Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 110: Đêm tập kích

Cập nhật lúc: 2026-05-13 11:03:25
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hăm tám tháng Bảy, Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập dạo hầu như đều ăn ngủ Định Hải huyện. Con đê lớn thành hình, Thôi Dập bận rộn ngược xuôi kiểm tra chất lượng thi công. Cố Lệnh Nghi cũng ít khi lui tới Âm Dương quan thự, tháng Tám cận kề, việc đóng quân ở cửa biển quan sát thủy triều trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.

Buổi trưa, Cố Lệnh Nghi leo lên đài quan sát xây xong đê. Đứng tại đây, cảnh vùng biển thu gọn trong tầm mắt. Sắp đến cuối tháng, ngày Sóc đang đến gần, chênh lệch thủy triều ngày càng rõ rệt.

Cửa sông mỗi ngày sẽ đón hai đợt triều cường lớn. Đợt đầu tiên nửa đêm là đỉnh triều cường, đến rạng sáng thì rút. Đợt thứ hai là đỉnh triều buổi trưa, đến chiều rút .

Tàu thuyền thường thuận nước xuôi gió mà . Lúc thủy triều lên xuống là lúc ngư dân tất bật khơi bám biển. Họ lợi dụng lúc thủy triều rút để chèo ngoài khơi, và nương theo dòng triều cường để về bến.

Lúc , mực nước đang ở đỉnh điểm. Rất đông ngư dân tề tựu chờ nước rút bớt một chút mới nhổ neo, xuôi theo dòng nước rút biển đ.á.n.h cá.

Ngư dân túm năm tụm ba bàn tán rôm rả về những hiện tượng kỳ lạ dạo gần đây: "Nghe đồn quan phủ báo tháng Tám tới sẽ đại triều cường cường, chắc là thật đấy. Mấy nay ban đêm chả dám khơi nữa. Không hiểu mực nước ở cửa sông Dũng năm nay dâng cao bất thường thế ."

Đám xung quanh cũng gật gù đồng tình: " thế thật, triều cường buổi trưa cũng dâng cao hơn năm, nhưng vẫn còn trong mức chịu đựng . Nên dạo đành chuyển sang khơi buổi trưa, đợi đến chiều tà mới về. Đảo lộn giờ giấc sinh hoạt như thế nên cá tôm ở chợ sáng Minh Châu dạo đội giá lên cao ngất ngưởng."

Cố Lệnh Nghi rũ mi dải bọt trắng xóa phía xa đang chầm chậm xô bờ. Bỗng tiếng bước chân vang lên phía , Cố Lệnh Nghi ngoảnh đầu , là Giang Huyền Thanh.

Y dừng cách nàng vài bước chân, tay cầm một quyển sách, bước gần thêm nữa.

"Trong hai ngày tới lẽ sẽ công cán một chuyến, e là kịp về. Ngày mai là sinh thần của nàng, tặng nàng cuốn sách coi như quà mừng."

Giang Huyền Thanh mấy hôm nhận mật báo, ở khu vực Tượng Sơn một xưởng sản xuất muối cực kỳ quan trọng là Đại Tung Trang đang tình nghi buôn lậu. Y đến Minh Châu chuyến mang danh nghĩa thị sát liên quan đến việc thu hồi muối dẫn, nếu lật tẩy bọn chúng thì chắc chắn lập đại công. công trình đê cũng đang khát nhân lực, khiến y đôi chút chần chừ.

Cố Lệnh Nghi liếc quyển sách tay Giang Huyền Thanh. Đó là một cuốn kỳ phổ, bìa ngoài sờn cũ, mép giấy rách nát sứt mẻ.

Giang Huyền Thanh nương theo ánh của nàng, bồi thêm một câu: "Đây là cuốn kỳ phổ cô bản lùng dạo đến Nghi Thành. Vừa thấy nó, ngay nàng chắc chắn sẽ thích."

Lúc bỏ tiền mua thì sảng khoái vô cùng, ngặt nỗi cơ hội mang tặng.

Cố Lệnh Nghi chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, thẳng thừng từ chối: "Đa tạ, nhưng tiện nhận quà của ngài."

"Một cuốn kỳ phổ thôi cũng ? Lòng Thôi Dập hẹp hòi đến thế cơ ?" Giang Huyền Thanh nắm chặt cuốn kỳ phổ, kiềm chế kích động, bước tới truy vấn.

