Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 135: Tuyến IF hiện đại 1
Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:58:48
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Biểu đồ Hertzsprung-Russell là gì? Nó lấy độ sáng của ngôi trục tung, nhiệt độ bề mặt trục hoành. Biểu đồ giúp chúng hiểu quá trình tiến hóa của các vì ..."
Thôi Dập đang chăm chú cô giáo giảng bài bục, đoái hoài đến màn hình điện thoại đang liên tục sáng lên. Thấy , Thôi Chiêu hàng ghế bèn dùng bút chọc chọc lưng trai. Động tĩnh ngày một lớn, Thôi Dập hết cách đành cầm điện thoại lên xem.
[Anh, trưa nay ăn gì đây? Học kỳ hè sắp kết thúc , đội ơn hai tuần qua điểm danh hộ, bữa nay em mời nhé~]
[Anh, cứ chằm chằm cô Cố của bọn em thế?]
[Thôi Dập! Trả lời em coi! Tự nhiên cái gì hả?]
Anh đang ? Thôi Dập bấm tắt điện thoại, màn hình đen ngòm phản chiếu khóe môi đang nhếch lên rõ cao của chính . Ừ thì , ? Cười lên trai thế cơ mà. Thôi Chiêu đúng là bé xé to, chẳng chút trầm tĩnh nào cả.
Anh liếc cô Cố đang trình chiếu hình ảnh bục, đó mới uể oải gõ chữ:
[Anh đây là khát khao tri thức. Học kiến thức mới nên thấy vui thôi.]
Người bụng cũng quên dạy dỗ em gái một câu: [Thôi Chiêu, đừng dán mắt nữa, lo học hành t.ử tế . Cứ thì mặt em tự khắc sẽ nụ đấy.]
Đọc tin nhắn, Thôi Chiêu hàng tức méo cả miệng. Còn khát khao tri thức nữa chứ? Thôi Dập tém tém giùm ! Người ham học thật sự thì nghỉ hè cắm rễ ở phòng thí nghiệm , còn nghỉ là chạy tót về nước, lười biếng xả tận hai tháng trời!
[Thôi Dập, đừng ý đồ gì với cô Cố nhà bọn em đấy. Anh còn nghiệp, tháng về bển học tiếp. Hơn nữa, cô Cố chẳng hứng thú gì với đám con trai mấy . Dạo cô còn đeo cả kính gọng đen, chỉ thiếu điều để mặt mộc quấn chăn lên bục giảng thôi. Mấy gã đàn ông các thể tự chút ? Đừng cả ngày tính chuyện cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga nữa!]
Cô Cố là thiếu nữ thiên tài đấy! Họ Thôi nào đó tự kiểm điểm xem, vẫn còn đang trầy trật học tiến sĩ ở nước ngoài, trong khi cô Cố nhỏ hơn nửa tuổi hiên ngang giảng viên . Đây chính là cách trí tuệ thể nào lấp đầy!
Bỏ ngoài tai mấy lời xúi quẩy của cô em gái ruột, Thôi Dập tiếp tục sắm vai một học sinh ngoan ngoãn, vểnh tai cái biểu đồ Hertz gì gì đó.
"Chín mươi phần trăm thời gian trong cuộc đời của một hằng tinh đều phân bố dọc theo đường chéo hẹp từ góc bên trái xuống góc bên , chúng gọi đó là dải chính. Lấy Mặt Trời ví dụ, chỉ cần phản ứng tổng hợp hạt nhân bên trong nó vẫn tiếp diễn, trạng thái cân bằng thủy tĩnh phá vỡ, thì nó vẫn đang ở trong thời kỳ trưởng thành định nhất."
Trên bục giảng, cô Cố chiếc kính gọng đen che khuất nửa khuôn mặt. Phong thái cô điềm tĩnh ung dung, giọng điệu chậm rãi từ tốn, vô cùng dáng một nhà giáo mẫu mực. Thế nhưng, dáng vẻ khiến Thôi Dập nhớ đến đầu tiên gặp cô.
…
"Á á á, lên lớp, lên lớp ! Nhất định chỉ tiêu giảng dạy ? Làm nghiên cứu thì cứ nghiên cứu , tại còn bắt dạy nữa..."
