Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 38: Báo tin vui

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:25:44
Lượt xem: 405

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may Trấn Quốc công vốn nội công thâm hậu, thể tráng kiện. Bị bấm nhân trung vài cái đau điếng, chẳng cần đụng đến chén t.h.u.ố.c nào, mới châm thêm hai mũi kim từ từ tỉnh .

Vừa hé mắt , thấy cả nhà xúm xít vây quanh chật ních, Thôi Sùng Chi đ.â.m lơ ngơ, nhớ nổi ngã lăn đất vì cớ gì. Ánh mắt lướt qua cái bản mặt búng sữa của Nhị lang, ký ức lập tức ùa về ào ạt! Hỡi ôi! Thằng ranh con thế mà đỗ Cử nhân thật, còn đỗ chễm chệ vị trí thứ ba Bảng Quế nữa chứ. Hay là mắt Quan Kỳ toét, nhầm ? Đang ôm ấp tia hy vọng le lói, bỗng ngoài cổng phủ văng vẳng dội tiếng chiêng trống khua vang rộn rã, náo nhiệt vô cùng.

"Báo tiệp đây..." Một tràng kéo dài vang dội vọng qua bức tường cao ngất, theo là tiếng hô xướng đồng thanh chúc tụng rộn ràng, hỉ khí ngập tràn.

"Chúc mừng Thôi Dập Thôi Nhị công t.ử phủ Trấn Quốc công, đỗ đạt Kinh khôi tam danh kỳ thi Hương chốn kinh kỳ! Kim bảng đề danh, rạng rỡ tổ tông!"

Vậy là quan sai báo hỉ gõ cửa đến nơi . Tia hy vọng mỏng manh cuối cùng cũng vụn vỡ tan tành. Quan Kỳ hề hoa mắt. Thôi Sùng Chi tức khắc thấy đầu óc chao đảo cuồng. Vinh hiển tổ tông cái nỗi gì? Việc hệ trọng nhất để bảo cái gia môn Phủ Quốc công là để Nhị lang một tên phú quý tản mạn vô công rỗi nghề cơ mà!

Hai tay Thôi Sùng Chi run rẩy bần bật, hận thể lăn đùng ngất thêm phát nữa. liếc thấy ánh mắt dò xét sắc lẹm của công chúa, ông đành cố gắng xốc tinh thần, nặn một nụ méo xệch: "Mọi xem, Nhị lang thi đỗ , còn là Kinh khôi nữa chứ. Ta... thực sự mừng rỡ quá đỗi."

Bị phụ "khen ngợi", Nhị lang lập tức tiến tới đỡ lấy đôi bàn tay đang run rẩy lẩy bẩy của ông lão, thâm tình : "Con phụ vì con mà vui, tin vui đến đột ngột nên kìm nén nổi cảm xúc. phụ vẫn giữ gìn thể, nếu mang tiếng con bất hiếu."

Triệu Lan liếc Thôi Sùng Chi, sang Nhị lang. Thoạt thì cha hiền con thảo, phụ từ t.ử hiếu cảm động thấu trời xanh, nhưng kỹ thấy điềm sai sai. Chẳng buồn rặn óc suy nghĩ thêm, bà cất tiếng dặn dò: "Mở trung môn, bày sẵn hương án, nghênh đón hỉ báo."

Trấn Quốc công lăn đùng ngất dường như chỉ là một khúc nhạc đệm thoáng qua. Cả nhà giờ đấy, rồng rắn nghênh đón quan báo hỉ. Hồ Chí là nha dịch của Thuận Thiên phủ. Ban nãy xé rách cả đầu mới tranh cướp cái chân báo hỉ cho Phủ Quốc công. Khoan bàn đến chuyện khác, Phủ Quốc công là hàng huân quý đỉnh cấp chốn triều đường, công t.ử nhà dựa bản lĩnh tự thi lấy công danh. Một chuyện đại hỉ cỡ , tiền thưởng chắc chắn hậu hĩnh ngất ngưởng.

