Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:16
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu đông gia tuổi đời còn trẻ, dẫu đưa đồ ăn sẵn thực đơn chẳng mang kết quả gì, nhưng nào ngờ đ.á.n.h đổi bằng cả danh tiếng của nhà hàng. Cơ ngơi bề thế, tấm biển hiệu vàng son mà cha dốc cả đời gây dựng, thể nhắm mắt ngơ cho đành!

Ấy bảng hot search treo chình ình dòng chữ: [Kim Ngọc Lâu vướng nghi vấn sử dụng đồ ăn sẵn, thương hiệu lâu năm đối mặt với khủng hoảng niềm tin].

Thiếu đông gia tức tốc luống cuống, luýnh quýnh chẳng .

"Nhị sư phụ, Tam sư phụ, bây giờ chúng thế nào đây!"

Gương mặt Nhị Kim vẫn còn vương nét nhợt nhạt của cơn say bỉ tỉ đêm qua. Đối diện với vẻ mặt nóng như lửa đốt của thiếu đông gia, ông há miệng mắc quai, chẳng thốt lên lời nào cho . Tối hôm qua, ba bọn họ mặt ở nhà hàng, thực chất là rủ ngoài ăn mừng.

Sống cái bóng quá lớn của đại sư bao nhiêu năm, nay chợt thoát khỏi, cả ba đều chung một cảm giác: sung sướng mà nơm nớp lo âu. Vui mừng vì từ nay chẳng còn sắc mặt sư sư phụ mà sống; nhưng chính cái lo âu khiến con trốn tránh thực tại. Vậy nên, cả ba mới tìm đến men say, nốc rượu vỗ n.g.ự.c động viên . Rằng đại sư , Kim Ngọc Lâu vẫn cứ là Kim Ngọc Lâu!

Việc Đại Kim sư phụ quyết định bán tháo cổ phần khiến ba bọn họ vui mừng khôn xiết, chỉ sợ ông hối hận. Chiều hôm qua, họ còn hối hả chạy đua với thời gian, cố chuyển tiền cho kịp lúc ngân hàng đóng cửa, mới kéo đến tận nhà Đại Kim sư phụ để ký hợp đồng.

Hợp đồng giấy trắng mực đen rõ ràng, ai nấy đều khấp khởi mừng thầm, nghĩ vớ món hời. Hiện tại, lợi nhuận hàng năm của Kim Ngọc Lâu đều chạm mốc tám con , chia , ba vị đại sư phụ ít nhất cũng đút túi vài triệu tệ. Nay Đại Kim sư phụ rút lui, nhà hàng còn rục rịch đưa đồ ăn sẵn bán, tính tiền hoa hồng chia chẳng càng thêm nhiều !

Men say chếnh choáng, ba càng uống càng hăng, tinh thần phấn khích tột độ cứ như thể sáng mai mở mắt vài triệu tệ rơi túi. Nếu thiếu đông gia trong lúc chén thù chén tạc tiện tay lướt điện thoại, thì lẽ cả ba vẫn còn đang đắm chìm trong men say chiến thắng. Ngay khi lướt thấy phòng livestream của Đại Đoàn Tử, thiếu đông gia linh cảm chuyện chẳng lành. Anh gọi điện thoại mắng cho tên quản lý một trận xối xả, cũng mất luôn hứng nhậu nhẹt. Tiệc rượu tàn, phóng xe về nhà, cắm mặt xem livestream. Cho đến khi tận mắt chứng kiến scandal "túi ni lông gói đồ ăn" bùng nổ.

Thiếu đông gia cảm thấy đầu óc cứ thế "ong" lên một tiếng nổ tung. Bất chấp tất cả, chỉ luống cuống bấm gọi cho những khác. Khổ nỗi nhà hàng đang bận tối tăm mặt mũi, quản lý cũng chẳng rảnh mà máy. Mãi đến lúc điện thoại kết nối, tuôn một tràng c.h.ử.i rủa, thì tên quản lý thèm nhịn nữa c.h.ử.i thẳng:

"Ông đây đếch từ lâu ! Mẹ kiếp! Trả cái mức lương tám ngàn tệ rách nát coi ông như trâu như ngựa ?" "Mày nó cả ngày chỉ chĩa tay năm ngón, lệnh cứ như ỉa. Chẳng qua là mày sinh bọc điều, ông bố , sư phụ giỏi. Giờ đại sư phụ , mày tưởng mày ngon lắm chắc?" "Mày tiêu đời con ạ! Với cái chỉ IQ cạn kiệt của mày, lên tiếp quản đúng là hợp lý quá chứ. Xã hội cần mấy thằng phú nhị đại ngu ngốc như mày, nếu thì của cải phân bổ cho xã hội ?" "Bố mày nghỉ việc!"

