Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 120
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:54:36
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Ôn cũng chẳng hiểu cớ sự thành thế .
Bắt đầu từ ngày thứ hai, hầu như thực khách đến quán ăn xong đều ngỏ ý mua đậu phụ. Họ rỉ tai rằng Ôn Ký bây giờ bán kèm cả đậu phụ nữa.
"Giờ mua chút đậu phụ bằng bếp củi khó lắm. Dạo nhờ mua tít ngoài xưởng đậu phụ tận ngoại ô, giá cả cũng chẳng rẻ gì mà ăn ngon."
Thế mà đậu phụ bếp củi của Ôn Ký, ai nấy ăn xong đều tấm tắc khen đúng chuẩn hương vị xưa.
Thời buổi mạng internet phát triển một cái lợi là, món ngon đồ lạ gì cũng chẳng thể giấu kín lâu.
Bên tài khoản của quán Ôn Ký tràn ngập những cơn mưa lời khen, vô tình thu hút sự chú ý của ít vốn dĩ chẳng mấy mặn mà với cái gọi là Đại tiệc đậu phụ.
Đậu phụ bếp củi? Hương vị tuổi thơ?
Khá nhiều rạo rực thử, cảm thấy món đáng để trải nghiệm.
Tất nhiên, cũng kẻ gõ phím tỏ vẻ đau buồn, than vãn rằng Ôn Ký nay biến chất .
[Momo: Sao sặc mùi "Founder" (nhà sáng lập/chủ thương hiệu) thế , một quán ăn nhỏ bình dân giờ cũng bắt đầu giở trò bán câu chuyện thương hiệu ?]
[Anh Cương: Chuẩn luôn, một miếng đậu phụ bé tẹo mà hét giá mười tệ! Dưới lầu nhà bán nguyên một tảng to đùng cũng chỉ hai, ba tệ!]
[Coco: Hehe, dự đoán kết cục từ lâu . Chiêu trò đ.á.n.h bóng tên tuổi cuối cùng cũng quy tiền thôi. Giờ thấy quán đông khách là bắt đầu lùa gà cắt tiết. Hương vị tuổi thơ cái nỗi gì? Sặc mùi lùa gà thì !]
...
Mấy kẻ ném đá giấu tay cứ đinh ninh bình luận của sẽ đám đông hùa theo tung hô, ai dè bên là một trận mưa gạch đá tơi bời hoa lá ném thẳng mặt họ.
[Bé Tĩnh: Ơ , gì chụp mũ là "Founder" nọ, thấy quy chụp quá đáng ? Nếu quán thực sự kiếm chác, thiếu gì cách hái tiền, bán một miếng đậu phụ mười tệ thì lùa bao nhiêu gà?]
[Mẹ bé Huệ: Chuẩn luôn! Chưa tìm hiểu kỹ mà to mồm. Từ đầu chí cuối quán hề quảng cáo bán đậu phụ , là do bọn ăn xong thấy ngon quá nên năn nỉ đòi mua đấy chứ. Về khối còn buồn thiu vì mua nữa kìa!]
[Ngắm Biển: Có những kẻ tâm địa hẹp hòi thì cũng thấy tối tăm. Nếu thực sự nghi ngờ, cứ việc vác xác đến ăn thử một . Nếu ăn xong mà vẫn gào lên mười tệ một miếng đậu phụ là đắt, xin c.h.ặ.t đ.ầ.u bằng hai tay!]
...
Cuộc khẩu chiến nảy lửa phần bình luận cứ thế kéo dài ròng rã mấy ngày trời.
Thực tế thì tại quán, lượng khách đến chuyên để mua đậu phụ bếp củi cũng tăng lên đáng kể.
Mẹ Ôn đành mỏi miệng giải thích rằng đậu phụ của quán chỉ dùng để chế biến món ăn, vốn dĩ ý định đem bán.
"... Cháu chỉ mua đúng một miếng thôi mà!"
Trước ánh mắt khao khát, năn nỉ của đám đông, Ôn mềm lòng, cuối cùng đành nhượng một ít.
