Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 16: Thân thuộc

Cập nhật lúc: 2026-05-09 05:10:29
Lượt xem: 440

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Lệnh Nghi và đường tỷ trò chuyện trong phòng một lát, đường tỷ bèn bảo nhà họ Lưu còn chút việc về xử lý. Nào ngờ, đầy một canh giờ , tỷ . Bên cạnh tỷ , ngoài đường tỷ phu Lưu Húc, còn thêm một nữa là Thẩm Thiệu Nguyên.

"Kiểu Kiểu, đến Tây Uyển , chi bằng chúng hoa viên dạo một chút." Cố Tri Thư lên tiếng mời mọc.

Tâm tư của đường tỷ rõ như ban ngày, Cố Lệnh Nghi cũng phụ ý của tỷ nên vui vẻ nhận lời.

Trong hoa viên cây cối um tùm, bóng râm rợp lối. Cố Lệnh Nghi và đường tỷ tản bộ phía , nàng mang theo chút tò mò hỏi khẽ: "Sao tỷ Thẩm Thiệu Nguyên ?"

"Vừa ở chỗ mẫu , và Thẩm Thiệu Nguyên đang xem mắt. Trùng hợp nhà họ Lưu và nhà họ Thẩm chút quan hệ họ hàng 'bắn đại bác cũng tới', bèn bảo Lưu Húc một chuyến. Dạo ở hội cờ giúp Lưu Húc và , hôm nay chính là lúc chúng lấy oán báo ân... , lấy suối trả giọt, báo đáp đây."

Nói đoạn, đường tỷ cố tình bước chậm , dần dần tụt phía một bước. Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng với Lưu Húc, hai họ thành công đẩy Thẩm Thiệu Nguyên lên sóng vai cùng Cố Lệnh Nghi.

Nghe động tĩnh đổi đội hình phía , Cố Lệnh Nghi cảm thấy câu " và Lưu Húc lắm" của đường tỷ đúng là chứa nhiều thành phần dối. Cứ đôi phu thê mới cưới phối hợp ăn ý nhường nào thì .

Tiếng ve kêu râm ran bên tai lúc nhặt lúc khoan, càng tôn lên vẻ tĩnh mịch của hoa viên. Thấy Thẩm Thiệu Nguyên bên cạnh rõ ràng chút mất tự nhiên, Cố Lệnh Nghi bèn lên tiếng phá vỡ bầu khí: "Trước đây Thẩm công t.ử vẫn luôn ở Duyện Châu, Duyện Châu và đô thành khác biệt nhiều ? Hiện giờ ở đô thành, công t.ử chỗ nào quen ?"

"Khác biệt khá lớn. Chỉ riêng về chuyện ăn uống, Duyện Châu ở miền trung, là nơi tập trung nhiều bến bến đò, trạm dịch, nên bất kể là hải sản đặc sản vùng non nước của địa phương lẫn các châu phủ xung quanh, đều thể thưởng thức theo đúng mùa vụ."

Cố Lệnh Nghi gật gật đầu: "Bắc Đô tuy quyền quý bậc nhất, nhưng về mặt ăn uống quả thực thiếu thốn hơn nhiều. Đường xá xa xôi, ngoại trừ đồ khô, thì những món hương vị tươi ngon đến mấy, trải qua chặng đường xóc nảy đến Bắc Đô cũng đều giảm ba năm phần hương sắc."

Ngày khi Cố Lệnh Nghi còn ở Nam Đô, mùa hè năm nào nàng cũng ăn cá thì. Nghe đương kim bệ hạ cũng cực kỳ thích loại cá . từ khi dời đô, loài cá hễ vớt lên là rụng vảy c.h.ế.t, cực kỳ nhanh ươn như cá thì khi vận chuyển đến Bắc Đô, gần như biến thành "cá ươn".

Hiện nay, để hùa theo sở thích của bệ hạ, trong đô thành vẫn ít quan quyền quý bịt mũi ăn loại cá bốc mùi . Còn Cố Lệnh Nghi thì từng chạm đũa nó thêm nào nữa.

