Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:54:32
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng hồ điểm mười giờ đêm.

Bên trong Kim Ngọc Lâu vẫn ồn ào náo nhiệt như trẩy hội.

Được mệnh danh là thương hiệu ẩm thực lâu đời, ngoại hình của Kim Ngọc Lâu hoành tráng y hệt cái tên của nó. Hệ thống đèn chiếu sáng màu vàng ánh kim hắt lên tòa nhà ba tầng nguy nga tráng lệ, từ xa, nơi chẳng khác nào một biểu tượng kiến trúc lừng lững của thành phố.

Một nhà hàng quy mô như thế , dĩ nhiên chẳng bao giờ lâm cảnh vắng khách.

Đặc biệt là những tháng cuối năm.

Lịch tụ tập bạn bè, thăm hỏi họ hàng, tiệc tất niên cuối năm... dồn dập khiến Kim Ngọc Lâu hiếm khi giây phút ngơi nghỉ.

Giống như đêm nay, ba tầng lầu gần như còn bàn trống. Khách khứa trong các phòng VIP thỉnh thoảng vẫy tay gọi nhân viên phục vụ mang thêm món. Không gian bài trí mang đậm thở cổ kính, chỉ những chiếc tủ gỗ chạm trổ tinh xảo, mà mỗi tầng đều hòn non bộ róc rách nước chảy.

Đàn cá vàng tung tăng bơi lội dòng suối nhân tạo, bên cạnh là chiếc máy phun sương tạo khói trắng mờ ảo, phủ lên gian vốn dĩ tĩnh lặng, thanh tao một lớp sương khói bồng bềnh, huyền ảo.

Trong một gian phòng VIP sang trọng, khí xã giao thương trường đang diễn sôi nổi. Vị khách Hong Kong mang nét mặt tinh , lõi đời, ăn rào đón vô cùng khôn khéo.

Anh nhân viên cấp len lén quan sát sếp đang nâng ly chúc tụng ngớt, nhưng những lời đề cập đến chuyện hợp tác đều vị khách tài tình né tránh, gạt một cách nhẹ nhàng. Vị khách Hong Kong tuy tiếng Phổ Thông lưu loát, nhưng mang đậm phong cách của giới thương nhân vùng duyên hải: nắm chặt lợi ích cốt lõi, chịu nhượng bộ nửa lời. Muốn giành dự án từ tay ông , trừ phi đưa những điều kiện nhượng bộ cực kỳ béo bở.

Người trợ lý cạnh vị doanh nhân Hong Kong, tuy mang một gương mặt lạnh tanh như tảng băng, nhưng là một nhân vật vô cùng tháo vát và cách ứng xử. Hễ ai bàn tiệc lỡ buông lời khéo, vị trợ lý lập tức khéo léo chêm vài câu xã giao để chuyển hướng câu chuyện, giải tỏa bầu khí căng thẳng.

Anh nhân viên len lén liếc sếp , nụ môi ông dường như đang cố che đậy sự bực dọc, ánh mắt hằn lên những tia lửa giận dữ.

Chậc chậc, xem lão cáo già nay cũng đụng kỳ phùng địch thủ .

Vị sếp lén lút siết chặt nắm đ.ấ.m gầm bàn, nhưng môi vẫn nở nụ tươi rói, tiếp tục buông lời đường mật.

"Giám đốc Trần, ngài nếm thử món , đây là món tủ của Kim Ngọc Lâu, tên là Cải thảo vàng."

Món ăn dọn trong chiếc niêu đất trang trí họa tiết vàng óng ánh, hé nắp vung, hương thơm tỏa ngào ngạt.

Trần Gia Hòa giữ nguyên nụ thường trực môi, giọng ôn hòa: "Danh tiếng của Kim Ngọc Lâu từ lâu, chỉ tiếc là dịp nếm thử. Nghe đồn món Cải thảo vàng từng đưa thực đơn Quốc yến cơ đấy? Vậy thì nhất định thưởng thức mới ."