"Mỗi chỉ mua đúng một miếng thôi nhé, ngày mai đừng đến nữa, quán thực sự bán !"
Lời căn dặn của Ôn như gió thoảng ngang tai, chẳng mấy ai thèm để tâm. Ngay sáng sớm hôm , Ôn mở cửa thấy mấy bóng co ro chầu chực thềm.
Hỏi mới , hóa là khách đến mua đậu phụ, sợ trễ thì hết phần.
Mẹ Ôn cạn lời:...
Đành bàn bạc với Ôn Phạn xem thể dư một chút .
Ôn Phạn gật đầu đơn giản: "Chuyện nhỏ, thêm một mẻ nữa là xong. Nhà cũng cất đông một ít, để dành Tết ăn đậu phụ đông lạnh!"
Tay nghề đậu phụ bếp củi của Ôn Phạn ngày càng lên tay. Nếu như đầu tiên còn căng mắt tập trung cao độ, thì giờ đây cô bé nhắm mắt cũng thành phẩm hảo mà chẳng cần canh thời gian.
Mỗi mẻ đậu phụ bếp củi ngốn mất hai tiếng đồng hồ, Ôn Phạn liền trưng dụng luôn hai Nhậm Hải Kim và Quý Bách Ý phụ bếp.
hai họ chạy vòng ngoài lo mấy việc vặt vãnh.
Tranh thủ hai tiếng đồng hồ vắng khách buổi chiều, mẻ đậu phụ cũng đủ để quán dùng dư dả cả ngày.
Ôn Phạn tìm một chiếc túi, gói cho Nhậm Hải Kim và Quý Bách Ý mỗi bốn miếng đậu phụ.
"Thù lao thêm giờ của hai đấy."
Nhậm Hải Kim hớn hở đón lấy chiếc túi, miệng cảm ơn bà chủ nhỏ rối rít.
Trái , Quý Bách Ý chỉ lí nhí buông một câu cảm ơn khô khốc, cất gọn đậu phụ lẳng lặng phụ Ôn Phạn thu dọn bãi chiến trường quanh khu vực bếp núc.
Tối hôm đó, Ôn hào phóng nâng mức giới hạn mua đậu phụ bếp củi lên hai miếng cho mỗi .
Dù là những bạn trẻ chẳng mấy khi đụng tay bếp núc, tiện đường cũng rinh hai miếng về nhà.
Về đến nhà, lầm bầm "đậu phụ gì mà mười tệ một miếng, đắt cắt cổ", nhưng nửa đêm đói bụng, bắt chước mấy clip mạng đem đậu phụ cắt khối, áp chảo vàng đều hai mặt xào chung với chút hành lá. Chẳng mấy chốc một đĩa đậu phụ xào hành tuy nát nhưng mùi thơm thì nức nở.
"Trông thế liệu nuốt trôi nhỉ?"
Bụng bảo , tiện tay hâm nóng cái màn thầu ăn kèm với đậu phụ xào, c.ắ.n một miếng hình mất ba giây.
Trời đất quỷ thần ơi, ngờ cũng ngày tự tay nấu một món ăn gia đình ngon đến nhường !
Đậu phụ áp chảo xém vàng hai mặt, lớp vỏ thô ráp. Món đậu phụ xào hành vốn dĩ chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu, chỉ cần xào phần đầu hành trắng cho bớt hăng, đậu phụ vàng ươm, nêm nếm thêm chút nước tương và muối là đủ độ ngon.
Hương vị của những món ăn gia đình ở chỗ khó nấu, mà ở sự mộc mạc, dung dị. Bụng lấp đầy bởi hai cái màn thầu nóng hổi, ấm lan tỏa khắp cơ thể. Lúc mà thêm một bát cháo kê nóng hổi thì quả là hảo còn gì để chê.
Liếm môi thòm thèm, trong lòng thầm nhủ sáng mai nhất định ghé quán mua thêm một miếng đậu phụ bếp củi nữa.
