Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:37
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự xuất hiện của toa t.h.u.ố.c thứ hai tựa như một phép màu đối với cụ Đoàn. Nếu toa đầu tiên còn khiến cụ lấn cấn nghi ngờ đây chỉ là sự tình cờ may mắn, thì toa thứ hai chính là lời khẳng định đanh thép: Người gửi hề nhầm lẫn, mục đích của họ chính là dâng tận tay hai bảo vật cho cụ!
Dù chẳng rõ nguyên cớ sâu xa là gì, nhưng rõ ràng cụ Đoàn mê hoặc bởi cái nhịp điệu "mỗi tuần một toa" đầy ma mị . Kẻ trong tối chắc chắn còn ghim hàng!
Ánh mắt sư cụ trở nên cực kỳ phức tạp: "Đệ đúng là hưởng."
Tức ách! Ông cống hiến ở chốn học đường bao nhiêu năm trời, chẳng ma nào dâng toa t.h.u.ố.c cho ông!
Cụ Đoàn híp mắt tít thò lò: "Toa công dụng khác hẳn toa , vẫn quy củ cũ sư nhé."
Vẫn là điệp khúc tinh chỉnh, thử nghiệm, nếu êm xuôi thì đưa sang cho Ôn Ký lên thực đơn.
Sư trong lòng hậm hực, cảm giác công nãy giờ.
"Cái căng tin trường ..."
Cụ Đoàn cắt ngang: "Sư , sinh viên suốt ."
Căng tin trường Đại học Trung y nấu ăn dở tệ, dở kinh hoàng. Món ăn gia đình bình dân mà nấu còn chẳng hồn, thì mong chờ gì mấy món d.ư.ợ.c thiện cao siêu!
Sư : ...
Tức ói máu!
chẳng thể phản bác!
Phen về trường nhất định lôi cổ phòng hậu cần hỏi tội, sinh viên phản ánh ầm ầm mà chịu chỉnh đốn!
Ngay khi gọi sang, Ôn Phạn lờ mờ đoán tình hình. Vì , lúc thấy toa t.h.u.ố.c thứ hai chỉnh sửa, nét mặt cô bé vẫn thản nhiên như .
"Lần là canh vịt ạ?"
Cụ Đoàn gật đầu: "Vẫn niêm yết giá hai trăm chín mươi chín tệ chứ?"
Ôn Phạn khẽ "" một tiếng, bảo sẽ về bảo ba chợ mua vịt, hầm một nồi để cùng thưởng thức.
Nhắc đến canh vịt, phổ biến nhất vẫn là món canh vịt già hầm củ cải muối chua. Sẵn nhà đang ướp một vại củ cải muối chua, Ôn Phạn tiện tay kết hợp luôn với toa d.ư.ợ.c thiện để cho lò món canh trứ danh .
Hương vị của d.ư.ợ.c thiện vẫn xuất sắc như thường lệ. Hai vị sư chia ăn sạch nồi canh, giục Ôn Phạn ngày mai cho lên kệ bán luôn.
Ôn Phạn chớp mắt: "Hai cụ định thử nghiệm công dụng t.h.u.ố.c ?"
Cụ Đoàn vỗ đùi: "Giờ kiếm mà thử... Á, nhớ bệnh của bố cháu khá hợp với toa đấy."
Ôn Phạn bộ lơ ngơ bảo cháu nhớ rõ nữa.
Cụ Đoàn vỗ tay cái bốp: "Quyết định ! Cho bố cháu ăn thử một tuần, tuần chính thức mở bán!"
Ôn Phạn thở phào nhẹ nhõm. Thấy hai ông lão còn đang chụm đầu bàn tán xem tuần liệu xuất hiện toa t.h.u.ố.c mới , trong lòng cô bé bỗng thấy chột .
Vốn dĩ mục đích ban đầu của cô chỉ là mượn tay cụ Đoàn tẩm bổ cho bố . Toa t.h.u.ố.c thứ ba đương nhiên là sẵn, nếu thì lộ liễu quá. ba toa thì...
Xin nha, sắp thi đến nơi , cô rảnh rước thêm việc .
Về phần toa t.h.u.ố.c thứ ba, Ôn Phạn tiện tay nhét thẳng chiếc ô của Nhan Quách. Còn khi nào cô nàng mới phát hiện thì... tùy thuộc việc bao giờ ông trời đổ mưa.