Hồ Chí bước chân đại sảnh, mặt tươi như hoa nở. Ánh mắt quét quanh một vòng, thấy hai vị nam thanh niên y phục sang trọng, đoán chừng một là Thế tử, một là Nhị công t.ử thi đỗ. Chẳng cần ai với ai, cứ vỗ m.ô.n.g ngựa tâng bốc lên tận mây xanh là !

"Nhị công t.ử diện mạo tuấn lãng khôi ngô, hiếm mang trong bụng tài hoa trác tuyệt. Tuổi trẻ đỗ đạt, tiền đồ rộng mở. Sang năm hái quế chốn rừng hạnh, kim bảng đề danh! Công t.ử nhà ngài quả là nhân tài xuất chúng, tiểu nhân xin khấu đầu chúc mừng Quốc công gia và Trưởng công chúa nương nương!"

Hồ Chí hướng về phía thượng tọa khom thi lễ. Tờ hỉ báo đỏ chót mạ vàng đặt khay tỏa ánh sáng rực rỡ chói lòa cả mắt. Cơ mặt Thôi Sùng Chi giật giật hai cái, miễn cưỡng đón lấy hỉ báo, lệnh cho quản gia gói một bao hồng bao tiền thưởng dày cộp. Nhận hồng bao nằng nặng tay, Hồ Chí tít mắt thấy Tổ quốc . Có điều, cảm thấy vẻ mặt Quốc công gia chẳng vui vẻ gì cho cam? Đi báo hỉ bao nhiêu nhà , nhà lão thái gia sướng đến mức ngất xỉu, Quốc công gia nhà đúng là bình chân như vại, vững như bàn thạch.

Ngẫm , chắc là do ngài từng kinh qua đao to búa lớn chốn sa trường, nên tính khí trầm tĩnh lặng hơn thường. Xin tiền thưởng hậu hĩnh, Hồ Chí tươi roi rói cáo lui, tất bật chạy xô sang nhà tiếp theo kiếm chác.

Quan báo hỉ khuất, cái miệng nãy giờ há hốc của Thôi Cư mới khép . Thằng bé trân trân thể tin nổi: "Nhị ca, đậu thật ? Chùa Từ Văn linh thiêng thế cơ á? Cứ lạy lục vài cái là đậu liền? Nếu ngon ăn thế, hai năm nữa cũng lên lạy Bồ Tát thi lấy cái Cử nhân về ăn mừng cho máu."

Thôi Dập lười thèm đếm xỉa đến thằng "heo đần" , chỉ quăng cho nó cái lườm xéo cháy xém.

Thi đỗ quả thật là chuyện hỉ sự tày đình, thứ hạng còn vọt xa hơn cả sức tưởng tượng. Thôi Dập vốn định vênh váo diễn cảnh phu thê tình thâm ý trọng với Cố Lệnh Nghi. ban nãy lén moi mốc hỏi quan báo hỉ xem hai hạng đầu là những ai. Vừa Thẩm Thiệu Nguyên chễm chệ chót vót ở vị trí thứ hai Bảng Quế, Thôi Dập lập tức thấy bầu trời xám xịt, hoa cỏ héo úa. Hắn thế mà cái tên tình địch xém chút nữa cưới Cố Lệnh Nghi đè bẹp xuống hàng thứ ba! Hắn mất mặt Cố Lệnh Nghi !

Cố Lệnh Nghi ngay sát Thôi Dập, thấy phút còn hớn hở phơi phới, phút rũ rượi ỉu xìu như cái mền rách. Lại nhớ tới màn diễn tuồng nãy của Trấn Quốc công, nàng lập tức đoán ngọn ngành. Chắc hẳn Thôi Dập đang buồn tủi vì nhận sự ưng thuận sủng ái của phụ . Nơi đông chật chội, khó bề toẹt , Cố Lệnh Nghi khẽ vươn tay, kéo nhẹ chóp tay áo của Thôi Dập, hiệu cho cúi đầu xuống.

Đợi Thôi Dập nghiêng , Cố Lệnh Nghi kiễng gót chân, ghé sát tai thì thầm: "Huynh đừng buồn nữa. Lát nữa sẽ sai Tuế Dư tức tốc về Cố gia, báo tin hỉ sự đỗ Kinh khôi cho phụ mẫu . Bọn họ chắc chắn sẽ thật tâm thật mừng rỡ cho ."

