Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:40
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ một đêm, cơn mưa rào cuối thu trút xuống xối xả, thời tiết đột ngột trở lạnh thấu xương. Lá cành đẫm nước mưa, chỉ cần một trận gió thu rít qua là rơi lả tả xuống mặt đường.

Lá rụng dệt nên một dải lụa vàng ươm, ẩm ướt phủ dọc các con ngõ nhỏ.

Mẹ Ôn vội vã thuê thợ đến đóng rèm cửa chắn gió. Buổi tối Ôn Phạn tan học về, thấy cửa quán treo một tấm rèm nỉ dày cộp.

Mẹ Ôn chỉ vén một nửa tấm rèm để khách tiện . Bên trong và bên ngoài rèm là hai thế giới đối lập.

Bên ngoài, gió bấc thổi buốt đến thấu xương, còn bên trong tỏa ấm rực rỡ khiến ai nấy bước cũng chỉ cởi phăng áo khoác.

Thấy con gái bước , Ôn vội vàng rót ngay một cốc nước nóng hổi. Dạo , thùng giữ nhiệt trong quán ngày nào cũng dùng để ủ nước đường đỏ khoai lang.

Khoai lang ninh nhừ đến mức dùng đũa gắp là nát nhuyễn, điểm thêm vài quả táo đỏ, chút đường nâu và mấy lát gừng tươi. Bất cứ vị khách nào bước chân quán cũng mời thưởng thức một cốc nước ấm bụng tiên.

Ôn Phạn nhấp một ngụm nước đường đỏ, vị ngọt thanh, ấm nồng lan tỏa khiến cô bé vô cùng sảng khoái.

Hệ thống sưởi ấm trong quán bật từ mấy hôm . Nhờ lò sưởi, những ngày giao mùa thu đông lạnh lẽo còn là nỗi ám ảnh.

Uống xong, Ôn Phạn hỏi xem món lẩu nhúng cay mới lò trưa nay buôn bán thế nào.

Mẹ Ôn rót thêm cho con gái một cốc nữa: "Làm mà ế ."

Trời trở lạnh, cứ mười cô học sinh bước quán thì đến tám gọi món lẩy cay, hoặc thì cũng là bún bò cay tê. Những món canh xúp mang hương vị tê cay nồng nàn luôn là cứu cánh tuyệt vời nhất để chống cơn gió rét.

Sự lên ngôi của các món canh súp cay nóng cũng đồng nghĩa với việc các món kho bắt đầu thất sủng.

Chuyện âu cũng là điều dễ hiểu. Ôn Ký vốn dĩ là tiệm chuyên bán đồ kho. Thời hoàng kim của các món kho là kỳ nghỉ hè, khi gọi vài món kho nhắm cùng đĩa đồ nguội, hóng mát bóng cây cửa quán, tu ực chai bia lạnh, cảm giác đó gọi là sung sướng tột độ.

giờ mùa đông gõ cửa, bàn ghế kê ngoài trời dẹp từ lâu. Kể cả trong quán lò sưởi ấm áp, thì đĩa đồ kho bưng cũng nhanh chóng nguội ngắt.

Nếu quán lựa chọn nào khác thì đành ngậm ngùi ăn tạm. Chứ bàn bên cạnh xì xụp ăn lẩy cay đến toát cả mồ hôi, còn thì gặm cái cánh gà, cổ vịt lạnh ngắt, gặm xong thấy lạnh toát cả lòng mề...

Thấy doanh thu của đồ kho cứ tụt dốc phanh, Ôn quyết định mạnh tay gạch tên món khỏi thực đơn luôn.

Đồ kho nghỉ bán, món bánh nướng kẹp thịt buổi trưa đương nhiên cũng chịu chung phận.

Hiện tại, quán chỉ còn duy trì bánh nướng buổi sáng và các món chiên rán buổi tối.

