Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:43
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành tích của Ôn Phạn xuất sắc đến mức những vững vàng giữ tấm vé ở lớp Hai, mà còn rinh thêm một tấm giấy khen đỏ chót.
Mẹ Ôn cẩn thận vuốt ve cất gọn tờ giấy khen, tươi hỏi con gái mở tiệc khao bạn bè .
Ôn Phạn gật đầu: "Để qua tết nhé."
Vừa trải qua một học kỳ căng như dây đàn, đứa nào đứa nấy đều rã rời. Hàn Lộ Lộ cũng sự bứt phá đáng khen, thuận lợi bám trụ lớp. Tần Hòa thì đỉnh khỏi bàn, giật luôn vị trí thủ khoa của lớp, thầy dạy Toán cưng như trứng mỏng, còn đề xuất bồi dưỡng riêng để học kỳ tham gia đội tuyển Toán của trường.
Những bạn khác như Hà Vũ Trân, Lớp trưởng... tuy thứ hạng trong lớp xê xích nhiều, nhưng so với mặt bằng chung khối thì ai cũng sự thăng hạng đáng kể.
Cô giáo Vương vui như bắt vàng, lúc phát phiếu điểm miệng cứ tươi như hoa.
Có vui thì ắt kẻ buồn.
Trường hợp gian lận thi cử tóm như Kim Duệ thì khỏi . Mặc dù nhà trường nương tay đuổi học, nhưng cái ghế ở lớp Hai chắc chắn còn phần nữa. Hôm nay Kim Duệ còn chẳng đến lấy phiếu điểm, cô giáo Vương lẳng lặng xếp riêng phần của sang một góc.
Tiếp Kim Duệ là vài ba nam sinh quan hệ sinh t.ử với , cũng định sẵn sẽ lời chia tay với các bạn cùng lớp kỳ phân lớp sắp tới.
Phó Xuyên học lực tầm trung, lơ lửng ở ranh giới của lớp Hai. Riêng Phương Vi Nguyệt, chỉ một học kỳ ngắn ngủi, cô nàng gầy trông thấy. Tâm trạng lúc nào cũng trĩu nặng âu lo, cộng thêm việc thành tích học tập tuột dốc phanh.
Lúc đưa phiếu điểm cho Phương Vi Nguyệt, cô giáo Vương khẽ nhíu mày nhắc nhở: "Tập trung việc học em, bình thường bớt suy nghĩ linh tinh ."
Phương Vi Nguyệt khẽ gật đầu, cô thừa những khác trong lớp đang bằng con mắt nào.
— Vị thế của cô và Ôn Phạn đảo ngược.
Một học kỳ , Ôn Phạn vì ngày đêm nhung nhớ Phó Xuyên mà học hành sa sút, tinh thần rệu rã.
Còn bây giờ, Phương Vi Nguyệt phản chiếu hình ảnh tiều tụy của Ôn Phạn ngày .
Điều khiến cảm thấy bất lực nhất là, dù cho Ôn Phạn và Phó Xuyên hề mở lời với một câu nào, nhưng ai mắt cũng thấy tần suất Phó Xuyên ngẩn ngơ về phía Ôn Phạn ngày một nhiều...
Phương Vi Nguyệt cảm thấy một sự bất lực cùng cực.
Sự bất lực len lỏi từ ngày đầu tiên cô bước lớp và quen với Ôn Phạn, tựa như bánh xe vận mệnh an bài đẩy hai họ về hai phía cán cân, một bên nâng lên thì bên ắt chìm xuống.
Trong khi Phương Vi Nguyệt đang chìm trong u sầu, thì xung quanh Ôn Phạn rộn rã tiếng .
Mấy bạn lớp phó các môn tụm so kè điểm , chỉ Tần Hòa khoanh tay , vẻ cao thủ giấu nghề.
Điểm Toán của Ôn Phạn chắc chắn là bá nhất hội , nên giờ ai cô nàng cũng thấy buồn .
Ôn Phạn cất gọn phiếu điểm, tuyên bố sẽ bao cả nhóm một bữa trò.
"Thời gian cứ để các quyết định."
Lớp phó môn Vật lý hăng hái giơ tay: "Để qua tết ? Mấy bữa nay nhà tớ bận chuản về quê !"
