Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 132: Câu chuyện của họ 1 (Ngoại truyện Cố Minh Ngọc & Đỗ Hành)

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:34:24
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày Cố Minh Ngọc và Đỗ nương t.ử gặp gỡ, trời đổ mưa như trút nước.

Để giữ thể diện cho Đỗ nương tử, Cố Minh Ngọc dối . Hôm đó, nàng trông chẳng giống một đóa hoa sen đọng nước chút nào.

Tiếng sấm ầm ầm, mây đen giăng kín đỉnh đầu, xe ngựa chặn . Khi vén rèm xe lên, một tia chớp rạch ngang bầu trời, Cố Minh Ngọc giật thon thót… cứ tưởng đụng con ma nước.

Mái tóc ướt sũng dán chặt khuôn mặt trắng bệch, nước mưa tuôn rơi dọc theo đường cằm. Chiếc áo kép ngấm nước, trở nên nặng nề và nhếch nhác. Nàng quỳ rạp mặt đất, đôi môi lạnh đến mức tím ngắt.

Có việc cầu xin khác, tư thế vốn dĩ chẳng thể nào đẽ, nhưng nhếch nhác đến mức như Đỗ nương t.ử thì quả thực hiếm thấy.

Nàng nắm chặt bằng chứng trong tay, rõ ràng là lời vô căn cứ. Hắn hỏi nàng: "Con đường dễ , nàng thực sự hạ quyết tâm ?"

Nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài. Nàng vợ chồng nàng tình sâu nghĩa nặng, nhất định sẽ bỏ cuộc giữa chừng. Cố Minh Ngọc lúc bấy giờ mới chân ướt chân ráo bước chốn quan trường, dấn nhúng tay quản chuyện .

Vậy thích Đỗ nương t.ử từ khi nào? Chính Cố Minh Ngọc cũng chẳng phân định rõ.

Một ngày nọ khi luyện chữ xong, cứ ngẩn ngơ dòng chữ bao nhiêu : “Chỉ huyên hề hà ốc, liễu chi hề đỗ hành”*, mới mập mờ nhận điều gì đó.

*Chú thích: Ngôi nhà kết bằng sen và cỏ chỉ huyên, quấn quanh là cỏ đỗ hành.

Đỗ Hành, chân thành cao khiết, quả thực là một cái tên . Ngay cả khi vụ án kết thúc, vẫn gặp nàng.

Cánh đàn ông trong nhà còn, Đỗ nương t.ử mở tiệm hoa nhung. Cố Minh Ngọc trở thành khách quen, với cái cớ " thích" để đường hoàng đến gặp nàng.

Cố Minh Ngọc vốn dĩ chẳng giỏi che giấu, nhanh phát hiện, và cũng nhanh chóng từ chối.

"Đừng tới chuyện từng thành , cho dù là hoàng hoa khuê nữ đang đợi gả chăng nữa, thì ngài và cũng là cách biệt mây bùn. Cố đại nhân nên kịp thời dừng thì hơn."

"Ta cho rằng giữa chúng sự cách biệt mây bùn nào cả." Cố Minh Ngọc suy nghĩ thấu đáo từ lâu: “Nếu nàng lo lắng chuyện trong nhà , sẽ giải quyết. Chỉ cần nàng bằng lòng, tuyệt đối sẽ để nàng khó xử."

Đỗ nương t.ử do dự, còn một mực từ chối như nữa. Cố Minh Ngọc cứ tưởng nàng ít nhiều cũng chút hảo cảm với , thậm chí hai còn hẹn đêm Thất tịch du hồ.

Hắn hớn hở bước lên thuyền, định rằng mua chuộc , Kiểu Kiểu là kẻ nhận tiền việc, con nhóc lanh lợi nội ứng thì việc thuyết phục mẫu chẳng là chuyện khó. Thế nhưng, tất cả những lời đều kịp thốt .

Vừa lên thuyền xuống, ánh trăng hắt lên khuôn mặt nàng, lạnh lẽo như thể đóng sương. Đỗ nương t.ử lạnh lùng cất lời: "Cố đại nhân, năm xưa cầu xin ngài, chẳng vì ngài lương thiện, mà chỉ vì ngài là con trai của Cố Thượng thư. Chuyện tích trữ lương thực dính dáng tới Hộ bộ, ngài chịu tay thì mới thể điều tra tiếp ."

Nụ của Cố Minh Ngọc đông cứng khóe môi, hai bàn tay siết chặt thành quyền đặt đầu gối.

"Đều là tìm kêu oan, tình hình cấp bách, nàng trực tiếp tìm đến hiệu quả nhất, thông minh." Hắn khựng một nhịp, cố gắng níu kéo: "Nay chuyện giải quyết, nhưng vẫn là con trai của Hộ bộ Thượng thư, phụ quan cũng vững vàng, gia sản khấm khá, nàng thể tiếp tục lợi dụng ."