Đã nhiều năm ăn, hương vị tươi ngon giờ chỉ còn đọng trong ký ức. Nhớ lúc , Cố Lệnh Nghi thậm chí còn chút hoài nghi: Cá thì thực sự ngon đến ? Hay là ký ức tuổi thơ mỹ hóa hương vị của nó ?

"Đó là ảo giác , năm ngoái vẫn còn ăn, quả thực béo ngậy và đậm đà." Thẩm Thiệu Nguyên xong, thấy mặt Cố Lệnh Nghi thoáng hiện nét tiếc nuối, y bèn bổ sung thêm: "Hương vị tuy ngon, nhưng cá thì quá nhiều xương, ăn tốn công. Dù tiếp tục ở Duyện Châu, chắc cũng sẽ ăn nữa."

"Vậy ? là cá thì nhiều xương thật." Cố Lệnh Nghi vốn định chuyển chủ đề, nhưng nhắc đến chuyện ăn cá, dòng suy nghĩ miên man khiến nàng buột miệng hỏi: " , hôm đó công t.ử ăn con cá chép ?"

Lới khỏi miệng, nàng mới cảm thấy dường như nên nhắc chuyện đáng hổ đó, nhưng trong lòng quả thực chút tò mò.

Thẩm Thiệu Nguyên hiển nhiên cũng nhớ tình cảnh ngày hôm . Y khựng một chút mỉm đáp: "Dọc đường luôn nghĩ xem nên nấu nó thế nào, nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua."

"Sao bỏ qua?"

"Tuy ao phóng sinh ở chùa Từ Văn nước sâu, nhưng suy cho cùng mua con cá đó là để việc thiện. Cuối cùng, thả nó ao nhà ngoại tổ phụ ."

Bốn chia thành hai cặp, bất tri bất giác dọc theo con đường lát đá nhỏ đến bên bờ hồ Thái Dịch. Gió từ mặt hồ thổi tới mang theo nước mát lạnh.

Cố Lệnh Nghi định mở miệng khen ngợi Thẩm Thiệu Nguyên là tấm lòng khoan dung, thì thấy Thôi Dập ở bờ đang giở chiêu trò tiễn lên thuyền. Động tác của lão luyện, mượt mà như mây trôi nước chảy.

Hiển nhiên là tố chất tâm lý của Thôi Dập cực kỳ . Hắn rạng rỡ tiến gần chào hỏi bọn họ. Thế nhưng bước tới, nụ khóe môi xụ xuống trông thấy. Xem tố chất tâm lý cũng đến thế.

Sau khi chào hỏi vài quen, Thôi Dập chỉ dùng một câu để lấp l.i.ế.m hành động vĩ đại của : "Xá tuổi còn nhỏ, tính tình hoạt bát thích nô đùa, cứ nằng nặc đòi tự tay tiễn nó lên thuyền, để chê ."

Nói xong, như mới chú ý tới Thẩm Thiệu Nguyên bên cạnh. Sau khi tự xưng danh tánh, Thôi Dập bèn hỏi: "Trông mặt lạ, là công t.ử nhà ai?"

"Gia phụ là Bố chính sứ Duyện Châu. Trước đây Thẩm mỗ vẫn luôn ở Duyện Châu, năm nay mới lên đô thành chuẩn cho kỳ thi Hương sắp tới."

Thôi Dập lập tức tỏ cực kỳ thiện. Hắn lách chen ngay trống giữa Thẩm Thiệu Nguyên và Cố Lệnh Nghi, đó kéo Thẩm Thiệu Nguyên bắt đầu trò chuyện rôm rả: "Năm nay cũng tham gia khoa cử, tính thì là bạn đồng khoa với Thẩm công t.ử đây. Không công t.ử ôn luyện đến ? Tứ thư Ngũ kinh, thơ ngũ ngôn bát vận, cùng với sách luận chiếu biểu đều chuẩn kỹ càng cả ?"

Cố Lệnh Nghi từng phát hiện Thôi Dập ham học hỏi đến mức , tóm một bạn đồng khoa mới quen là lập tức thao thao bất tuyệt.