Giám đốc Quách tươi giải thích: "Món từng xuất hiện trong Quốc yến ạ. Chẳng qua chút tình với Kim sư phụ của Kim Ngọc Lâu nên mới rõ ngọn ngành. Chuyện là Kim sư phụ và hai từng mời bếp trưởng cho Quốc yến. Hồi xưa sư phụ của Kim sư phụ vẫn còn sinh thời, ông cụ sáng tạo một vài món ăn thuộc trường phái Hoài Dương, hội tụ tinh hoa của nhiều vùng miền. Nhờ tài nghệ xuất chúng , Kim sư phụ vài năm việc Thủ đô."

Nói xong, chợt nhớ vị Giám đốc Trần Gia Hòa tiếng là một sành ăn, Giám đốc Quách liền mạnh miệng hứa hẹn hễ Trần Gia Hòa ghé thăm, ông sẽ sẵn sàng hướng dẫn viên ẩm thực đưa ngài thưởng thức. Đoạn, ông cố tình nhắc khéo rằng việc đặt bàn ở Kim Ngọc Lâu khó khăn đến mức nào, và ông thì mối quan hệ thiết với vị đầu bếp trưởng ở đây...

Trần Gia Hòa chỉ mỉm , bất ngờ đ.á.n.h lảng sang chuyện khác: "Giám đốc Quách vẻ am hiểu về ẩm thực địa phương... Vậy ông quán Ôn Ký ? Trước đây từng cơ hội nếm thử món ăn của quán, quả thực công nhận rằng nơi đúng là ngọa hổ tàng long, ấn tượng sâu sắc vô cùng."

Ấn tượng đến mức khi trở về Hong Kong, ông vẫn luôn nhớ nhung đến hương vị .

Lần phong phanh công ty dự án đầu tư ở khu vực , Trần Gia Hòa ngay lập tức chớp lấy cơ hội công tác. Hành động bất thường khiến những kẻ đối đầu trong công ty phen ngơ ngác, ai nấy đều xầm xì suy đoán xem ông đang ủ mưu tính kế gì.

Trần Gia Hòa thầm nghĩ, mưu kế gì cơ chứ. Ông chỉ là một thực khách càn quét sạch sành sanh các nhà hàng lớn nhỏ ở Hong Kong, để cuối cùng cay đắng nhận một sự thật phũ phàng:

Bất kể là thương hiệu lâu đời nhà hàng danh tiếng trăm năm, ăn ăn , ông một cảm giác vô cùng kỳ quặc rằng bữa ăn ở Ôn Ký mới là đỉnh cao ẩm thực!

Trần Gia Hòa cũng chẳng hiểu điều là nhờ công lao của bát cơm chân giò hầm, sự thực là ông tìm thấy một món ngon hiếm khó tìm ở đại lục mà những nơi khác đều thể sánh bằng? Giữa lúc Trần Gia Hòa còn đang hoài nghi chính bản , thì trợ lý Tăng - trong một tiếp rượu khách cùng ông- bỗng thốt lên một câu "Món cá cháy sốt bánh gạo ăn bằng Ôn Ký", như một minh chứng sống củng cố thêm cho nhận định của ông.

Trợ lý Tăng vốn là chẳng màng đến chuyện ăn uống, mà ngay cả cũng vấn vương bữa cơm ngày hôm đó, thì Trần Gia Hòa thể chối từ chuyến công tác béo bở .

Bất chấp thời tiết đang độ cuối năm, từ Hong Kong ấm áp di chuyển đến phương Bắc lạnh lẽo, đặt chân xuống sân bay, trong lòng Trần Gia Hòa rộn rã niềm vui sướng.

Trợ lý Tăng thậm chí còn khoe thành tích đặt phòng khách sạn. Cậu chọn khách sạn 5 quen thuộc, mà đặt một khách sạn 4 ngay gần quán Ôn Ký.

