Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:54:35
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu giờ chiều, kịp điểm ba giờ, mấy xúm xít quanh bàn thưởng thức Tào phớ lạnh.

Ôn Phạn trổ tài vài vị khác , nào là Tào phớ nước đường đỏ, Tào phớ mật quế, cả Tào phớ trân châu khoai môn viên đủ màu sắc.

Riêng phần , Ôn Phạn chơi lớn hẳn một bát phiên bản plus full-topping siêu xa hoa, món nào cũng cho một ít, dùng hẳn chiếc bát to hình nón để đựng. Mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Ôn, cô bé hớn hở ăn sạch sẽ một bát bự chảng!

Tào phớ ướp lạnh, thanh mát, giải nhiệt cực kỳ lý tưởng khi trong căn phòng hệ thống sưởi ấm. Bát tào phớ đầy ắp topping, trộn đều lên, vị ngọt ngào thanh mát trôi tuột xuống cuống họng. Ôn Phạn ăn tự trách bản đây quá đỗi nông cạn.

Tại chỉ chăm chăm đặt mua bên ngoài, mà chịu xắn tay bếp tự cơ chứ?

Nhậm Hải Kim ăn xong một bát nhỏ, Quý Bách Ý thì len lén xử lý hai bát liền. Cậu vốn dĩ thuộc team hảo ngọt, nay thấy Ôn Phạn quất nguyên bát khổng lồ full topping, hai mắt cứ mở thao láo như rớt tròng.

Mẹ Ôn gắt: "Không ăn nữa! Nãy giờ con nạp bao nhiêu đường hả!"

Sáng nay bát tào phớ thứ hai cho thêm đường, buổi trưa nhân lúc bà bận rộn bếp còn lén lút uống một lon Coca.

Đừng tưởng bà gì nhé.

Ôn Phạn lè lưỡi trêu , ngoan ngoãn đặt chiếc bát to chỗ cũ.

Hương vị của món Tào phớ lạnh quá đỗi ngọt ngào, khiến tâm trạng Ôn Phạn chiều hôm đó cũng lâng lâng, vui vẻ ngâm nga hát hò.

Tâm trạng bà chủ nhỏ phơi phới, đồng nghĩa với việc khách khứa buổi tối cũng hưởng sái một vố hên. Ôn Phạn đồ quá tay, Ôn cấm cho cô ăn thêm, nên trong tủ lạnh vẫn còn dư một mớ Tào phớ lạnh.

Thế thì giải quyết thế nào?

Tất nhiên là đem tặng cho khách !

Mỗi bàn một phần, đựng gọn gàng trong thố nhựa nhỏ, topping thì bốc ngẫu nhiên.

Sau một học kỳ ròng rã, cuối cùng cũng trở thành phố, Ngô Na may mắn đặt bàn, múc một thìa Tào phớ mật quế ngọt lịm miệng, nước mắt cô nàng suýt trào vì xúc động.

"Cuối cùng cũng sống !"

Ngô Na nhớ chuỗi ngày vật vã ở trường suốt một học kỳ qua, ngoài bài vở thì chỉ đối diện với mấy món cơm phần nuốt trôi của căng tin. Giờ đây nếm thử tay nghề của Ôn Ký, dù chỉ là một món tráng miệng ngọt ngào, cô nàng cũng cảm thấy giác quan trong cơ thể đang hồi sinh mạnh mẽ.

Lần Ngô Na ăn một . Vì sợ lãng phí suất đặt món, cô rủ một bạn nữ mạng cùng cho đủ tụ.

Cô bạn đối diện vốn mặn mà với đồ lạnh, nên nhường luôn phần Tào phớ của cho Ngô Na.

Ngô Na xúc một thìa Tào phớ lạnh, lớp mật quế vàng óng ánh phủ bên chỉ thôi thấy mê mẩn, hương hoa quế thoang thoảng dịu nhẹ.

Ngô Na ăn khí thế bừng bừng, khiến cô bạn đối diện bỗng dưng cảm thấy chút hối hận.

"Ngon đến mức đó cơ ?"

Ngô Na mãn nguyện đặt chiếc thố nhựa rỗng xuống bàn: "Ngon xuất sắc luôn!"

Chỉ thể thốt lên một câu: Danh bất hư truyền Ôn Ký.

Cô gái bỗng dưng ấm ức trong lòng, tự trách lúc nãy nếm thử một miếng xem , cứ thiên hạ đồn quán ngon khueng khiếp mà bản từng kiểm chứng, giờ mới thấy bản dại dột quá đỗi.