Cố Lệnh Nghi lùi một bước, lưng dựa sát lan can gỗ, trái lương tâm mà bênh vực: "Thôi Dập là bao dung rộng lượng, ngài đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

Nghe câu đó, Giang Huyền Thanh tức đến mức c.ắ.n nát cả hàm răng. Y lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử ? Rõ ràng y chỉ đang ăn ngay thật cái bộ mặt thật của Thôi Dập cơ mà.

"Được, cho dù Thôi Dập bao dung rộng lượng chăng nữa.” y cố nén cơn giận: "thì chúng chí ít cũng là bạn bè nối khố. Nàng nhận của một món quà sinh thần thì ?"

"Chàng để bụng, nhưng hiểu lầm." Cố Lệnh Nghi dứt lời định bỏ , nhưng Giang Huyền Thanh nhanh chóng dang tay chặn .

Thấy , Cố Lệnh Nghi sững , hất cằm lên.

"Giang Huyền Thanh, thấy dạo ngài cũng hành xử đúng mực, mới nể tình chuyện đàng hoàng với ngài. Ngài thật sự đằng chân lân đằng đầu đấy ?"

Cố Lệnh Nghi hỏi câu bằng giọng điệu vô cùng điềm tĩnh, thậm chí khóe môi còn phảng phất ý . Giang Huyền Thanh thấy bộ dạng , tự Cố Lệnh Nghi chạm đến giới hạn của sự chịu đựng . Cơ thể phản ứng nhanh hơn lý trí, y bất giác nhích sang một bên nhường đường. Cố Lệnh Nghi cứ thế bước sượt qua y, đế giày nện nhẹ nhàng mặt ván gỗ, dứt khoát đầu .

Giang Huyền Thanh chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt cuốn kỳ phổ cách nào tặng , nhắm mắt khẽ thở dài một tiếng.

"Tên Khâm sai đó thật sự kéo đến Đại Tung Trang ?" Trong sảnh Tạ trạch, Tạ gia chủ cất tiếng hỏi Tạ tam gia.

Tạ tam gia gật đầu: "Người của chúng thấy tận mắt. Ban đầu lẽ Giang Huyền Thanh còn đang lưỡng lự, nhưng khi lên đê gặp Tri phủ phu nhân xong, vẻ như phũ phàng từ chối, y lưng tập hợp nhân mã rầm rập tiến về Đại Tung Trang."

Tạ gia chủ gật gù mãn nguyện. Bản ông từng thị sát, con đê ở cửa biển quả thực tu sửa cực kỳ vững chãi. Vị Thôi Tri phủ chỉ gia thế hiển hách, mà bản cũng xứng danh bậc thiếu niên tài.

Cùng là con nhưng thiên tư năng lực sự chênh lệch lớn đến ? Ngay cả Tạ gia chủ còn cảm thấy bất bình, hỏi vị Giang Khâm sai hiềm khích với Tri phủ cam tâm tình nguyện ?

Giờ đây kẻ dâng tận tay cơ hội kiến công lập nghiệp, Giang Huyền Thanh dại gì mà chộp lấy, chầu chực bảo vệ con đê cho lập đại công?

Hiện giờ kéo đến Đại Tung Trang, kết cục quá rõ ràng.

"Bắt buôn lậu muối là trò cực kỳ hiểm nghèo. Hắn đem bao nhiêu binh mã?" Tạ gia chủ hỏi tiếp.

"Ít nhất là hai trăm . Đám đó rời đê, mặc giáp phục là vội vã lên đường ngay."

Tạ gia chủ gật đầu. Khoảng cách từ Đại Tung Trang đến huyện Định Hải khá xa, cho dù nhận tin tức khẩn cấp về tiếp viện, nhanh nhất cũng mất tầm năm sáu canh giờ. Đợi lúc vị Khâm sai đại nhân trở thì xôi hỏng bỏng cả .

"Đã thế, cứ chiếu theo kế hoạch mà .” Tạ gia chủ chốt hạ. Trách thì chỉ trách vị Thôi Tri phủ quá đỗi tài ba, mới đến vài tháng tạo dựng thanh thế uy vọng lớn như . Nếu cứ chần chừ thêm nữa, đợi khi vững gót chân, Minh Châu gì còn đất cho thế gia dung ?