Vừa thấy địa chỉ khách sạn, Trần Gia Hòa bật ha hả, trêu đùa hỏi trợ lý Tăng xem đặt xong bàn món tủ .

Trợ lý Tăng báo tin buồn: "Quán Ôn Ký bây giờ nhận đặt bàn món tủ nữa sếp ạ, bảo họ chuyển sang bán thực đơn luân phiên hàng ngày, phục vụ cả buổi trưa và buổi tối."

Đây quả là một tin vui bất ngờ. Trần Gia Hòa ngờ cơ hội thưởng thức tay nghề của Ôn Ký mỗi ngày. Chỉ cần vẻ mặt háo hức của trợ lý Tăng là đủ , chuyến đại lục , cả hai sẽ một phen no bụng nhưng con mắt vẫn còn đói.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Vừa bước khỏi sân bay, đường di chuyển đến khách sạn, ông vô tình chạm mặt một quen cũ đang đợi sẵn. Ban đầu Trần Gia Hòa cứ ngỡ chỉ là buổi gặp gỡ hàn huyên tâm sự của hai bạn già, ai ngờ đối phương kéo theo cả một bầu đoàn vợ con.

Lời rào đón , cốt yếu là giới thiệu công ty của họ với Trần Gia Hòa.

Trần Gia Hòa ngờ cục diện rẽ sang hướng , ném cho bạn già một ánh đầy ẩn ý, trong bụng tự nhủ: Tình bạn bao năm qua, nay đành lấy đổi chác. Ăn xong bữa cơm , món nợ ân tình coi như chấm dứt, từ nay đường ai nấy .

Công ty của đối tác thì quy mô èo uột, cách việc thì lôm côm, thiếu chuyên nghiệp. Trần Gia Hòa lấy lý do xuống máy bay mệt mỏi để từ chối khéo, nhưng bọn họ vẫn đon đả đòi mở tiệc tẩy trần đón tiếp.

Địa điểm đặt tiệc chính là Kim Ngọc Lâu.

Trần Gia Hòa đành về khách sạn cùng trợ lý đồ, kéo đến Kim Ngọc Lâu.

Suốt bữa tiệc, Trần Gia Hòa chỉ chống đỡ những đòn tấn công dồn dập từ phía đối tác. Dù thì đến cả hồ sơ năng lực và giấy tờ của công ty đối phương ông còn thấy, thì thể bàn bạc chuyện hợp tác ăn sâu xa hơn .

Hết cách, ông đành xoay sang chủ đề ẩm thực.

Món "Cải thảo vàng" mà Giám đốc Quách cất công giới thiệu thực chất là một món canh.

Nước dùng hầm từ tôm khô và cồi sò điệp, thoang thoảng hương vị mỡ lợn và thịt hun khói. Bên trong canh thêm thịt hun khói, thịt ba chỉ, cải thảo và đậu phụ non. Lớp cùng rắc đều trứng rán giòn và trứng cút.

Trần Gia Hòa nếm thử một thìa, tấm tắc khen ngợi: "Hương vị liên tưởng đến phong cách ẩm thực của nhà hàng Lã Phủ bên Hong Kong."

Giám đốc Quách vẫn còn đang kịp tiêu hóa câu hỏi đó của Trần Gia Hòa. Ôn Ký là cái quán nào? Ông từng tên, đang mải lục lọi trong trí nhớ xem thành phố dạo mọc lên nhà hàng lớn nào mới , thì Trần Gia Hòa chuyển sang chủ đề khác.

Giám đốc Quách chậm mất một nhịp, vội vàng hùa theo: "Giám đốc Trần quả là sành sỏi. Vị tiểu sư của Kim sư phụ ngày sang Hong Kong lập nghiệp, chính là bếp phó cho nhà hàng Lã Phủ đấy ạ."

