Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 94: Tẩy trần
Cập nhật lúc: 2026-05-12 12:33:52
Lượt xem: 238
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc tẩy trần đặt tại lầu Yên Ba hồ Nguyệt Hồ. Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập sắp xếp xong xuôi một chút bèn lên xe ngựa chuẩn dự tiệc.
"Lúc nãy nhận ấn ở tiền sảnh, bảo Quan Kỳ thám thính gốc gác của cái lầu Yên Ba . Đây là hoa viên tư nhân của nhà họ Tạ."
Cố Lệnh Nghi cau mày, nàng bất mãn với sự sắp xếp . Nếu Thôi Dập chỉ là một khách qua đường, là quan viên tuần tra ngang qua đây, tiệc đón gió đặt ở hoa viên nhà họ Tạ thì coi như là sự khoản đãi. Thôi Dập đến đây để nhận chức Tri phủ, là quan phụ mẫu của Minh Châu. Việc nhà họ Tạ đảo khách thành chủ như , chẳng là đang oai phủ đầu ? Ngay từ khâu chọn địa điểm dụng ý khác, đoán chừng bữa cơm lát nữa cũng chẳng nuốt trôi một cách yên ả.
"Lệnh Nghi, nàng xem mấy ngày chúng nghiên cứu 'Đại học' quá kỹ lưỡng, nên ban nãy ở bến tàu biểu hiện thiện hòa nhã quá mức, khiến bọn họ đằng chân lân đằng đầu ?" Thôi Dập chống cằm trầm tư.
Cố Lệnh Nghi: "..."
Da mặt Thôi Dập đúng là dày như tường thành. Mấy hôm Cố Lệnh Nghi cùng thảo luận về ý nghĩa của "Đại học", Thôi Dập năng đấy, đạo lý rõ ràng khiến nàng đ.â.m nghi hoặc. Chẳng hạn khi nhắc đến "Đại học chi đạo, tại minh minh đức" (Đạo học lớn ở việc sáng tỏ đức sáng), Thôi Dập bèn thao thao bất tuyệt rằng phô bày phẩm đức quang minh của bản , nâng cao đạo đức của suy rộng cho khác. Hắn hiểu cặn kẽ thế , hành sự ngang tàng xấc xược đến thế?
Và Cố Lệnh Nghi bảo Thôi Dập gạt bỏ mấy lời giải thích sáo rỗng đó, hãy suy nghĩ thực sự của xem. Lúc , Thôi Dập mới dè dặt : " thấy chỉ lo tu dưỡng bản thôi thì đủ."
Cố Lệnh Nghi lập tức hùa theo: "Thế ? Chàng kiến giải khác ư? Xem Thôi Dập sách thông thấu."
Chỉ cần vài lời tâng bốc tùy tiện kiểu " tư tưởng, kiến giải" của Cố Lệnh Nghi, Thôi Dập nước lấn tới, thao thao bất tuyệt: "So với việc tự tu dưỡng, cách vẻ, phô trương thanh danh của ngoài. Bằng , khác đến việc thiện của ? Chỉ âm thầm lặng lẽ việc, thì việc thiện bao nhiêu năm mới phát hiện để học hỏi theo?"
Cố Lệnh Nghi: "..." Nàng ngay mà, cái cuốn sách Thôi Dập từng hiểu bao giờ!
Tất nhiên bây giờ bắt Thôi Dập học "Đại học" cũng muộn, hơn nữa thấm nhuần "Đại học" đến mấy cũng chẳng đối phó nổi với đám sắp gặp lát nữa. Việc nâng cao tố chất tu dưỡng cá nhân của Thôi Dập tạm thời gác , Cố Lệnh Nghi lên tiếng: "Thôi Dập, đừng vội trát vàng lên mặt nữa. Xe ngựa sắp đến nơi , lát nữa định đối phó thế nào?"
Thôi Dập suy nghĩ một lát, mau chóng đưa ý tưởng. Hiếm khi Cố Lệnh Nghi tỏ vẻ chần chừ, nàng đáp: "Ta dường như rành mấy trò ."
Thôi Dập nghẹn họng, lí nhí đáp: "Vậy là Lệnh Nghi nàng đ.á.n.h giá thấp bản đấy."
Đẩy mạnh Thôi Dập đang sắp sửa dựa hẳn , Cố Lệnh Nghi nghiến răng: "Thôi Dập, ý gì hả?"
Hồ Nguyệt Hồ, lầu Yên Ba.
Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập bước hoa viên bèn bình phẩm.
"Lệnh Nghi, nàng xem hòn non bộ nhỏ hơn ở nhà chúng một nửa ?"