Quản lý thì rũ áo , Đại Kim sư phụ cũng chẳng còn, thiếu đông gia c.h.ử.i cho hai mắt đỏ ngầu vằn tia máu. Trơ mắt từ khóa tìm kiếm leo top vun vút, đành bất lực bó tay. Nhị Kim sư phụ và Tam Kim sư phụ cũng trong tình cảnh khốn đốn kém. Cuối cùng, vẫn là Tam Kim sư phụ lên tiếng, bảo rằng quen vài tay chuyên chạy marketing mạng.

"Để thử hỏi xem họ cách nào gỡ hot search xuống , chỉ là khoản tiền ..." Thiếu đông gia như c.h.ế.t đuối vớ cọc, vội vàng cắt ngang: "Trên sổ sách còn tiền!" Đến nước , đừng là tiền trong sổ sách nhà hàng, bất kể là ai chỉ cho một con đường sống, cũng sẵn lòng cung phụng theo!

Cả ba tuyệt nhiên ai hé răng nửa lời về việc tìm Đại Kim sư phụ. Suy cho cùng, mới chiều qua còn vui vẻ chia chác cổ phần của , hôm nay xảy cớ sự . Dẫu cho là kẻ bài trừ mê tín dị đoan đến mấy, trong lòng cũng khỏi lẩm nhẩm vài câu. Chẳng lẽ cái Kim Ngọc Lâu , vắng bóng Đại Kim sư phụ là thực sự sống nổi ? Càng sợ hãi, họ càng dám nhắc tới. Tam Kim sư phụ rút một khoản tiền lớn từ sổ sách rời , ba mạnh ai về nhà nấy ôm một bụng sầu lo.

...

Bên , Đại Kim sư phụ đối với những chuyện chẳng mảy may ngạc nhiên. Ông cất điện thoại, gọi đồ ngoài. "Sư phụ, trời lạnh thế còn định ạ?" Đại Kim sư phụ khẽ ừ: "Ừ, chúng ăn thịt lợn hầm dưa chua."

Lần mới chỉ nếm thử hai món của quán Ôn Ký, nhưng thể phủ nhận, thời gian qua Đại Kim sư phụ trăn trở nhiều. Chiêu mộ nhân tài, tung giá cao, dùng mối quan hệ thầy trò... Đại Kim sư phụ vạch sẵn ngả đường trong đầu, nhưng kịp tay thì lão Nhị, lão Tam đá văng khỏi bàn cờ. Nếu lúc đầu bán cổ phần chỉ là lời trong lúc nóng giận, thì khi thấy ba hăng hái chạy tới ký hợp đồng, Đại Kim sư phụ triệt để c.h.ế.t tâm.

Tấm biển hiệu mà sư phụ để , đến con cháu ruột thịt của còn chẳng coi gì, thì một gã đồ như ông còn ? Thôi bỏ , bao năm qua ông vì sư phụ mà đưa lưng gánh vác dìu dắt đám , nay tóc bạc, ông chẳng quản nổi nhiều đến thế nữa.

Buông bỏ tâm tư, giờ điều Đại Kim sư phụ vướng bận duy nhất chỉ còn đồ . Nhìn Tiểu Cát ngoan ngoãn hí hoáy mở điện thoại gọi xe, sống mũi Đại Kim sư phụ cay xè. Đứa trẻ thật đáng thương, theo ông bao nhiêu năm, ở trong bếp luôn thật thà chất phác nên chẳng thiếu chèn ép. Giờ theo ông , tương lai mù mịt chẳng về .

"Con mặc ấm , tí nữa đến nơi thầy trò gọi thật nhiều món."

Hai thầy trò bắt xe đến quán Ôn Ký. lúc , ba Ôn cũng chở con lợn thứ ba về tới. Dòng xếp hàng cửa quán càng lúc càng đông. Ba Ôn mở cửa xe, một loạt những cái đầu tò mò chụm ngó nghiêng.

"Ôi, lợn tươi thật kìa!"

"Tiết lợn còn kịp đông nữa!"

"Trời đất ơi, con lợn to thế!"

"Chứ , giờ ngoài chợ lợn tầm tạ một, tạ hai là đem mổ . Con sơ qua cũng tạ rưỡi đổ lên."

"Lợn to mới ngon! Sườn lợn to ăn mới !"

"Ông chủ ơi, hôm nay thịt đầu lợn ? thèm món bánh nướng kẹp thịt đầu lợn quá."