Thế nhưng ngày hôm đến quán mới tá hỏa, những ôm mộng như nhiều vô kể. Trước cửa Ôn Ký, chen chúc xếp thành hàng dài dằng dặc. Khách bước quán, việc đầu tiên là gọi ngay một nồi lẩu đậu phụ, đó nghía xem hôm nay món đậu phụ nào mới , gọi liền mấy món. Ăn uống no nê xong xuôi mới mua thêm một miếng đậu phụ bếp củi mang về.
Mấy ngày nay Ôn Ký tung vài món mới, đậu hũ viên chiên giòn và canh sườn nấu đậu phụ đang so kè quyết liệt bảng xếp hạng những món yêu thích nhất.
Rất nhiều khách bước là gọi ngay một phần đậu hũ viên chiên và đậu phụ chiên muối tiêu món khai vị, đó mới gọi tiếp canh sườn nấu đậu phụ và đậu phụ kiểu nông thôn.
Đậu hũ viên chiên bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mịn, hương thơm của đậu nành và thịt quyện hài hòa. Lớp vỏ giòn tan bọc lấy phần nhân đậu phụ mềm mại. Điểm đặc biệt nhất của món đậu hũ viên là dù để bàn bao lâu cũng ỉu, độ giòn duy trì lâu. Dùng món ăn vặt lai rai giữa những món chính, chấm thêm chút bột ớt ngũ vị hương thì ngon cưỡng nổi.
Món đậu hũ viên chiên giòn còn Ôn Phạn dùng nguyên liệu chế biến món ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-120.html.]
Canh sườn nấu đậu phụ sử dụng phần xương sống lợn. Xương sống sơ chế sạch sẽ, đậu phụ thì bẻ bằng tay để tạo những mặt cắt lởm chởm như tổ ong. Sườn lợn xào sơ ninh nhừ, hầm một tiếng đồng hồ chế thêm phần nước hầm xương heo ninh riêng . Cuối cùng, thả những miếng đậu phụ bẻ tay nồi nước dùng hầm thêm một tiếng nữa.
Thêm chút cải thảo và đậu hũ viên chiên ngay khi tắt bếp, đậy nắp vung ninh thêm dăm sáu phút là thể thưởng thức.
Đậu hũ viên chiên vốn dĩ vị khá nhạt, thả nồi nước dùng nấu một lúc, lớp vỏ giòn kịp mềm hẳn, ngậm đẫm nước dùng đậm đà. Cắn một miếng, âm thanh giòn rụm "rôm rốp" nay trở nên trầm đục hơn, sự giòn rụm và mềm dai hòa quyện cùng lúc. Hương thơm của nước dùng thịt thấm đẫm từng thớ đậu phụ từ trong ngoài. Những mặt cắt lởm chởm như tổ ong giúp đậu phụ ngấm trọn vẹn cả hương vị thanh tao của đậu nành và vị béo ngậy của thịt, tạo nên một sự kết hợp ngang tài ngang sức.
Nước dùng của món canh sườn nấu đậu phụ cũng là một bảo vật. Rất nhiều thực khách tự nhiên ngộ cách ăn đỉnh cao nhất: mua vài chiếc bánh nướng bên ngoài mang .
Bẻ chiếc bánh nướng nóng hổi , chấm ngập nước canh sườn nấu đậu phụ.
Bánh nướng ngàn lớp giòn rụm, khi ngâm nước dùng lớp vỏ bên ngoài trở nên mềm mại nhưng phần ruột bên trong vẫn giữ nguyên độ cứng cáp. Ăn hết một chiếc bánh nướng cũng là lúc nồi canh sườn nấu đậu phụ cạn đáy.
"Hời ơi, no nứt cả bụng ."
Chẳng quán Ôn Ký sức mạnh thần bí gì, mà mỗi ghé ăn, lúc về ai nấy đều ôm bụng lặc lè về.
Ở đây, khái niệm " đủ" "no bảy phần". Chỉ ăn cho đến khi ăn no căng rốn, lạch bạch như chim cánh cụt mới thôi.
"Ngày mai đến nữa chứ?"