Trần Gia Hòa múc một bát canh Cải thảo vàng, nhẩn nha thưởng thức.

Thoạt thì đây chỉ là món canh dân dã, nhưng nước dùng vô cùng đậm đà, thơm ngon. Thưởng thức món , thịt bỗng dưng trở thành kép phụ, kép chính là cải thảo và đậu phụ.

Cái tên "Cải thảo vàng" quả thực vô cùng xứng đáng với vai trò ngôi của món ăn.

Cải thảo giòn ngọt, đậu phụ béo ngậy, Trần Gia Hòa hào phóng chấm cho món ăn điểm 8.

Kim sư phụ tuy mang danh bếp trưởng của Kim Ngọc Lâu, nhưng tay nghề vẻ vẫn còn kém cạnh so với vị sư của .

Món trứng rán giòn trong canh chiên ngập dầu nhưng vớt vội quá, lượng dầu mỡ bám nhiều khiến món canh bớt độ thanh tao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-116.html.]

Trần Gia Hòa ăn hết một bát đặt đũa xuống. Món Cải thảo vàng là cực phẩm nhất trong đêm nay. Còn những món khác, bất kể nguyên liệu đắt đỏ đến , con mắt đ.á.n.h giá khắt khe của Trần Gia Hòa, đều thiếu vài phần hỏa hầu.

Thấy Trần Gia Hòa khen ngon nhưng đụng đũa thêm, Giám đốc Quách bắt đầu nóng ruột như đống lửa. Nếu đêm nay thể mở lời , thì e rằng con cáo già Trần Gia Hòa sẽ việc theo kiểu công tư phân minh, cứng nhắc vô cùng. Bí bách quá, ông đành lôi cái tên "Ôn Ký" mà lúc nãy Trần Gia Hòa nhắc tới để khơi mào câu chuyện.

"Quán Ôn Ký mà Giám đốc Trần nhắc tới lúc nãy, thứ cho kiến thức hạn hẹp, đó là tửu lâu phương nào?"

Trần Gia Hòa tủm tỉm: "Chỉ là vô tình nhắc tới thôi, đó là một quán ăn nhỏ, ông cũng là chuyện bình thường..."

"Có quán Ôn Ký đối diện trường trung học Quần Anh ạ?"

Trần Gia Hòa đưa mắt về phía cuối bàn tiệc. Người lên tiếng là Tiểu Lộ, một nhân viên trẻ măng, chừng hai mấy tuổi, mới nghiệp đại học, khoác lên bộ vest vẫn che giấu hết nét thư sinh ngây ngô. Bữa tiệc hôm nay gọi chủ yếu là để nền cho đông vui.

nhân viên nền lúc đ.á.n.h bạo chen ngang: "Nếu là quán Ôn Ký đối diện trường Quần Anh thì cháu ... Cháu cũng từng là học sinh trường Quần Anh, mấy hôm về dự lễ kỷ niệm thành lập trường cháu ghé qua đó."

Trần Gia Hòa để bụng chuyện thanh niên chen ngang lời, ngược còn tỏ vô cùng hứng thú: "Ồ? Vậy thì quả là trùng hợp. Đã nửa năm dịp , trong nửa năm qua Ôn Ký sự đổi nào ?"

Tiểu Lộ gãi đầu gãi tai: "Thay đổi nhiều lắm ạ... Quán mở rộng thêm, giờ rộng rãi gấp đôi . Đồ ăn thì phong phú vô vàn, nhưng họ cứ bán một thời gian là đổi món, khi còn đóng cửa nghỉ bán giữa chừng nữa. Hồi ... bạn gái cháu ghiền nhất món Bánh hồng của quán, nhưng họ chỉ bán hơn hai tháng thông báo hết hồng, hẹn sang năm mới tiếp... Ngoài còn chả tôm viên chiên, khâu nhục, bún bò cay tê..."

