Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:36
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt cả ngày hôm , Ôn Phạn vểnh tai ngóng nhưng chẳng thấy động tĩnh gì đặc biệt từ nhà bên. Cô cũng chẳng vội vàng gì. Toa t.h.u.ố.c kẹp trong sách mà nhét sâu ngăn kéo ba lô, vốn dĩ cũng trông mong phát hiện ngay lập tức. Bằng , toa t.h.u.ố.c cứ xuất hiện liên tục cùng một chất giấy, cụ Đoàn kẻ ngốc, sớm muộn gì cũng nghi ngờ lên đầu cô.

Sáng sớm, Ôn Phạn cất công lượn lờ tận chợ đầu mối để lựa chim bồ câu. Con bồ câu hôm qua mua tuy cũng tươi, nhưng lúc hầm xong, cô vẫn thấy thiếu thiếu một chút hỏa hầu.

Phải rằng ngày ở chốn thâm cung, Hoàng hậu nương nương đặc biệt yêu thích món canh bồ câu . Ôn Phạn tự tay nấu món ròng rã năm năm trời, đừng toa thuốc, nhắm mắt cô cũng nấu chuẩn vị.

Thế nên, trong khoản tuyển chọn bồ câu, Ôn Phạn con mắt siêu tinh đời.

Trong chợ, tiểu thương cô hỏi mua bồ câu liền đon đả dẫn đến sạp hàng. Trên sạp xếp hàng loạt những con chim vặt sạch lông, bỏ đầu và nội tạng, thoạt cực kỳ đ.á.n.h lừa thị giác.

Lão tiểu thương liến thoắng tiếp thị: “Muốn hầm canh bồ câu thì chọn loại bồ câu già. Cô em xem thử , dãy là hàng nuôi từ một năm rưỡi trở lên đấy.”

Bồ câu non và bồ câu già khác ở chỗ, da chim non nhẵn nhụi, thịt hồng hào, còn chim già thì da ngả vàng, màu thịt cũng sậm màu theo năm tháng.

Dãy chim mà gã tiểu thương chỉ tay quả thực là những con da vàng ươm, thịt đỏ sậm, hình săn chắc mang dáng dấp của bồ câu già dặn.

“Nếu nhà cô em mua về mở hàng ăn, khuyên nên lấy loại , lấy sỉ giá , một trăm tệ năm con!”

Dù chẳng rành giá thị trường thời nay, nhưng Ôn Phạn chỉ liếc mắt lướt qua, nở một nụ khẩy gót bỏ .

Mặc cho gã tiểu thương réo gọi ơi ới phía , cô chẳng thèm ngoảnh đầu .

Ba Ôn ngơ ngác hỏi: “Có vấn đề gì con?”

Hai ba con chợ với cũng lâu, ông thấy con gái lơ bán hàng thế bao giờ. Bình thường coi là khách sộp sức c.h.é.m giá, Ôn Phạn cũng chỉ nhẹ nhàng mặc cả, dăm ba câu là đối phương ngay gặp dân sành sỏi, đành ngoan ngoãn báo giá gốc.

Ôn Phạn lạnh nhạt đáp: “Bồ câu giả đấy ạ.”

Ba Ôn giật nảy .

Ôn Phạn giải thích: “Chỉ để lòe những hàng thôi, sạp đó là gà nhép.”

Gà con loại nhỏ, vặt trụi lông, chặt bỏ đầu, quả thực dễ đ.á.n.h tráo khái niệm với chim bồ câu. Ôn Phạn chỉ cần soi cấu trúc xương và thớ thịt là thấu chân tướng.

Gã tiểu thương cũng to gan thật, cả một sạp hàng kiếm nổi một con bồ câu t.ử tế, lấy gà con lừa đảo.