Tối đó, món canh vịt già hầm củ cải muối chua nghiễm nhiên trở thành món chính trong bữa cơm gia đình nhà họ Ôn. Vịt ba Ôn mua ngon, nước canh ninh trong vắt, lấp lánh những váng mỡ vàng ươm. Nhấp một ngụm thứ nước màu vàng vàng , chẳng hề thấy bóng dáng của sự ngấy mỡ.
Vị chua thanh dịu của củ cải muối hiển nhiên là điểm nhấn sáng giá nhất. Vị chua gắt như dấm, mà mang theo sự êm ái, đậm đà luyện qua quá trình lên men lâu ngày, chỉ một ngụm là đ.á.n.h thức trọn vẹn giác quan. Thịt vịt qua hai tiếng hầm nhỏ lửa trở nên mềm rục, xương thịt tách rời. Vị mặn, tươi ngọt của canh vịt hòa quyện hảo với nước dùng chua thanh, tạo nên một tổng thể chua, ngọt, mặn, đậm đà khó cưỡng.
Ôn Phạn thì chỉ mê mẩn thứ nước canh tinh túy, còn Ôn khoái khẩu món thịt vịt. Chỉ cần khẽ gắp đũa, thịt và xương tự động lìa . Từng thớ thịt mềm tơi, hề khô xác, ngậm đẫm thứ nước dùng chua chua thanh thanh, ngon khó cưỡng.
Ba Ôn gắp một miếng thịt vịt, đó đũa cứ tự động gắp lia lịa món củ cải muối chua, nhai tấm tắc khen ngợi, ép nếm thử.
"Món củ cải hầm xong ăn cuốn thật sự!"
Củ cải muối chua hầm đến độ chuyển màu bán trong suốt, lớp vỏ ngoài còn giữ độ giòn chua nguyên bản, mà đó là sự mềm mại, dai dẻo, hương vị càng thêm phần sâu lắng. Ba Ôn và củ cải muối ăn với cơm trắng, nhoáng cái đ.á.n.h bay một bát đầy ụ.
Nồi canh Ôn Phạn ninh bự chảng, cả nhà cộng thêm Diêu Thanh Cần hợp sức chiến đấu kịch liệt, cuối cùng vẫn còn dư một ít nước dùng.
Ba Ôn quyết bỏ phí giọt nào.
"Phần nước dùng để tối bố hâm , luộc thêm vắt mì ăn khuya!"
Trời dạo chuyển lạnh, khi đóng cửa quán, Ba Ôn luôn chuẩn thêm một bữa ăn khuya cho cả nhà ấm bụng. Nếu , dọn dẹp quán xá xong xuôi, đội gió rét về đến nhà chắc lạnh thấu tâm can mất.
"Tối thêm đĩa bắp cải xào nữa là !"
Chỉ cần nghĩ đến bữa ăn khuya là ba Ôn hừng hực khí thế việc!
...
Ngày đầu tiên Dược thiện chính thức mở bán.
Cả ngày trời chỉ vỏn vẹn một khách bước quán.
Đó là một phụ nữ trung niên, ăn vận khá chỉnh tề, đắn. Lớp trang điểm dày cộp tuy che lấp làn da vàng vọt ốm yếu, nhưng phần rìa tóc lơ thơ vẫn vô tình tố cáo sự mệt mỏi hằn sâu.
Người phụ nữ vẻ cực kỳ bận rộn, bận đến mức chẳng thời gian nấu nướng, nên đành cầm theo phiếu chỉ định của tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh sang tìm Ôn.
Mẹ Ôn giải thích d.ư.ợ.c thiện chỉ phục vụ lúc ba giờ chiều, hẹn cô đúng giờ đó .
Người phụ nữ gật đầu đồng ý, nhưng mãi đến gần bốn giờ chiều mới tất tả chạy tới.
Vừa xuống ghế là điện thoại cô reo liên hồi, bận rộn giải quyết công việc. Vì hôm nay chỉ duy nhất một vị khách là cô, nên Ôn Phạn dùng một chiếc niêu đất cỡ nhỏ để hầm riêng một con bồ câu, khẩu phần khít cho một dùng.
Ôn Phạn thì thấy thế là đủ chất , nhưng Ôn cảm thấy vẻ xuề xòa quá.
Người bỏ tận hai trăm chín mươi chín tệ cơ mà!
Mẹ Ôn bắt chước công thức của Ôn Phạn, nhanh một đĩa xà lách chần rưới dầu tỏi phi, thêm một bát cơm trắng bốc khói nghi ngút bưng .