Trần Gia Hòa đột nhiên hào hứng lạ thường: "Thế cái món Bánh hồng đó hình thù thế nào?"

"Hình như họ nhào bột với hồng, vỏ bánh thơm mùi hồng, bên trong nhân thì đường đỏ, vừng, lạc, hoa mộc. Sáng sớm họ nhào bột nặn bánh tại chỗ, bánh nướng xong c.ắ.n một miếng là nhân tan chảy trào . Ngoài còn bánh nướng nhân thịt nữa, nhưng mua từ tinh mơ mới cơ hội, muộn là hết phần. Hồi đó sáng nào cháu cũng xếp hàng, thế mà vẫn hôm tay trắng về..."

...

Giám đốc Quách trố mắt Tiểu Lộ đang say mê chuyện với Trần Gia Hòa, hai chuyện rôm rả như bắt vàng. Vị trợ lý Tăng mặt lạnh như tiền nãy giờ im thít, bỗng dưng lên tiếng nhờ phục vụ châm cho sếp , tiện tay rót luôn cho Tiểu Lộ một chén!

Giám đốc Quách yên, vội viện cớ vệ sinh, bước ngoài liền gọi điện ngay cho bộ phận Nhân sự: "Cậu Tiểu Lộ ! Các tuyển dụng kiểu gì thế hả?"

Nhân viên Nhân sự còn đang ngái ngủ, tưởng Tiểu Lộ gây họa tày đình gì, vội vàng phân bua: Cậu hiền lành, chăm chỉ, chẳng sếp yêu cầu tuyển sinh viên mới trường ? Dù học trường điểm, nhưng cũng bằng cử nhân đàng hoàng, tự dưng hôm nay tiếp khách xảy chuyện gì? Cậu vẫn đang trong giai đoạn thử việc, sếp sa thải luôn ?

Giám đốc Quách gắt gỏng: "... Bỏ , thủ tục ký hợp đồng chính thức cho Tiểu Lộ ngay lập tức, tăng lương thêm một nghìn tệ cho ."

Chỉ dựa câu đúng lúc đúng chỗ đêm nay của thôi cũng đủ chứng minh thằng nhãi chân mệnh thiên t.ử độ mạng !

Quả là mèo mù vớ cá rán, thời tới cản kịp.

Quay phòng VIP, Giám đốc Quách nhanh chóng bắt nhịp điệu của câu chuyện. Liếc qua mâm cỗ, ông thừa hiểu Trần Gia Hòa chẳng ăn uống bao nhiêu.

Con cáo già khen nức nở mà đũa thì chẳng buồn gắp, rõ ràng là chê khéo đồ ăn của Kim Ngọc Lâu hợp khẩu vị.

Nếu tâng bốc Ôn Ký lên tận mây xanh, thì book ngay Ôn Ký!

Giám đốc Quách quyết định lấy lòng đối tác, hăng hái bắt nhịp câu chuyện, bầu khí bàn tiệc bỗng chốc trở nên rôm rả, náo nhiệt hơn hẳn.

Trần Gia Hòa Tiểu Lộ thao thao bất tuyệt, thèm đến mức nước miếng cứ thi ứa . Ông mơ cũng ngờ chỉ mới nửa năm trôi qua mà Ôn Ký da đổi thịt đến chóng mặt như ?!

Bánh hồng, thịt hấp, thịt viên bọc trứng muối...

Ông tuy mê hải sản, nhưng nghĩa là ông tẩy chay các món khác!

Trời đất quỷ thần ơi, chẳng giờ đến quán còn ăn nữa.

Tiểu Lộ quả là một thanh niên thật thà, khi quảng cáo rần rần về Ôn Ký, còn dõng dạc tuyên bố kênh VIP.

Trần Gia Hòa Tiểu Lộ đắm đuối như thể ruột thịt: "Kênh VIP gì cơ?"

