Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:35
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ cao điểm ngày thứ Bảy, Chủ nhật của quán Ôn Ký bắt đầu từ lúc mười một giờ trưa. Mới mười một giờ rưỡi, trong quán chật ních .
Tranh thủ lúc ngơi tay, Ôn lân la bắt chuyện với cụ Đoàn, lúc mới để ý thấy bên cạnh cụ còn một ông lão trạc tuổi.
Hai xấp xỉ tuổi , râu tóc đều bạc phơ.
Ông lão lên tiếng , nhưng với Ôn mà là sang cụ Đoàn: “Chỗ chính là ở đây ?”
Không ông chê bai gì quán ăn nhỏ ven đường, mà là để hầm một nồi d.ư.ợ.c thiện món ăn bài t.h.u.ố.c ngon thì khó hơn nấu ăn bình thường gấp bội.
Phải cân bằng mùi t.h.u.ố.c và hương vị của nguyên liệu. Trên toa t.h.u.ố.c thì ghi rõ ràng rành mạch tên t.h.u.ố.c và liều lượng, nhưng cụ thể nấu thế nào thì chỉ ghi lướt qua mấy chữ “một ít, đủ, một lượng nhỏ”.
Điều đặc biệt thử thách bản lĩnh của đầu bếp.
Hầm khéo, thà nhắm mắt uống t.h.u.ố.c Bắc còn hơn.
Cụ Đoàn chỉ buông một câu chắc nịch với sư : “Huynh cứ ăn thử một sẽ .”
Nói đoạn, cụ sang hỏi Ôn xem Ôn Phạn ở quán .
Mẹ Ôn đáp con gái về nhà ngủ bù , chắc chiều mới .
“Dạo con bé áp lực học hành lớn lắm, còn hơn một tháng nữa là thi cuối kỳ .”
Càng đến gần kỳ thi, bạn học của Ôn Phạn càng căng thẳng, ai nấy đều hận thể giúp Ôn Phạn tiến bộ vượt bậc, để đến lúc thi cuối kỳ sẽ đạt điểm khiến thầy cô tròn mắt kinh ngạc. Vì thế, những buổi học phụ đạo buổi tối cứ kéo dài mãi, Ôn Phạn về nhà cũng ngày một muộn hơn.
Mẹ Ôn lắc đầu thở dài xót xa cho con gái, còn vị sư thì sư với ánh mắt đầy hoài nghi, cứ cảm giác đối phương đang trả thù chuyện ép nhận đồ nên mới cố tình giở trò trêu chọc.
Học sinh cấp ba á? Đùa kiểu gì .
Cụ Đoàn chẳng thèm để ý đến ông: “Vậy đợi chiều con bé , phiền chị bảo cháu sang chỗ một chuyến nhé. một toa d.ư.ợ.c thiện, nhờ con bé nấu thử xem .”
Mẹ Ôn: “Vâng, chiều cháu sẽ báo… Giờ cụ còn kê cả toa d.ư.ợ.c thiện nữa ạ?”
Vừa nhắc đến d.ư.ợ.c thiện, Ôn liền động lòng. Dạo bà uống ròng rã một tuần thuốc, vốn dĩ định uống thêm một tuần nữa để củng cố sức khỏe thì sẽ hơn, nhưng bà thực sự chịu nổi cái vị chua loét, đắng nghét của t.h.u.ố.c Bắc. Bịt mũi uống một tuần là cực hạn . nếu đổi sang d.ư.ợ.c thiện thì nhỉ? Bà nghĩ bụng chắc thể nếm thử xem . Người cứ đồn đại d.ư.ợ.c thiện thế thế nọ, nhưng chắc chắn là thể khó nuốt hơn bát t.h.u.ố.c đắng ngắt .
Cụ Đoàn hiền từ: “Tình cờ một toa thuốc… Nhắc mới nhớ, toa đúng là hợp với chứng bệnh của chị đấy. Cứ nếm thử hương vị xem , nếu ăn , chị cứ dùng thêm vài ngày.”