Người phụ nữ vốn dĩ vẫn đang mải mê buôn điện thoại, nhưng khi bát cơm trắng đặt lên bàn, nóng và mùi thơm lừng của lúa gạo bỗng đ.á.n.h thức dày cô. Hình như… từ sáng đến giờ bỏ bụng thứ gì thì ?
Cô kết thúc cuộc gọi một cách chóng vánh, tắt luôn chuông điện thoại.
Canh bồ câu phảng phất chút hương t.h.u.ố.c Bắc thoang thoảng, hề khó ngửi, thậm chí sự hiện diện của vài vị thảo d.ư.ợ.c còn tôn lên hương vị đặc trưng của món canh. Cô múc một thìa cơm, nhúng ngập bát canh bồ câu. Thứ nước canh thanh ngọt hòa quyện cùng từng hạt cơm mềm dẻo, kiểu ăn cơm chan canh mộc mạc lập tức truyền ấm lan tỏa khắp dày.
Món rau xào hề cầu kỳ, ghi điểm tuyệt đối nhờ độ tươi xanh mơn mởn của rau và hương thơm nức mũi của dầu tỏi phi.
Đến khi phụ nữ bừng tỉnh khỏi cơn mê ẩm thực, cô nhận ăn sạch bách cả đĩa rau, nồi canh và bát cơm tự lúc nào.
Đã bao lâu cô một bữa ăn ngon lành, t.ử tế đến thế? Người phụ nữ thẫn thờ những chiếc bát đĩa trống bàn. Mẹ Ôn tiến gần, ân cần hỏi cô ăn miệng .
"Ngon lắm ạ..."
Nói thật lòng, còn ngon hơn cả những mâm cao cỗ đầy, sơn hào hải vị mà cô từng nếm thử.
Ban đầu cứ đinh ninh quán chỉ bán d.ư.ợ.c thiện, phụ nữ chẳng mấy để tâm đến biển hiệu xung quanh. Lúc cô mới ngước lên menu tường: "Quán chuyên bán Lẩu bò niêu đất ạ?"
Mẹ Ôn tươi : "Quán cô bán theo mùa. Tiết trời dạo đang bán chạy nhất là Lẩu bò niêu đất và các loại bún phở."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-107.html.]
"Vậy hôm nào dịp cháu sẽ ghé nếm thử."
Món Lẩu bò niêu đất cay xé lưỡi thế , sáng nay cụ Đoàn căn dặn cô tuyệt đối kiêng cữ đồ ăn cay nóng, kích thích xong.
Người phụ nữ bước khỏi cửa quán, chút thảnh thơi hiếm hoi chớm nở bỗng tan biến ngay tắp lự khi cô bắt máy cuộc gọi mới.
"Bên nộp thêm chứng cứ mới ? Được, sẽ đến công ty ngay."
...
Tan học về, Ôn Phạn hỏi thăm xem phản hồi của khách hàng đầu tiên . Mẹ Ôn tít mắt bảo .
"Hai trăm chín mươi chín tệ, cô cửa là quét mã thanh toán luôn."
Chẳng thèm hỏi han mặc cả lấy nửa lời.
Mẹ Ôn bắt đầu sinh nghi. Dẫu dạo quán ăn khấm khá, kiếm bộn tiền, nhưng nếu bắt Ôn bỏ hai trăm chín mươi chín tệ chỉ để ăn một bữa d.ư.ợ.c thiện, thì đ.á.n.h c.h.ế.t bà cũng chịu!
Thà bà xách giỏ chợ mua đồ về tự hầm còn hơn!
Ôn Phạn mỉm.
Thực , phần lớn đều chung suy nghĩ như Ôn cả thôi.
Nếu thì hôm nay chuyện quán chỉ lác đác đón đúng một vị khách duy nhất.
Đang trò chuyện rôm rả thì cụ Đoàn rẽ . Cụ lo Ôn Phạn nản chí vì ít khách, nên cố ý sang động viên tinh thần cô bé.
Ngờ Ôn Phạn vô cùng lạc quan: "Khách ít một chút cũng ông ạ, cháu còn sợ đông quá ồn ào, mất sự thanh tịnh."
Quán nhà nhà hàng sang trọng gì , đông đúc quá thì mới mệt mỏi chứ!
Cứ túc tắc nhích dần lên từng chút một như thế .
Cụ Đoàn còn gì nữa?