Dẫu gia đình chút hiềm khích mâu thuẫn, nhưng Cố Lệnh Nghi tin chắc rằng, phụ mẫu nàng nhất định sẽ vô cùng hân hoan vinh quang của rể quý. Chẳng lời an ủi tác dụng gì , nhưng hiện tại nàng cũng chẳng nặn lời lẽ nào cao siêu hơn. Ánh mắt Cố Lệnh Nghi trong veo, đong đầy sự an ủi xoa dịu, khiến Thôi Dập sững sờ ngây ngốc. Căn bệnh cũ nơi lồng n.g.ự.c tựa hồ tái phát. Hắn thầm nghĩ... Cho dù Cố Lệnh Nghi chê mất mặt chăng nữa, nhất định sẽ chai mặt ăn vạ bám riết lấy nàng. Nàng mềm lòng lương thiện thế , chắc chắn sẽ nhẫn tâm đá phăng .

Đôi vợ chồng son đang rù rì to nhỏ mờ ám, Thôi Cư đột nhiên "oé" lên một tiếng tru tréo gào: "Nhị ca! Sao ? Huynh với Nhị tẩu xì xầm cái quái gì đấy? Tại cho ké!"

Vẻ cảm động lãng mạn mặt Thôi Dập nháy mắt bốc còn một dấu vết. Hắn tức điên vì thằng nhóc phá đám, trừng mắt lườm nó một cú cháy xém: "Bọn đang bàn chuyện phòng the, mấy đứa nhóc chân ngắn ngủn rái sạch phép hóng hớt."

Thấy thằng nhóc lùn tịt thẹn quá hóa giận, chực chờ xông tới càn, sợ nó hùng hổ nặng nhẹ va Cố Lệnh Nghi, Thôi Dập bèn xông lên một bước, lấy che chắn khiên bảo vệ cho nàng.

Thế nhưng cảnh tượng hỗn chiến diễn . Chỉ trong chớp mắt, Thôi Cư Thôi Du túm chặt lấy cổ áo xách lên. Thôi Du nghiêm giọng: "Tam , đừng xớ rớ quậy phá Nhị ca nữa. Còn cái vụ cầu Bồ Tát thi đậu gì đó xằng bậy. Năm nay sĩ t.ử dự thi Hương ùn ùn kéo đến chùa Từ Văn lạy lục đông như kiến. Nếu Bồ Tát độ hết thì cái Bảng Quế mà nhét tên tụi nó."

Cố Lệnh Nghi khẽ nâng mi, thoáng ngạc nhiên. Kể từ lúc Thôi Dập yết bảng vinh quy, Thôi Du chính là lộ rõ vẻ hân hoan mừng rỡ nhất cái nhà . Quốc công gia lăn đùng ngã ngửa thì khỏi bàn tới ; Trưởng công chúa lúc nào cũng khoác bộ mặt lạnh tanh "sét đ.á.n.h mặt cũng chớp mắt", khó mà dò đoán cảm xúc. Đại tẩu Dương Doanh thì chỉ nở nụ tủm tỉm đậm chất xã giao. Còn về phần Thôi Cư, thì đúng như Thôi Dập nhận định, giống hệt một con lợn lòi kịp tiến hóa.

Thành thử , sự hồ hởi phấn khởi của Thôi Du toát lên vẻ chân thật, thành ý hiếm khó tìm. Cố Lệnh Nghi Thôi Du vỗ bồm bộp vai Thôi Dập, mặt tươi như hoa tán thưởng: "Tiểu t.ử thối, xem đều đ.á.n.h giá thấp . Đệ quả nhiên lợi hại xuất chúng!"

Nụ môi Thôi Dập lập tức sượng trân. Người đại ca hờ quả là một đại thánh nhân bao dung độ lượng. Bị tịch thu cây bảo cung yêu quý bặt tăm bặt tích mà quên sạch sành sanh, nay còn bày đặt chân thành chúc tụng nữa chứ.