Đêm hôm đó, khuya tĩnh mịch, trong phòng tắt nến, tiếng sóng biển bên ngoài rầm rì vỗ bờ. Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập vẫn chợp mắt, thậm chí ngay cả áo choàng cũng tháo.

Hai mặc nguyên y phục giường, Cố Lệnh Nghi chọn tư thế cuộn tròn rúc lòng Thôi Dập như khi. bao lâu, nàng nhăn nhó làu bàu: "Thôi Dập, cái áo hoa văn thêu của chọc mặt ngứa quá."

"Vậy ?" Thôi Dập cúi đầu áp sát xem. Quả nhiên má Cố Lệnh Nghi mấy vết hằn đỏ. Hắn giơ tay xoa nhẹ nhàng, ấm và sự mềm mại truyền qua da thịt: "Thành thật xin , mặc áo nữa."

Cố Lệnh Nghi miễn cưỡng chấp nhận lời xin , nhưng vẫn vung tay đ.á.n.h bộp một cái lên tay . Xoa bóp hai cái thì thôi , cái tay cứ chịu để yên.

Thôi Dập lưu luyến thu tay về. Thực tâm còn cúi xuống thơm vài cái, nhưng dạo uống nhiều t.h.u.ố.c bổ quá, chả dám táy máy tay chân, nhỡ tối nay biến mà chảy m.á.u mũi thì hỏng việc lớn.

Không hôn hít ngửi hít, Thôi Dập đành dùng lời chuyển dời sự chú ý: "Kiểu Kiểu, hôm nay Giang Huyền Thanh tặng nàng kỳ phổ, nàng nhận? Nếu nàng thích, thực sự để bụng ."

Nghĩ đến thái độ của nàng lúc , khóe miệng Thôi Dập nhếch đến tận mang tai, nhưng để chứng minh rộng lượng màng thù hận, vẫn gắng sức vuốt cho nó xẹp xuống.

Cố Lệnh Nghi vỗ vỗ lưng , nhẹ nhàng dỗ dành: "Mặc dù bệnh kín của chữa khỏi, nhưng cũng việc gì chịu lép vế tủi như . Có ghen tuông thì cứ thẳng thắn , thông cảm ."

Thôi Dập nghẹn nghẹn họng suýt nội thương. Hắn cái bệnh khó c.h.ế.t tiệt nào chứ!

Hắn càng vì tự ti khiếm khuyết cơ thể mà dám mở miệng đòi hỏi nàng!

"Ngày mai là sinh thần của nàng ..." Thôi Dập hít một thật sâu, quyết tâm ngả bài tuốt tuột việc chẳng cần uống t.h.u.ố.c bổ bã gì sất. lúc đó, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

"Chủ tử! Lính canh đài quan sát hỏa tốc bẩm báo, hơn chục chiếc khoái thuyền đang ầm ầm xé nước lao tới! Xem chừng kẻ đến ý đồ !"

Nghe thấy tin, Cố Lệnh Nghi lập tức bật dậy như lò xo, kéo Thôi Dập lôi xềnh xệch cửa. Thôi Dập đẩy loạng choạng mấy bước. Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc , Thôi Dập thầm than thở trong lòng... hôm nay chắc chắn sẽ một trận náo loạn tưng bừng.

rủi chuyện gì xảy , chẳng lẽ Cố Lệnh Nghi sẽ cả đời đinh ninh rằng thực sự, " lên nổi" ? Nghĩ đến viễn cảnh kinh hoàng đó, mắt Thôi Dập bỗng tối sầm .

Hắn phắt , túm chặt lấy cổ tay nàng, lớn tiếng đính chính: "Cố Lệnh Nghi, bệnh kín. Đợi giải quyết xong chuyện , chúng thử luôn cho mặt nhé."

Cố Lệnh Nghi: "..."

Đã đến nước sôi lửa bỏng mà Thôi Dập vẫn còn cứng miệng cho bằng !

Giữa giờ Tý, mặt biển tối đen như mực. Đội tàu mượn thế nước dâng cao của triều cường, lướt êm ru tiến thẳng cửa sông Dũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-110-dem-tap-kich.html.]

Trên mũi thuyền lố nhố vài bóng vóc dáng thấp lùn, chân đất, bên hông lủng lẳng thanh trường đao. Ánh đuốc hắt lên những khuôn mặt xương xẩu, gò má nhô cao, hốc mắt sâu hoắm, cằm thâm xì lún phún râu rậm. Kiểu tóc cạo nhẵn thín ở đỉnh đầu, chỉ chừa một chỏm búi cao gáy.