Mẹ Ôn gật đầu lia lịa. Buổi chiều Ôn Phạn tới quán, bà liền đem chuyện kể cho con gái .
Ôn Phạn mặt mày bình thản, bước sang tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh đầy năm phút cầm bọc t.h.u.ố.c Bắc và toa t.h.u.ố.c , tiện tay xách theo một con chim bồ câu sạch sẽ.
Cụ Đoàn đang bận khám bệnh nên dứt , còn vị sư vì quá tò mò và lo lắng nên lẽo đẽo bám theo .
Đứng cách một tấm rèm bếp, ông loáng thoáng tiếng bước chân nhanh nhẹn, dứt khoát của cô gái trẻ. Vốn dĩ ông canh ở đây là định bụng đợi Ôn Phạn chạy hỏi han, bởi lẽ đầu bếp bình thường đầu tiếp xúc với d.ư.ợ.c thiện, dùng liều lượng , sơ chế thế nào, kiểu gì cũng lúng túng.
Ngờ , Ôn Phạn việc cứ như thể thực hành món hàng ngàn vạn . Âm thanh trong bếp vang lên nhịp nhàng, trôi chảy. Chẳng mấy chốc, cô bé bước , vỗ vỗ tay:
“Cháu hầm ạ, tầm hai tiếng nữa là dùng .”
Món d.ư.ợ.c thiện dùng vài vị t.h.u.ố.c Bắc phối sẵn đem hầm chung với bồ câu. Sư của cụ Đoàn ban đầu còn mang bụng hoài nghi, nhưng khi mùi thơm từ bếp dần tỏa ngào ngạt, trong lòng ông lúc chỉ còn sự khao khát nếm thử.
Ôn Phạn dùng niêu đất để ninh súp. Miệng niêu bọc kín bằng một lớp vải sạch. Chiếc niêu đất với độ kín tuyệt đối giữ trọn vẹn vị tươi ngọt tinh túy nhất của chim bồ câu.
“Xong ạ.”
Ôn Phạn dứt lời liền nhấc niêu đất khỏi bếp. Nồi súp bồ câu nóng hổi bốc khói nghi ngút, thoang thoảng chút mùi t.h.u.ố.c Bắc nhẹ. Húp một ngụm , ai còn bận tâm đây là d.ư.ợ.c thiện nữa, chỉ rằng thứ nước ngon ngọt đến lịm !
Cụ Đoàn tiếng liền lật đật chạy từ tiệm t.h.u.ố.c sang, mà vẫn chậm chân, đành trơ mắt sư húp một ngụm nhắm nghiền mắt say sưa thưởng thức, chiếc thìa trong tay ông tiếp tụ múc trong niêu đất.
“Ngọt!”
Dân gian thường câu “một con bồ câu bổ ngang chín con gà”. Canh bồ câu so với canh gà thì bớt vài phần béo ngấy, rước thêm vài phần thanh ngọt. Bồ câu hai miền Nam Bắc giống loài khác , con bồ câu do đích bố Khúc chợ chọn mua, là giống bồ câu nuôi hơn một năm tuổi. Hầm càng lâu, nước súp nấu càng khiến ngon đến độ rụng cả lông mày.
Cụ Đoàn lúc còn rảnh mà quan tâm đây là d.ư.ợ.c thiện gì, lao tranh giành với sư xem thìa ai múc nhanh hơn. Một niêu canh bồ câu to bự, nhoáng cái chỉ còn trơ xương và bã thuốc.
Thời gian quá ngắn, kịp cảm nhận công dụng chữa bệnh , nhưng cụ Đoàn chắc nịch một điều: toa t.h.u.ố.c vấn đề gì!