Hôm đó, Thôi Dập Thôi Chiêu cho leo cây. Bản đang lệch múi giờ nên buồn ngủ rũ rượi, đành trùm áo khoác kín mặt, ngả lưng băng ghế dãy cuối để ngủ bù. Ban đầu bên tai loáng thoáng mấy từ như hành tinh với hằng tinh, ngay đó là tiếng lầm bầm đầy oán hận, và cuối cùng biến thành những tiếng "bịch", “bịch" tuyệt vọng.
Thôi Dập kéo áo khoác xuống, chống tay ngẩng đầu lên . Cửa phòng học đóng kín mít. Một cái đầu tròn xoe đang gục xuống, đập uỳnh uỵch lên mặt bàn giáo viên trông vô cùng suy sụp.
Dây kéo kim loại của chiếc áo khoác trượt xuống đất, tạo âm thanh "lách cách" khe khẽ. Cô gái giật ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai chạm qua gian trống hoác của giảng đường bậc thang rộng lớn. Cả hai đều sững sờ.
Đó là một đôi mắt động lòng cùng một gương mặt vô cùng xinh . Ánh nắng rực rỡ ban trưa chiếu rọi muôn nơi, khiến cho sự kinh diễm của cùng nỗi lúng túng của cô đều hiện lên rõ mồn một. Thôi Dập bối rối vội vàng với tay nhặt chiếc áo khoác rơi xuống. Biết thế ... thế thì khi dậy nên vuốt tóc tai cho gọn gàng một chút.
…
"Thôi Chiêu."
"Có ạ!"
Cố Lệnh Nghi ngẩng đầu. Vừa thấy khuôn mặt mà bản dù cũng quên , cô cố tỏ bình tĩnh, dứt khoát đ.á.n.h một dấu tích danh sách điểm danh.
Rõ ràng là nên để mất hình tượng ở bên ngoài. Cho dù lúc đó cô đinh ninh phòng học ai, nhưng chỉ một phút lơ là rước họa khôn lường, nhất là khi phát hiện đối phương thế mà là "sinh viên" của .
"Lưu Minh Hiên." Cố Lệnh Nghi nỗ lực giữ vẻ mặt nghiêm túc, tiếp.
"Có mặt!"
Cũng may đây chỉ là môn tự chọn đại cương của học kỳ hè, ráng thêm hai ngày nữa là kết thúc . Vốn dĩ đến tháng Chín năm nay Cố Lệnh Nghi mới chính thức lớp, nhưng thầy Vương phụ trách môn Nhập môn Thiên văn học khóa hè đột ngột nhập viện vì viêm ruột thừa. Thế là cô bất đắc dĩ lên , còn mang tiếng mỹ miều là "để giáo viên mới quen với việc giảng dạy".
Gập danh sách , thành xong nhiệm vụ điểm danh mà phòng đào tạo dặn dặn , Cố Lệnh Nghi nhanh chóng tuyên bố tan học. Vừa cất gọn giáo án kịp chuồn thì nam sinh để tóc rẽ ngôi ba bảy, mặc bộ đồ bóng rổ sáp tới.
"Cô Cố, biểu đồ Hertz cô giảng em vẫn hiểu lắm. Cô khi ngôi cạn kiệt hydro, nó sẽ rời khỏi dải chính để biến thành khổng lồ đỏ. Vậy nhiệt độ của khổng lồ đỏ cao ?"
Lưu Minh Hiên lân la tới gần. Cố Lệnh Nghi đành âm thầm lùi kéo giãn cách. Mỗi thấy cái tên mặc đồ bóng rổ tiến đến, cô cảm giác chứng chỉ sư phạm cầm ấm tay của đang nguy cơ ngàn cân treo sợi tóc.
Cô liếc bộ quần áo xí ma chê quỷ hờn của . Rõ ràng là rút kinh nghiệm sâu sắc, cố tình ăn mặc lôi thôi lếch thếch lắm cơ mà, mà vẫn dọa lui đám rắc rối ? Cố Lệnh Nghi siết chặt nắm đấm, quả nhiên là một cái nhiệm vụ giảng dạy cực kỳ đáng ghét!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-135-tuyen-if-hien-dai-1.html.]
Ngay lúc cô định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh giải quyết gọn lẹ, thì một cánh tay từ bên cạnh vươn tới, thiết khoác vai Lưu Minh Hiên.
"Người em, lúc nãy học hành thiếu tập trung . Cô giáo rõ ràng khổng lồ đỏ sở dĩ màu đỏ là vì nhiệt độ bề mặt của nó giảm mà."