Mấy bạn khác cũng kẻ bận chuyện vướng chuyện . Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát chốt luôn thời điểm thềm khai giảng, lúc đó quán cũng bớt bận rộn hơn.
Hẹn chốt kèo mùng Mười tháng Giêng, Ôn Phạn tung tăng theo bố phố mua sắm.
Mẹ Ôn cái gì cũng mua về cho con gái. Mua sắm quần áo chán chê, cả nhà dạo loanh quanh xuống tận tầng hầm của khu trung tâm thương mại.
Một siêu thị đang bắc loa quảng cáo hàng mới về.
Những trái cherry đỏ mọng, căng bóng lấp lánh như những viên ngọc quý. Thấy con gái cứ dán mắt , Ôn vung tay hào phóng sai ba Ôn bê liền hai thùng cherry to bự.
Tầm trong năm, cherry và dâu tây bắt đầu mùa thu hoạch rộ.
Về đến nhà, rửa sạch một đĩa, Ôn Phạn vắt chéo chân nhàn nhã nhâm nhi.
Vị chua chua ngọt ngọt của quả cherry khiến cô bất ngờ thích thú. Lên mạng tra thử nguồn gốc mới tá hỏa: Lênh đênh vượt đại dương mười mấy ngày trời mà vẫn giữ độ giòn ngọt đến thế cơ !
Cắn một quả cherry, Ôn Phạn hí hoáy một danh sách những nguyên liệu cần chuẩn cho ngày mai.
Nghĩ tới cảnh khách khứa nườm nượp sắp tới, Ôn Phạn chợt hỏi xem đám Dương Thao, Khúc Hiểu Vũ, Dương Phỉ nghỉ lễ , tính qua quán thêm dịp Tết .
Mẹ Ôn chép miệng: "Chắc là con. Dương Phỉ bảo trường bận rộn lắm, nhà thằng bé Khúc Hiểu Vũ thì kéo về quê ăn Tết hết , con thấy tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh đóng cửa im ỉm đấy ? Còn thằng nhóc Dương Thao... Cô Tống Tuệ về vùng Đông Bắc ăn Tết, chắc trong vài ngày tới là dẫn nó luôn ."
Không khí Tết nhất ở thành phố thường vẻ đìu hiu hơn. Cứ hễ nghỉ đông là nhà nhà lục đục kéo về quê đoàn tụ với ông bà cha .
Nói cho cùng, nếu những ký ức ở quê nhà của vợ chồng nhà họ Ôn quá cay đắng, thì lẽ giờ họ cũng rục rịch thu dọn hành lý bắt xe về làng .
"Con đừng lo, dán giấy thông báo tuyển , chắc chắn sẽ sớm tìm thôi."
Công việc ở quán cũng nặng nhọc gì, Ôn tin chắc tìm thời vụ ngắn hạn chẳng mấy khó khăn.
Quả nhiên, thông báo dán gõ cửa xin việc.
Lại còn là gương mặt quen nữa chứ.
Chính là hai học trò cưng của cụ Đoàn ở nhà kế bên.
Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim.
Rõ ràng là Nhậm Hải Kim nằng nặc lôi kéo Quý Bách Ý cùng. Cậu hùng hồn tuyên bố dư sức gánh vác công việc , chẳng qua là đến giờ cơm thì phụ dọn dẹp bàn ghế, lau chùi vệ sinh và vài việc lặt vặt thôi mà?
Chỉ cần bao ăn no, cân tất!
Mẹ Ôn ngờ là hai bé , nhưng ngẫm thì thấy quá hợp lý.
Đều là chỗ quen rõ gốc gác, đến thẻ sinh viên cũng chẳng cần kiểm tra.
"Vậy thế nhé, ca từ 10 giờ sáng đến 10 giờ tối, buổi chiều các cháu bốn tiếng để nghỉ ngơi. Quán bao hai bữa ăn, lương một ngày một trăm rưỡi."
Mẹ Ôn hỏi han xem hai đứa ở . Cả hai đều gật đầu xác nhận là dân bản địa, nhà cũng khá xa quán, nhưng vì sức hấp dẫn của đồ ăn, nên quyết tâm bám trụ bằng .
Ngày đầu tiên nhận việc, cả hai lưu lượng khách khủng khiếp của quán cho choáng váng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-113.html.]