Bản mùi t.h.u.ố.c Bắc vốn quá gắt, khi hầm quyện thịt bồ câu càng trở nên nhạt nhòa. Thậm chí, một chút vị đắng của t.h.u.ố.c Bắc những hỏng sự thơm ngon của nước súp, mà ngược còn phủ lên thịt bồ câu một tầng hương vị vô cùng đặc biệt.
“Chính là hương vị !”
Trước đây cụ Đoàn cũng từng trong tay ít toa d.ư.ợ.c thiện, cũng từng kê cho bệnh nhân. Bệnh nhân hí hửng đem về hầm, hôm mang bộ mặt nhăn nhó đến than vãn, nài nỉ xin đổi thành t.h.u.ố.c Bắc truyền thống cho xong.
Nào là canh bồ câu, canh thịt cừu, nhà nấu là một chuyện, phần lớn là nấu ăn trôi. Trộn thêm mớ t.h.u.ố.c Bắc nữa thì chẳng khác nào tự rước họa ! Vốn dĩ chỉ cần ực một bát t.h.u.ố.c nhỏ là xong, đằng xử lý cả một nồi to tướng. Không ăn thì tiếc của trời, đồ bổ dưỡng, nhưng ăn thì đúng là cực hình tra tấn.
Cụ Đoàn thầm nghĩ, nếu đời bát t.h.u.ố.c đắng đều hóa thành món d.ư.ợ.c thiện xuất thần từ tay Ôn Phạn, thì lẽ thiên hạ chẳng còn ai sợ uống t.h.u.ố.c Bắc nữa.
Nghĩ đến đây, trong đầu cụ chợt lóe lên một ý niệm: Hay là nhận luôn Ôn Phạn đồ nhỉ…
Ý nghĩ xẹt qua, cụ thấy tiếng sư đang dịu dàng, ân cần hỏi han xem thành tích học tập của Ôn Phạn thế nào.
Ôn Phạn khiêm tốn đáp lực học của cháu cũng thường thường bậc trung, mục tiêu hiện tại là cứ đỗ qua điểm sàn đại học .
Cụ Đoàn chứng kiến sư khựng một nhịp, đó tươi hỏi Ôn Phạn hứng thú với ngành Đông y .
“Đại học Trung y của chúng mỗi năm đều tuyển nhiều sinh viên. Ngoài hình thức thi tuyển tập trung, còn lớp truyền nghề . Năm ngoái trường còn mở một kênh đặc cách dành cho những thí sinh tự do truyền thống gia đình theo nghề y. Chỉ cần học và vượt qua kỳ thi của trường là thể hành nghề Đông y .”
“Đội ngũ giảng viên của trường thì hùng hậu miễn bàn, sinh viên năm nhất áp dụng chế độ theo dõi lâm sàng…”
“Khuôn viên trường thì như tranh vẽ, ký túc xá bốn , giường tầng bàn , điều hòa mát lạnh…”
Cụ Đoàn: !!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-105.html.]
Vốn dĩ Ôn Phạn chỉ định mượn tay mấy cô sinh viên để đưa chuyện d.ư.ợ.c thiện ánh sáng, ai ngờ bây giờ đào góc tường, chèo kéo về trường thế .
Trong đầu vị sư xẹt qua vô vàn suy tính. Tay nghề hầm d.ư.ợ.c thiện đỉnh cao của Ôn Phạn thực sự một tiền đồ vô cùng xán lạn. Hiện tại, một phòng khám Đông y ở các thành phố lớn bắt đầu mở hướng mới sang lĩnh vực ẩm thực, nhưng đa phần đều là tay ngang trái ngành.
Người nấu ăn chắc khám bệnh, mà khám bệnh mù tịt chuyện bếp núc.
Còn Ôn Phạn, mới học lớp mười một mà nấu ăn đạt đến cảnh giới .
Vị sư vốn là vô cùng tinh ý, lướt qua nét mặt của vợ chồng nhà họ Ôn và Ôn Phạn là đủ hiểu: cô bé ý định theo học chuyên ngành ẩm thực.