Cáo từ , Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập sánh vai bước về Tĩnh Tư viện. Dọc đường, đám hạ nhân hễ gặp hai là rối rít cúi đầu chắp tay chúc mừng đon đả. Cố Lệnh Nghi đưa mắt hiệu cho Nhuận Thành lượt phát thưởng: "Mọi cùng chia sẻ chút khí vui vẻ nhé."

Vừa bước sân viện, cánh cửa khép , Cố Lệnh Nghi bèn mở lời: "Lúc nãy thấy đại ca ..."

Lời còn dứt, Thôi Dập nóng nảy chặn ngang: "Nàng cũng thấu nãy cố tình lên giọng đe dọa , đúng ?!"

"Có hả?" Cố Lệnh Nghi chớp mắt khó hiểu: “Ta thấy hai tình thâm, thuận hòa khăng khít lắm mà?"

Thôi Dập nhăn nhó xoa xoa bả vai: "Huynh nãy vỗ vai , tay tàn độc cực kỳ. Ta cảm giác nửa bên cánh tay đập liệt luôn . Hơn nữa, chỉ ngoài mặt tiếu lý tàng đao, mà còn dùng lời lẽ dọa dẫm uy h.i.ế.p . Huynh đang ngầm c.h.ử.i xéo nay cố tình giả ngốc để giấu tài đây mà."

"Đại ca dạo đúng là thăng cấp tu luyện . Hồi gì khó chịu đều trưng hết lên mặt. Bây giờ thì chơi bài miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-38-bao-tin-vui.html.]

Nghe Thôi Dập phán như đinh đóng cột, Cố Lệnh Nghi tua đoạn băng ký ức xem Thôi Du nãy gì. Hắn : "Tiểu t.ử thối, xem đều đ.á.n.h giá thấp . Đệ quả nhiên lợi hại xuất chúng!"

Lời ... hình như sặc mùi răn đe thật đấy chứ?

Ngẫm cũng , cái ngày thứ hai đại hôn, sầm mặt quắc mắt vỗ mặt Thôi Dập ngay bàn dân thiên hạ. Hôm nay tự dưng đổi tính đổi nết thật tâm chúc mừng ? Cố Lệnh Nghi gật gù đồng tình: "Nhìn đại ca bề ngoài vẻ giống dạng chuyên đ.â.m lưng giở trò hèn hạ. tâm phòng thì thể , chúng vẫn nên dè chừng cẩn thận một chút thì hơn."

Thôi Dập thở phào một xẹp cả phổi. Ơn trời ơn đất, may mà cái ấn tượng tồi tệ chướng tai gai mắt của đại ca hờ lưu trong mắt nàng đủ sâu sắc, nếu khéo màn kịch lộ tẩy toang hoác mất!

...

Bên Thôi Dập vẫn đang nơm nớp lo sợ, thì ở Trí Viễn đường, Thôi Sùng Chi giữa thanh thiên bạch nhật lăn đùng giường trùm mền ngủ. Cái trò lố từ đến nay ông từng diễn qua bao giờ. Triệu Lan yên tâm, lật đật chạy xem thử.

Thôi Sùng Chi chềnh ềnh giường, hai mắt trợn trừng trừng trao tráo trần nhà, chẳng lấy một chút buồn ngủ. Triệu Lan cái bộ dạng vô dụng đó mà sôi máu, hạch sách: "Chàng hôm nay cái ngải gì nhập ? Nhị lang thi đậu, dở chứng gì mà hành xử bất thường như thế? Chàng lo mà liệu hồn tém tém giùm . Bậc trưởng bối mà thiếu đức độ, đám tiểu bối tất sinh lục đục. Dẫu trong lòng thiên vị sủng ái đứa nào hơn nữa, thì bề ngoài cũng bưng bít cho khéo, giữ cho mặt nước một bát nước phẳng lặng."

"Khoan bàn tới chuyện lão nhị muộn phiền . Ban nãy đại tức phụ mới mon men gần thưa chuyện với đấy. Nó bảo Đại lang thực tâm hân hoan mừng rỡ cho Nhị lang đỗ đạt. Cái lời rào đón rành rành là đang đ.á.n.h tiếng cho , Đại lang dã tâm ' tiêu tường' ( ruột thịt mưu hại ). Chàng tự nghĩ xem tại nhọc lòng cái lời rào rào đó? Chẳng là do cái màn kịch lố lăng chướng mắt quậy ban nãy !"