Lưu Húc phía thì phần bất ngờ. Năm nay cũng dự thi, nhưng chẳng thấy Thôi Dập nhiệt tình với như . Xem cái duyên giữa với đúng là kỳ diệu thật.

Thôi Dập càng càng hăng, thậm chí còn khoác vai Thẩm Thiệu Nguyên. Cố Lệnh Nghi thấy và Thôi Dập ngày càng cách xa , nhịn lên tiếng nhắc nhở: "Thôi Dập, hai mà chen sang bên đó nữa thì cẩn thận rớt xuống hồ Thái Dịch cả đám đấy."

Thôi Dập kinh ngạc đầu , buông tay , giả vờ như lúc mới để ý: "Thẩm công tử, thứ cho . Quả thực là gặp như cố nhân, mải chuyện quá nên mới thất thố như ."

Nói đoạn, lui xa hồ Thái Dịch hai bước lớn, chễm chệ ngay cạnh Cố Lệnh Nghi. Đội hình đổi thế , trông Thôi Dập giống như cùng nhóm với bọn Cố Lệnh Nghi, tình cờ gặp Thẩm Thiệu Nguyên mới tới.

Thôi Dập nghiêng đầu Cố Lệnh Nghi: " , còn cảm tạ nàng. Cuốn sách nàng tặng quả thực khiến ích lợi nhỏ. Ta cũng chép gần xong , hai ngày nữa sẽ trả cho nàng."

Nói , hạ thấp giọng, bày dáng vẻ uất ức: "Năm nay sĩ t.ử dự thi đông như , Cố Lệnh Nghi, nàng sẽ mang cuốn sổ ghi chép sách luận cho mượn khắp lượt đấy chứ?"

Nghe , Cố Lệnh Nghi chút cạn lời. Thôi Dập đúng là xứng với bốn chữ "hẹp hòi ích kỷ", nếu thêm một câu nữa thì chính là "của thì giữ khư khư". Mà nghiêm trọng hơn là thứ giấu giếm của riêng còn chẳng là đồ của , mà là của nhà họ Cố.

Cố Lệnh Nghi khẽ chau mày: "Bản thảo trả thì nó cũng phiền ngươi bận tâm."

Nghe sự đồng tình của Cố Lệnh Nghi, nhưng Thôi Dập vẫn đổi giọng mà tiếp tục cự nự: "Ta nán ở thư tứ Văn Lâm chép sách bao lâu, trải qua bao nhiêu gian khổ mới xong. Nếu nàng cứ tùy tiện cho khác mượn, sẽ phục . Nàng bắt đó đến thư tứ Văn Lâm chép sách vài ngày, nếu cũng kiên trì , khi đó mới đồng ý cho nàng mượn sách."

Lúc Cố Lệnh Nghi mới phát hiện Thôi Dập những keo kiệt mà còn thích càn quấy. Nàng nghiến răng : "Ngươi tưởng ai cũng như ngươi, nước đến chân mới nhảy ?"

"Không ..." Thôi Dập dường như định phản bác nhưng bỗng nhiên im bặt.

Cố Lệnh Nghi nghiêng mặt , còn tưởng tự đuối lý nên ngại mở miệng tranh cãi nữa. Ai ngờ thấy ánh mắt Thôi Dập đang chuyển hướng sang Thẩm Thiệu Nguyên từ bên hồ tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-16-than-thuoc.html.]

Hóa nhận lầm, mà là để "đối thủ cạnh tranh" thấy chuyện bản thảo sách luận.

Sau đó, Thôi Dập càng phòng thủ nghiêm ngặt nàng và Thẩm Thiệu Nguyên, cứ như sợ nàng thêm một câu với Thẩm Thiệu Nguyên thì sẽ tiện tay cho y mượn luôn bản thảo .

Bọn họ vốn dĩ dạo bước một lúc, nhiễu loạn thế , Cố Lệnh Nghi cũng chẳng còn hứng thú tiếp, dứt khoát tìm một ngã rẽ chia tay với Thôi Dập và Thẩm Thiệu Nguyên. Bởi vì nàng thừa, cắt đuôi một Thôi Dập là điều thể.