Ôn Phạn dắt ba lượn một vòng quanh chợ, phát hiện tình trạng "treo đầu dê bán thịt chó" chỉ một nhà. Khá khẩm hơn thì trộn lẫn gà giả bồ câu thật, thấy khách tinh mắt lật tẩy thì giả lả đổi con khác. Trắng trợn hơn thì y như gã ban nãy, thét giá một trăm tệ năm sáu con, là gà nhép.

cũng những ông chủ nhà hàng, quán ăn mười mươi là hàng giả vẫn cố tình nhập về, mặc cả trắng trợn ba mươi tệ năm con.

Ôn Phạn chướng mắt mấy thể loại ăn chộp giật đó, cuối cùng tấp một sạp hàng trông vẻ thành thật, bán bồ câu thật.

Ông chủ sạp cũng vẻ cách chèo kéo khách, chỉ trầm ngâm chỉ tay phân biệt là bồ câu già, là bồ câu non, yên chờ khách tự lựa.

Ôn Phạn tỉ mẩn chọn một con ưng ý, đoạn lôi điện thoại : “Chú cho cháu xin phương thức liên lạc .”

Nếu cô đoán lầm, món d.ư.ợ.c thiện nhà cô đang ăn thử chỉ là màn dạo đầu. Tương lai chắc chắn sẽ ít thực khách tìm đến, nhu cầu nguyên liệu sẽ còn dài dài.

Ông chủ sạp kết bạn WeChat xong, tên hiển thị cũng mộc mạc y như : Vua Bồ Câu.

Ông chủ giải thích: “Tại chú họ Vương mà.”

Tuy dễ gây hiểu lầm, nhưng cái tên "Vua Bồ Câu" chẳng kêu, dễ nhớ ?

Ôn Phạn gật gù công nhận là dễ nhớ thật. Tò mò lướt trang cá nhân của Vua Bồ Câu, cô phát hiện ông chú cũng là một nhân tài.

Ngày thường ngoài bán bồ câu, chú còn kiêm luôn cả bán ba ba, lươn, nhộng sầu , dúi…

Toàn là hàng nuôi nhốt quy mô. Bản Vua Bồ Câu còn ghim hẳn một dòng status đầu trang:

[ bán đồ rừng, xin đừng hỏi. Bảo vệ động vật hoang dã là trách nhiệm của mỗi .]

Ừm, xem cũng là lương tâm nghề nghiệp.

Ôn Phạn xách bồ câu về quán bắt tay hầm. Hầm đến trưa thì khách tò mò ngó đầu hỏi: Dưới bếp đang hầm món gì thế? Thơm quá!

Mẹ Ôn thu tiền phân bua, bảo là đang sắc t.h.u.ố.c uống.

Khách trố mắt, mặt hiện rõ dòng chữ: "Bà chủ định lừa trẻ con đấy ".

Làm gì loại t.h.u.ố.c nào thơm ngon quyến rũ thế ! Xạo !

Lát , cụ Đoàn thủng thẳng bước sang. Vừa cửa hỏi oang oang Ôn hôm nay uống d.ư.ợ.c thiện , uống thì đưa tay đây ông bắt mạch, để còn lưu hồ sơ đối chiếu.

Mẹ Ôn đáp vẫn ăn, canh bồ câu hầm thật nhừ, ít nhất mất hai tiếng !

Cụ Đoàn bắt mạch xong, lưng thì vị khách ban nãy vuốt vuốt cằm, dò hỏi:

“Bà chủ ơi, ông cụ là thầy lang Đông y ?”

Mẹ Ôn "ừ" một tiếng: “Mở tiệm t.h.u.ố.c ngay vách bên cạnh đấy, thầy Đông y lão làng , toa d.ư.ợ.c thiện cũng là do cụ kê cho .”

Vị khách nọ săm soi Ôn từ đầu đến chân: “Bà chủ thấy trong khó chịu ở thế?”

Mẹ Ôn kể lể bệnh tình huyết áp cao, nay định hơn, thêm chứng hỏa vượng, khí huyết suy nhược nên hầm canh bồ câu bồi bổ.

