Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 84: Âm Dương
Cập nhật lúc: 2026-05-11 23:29:40
Lượt xem: 286
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lấy lòng tin tuyệt đối công t.ử nhà động lực, Quan Kỳ xem danh sách là từ xuống , đương nhiên cái tên của Hội nguyên lọt qua mắt .
"Hội nguyên họ Thi, tên Thi Hành Giản, vị là tài t.ử nức tiếng ở Nam Trực Lệ đấy ạ. Nghe đồn năm tuổi làu làu sử sách, sáu tuổi thành thơ, bẩm sinh là thần đồng học nhớ đó."
Cần rằng từ khi công t.ử thi khoa cử, Quan Kỳ ngóng tình hình của mấy đối thủ sừng sỏ trong khoa thi , và vị Thi Hành Giản chính là ứng cử viên nặng ký nhất cho ngôi vị Trạng nguyên.
Tránh công t.ử áp lực, lúc thi Quan Kỳ tuyệt nhiên hé nửa lời, giờ thì dốc lòng kể lể thành tựu của vị Thi Hội nguyên , cốt để công t.ử thấu hiểu: Thua Thi Hội nguyên gì mặt, suy cho cùng năm tuổi công t.ử nhà còn thuộc mặt chữ, điểm khởi đầu lệch xa quá .
Quan Kỳ len lén quan sát nét mặt công tử, trong ngày vui đại hỷ ngài phật lòng, ai dè công t.ử rạng rỡ hơn ban nãy.
Thôi Dập tất nhiên là mừng thầm, chỉ cần họ Thẩm, Hội nguyên họ gì cũng chẳng thèm quan tâm. Khẽ tằng hắng một tiếng, tiếc nuối khi Cố Lệnh Nghi buông tay , còn cuống quýt nắm chặt lấy tay nữa.
Bàn tay bỗng chốc trống trải, Thôi Dập đành nhích sát Cố Lệnh Nghi, kề sát nàng thủ thỉ: "Lần biểu hiện cũng tạm , xem như phản ánh đúng phần nào thực lực của ."
Lần Thẩm Thiệu Nguyên đè đầu một hạng, chỉ là sự cố ngoài ý !
Cố Lệnh Nghi tất nhiên hiểu hàm ý sâu xa của Thôi Dập. Hắn đoạt Hạng Nhì thực sự ngoài sức tưởng tượng của nàng. Vốn nghĩ đỗ Đồng Tiến sĩ là mãn nguyện, nay rực rỡ lóe lên hy vọng Tiến sĩ cập .
"Huynh đừng khiêm tốn nữa, thế là cừ lắm . Chờ lát nữa Nhuận Thành về báo tin cho nhà họ Cố, mẫu chắc sẽ tấm tắc khen ngợi ròng rã suốt ba bốn ngày liền cho xem." Cố Lệnh Nghi hào phóng ban tặng lời khen.
"Vậy còn Lệnh Nghi thì ? Nàng vui ?" Câu trả lời quá đỗi hiển nhiên nhưng Thôi Dập vẫn cố tình vặn vẹo.
Thôi Sùng Chi tít ghế chủ tọa, mới thở phào nhẹ nhõm thì thấy Nhị lang cả như bám riết lấy con dâu, ép nàng đến mức sắp còn chỗ để chân.
Trong bụng đang nghẹn một bồ tức khí, cái điệu bộ hớn hở vênh váo của thằng con càng thêm ngứa mắt. Thi thi thi, chỉ nó thi giỏi!
"Nhị lang, con qua bên , chốc nữa quan báo hỷ tới còn dễ bề mà nhận mặt."
Quả ngoài dự đoán, lôi thằng nhãi gần, mặt nó chảy dài thườn thượt. Thôi Sùng Chi yên tâm thở phào, xem đối với Nhị lang, so với công danh sự nghiệp, vợ nó vẫn quan trọng hơn một bậc.
Quy trình báo hỷ diễn nhịp nhàng như kịch bản. Nghe quan báo hỷ nịnh nọt rằng Nhị lang chắc chắn sẽ vinh quy bái tổ, còn tâng bốc nhà họ Thôi văn võ song , trong căn phòng ngập tràn tiếng chúc tụng, lòng Thôi Sùng Chi muôn vàn xót xa.