"Hồi còn tưởng công bằng liêm khiết lắm cơ. Thôi Sùng Chi ơi là Thôi Sùng Chi, đúng là bản lĩnh che giấu thật. Hóa cũng là loại ăn ở thiên vị. Nhị lang thành đạt vang danh, tỏ thái độ bằng lòng, ấm ức đến mức ?"

Hiếm khi Triệu Lan xả một tràng liên thanh dài đến . Hôm nay bà nhất định cho ngô khoai với Thôi Sùng Chi, kẻo mầm mống họa hoạn gieo rắc gia môn bất ninh, lục đục sóng gió.

Thôi Sùng Chi nương t.ử mắng nhiếc mà ruột gan đứt từng khúc. Công chúa nào cái việc Nhị lang thi đỗ là một cú đòn trí mạng tàn nhẫn giáng thẳng mặt ông! Đối với Phủ Quốc công , đây quả là một t.h.ả.m họa tày trời!

Ông uất ức đến nghẹn họng nhưng chẳng thể mở mồm giải oan, đành lủi thủi cam chịu gánh cái danh "kẻ thiên vị" đen sì. Ông lí nhí hứa hẹn sẽ diễn trò khùng điên như nữa. Đang ủ rũ, ông bỗng sực nhớ một chuyện, vùng dậy bật dậy giường, thốt lên: "Chẳng thể ngờ , Lão Duyên đại sư coi bói linh nghiệm như thần."

Năm xưa lúc Thôi Dập lọt lòng, Lão Duyên đại sư tình cờ ghé ngang mời mà tới. Ông phán cho Thôi Dập một quẻ, lảm nhảm cái gì mà trong mạng thiếu Hỏa, cần dằn ép kìm hãm .

"Đại sư chẳng còn bồi thêm một câu, bảo Nhị lang khi sinh thiếu mất một phách . Lúc đó chúng còn nơm nớp lo âu mất ăn mất ngủ. Sau thấy Nhị lang lớn lên, trừ việc phản ứng chậm chạp đù đờ một chút, thì trông cũng chẳng khác bình thường là mấy, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm." Triệu Lan vốn là bài trừ mê tín dị đoan, nay lôi chuyện cũ cũng thấy sởn gai ốc vì linh ứng: "Đại sư còn tiên tri rằng, thuở thiếu thời Nhị lang sẽ gặp cơ duyên kỳ ngộ, nếu cái phách thất lạc quy vị, nhất định sẽ nên nghiệp lớn rực rỡ. Mấy năm Nhị lang bỗng dưng lột xác thông tuệ sắc sảo hẳn lên, nay còn ẵm luôn cái chức Kinh khôi. Quả nhiên là lời sấm truyền đều ứng nghiệm sai một ly."

Thôi Sùng Chi lúc đang cào cấu rách cả ruột gan: "Tiếc quá mất, Lão Duyên đại sư vội vàng viên tịch từ mấy năm chứ. Bằng , nhất định lôi cổ ông hỏi cho nhẽ."

Ông thực sự túm cổ đại sư vặn vẹo tra khảo xem cái "nghiệp lớn rực rỡ" của Nhị lang rốt cuộc là cái quái quỷ gì. Nhỡ đúng y boong cái âm mưu tày trời mà ông đang nơm nớp lo sợ thì ? Thôi Sùng Chi thật sự là ăn ngon ngủ yên, kinh hồn bạt vía!

Triệu Lan ném cho Thôi Sùng Chi ánh mắt sắc như d.a.o cạo, thầm nghĩ đại sư mà còn sống thì quá. Lôi ông coi bói xem Thôi Sùng Chi dạo con ma men nào nhập, mà tự dưng khoái sắm vai cái kẻ thọc gậy bánh xe đảo lộn nếp nhà đến thế !

...

Tại phủ Hộ bộ Thượng thư.