Để tiện cho việc tấn công và tẩu thoát, chúng tính toán neo thuyền sâu bên trong bờ thêm vài trượng. Bọn chúng dò la địa hình từ . Dạo mực nước ở cửa sông cao kỷ lục, dù neo tàu sâu thêm chút nữa, đến lúc triều rút vẫn dư sức chèo biển khơi mà sợ mắc cạn.

Thuyền cập bến, đám đó ùn ùn nhảy xuống bờ. Bàn chân giẫm lên lớp bùn lầy tạo những tiếng động khẽ. Tiếng vỏ đao va mạn sườn vang lên lục cục nặng nề.

Thôi Dập sớm phát lệnh thông báo cho Vệ sở, nhắc nhở nâng cao tinh thần cảnh giác, tăng cường phòng tuần tra ban đêm. Vệ sở cũng điều thêm binh lực. toán lính gác đêm của Vệ sở còn kịp phản ứng, đao kịp rút khỏi vỏ thì đám bí ẩn quật ngã nhào xuống đất.

Phía , đội lính tuần tra thấy quân địch hung hãn xông tới thì sợ đến nhũn cả chân, đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t, thậm chí ngay cả tiếng kêu cứu còn kịp bật khỏi họng chạy tán loạn.

Đám xâm nhập thèm đuổi theo đám lính quèn . Bọn chúng một mạch lao thẳng đến kho lương thực, nơi tích trữ một lượng lớn nhu yếu phẩm lương thực của các phu phen. Cướp một mẻ ở đây còn nhanh hơn gõ cửa từng nhà để cướp bóc.

Những đống cỏ khô lương thực chất thành đống to như núi doanh trại. Số lượng quá lớn, thể vác hết . Tên thủ lĩnh mặt vết sẹo vung tay trái lên, ném thẳng ngọn đuốc đống cỏ. Cái gì cướp thì đốt sạch.

Nhìn ngọn lửa l.i.ế.m láp những búi cỏ khô, bọn chúng phá lên ha hả.

Bọn Oa Khấu đang hung hăng cướp bóc tứ tung, thì lúc Thôi Dập dẫn gọi dậy bộ dân phu đóng quân quanh con đê lớn, đề phòng chuyện họ c.ắ.t c.ổ khi đang say giấc.

Nhìn đám lính Vệ sở bên ngoài đúng là cái thùng rỗng kêu to, Thôi Dập sang lườm vị Thiên hộ Vệ sở đang lúng túng cạnh, vẻ mặt đanh : "Giang Khâm sai xế chiều dẫn ba trăm quân . Giờ Oa Khấu đ.á.n.h sập đê, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Xin ngài mau chóng đến Vệ sở điều binh gấp viện."

Thiên hộ gật đầu như gà mổ thóc, vội nhảy lên ngựa phi thẳng khỏi đê để gọi cứu binh.

Đốt phân nửa lương thực, lũ Oa Khấu bắt tay khuân vác nửa còn . chạm tay , bọn chúng chợt nhận điều bất thường.

Đống "lương thực" đốt phát ánh lửa rừng rực mà chỉ bốc lên những cuộn khói đen ngòm sặc sụa.

Sắc mặt tên thủ lĩnh Oa Khấu biến đổi, vung đao rạch toạc một bao tải...

Thò tay sờ, bên trong rặt là rơm rạ ướt sũng.

Rạch thêm bao nữa, vẫn là rơm rạ ướt nhẹt.

Tiêu , trúng kế của .

Sắc mặt tên thủ lĩnh tím tái. Ngay lúc đó, ánh đuốc từ bốn phương tám hướng rực sáng, vây ráp chúng giữa.

Tên thủ lĩnh Oa Khấu nghiến răng rít lên lệnh. Đám mặt chỉ là dân phu quèn, chẳng sợ, c.h.é.m g.i.ế.c bao nhiêu bấy nhiêu. Đêm nay cướp lương thực thì c.h.é.m vài cái đầu mang về cũng uổng công.

Thôi Dập dẫn đầu đám dân phu, cao giọng hô lớn: "Chém một tên giặc, thưởng năm lạng bạc, chiến công sẽ ưu tiên chia ruộng nương! Kẻ nào lấy thủ cấp tên tướng giặc, bổn quan sẽ đích thỉnh công cho!"

