Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:44
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịt thăn gói hình túi tiền là một món ăn Cung đình đòi hỏi sự tỉ mỉ và công phu cực độ. Có thể khẳng định rằng, trong thực đơn tối nay, ngoài hai món chủ đạo là thịt kho tàu và sườn cừu om đỏ, thì đây chính là món ăn ngốn nhiều tâm sức của Ôn Phạn nhất.
Từ công đoạn tráng vỏ trứng, nhân, túm miệng hầu bao cho đến lúc chiên ngập dầu.
Cả quá trình diễn nhịp nhàng, biến hóa khiến Ba Ôn cạnh cũng hoa mày chóng mặt. Ôn Phạn thì vẫn giữ sự tập trung cao độ, thoăn thoắt chiên giòn những chiếc túi tiền khéo léo gắp đĩa.
Phần nhân bên trong là sự kết hợp hảo giữa thịt thăn lợn thái nhỏ, nấm hương ngâm nở và măng đông giòn sật. Lớp nhân thịt đẫy đà bao bọc cẩn thận trong lớp vỏ trứng tráng mỏng, điểm xuyết thêm những sợi rau cải bó xôi buộc túm miệng tạo hình thành chiếc hầu bao xinh xắn. Trải qua một đợt chiên ngập dầu, lớp vỏ trứng càng thêm phần vàng ruộm, giòn tan. Bên trong, nhân thịt vẫn giữ trọn vẹn độ mọng nước, hương thơm của thịt lan tỏa ngào ngạt, ăn cũng chẳng thấy chút ngấy mỡ nào.
Tuy thời gian gấp gáp, Ôn Phạn vẫn quên dành chút chăm chút cho phần trang trí. Những chiếc túi nhỏ xinh xếp thành một vòng tròn quanh đĩa, chính giữa là đóa hoa cúc tỉa từ củ cải trắng do chính tay ba Ôn thể hiện tài cắt gọt.
Nếu bỏ qua những tiếng xì xầm bàn tán náo nhiệt xung quanh, chỉ cần lướt qua một tấm hình, ắt hẳn nhiều sẽ lầm tưởng đây là món ăn dọn từ một nhà hàng 5 sang trọng nào đó!
Thịt thăn gói túi tiền, c.ắ.n một miếng là ngập tràn hương vị. Vài khách ăn hăng quá, tiện đũa gắp luôn cả đóa hoa cúc bằng củ cải trắng cho bụng. Ai mà ngờ , hương vị thanh mát, giòn ngọt của củ cải dung hòa hảo với vị thịt béo ngậy. Một chút khéo léo của Ôn Phạn vô tình khiến lầm tưởng rằng, ăn thịt thì củ cải tỉa hoa kèm mới là đúng bài!
"Trời ơi, đỉnh nóc kịch trần luôn á trời, ngon như bỏ bùa đó!"
Dù mang màu sắc đậm đà, rực rỡ như hai món ăn lớn đó, nhưng chẳng ai dám phủ nhận sự xuất sắc của món .
Ngoài ba món kể , những món xào dân dã phía cũng thực khách vô cùng săn đón. Trong đó, món Cải thảo san hô từng dân tình réo gọi rần rần nay cũng tái xuất giang hồ!
Không ít bước quán lập tức gọi ngay một đĩa Cải thảo san hô. Biết , ai bảo dư âm của "Đại tiệc cải thảo" hôm nọ vang dội quá mức cơ chứ.
Nhậm Hải Kim vốn chuyện quán Ôn Ký ăn phát đạt, nhưng dòng nườm nượp kéo đến như trẩy hội vẫn khiến trố mắt kinh ngạc.
Mẹ Ôn tay thoăn thoắt thu ngân, Diêu Thanh Cần bận rộn với món lẩu bò niêu đất, còn hai bố con Ôn Phạn thì đ.á.n.h vật trong bếp.
Nhậm Hải Kim và Quý Bách Ý cũng chẳng lúc nào ngơi tay dọn dẹp, bưng bê. Chỉ hai tiếng đồng hồ cuồng, bộ nguyên liệu chuẩn cho buổi trưa sạch bách. Tiễn xong tốp khách cuối cùng, Nhậm Hải Kim rũ rượi, bẹp xuống ghế như mất hồn.
Quý Bách Ý dù tình trạng khá khẩm hơn chút đỉnh, nhưng gương mặt thư sinh cũng giấu nổi sự mệt mỏi rã rời.
Khác xa với môi trường học đường nhàn hạ, công việc ở quán tuy đòi hỏi đầu óc tính toán nhiều, nhưng những mệnh lệnh cứ dồn dập ập đến khiến chạy thục mạng. Đến khi việc xong xuôi, mới bàng hoàng nhận cơ thể đình công từ bao giờ.
"Cậu..."
Nhậm Hải Kim định bụng mở miệng than vãn, thừa nhận bắt đầu hối hận . Cường độ việc ở Ôn Ký... đúng là ác mộng, vượt xa trí tưởng tượng của .
Trước đây thấy quán đông đúc đến mức cơ chứ!