Ngô Na là tuýp vô tư, xử lý xong món tráng miệng, khi các món chính dọn lên, cô nhiệt tình gắp thức ăn cho bạn cùng bàn, lúc tâm trạng cô gái mới khá khẩm hơn đôi chút.

Hôm nay hai gọi món Đậu phụ trộn hành hoa và Đậu phụ hầm kiểu nông thôn.

Lúc mới order, chỉ mỗi cái tên, cả hai đều đinh ninh đây chắc hẳn là món lẩu khô đồ xào gì đó. Ai ngờ khi món ăn mang , trong chiếc niêu đất là một món canh hầm nóng hổi, bốc khói nghi ngút.

"Canh đậu phụ ?"

Ngô Na dùng đũa khuấy nhẹ niêu đất: "Hình như là , bên trong còn cả thịt muối nữa ."

Hai cô gái mỗi múc một bát canh, hăm hở đưa lên miệng nếm thử.

Ngô Na: !!!

Đậu phụ mà vị như thế ?!

Chưa từ bỏ hy vọng, Ngô Na húp thêm một ngụm nữa, thì cô sửng sốt. Ngước cô bạn đối diện, vẻ mặt cô nàng cũng giấu nổi sự kinh ngạc.

Hai đưa mắt , cô gái hạ giọng hỏi: "Cậu là khách quen ở đây, đồ ăn quán ... lúc nào cũng đỉnh chóp thế ?"

Ngô Na gật đầu, lắc đầu nguầy nguậy, khiến cô bạn ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Ngô Na thầm nghĩ, khi nào do thanh tịnh quá lâu, nên bất ngờ ăn mới cảm giác chấn động như đầu tiên nếm thử ?

Món đậu phụ quả thực là cực phẩm, c.ắ.n một miếng mà ngỡ như mùi khói bếp củi từ những vùng quê mộc mạc đang thoang thoảng trong khoang miệng.

... Từ cha sinh đẻ tới giờ, cô từng ăn miếng đậu phụ nào mang đậm hương vị đậu phụ đến mức !

Nếu Ôn Phạn mà lời nhận xét bá đạo của Ngô Na, chắc chắn cô bé sẽ hất cằm đáp trả: Đương nhiên .

Để nấu niêu đậu phụ hầm , cô nhờ vả Ôn cửa tìm quen đấy.

Người quen đó ai khác chính là bà chủ nhà trọ Dương Hồng.

Món Đậu phụ hầm kiểu nông thôn, linh hồn của nó ở miếng đậu phụ.

Nấu bằng bếp ga công nghiệp thì sánh bằng nấu bằng bếp củi. Mẹ Ôn hỏi han Dương Hồng xem bà căn nhà nào xây kiểu cũ bếp củi , nếu cho thuê thì cho quán mượn tạm vài bữa.

Trùng hợp , Dương Hồng đúng một căn nhà cấp 4 kiểu đó.

Căn nhà cách quán xa, đợt quy hoạch trong diện giải tỏa, nhưng đó dự án đình chỉ khiến Dương Hồng tức lộn ruột, bỏ phế luôn thèm sang sửa, bản thì dọn ngoài ở.

Mấy khách thuê đa phần là dân buôn bán hàng rong, ưng ý căn nhà vì khoảnh sân rộng rãi để đậu xe hàng. nhược điểm chí mạng của căn nhà là khu bếp đường dẫn khí ga, chỉ còn sót một cái bếp đun củi cũ rích.

Trước đây Dương Hồng cũng ý định phá bỏ, nhưng lười nhác cứ lữa mãi đến tận bây giờ.

Mẹ Ôn mở lời, Dương Hồng liền giao luôn chùm chìa khóa. Thế là Ôn Phạn cất công lặn lội sang tận đó để nấu một nồi đậu phụ bếp củi.

Đậu phụ bếp củi khi thưởng thức sẽ gợi lên một cảm giác hương vị của tuổi thơ, bởi lẽ ngày xưa, hầu hết các lò đậu hũ đều dùng bếp củi để đun nấu. Việc canh lửa bếp củi đòi hỏi kỹ thuật cực kỳ điêu luyện, chỉ cần lơ là một chút là đậu phụ sẽ già hoặc quá non.

Ôn Phạn cũng tập trung cao độ, nín thở mới cho một mẻ đậu phụ bếp củi đạt chuẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-119.html.]

Toàn bộ mẻ đậu phụ bếp củi đều biên chế món Đậu phụ hầm kiểu nông thôn. Bất kỳ ai nếm thử cũng thốt lên kinh ngạc.