Mới 10 giờ sáng khách bắt đầu lục rục đến xếp hàng. Thông báo rõ ràng 11 rưỡi trưa mới mở cửa, mà họ thà đến sớm cả tiếng rưỡi đồng hồ để xí chỗ. Quan trọng hơn, một hai , mà là một hàng dài dằng dặc.
Đa hàng quán quanh trường học đều đóng cửa im ỉm, ngay cả tiệm văn phòng phẩm bên cạnh cũng dọn dẹp sạch bách đống đồ đạc ngổn ngang cửa, trả sân trống huơ trống hoác.
Dòng xếp hàng nối đuôi kéo dài qua tận cửa tiệm văn phòng phẩm cỡ chục mét. Mới điểm 11 giờ, quân ngót nghét hơn ba mươi .
Mẹ Ôn thấy tình hình vẻ căng, vội bếp hỏi con gái xem thể mở cửa sớm hơn , và trưa nay quán thể tối đa bao nhiêu bàn. Ôn Phạn nhẩm tính nhanh gọn, chốt hạ: Tối đa bốn mươi bàn, nhiều hơn là quá tải.
Mẹ Ôn đành lật đật mang phiếu thứ tự phát, phát xong ngọt nhạt khuyên giải những đến về.
Có giãy nảy lên phẫn nộ: "Trời ơi, cất công đến sớm nửa tiếng mà!"
Thế quái nào đến sớm nửa tiếng mà vẫn tới lượt? Tức c.h.ế.t !
Mẹ Ôn chỉ trừ, dặn dò khách tối nhớ canh giờ đến sớm hơn.
Người nọ hậm hực: "Được, chiều nay ở đây cắm cọc từ 3 giờ luôn cho mặt!"
Cứ tin là giành giật một suất ăn!
...
Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim ban đầu còn ngơ ngơ ngác ngác, nhưng chẳng mấy chốc cũng cuốn vòng xoáy công việc đến tối tăm mặt mũi.
Ôn Phạn bắt đầu xào nấu trong bếp, còn hai trai thì chia bưng bê, dọn dẹp và đón khách.
Thực đơn hôm nay nắn nót tấm bảng đen.
[Sườn cừu om đỏ]
[Thịt ba chỉ kho sơn tra]
[Thịt thăn gói hình túi tiền]
...
Khách hàng còn kịp hết thực đơn, nhao nhao lên gọi món ầm ĩ.
"Cho một phần thịt kho bà chủ!"
" lấy sườn cừu om đỏ!"
"Thịt ba chỉ kho sơn tra... Nghe tên thôi thấy thèm , bà chủ cho hai phần nhé, một phần ăn tại đây, một phần gói mang về."
Mẹ Ôn: "Dạ xin quý khách, món nhà hàng giới hạn lượng ạ."
Mỗi bàn chỉ phép gọi một phần cho từng món.
"Ra thế, cho một phần thôi... Cho thêm một đĩa Thịt thăn gói hình túi tiền nữa."
Hì hì, món nếm thử bao giờ, ăn thử cho .
Ôn Phạn bận bịu trong bếp, món lên bàn đầu tiên chính là Thịt ba chỉ kho sơn tra.
Món vốn đun riu riu lửa từ sáng sớm. Mỗi phần dọn niêu đất cỡ nhỏ, bên đặt một bếp cồn liu riu giữ nóng. Màu sắc đỏ au của thịt kho quyện cùng sắc đỏ tươi của quả sơn tra tạo nên một hiệu ứng thị giác bùng nổ.
Nhậm Hải Kim bưng món ăn sượt qua, ánh đều đổ dồn niêu thịt kho hấp dẫn .
Người vẫn "sắc - hương - vị" hội tụ đủ mới nên một món ăn ngon, nhưng công nhận rằng, màu sắc luôn là yếu tố khắc sâu ấn tượng đầu tiên. Vẻ của món thịt kho tàu mang một sự quyến rũ trắng trợn, chẳng buồn che giấu.
Những miếng thịt ba chỉ với các tầng nạc mỡ đan xen xếp ngẫu hứng, quả sơn tra óng ánh nước sốt, hệt như một bức tranh phác họa quết thêm lớp dầu bóng bẩy. Chẳng cần đợi đưa miệng, dường như nếm vị chua thanh, ngọt dịu của quả sơn tra.