Cậu mệt đến mức định sang hỏi Quý Bách Ý xem xin nghỉ . Hoàn cảnh gia đình Quý Bách Ý thuộc hàng khá giả, nếu lôi cùng, chắc ông tướng còn khuya mới chịu bưng bê thêm dịp nghỉ đông.
Quý Bách Ý vẫn im lặng, đột nhiên phắt dậy, bước nhanh tới đỡ lấy mâm đồ tay Ôn.
Mẹ Ôn hiền từ: "Hôm nay bận quá, hai đứa mệt ? Lại đây, đây, chúng ăn cơm , bàn ghế lát dọn cũng ."
Nhậm Hải Kim đ.á.n.h thấy mùi thức ăn, nuốt nước bọt cái ực, tính háu ăn nổi lên, vội vã chạy lấy đũa bát.
Cho dù nghỉ việc thật, thì cũng ních no cái bụng tính !
Bữa trưa hôm nay của cả nhà, ngoài hai phần thịt kho tàu và sườn cừu om đỏ do Ôn Phạn cất riêng từ , thì còn thêm một đĩa Cải thảo san hô to bự đặt chễm chệ giữa bàn. Các món xào khác vì nấu trực tiếp nên Ôn Phạn lười thêm, quyết định luộc một nồi Mì cắt d.a.o to đùng ăn luôn cho tiện.
Cục bột nhào xong cất trong tủ lạnh từ , lúc lấy vẫn còn cứng, đúng chuẩn để dùng kỹ thuật thái lát. Một tay giữ chặt cục bột, tay cầm con d.a.o sắt chuyên dụng thoăn thoắt đưa những nhát cắt điệu nghệ, từng lát mì mỏng dẹt tựa hình lá liễu lũ lượt rơi nồi nước đang sôi sùng sục. Tốc độ của Ôn Phạn nhanh như chớp, đầy một loáng gọt vơi một nửa cục bột.
Dùng vá lỗ khuấy nhẹ vài vòng, canh cho mì chín tới là vớt .
Sử dụng phần nước dùng bò trong vắt, gắp vài miếng nạm bò hầm mềm từ nồi lẩu thái hạt lựu, xếp gọn gàng lên bát mì, rưới thêm một muôi nước hầm thịt đậm đà.
Ôn Phạn bê nguyên nồi Mì cắt to tướng bàn, ai ăn bao nhiêu thì tự múc. Bên cạnh là những bát nhỏ đựng rau mùi và lạc rang giòn để ăn kèm.
Từng lát mì mỏng hai bên mép nhưng dày dặn ở giữa, độ dài . Chính cấu tạo độc đáo mang đến hai tầng cảm giác khi thưởng thức.
Trong nhà Quý Bách Ý lớn quê ở phương Nam, nên khẩu vị bữa cơm gia đình cũng thiên về hướng Nam là chủ yếu. Đây là đầu tiên nếm thử món Mì cắt d.a.o đặc trưng của phương Bắc.
Gắp một sợi mì lên, phần mép mỏng manh nước dùng cho mềm , xếp nếp uốn lượn như phần bèo nhún của những chiếc váy công chúa, ăn mềm trơn, trôi tuột xuống cổ họng. Những miếng thịt bò hầm rục cùng nước dùng đậm đà ngấm trọn từng thớ mì, tạo nên một hương vị béo ngậy, quyến rũ.
Nếu chỉ dừng ở đó, thì bát mì cũng chẳng khác mấy món mì bò kho thông thường.
điều nên sự khác biệt chính là độ dai giòn, sật sật ở phần lõi dày dặn của sợi mì. Lớp lõi dày gấp đôi phần mép, c.ắ.n tuy dính răng nhưng vô cùng đàn hồi, nhai miệng.
Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim thi xì xụp ăn ngơi nghỉ, chớp mắt một cái, nguyên nồi Mì cắt d.a.o bự chảng hai trai đ.á.n.h bay sạch bách.
Ôn Phạn nhướng mày ngạc nhiên, trong lòng thầm nhủ: hai gầy nhom, cứ tưởng sức ăn nhỏ nhẹ, ai dè ăn thùng uống vại đến thế?
"Hai còn ăn nữa ? Trong bếp vẫn còn bột đấy."
Vốn dĩ chỗ bột đó nhào sẵn cho cả hai bữa trưa và tối.
Quý Bách Ý hiếm khi đỏ mặt tía tai vì ngượng. Từ bé đến lớn, bao giờ ăn một bữa cơm với khẩu phần "khủng" đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-114.html.]
"Thôi ạ, cháu no căng ."
Chưa kể, bữa ăn nhân viên ở Ôn Ký quá đỗi thịnh soạn, bàn vẫn còn nhiều thức ăn.
Ôn Phạn gật gù, ăn xong tự giác dọn dẹp bát đĩa của về nhà nghỉ trưa.
Cô bé khỏi, Nhậm Hải Kim lập tức giấu nhẹm cái ý định chuồn ban nãy, hồ hởi sán gần hỏi Ôn xem việc gì cần phụ giúp .