"Đậu phụ quen thuộc quá, y hệt hương vị ngày xưa ăn!"

Hương vị đậu nành thơm phức như trục vớt từ miền ký ức xa xôi, kết hợp với nước hầm trắng đục. Trong nước dùng hầm từ xương lợn thêm vài lát thịt muối và thịt ba chỉ xào săn, bên rắc một nhúm tỏi tây và ngò gai.

Cách chế biến món của Ôn Phạn gì quá phức tạp cao siêu, chỉ đơn giản là xào thịt, ninh nước hầm xương thả những miếng đậu phụ bếp củi bẻ tay mộc mạc .

Chính sự tối giản trong cách chế biến càng tôn lên vị ngon nguyên bản của đậu phụ.

Khác với bữa trưa, thực khách đổ dồn sự chú ý món Đậu phụ hình rương và Canh cá nấu đậu phụ, thì bữa tối nay, món Đậu phụ hầm kiểu nông thôn chiếm trọn hào quang.

"Hồi bé, cho năm hào mua đậu phụ ở đầu ngõ, hương vị đúng y chang thế luôn!"

"Quán đậu phụ nhà hồi xưa cũng bán loại !"

"… Bà ngoại lúc sinh thời nghiện món đậu phụ lắm..."

Những hương vị xưa cũ luôn sức mạnh khơi gợi những ký ức phủ bụi thời gian.

Ngay cả Ngô Na cũng một hai câu chuyện đáng nhớ gắn liền với miếng đậu phụ.

Nhớ hồi học mẫu giáo, cô cầm tiền của nhà mua đậu phụ, cong m.ô.n.g đạp chiếc xe ba bánh tòn ten. Tới nơi thì phát hiện cô bán đậu hũ dọn hàng, thế là cô nàng cứ đạp xe loanh quanh tìm. Trẻ con khái niệm thời gian, cô nàng đạp xe la cà, chẳng ở nhà cả nhà đang nháo nhào tìm.

Tìm mãi thấy đậu phụ , cô nàng phen chơi thỏa thích, nhưng lúc về đến gần nhà thì tá hỏa thấy nhà đang bu đông nghẹt.

Cô nàng lấy cái hình bé xíu lách qua đám đông, liền thấy tiếng lớn đang xuýt xoa thương cảm cho gia đình cô, con gái mua mỗi miếng đậu phụ mà lạc mất tiêu.

Ngô Na ấm ức hét toáng lên "Con lạc", lúc đó mới lôi tuột lên phía ...

Nghĩ cái vụ hiểu lầm dở dở đó, Ngô Na giờ vẫn thấy bồi hồi.

Nhiều thực khách chung dòng hoài niệm giống Ngô Na. Chẳng mấy chốc, một cô gái chủ động tìm đến Ôn, rụt rè hỏi xem thể mua riêng vài miếng đậu phụ bếp củi .

"Bà nội cháu hiện đang mắc chứng Alzheimer, bà cứ lẩm bẩm kể mãi chuyện ngày xưa cùng ông nội xay đậu phụ ở quê."

Nói đến đây, giọng cô gái nghẹn ngào: "Ông nội cháu qua đời , bà cũng chẳng còn nhớ cháu là ai nữa, cháu chỉ cho bà nếm hương vị đậu phụ ngày xưa."

Ông bà nội cô vất vả cả nửa đời , nuôi nấng bầy con khôn lớn. Đám con cái sớm đón hai ông bà thành phố phụng dưỡng, nhưng ông bà cứ nấn ná nỡ rời xa cái lò đậu hũ ở quê. Hết cách, con cái đành sắm sửa máy móc mới, sửa sang căn nhà quê cho ông bà.

Lò đậu hũ hoạt động túc tắc, ngày bán ngày nghỉ, cho đến một ngày bà cụ bất ngờ đột quỵ cửa nhà.

Giờ đây, bà cụ quên mất bạn đời của khuất núi, cũng quên luôn việc đang sống ở thành phố. Trái , bà cứ mải miết tìm ông nội, miệng lẩm bẩm bảo lò đậu hũ mở cửa, khách quen sắp đến ...

Nghe cô gái bộc bạch, Ôn im lặng một lời, lẳng lặng bước bếp. Chốc lát , bà bước , tay cầm theo một chiếc túi nilon đựng bốn miếng đậu phụ vuông vức.

Cô gái liên tục lời cảm ơn, nhất quyết nhét thêm năm mươi tệ tay Ôn.

Mẹ Ôn quầy thu ngân, những ngỏ ý mua đậu phụ cứ nối đuôi ngớt.