Vị khách vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Triệu chứng của y chang bà chủ luôn! Trời đất, thần y Đông y ngay sát vách thì qua khám sớm . Bà chủ đợi chút, sang nhờ cụ bắt mạch xem .”

Mẹ Ôn vội giang tay cản , bảo thứ tự bên tiệm t.h.u.ố.c xếp kín mít , thấy trong tiệm đông nghịt ? Toàn là bệnh nhân đợi khám đấy!

Vị khách lúc nãy quả thực để ý tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh, giờ Ôn bảo bốc xếp hàng, tự nhiên trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt: vị thầy lang tuyệt đối là cao thủ võ lâm!

Còn chần chừ gì nữa, ăn lẹ chạy sang hỏi cách xếp hàng. Bất kể đợi bao lâu, cứ bốc xí chỗ !

Qua khỏi giờ cao điểm, nồi canh bồ câu cuối cùng cũng lò. Ôn Phạn múc canh bồ câu bát, bữa trưa của Ôn hôm nay chỉ đơn giản là bát canh bồ câu thượng hạng kèm thêm đĩa rau luộc.

Còn những khác, Ôn Phạn trổ tài món mì sốt hắt dầu.

Sợi mì kéo tay to bản dài, trụng thêm chút rau xanh và giá đỗ, vớt hết chiếc bát to như cái nón. Múc một muôi cà chua xào trứng, thêm một muôi thịt băm nấm hương rưới lên . Rắc thêm chút tỏi băm, hành hoa và vài thìa ớt bột Tần Tiêu (loại ớt chỉ thơm chứ quá cay). Cuối cùng, múc một vá dầu ăn sôi sùng sục dội thẳng lên . Tiếng “xèo” vang lên giòn giã chính là linh hồn của bát mì hắt dầu.

Trộn đều bát mì thơm lừng, thịt băm và dầu ớt đỏ au áo đều lên từng sợi mì óng ả.

Ôn Phạn múc ba bát mì to bự, phần cho bố, phần cho Diêu Thanh Cần và phần của .

Ăn bát mì cực kỳ cẩn thận, chỉ sơ sẩy một chút là y như rằng quần áo sẽ tặng vài vòng tròn đỏ chót của dầu ớt.

Sợi mì dày dặn, dai dẻo, khác hẳn với những loại mì ỉu xìu. Bát mì mang trong một cốt cách rắn rỏi, dùng từ “dai dẻo” thôi đủ để miêu tả, nó chắc nịch như thể hai sợi mì bện lúc nhào nặn . Sợi mì quyện đẫm dầu ớt sa tế đỏ au và nước sốt thịt đậm đà, vị ớt thơm lừng mà hề gắt, cay the mà sặc, một chút bột ớt xém lửa mang hương vị khói đặc trưng, mỗi miếng c.ắ.n đều là sự bùng nổ của hương vị mặn mòi, béo ngậy.

Tỏi băm khi dội dầu sôi vẫn còn lưu chút hăng hắc tê tê, khoái cảm từ tinh bột mang là điều một thứ sơn hào hải vị nào thể thế .

Nước sốt thơm ngậy, sợi mì thô mộc, cảm giác no căng bụng cũng thiết thực, chân thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-106.html.]

Ăn hết một bát, hiếm nào đủ sức ăn thêm bát thứ hai.

Ba Ôn ăn xong, gác đũa xuống, buông một tiếng cảm thán tự đáy lòng: “Đã quá!”

Thịt luộc thái lát dày mang hào khí ngút ngàn, nhưng ôm bát mì hắt dầu xì xụp ăn tì tì thì cảm giác đời cũng chẳng kém cạnh là bao!

Mẹ Ôn tuy chút thòm thèm, nhưng ăn bát canh bồ câu ngọt thanh, thơm ngon thì nuối tiếc cũng bay biến.