Giám đốc Quách bên cạnh ho húng hắng nhắc khéo, nhưng Tiểu Lộ cứ ngơ như thấy.

"Bạn gái cháu với nhóm bạn cô thuộc diện khách VIP của quán, họ lập hẳn một cái group chat. Trong group đó sẽ thường xuyên cập nhật thông tin khi nào quán mở cửa, khi nào món mới. Thỉnh thoảng đặt bàn món tủ nhưng bận việc đột xuất, họ sẽ nhượng suất trong group, tất nhiên là phụ thu thêm chút đỉnh."

Tiểu Lộ hào hứng lôi điện thoại : "Để cháu thêm sếp group nha!"

Trần Gia Hòa cũng móc ngay điện thoại , và đó gia nhập group chat mang tên [Hội chị em ăn no mới giảm cân].

[Chào mừng "Trần Gia Hòa" tham gia nhóm chat]

Giám đốc Quách: ...

Ít nhất cũng nên tự thêm liên lạc riêng chứ!

Cũng may Trần Gia Hòa là khôn khéo, hiểu chuyện, liền chủ động cảm ơn Tiểu Lộ, ngỏ ý kết bạn WeChat để dịp hẹn ăn uống.

Lúc Giám đốc Quách mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiễn Trần Gia Hòa về, Giám đốc Quách lập tức hai việc.

Một là xả cho Tiểu Lộ một trận bã, đó tuyên bố ký hợp đồng chính thức và thăng chức tăng lương cho . Lại còn đặc cách cho phép tự do liên lạc với Trần Gia Hòa. Mặc kệ là quán Ôn Ký, Mã Ký, Ngưu Ký Chu Ký gì đó, chỉ cần hầu hạ Trần Gia Hòa chu đáo, chi phí ăn uống công ty lo hết, cộng thêm tiền phụ cấp ngoài giờ!

"Nhóc con, cơ hội ngàn năm một đấy. Trần Gia Hòa cực kỳ khó nhằn, dự án kéo dài đến mấy tháng lận, công ty dù lớn dù nhỏ, chỉ cần sơ múi chút cháo thôi, cũng sẽ tính KPI cho chú mày."

Giám đốc Quách cảm khái: " là giới trẻ thời nay tiếp xúc nhiều thứ mới mẻ, đầu óc nhanh nhạy thật."

Nếu Tiểu Lộ đêm nay cứu nguy, thì khéo cả buổi tiệc hai bên cứ đóng băng chẳng moi chữ nào, ăn xong coi như từng quen .

Giờ tuy chốt kèo, nhưng Tiểu Lộ chất kết nối, chuyện vẫn còn hy vọng.

Tiểu Lộ cơn bão hạnh phúc ập xuống đầu đột ngột, đầu óc cứ lâng lâng như mây. Mãi một lúc mới hồn, mặt mày phấn khích đến đỏ bừng, vội vã gọi điện thoại báo tin mừng cho yêu, giọng điệu lắp bắp bộ là công lao của cô nàng.

"Vợ yêu, cảm ơn em vì bắt lặn lội mua đồ ăn cho em nhé!"

Nếu nhờ việc mua đồ ăn như chợ, thì cơ hội khơi mào câu chuyện ăn uống đêm nay?

Giám đốc Quách ban phát ân huệ cho nhân viên xong, gót tìm bạn già của .

Kim sư phụ đang chỉ đạo đám t.ử xào nấu trong bếp. Nhà hàng hiện tại ba vị Kim sư phụ, phân định ngôi thứ là Đại Kim, Nhị Kim và Tam Kim.

Người mà Giám đốc Quách tình chính là Đại Kim sư phụ.

Giám đốc Quách Đại Kim sư phụ với ánh mắt đầy nuối tiếc: "Lão ca , đúng là ếch đáy giếng, chẳng sự tình ngoài xoay vần thế nào cả."

 

Loading...