Khó khăn lắm mới qua khỏi màn chúc mừng ồn ào, Thôi Sùng Chi lập tức xách cổ Thôi Dập lôi tuột thư phòng, chuyện bàn bạc kín.
Đã mất hết kiên nhẫn để gần xa, Thôi Sùng Chi mở miệng là rút d.a.o đ.â.m thẳng tim đen: "Nhị lang , dạo con bảo con ngoài quan, cứ canh cánh trong lòng sợ con chịu khổ, nên tốn bao tâm tư chọn cho con một nơi quan mỹ, bảo đảm con sẽ ưng bụng."
Vừa , Thôi Sùng Chi trải bản đồ , ngón tay điểm trúng vị trí Sở Thành. Thôi Dập chăm chú kỹ, thấu hiểu rõ ràng ông lão hề lừa phỉnh , cất công chọn lấy một "nơi ".
Sở Thành ngay vị trí trung tâm, ở biên cương, cũng là trọng điểm quân sự, cách xa hai kinh đô Nam Bắc, như tuyệt đối cơ hội chạm tay binh quyền, cũng thể dẫn quân tiến đ.á.n.h những nơi trọng yếu. Hơn nữa, Sở Thành trù phú, nông nghiệp và thủ công nghiệp đều phát triển. Hắn và Cố Lệnh Nghi đến mức chịu cảnh sống khốn khó ở chốn sơn lâm, chỉ cần tập trung quản lý kinh tế là đủ.
"Dân phong Sở Thành hiền hòa, với Giao Châu phủ Bố chính ti cấp của con chính là vị thế thúc quen . Đến lúc đó che chở, con sẽ đến nỗi mịt mờ phương hướng." Thôi Sùng Chi liên tục bồi thêm lý lẽ.
Chức Đồng tri Sở Thành quả thực là món bở, cha hờ mất công chọn lấy chỗ , nhưng Thôi Dập chút ngập ngừng về việc ngoài quan, khó mở lời.
Thôi Dập ngoài quan vì Cố Lệnh Nghi ngoài quan. nếu ngày mai thiên tượng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm xuất hiện, Cố Lệnh Nghi ban chức quan ở Khâm Thiên Giám, liệu nàng lưu kinh thành ? Suy cho cùng, nơi thứ đều quen thuộc với nàng, nhà nàng cũng đều ở đây. Thôi Dập thể đoán ý của nàng, nhưng trong khoảnh khắc , điều cấp bách nhất là dỗ ngọt ông lão, nếu , hứng chịu hai tai họa liên tiếp trong một ngày, e là ông lão sẽ tức đến thổ huyết mất.
"Sở Thành tuyệt vời quá, cha đúng là hao tâm tổn trí, con nóng lòng rủ Lệnh Nghi dọn đến đó ở luôn . Giao Châu phủ Bố chính ti mà cha cũng quan hệ quen , quan hệ ngoại giao của cha quả là rộng lớn. À mà , phụ , vị thế thúc mà cha nhắc tới con quen ?"
Nhờ sự nhiệt thành của Thôi Dập, tảng đá đè nặng trong lòng Thôi Sùng Chi vơi phân nửa. Cho dù Nhị lang thi đỗ cao đến mấy, chỉ cần nó trụ kinh thành, trong tay nắm binh quyền, thì cũng chẳng sợ nó gây đại họa. Nửa tảng đá còn , chắc đợi đến lúc đích ông tiễn Nhị lang lên đường mới thể trút bỏ . Dưới màn kịch của Thôi Dập, sự háo hức với Sở Thành lộ rõ từng nét mặt, cuối cùng cũng Thôi Sùng Chi buông tha. Vừa bước khỏi thư phòng, thẳng về hướng Tĩnh Tư Đường.
Vừa bước qua cổng giữa, bắt gặp Nhuận Thành đang canh ngoài hành lang.
"Cô gia, tiểu thư về Tĩnh Tư Đường." Nhuận Thành tiến gần: “Tiểu thư đang sách lầu hai Tàng Thư Lâu. Tiểu thư dặn nếu ngài tìm thì cứ đến đó."