Lưu Húc theo thêm một lúc cũng Cố Tri Thư lấy cớ đuổi nốt.

"Thôi nhị công t.ử hôm nay đến đúng là đúng lúc chút nào." Đợi đến khi chỉ còn hai , Cố Tri Thư mở miệng là than phiền, đó bèn hỏi: "Tiếp xúc hôm nay, thấy Thẩm Thiệu Nguyên thế nào?"

Cố Lệnh Nghi suy nghĩ một chút, đưa câu trả lời đại khái giống hệt như với mẫu : "Khá ."

Phụ Thẩm Thiệu Nguyên là quan lớn ở địa phương, vì tị hiềm mà gửi con trai lên đô thành dự thi thi Hương, thể thấy ông là cẩn trọng. như phụ từng dạy nàng, những gia đình như nhà bọn họ vốn thiếu phú quý, chỉ cần cẩn trọng khiêm tốn một chút thì thể tránh nhiều tai họa, an hưởng vinh hoa.

Bản Thẩm Thiệu Nguyên thể thi đỗ Án thủ ở quê nhà, thiết nghĩ cũng là tài học, thêm tính tình dịu dàng như ngọc, khiêm tốn hòa nhã.

Nói như , xét về gia thế, nhân phẩm, học thức, Thẩm Thiệu Nguyên quả thực xứng với hai chữ "khá ".

Cố Tri Thư xong gặng hỏi: "Khá , nghĩa là vẫn còn chỗ do dự. Thế Kiểu Kiểu, cảm thấy y điểm nào ?"

"Mới gặp hai , thể kết luận y ?" Cố Lệnh Nghi lắc đầu, nhưng thấy trả lời như qua loa. Đường tỷ suy cho cùng ngoài, cuối cùng nàng đành lấp lửng : "Muội chỉ là cảm thấy y chút thuộc."

"Hai từng quen ? Chẳng y đều ở Duyện Châu ?" Cố Tri Thư càng thêm nghi hoặc.

"Chưa từng gặp.” Cố Lệnh Nghi ngập ngừng, rốt cuộc cũng chọn cách thật lòng: "Muội thấy y nét giống Giang Huyền Thanh. là Giang Huyền Thanh của hiện tại, mà giống với lúc mới quen."

Cố Lệnh Nghi và Giang Huyền Thanh mười mấy năm thanh mai trúc mã, chỉ mới đôi ba năm gần đây mới nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Trước luôn nhường nhịn nàng việc, tựa như việc sẽ mệt mỏi mà leo lên cây cổ thụ nhặt diều cho nàng .

Có những việc, nàng đinh ninh là Giang Huyền Thanh thích , nhưng trong mắt , đó là sự thỏa hiệp vì nàng.

Có lẽ Giang Huyền Thanh bao giờ quan ở ngoại châu, chỉ là lúc đó thích nàng, vì lấy lòng nàng nên mới đưa lời hứa hẹn.

Lúc mới đầu, Giang Huyền Thanh cũng giống hệt Thẩm Thiệu Nguyên bây giờ, hết lời khen nàng thông minh lanh lợi. về , lẽ hy vọng nàng bớt thông minh lanh lợi một chút.

"Đường tỷ, Thẩm Thiệu Nguyên thích ăn cá thì." Cũng vì sự quen thuộc đó mà Cố Lệnh Nghi vô cùng nhạy cảm với loại "thỏa hiệp" .

Bởi vì thấy nàng hụt hẫng khi ăn cá thì, Thẩm Thiệu Nguyên mới đổi giọng rằng cá thì lắm xương, dù cơ hội năm nay y cũng sẽ ăn.

"Người thuận theo ý ? Điều đó chứng tỏ y quan tâm đến cảm nhận của ." Cố Tri Thư hiểu.