" thấy ngài nữa. Ta sớm ngài ý với , chỉ là vụ án còn cần dùng đến ngài nên mới nhịn buồn nôn mà đ.â.m thủng lớp giấy cửa sổ đó. , thực sự ghê tởm ngài. Trong lòng chỉ T.ử Uyên thôi."

Bị nhíu mày "ghê tởm", cổ họng Cố Minh Ngọc nghẹn đắng, nhưng vẫn cố gặng hỏi: "Đỗ nương tử, nàng nỗi khổ tâm nào chăng?"

"Không ."

Nàng , bàn tay đưa lên dải thắt lưng ở eo, vẻ cởi bỏ.

"Chuyện kêu oan cho T.ử Uyên là nợ ngài. Nghĩ chắc ngài cũng trúng nhan sắc của , nay trả cho ngài, như là hai ai nợ ai. Xong chuyện , ngài hãy tìm một mối nhân duyên môn đăng hộ đối, xin đừng tới phiền nữa..."

Cố Minh Ngọc nhắm nghiền hai mắt, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, nghiến răng rít lên: "Đỗ Hành! Nàng thực sự coi là loại như ?"

Nàng trả lời, bàn tay vươn tới, đặt lên vòm n.g.ự.c .

Cố Minh Ngọc đột ngột mở bừng mắt, đẩy mạnh nàng , lùi một bước. Mạn thuyền chao đảo dữ dội, lưng, thả nhảy xuống dòng nước.

"Ào…" Nước b.ắ.n tung tóe, những chiếc đèn hoa đăng trôi sông sóng đ.á.n.h dạt xa.

Hắn ướt sũng bò lên bờ, nước tuôn ròng ròng từ vạt áo. Tình ý cái gì, chỉ là đơn phương tình nguyện, tự rước lấy nhục mà thôi.

T.ử Uyên, T.ử Uyên, tâm tâm niệm niệm, mở miệng ngậm miệng đều chỉ T.ử Uyên.

Cũng , sống tranh c.h.ế.t?

"Trên đời ai thiếu ai thì sống nổi." Cố Minh Ngọc nghiến răng tự nhủ với lòng .

Lướt mắt chiếc thuyền nhỏ đang vững chãi rẽ nước giữa lòng hồ, Cố Minh Ngọc sải bước tiến về phía . Hắn quyết tâm, tuyệt đối sẽ bao giờ đầu .

Cố đại nhân là như thế nào?

Lần đầu tiên Đỗ Hành gặp một ngày mưa gió bão bùng. Sau mỗi nhớ , trong tâm trí nàng chỉ còn đọng hình ảnh Cố đại nhân bước giữa màn mưa mờ mịt, quả thực đúng với câu "oai phong như ngọc tạc, tựa tùng xanh thẳng giữa trời”.

Vụ án của phu quân quá cố là do cấp của Cố đại nhân định đoạt, nhờ gia thế và năng lực của mới lật bản án.

Hắn là công t.ử thế gia, dòng dõi thanh quý, tiền đồ vô lượng, đáng lẽ lấy một vị thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối. Thẳng thừng vạch trần tâm tư của Cố đại nhân như chỉ là vì Đỗ Hành dập tắt thứ tình cảm khác biệt một trời một vực .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-132-cau-chuyen-cua-ho-1-ngoai-truyen-co-minh-ngoc-do-hanh.html.]

kiên định tựa như trở ngại đời đều thể san bằng, vẫn liều mà lựa chọn nàng.

Móng tay găm sâu lòng bàn tay, Đỗ Hành , xin ngài đừng đến tìm nữa. cổ họng như một thứ gì đó nghẹn ứ, nàng thấy giọng vang lên: "Để suy nghĩ thêm."

Lời buột khỏi miệng, Đỗ Hành bèn sững sờ.

Nàng và Tống T.ử Uyên vốn dĩ là cha đặt con đấy, nhưng sống chung cũng chút tình nghĩa phu thê. Nàng ngờ rằng, một góa phụ chịu tang chồng đầy một năm như nàng thể d.a.o động một cách đáng hổ đến .

Lẽ nàng nên an phận một góa phụ tâm như tro tàn, nhưng chuyện rung động , bao giờ do con tự quyết định .

Muội của Cố đại nhân đến cửa tiệm của nàng vài . Trong sự hồi hộp lo âu của Đỗ Hành, tiểu cô nương hề mang ánh mắt soi mói khinh thường, chỉ đơn thuần tò mò, còn tươi khen tay nghề của nàng .

Sự huyễn hoặc trong lòng Đỗ Hành bắt đầu sinh sôi nảy nở. Biết , Cố gia thực sự thể chấp nhận nàng?

Hôm đó nàng khỏe, Cố đại nhân đưa nàng về đến đầu ngõ để xuống xe ngựa, thì tình cờ chạm mặt một vị công t.ử cẩm bào tới. Người nọ nàng, Cố đại nhân, lộ vẻ ngạc nhiên: "Minh Ngọc, vị là?"