Ôn Phạn tính toán định lượng vô cùng chuẩn xác. Niêu đất nhỏ hầm chim bồ câu, húp cạn nước, gặm sạch thịt là Ôn cũng vặn no bụng.

Ôn Phạn dặn canh bồ câu thể uống nước lọc mỗi ngày, cách một ngày uống một , duy trì liệu trình một tuần .

“Bố nhớ ngày mai qua sạp Vua Bồ Câu mua thêm chim nhé.”

Bây giờ lấy lượng ít, đương nhiên thể bắt giao hàng tận nơi.

Ba Ôn chợ sớm mua một con, trưa Ôn Phạn về nhà tranh thủ sơ chế bắc lên bếp ninh, tầm xế chiều là Ôn thể dùng.

Một tuần trôi qua, đến cuối tuần, sắc mặt Ôn rõ ràng tươi tắn, hồng hào hơn hẳn.

Đến cả Diêu Thanh Cần cũng trầm trồ khen sắc mặt bà chủ dạo sức sống hẳn .

“Bố cháu á, rát cổ bỏng họng khuyên đến khám mà nhất định chịu . Đâu cứ ốm đau bệnh tật mới khám, điều hòa cơ thể như bà chủ đây chẳng hơn !”

Nhắc đến chuyện Diêu Thanh Cần sôi máu. Bố thương cô thì thương thật, nhưng hễ mở miệng khuyên khám Đông y là y như rằng hai ông bà đồng thanh phản pháo: “Không ốm đau gì khám cái quái gì!”

Làm cô tức điên lên . Khó khăn lắm cô mới xin một của bố Khúc, phần lớn là nể tình hàng xóm láng giềng, chứ ngoài dễ gì mà chen chân ?

Vậy mà bố cứ cứng đầu ngoan cố chịu , Diêu Thanh Cần đành muối mặt nhờ bố Khúc hủy .

Giờ thấy Ôn lột xác ngoạn mục, Diêu Thanh Cần nghiến răng, quả quyết dẫu về nhà cãi một trận, cô cũng quyết lôi bằng hai ông bà đến phòng khám!

Mẹ Ôn sang bắt mạch, cụ Đoàn vuốt râu tít mắt hài lòng.

Toa t.h.u.ố.c hiệu nghiệm và tác dụng thực sự, cụ lập tức quyết định sẽ áp dụng kê đơn cho vài bệnh nhân thể trạng phù hợp.

Có điều…

Cụ Đoàn hạ giọng thương lượng với Ôn: “Chị xem thể bảo Tiểu Phàm nhận mối hầm d.ư.ợ.c thiện luôn ?”

Ba cái đồ d.ư.ợ.c thiện , đem về nhà tự hầm lơ tơ mơ khéo khó nuốt, bọn họ chê dở bỏ dở giữa chừng.

Đã , chi bằng giao luôn cho Ôn Phạn thầu, cứ đến giờ qua quán thưởng thức là vẹn cả đôi đường.

Mẹ Ôn định xua tay từ chối ngay tắp lự.

Cụ Đoàn vội trấn an: “Chị đừng vội từ chối, cứ về bàn bạc kỹ xem .”

“Dược thiện đa phần là các món hầm, nấu súp, thấy Tiểu Phàm vẻ khá hứng thú với mấy món đấy.”

Ôn Phạn kể , lập tức gật đầu cái rụp nhận kèo.

“Bảo họ rải giờ mà tới là ạ!”

Nếu kéo đến đúng giờ cao điểm dùng bữa thì chắc chắn là xuể. Quy mô quán hiện tại dù mở rộng nhưng vẫn luôn trong tình trạng quá tải, hai gian mặt bằng thường xuyên còn lấy một chỗ trống.

đối tượng là đến ăn d.ư.ợ.c thiện cơ mà!

Ôn Phạn tính toán: “Buổi trưa tìm một cái nồi niêu đất loại bự, hầm luôn một mẻ lớn, chiều khách đến thì múc chia.”