Người thì mua về tự thưởng thức, thì bảo mua về biếu lớn trong nhà ăn cho .

"Mẹ lúc nào cũng ca bài ca 'đậu phụ thời nay ăn chẳng vị đậu phụ gì cả', thì chả thấy khác gì, nhưng nay ăn thử món mới vỡ lẽ bà đúng."

"Hì hì, bố cứ giở cái giọng 'ôn nghèo nhớ khổ' dạy đời , lúc nào cũng bảo ngày xưa khởi nghiệp khó khăn, ngày nào cũng ăn đậu phụ chần nước sôi. Nay xách một tảng về, cho ông cụ ôn cái 'bữa cơm nhớ khổ' mới !"

Trừ phần đậu phụ bếp củi Ôn Phạn giữ để xào nấu, còn thực khách chia hốt sạch bách.

Thậm chí còn video, một tay cầm đồ ăn thừa gói mang về, tay xách lủng lẳng túi đậu phụ, hớn hở đùa rằng bữa nay xếp hàng quả là đáng đồng tiền bát gạo.

[Quán Ôn Ký nay chuyển sang bán đậu phụ !]

Mẹ Ôn thét giá c.ắ.t c.ổ cho món đậu phụ bếp củi , chỉ lấy lệ mười tệ một miếng. nhiều vẫn hào phóng rút ví trả mấy chục tệ, đòi mua thêm vài miếng.

Lúc đầu Ôn còn gật đầu đồng ý, nhưng về đành áp dụng chính sách "tem phiếu", mỗi chỉ mua duy nhất một miếng.

Một tảng đậu phụ bếp củi xách về nhà, chẳng mấy chốc trở thành đề tài rôm rả các bài đăng mạng xã hội.

[Momo: Mẹ ăn xong lôi tâm sự trọn vẹn một đêm... buồn ngủ rụng cả hai con mắt.]

[Vận May Phù Hộ: Y chang nè, bố nhai đậu phụ lau nước mắt, kể lể ngày xưa nhà nghèo, ăn đậu phụ đếm từng ô vuông nhỏ, còn trách bà nội thiên vị, lúc nào cũng chia cho chú hai nhiều hơn một ô... Trời đất ơi, bà nội mất cả chục năm nay cơ mà!]

[Mèo Ly Hoa: Mẹ thì đè bà nội xỉa xói suốt đêm, bảo lúc mới sinh xong bà nội chỉ nấu cho một bát đậu phụ luộc, cái thù hồi ở cữ ghim sâu đến tận bây giờ...]

[Trứng Ốp La: Nhà thì một nước khác bọt . Bố ăn đậu phụ xong tự nhiên lên đồng, rót ly rượu trắng bắt triết lý nhân sinh. Từ cái hồi ở nhà trọ tầng hầm gặm đậu phụ luộc, cho đến lúc phất lên sắm sửa BMW, tậu nhà lầu. Cái bài ca thuộc lòng luôn , thế khỏi xách đậu phụ về cho rảnh nợ!]

...

Diêu Thanh Cần cũng xách một miếng đậu phụ về nhà, bố cô ăn xong cũng rơm rớm nước mắt ôn chuyện cũ.

"Hồi đó con mới bé tí teo bằng con bé bây giờ thôi, thế mà tự xách giỏ mua đậu phụ cho , hàng xóm láng giềng ai cũng khen con ngoan ngoãn."

"Bố cứ mải miết lao đầu kiếm tiền, chẳng thời gian chăm sóc cho hai em con."

"Có đợt vắng nhà, bố con nấu canh đậu phụ còn quên cả nêm muối, thế mà hai em con vẫn vui vẻ ăn lấy ăn để."

...

Mẹ Diêu Thanh Cần kể lể một hồi im bặt. Diêu Thanh Cần ôm con gái bé bỏng trong lòng, ánh đèn le lói bỗng thấy khóe mắt rưng rưng ngấn lệ.

"Mẹ thế?"

Mẹ Diêu sụt sùi, khẽ "ừ" một tiếng: "Không , chỉ là hai con... bỗng thấy thời gian trôi nhanh quá."

Cô con gái út bé bỏng ngày nào giờ trưởng thành, nay một cô con gái nhỏ của riêng .

Thời gian mang đến một sự trùng hợp thật kỳ diệu.

"Thôi nhắc chuyện nữa, ngày mai con hỏi chủ quán xem thể thêm một ít đậu phụ nữa , biếu cho mấy dì của con mỗi một ít."

 

Loading...