Thôi Dập khựng bước, lập tức chuyển hướng. Xuyên qua Nguyệt Lượng Môn, vòng qua cây hạnh đang nở rộ, Tàng Thư Lâu hiện sừng sững ngay mặt. Hắn đẩy cửa, mấy bước sải lên cầu thang gỗ.
Ánh sáng lầu hai sáng sủa hơn lầu một nhiều.
Lướt qua vài kệ sách, tìm thấy Cố Lệnh Nghi đang bên cửa sổ. Nàng phệt sàn, một quyển sách mở bung đùi, dáng vẻ vô cùng thư thái. Khung cửa sổ mở tung, nhành cây hạnh vươn một đoạn. Gió xuân hiu hiu thổi, nhành hoa khẽ rung rinh, những cánh hoa trắng muốt lả tả rơi.
Xuân nhật du, hạnh hoa xuy mãn đầu (Ngày xuân dạo chơi, hoa hạnh bay đầy đầu). Người bên song cửa ngắm , ánh mắt trong veo lúng liếng, dung nhan thanh khiết tựa ngọc sương, hòa quyện cùng sắc xuân nên bức tranh tuyệt mỹ, tựa tiên nữ bước từ tranh vẽ. Thôi Dập ngẩn ngơ, phá hỏng cảnh , tay với bừa một quyển sách kệ, lật giở vài trang mà chẳng buồn quan tâm nội dung bên trong là gì.
Đọc xong vài trang, Cố Lệnh Nghi ngẩng lên nắn nắn cổ mỏi, bèn bắt gặp đang tựa lưng giá sách. Nàng vẫy tay gọi: "Thôi Dập, đây một chút."
Thôi Dập gọn gàng đặt quyển sách xuống, bước tới vài bước đến bên cạnh nàng. Vừa vững, thấy nàng rướn ngoài cửa sổ định với cái gì đó. Hắn hoảng hốt, vội vàng ôm lấy eo nàng, kéo gọn nàng lòng, sợ nàng sẩy chân té nhào xuống đất.
Cố Lệnh Nghi với tay tới cành hạnh ôm chặt kéo ngược trở , nàng bất lực đầu : "Ta chỉ ngắt một nhành hoa hạnh thôi mà."
Thôi Dập chịu buông tay: "Nguy hiểm lắm, nàng đóa nào, hái cho nàng."
Cố Lệnh Nghi vùng vằng: "Nếu hái cho, sai từ lâu . Đã sai bảo thì tức là tự tay hái."
Thôi Dập cứng đầu , đành ôm riết lấy eo nàng trong nơm nớp lo sợ, mặc kệ nàng rướn ngoài. Cứ ngỡ nàng sẽ vớ đại một nhành, ai ngờ Cố Lệnh Nghi hình như nhờ ôm dùng sức bám trụ, nên còn đủng đỉnh kén cá chọn canh.
"Đừng chọn nữa.” Thôi Dập công khai chê bai: “Ta đóa nào cũng như đóa nấy."
"Ta thấy khác biệt rõ ràng.” tay Cố Lệnh Nghi vẫn thoăn thoắt lướt qua những tán lá: “Thôi Dập, mà im miệng, sẽ ném xuống đấy."
Thôi Dập ngậm miệng ngay tắp lự.
Đầu ngón tay nàng mơn trớn qua những cành hoa, cuối cùng dừng ở đóa hoa đang bung nở rực rỡ sắc trắng hồng tựa ráng chiều, dứt khoát đưa tay bẻ lấy.
Một tiếng rắc giòn giã vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-84-am-duong.html.]
Cố Lệnh Nghi xoay thẳng lên. Thôi Dập nhanh tay lẹ mắt lập tức với tay đóng ập cửa sổ , lo sợ nàng để mắt tới cành hoa nào nữa.
Cố Lệnh Nghi cũng chẳng buồn để tâm đến , vỗ nhẹ vai , : "Cúi đầu xuống, tóc hoa hạnh rơi , để gỡ xuống cho."
Thôi Dập cúi gầm mặt xuống, một nhành hoa hạnh cắm ngay ngắn búi tóc .
Cố Lệnh Nghi phủi phủi tay, quan sát từ trái sang , từ xuống : "Hoa hạnh còn tên gọi khác là hoa Xuân Phong Cập Đệ, chúc mừng Thôi Dập đậu Cống sĩ, loài hoa hợp với ."