" nếu lời và việc xuất phát từ bản tâm thì sẽ khó để duy trì lâu dài. Thật vốn quan tâm đối phương ăn cá thì , nhưng gánh lấy sự hy sinh và thỏa hiệp của chỉ vì hùa theo ."

"Có lẽ là do lo bò trắng răng, nhưng nhịn mà tự hỏi: Giang Huyền Thanh 'thỏa hiệp' suốt mười năm, còn Thẩm Thiệu Nguyên thì thể kiên trì đến bao giờ?"

Cố Tri Thư lập tức á khẩu, thậm chí còn thấy đầu óc phần bắt kịp. Tỷ vẫn luôn cho rằng bằng lòng thuận theo là một chuyện , nhưng Kiểu Kiểu nhà nàng hiển nhiên là chim sợ cành cong, một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng .

Đang gì, Cố Tri Thư chợt lóe lên một ý, bừa: "Kiểu Kiểu, thấy Thôi Dập đối với khác thường ? Hôm nay cứ khăng khăng chen giữa và Thẩm Thiệu Nguyên, cho hai tiếp xúc nhiều."

Tuy ban đầu chỉ là bừa, nhưng càng Cố Tri Thư càng thấy tự tin, thậm chí còn cảm thấy suy luận vô cùng lý.

Cố Lệnh Nghi lập tức phủ nhận: "Tuyệt đối khả năng đó."

Tên Thôi Dập bụng hẹp hòi rõ ràng là nàng cho Thẩm Thiệu Nguyên - một đối thủ cạnh tranh - mượn sách, nên mới phòng nàng như phòng tặc .

"Hơn nữa và Giang Huyền Thanh là bạn , chiếu theo mối quan hệ giữa và Giang Huyền Thanh, tuyệt đối sẽ tâm tư gì khác."

Cũng giống như nàng và Ngu Khương là bạn , cho dù Tông Trạch đến mức sánh tựa tiên quân trời, một khi hôn sự giữa Tông Trạch và Ngu Khương thành, Cố Lệnh Nghi cũng sẽ bao giờ cân nhắc đến y. Nam nhân đời thiếu gì, cớ tự cuốn những mối quan hệ phức tạp như ?

...

Kẻ "tuyệt đối tâm tư gì" là Thôi Dập lúc đang nổi cáu với thư đồng Quan Kỳ. Cùng Cố Lệnh Nghi tách bao lâu, Thôi Dập tiện miệng tìm một cái cớ để đường ai nấy với Thẩm Thiệu Nguyên.

Thôi Dập vẫn đang thắc mắc cái tên Thẩm Thiệu Nguyên từ lỗ nẻ nào chui lên, thì Quan Kỳ bẩm báo: "Cái hôm Tam cô nương nhà họ Cố cùng mẫu trưởng chùa Từ Văn, hình như tình cờ chạm mặt Thẩm Thiệu Nguyên và dì của y trong chùa ạ."

Tình cờ?

Trong chùa tình cờ gặp thì thôi , đến Tây Uyển mà cũng trùng hợp gặp , chuyện rõ ràng là hai nhà đang sắp xếp xem mắt!

Một tin tức quan trọng như mà Quan Kỳ dám để lọt. Thôi Dập lập tức quát: "Tháng khỏi tăng tiền tiêu vặt, ngươi đợi tháng ."

Bỏ mặc vẻ mặt ủ rũ của Quan Kỳ, Thôi Dập chợt nhận dạo gần đây sai lầm cực độ. Hắn cứ mải mê tìm cách tiếp xúc nhiều hơn với Cố Lệnh Nghi, nhưng ở triều Đại Càn chuyện tự do yêu đương. Biết chỉ qua xem mắt vài mang sính lễ tới tận cửa cầu !

Giống như cái tên Thẩm Thiệu Nguyên , Cố Lệnh Nghi chắc thích y, nhưng khả năng cao sẽ gả cho y.

Nghĩ thông suốt điểm , bước chân Thôi Dập ngày càng nhanh: "Không , tìm phụ ."

Hắn cực kỳ khao khát cha mau chóng sắp xếp "hôn nhân cha đặt con đó" cho !

 

Loading...