Cố Lệnh Nghi khẽ gật đầu, thuận miệng khen Thôi Dập học bài , đó nhân cơ hội đẩy Lưu Minh Hiên sang cho thảo luận, dặn dò gì hiểu thì tiết hẵng hỏi tiếp. Tận dụng lúc đang đầu sang một bên, cô ôm chầm lấy giáo án, sải bước như bay chuồn thẳng khỏi lớp.
Cố Lệnh Nghi khoác chiếc áo cánh dơi màu vàng đất khuất, sắc mặt Lưu Minh Hiên lập tức đổi. Cậu tức giận quát: "Thôi Dập, một hai , cố tình chen ngang đúng ?"
Càng càng kích động, Lưu Minh Hiên hất mạnh cánh tay của Thôi Dập , lớn giọng khiêu khích: "Nếu cũng thích cô Cố, thì đường đường chính chính cạnh tranh công bằng với ! Đừng giở mấy cái trò vặt vãnh dơ bẩn ở đây!"
Lúc , phần lớn sinh viên trong lớp vẫn về. Dưới ánh mắt kinh ngạc của bao , như một con bò tót mất trí, hùng hổ lao xồng xộc ngoài.
Thôi Chiêu ở phía , đang định tiến lên bênh vực trai thì chớp mắt một cái, thấy Thôi Dập rảo bước đuổi theo Lưu Minh Hiên mất tiêu. Thôi Chiêu nghiến răng, nhịn thốt lên: "C.h.ế.t tiệt, tên Lưu Minh Hiên điên ?"
Cô Cố mới chân ướt chân ráo nhận việc, thể vướng quan hệ tình cảm với sinh viên ? Lưu Minh Hiên cứ mở miệng là thích, khác nào bôi tro trát trấu mặt ? Xem ban nãy cô nàng nhận xét sai bét . So với thứ mặt dày như , trai cô là cóc ghẻ, miễn cưỡng cũng xứng đáng một ếch xanh đấy!
Tranh thủ kỳ nghỉ hè vắng sinh viên, đường chính trong khuôn viên trường giăng dây cảnh báo để tu sửa. Các công nhân đang bắc thang cắt tỉa cành cây, tiếng cưa máy vang lên rè rè chát chúa. Từng cành cây gãy rụng lả tả xuống đất, quẩn quanh chóp mũi là mùi ngai ngái của nhựa cỏ xanh tươi.
Vốn dĩ Cố Lệnh Nghi định đường vòng, nhưng thấy mấy tiếng "Cô Cố" gọi từ phía lưng, mắt cô bỗng tối sầm . Cô toan giả vờ như thấy, nhưng Lưu Minh Hiên nhanh chân chạy lên chặn đường cô: "Cô ơi cô nhanh quá, em gọi quá trời luôn."
Cố Lệnh Nghi thầm rủa, xem tốc độ trốn chạy vẫn đủ nhanh, là từ mai tập chạy bộ buổi sáng nhỉ?
"Tối thứ Sáu cô rảnh ạ? Hôm đó trận đấu bóng rổ, em là học sinh năng khiếu, còn trong đội hình xuất phát đó." Cậu rạng rỡ, đắc ý bồi thêm: "Em chơi bóng giỏi lắm, nhiều đặc biệt kéo tới xem em thi đấu đấy."
Cố Lệnh Nghi mà da đầu tê rần, lập tức dứt khoát từ chối: " hứng thú xem bóng rổ."
"Vậy... cô thể đến xem em..."
"Em Lưu .” Cố Lệnh Nghi đanh giọng ngắt lời: “ chỉ coi em là học sinh. Những hành động thái quá của em phiền đến , xin em đừng mấy lời nữa."
Sắc mặt Lưu Minh Hiên đỏ bừng, còn cố chấp thêm gì đó. Bất ngờ, đỉnh đầu chợt vang lên một tiếng "rắc" chói tai. Cố Lệnh Nghi hoảng hốt ngẩng lên. Một nhánh cây thô to đang nứt toác, đổ ập xuống từ góc chếch phía mặt.
Cô bình tĩnh lui về một bước, hề hoảng loạn, bởi vì cả hai hiện đều đang ngoài dải ruy băng cảnh báo, cành cây thể nào đập trúng tới đây . Thế nhưng, chuyện xảy trong tíc tắc, Lưu Minh Hiên bỗng hét lớn "Cô cẩn thận!", như hùng cứu mỹ nhân, lao bổ về phía cô.