Và sắp tới, ngay cả bánh nướng lẽ cũng tạm dừng. Chẳng vì khách hàng chán ăn, mà vì vợ chồng Phùng Tuệ Quyên - đầu mối cung cấp hồng - báo tin: hai tháng rưỡi ròng rã tiêu thụ, kho hồng nhà họ rốt cuộc cũng cạn kiệt.

Phùng Tuệ Quyên đặc biệt chọn chiều tối thứ Hai để giao hàng. Cô áy náy thông báo rằng từ tuần nữa sẽ hồng để cung cấp, đồng thời rối rít gửi lời cảm ơn quán vì thời gian qua. Nhờ quán mà vụ hồng năm nay của gia đình cô đổ sông đổ biển.

" Cám ơn cô nhiều, bán hết đợt hồng , nhà cháu gom góp cũng trả một phần tiền vay mượn của họ hàng... Cuối năm nay xuất thêm lứa lợn nữa là nhà cháu cũng đón một cái Tết đầm ấm ."

Mấy năm , cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, vì mang nợ ngập đầu, vợ chồng cô đội xôi thịt đến từng nhà để giải thích, xin khất nợ. Bữa cơm tất niên lúc nào cũng chan đầy nước mắt vì những lời cạnh khóe, mát mẻ, ngay cả bọn trẻ con trong nhà cũng ghẻ lạnh lây.

Cái cảm giác mang cục nợ lưng nó chua xót lắm. Giờ đây, dẫu thể trả dứt điểm, nhưng ít cũng một tia hy vọng, cả gia đình cũng thể ngẩng cao đầu mà sống tiếp.

Mẹ Ôn Phùng Tuệ Quyên kể mà mừng cho cảnh của gia đình cô, bèn hỏi han dự định sắp tới.

Phùng Tuệ Quyên hiền: "Vợ chồng cháu tài hèn sức mọn, sức khỏe . Giờ ăn uống cũng chú trọng hơn , thôn cũng chính sách hỗ trợ cho các hộ chăn nuôi, nên cháu quyết định sẽ ở quê chăn thêm gà, vịt, lợn."

Mẹ Ôn động viên: "Nhà cháu ở ngay cạnh núi, mô hình là chuẩn đấy."

Nếu cô mà chăn nuôi , nhà cô đây sẽ là khách mối đầu tiên!

Phùng Tuệ Quyên vốn là đầu óc tính toán, hôm nay cô chủ động nhắc đến chuyện cũng là để nuôi hy vọng đó. Dứt lời, cô lôi một bao tải to đùng củ cải trắng.

"Mấy củ cải là do nhà cháu tự trồng. Năm nay trời lạnh sớm nên thu hoạch cũng sớm, cháu mang một ít lên biếu cô chú ạ."

Cạnh bao củ cải to đùng là một túi nấm mèo nhỏ xíu.

"Nấm mèo là do bọn trẻ con nhà cháu nhặt núi đấy ạ, nấm mọc hoang siêu ngon luôn."

Mấy bữa nay trời cứ mưa rả rích mãi phơi khô , Phùng Tuệ Quyên tiện tay mang luôn.

Mẹ Ôn định rút tiền trả, nhưng Phùng Tuệ Quyên sống c.h.ế.t nhận, khăng khăng để một câu "bao giờ đồ ngon cháu mang lên biếu" vội vã cáo từ.

Mẹ Ôn xách bao củ cải trắng và túi nấm mèo đặt cạnh chỗ của con gái. Ôn Phạn học về thấy thì mừng quýnh, lẩm nhẩm tính món bánh củ cải chiên.

Củ cải trắng bào sợi, ướp chút muối cho bớt nước, thêm chút bột mì, dầu ăn, rắc thêm chút tiêu đen, ngũ vị hương trộn đều thành một hỗn hợp sền sệt.

Ôn Phạn lục tung nhà bếp, cuối cùng cũng tìm chiếc vá sắt khổng lồ bằng thép gỉ chẳng vứt trong góc từ thuở nào.