Tháng Hai âm lịch cũng là tháng Hoa Hạnh. Mỗi yết bảng thi Hội đều rơi đúng dịp hoa hạnh khoe sắc, bảng vàng thi Hội gọi là Hạnh Bảng, hoa hạnh vì thế mà mang tên Hoa Cập Đệ.
Thôi Dập sinh khuôn mặt . Cài hoa lên tóc hề mang dáng vẻ yểu điệu thục nữ, ngược càng tăng thêm phần phong lưu phóng khoáng, tuấn phi phàm. Thôi Dập đưa tay sờ nhẹ nhành hoa tóc, khóe môi cong lên tươi rói.
Hắn đang vui sướng tột độ, thì Cố Lệnh Nghi phán thêm một câu: "Hoa hạnh thì thật, nhưng xem vẫn đủ đặc biệt. Có nãy còn chê đóa nào cũng như đóa nấy, thôi thì gỡ xuống ."
Thôi Dập vội vàng ngẩng phắt đầu lên, tránh bàn tay đang đưa tới của Cố Lệnh Nghi.
"Đã tặng thì là của ." Hắn đưa tay che chở nhành hoa tóc, dõng dạc lý: "Ai bảo đóa nào cũng như đóa nấy? Chắc chắn là kẻ đó mắt tròng. Ta thấy đóa rõ ràng là nhất." Vừa , Thôi Dập cuống quýt nắm lấy tay Cố Lệnh Nghi lôi xuống lầu: "Ta cài hoa ? Ta về soi gương mới ."
Cố Lệnh Nghi thầm nghĩ "Đẹp tả xiết", nhưng ngoài miệng buông lời bâng quơ: "Cũng tàm tạm, chủ yếu là do mắt hoa của ."
Thôi Dập phục, kéo tuột Cố Lệnh Nghi khỏi Tàng Thư Các. Cánh cửa mở , hai cùng đón lấy sắc xuân chan hòa.
Đêm ngày hai mươi tám tháng Hai, Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập cùng chứng kiến hiện tượng Huỳnh Hoặc neo đậu tại Tâm Túc Nhị. Sáng sớm hôm , Cố Lệnh Nghi nhận chỉ triệu kiến cung yết kiến thánh thượng.
Những cung đây, Cố Lệnh Nghi đều phụ mẫu hoặc Thôi Dập theo hầu. , nàng đơn thương độc mã. Nàng với tư cách là con gái thê t.ử của ai, mà với phận Cố Lệnh Nghi.
Tại Văn Hoa Điện, bệ hạ khen ngợi nàng là kỳ tài hiếm , tính toán chuẩn xác, ngay cả thời khắc hiện tượng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm diễn cũng sai một ly.
"Khâm Thiên Giám hiện tại đến cái bóng dáng hiện tượng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm còn lờ mờ hình dung , chứ đừng đến việc xác định thời gian. Ngươi bỏ xa bọn họ cả ngàn dặm ." Nói đoạn, Triệu Trắc hạ bút thảo chiếu chỉ, phong nàng Chính lục phẩm Khâm Thiên Giám Quan Chính.
Cố Lệnh Nghi quỳ phục sát đất, vui sướng là tự dối lòng. Tim nàng đập loạn nhịp, thậm chí gắng sức kiềm chế để bộc lộ sự phấn khích mặt. Khâm Thiên Giám Giám Chính là chức Chính ngũ phẩm, đó là hai Giám Phó hàm Chính lục phẩm, và tiếp theo chính là chức Quan Chính của nàng. Dù tự tính hiện tượng Ngũ Tinh Lăng Phạm, nhưng mới phong ngay chức quan cao như , Cố Lệnh Nghi vẫn hưởng sái chút ít tiếng tăm của Thượng thư phủ và Quốc công phủ.