Lời còn dứt, một tên Oa Khấu vung đao lao thẳng tới. Thôi Dập nghiêng lách qua một bên. Một thanh đao từ bên cạnh c.h.é.m ngang xé gió, c.h.é.m thẳng cổ tay tên giặc.

Tên Oa Khấu c.h.é.m văng đao, cả đạp ngã sõng xoài. Người đòn là một tráng đinh vạm vỡ mặc áo vải cộc tay thô sơ.

Lũ Oa Khấu giao tranh vài hiệp nhận sự kỳ lạ. Mấy tên cầm đao tuyệt đối là dân phu bình thường. Chiêu thức vung hung hiểm, chiêu nào cũng nhắm thẳng chỗ hiểm mà phang, thủ pháp tàn độc. Đám chắc chắn là trong quân đội, thậm chí là tinh binh dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Những kẻ theo mới chính là dân phu thứ thiệt, chúng chỉ tay cầm đuốc, đòn gánh, cuốc xẻng ném đá loạn xạ.

Chỉ qua vài hiệp giáp lá cà, cả chục tên Oa Khấu ngã gục, đám còn dồn ép liên tục lùi bước. Gã sẹo thầm kinh hãi trong lòng, nhưng nhanh manh mối...

Vị Tri phủ dường như nể nang bảo vệ đám dân phu của , cố gắng giảm thiểu thương vong nên đòn phần e dè, dám ráo riết truy sát đuổi cùng g.i.ế.c tận.

Con mắt gã sẹo láo liên đảo một vòng, hú lên một tiếng dữ tợn. Đám Oa Khấu bắt đầu đ.á.n.h lui, dựa màn đêm mịt mùng mở đường m.á.u rút về phía bờ biển.

Lúc đến thì con đường bằng phẳng êm ái, nhưng lúc về thì chướng ngại vật mọc lên như nấm. Dây thừng ngáng ngựa bật tung từ bùn lên, hai tên chạy vấp ngã sấp mặt, đao văng xa tít tắp, kịp lồm cồm bò dậy một cú đòn gánh đập cho bất tỉnh nhân sự.

Có kẻ né dây thừng, chân chạm đất thì một luồng gió rít qua đỉnh đầu. Từ dốc máng trượt vận chuyển đá tảng thi công đê, một khối đá lớn lăn lông lốc rơi thẳng xuống đầu, tiếng hét còn kịp bật ngã lăn . Những kẻ chạy phía sợ nhũn cả chân, đầu rẽ hướng khác thì dây thừng quấn mắt cá chân, ngã dúi ngã dụi thành một đống bầy hầy.

Gã sẹo c.ắ.n răng hộc máu, dẫn dắt tàn quân đ.â.m ngang c.h.é.m dọc, vất vả lắm mới xé một vòng vây chạy thoát. Ở bờ thể lép vế, nhưng khi xuống biển thì bọn chúng chẳng ngán ai. Hơn nữa, thuyền còn chứa đầy t.h.u.ố.c nổ, chỉ cần nhổ neo khơi một đoạn, chúng sẽ điên cuồng nã pháo báo thù đất liền.

Ôm mối hận thù hừng hực trong lòng, chúng loạng choạng chạy ào mép biển. khi đến nơi, thuyền của chúng mắc cạn cắm rễ tại chỗ, xiêu vẹo nghiêng ngả, chẳng nhúc nhích nửa phân.

Gã sẹo sững .

Lúc cập bến rõ ràng mực nước sâu xâm xấp, thuyền neo ngoan ngoãn. Sao giờ mắc cạn thế !

"Kẻ nào !" Từ trong yết hầu của gã bật một tiếng gầm rống như dã thú.

Cố Lệnh Nghi núp gần cần gạt công tắc cửa đập, xung quanh mười mấy binh sĩ bảo vệ. Nghe tiếng rống giận dữ , nàng thoáng ngạc nhiên, vỗ vỗ lỗ tai, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ rạng rỡ.

Bọn Oa Khấu sở dĩ khó đối phó là bởi vì chúng chạy trốn nhanh. Dù thất thế đất liền, chúng vẫn ỷ ưu thế tàu thuyền lanh lẹ, lợi dụng lúc thủy triều lên thì tấn công, thủy triều rút thì chạy trốn, quan binh truy đuổi cũng đành bất lực.