Ba Ôn hô hào lùi , khệ nệ bê thịt lợn quán. Quệt mồ hôi trán, ông rạng rỡ: "Có chứ, chứ." Phần đầu lợn, Ôn Phạn chỉ tận dụng tai lợn. Hai cái đầu lợn gom , cô định bụng hôm nay sẽ đem luộc nước tương. Thịt đầu lợn, tai lợn, chân giò lợn thái mỏng kẹp bánh nướng, đó chính là "suất ăn bảo hiểm" của ngày hôm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-132.html.]

Cô gái hỏi câu lúc nãy xong reo lên sung sướng. Nhìn phần thịt lợn tươi rói còn vương máu, cô chẳng mảy may sợ hãi mà chỉ thấy cơn thèm ăn trào dâng.

Thịt lợn đưa bếp và sơ chế theo quy trình quen thuộc. Vẫn là hầm xương ống , Ôn Phạn gạt phần nội tạng sang một bên, phần thịt còn phân chia rõ ràng để chế biến các món khác .

Một tảng thịt ba chỉ thượng hạng, bắc chảo nóng, ốp phần da xuống để cạo sạch lông và khử mùi hôi. Miếng bì lợn cháy xém đen thui đáy chảo, dùng d.a.o cạo sạch đem luộc nguyên tảng để khử tanh. Tiếp đó, quét một lớp nước đường phèn thắng sệt lên bề mặt da lợn.

Miếng thịt khi quét nước đường thái theo kiểu liền d.a.o — một nhát sâu một nhát nông, đứt lìa hai lát thịt. Lúc , Ôn Phạn lấy bột đậu nành rang chín . Bột đậu nành trộn cùng lạc, vừng rang xay nhuyễn, thêm chút hạt hướng dương và hạt óc chó. Phần nhân độ thô xốp như cát mịn, quá nhuyễn, xào lên dậy mùi thơm nức của các loại hạt.

Tiếp đến, nhồi chặt phần nhân giữa hai lát thịt lợn thái liền, xếp ngay ngắn đáy bát. Nấu chảy đường đỏ, trộn cùng gạo nếp và vỏ quýt, đó rải đều lớp cơm nếp lên cùng của bát thịt. Cuối cùng, cho cả bát nồi hấp.

Ôn Phạn liếc đồng hồ, món Thịt kẹp nhân ngọt ít nhất cũng hấp hai tiếng mới đạt độ ngon hảo.

Chuẩn xong món Thịt kẹp nhân ngọt, gạo nếp vẫn còn dư khá nhiều. Ôn Phạn tiện tay luôn món Thịt viên ngọc trai. Nhân thịt băm vo tròn, lăn qua lớp nếp trắng ngần, từng viên từng viên sáng trong, đẽ vô cùng.

...

Hương thơm lan tỏa từ trong bếp khiến thực khách đang chầu chực ngoài cửa nhấp nhổm yên. "Thơm quá, đang Thịt khâu nhục bảo tháp ?"

"Mơ , Ôn Ký ít khi nấu món cũ lắm."

"... Ôi hối hận quá mất! Hôm nhỏ cùng phòng rủ xếp hàng, cứ tưởng Ôn Ký cũng giống mấy quán sống ảo khác mạng nên thèm . Cảm giác như đ.á.n.h rơi cả tỷ bạc !"

"Hôm nay đông ghê, chắc xem livestream tối qua xong mới kéo đến đây."

Đang trò chuyện rôm rả, mấy trẻ tuổi bỗng chú ý tới Đại Kim sư phụ đang trong hàng. Ông cụ đang im lặng lắng đám thanh niên oán thán và bình phẩm. Trong những lời bàn tán , ít câu mỉa mai, khinh miệt Kim Ngọc Lâu. Nghe thôi mà mặt mũi ông nóng ran.

"Bác ạ." Đại Kim sư phụ kịp để ý, một chiếc ghế đẩu đẩy đến mặt. Cậu thanh niên gần nhất nhiệt tình mời ông .

"Không, , ." Đại Kim sư phụ xua tay lia lịa. cuối cùng ông vẫn mấy thanh niên phía ép xuống: "Không bác, đây là ghế của quán Ôn Ký, họ vẫn để ngoài cửa cho khách mà."

Thường thì chỉ những xếp hàng đầu tiên mới ưu tiên ghế , nhưng lúc đám thanh niên phía chủ động nhường . Đại Kim sư phụ chút bàng hoàng. Trong đầu ông chợt vang lên câu của Nhị Kim lúc . "Sư , lo xa quá . Kim Ngọc Lâu chúng theo định hướng cao cấp, phục vụ món ăn cũng chọn lọc khách hàng. Đám sinh viên mới trường bọn sinh viên đại học, là đối tượng khách hàng mục tiêu của chúng !"