Nghe vẻ "công nghiệp" một chút, nhưng miễn giữ nguyên d.ư.ợ.c tính và hiệu quả là !

Hơn nữa, Ôn Phạn thấy cái "job" chẳng khác nào nhặt tiền.

Chỉ cần sơ chế qua nguyên liệu tống nồi ninh, tốn đến vài phút đồng hồ của cô mà lợi nhuận thu về vô cùng rủng rỉnh!

Dược thiện thì tuyệt đối thể bán giá bình dân . Ôn Phạn xúi sang gặp cụ Đoàn để đàm phán hét giá thật cao.

Ánh mắt cụ Đoàn lóe lên tia tinh ranh: “Chuyện đó là lẽ tất nhiên.”

Những nhu cầu ăn d.ư.ợ.c thiện bồi bổ, phần lớn mắc bệnh nan y hiểm nghèo, chỉ là chứng suy nhược cơ thể. Nói toạc , bệnh nặng thật sự thì ăn d.ư.ợ.c thiện cũng vô phương cứu chữa, cụ Đoàn cũng chẳng rảnh mà kê.

Những cụ kê đơn d.ư.ợ.c thiện, chủ yếu phụ thuộc ý nguyện và khả năng tài chính của họ.

Một phần canh bồ câu bán với giá hai trăm chín mươi chín tệ, cụ Đoàn quả quyết: thành vấn đề.

“Tiền d.ư.ợ.c liệu lấy chín mươi chín tệ, hai trăm còn là phần của nhà cô.”

Hai bên cùng lợi, mức giá so với mấy thứ vi cá yến sào vô bổ mà họ ăn còn giá trị gấp vạn ! Suy cho cùng thì đây là bài t.h.u.ố.c chữa bệnh cơ mà!

Mẹ Ôn cái giá hai trăm chín mươi chín tệ mà giật b.ắ.n , nhưng Ôn Phạn thấy thế là quá hợp lý.

Phải bán giá đó thì một mới thấy "đáng đồng tiền bát gạo".

Bàn bạc thống nhất xong xuôi, sự việc coi như chốt hạ. Cụ Đoàn tặc lưỡi tiếc rẻ, hiện tại trong tay cụ mới chỉ vỏn vẹn một toa thuốc, chẳng "đào" thêm toa nào nữa .

“Giá mà thêm vài toa nữa thì mấy.”

Từ hôm trở trường, sư của cụ âm thầm điều tra tung tích kẻ giấu mặt dâng toa t.h.u.ố.c cho cụ Đoàn.

Nghĩ nát óc cũng ai. Nhà Quý Bách Ý kinh doanh t.h.u.ố.c Bắc, nếu sở hữu cực phẩm như thế thì ém nhẹm của gia truyền , dại gì mà đem cho.

Gia cảnh của những đứa khác cũng tương tự.

Nhìn nét bút toa thuốc, vẻ như gửi hề am tường y lý, tìm thẩm định nhưng e ngại điều gì đó, nên mới mượn tay bọn sinh viên để chuyển giao.

Sự việc giờ trở thành một bí ẩn. Điều khiến hai vị sư bận tâm nhất lúc là: Liệu còn toa d.ư.ợ.c thiện nào khác ?

Nếu , liệu họ cơ may diện kiến?

Vào ngày thứ Bảy của tuần đó, giữa lúc cụ Đoàn đang rầu rĩ thở ngắn than dài.

Kha Miểu bước cửa rụt rè lôi từ trong túi một tờ giấy.

“Thưa thầy, trong ba lô của em từ lúc nào xuất hiện thứ …”

Một tờ giấy với chất liệu y hệt tờ , nhưng bên nắn nót ghi một toa d.ư.ợ.c thiện khác biệt.

Hai mắt cụ Đoàn lập tức rực sáng như đêm.

“Đi, sang vách bên gọi con bé Tiểu Phàm nhà họ Ôn sang đây cho .”

 

Loading...