Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 105: Thất tịch

Cập nhật lúc: 2026-05-13 09:46:24
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào cuối tháng Sáu, Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập chuyển đến ở tạm tại Chiêu Bảo Sơn thuộc huyện Định Hải. Quy luật biến đổi của thiên văn và thủy triều Cố Lệnh Nghi tính toán và kiểm chứng xong xuôi, nàng nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý sang việc vạch định tuyến đường thủy để khơi ở Minh Châu. Nắm vững sự đổi của thủy triều sẽ giúp giảm thiểu nguy cơ mắc cạn của tàu thuyền. Tuy nhiên, ngoài việc căn chỉnh giờ giấc cảng, việc xác định đúng lộ trình để tránh lạc lối giữa biển khơi bao la mới thực sự là bài toán hóc búa.

Cố Lệnh Nghi nỗ lực lập một bản đồ tinh tượng hàng hải chuyên biệt cho Minh Châu, đ.á.n.h dấu những nút thắt quan trọng để định hướng cho thuyền bè khi lênh đênh biển. Việc đòi hỏi nàng túc trực bên bờ biển. Vậy nên nàng quyết định rời thành Minh Châu, chuyển đến Chiêu Bảo Sơn để tiện cho việc quan sát các vì . Còn về phần Thôi Dập, do đang bận rộn với công trình tu sửa đê điều, vốn dĩ chạy chạy giữa Định Hải và thành Minh Châu, nên ở với cũng như cả thôi. Lúc thì tá túc ở nha môn Minh Châu, sáng Định Hải tối về; nay thì đóng đô ở huyện Định Hải, sáng tới phủ Minh Châu, tối về.

Những lời đồn thổi truyền miệng về việc vị đại quan tri phủ chịu khổ ngủ ngay bờ đê để giám sát lan truyền với tốc độ chóng mặt, giúp danh tiếng của Thôi Dập ở Minh Châu nổi như cồn. Dọc đường, Cố Lệnh Nghi thường xuyên thấy đám phu thuyền, dân phu tấm tắc khen ngợi Thôi Dập, kháo rằng ông quan xem là một vị quan . Lúc đầu , Cố Lệnh Nghi cũng chút sửng sốt. Phải rằng việc hưng binh động chúng, khởi công xây dựng các công trình lớn thường dân chúng oán thán c.h.ử.i rủa lưng, huống hồ Thôi Dập chân ướt chân ráo đến nhậm chức huy động dân phu đắp đê.

Thêm nữa, nếu bảo Thôi Dập dốc hết tâm can m.á.u mủ vì dân chúng Minh Châu thì tuyệt đối . Hắn vốn dĩ chán ghét việc lên nha môn, ngày nào cũng phụng phịu, xị mặt chẳng tình nguyện, cứ hễ nghỉ phép là sướng rơn như bắt vàng, đêm nào khi ngủ cũng lẩm nhẩm tính toán xem còn bao nhiêu ngày nữa mới tới ngày nghỉ.

Nghe ngóng mãi, dần dà Cố Lệnh Nghi cũng lờ mờ hình dung chân tướng sự việc. Phương Nhị gia giở trò sai đ.á.n.h b.o.m đê, tạo một cái lỗ thủng to tổ chảng ngay mắt bàn dân thiên hạ. Nhờ đó, Thôi Dập từ một kẻ vốn dĩ vô cớ sinh sự bỗng chốc hóa thành vị hùng xoay chuyển càn khôn. Dưới sự điều binh khiển tướng của Thôi Dập, cả quân và dân Minh Châu đồng lòng hiệp lực, tiến độ sửa đê diễn nhanh như chớp, dự tính thượng tuần tháng Tám là đấy.

Cố Lệnh Nghi: "..."

Cứ nghĩ đến kẻ khiến bờ đê nổ banh chành tạo cái hố to đùng , Cố Lệnh Nghi chỉ than thầm bách tính mà lương thiện, chất phác đến thế. Họ ngờ đời tồn tại một kẻ " ăn cướp la làng" xuất sắc như Thôi Dập.

Lại đến những vụ án kiện tụng dâng lên nha môn, tuy thưa thớt nhưng Thôi Dập xử lý vụ nào cũng minh bạch công chính. Dù là chiếm đoạt ruộng nương, cường hào ác bá cướp đoạt dân nữ, những kẻ lưu manh phạm pháp, cho dù kẻ thủ ác xuất từ nhà họ Tạ, nhà họ Phương bất cứ gia tộc quyền thế nào, Thôi Dập cũng nể nang nửa phần thể diện. Đáng phạt thì phạt, đáng c.h.é.m thì chém, bách tính ai nấy đều xưng tụng là vị quan thanh liêm, chịu khuất phục cường quyền.

Cố Lệnh Nghi: "..."

Thôi Dập dĩ nhiên là chẳng sợ sệt gì, vì bản là quyền thế lớn nhất xứ . Hơn nữa, lúc nào cũng nhăm nhe rình mò, chỉ chực tìm cơ hội gây rắc rối cho bọn ác bá địa phương , hòng mượn cớ đó cạy miệng cái khối sắt vững như bàn thạch của Minh Châu. Đừng chuyện thiên vị ăn hối lộ, cứ thấy mấy kẻ đó phạm là Thôi Dập hớn hở như chuột sa chĩnh gạo, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng mượn cớ ầm lên, trừng phạt thật nặng tay.