Không đối tượng khách hàng ? Đại Kim sư phụ cảm thấy trong lòng nghẹn đắng. Hồi ông chỉ lờ mờ thấy sư sai, nhưng chẳng tìm lý lẽ nào để phản bác. khi ở đây, bao bọc bởi sự nhiệt thành của những trẻ tuổi , ông mới bàng hoàng nhận sai lầm của Kim Ngọc Lâu mới ngày một ngày hai. Những ánh khinh miệt lẩn khuất, sự chê bai luôn thường trực môi, thái độ trịch thượng chỉ trích khách hàng... Tất cả đẩy họ ngày một rời xa những thực khách bình dân. Thất bại của họ là điều tất yếu.

Đại Kim sư phụ khẽ thở hắt một . Đám thanh niên phía bỗng nhiên xôn xao. "Chuyện gì thế?" Đại Kim sư phụ hỏi. Cậu thanh niên vui vẻ đáp: "Bà chủ bảo trời lạnh quá nên tặng chút canh uống cho ấm ."

Nước hầm xương lợn của quán Ôn Ký ninh liên tục mấy ngày liền, nước xương trắng đặc, rắc thêm chút hành lá, rau mùi và kỷ tử. Canh hề mặn, chỉ cần uống một bát nhỏ xíu là cả lập tức ấm lên. Đại Kim sư phụ cũng bưng một chiếc bát giấy nhỏ, nhấp một ngụm. Tiểu Cát thấy ông ngừng uống, định đưa tay đỡ lấy bát. Đại Kim sư phụ lắc đầu, nâng bát uống cạn một .

...

Hơn 11 giờ trưa, Ôn bắt đầu phát thứ tự. Đại Kim sư phụ đến sớm nên lấy khá ở nhóm đầu. Những đến thì may mắn như . Vì hiệu ứng bùng nổ mạng, thứ tự hôm nay vơi cực nhanh, phân nửa dòng phía đành ngậm ngùi chịu cảnh tay trắng. Cuối cùng, Ôn phát những chiếc thẻ nhựa tròn, báo rằng hôm nay quán bánh nướng kẹp thịt.

"Có thể kẹp thịt đầu lợn, tai lợn, chân giò luộc, , cả lòng non xào khoai tây nữa nhé."

Vốn dĩ Ôn Phạn định món lòng non, nhưng thấy mạng ai nấy đều nhung nhớ món lòng non xào khoai tây tha thiết quá, nên đành cho ngôi tái xuất giang hồ. Rất nhiều háo hức reo lên: "Cho lòng non xào khoai tây!" Chỉ cần xem livestream hôm qua là ai cưỡng sức hấp dẫn của món !

Chẳng mấy chốc, quán bắt đầu mở cửa đón khách. Đại Kim sư phụ theo đợt khách đầu tiên bước , xuống một chỗ rộng rãi cạnh cửa sổ. Món đầu tiên mang lên chính là Thịt viên ngọc trai. "Chỉ đúng ba phần, ba mươi tám tệ một phần!"

Tiểu Cát chạy nhanh như chớp, giật ngay phần đầu tiên trong ánh mắt ghen tị của bao . Những hạt gạo nếp bám quanh viên thịt tản ánh sáng lấp lánh như ngọc, điểm xuyết vài cọng hành xanh khiến viên thịt càng thêm phần dễ thương, ngon mắt. "Ăn con."

Đại Kim sư phụ gắp viên đầu tiên. Viên thịt trắng ngần bao bọc bởi những hạt gạo nếp căng mẩy, tựa như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Đưa miệng, lớp nếp bên ngoài nhờ hấp chín tới mang độ mềm dẻo nhưng vẫn giữ chút dai nhẹ của hạt gạo. Phần nhân thịt bên trong vô cùng chắc nịch, nhồi đập kỹ càng nên cực kỳ đàn hồi. Nước thịt ngọt lịm thấm đẫm từng hạt gạo, tạo nên một viên thịt béo ngậy mà hề ngán. Thỉnh thoảng nhai trúng một miếng củ mã thầy xắt hạt lựu giòn ngọt, hương vị của viên thịt càng trở nên phong phú, cuốn hút.

Đại Kim sư phụ ăn liền mấy viên mà vẫn dừng đũa. Tiểu Cát đành vội vàng ngăn , sợ sư phụ ăn nhiều đồ nếp khó tiêu. lúc , Ôn cất giọng thông báo món Thịt kẹp nhân ngọt. Tiểu Cát thấy sư phụ cứ dán mắt , đành ngoan ngoãn lẳng lặng lên tranh phần.

 

Loading...