Tuy , Cố Lệnh Nghi hề thấy thẹn. Chẳng cần xa, cứ Tạ Vu Dần mà xem. Thân là thế t.ử Bình Dương Hầu, chẳng chút kiến công lập nghiệp gì vẫn ném thẳng Kim Ngô Vệ chễm chệ lên ghế Chỉ huy thiêm sự. Dù chức quan võ đ.á.n.h giá thấp hơn, nhưng đó vẫn là chức Chính tứ phẩm. Hơn nữa, tên đúng là gặp may mắn dồn dập. Hôm ở Hộ Quốc tự, y theo sát Thôi Dập cứu giá kịp thời. Tình cờ thế nào tên cấp của y là gian tế của Ninh Vương. Công trạng thừa, sếp cũ thì tống đại lao, Tạ Vu Dần giờ đang tạm quyền Chỉ huy đồng tri. Mặc dù phẩm trật thăng, nhưng nếu trong thời gian tới gây sai lầm nào lớn, việc leo lên chức Tòng tam phẩm chỉ là chuyện một sớm một chiều.
Nghĩ như , sự nỗ lực việc đến quên ăn quên ngủ của nàng và Thôi Dập quả thực là thẹn với trời đất. Nhớ đến sự may mắn trời rơi xuống của Tạ Vu Dần, Cố Lệnh Nghi lập tức ép nụ xuống, lấy vẻ điềm tĩnh.
Sau khi tạ ân, Cố Lệnh Nghi tưởng chừng thể cáo lui, bỗng bệ hạ : "Thiên tượng phức tạp, ngoài tính toán còn cần giải mã. Hôm qua hiện tượng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm xảy , sáng nay tin cấp báo Ninh Vương dấy binh phản. Xem thiên tượng quả thực khả năng dự đoán hung cát. Cố Quan Chính, ngươi bẩm sinh thông tuệ, ngoài thuật chiêm tinh, ngươi tìm hiểu thêm về Âm Dương Ngũ Hành học thuyết ?"
Cố Lệnh Nghi khựng một nhịp, nhanh chóng đáp: "Âm Dương và Tinh lịch tuy chỗ tương đồng, nhưng chung quy vẫn là hai lĩnh vực khác . Thần đối với Tinh Chiêm học mấy am hiểu, lẽ cần thời gian nghiên cứu tìm hiểu mới phù hợp ."
Triệu Trắc tỏ ý tán thành: "Ngươi và Thừa Minh tuổi đời còn trẻ, học hỏi thêm nhiều kiến thức cũng là chuyện tồi."
Rời khỏi hoàng cung, mang theo thánh chỉ về Quốc công phủ, tin tức nàng ban chức tước lan nhanh như gió. Sau màn tiệc mừng ở Quốc công phủ, buổi chiều nàng về Cố phủ ăn cơm cùng gia đình, tiếp tục ăn mừng chuyện song hỷ lâm môn: Thôi Dập đậu Hạng Nhì, nàng toại nguyện Khâm Thiên Giám.
Suốt một ngày ròng rã, Cố Lệnh Nghi đến sái cả quai hàm, lúc trở về Tĩnh Tư Đường mới thấy rã rời tay chân.
Dù mệt mỏi, Cố Lệnh Nghi vẫn bước sân, ngước lên bầu trời đêm. Thôi Dập từ khi nào bên cạnh nàng, cất tiếng gọi: "Lệnh Nghi?"
Hắn hỏi nàng phong chức Quan Chính mà trông vẻ mấy vui sướng.
Gió đêm cuối tháng Hai vẫn còn mang theo lạnh buốt. Ở bầu trời phía Đông Nam, vài vì đang từ từ nhô lên. Cố Lệnh Nghi đưa tay chỉ về phía vùng trời đó.
"Thôi Dập, thấy ? Bốn vì đó, xếp thành hình tứ giác nghiêng nghiêng, trông giống cái sàng gạo ?"
Thôi Dập nheo mắt cố kỹ một hồi, gật gù: "Ừ, cũng giống."
"Đó là Cơ." Cố Lệnh Nghi buông tay xuống, giải thích thêm: “Là cái đuôi của Thương Long ở phương Đông trong Nhị Thập Bát Tú. Cổ nhân quan sát các vì , thấy hình dáng của nó giống cái sàng dùng để sảy gạo nên đặt tên là 'Cơ'. Còn Tất, tám vì xếp thành hình cái lưới bắt chim; Đẩu, sáu vì xếp thành cái gáo múc rượu; Tỉnh, bốn vì ở giữa để trống, giống cái giếng nước..."