Đành chuyển chủ đề, dò hỏi xem thực đơn bữa tối nay món gì hấp dẫn.
Ôn Phạn than thở thời tiết dạo rét buốt, cộng thêm áp lực học hành đè nặng, nên tối nay cô một món đơn giản, mộc mạc thôi.
— Món bánh hội mô.
Mua vài chiếc bánh nướng từ bột mì nhào kỹ, dùng dầu mỡ chiên rán, ăn dai và chắc. Loại bánh vốn sinh là để ăn kèm với món Thịt cừu luộc bát to. Chỗ bánh là Ba Ôn mua từ hôm qua cất trong tủ lạnh, dịp dùng đến, nay Ôn Phạn lôi thái thành từng miếng nhỏ ăn.
Những nguyên liệu còn đều là đồ sẵn trong bếp quán: mộc nhĩ, miến, thịt thái lát, rau xanh...
Nước hầm xương bò thanh ngọt châm nồi niêu đất, đun sôi lượt thả các loại nguyên liệu . Sự khác biệt giữa Hội mô và món Bánh mô ngâm canh thịt cừu ở chỗ, miếng bánh trong Hội mô thái to hơn, và trong quá trình đun liên tục đảo đều để bánh ngậm đẫm nước dùng. Đến khi bưng bàn, miếng bánh no nước, hút thêm canh nữa, ăn cũng cảm giác càng ăn bánh càng nở như món Phao mô.
Lúc nhấc khỏi bếp, rưới thêm một chút dầu mè thơm nức, còn thích cho thêm sốt mè béo ngậy. Một vài quán ăn còn biến tấu hương vị, cho thêm một lớp dầu ớt đỏ au nổi lềnh bềnh, miếng bánh hút đẫm dầu ớt ăn cay xé lưỡi nhưng cực kỳ hợp gu giới trẻ.
Phiên bản Ôn Phạn cho cụ Đoàn là vị nguyên bản, thanh đạm. Riêng phần nồi của , cô mạnh tay múc thêm một mũỗng bự ớt mỡ bò sa tế. Bố Ôn thì tùy khẩu vị, thích ăn cay thì cho ớt, thì thêm dầu mè hoặc sốt mè. Nếu vẫn đủ, trong quán lúc nào cũng sẵn đồ ăn kèm, thích gì thì gọi nấy. Có nước dùng xương bò hảo hạng nền tảng, nồi Hội mô dở cũng khó.
Ôn Phạn ăn lẹ phủi m.ô.n.g mất. Nào ngờ cô khuất bóng, bố Khúc từ tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh phóng sang hỏi xem còn hũ tỏi ngâm đường nào .
Mẹ Ôn lục tìm đưa cho ông một hũ tỏi ngâm đường do chính tay Ôn Phạn muối đợt , giờ mang ăn kèm là đúng điệu.
Cụ Đoàn bên quán, cứ một ngụm Hội mô c.ắ.n một miếng tỏi ngâm đường. Cái kiểu ăn bình dân, dân dã khiến ông đồ trân trân mà rớt nước dãi ừng ực.
Lớp ngoài của miếng bánh mô mềm nhũn, ngậm đẫm nước canh, nhưng phần lõi bên trong vẫn giữ nguyên độ dai, dẻo. Sự kết hợp giữa mềm và dai tạo nên một cảm giác nhai vô cùng cuốn hút. Nước dùng xương bò ngọt lịm, đậm đà, những sợi miến đáy bát chín tới độ hảo, thịt nạc thái lát mềm mượt, mộc nhĩ giòn sần sật. Nước canh trải qua quá trình hầm cùng bánh mô càng trở nên sánh quyện, thơm lừng.
"Nhìn chế biến cũng đơn giản thôi mà, ngon nhức nách thế ..."
Cụ Đoàn nhai lẩm bẩm.
Nhắc đến món Hội mô, dân nơi đây tuy ít ăn nhưng cũng chẳng còn lạ lẫm gì. Cụ Đoàn nhớ những năm tháng chữa bệnh dạo ở các vùng quê, giữa lúc bụng đói cồn cào thì dân chiêu đãi một bát Hội mô nóng hổi. Cảm giác lúc đó như thưởng thức mỹ vị nhân gian. Về , cụ cũng thường tự món ở nhà, nhưng quả thực bao giờ cái vị thơm ngon tuyệt đỉnh như thế .