Lực đẩy mạnh bạo đó khiến Cố Lệnh Nghi mất đà, ngã lộn nhào qua dây cảnh báo. Cả cô ngã ịch xuống đất, cánh tay va đập cực mạnh mép đường xi măng. Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, cơn đau nhói thấu tủy khiến mắt cô trắng xóa.
Giây tiếp theo, thấy cành cây khổng lồ đang theo quán tính lao thẳng về phía , cô uất ức đến mức chỉ mở miệng c.h.ử.i thề. Trên đời loại đàn ông ngu xuẩn đến nhường chứ!
Cố Lệnh Nghi nhanh chóng cuộn , dùng bàn tay còn cử động bảo vệ lấy đầu, cam chịu nhắm nghiền hai mắt. Cô chuẩn tinh thần đón nhận một đòn chí mạng do cái nhiệm vụ giảng dạy c.h.ế.t tiệt mang .
Thế nhưng, cơn đau trong dự tính ập đến. Cùng với một tiếng "rầm" chát chúa, ai đó tung một cú đá sấm sét, trực tiếp đá văng cành cây đang rơi lơ lửng giữa trung. Nhánh cây thô to đá chệch hướng, sượt qua sát sạt bên cạnh cô nện thẳng xuống dải phân cách trồng cây, lá rụng và bụi đất tung mù mịt.
Ngược hướng ánh mặt trời, Cố Lệnh Nghi run rẩy chớp mắt. Cú đá dứt khoát và sắc bén như một lưỡi đao vung lên c.h.é.m rách cả bầu khí.
Bỏ mặc cái tên Lưu Minh Hiên nên tích sự gì rước họa , Thôi Dập vội vàng xổm xuống. Thấy Cố Lệnh Nghi đang ôm cánh tay chật vật dậy, hàng chân mày nhíu chặt nhưng tuyệt nhiên hề rên rỉ một lời nào, trầm giọng hỏi: "Cô chứ? Cánh tay còn cử động ?"
Cố Lệnh Nghi c.ắ.n răng thử nhấc tay lên, nhưng cơn đau thấu tim lập tức ập tới khiến cô đành bất lực lắc đầu.
Thôi Dập thêm lời dư thừa nào nữa, nhanh nhẹn nhặt xấp giáo án vương vãi mặt đất lên, cẩn thận phủi bụi kẹp nách. Bàn tay to lớn còn nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai bên thương của cô, từ từ dìu dậy.
Lúc , Lưu Minh Hiên mới hồn ngây một bên, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy lắp bắp: "Cô... cô Cố, em xin ... Em, em cố ý, em chỉ là cứu cô thôi..."
Mặc dù trong lòng nhẩm nhẩm ba chú " là một giáo viên", nhưng Cố Lệnh Nghi thực sự thể nào thốt nổi một lời t.ử tế với cái tên đầu tôm , đành lạnh nhạt đáp: "Không cần xin , chỉ phiền em từ nay giữ cách với là ."
"Sưng nhanh quá, đừng nấn ná thêm nữa, chúng đến thẳng bệnh viện thành phố ." Thôi Dập nhíu mày quan sát vết thương quả quyết đề nghị.
Chờ đến khi yên vị xe taxi, đàn ông cạnh vẫn nghiêng sang ân cần hỏi han: "Bây giờ thì ? Có thấy đau hơn ?"
Cố Lệnh Nghi khẽ lắc đầu. Bóng cây râm mát ngoài cửa sổ xe lao vun vút về phía , cô nhịn , lén nâng rèm mi một cái.
Có lẽ là do vận động quá mạnh ban nãy, mái tóc đen rủ trán rối bời, nhưng chẳng lu mờ những đường nét góc nghiêng sắc sảo đến mức vô thực. Sống mũi cao thẳng tắp, xương quai hàm rành rọt cứng cỏi. Lúc cúi đầu chuyện, yết hầu cũng nhịp nhàng chuyển động lên xuống theo từng âm vang mị hoặc.
Ơ kìa? Sao lúc cô nhận tên nhóc trai đến nhỉ?
Cố Lệnh Nghi giật thót, vội vàng cụp mắt xuống, lặng lẽ lùi m.ô.n.g nhích sát về phía cửa xe. So với một Lưu Minh Hiên lố bịch, cô chợt dự cảm rằng, sinh viên đang ngay bên cạnh đây... hình như mới là mối đe dọa to lớn nhất đối với cái chứng chỉ sư phạm của cô!