Không học ẩm thực, mà học những ngành khác thì quả là phí hoài thiên phú.
Chi bằng học Đông y!
Học giỏi thì phòng khám bắt mạch kê đơn, chẳng áp lực gì mấy.
Học giỏi thì về mở một quán ăn chuyên d.ư.ợ.c thiện, khách khứa chả nườm nượp kéo đến dẫm nát bậc cửa!
Hai ông lão tuổi cao bóng xế tư tưởng lớn gặp . Cụ Đoàn cũng thầm gật gù, cách cũng tệ. Nếu Ôn Phạn thực sự trúng tuyển Đại học Trung y, cụ sẽ đích nhận con bé theo thực tập lâm sàng!
Tương lai, đây chính là tiểu sư , là t.ử chân truyền của !
Ôn Phạn thì nghĩ sâu xa đến thế. Lời gạ gẫm của hai tuy ném một hòn đá nhỏ mặt hồ tĩnh lặng trong lòng cô, nhưng những gợn sóng lăn tăn vẫn còn cách hiện tại một quãng xa. Cô bé chỉ đành trừ, bảo cháu cứ nỗ lực phấn đấu hẵng .
Cụ Đoàn bây giờ Ôn Phạn, ánh mắt tràn ngập sự mãn nguyện. Vì thế, khi xác nhận toa d.ư.ợ.c thiện khả thi, cụ thẳng thừng kê đơn cho Ôn mà lấy một đồng tiền phí, chỉ dặn Ôn mỗi ngày sang tiệm t.h.u.ố.c để cụ bắt mạch theo dõi.
“Canh bồ câu mang tính ôn bổ, lành tính hơn canh thịt cừu nhiều. Chị cứ uống canh vài ngày , để xem tiến triển .”
Ôn Phạn bày binh bố trận một vòng lớn, mục đích cuối cùng chẳng là thế ?
Thế nên cô bé lập tức vỗ n.g.ự.c đảm bảo, mỗi ngày đều đặn hầm canh cho tẩm bổ.
Còn toa t.h.u.ố.c của ba Ôn… Ôn Phạn thầm nghĩ, bốn cô sinh viên chắc chắn sẽ còn quán.
Trưa nay cả bốn ăn lẩu bò niêu đất, ăn xong mặt mày ai nấy đều thòm thèm vương vấn, rõ ràng là ngày còn xa.
Quả nhiên, ngay tối hôm đó, Nhan Quách và Kha Miểu - hai cô nữ sinh đ.á.n.h lẻ rủ tới.
Hai cô nàng gọi một niêu lẩu bò cay nồng, ăn ngấu nghiến, no say thỏa thuê.
Ôn Phạn lề mề, rề rà bước tới, cố gắng tỏ thật tự nhiên, lén cuộn tròn tờ toa t.h.u.ố.c nhét ngăn phụ của chiếc ba lô.
Nhan Quách cay đến chảy cả nước mắt nước mũi, ngước đôi mắt đỏ hoe thấy Ôn Phạn bước tới.
“Có chuyện gì thế cô chủ nhỏ?”
Chưa đầy một ngày mà bốn cô thanh niên nhanh chóng học lỏm cách xưng hô của ba Khúc. Thêm nữa, khi phong phanh món d.ư.ợ.c thiện buổi chiều cũng do chính tay Ôn Phạn hầm, độ thiện cảm của họ dành cho cô bé bỗng tăng vọt.
Ôn Phạn đặt chiếc đĩa tay xuống bàn: “Quán tặng thêm một món ạ.”
Tối nay quán phục vụ ba bàn khách đặt món tủ, trong đó món "Cá thỏi vàng sốt chua ngọt" dư một chút. Ôn Phạn lấy một chiếc đĩa nhỏ bày tám viên cá lên, tiện tay mượn cớ mang chiêu đãi.
Nhan Quách còn tưởng thơm lây nhờ danh tiếng của cụ Đoàn, rối rít cảm ơn.