Bất chấp ánh mắt thèm thuồng của ông đồ , cụ Đoàn húp cạn đến giọt nước dùng cuối cùng, ợ lên một tiếng rõ to đầy mãn nguyện, lững thững dậy chuẩn về.
Nhắc đến thấy cám cảnh. Hồi cụ theo nguyên tắc "quá ngọ ăn", buổi tối ăn thì cũng chỉ húp bát canh rau nhạt hoặc vài món thanh đạm.
từ ngày "đóng đô" ở đây, cân nặng cứ nhích lên vùn vụt, buộc cụ tập thói quen tản bộ buổi tối.
Ban đầu định bụng chỉ ghé qua chỗ đồ ở ít ngày, ai dè tình hình vẻ đóng đô dài hạn .
Cụ Đoàn cũng phiền ai, tự thuê một căn hộ gần đó. Ngày ngày ăn tối xong, cụ tản bộ về nhà. Về đến nơi, cụ lén lút lưng đồ mà tập thêm một bài Thái Cực Quyền.
Tối nay món Hội mô ngon quá, bất tri bất giác cụ trót ăn nhiều...
Haizz.
Nhìn cái tướng tá phục phịch của gã đồ , âu cũng oan uổng gì.
Kỳ thi cuối kỳ chỉ còn cách một tháng, quỹ thời gian của Ôn Phạn ngày càng eo hẹp.
Ăn vội bữa tối ở quán, Ôn Phạn phi về nhà, dắt Đản Hoàng dạo vài vòng. Mặc kệ Đản Hoàng đang rên rỉ phản đối vì thời gian dạo quá ngắn, cô bé lôi xềnh xệch nó lên lầu.
Sách vở cứ lật hết trang đến trang khác.
Thực , kỳ thi cuối kỳ sắp tới, Ôn Phạn cũng chút hoang mang.
Không chỉ riêng cô, mà gần như cả lớp đều bao trùm bởi một bầu khí căng thẳng tột độ.
Ngày nào Hàn Lộ Lộ cũng mang một đôi mắt thâm quầng như gấu trúc đến lớp. Hỏi mới , cô bạn đau khổ thừa nhận rằng nếu thức đến nửa đêm canh ba thì chẳng tài nào cảm hứng bài tập.
"... Thế cuối cùng thức đến mấy giờ?"
Hàn Lộ Lộ giơ ba ngón tay lên.
"Tớ c.h.ế.t chắc , cứ nhắm mắt là tớ tưởng tượng viễn cảnh đá khỏi lớp , sẽ bao giờ ăn bữa sáng do nấu nữa."
Ôn Phạn: ... Hóa lý do duy nhất khiến lo lắng là sợ mất bữa sáng thôi ?
Hàn Lộ Lộ ấm ức ca cẩm: "Quán nhà bây giờ ngoại trừ món Lẩu bò niêu đất , những món khác đều xếp hàng dài cổ mới mua . Tớ chỉ còn trông cậy mỗi bữa sáng thôi."
Nghĩ mới thấy, bữa sáng với bánh nướng, bữa trưa với bánh nướng kẹp thịt, bữa tối với các món chiên rán, dù ít dù nhiều, cũng giúp xoa dịu tâm hồn mong manh của đám học sinh.
Buổi sáng thời gian eo hẹp, buổi trưa thì xếp hàng rồng rắn, buổi tối về nhà ăn cơm, nhưng dẫu vẫn thể mua cái bánh nướng bánh nướng kẹp thịt ăn lót , giải tỏa cơn thèm thuồng. Còn bây giờ thì ?
Quán Ôn Ký buôn bán ngày càng phát đạt, đến cả quầy đồ ăn vặt cũng dẹp luôn. Cô nàng chạy quán thì cũng thể gọi một nồi lẩu bò to đùng ăn một ?
"Nói thật nhé, thương tình về năn nỉ bố , ít nhất cũng bán thêm vài món ăn vặt tiện lợi chứ!"
Dạo gần đây cũng chẳng hiểu Ôn Phạn bận bịu chuyện gì mà ngày nghỉ cuối tuần rủ chơi cũng lặn mất tăm.
Hàn Lộ Lộ gần nửa tháng nay, ngoài mấy bữa sáng hiếm hoi đến lượt , thì chẳng nếm thêm bất cứ món nào của Ôn Ký nữa!
Cô nàng sắp héo mòn đến nơi !
Ôn Phạn trầm ngâm suy nghĩ.
Món ăn vặt tiện lợi ...