" là thiếu chút khí thế."
"Còn cái hồ nữa, nhỏ quá thì mất thú vui sinh động. Lũ cá sống ở trong đó chắc tù túng lắm."
Phương nam nhiều sông nước, kiến trúc hoa viên nơi đây thể là xảo đoạt thiên công, tuyệt diệu khôn tả, càng đến hoa viên của đại thế gia như nhà họ Tạ. Cố Lệnh Nghi cái hồ lớn hơn hồ phủ Quốc công cả khúc, nhắm mắt dối: "Quả thật là oan uổng cho cá."
Tạ Tam gia phía dẫn đường, nụ mặt cứng đờ. Vị Tân tri phủ và Tri phủ phu nhân đều xuất hiển hách, vì thế nhà họ Tạ cố tình chọn hoa viên nhất trong nhà, định mượn cảnh sắc để trấn áp nhuệ khí của họ. Ai ngờ giờ đây bao nhiêu mỹ từ ca ngợi chuẩn sẵn đều nuốt ngược bụng. Bọn họ xoi mói như thế , bảo mở miệng đây?
Đã sang tháng tư âm lịch, Minh Châu xuân ngắn hạ dài, tiết trời ấm dần, tiệc tùng bèn bày biện trong mái hiên mở. Khá nhiều đang một bên tán gẫu, ai nhập tiệc. Vừa thấy Thôi Dập đến, mấy vị quan mặc quan phục bèn dậy chào hỏi. Thôi Dập đưa mắt quét một lượt, là những gương mặt quen thuộc gặp ở bến tàu lúc sáng. Hắn mỉm gật đầu, đó bước lên , đặt m.ô.n.g chễm chệ ngay vị trí ghế thái sư dành cho chủ tọa.
Tạ Tam gia sửng sốt, đại ca y còn tới, tên tân tri phủ chiếm mất ghế chủ tọa ?
Thôi Dập còn thản nhiên vẫy tay gọi: "Sao cả đó thế? Mau chứ." Khóe miệng Phương Nhị gia bên cạnh Tạ Tam gia giật giật.
"Tri phủ phu nhân, bàn tiệc dành cho nữ quyến xin mời bước sang bên cạnh." Một nha định dẫn Cố Lệnh Nghi về phía bàn tiệc nữ. Cố Lệnh Nghi nhướng mày, nàng đang mặc quan phục cơ mà. Nàng chẳng thèm bước theo, gót một cái, đội ánh của đám đông, ung dung xuống ngay bên cạnh Thôi Dập.
Hai phu thê sừng sững ở vị trí thượng tọa, Thôi Dập ngây thơ vô tội: "Sao thế? Mọi , là do sắp xếp vị trí chỗ sai ?"
Tạ Tam gia vội vàng điều chỉnh nét mặt, toan mở lời hòa giải thì Thôi Dập cất tiếng.
"Trước ở đô thành, đều là quan chức lớn hàng đầu. Hồi đó quan, mỗi dự gia yến, cữu cữu luôn vị trí cao nhất. Tiếp đến là mẫu , mới đến phụ . Xoay đủ một vòng mới tới lượt . Nay bản ngoài quan, tuy tuổi tác phần nhỏ hơn các vị ở đây một chút, nhưng quan phụ mẫu một phương thì chiểu theo quy củ ở đô thành, cai quản ở . các vị nãy giờ chịu , chẳng lẽ quy củ mới nào mà chăng?"
Tân tri phủ nhắc đến cữu cữu và song với ngữ điệu nhấn mạnh, nụ kiêu ngạo trương dương. Xung quanh là những kẻ tinh ranh lõi đời, ai nấy đều nhận sự ngông cuồng của tân tri phủ. cuối cùng, Tạ Tam gia vẫn nở nụ bồi tội, vị trí đương nhiên sai. Sau đó y mới mời các vị quan của phủ Minh Châu hàng đầu, còn bản lùi về một chút.
Nếu đổi là một thằng oắt con trời cao đất dày nào dám chiếm vị trí thượng tọa, chắc chắn bọn họ bứng cả lẫn ghế ném xuống. vị tân tri phủ lai lịch quá khủng. Cái "gia yến" mà nhắc tới chính là cung yến, "cữu cữu" đến là hoàng đế, "mẫu " là Trưởng công chúa, "phụ " là Trấn Quốc Công. Đây chính là kẻ ô dù lớn nhất Đại Càn! Nhà họ Tạ ở Minh Châu thế lực đến , cũng dám trắng trợn tuyên bố quy củ nhà to hơn quy củ hoàng cung? Vị trí chỉ thể sắp xếp như thế thôi.