Bởi , kể từ cái ngày nhận thấy kẻ lén lút dò la mực nước ở cửa biển, Cố Lệnh Nghi nảy một kế hoạch. Nửa đêm mỗi ngày, nàng đều cho tích trữ nước bên trong bờ đê đập tràn, cố ý chậm tốc độ triều rút để nâng cao mực nước giả tạo. Bên lớp bùn cát, nàng còn dặn Thôi Dập chôn sẵn những tảng đá ngầm và cọc gỗ bỏ hoang. Đội tàu Oa Khấu chui tọt bẫy, nàng lập tức lệnh mở cửa xả nước. Mực nước bất ngờ sụt giảm chóng vánh, bên lót đá tảng nhấp nhô, đám thuyền bè cứ thế ngoan ngoãn mắc cạn c.h.ế.t gí tại chỗ.

Chiêu "mời vua rọ" quả thực thất đức. Cố Lệnh Nghi chép miệng thở dài, nàng dùi mài kinh sử "Đại Học" xuất chúng thế cơ mà, rốt cuộc cũng lây nhiễm cái tính bỉ ổi gài bẫy của Thôi Dập mất .

Cũng chỉ tại lũ ngoại bang lòng tham vô đáy, ác hiểm vô biên, ép nàng bày mưu tính kế đáp trả. Ngẫm cũng , nếu chúng thích vùng đất đến , nửa đêm nửa hôm ngủ còn lặn lội mò đến đây, thì giữ chúng coi như giúp chúng toại nguyện .

Ở bên ngoài đê, Thôi Dập và đám "dân phu" đang nhanh chóng trói gô lũ Oa Khấu lối thoát. Những thao tác của "dân phu" quả thực thành thạo lưu loát, gọn gàng vô cùng.

"Nhị công tử." Một thanh niên cao lớn, vạm vỡ đầu lên tiếng gọi Thôi Dập.

Người xuất từ Kinh Doanh, từng là thủ hạ trướng đại ca . Cữu cữu lo ngại hai tên quan văn yếu nhớt như và Giang Huyền Thanh đủ sức trấn áp hỗn loạn, nên phái ngay một trăm năm mươi binh sĩ Kinh Doanh - vốn là lính ruột của đại ca - đến hỗ trợ để dễ bề cai quản. Ba trăm tên hộ tùng của Giang Huyền Thanh lúc đều khoác áo vải thô, tất bật dọn dẹp chiến trường.

Còn lực lượng Giang Huyền Thanh đưa đ.á.n.h úp Đại Tung Trang, thực chất là ba trăm dân phu mặc áo giáp binh sĩ.

Đi nhầm thì thời gian kéo dài dễ bại lộ, do đó Thôi Dập bàn bạc với Giang Huyền Thanh, bảo y chờ đến tận xế chiều hẵng mang rời .

Thôi Dập xổm xuống, chăm chú đ.á.n.h giá đám tù binh đang đè nghiến đất. Hắn bỗng thấy thứ thật thú vị.

ngoan ngoãn một cách dị thường, c.h.ử.i rủa, cũng chẳng kêu la ầm ĩ. Chỉ cúi gầm mặt, co rúm bờ vai, hận thể đào hố chui tọt xuống đất.

"Sao các ngươi hó hé lời nào thế?" Thôi Dập dùng mũi kiếm chọc chọc vai gã lùn gần nhất: "Ngươi định c.h.ử.i rủa vài câu ?"

Tên lùn mặt , miệng vẫn cạy hé nửa lời.

Nhớ câu tiếng phổ thông rành rọt "Kẻ nào " nãy, Thôi Dập nháy mắt hiệu. Một lính bên cạnh lập tức bồi cho một cú đá đau điếng. Tên lùn đau quá há miệng kêu lên, một tràng ngôn ngữ kỳ quái "xí xô xí xào" b.ắ.n như s.ú.n.g liên thanh, líu lo líu lô dồn dập.

Thôi Dập xong mà hàng lông mày nhíu chặt thành một đường thẳng.

Định bịp ai thế ! Hồi xưa cày nát bao nhiêu bộ anime , cái tên một chữ tiếng Nhật bẻ đôi nào , năng linh tinh vớ vẩn gì thế !

 

 

 

Loading...