"... Thôi để mốt ."
Người cứ bảo mùa thu đông ăn nhiều để tích mỡ, nhưng ăn kiểu đến Tết chắc thành heo xuất chuồng mất.
thật là một nỗi đau ngọt ngào.
...
Mặc dù Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng phóng như bay đến Ôn Ký ngay từ ngày đầu tiên, nhưng phận vì đang công tác, đến nơi kiểu gì cũng vướng bận những buổi tiệc tùng giao lưu thể chối từ.
Điều khiến Trần Gia Hòa khổ tâm nhất là những buổi tiệc tùng hầu hết đều tổ chức tại Kim Ngọc Lâu.
Các món ăn của Kim Ngọc Lâu, Trần Gia Hòa nếm thử ngay từ ngày đầu tiên, nên hiển nhiên ông chẳng mấy thiện cảm với nơi .
Trần Gia Hòa là khó tính, nhưng ông quan niệm cũng giống như nấu ăn .
Nếu năng lực hạn thì đành chịu, cứ cố gắng nhất trong khả năng của , thế là cũng tạm chấp nhận .
rõ ràng đây là những món tủ của nhà hàng, bếp trưởng lành nghề vẫn còn đó, mà nấu nướng cẩu thả thế , chỉ thể lý giải là do việc tâm.
Trần Gia Hòa chọc chọc đôi đũa món Cải thảo vàng mặt, lòng đầy ngán ngẩm.
Đến đây ăn tiệc cũng nhiều , đây là thứ năm Trần Gia Hòa nếm thử món Cải thảo vàng.
Thậm chí, ông còn thể phân biệt trình độ của đầu bếp bếp ngày hôm nay qua từng món ăn dọn lên.
Ví như ngày đầu tiên Giám đốc Quách mời cơm, tuy đôi chút sơ suất nhưng chung vẫn thể chấp nhận .
những đó, chất lượng càng ngày càng xuống dốc phanh.
Hôm nay là tệ nhất, Trần Gia Hòa chỉ nếm đúng một miếng buông đũa, gần như chẳng buồn gắp thêm món nào.
Ông thầm nghĩ, Kim Ngọc Lâu cũng tài thật, thấy nhà hàng nào phong độ trồi sụt thất thường đến .
Chắc hôm nay để học việc bếp, chẳng chút gì đáng để vớt vát.
May mà ngày mai là sang Ôn Ký ăn cơm . Nghĩ đến đây, Trần Gia Hòa bất giác vui hẳn lên. Ông nhẩm tính trong đầu lịch trình ngày mai: Tối nay về khách sạn, xem xong hồ sơ dự án, nhất định lượn qua xem tài khoản của Ôn Ký để hóng xem món gì mới đáng để mong chờ .
...
Tại khu vực bếp của Kim Ngọc Lâu.
Đại Kim sư phụ mấy món ăn mặt, bực đến mức chẳng còn sức mà quở trách sư nữa.
Nhị Kim sư phụ nay ngoài bốn mươi, nét mặt lộ rõ vẻ cau , bực dọc. Đối diện với những lời chỉ bảo của sư , ông chỉ thấy phiền phức, bứt rứt.
"Sư , cứ quá lên thế. Mấy món em nhắm mắt cũng , mà nhầm lẫn cho cam? Cùng lắm là hôm qua quá chén, vị giác kém nhạy, nên lỡ tay nêm muối lố một chút thôi. Có tí tẹo vặt, cũng chẳng vấn đề gì to tát. Anh xem, nãy giờ vị khách nào phàn nàn đòi trả món . Anh cứ quan trọng hóa vấn đề..."