Mẹ Ôn xua tay hiền: "Không cần , hai đứa cứ tranh thủ nghỉ ngơi . Muốn về nhà cũng , cứ 5 giờ chiều qua đây tiếp là ."
Mùa đông trời tối nhanh, 5 giờ chiều nhá nhem. Dù , thiên hạ dường như vẫn thích kéo ngoài ăn tối. Cứ nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn lúc chập tối, Ôn rùng ngán ngẩm.
Quả y như rằng, mới 4 giờ chiều, cửa quán lác đác vài bóng thập thò hỏi giờ mở cửa.
Mẹ Ôn đành nhẫn nại giải thích từng một, báo đợi đến 6 giờ quán mới hoạt động.
Những vị khách đến sớm cũng chẳng phàn nàn nửa lời, ngoan ngoãn xếp hàng chờ đợi cái lạnh buốt.
Thấy , Ôn mềm lòng, bèn mời trong nhà tránh rét. Chưa đầy 5 giờ chiều, các bàn trong quán chật kín .
Những đến muộn hơn đành ngậm ngùi nhận thứ tự, miệng cứ xuýt xoa: "May mà sớm!"
Chỉ cần nấn ná thêm tí nữa, sát giờ mở cửa mới tới thì chắc chắn out khỏi danh sách ăn !
Khách khứa buổi tối cũng chỉ giới hạn ở mức 40 thứ tự. Những đến trễ đành ôm hận, bấm bụng gọi một suất Lẩu bò niêu đất mang về an ủi tâm hồn.
Mặc dù lẩu bò cũng thuộc hàng "đỉnh của chóp", nhưng cái cảm giác hụt hẫng khi thưởng thức mâm cơm trực tiếp tại quán vẫn khiến ấm ức thôi.
Đi một đoạn, còn ngoái đầu tấm biển hiệu của quán, hạ quyết tâm ngày mai nhất định đến sớm phục thù!
Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim kết thúc một ngày việc mệt nhọc, lúc về, mỗi xách lủng lẳng một phần Mì cắt d.a.o xào xe máy điện.
Chuyện là, tối nay Ôn Phạn để nguyên liệu dư thừa qua đêm, nên phần bột còn sót buổi trưa cô đem thái lát, xào thành một chảo lớn.
Mì cắt xào d.a.o cho thêm vô vàn rau củ và trứng gà, ngon bá cháy nhưng khẩu phần nhiều quá ăn xuể.
Bản tính thích ăn đồ thừa, Ôn Phạn bảo bố đóng hộp chia cho nhân viên mang về.
Diêu Thanh Cần xách hai hộp, Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim mỗi một hộp.
Dẫu cho cái bụng no ứ hự, nhưng nghĩ hương vị thơm ngon của món Mì cắt d.a.o xào ban nãy, Nhậm Hải Kim vẫn ứa nước miếng thèm thuồng, trong lòng rạo rực nghĩ đến bữa ăn khuya.
Một hộp Mì xào bự chảng, về nhà khui thêm lon nước ngọt ga, tắm nước nóng cho sảng khoái bật máy tính lên chiến game...
Ôi chao, đời còn gì hơn!
Hai trai cưỡi con xe máy điện lao trong màn đêm, gió bấc rít từng hồi lạnh cóng nhưng trong lòng vẫn hừng hực lửa ấm.
"Thế nào, thằng bạn lừa chú mày chứ? Tìm công việc ngon lành thế , gì chỗ nào sướng bằng!"
Nói thật, với cái mức độ đãi ngộ chuẩn 5 thế , bắt nộp tiền cũng tình nguyện !
Đừng là , cứ thử hỏi thăm đám khách ruột của quán Ôn Ký xem, khéo họ còn tranh nộp hồ sơ xin việc chứ!
Quý Bách Ý kéo cao chiếc khăn quàng cổ che kín mặt, giọng nhừa nhựa cất lên qua lớp vải len: "Dự báo thời tiết bảo đêm nay tuyết rơi đấy, lẹ lên."
Tuyết mà đổ xuống giữa đường thì khốn đốn, khó khăn vô cùng.
Nói linh tinh mà trúng phóc, hai mới một quãng, mây đen xám xịt giăng kín từ chiều bỗng trút xuống những bông tuyết đầu mùa lất phất.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, Quý Bách Ý may mắn về đến nhà khi trời kịp đổ bão tuyết.
Vừa giũ sạch đống tuyết bám giày thềm cửa, ngước bầu trời xám xịt, lòng rối bời.
Ngày mai vẫn , nhỡ tuyết rơi dày quá thì nhỉ? Hay là xe buýt cho an ?
Đang trăn trở xem mai nên xe buýt gọi taxi, thì tiếng chuông điện thoại vang lên "ting" một cái.
Mở xem, là tin nhắn từ Ôn.
[Cháu Quý ơi, ngày mai bão tuyết, quán tạm nghỉ nhé.]
Quá tuyệt vời, quá , khỏi đau đầu lựa chọn nữa .