Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:34
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cụ Đoàn là thực lòng nhận lời chút nào. Mới nhận dạy một gã đồ ngốc nghếch đủ mệt mỏi (Bố Khúc: ...), giờ lòi thêm vài chục đứa nữa, thì thời gian mà an hưởng tuổi già?
Ngặt nỗi, sư buông lời thì nhún nhường, nhưng lý lẽ đưa thì sắc bén, chặt chẽ khiến cụ cứng họng.
"Chúng theo nghề y , thu nhận vài ba t.ử chân truyền thì đủ? Để y học cổ truyền phát triển rực rỡ, cần một lực lượng nhân tài đông đảo. Dạo cứ ru rú ở chốn quê mùa, tiện nhắc nhở. Nay lên thành phố , bớt chút thời gian bục giảng, truyền lửa cho thế hệ , coi như tích đức cho bản ."
Cụ Đoàn còn gì nữa?
Chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt mà đồng ý.
Nghĩ đến cảnh một tuần lết lên bục giảng hai , đầu cụ đau như búa bổ.
Bố Khúc tin thì trong bụng mở cờ, nhưng ngoài mặt vẫn bộ quan tâm, hỏi han xem sư phụ cần phụ giúp chuẩn giáo án d.ư.ợ.c liệu gì . Ông thể lục tìm trong tiệm t.h.u.ố.c xem .
Cụ Đoàn xua tay: "Khỏi cần, cứ theo lên trường là , sẵn tiện quản lý lớp hộ luôn."
Bố Khúc: ...
"Sao? Anh ?" Cụ Đoàn chĩa ánh mắt sắc lẹm như chim ưng về phía ông đồ .
Bố Khúc nuốt nước bọt: "... Đi ạ."
Cụ Đoàn hài lòng gật gù.
Gã đồ ngốc nghếch tuy tư chất kém cỏi, nhưng bù cái lời.
"Anh dặn dò quán một tiếng, trưa thứ Ba và thứ Năm cần chuẩn cơm cho ."
Bố Khúc ậm ừ .
Chưa hết, ông còn gọi điện thông báo cho các bệnh nhân đặt lịch , báo rằng sáng hai ngày đó phòng khám sẽ tạm ngưng tiếp khách.
...
Cụ Đoàn vắng mặt nửa ngày trời, những bệnh nhân quản đường sá xa xôi đến khám đành lủi thủi sang quán Ôn Ký hỏi thăm. Biết cụ chiều mới về, họ bèn quán chờ đợi. Ngồi mãi cũng ngại, ai nấy đều gọi một nồi lẩu bò niêu đất ăn cho ấm bụng.
Vừa nếm thử thấy kinh diễm, ngon xoắn lưỡi. Đến lúc khám xong xuôi trở về nhà, ai hỏi han dạo chữa bệnh ở , họ nhất định kể rành rọt tên tiệm thuốc, thao thao bất tuyệt thêm rằng: Kế bên tiệm t.h.u.ố.c đó một quán bán lẩu bò niêu đất ngon đỉnh của chóp, nếu dịp lên thành phố nhất định ghé ăn thử...
Nghe xong, nhà ngớ hiểu mô tê gì. Đang bàn chuyện bệnh tật t.h.u.ố.c thang nghiêm túc, tự dưng cua một vòng sang chuyện ăn uống là ?
Lại còn lẩu bò niêu đất nữa, đáng để chạy mấy trăm cây lên tận đó ăn ?
Ở quê thiếu gì quán bán món ?
Chỉ những trực tiếp đến khám và thưởng thức mới thấu hiểu ngọn ngành, nghĩ hương vị đó mà nước miếng cứ tứa .
"Bà , nó khác biệt luôn!"
Món lẩu bò ở quán đó thơm ngon nức nở, mấy quán lẩu bình thường tuổi gì mà sánh ngang !
Bố Khúc lẽo đẽo theo sư phụ lên Đại học Trung y vài , tận mắt chứng kiến cụ Đoàn từ chỗ hừng hực khí thế ở buổi học đầu tiên, dần dà chuyển sang điệp khúc "Cái các em học ?".
Thái độ của cụ đối với bản cũng dễ dãi hơn thấy rõ.
Đám sinh viên thì ai nấy ánh mắt trong veo, khát khao học hỏi, nhưng công cuộc truyền đạt kiến thức quả thực gian truân vô cùng.