"Chúc quý khách ngon miệng."
Không thể từ tốn , bất cứ sự chậm trễ nào của đôi đũa lúc cũng đều coi là sự x.úc p.hạ.m đối với món thịt kho tàu .
Từng khối thịt rung rinh nhẹ theo nhịp gắp, khoác lớp nước sốt đỏ sẫm óng ả, trôi tuột khoang miệng một cách mượt mà. Phần mỡ béo ngậy tan như mỡ đông, hương thơm bùng nổ từ sự kết hợp của đường và mỡ tứa đặc quánh nơi đầu lưỡi. Những tảng thịt như thế sinh là để ăn kèm với bát cơm trắng bốc khói nghi ngút, hoặc kẹp giữa chiếc bánh bao trắng xốp. Tách đôi chiếc bánh, kẹp hai miếng thịt , hai tay ép chặt, phần mỡ béo sẽ hòa tan ngay lớp bột bánh, chỉ lưu những vệt nước sốt màu nâu đậm quyến rũ.
Có thèm nhỏ dãi chịu , rối rít giục giã xem món của bao giờ mới lên, nếu thì cứ mang lên một phần thịt kho , nhấm nháp tạm trong lúc chờ đợi cũng .
Vừa dứt lời, món Sườn cừu om đỏ cũng mang lên.
Tương tự như món thịt kho, đây cũng là một món chủ đạo, nên phục vụ cùng bếp cồn nhỏ để giữ độ nóng hổi.
Từng tảng sườn cừu bọc lớp nước sốt đặc kẹo, ninh đến độ mềm rục tưởng chừng như sắp tuột khỏi xương, tỏa làn khói mờ ảo mời gọi.
Dù cùng là những món kho mặn, nhưng một ai dám gộp chung sườn cừu om đỏ và thịt kho sơn tra một.
Trong quá trình hâm nóng, sườn cừu tỏa một mùi hương thịt đặc trưng, quyện cùng hương liệu thảo mộc ninh nhừ phức hợp. Phần thịt sườn cừu đan xen mỡ nạc, om kỹ đến mức chỉ cần khẽ gắp là lóc xương. Thịt cừu tan trong miệng, phô diễn trọn vẹn vị béo ngậy đặc thù, mang theo một mùi hương quyến rũ khiến ai cũng xiêu lòng.
Xử lý xong phần thịt, xương sườn cũng đừng vội vứt. Lớp gân màng dính sát xương và chút thịt sót chứa đầy collagen, nhai dai dẻo, dính dính sần sật mới là phần tinh túy.
Rất nhiều thực khách ăn đến nhắm nghiền mắt tận hưởng. Phần thịt bám xương dẫu khó nhằn hơn chút đỉnh, nhưng hương vị thì quả thật nhất thiên hạ.
"Trời đất ơi, thịt cừu mà ngon thế, khi nào quán dùng loại thịt cao cấp nhập khẩu ?"
Có tinh tường lập tức phản bác: Nghĩ nhiều quá cha nội, giá tiền thì ngay, thịt cừu cũng lấy từ sạp ngoài chợ thôi. Mấu chốt là tay nghề của đầu bếp quán quá đỉnh, biến hóa nguyên liệu bình dân thành thượng phẩm, mới khiến liên tục lầm tưởng về giá trị thực của chúng.
Đang tấm tắc khen ngợi sườn cừu om đỏ, món Thịt thăn gói túi tiền cũng theo đó mà hạ cánh xuống bàn.
Tốc độ lên món nhanh như chớp khiến thực khách khỏi ngỡ ngàng, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai mảy may nghi ngờ quán dùng đồ nấu sẵn.
"Nếu cái xưởng nào sản xuất đồ ăn sẵn mà đạt đến cái trình độ , xin nguyện dâng hiến cả ví tiền của mỗi ngày!"
Trên đĩa bày những chiếc túi hình túi tiền xinh xắn từ vỏ trứng. Ai nấy đều đồng loạt rút điện thoại tranh thủ nháy vài tấm khi đụng đũa.
"Chỉ cần cái giao diện thôi, tiền nào của nấy!"