Đại Kim sư phụ sư với ánh mắt tràn trề thất vọng: "Món Cải thảo vàng thì ninh nguyên liệu sai bét nhè thời gian. Trứng chiên xốp thì quá lửa, còn mặn chát. Nước dùng của món Cơm canh đậu hũ thì đạt độ sánh vội vã đem dùng. Bánh bao gạch cua thì gói ghém cẩu thả, nhân cua rỉ chảy nhoe nhoét... Đệ gọi đó là vặt ? Đệ lăn lộn trong bếp bao nhiêu năm, nếu đến cả ngon dở còn chẳng phân biệt nổi thì vứt cái danh bếp trưởng cho rảnh nợ. Đệ cãi là ai trả món, nhưng ai khen nấu ngon ? Đệ thử nhớ ngày xưa xem, khách ăn xong lúc nào cũng hớn hở gọi nhân viên phục vụ để khen ngợi , còn bây giờ thì ? Tự thấy thế đúng ?"
Bị sư mắng cho một trận, mặt Nhị Kim sư phụ lúc xanh lúc đỏ, bặm môi im thin thít.
Đại Kim sư phụ dường như già hẳn, lưng cũng còng xuống, giọng nhuốm màu tang thương: "Ta , các chê là lão già cổ hủ. Đệ và Tam Kim dạo ít lui tới nhà hàng, giao phó cho đám học việc qua loa chiếu lệ... Lão Tam dạo năm bảy lượt ướm thử ý , bảo là bàn bạc với thiếu đông gia (con trai ông chủ), định thuê về sẵn nước cốt và nguyên liệu bán thành phẩm cho món Cải thảo vàng. Lão Nhị, cũng xuôi theo ý nó ?"
Nhị Kim sư phụ nín lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng c.ắ.n răng buông một câu.
"Sư , thương hiệu Kim Ngọc Lâu giờ tiếng tăm lẫy lừng . Anh em vất vả ngần năm, chẳng lẽ bây giờ đáng hưởng chút thảnh thơi ?"
, lão Tam gian xảo, lẻo mép, từ lâu theo đuôi thiếu đông gia, gặp gỡ hết đến , mục đích cuối cùng cũng chỉ là mở rộng quy mô kinh doanh của Kim Ngọc Lâu.
Ông ưa cái tính khôn vặt của lão Tam, nhưng cũng chướng mắt cái sự bảo thủ, cứng nhắc của đại sư .
Làm bếp thì bếp, mấy ai nhờ nghề nấu nướng mà giàu lên ?
Thời buổi , thiếu gì kẻ ăn uống chẳng phân biệt ngon dở, đủ thứ gia vị công nghiệp nhan nhản thui chột khả năng thưởng thức mỹ vị của con .
Lẽ nào ông cứ ngày ngày khổ luyện mài giũa, chỉ để nấu cho tròn vị một món ăn?
Đại Kim sư phụ ngờ sư suy nghĩ thiển cận đến , tim đau nhói: "Đây là tâm huyết cả đời của sư phụ! Sư phụ từng dạy, Kim Ngọc Lâu vươn xa thì luôn khắc cốt ghi tâm cái tâm của bếp, cái đạo của !"
Cái tâm của bếp là gì?
Chẳng là kiên nhẫn trau dồi từng chút một kỹ năng cơ bản ?
Nhị Kim sư phụ cúi gằm mặt: "Sư ... Thiếu đông gia duyệt đề xuất của lão Tam . Xưởng sản xuất cũng bắt tay đóng gói gia vị cho món Cải thảo vàng. Vài ngày nữa là hàng sẽ lên kệ trong nhà hàng."
Đại Kim sư phụ ngẩng phắt đầu lên, mắt bỗng tối sầm, ngay cả nét mặt của sư cũng nhòa .
"Đệ cái gì?!"
Nhị Kim sư phụ lấy hết can đảm: "Sư , xã hội đang tiến lên phía , đừng mãi ôm khư khư cái tư tưởng cũ kỹ, cứng nhắc đó nữa. Anh em ai cũng cổ phần, nhà hàng ăn phát đạt thì ai cũng phần tiền rủng rỉnh, sống sung túc hơn, thế ..."
Những lời ngụy biện đó của Nhị Kim, Đại Kim sư phụ chẳng còn lọt tai nữa. Cùng với tiếng thét kinh hãi của đồ , Đại Kim sư phụ đổ gục xuống sàn.