Bản chất của Đông y luôn đề cao thực hành lâm sàng. Sinh viên tuy chịu khó tiếp thu, nhưng điều kiện thực hành tại trường lớp quá eo hẹp.
Sau vài lớp, cụ Đoàn lấy hết can đảm tìm sư phàn nàn.
"Không lười biếng chịu dạy, mà cốt lõi là trường công cụ thực tế chứ!"
Châm cứu, bắt mạch, xoa bóp, nắn gân cốt, món nào cũng thâm sâu khó lường, bắt buộc bệnh nhân thật để thị phạm thì sinh viên mới thấu hiểu .
Sư cụ khẽ mỉm , dường như chỉ chờ cụ thốt câu .
"Ta bảo lớp, chứ ép buộc dạy ở trường , bắt dạy theo giáo án thế nào. Đệ tự sắp xếp ."
Cụ Đoàn: ...
là leo lên lưng cọp .
Hỏi cặn kẽ mới vỡ lẽ, sinh viên Đông y đều học phần theo dõi lâm sàng theo thầy để học hỏi thực tế. Nhà trường chỉ định sinh viên theo giáo sư nào, nhưng bắt buộc đủ buổi quy định.
Cụ Đoàn mặt phụng phịu: "Mang tiếng là mời đến thỉnh giảng, thực chất là gài bẫy ép nhận đồ chứ gì."
Đi theo lâm sàng ròng rã mấy năm trời, khác gì nhận sư đồ ? Sư tỏng nếu thẳng bảo cụ nhận đồ thì cụ đời nào chịu đồng ý, nên cố tình bày binh bố trận đường vòng đây mà.
Sư vỗ vai cụ an ủi: "Thấy còn trẻ thế mà tính chuyện cáo lão hồi hương, quả thực là lãng phí nhân tài. Cứ nhận vài đứa học trò , trường tuyển sinh điểm cao ngất, tha hồ mà tuyển chọn, những mầm non tư chất ưu tú nhiều vô kể."
Cụ Đoàn hừ mũi: "Nhận đồ thì khỏi lên lớp nữa nhé."
"Đồng ý, đồng ý, miễn là chịu nhận ."
Cụ Đoàn lướt ngón tay dọc danh sách lớp mấy bận, cuối cùng khoanh vùng vài gương mặt chút ấn tượng.
"Tạm thời chọn mấy đứa , nếu trụ thì khác."
Tổng cộng bốn , hai nam hai nữ, thành tích học tập đều thuộc top đầu, thái độ lớp cũng chăm chú, nghiêm túc.
Sau khi chốt đơn bốn tân đồ , cụ Đoàn một giây cũng nán thêm, gọi cả bốn ngoài và thẳng vấn đề.
"Có theo lâm sàng với ?"
"Lịch học của các cô là bốn ngày một tuần. Nếu theo lâm sàng thì dồn một ngày nghỉ và cả hai ngày cuối tuần."
"Cấm cái trò bữa đực bữa cái, sẽ kiểm tra bài vở bất thình lình đấy."
Cả bốn ai là gật đầu tắp lự.
Suy cho cùng, cụ Đoàn lộ chút tài lớp, phong thái là ngay một bậc thầy Đông y lão làng. Đám sinh viên góc còn to nhỏ bàn tán nhà trường mời cao nhân ẩn dật phương nào, với trình độ mà mở phòng khám thì cứ gọi là đếm tiền mỏi tay.
Hai nam sinh, một vóc dáng nấm lùn, một cao nhòng, nhưng khuôn mặt ai cũng toát lên vẻ lanh lợi, sáng .
Hai cô nữ sinh, một mũm mĩm, một gầy nhom, đậm chất con ngoan trò giỏi.
Cụ Đoàn gom bốn , tạm thời lễ bái sư chính thức, định bụng quan sát tư chất của bọn họ thêm một thời gian nữa.
Sau vài câu hỏi han, cụ cũng nắm cảnh gia đình của từng .
Cậu nam sinh cao kều tên là nhà mở tiệm bán t.h.u.ố.c Bắc, nấm lùn thì ông nội là thầy t.h.u.ố.c Đông y. Về phần hai cô nữ sinh, một nhà mở phòng khám tư, còn thì vì đam mê với y học cổ truyền.