Món nguội, món xào, canh hầm... các món ăn lượt dọn lên, xếp kín cả bàn. Tạ Tam gia đích rót rượu, mấy lời khách sáo về phong thổ hữu tình. Chợt một tên gia đinh vội vã chạy lên lầu, ghé sát tai Tạ Tam gia thì thầm vài câu. Sắc mặt y thoắt biến đổi, ngay đó dậy, chắp tay về phía Thôi Dập.
"Thôi tri phủ, thật trùng hợp. Gia sai tới báo, đột nhiên cảm thấy cơ thể khỏe, khó chịu trong , hôm nay e là thể tới bồi rượu đại nhân ." Y ngừng một lát, gương mặt đầy vẻ áy náy: "Gia vốn định đích tới, đêm qua còn bảo Thôi đại nhân là thiếu niên tài, nhất định khoản đãi chu đáo. Ai ngờ căn bệnh đến gấp gáp thế ..."
Thôi Dập ngoài miệng hỏi han hai câu, dặn dò Tạ gia chủ nghỉ ngơi dưỡng bệnh đàng hoàng, trong lòng thì khẩy một tiếng. Cái giá cũng oai phết đấy, ghế chủ tọa nên dỗi thèm xuất hiện luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-94-tay-tran.html.]
Chắc hẳn vì nhân vật mấu chốt giành vị trí ưng ý nên xuất hiện, màn kịch lớn định hát hôm nay khựng giữa chừng. Chặng đầu của bữa tiệc trôi qua khá êm thấm.
Uống lưng lửng rượu, bàn tiệc dọn lên một món đồ nguội mới. Phương Nhị gia - Phương Tấn Đường chỉ đĩa cua ngâm ở giữa, mở miệng: "Thôi đại nhân, Thôi phu nhân nếm thử món xem. Đây là món tủ của Minh Châu chúng . Lũ cua ở ngoài biển Đông thì giương nanh múa vuốt, chẳng coi ai gì. một khi rơi thau nước muối mắm của Minh Châu, thì đến ba khắc ngoan ngoãn yên mặc xâu xé hút tủy."
Đũa Thôi Dập vươn một nửa thì khựng . Lời rõ ràng là ẩn ý. Ăn thì chẳng khác nào tự nhận là con cua mặc xâu xé, ăn thì giống như chột sợ hãi.
Cố Lệnh Nghi dứt khoát đặt đũa xuống.
"Những lời Phương khiến nhớ đến một câu gia phụ thường dạy." Nàng nhướng mắt y: "Làm , lúc thích hợp, chuyện thích hợp, ăn đồ ăn thích hợp."
Nụ mặt Phương Tấn Đường thoáng cứng đờ. Cố Lệnh Nghi liếc đĩa cua, tiếp: "Thuở nhỏ sống ở Nam Trực Lệ, đồ biển tươi sống cũng thường xuyên thưởng thức. Cái thứ cua qua tháng Tám mới béo, gạch mới đầy, thịt mới chắc. Bây giờ mới tháng Tư..." Nàng dừng một lát, mỉm : "Cua đang độ lột xác, thịt nhão, gạch cũng thành hình. Giờ mà ăn, chẳng nếm mùi vị thực sự, còn hỏng ấn tượng đầu tiên."
Nàng nâng cằm lên, ánh mắt lướt qua Tạ Tam gia, cuối cùng dừng Phương Nhị gia, ánh thẳng thắn quang minh lạc.
"Ta các vị lòng , cho và Thừa Minh nếm thử của ngon vật lạ. gia phụ dạy chí lý, những thứ đúng thời điểm mà cứ cố dọn lên, nếm thử một thì thấy là mất hết khẩu vị." Nàng bưng chén lên, nhấp một ngụm: "Đĩa cứ cho dọn . Đợi tháng Tám cua béo múp míp chúng đ.á.n.h một bữa no nê. Đến lúc đó, vẫn mong các vị thể giới thiệu cho chúng đôi chút."
Tạ Tam gia c.ắ.n chặt răng. Bọn họ vốn định bóng gió, ngờ vị Tri phủ phu nhân là cao thủ trong nghề. Không những chẳng thèm nhận chiêu, còn mượn gió bẻ măng mắng ngược họ hành sự đúng thời điểm, gây ấn tượng ban đầu cực kỳ tồi tệ. Hơn nữa, ban nãy tân Tri phủ mở miệng là "cữu cữu", "phụ ", "mẫu ", vị Tri phủ phu nhân câu câu chăng nhắc tới "gia phụ". Phải, cha nàng là Hộ bộ Thượng thư của Đại Càn, cũng là một thế lực chống lưng cứng rắn ngất ngưởng! Cứng đến mức nàng chỉ là một nữ t.ử mà vẫn lọt Khâm Thiên Giám quan.