"Trước đây khi câu 'Duy Nam hữu Cơ, bất khả dĩ phả dương. Duy Bắc hữu Đẩu, bất khả dĩ ấp tửu tương' (Phương Nam Cơ, thể dùng sảy lúa. Phương Bắc Đẩu, thể dùng múc rượu) trong Kinh Thi, luôn cảm thấy cổ nhân thật thú vị. Họ đặt tên cho các vì bằng những vật dụng quen thuộc xung quanh . Sàng gạo, lưới, gáo múc, giếng nước, xe kéo, thuyền bè... đều là những thứ họ sử dụng mỗi ngày."
Những tên gọi của các chòm thời kỳ sơ khai đều gắn liền với cuộc sống sinh hoạt của dân thường. Vì thế, khi triều đình cấm dân chúng học thiên văn, Cố Lệnh Nghi bao giờ cho rằng việc lén lút tìm hiểu là sai trái, nghịch lý. Từ chính những tên gọi nguyên sơ nhất của các vì , thể thấy rõ thiên văn học khởi nguồn từ chính nhân dân. Cho dù , nhiều chòm gán ghép với tên tuổi của vương hầu khanh tướng, cũng thể chối bỏ nguồn gốc giản dị, chân chất nhất của nó.
"Thôi Dập, câu tiếp theo trong bài Kinh Thi đó là gì ?"
Thôi Dập từng học qua, đáp ngay: "Duy Nam hữu Cơ, tải hấp kỳ thiệt (Phương Nam Cơ, ngậm lưỡi chẳng thu )."
" . Trong Tinh Chiêm học, Cơ tượng trưng cho tranh cãi thị phi. Thực , mấy hôm vội vã đo lường chính xác để tâu bẩm với bệ hạ, một phần là vì tin Ninh Vương rục rịch khởi binh. lúc xuất hiện hiện tượng Huỳnh Hoặc Thủ Tâm, kết hợp với ý nghĩa của thiên tượng, bệ hạ chắc chắn sẽ xem trọng hơn. bản thì tin mấy thứ đó."
Từ ngàn xưa, việc quan sát các vì chia thành hai phe. Một phe do Cam Công, Thạch Thân dẫn đầu là Tinh Lịch gia, tập trung việc đo lường thời gian và vị trí các vì , từ đó thiện hệ thống lịch pháp. Phe còn đại diện bởi Đường Muội là Âm Dương gia, coi trọng học thuyết Thiên Nhân Cảm Ứng, liên kết các hiện tượng thiên văn với chuyện nhân thế để dự đoán điềm hung, tai ương.
"Mỗi chòm đều gán cho một ý nghĩa tai họa nào đó: chủ về binh đao, tang tóc, tranh chấp thị phi, loạn lạc phương xa... Ta tôn trọng việc nghiên cứu và diễn giải của họ, nhưng hứng thú học cái ."
Thôi Dập khá hiểu tính cách hờ , đến đây bèn suy đoán: "Bệ hạ cho rằng nàng thiên phú cao, giờ đây nắm rõ quy luật vận hành của Ngũ tinh, nhưng ông ý định biên soạn lịch mới. Ông biến nàng thành một thầy bói, dùng tài năng của nàng việc Tinh Chiêm, để tiện cho ông tránh hung hóa cát?"
"Là đó, nhưng ." Trong bóng tối, Cố Lệnh Nghi ngước bầu trời đêm, hỏi : "Thôi Dập, còn ngoài thành nữa ?"
Hồi Giang Huyền Thanh đậu Cống sĩ thứ hạng cao, Cố Lệnh Nghi từng nghĩ hỏi y xem nếu khi đậu Tiến sĩ, tiền đồ rộng mở, liệu y còn sẵn lòng ngoài quan . cuối cùng nàng cất lời. Ngoài việc khó y, Cố Lệnh Nghi linh cảm rằng, dù khó chăng nữa, e là cũng chẳng kết quả gì, cớ tự rước bực .
, Thôi Dập đỗ Hạng Nhì, thành tích còn xuất sắc hơn cả Giang Huyền Thanh. Nàng lấy hết dũng khí để hỏi ... đổi ý cũng , nàng chỉ câu trả lời chân thật từ .