Cụ Đoàn khá ưng ý với nền tảng xuất của cả bốn . Hẹn lịch cuối tuần đến phòng khám xong xuôi, cụ co giò chạy biến như một cơn gió.
Một tuần hai ngày ăn cơm Ôn Ký, cụ chán ngán cái trường tận cổ !
...
Chớp mắt một cái đến cuối tuần.
Bốn cô sinh viên rủ tìm đến địa chỉ phòng khám. Sáng sớm tinh mơ, phòng khám còn mở cửa, cả bọn đành co ro hiên chờ đợi.
Cậu nam sinh cao kều tên Quý Bách Ý lên tiếng hỏi ăn sáng .
Cậu nấm lùn Nhậm Hải Kim lập tức hưởng ứng: "Ăn chứ! Thời tiết quỷ quái gì thế , lạnh c.h.ế.t ."
Hai cô nữ sinh cũng đang rét run bần bật, tay chân lạnh cóng. Cô nàng mũm mĩm tóc dài Nhan Quách huých tay cô bạn tóc ngắn Kha Miểu: "Hay bọn sang quán bên cạnh hỏi thử xem? Hình như cũng là quán ăn đấy."
Bốn nhất trí, cùng đẩy cửa bước quán Ôn Ký.
Hôm nay là thứ Bảy, Ôn Phạn thức dậy từ sớm tinh sương chợ cùng bố. Đi sớm về sớm, giờ nguyên liệu rau củ bày la liệt sàn nhà, Ôn và Diêu Thanh Cần đang mải miết nhặt rau. Ôn Phạn thì ở bếp nấu bữa sáng.
"Dạ chào cô, quán bán đồ ăn sáng ạ?"
Mẹ Ôn dậy đáp: "Ngại quá các cháu, quán cô bán đồ ăn sáng."
Bốn mặt mũi tiu nghỉu, định gót rời thì bỗng ngửi thấy một mùi hương thơm nức.
Nghe tiếng mỡ xèo xèo vọng từ nhà bếp, Nhan Quách nuốt nước bọt ực một cái: "Cô ơi, cô bán tạm cho bọn cháu vài suất ạ? Cuối tuần sáng sớm thế , mấy hàng quán ngoài phố chắc cũng đóng cửa hết ..."
Lời cô nàng cũng lý, Ôn thấy mấy đứa trẻ co ro cúm rúm trong gió lạnh, bèn bếp hỏi ý kiến con gái xem .
Đối với Ôn Phạn thì thêm vài cũng chẳng ảnh hưởng gì, cùng lắm là rán thêm vài cái bánh xèo hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-104.html.]
"Được ạ, bảo họ trong nhà ."
Mẹ Ôn mời bốn bàn, cẩn thận rót cho mỗi một cốc nước nóng hổi.
"Các cháu đến đây khám bệnh ?"
Tầm giờ mà đợi phòng khám thì chẳng lý do nào khác ngoài việc chờ khám bệnh.
Ôn cũng thấy lạ, cả bốn trông mặt mũi non choẹt thế !
Nhậm Hải Kim nhanh nhảu: "Dạ bọn cháu theo học lâm sàng ạ. Bác sĩ ở phòng khám bên cạnh là thầy giáo của bọn cháu."
Cậu nhóc khá tự tin, gì lôi danh xưng thầy giáo khoe khoang.
Nghe nhắc đến cụ Đoàn, thái độ của Ôn càng thêm phần niềm nở, nhất là khi mấy cô là sinh viên Đại học Trung y, bà tự động xếp họ diện đồ chân truyền của cụ Đoàn.
Bữa sáng Ôn Phạn chuẩn tất: Bánh xèo hành áp chảo vàng ruộm và một nồi cháo thịt băm trứng muối.
Ôn Phạn bê cả nồi to , ai ăn bao nhiêu thì tự lấy.
Mỗi một chiếc bánh xèo hành kèm một bát cháo thịt băm trứng muối.
Chiếc bánh chẳng nhân gì cầu kỳ, chỉ là bánh xèo hành lá đơn giản. Màu xanh mướt của hành lá quyện lẫn trong lớp bột bánh, hương thơm xém mỡ của hành phi cùng vị thơm bùi của bột mì hòa quyện . Bánh lò còn nóng, bóng nhẫy mỡ, bốn c.ắ.n ngập răng chiếc bánh đầu tiên, mặt dày hỏi xin Ôn thêm chiếc nữa.