Sau khi nóng chảo dầu, cô nhúng chiếc vá sắt chảo cho ngập mỡ, đó múc một vá lớn hỗn hợp củ cải, nhúng ngập chảo dầu sôi sùng sục. Đợi một lát cho bột định hình, cô lật cái vá đổ chiếc bánh củ cải , tiếp tục chiên cho đến khi chín vàng, giòn rụm là thành món bánh củ cải chiên.

Bánh củ cải vớt khỏi chảo ăn ngay lúc còn nóng mới đúng điệu. Khoảnh khắc lớp vỏ bột giòn tan vỡ vụn, nóng hổi cuốn theo hương thơm dịu mát của sợi củ cải trắng xộc thẳng mũi. Củ cải trắng tươi rói khi chiên mất vị hăng sống, trở nên mềm mại vô cùng. Mùi dầu mỡ béo ngậy của lớp vỏ bên ngoài hề lấn át vị thanh mát, ngòn ngọt của sợi củ cải bên trong. Sự đối lập giữa vị béo ngậy và vị thanh tao tưởng chừng như đội trời chung, nay hòa quyện đến kỳ lạ. Cắn một miếng giòn rộp giữa làn khói tỏa nghi ngút, ăn xong một cái thòm thèm ăn thêm cái nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-100.html.]

Bố Ôn đang bận rộn việc, thỉnh thoảng ngang qua cũng nhón lấy một cái.

"Món ngon thật đấy."

Dân địa phương ít ai món , nhất là ba Ôn. Ngày bé, mùa đông nào ông cũng ăn củ cải trắng đến phát ngán, lớn lên thấy củ cải là rùng .

khi con gái trổ tài, ông ăn hăng hái nhất.

Hương vị của bánh củ cải chiên khác xa so với món củ cải trắng trong ký ức của ông, nhưng công nhận là nó ngon.

Ôn Phạn chiên hẳn một chảo lớn mà mới chỉ tốn hai củ cải trắng.

Thật sự là củ cải nhà vợ chồng Phùng Tuệ Quyên trồng quá to, to hơn cả loại bán ngoài chợ. Không những to mà còn mọng nước.

Sau khi ăn liền hai cái bánh củ cải, Ôn Phạn quyết định sẽ tận dụng củ cải còn để chế biến món ăn.

Kể từ đợt khách quen bắt gặp nấu tiệc ở trường mầm non, lúc nào cũng quấn lấy Ôn hỏi dò xem bao giờ quán mới món mới.

Ôn Phạn suy nghĩ một lúc, cảm thấy ngoài các món tủ phục vụ riêng mỗi dịp cuối tuần, thì sự lựa chọn dành cho các thực khách khác quả thực nghèo nàn.

Từng khách hàng ấm ức than thở: "Tuần hẹn đồng nghiệp ngoài ăn tụ tập, gọi một nồi lẩu khô đắt xắt miếng, thế mà ăn xong vẫn đói meo!"

Trời mới thèm đến quán Ôn Ký nhường nào, nhưng Ôn Ký quanh quẩn cũng chỉ bán bún với mì. Không bún mì ngon, nhưng ý nghĩa của những buổi tụ tập thỉnh thoảng chính là ăn những món mà bình thường ăn một khó gọi cơ mà?

Ôn Phạn chỉ tay bao củ cải trắng, tuyên bố cuối tuần sẽ tung món mới.

"Nội tạng bò niêu đất."

Cô chốt giá ở mức trung bình: 128 tệ một phần, đủ cho hai ăn no nê, nếu sức ăn nhỏ thì ba ăn chung vẫn thoải mái.

Cách lẩu bò niêu đất quá phức tạp, nhất là khi quán đang sẵn một đống niêu đất.

Chỉ cần mua sắm thêm vài thiết đun nóng tại bàn là thể đưa phục vụ ngay.

Mẹ Ôn quá quen với những ý tưởng táo bạo chợt nảy trong đầu con gái, và khả năng thực thi của cô bé cũng ngày một đáng gờm.