"Nàng là..."

Trái tim Đỗ Hành thắt , nàng giành lời : "Ta là biểu ở xa của ngài , gia cảnh sa sút, Cố đại nhân tâm tính thiện lương nên mới tay chiếu cố."

Nàng dám , nàng hèn nhát . Thích một góa phụ, đây là một vết nhơ dính là chẳng thể nào rửa sạch .

"Đỗ nương tử.” Cố đại nhân vẻ đang cẩn trọng tìm từ: “Vị là biểu của , sẽ lung tung ."

Nàng cúi gằm mặt, hai má nóng rực. Đi nhận xằng họ hàng, ai ngờ nhận ngay mặt chính chủ.

Đang lúc Đỗ Hành chỉ hận thể tìm một cái lỗ nẻo để chui xuống, Cố đại nhân bước lên một bước, chắn ngang mặt nàng, chắp tay : "Biểu , Đỗ nương t.ử là đem lòng cảm mến. Chỉ là nàng vẫn thực sự để mắt tới . Vì danh tiết của nàng , mong giữ kín chuyện . Nếu ngày thành , nhất định sẽ thiết đãi thịnh tình."

Đỗ Hành ngẩn ngơ tấm lưng , ánh tà dương dát lên bóng hình một viền sáng mỏng lấp lánh, nàng chợt thấy sống mũi cay xè.

Khoảnh khắc , nàng thực sự tin rằng, bọn họ sẽ một ngày thành viên mãn.

Thế nhưng, ngày mùng năm tháng Bảy, nàng để quên đồ nên về nhà giữa chừng. Đẩy cửa bước , chồng nàng đang treo lủng lẳng xà nhà.

Nàng gào đỡ bà cụ xuống. Lão phu nhân vẫn còn thoi thóp một thở, mở mắt , nước mắt giàn giụa: "Nay con sắp mối nhân duyên , trở thành gánh nặng cho con nữa."

Đỗ Hành quỳ rạp mặt đất, ôm lấy hình gầy gò của chồng, thành tiếng.

Giấc mộng của nàng tỉnh .

, nàng chẳng gia thế, cũng chẳng bạc tiền, còn phụng dưỡng chồng. Chẳng lẽ bắt nàng mang theo mẫu của phu quân quá cố cùng hút m.á.u Cố gia ?

Hai ngày chạm mặt biểu của Cố đại nhân, nàng thấy chốn dung , ngày nếu kẻ lôi chuyện mặt nàng, nàng sẽ đối mặt thế nào?

nếu phụng dưỡng bà, đứa con trai độc nhất của chồng nàng qua đời , như chẳng khác nào đẩy bà chỗ c.h.ế.t ?

Trên thuyền đêm Thất tịch, Đỗ Hành buông lời ác độc, từ xa Cố đại nhân bước lên bờ, bóng lưng ngày một khuất dần biến mất hẳn.

Kinh thành rộng lớn là thế, nếu cố tình tìm thì sẽ chẳng bao giờ chạm mặt nữa. lẽ đời thực sự tồn tại hai chữ duyên phận, nàng vô tình gặp Cố đại nhân tại Từ Văn Tự.

Hắn đang xem mắt. Nhìn từ xa, bọn họ quả thực là một đôi bích nhân trời sinh.

Nàng tự nhủ với lòng, thứ về đúng quỹ đạo, thế là nhất .

hết năm qua năm khác, đại công t.ử Cố gia chịu thành , nhất quyết thành .

Tại cứ bắt nàng nuôi nhung nhớ!

Việc kinh doanh hoa nhung ngày càng thuận lợi, từ một góc nhỏ hẻo lánh nay chuyển mặt phố lớn. Số tiền trong tráp ngày ngày nàng đều đếm, rốt cuộc cũng gom đủ bạc dưỡng lão cho chồng, mà Cố Minh Ngọc vẫn chịu thành .

Có lẽ là nàng tự đa tình, lẽ là nàng si tâm vọng tưởng. Một lạ hai quen, Đỗ Hành một nữa chặn đường xe ngựa của .

Dưới ánh mặt trời rực rỡ của ngày đông, rèm xe vén lên, Cố Minh Ngọc nhoài bước .

Dáng vẻ dịu dàng như ngọc, thần thái sáng láng, phong thái chẳng kém phần nào so với năm xưa, chỉ là đôi mắt rũ xuống, thần sắc nhạt nhòa.

Nàng ngước đầu lên, mặt dày hỏi: "Cố đại nhân, những lời ngài từng thuở , nay còn tính ?"

Lời dứt, Cố Minh Ngọc mỉm .

Mặt băng đông cứng suốt một mùa đông dài đằng đẵng, mạch nước ngầm mùa xuân rốt cuộc cũng cựa cuộn chảy bên , phá vỡ một đường nứt nhỏ, từ nay về , vạn vật chẳng gì ngăn cản nổi nữa.

 

 

Loading...