Mẹ Ôn rộng rãi lấy hẳn một chiếc đĩa sắt to tướng đựng thêm cho mấy chiếc bánh nữa.
Lần , kết hợp ăn bánh xèo hành cùng cháo nóng.
Cháo thịt băm trứng muối ninh kỹ đến mức hạt gạo nở bung, mềm nhừ. Trong thứ cháo đặc sánh , trứng muối tỏa mùi hương béo ngậy đặc trưng, mằn mặn, mượt mà. Thịt lợn băm thì mềm ngọt, húp một bát cháo mà bao nhiêu hàn khí trong xua tan, ấm áp vô cùng.
Nhậm Hải Kim húp xì xụp rú lên sung sướng: "Từ nay quyết thù ghét cái tiếng chuông báo thức buổi sáng nữa!"
May mà hôm nay chịu khó dậy sớm, thì đào bữa sáng cực phẩm thế .
Cậu giơ ngón tay cái lên tít mù với Ôn Phạn: "Tay nghề của em gái quá!"
Mặc dù Nhậm Hải Kim cũng lấy khó hiểu gia đình để cô con gái út bếp nấu ăn.
điều đó ngăn cản bày tỏ sự thán phục mỹ vị.
Nhan Quách và Kha Miểu cũng y hệt, húp cháo mà mặt mũi rạng rỡ, mãn nguyện.
Căng da bụng chùng da mắt, thực mới vực đạo cấm sai. Vài ba câu khách sáo, cả bọn khai sạch sành sanh lai lịch của . Mẹ Ôn từ giờ cuối tuần nào chúng cũng sẽ cắm chốt ở đây, liền nhận ngay đây là nhóm khách hàng tiềm năng, bèn bụng nhắc nhở: "Tiệm t.h.u.ố.c thường tám rưỡi mới mở cửa, ngày mai mấy đứa nhớ ăn sáng hẵng đến."
Nhà cô cũng hôm nào cũng dậy sớm thế .
Bốn ngoan ngoãn , tò mò hỏi trưa nay quán bán món gì.
Gần xịt thế , trưa nay sang đây thì ?
Chỉ cái bữa sáng xuất sắc thế thôi là đủ các món khác chắc chắn dạng .
Mẹ Ôn chỉ tay lên tấm bảng tường. Nhan Quách thì thấy bình thường, nhưng Kha Miểu thấy tên quán bỗng như sực nhớ điều gì, lập tức rút điện thoại lướt lướt như điên.
"Bảo nãy giờ cứ thấy quen quen! Hóa đây chính là quán Ôn Ký trong truyền thuyết!"
Vừa cô nàng phấn khích chìa màn hình điện thoại , đó là trang của Ôn Ký.
"Á á á á cháu follow quán nhà từ lâu lắm á cô!"
Sự phấn khích của Kha Miểu là giả vờ. Cô nàng theo dõi tài khoản Ôn Ký từ thuở nảo thuở nào, nhưng ngặt nỗi cách từ trường học đến quán quá xa, nên đành ngậm ngùi xem video nuốt nước bọt. Nào ngờ hôm nay lạc thế nào đụng ngay thần tượng!
Cơ duyên bất ngờ khiến cô nàng kích động đến tột độ.
Lập tức chốt đơn cần suy nghĩ, trưa nay nhất định một nồi Lẩu bò niêu đất!
"Dạo lẩu bò niêu đất của quán hot rần rần mạng luôn á, các tin , đảm bảo ngon bá cháy!"
Mẹ Ôn và Diêu Thanh Cần đều phì , đây là đầu tiên họ chứng kiến một "fan cứng" bằng da bằng thịt PR nhiệt tình đến thế.
" cháu, lẩu bò niêu đất đang là món tủ của quán đấy."
Nể tình hàng xóm láng giềng, Ôn hứa sẽ giữ cho họ một bàn.
Ôn Phạn thu dọn bát đĩa của : "Mẹ, con buồn ngủ quá, con về nhà ngủ bù một giấc đây."
Mẹ Ôn dặn dò: "Ừ, về tắm nước nóng hẵng ngủ."