Đối mặt với đôi phu thê ngang ngược càn rỡ , Tạ Tam gia cảm thấy hàm răng sắp c.ắ.n nát bét , đành sai hầu dọn đĩa cua .
Thôi Dập dáng vẻ cao cao tại thượng, mở miệng là mang quyền thế của cha đè của Cố Lệnh Nghi, một góc trong tim bỗng mềm nhũn . Đầu răng cũng chút râm ran, ngứa ngứa c.ắ.n một cái gì đó, nhất là c.ắ.n Cố Lệnh Nghi.
Thật đáng tiếc, bao nhiêu con mắt soi mói, tiện lôi kéo đẩy đưa. Thôi Dập thở dài một , đành dùng muỗng múc một cồi sò điệp đưa miệng. Thịt sò chắc nịch, coi như nhai tạm cho đỡ ngứa răng .
Có lẽ vì các chiêu thức đó đều đạt hiệu quả, nên mãi đến lúc tàn tiệc chẳng thêm chuyện rắc rối nào xảy . Vị Tạ lão gia ghế chủ tọa nên dỗi sân cuối cùng cũng lặn mất tăm.
Trước khi lên xe ngựa, Thôi Dập còn dặn với theo vài câu: "Chỗ vẫn còn cây nhân sâm trăm năm cữu cữu ban thưởng. Lúc Ngô lão tướng quân bệnh tình nguy kịch, cũng nhờ nhân sâm kéo dài mạng sống thêm ba tháng, công hiệu lắm đấy. Đương nhiên ý Tạ gia chủ giống Ngô lão tướng quân , chỉ là củ nhân sâm cực ..."
Dưới màn vớt vát của Thôi Dập, mặt Tạ Tam gia thành công biến thành đen thui xì lì: "Đa tạ mỹ ý của Thôi đại nhân, nhưng gia cần dùng tới."
Rèm xe buông xuống, Cố Lệnh Nghi nãy giờ nín nhịn rốt cuộc cũng bật thành tiếng: "Cây nhân sâm đó đắt giá lắm đấy. Chàng sợ nhà họ Tạ mặt dày đến xin thật ?"
"Xin thì cho. Chỉ cần suy nghĩ thấu đáo, tri phủ mới nhậm chức thể rêu rao tặng đồ quý giá , thế là hợp lý." Đối phương nếu dám mặt dày xin thật thì Thôi Dập cứ việc mặt dày quỵt luôn là chứ gì?
Càng Thôi Dập càng sáp gần Cố Lệnh Nghi. Nàng rạng rỡ, hàng lông mày rực sáng chói lọi, dung nhan kiều diễm ép . Cố Lệnh Nghi vốn tưởng chừa chỗ cho quá ít, bèn nhích sang một bên, kết quả là Thôi Dập lân la sấn tới. Nàng uống ít rượu bàn tiệc, Thôi Dập chèn ép trong gian chật hẹp, nàng càng thấy hoa mắt chóng mặt, đành đẩy : "Xe ngựa rộng rãi thế , xích ."
Thôi Dập chịu lùi bước, còn đề nghị: "Lệnh Nghi, nàng đau đầu ? Đầu đau quá, chúng sát cho vững nhé." Chưa kịp để Cố Lệnh Nghi từ chối, Thôi Dập ôm chầm lấy nàng, còn hớn hở khen: "Hôm nay bàn tiệc Lệnh Nghi giỏi thật đấy. Ta bảo nàng đ.á.n.h giá thấp bản mà."
Trên đường tới đây, Thôi Dập hiến kế rằng hai họ giở thói phách lối, ỷ thế h.i.ế.p : "Có những kẻ thổ hoàng đế lâu quá, quên mất là ai . Chúng oai một phen, tránh cho bọn họ lợi ích mắt che mờ hai mắt, lú lẫn mấy trò ngu ngốc thể cứu vãn."
Ở cái chốn ngư long hỗn tạp như Minh Châu, Thôi Dập chẳng hề ý định giữ khiêm tốn. Suy cho cùng thì một vị tri phủ bỏ mạng ở đây . Cữu cữu chọn chẳng vì bối cảnh đủ cứng . Kẻ nào lấy mạng thì cũng cân nhắc xem cổ cứng cáp hơn .
