ Đại Kim chẳng thấy gì vui vẻ. Chỉ một đêm mà Kim Ngọc Lâu đập xây từ đầu, tương lai chẳng ai . Lão Nhị, lão Tam chẳng hạng t.ử tế, thiếu gia thì bùn nhão trát nổi tường, ở cái tuổi lão nào bày vẽ thêm chuyện? đó là tâm huyết của sư phụ lão mà!

Ánh mắt Đại Kim lộ rõ vẻ cô độc. Lão định sẵn là thể rời xa Kim Ngọc Lâu , thì chỉ đành tự tay thôi!

 

Loading...