Ôn Phạn mới dứt lời hôm qua, sang thứ Sáu, vật dụng cần thiết chuyển đến tận nơi.

Sau khi uống xong cốc nước đường đỏ, Ôn Phạn bước bếp. Theo thông lệ, việc đầu tiên là chuẩn bữa tối cho cụ Đoàn ở tiệm t.h.u.ố.c kế bên và cho chính .

Mấy hôm cụ Đoàn cực kỳ ưng ý món bánh củ cải chiên, ăn lải nhải một tràng dài về lợi ích của việc ăn củ cải mùa đông. Huyên thuyên xong, cụ hỏi han tình hình sức khỏe của bố cô bé dạo .

Uống t.h.u.ố.c ròng rã một tuần, huyết áp của Ôn quả thực định hơn hẳn.

Thuốc của ba Ôn cũng uống gần hết. Nghe cụ hỏi, Ôn Phạn bèn chạy thẳng bếp, lôi ông bố nhà sang tiệm thuốc.

ba Ôn gãi đầu: "Nếu về cảm nhận thì... dạo thấy khỏe khoắn, nhiều sức lực hơn, sáng ngủ dậy cũng còn hoa mắt chóng mặt nữa."

Cụ Đoàn bắt mạch thêm một , gật gù xác nhận sức khỏe ông cải thiện đáng kể.

"Từ giờ cần uống t.h.u.ố.c nữa , bình thường chú ý giữ ấm cơ thể, ăn uống tẩm bổ thêm mấy món nhiều dinh dưỡng , nội tạng động vật chẳng hạn."

Ba Ôn gật đầu lia lịa: "Vẫn đang ăn tẩm bổ đấy ạ, hôm qua nhà mới ăn lẩu bò niêu đất xong."

Theo thường lệ, Ôn Phạn luôn thử món mới bằng cách nấu cho nhà nếm thử. Lẩu bò niêu đất cô bé mới thử một , khẩu phần nhiều nên chỉ để dành cho trong nhà thưởng thức.

Ba Ôn dứt lời, cụ Đoàn chợt im bặt.

Một lát , cụ vờ như vô tình hỏi vu vơ xem nội tạng bò phức tạp , quán mà đưa thực đơn thì chắc sẽ bận lắm nhỉ?

Ba Ôn thật thà, chẳng hề nhận hàm ý sâu xa trong câu của cụ, cứ thế tuôn một tràng: "Cũng phức tạp lắm ạ. Con gái bảo từ giờ quán sẽ bán món thường xuyên, chủ yếu bán buổi tối. Trời lạnh thế , ăn chút đồ nóng hổi cũng ."

Ôn Phạn: ...

"Nếu tối mai cụ rảnh thì sang quán cháu dùng thử nhé, cháu giảm giá 20% cho cụ."

Cũng may Ôn Phạn nhanh nhảu tiếp lời, dọn sẵn cho cụ một cái bậc thang để leo xuống.

Cụ Đoàn hắng giọng mấy tiếng, tỏ vẻ mấy bận tâm: "Được thôi, ngày mai cũng rảnh rỗi. Buổi tối ? Bảy giờ muộn quá ? sang gọi hai phần chắc vẫn còn chứ?"

Ôn Phạn: " Còn ạ, cụ cứ thong thả sang."

Ngày đầu mắt Lẩu bò niêu đất, chuyện chuẩn thiếu nguyên liệu ?

Hơn thế nữa, tối mai quán còn lịch hẹn của tận ba bàn khách đặt món nữa cơ.

Để tránh cảnh tượng ngày mai khách ăn món tủ thèm nhỏ dãi khi thấy bàn bên cạnh xì xụp ăn lẩu bò niêu đất, Ôn Phạn quyết định: trong bốn món ăn của ngày mai, cô sẽ dọn lên cho mỗi bàn một niêu nội tạng bò size mini!

Loading...