Nghe nửa câu đầu Thôi Dập khen ngợi tài giỏi, Cố Lệnh Nghi vẫn còn đang mỉm . đến khi nhận ý Thôi Dập đang nàng phách lối, nàng lập tức giáng một bạt tai lên tay , nghiêm giọng : "Ta cũng rành mấy chuyện đó, tình thế ép buộc mà thôi." Nếu đang ở đô thành mà nàng mở miệng là "gia phụ" nọ, chắc hổ đến mức ngày hôm chẳng dám vác mặt đường mất. Cũng may là ở đây chẳng ai nàng.
Bị đ.á.n.h một cái, Thôi Dập ngoan ngoãn hẳn. Nếu định khen thêm mấy lời về cái tính trong mắt chứa nổi hạt cát chính gốc của Cố Lệnh Nghi nữa. Đều là con cháu quan huân quý, tại cái đám lấy Tạ Vu Dần thủ lĩnh răm rắp lời nàng từ nhỏ đến lớn? Cố Lệnh Nghi bảo diễn nét ngông cuồng thì đúng là quá khiêm tốn . Lục lọi trong ký ức của nguyên chủ, phong cách hành sự từ nhỏ của Cố Lệnh Nghi là: Muốn cạnh nàng thì lời nàng. Nàng sai bảo xung quanh xoay như chong chóng, lớn lên mới kiềm chế đôi chút. Màn biểu diễn hôm nay quả là đ.á.n.h thức huyết mạch, tuyệt đối là công phu một ngày!
Rượu Kim Ba của Minh Châu tuy ngọt nhưng hậu vị gắt. Nhất là Cố Lệnh Nghi bình thường chỉ quen uống trái cây ngâm rượu, nên tắm rửa xong bước phần xiêu vẹo bồng bềnh. Vừa ngã phịch xuống giường, đợi Thôi Dập cũng leo lên, Cố Lệnh Nghi nép lòng ngủ một giấc mới sực nhận điều . Lúc xe ngựa chật chội thì thôi , nhưng lên giường cũng chen chúc thế ?
"Cái giường rộng thế , ngoài ?" Thời tiết dần ấm lên, men trong , cả Thôi Dập hôi hổi nóng, Cố Lệnh Nghi thấy bức bối nên hậm hực đá vài cái. Thôi Dập nắm lấy tay Cố Lệnh Nghi vuốt ve mép giường, tỏ vẻ ấm ức: "Lệnh Nghi nàng quên , bây giờ chúng đang ở Minh Châu, ở Tĩnh Tư đường. Chiếc giường bé tí tẹo."
Cố Lệnh Nghi quờ tay mép giường. Vốn định đạp Thôi Dập văng ngoài, nàng đành thu chân . Đạp thêm một cái nữa chắc lọt thẳng xuống gầm giường luôn mất.
Đều trách Thôi Dập tướng tá quá đỗi cao to, nếu cũng chẳng đến nỗi chật chội thế . Mà quan nha Minh Châu nghèo túng đến mức ? Tại cái giường bé tẹo thế cơ chứ?
Trách Thôi Dập trách quan nha, trách qua trách một hồi Cố Lệnh Nghi chìm sâu giấc ngủ. Thôi Dập ôm nàng trong tay, cúi đầu rúc mái tóc nàng dụi dụi đầy cưng nựng, nhắm mắt mãn nguyện tột cùng. Thật uổng công hồi ở đô thành gửi thư dặn dò ở Minh Châu. Đối với nơi ở, chỉ hai yêu cầu: Thứ nhất thư phòng lớn, thứ hai giường nhỏ.
Một lúc , Thôi Dập mở choàng mắt. Người nãy giờ cứ kêu nóng đang rúc hõm cổ cựa quậy tìm một tư thế thoải mái hơn. Thôi Dập nghiêng đầu, ngửi thử hương thơm Cố Lệnh Nghi. Nàng quá thơm, hương thơm cứ vương vấn luồn lách khoang mũi . Ngửi một cái thôi. Hắn nghiêng đầu, ghé sát . Đến khi đôi môi chạm bờ má Cố Lệnh Nghi, Thôi Dập chính hành động của cho hoảng sợ, vội vã lùi ngoắt về phía . Gáy "cộp" một tiếng đập thành giường, cả trượt dần xuống, suýt chút nữa ngã lộn nhào.
Đầu Cố Lệnh Nghi đột nhiên hẫng , nàng tát đét một phát: "Thôi Dập, để ngủ nữa ?"
"Ngủ, ngủ, ngủ." Thôi Dập lồm cồm bò lên thẳng đuột, hai mắt trừng trừng nóc mùng, dám động đậy nửa ly. Tim đập loạn xạ thình thịch, Thôi Dập cũng ngờ ngày dám cả gan hôn trộm . Đáng sợ quá!