Ôn Phạn gật đầu, dậy thì khựng .
"Túi của ai ."
Một chiếc ba lô màu đen rơi thõng sàn nhà, Quý Bách Ý vội vàng nhặt lên.
"Dạ, cháu xin ."
Ôn Phạn đáp lời, xoay thẳng bếp.
Bốn nán quán đợi đến khi tiệm t.h.u.ố.c bên cạnh mở cửa, thanh toán tiền bữa sáng rối rít cảm ơn Ôn.
Cụ Đoàn tuy gì, nhưng thấy bọn họ đến sớm cũng thầm hài lòng. Vừa bước cửa tiệm, cụ giới thiệu bố Khúc với cả nhóm.
"Cứ gọi là bác sĩ Khúc là ."
Bố Khúc tươi như một ông Phật Di Lặc bụng phệ, bảo cứ chuyện gì thì cứ tìm ông, ông là chủ tiệm t.h.u.ố.c .
Cụ Đoàn lên tiếng: "Được , nhân lúc còn rảnh rỗi, sẽ kiểm tra kiến thức nền tảng của các cô , lấy sách vở ."
Bốn lật đật mở ba lô.
Quý Bách Ý lôi quyển giáo trình , kịp lật thì một tờ giấy mỏng rơi lả tả xuống sàn.
Mắt cụ Đoàn tinh như cắt, tờ giấy kịp chạm đất cụ tóm gọn trong tay.
Mở xem, hóa là một toa thuốc.
Cụ liếc Quý Bách Ý: "Cậu kê toa ?"
Quý Bách Ý lắc đầu nguầy nguậy, mới sinh viên năm nhất, lấy trình độ kê toa. Còn chuyện ai cố tình kẹp sách thì cũng chịu c.h.ế.t, vì hôm qua học sách vở lúc nào cũng trong tầm mắt .
Cụ Đoàn xem từ đầu tới cuối, càng xem mắt càng sáng rực lên.
"Toa thú vị phết."
Đây còn là một bài t.h.u.ố.c thực dưỡng, mà là một thực phương phối hợp vô cùng thâm sâu!
Cụ gặng hỏi Quý Bách Ý nữa, nhưng sinh viên vẫn kiên quyết thề thốt gì.
Cụ Đoàn xuýt xoa tiếc rẻ: "Cái toa là cả một hệ thống bài bản đằng ! Phía chắc chắn còn nhiều bài nữa!"
Tiếc giờ chỉ nhặt mỗi một tờ. Cụ Đoàn nâng niu tờ giấy như báu vật, chuyện kiểm tra bài vở sinh viên lúc nãy quăng sạch khỏi đầu.
Cụ vội vàng rút điện thoại chụp một tấm, gửi thẳng cho sư xem.
Sư bên cũng phản hồi cực kỳ nhanh gọn bằng một tin nhắn: "Đợi ."
Trưa kịp đến, vị sư phóng xe đến nơi.
Hai ông lão chụm đầu nghiên cứu bài t.h.u.ố.c cả nửa ngày trời, cuối cùng đến một kết luận chấn động.
Bài t.h.u.ố.c dùng !
Chỉ cần thế một, hai vị t.h.u.ố.c hiện nay cấm sử dụng, sư tuyên bố thử nghiệm xem hiệu quả thực tế .
"Bài là dùng để hầm súp, cứ nấu thử xem thế nào ."
Dược thiện (món ăn bài thuốc) sở dĩ gọi là d.ư.ợ.c thiện, hương vị là một yếu tố sống còn. Nếu nấu mà khó nuốt như nhai rễ cây, thì thà nhắm mắt uống t.h.u.ố.c Bắc cho xong.
Bài t.h.u.ố.c công dụng tư âm bổ thận. Hai ông lão quyết định sẽ tự "chuột bạch" thử nghiệm .
"Ta mang về bảo chị dâu nấu thử xem ..." Sư tự tin vỗ ngực, tay nghề nấu nướng của vợ ông tuy đầu bếp trứ danh nhưng cũng tạm , chắc hầm cũng tàm tạm.
Cụ Đoàn vội vã nắm chặt lấy tay sư , hai mắt sáng quắc lên như đèn pha ô tô: "Sư ! Đệ một chỗ hầm cái đỉnh của đỉnh!"