Vương thị vốn cũng định lén phái Cống Viện hóng hớt xem bảng vàng. sực nhớ con gái rượu khẳng định như đinh đóng cột rằng Thôi Dập hết cửa đậu. Bà sợ lỡ phái đó mà đụng mặt hạ nhân nhà Thôi gia, đôi bên sượng trân ngượng ngùng, đành nén lòng dẹp bỏ ý định.

Phủ Thượng thư cách nhà ngoại của Thẩm Thiệu Nguyên chẳng xa xôi mấy. Từng đoàn khoái mã hối hả phi ngựa ngang qua cổng phủ, chiêng trống vang dội đinh tai nhức óc. Vương thị thoang thoảng tiếng hỉ báo Thẩm Thiệu Nguyên chễm chệ đoạt giải Á quân Bảng Quế, thầm thở vắn than dài tiếc đứt ruột.

Đợi đến lúc Tuế Dư mang tin về, Vương thị kịp trấn tĩnh tâm tư. Thôi Dập dẫu cũng là công t.ử vàng ngọc của Phủ Quốc công. Đợt mặt mấy hôm , trông bộ dạng cưng chiều Kiểu Kiểu cũng coi như là hiếm khó tìm. Gia thế môn thì khỏi bàn cãi. Nhân vô thập , chớ nên mang thói so bì ganh đua. Đóng cửa bảo , cùng Kiểu Kiểu vun vén trọn vẹn cuộc sống vợ chồng êm ấm mới là chân lý cốt lõi nhất.

Giữ vững tâm thế ung dung bình thản , Vương thị tự dặn lòng chuẩn đón nhận hung tin Thôi Dập thi rớt. Đùng một cái, Tuế Dư hớt hải báo: "Phu nhân ơi, cô gia thi đậu ! Hạng ba Bảng Quế, là Kinh khôi đấy phu nhân ạ!"

Khoé miệng Vương thị lập tức vểnh lên tận mang tai, lông mày cũng hớn hở cong cong. Sau khi lôi Tuế Dư thẩm vấn chéo xác nhận mười mươi, bà sướng đến rơn chỉ hận thể phá lên ba tiếng sảng khoái.

Vương thị sang huých vai Cố Sĩ Đam cũng đang tủm tỉm mãn nguyện: "Kiểu Kiểu nhà đúng là tinh mắt ai bằng! Bỏ qua dăm ba cái lặt vặt, riêng cái khoản khoa cử thi thố , vớ bừa một phát cũng túm ngay một bậc nhân tài kiệt xuất."

Thứ ba thì lép vế hơn thứ hai chỗ nào? Lão nương từng rể cưng nhà phân bua ? Đó là do kỳ thi Hương xui xẻo phát huy hết thực lực thôi. Nếu mà thi triển hết công lực thì còn rùm beng đến mức nào nữa!

Hơn nữa, cái tên hạng nhì sớm co vòi chạy tót trốn nạn từ lâu, nay biến thành dưng nước lã, chẳng còn dính líu nửa xu quan hệ với nhà họ Cố. Còn vị hạng ba mang một tấm chân tình son sắt vẹn nguyên, quan trọng nhất... nó là rể nhà !

Vương thị nắc nẻ một chốc mới chịu ngưng. Quả nhiên, ba cái thứ thanh cao "nhạt nhòa danh lợi" chỉ dành cho đám dư dả danh lợi mới rảnh rỗi đạo lý.

Vương thị rút khăn tay chấm chấm giọt nước mắt tứa quá trớn, phân phó: "Thừa Minh và Kiểu Kiểu cực nhọc . Mấy bữa lặn lội ngoài gom thêm một mớ t.h.u.ố.c bổ thượng hạng, hôm nay lão gia gói ghém mang hết sang đó tẩm bổ cho hai đứa nhé."

Lát nữa bà còn phái đám nha sang phủ hàng xóm lê la lân la buôn chuyện. Phải nhanh chóng quạt cái tin hỉ rể cưng đỗ đạt vang dội bay xa bay cao, chọc cho con mụ Tống thị phá sản tức trào m.á.u họng mới hả !

Trời tru đất diệt, cái mụ cứ ảo tưởng đời chỉ mỗi thằng quý t.ử nhà mụ là chữ, là tài hoa xuất chúng !

 

Loading...