Còn Kha Miểu thì kìm sự háu ăn, gắp ngay một viên lên, ngớt lời xuýt xoa khen ngợi tạo hình tinh xảo của món ăn.
Trông y hệt một thỏi vàng thật sự!
Nhìn bề ngoài, chẳng ai đoán món từ thịt cá. Chỉ ngửi thấy một mùi sốt chua ngọt xộc thẳng mũi, kích thích vị giác tột độ. Đặc biệt, ăn món để giải ngấy cho nồi lẩu bò cay xé lưỡi thì đúng là cực phẩm. Hai cô nàng hạnh phúc đến lâng lâng.
“ thấy may mắn quá mức quy định !”
Được cụ Đoàn chọn theo học lâm sàng đành, ngay bên cạnh còn một quán ăn "hot trend" siêu cấp ngon miệng thế !
Hơn nữa, chất lượng vượt xa cái danh xưng "quán hot mạng" sáo rỗng!
Ôn Phạn giục hai ăn mau: “Nhân bên trong là thịt cá đấy, để nguội ăn sẽ tanh.”
Tối nay cô bé trổ tài một món ăn cung đình ngày xưa. Thịt cá lóc xương, nạo lấy phần thịt băm nhuyễn, trộn lẫn với tôm băm, ngó sen thái hạt lựu, vắt thêm nước cốt hành gừng để khử mùi tanh, nêm nếm gia vị dùng vỏ hoành thánh gói thành hình thỏi vàng.
Nếu cầu kỳ hơn, ngay cả vỏ hoành thánh cũng từ thịt cá ép mỏng. Như khi c.ắ.n , hương vị sẽ càng tươi ngọt vỡ òa.
Lần Ôn Phạn dùng vỏ hoành thánh loại thường, gói xong đem chiên ngập trong chảo dầu sôi, rưới nước sốt chua ngọt lên. Từng "thỏi vàng" nhỏ nhắn khoác áo sốt chua ngọt, điểm xuyết vài hạt vừng rang thơm, bày biện đĩa bóng bẩy rực rỡ, thoạt cứ ngỡ là vàng ròng thật!
Kha Miểu c.ắ.n một miếng, lập tức đ.á.n.h gục.
Lớp vỏ hoành thánh bên ngoài qua bàn tay chiên rán giòn tan như món bánh quẩy giòn truyền thống, thơm rụm. Lớp nước sốt chua ngọt bọc bên ngoài càng tăng thêm phong vị cho độ giòn . Răng c.ắ.n ngập , dư vị giòn tan còn kịp tan biến trong khoang miệng thì sự tươi ngọt, mọng nước của thịt cá ập tới như một cơn sóng trào. Những viên tôm sật sật, ngó sen giòn giòn hòa quyện trong thịt cá, mỗi thành phần đều phô diễn sự tồn tại hảo của .
Nước sốt chua ngọt phần nhân bên trong càng thêm đậm đà, hấp dẫn. Cắn nửa viên "cá thỏi vàng", chấm nhẹ phần nhân đang lộ nước sốt ăn tiếp, hương vị ngon đến mức choáng váng.
Tám viên cá thỏi vàng sốt chua ngọt, chia đều mỗi bốn viên. Viên cuối cùng, hai cô nàng chỉ dám c.ắ.n từng miếng nhỏ tí xíu nhâm nhi, ánh mắt đầy trân quý.
“Biết thế , trưa nay bọn đặt luôn một bàn món tủ cho !”
“Đừng mơ nữa cô nương, nghĩ bây giờ mà còn đặt chắc? Tớ bà chủ , lịch đặt bàn món tủ kín mít nguyên một tháng tới .”
“Vậy thì tớ đặt tháng nữa!”
“… Người mở nhận lịch , nếu nghĩ tại mới kín một tháng?”
“Hu hu tớ mặc kệ, tớ thèm ăn cái món cá một nữa quá mất!”