Thêm đó, thiên hạ còn kháo rằng Thôi Dập màng phú quý, cũng chẳng tham lam vơ vét. Cơm canh cấp cho dân phu đắp đê còn ngon hơn cả cơm nhà họ ăn, những hộ gia đình đói kém giờ đây đang tranh xin công.

Cố Lệnh Nghi: "..."

Chưa bàn đến chuyện nhà họ Tạ hứa hẹn xuất tiền xuất lực, cứ dăm bữa nửa tháng Thôi Dập mò đến nhà họ Tạ để kỳ kèo đòi thêm tiền cơm nước cho dân phu. Cái lý do đưa đều là dân phu ăn ngon mặc ấm thì mới đẩy nhanh tiến độ, mau chóng vá lấp cái lỗ thủng ngay sát cạnh ruộng đất của nhà họ Tạ . Hắn còn phô trương tuyên bố sẽ dựng một tấm bia công đức ngay tại mảnh đất đó để ngợi ca sự hy sinh "vô tư" của Tạ gia chủ. Ngoài khoản tài trợ "vô tư" của nhà họ Tạ, Cố Lệnh Nghi còn thường xuyên giúp Thôi Dập kiểm tra sổ sách. Những khoản chi tiêu vụn vặt, hao hụt lặt vặt thì nàng thể nhắm mắt ngơ, nhưng hễ xuất hiện những khoản thâm hụt lớn, nàng nhất quyết tra hỏi đến cùng.

Tuy nhiên, lời đồn của bách tính cũng phần đúng. Thôi Dập quả thực hề tham ô vơ vét, lý do đơn giản là thiếu tiền. Đương nhiên, nhà họ Tạ, nhà họ Phương và vô những tham quan ô khác cũng chẳng thiếu tiền, nhưng bọn họ vẫn nhăm nhe thò tay túi của dân đen. Ở điểm , Thôi Dập quả thật xứng đáng ca ngợi là giữ trong sạch, phẩm hạnh cao khiết. Cố Lệnh Nghi cũng nhận điều từ mấy ngày , tuyệt đối bao giờ lợi dụng bóc lột những bần hàn, khốn khổ.

Những hiểu lầm giữa với quả thực sâu sắc khôn lường. Dẫu thì chỉ trong vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi, Thôi Dập thành công khắc họa trong lòng bách tính Minh Châu hình ảnh một vị Thanh thiên Đại lão gia vĩ đại.

Hai cứ thế ròng rã dãi nắng dầm sương nơi cửa biển. Tất nhiên, Cố Lệnh Nghi chủ yếu là "dầm sương" đón gió, còn phần "dãi nắng" phơi đều do Thôi Dập đảm nhận. Nàng thức đêm ngắm nên dĩ nhiên chẳng nắng thiêu. Cầm cự thêm chừng mươi ngày nữa, lễ Thất Tịch đến, vị Thôi Tri phủ "tận tâm tận lực" rốt cuộc thể chịu đựng thêm cảnh ăn bờ ngủ bụi ở cửa biển nữa. Hắn hăm hở kéo tuột Cố Lệnh Nghi chạy tót thành.

Xuyên qua cổng thành, hai nhắm thẳng hướng Lầu Trống mà tiến. Nơi đây tấp nập các gian hàng Xảo thất, bao cô nương xúm xít xỏ kim xâu chỉ, thi thố xem ai khéo tay hơn ai. Cố Lệnh Nghi thấy một thiếu phụ tay cầm sợi tơ ngũ sắc, thoăn thoắt xâu chỉ qua chín lỗ kim nhỏ xíu chỉ trong nháy mắt, quả thật vô cùng "đắc xảo".

Cố Lệnh Nghi xem mà vỗ tay tán thưởng ngớt. Một lát , nàng kéo Thôi Dập sang gian hàng bên cạnh mua bánh Xảo Quả. Hai lang thang dạo bước, ngang qua một hý lầu. Sân khấu sáng rực ánh đèn, đào kép đang say sưa diễn vở Sự tích cầu Ô Thước. Tiếng não chũm chọe dồn dập vang lên, lớp lụa trắng giăng mắc tạo hiệu ứng mây mù lãng đãng sương khói. Nàng Chức Nữ lấy tay áo đỏ che nửa mặt, khẽ hé đôi môi son kể lể nỗi u sầu, cô quạnh đằng đẵng suốt một năm trời.

Giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập ghé tai to nhỏ: "Cô nương hát đấy, nhưng so với Tiết nương t.ử thì vẫn còn kém xa một bậc."

Thôi Dập gật gù đồng tình: "Tiết nương t.ử quả thực thiên bẩm. À đúng , nhắc đến chuyện , chợt nhớ cái ngày rời kinh thành, Tiết nương t.ử từ tinh mơ đến tiễn nàng ? Cô thủ thỉ chuyện gì với nàng mà lúc rời lóc t.h.ả.m thương đến ?"

Lúc đó đông đúc, gấp gáp lên đường, Thôi Dập định nén tò mò đợi lên thuyền mới gặng hỏi. đến bến tàu xảy đủ thứ chuyện trời ơi đất hỡi, những ăn đòn một trận nhừ t.ử mà còn nhận bức thư hòa ly giả. Tâm trạng lên bổng xuống trầm, nửa mừng nửa sợ khiến quên bẵng mất chuyện . Nãy Cố Lệnh Nghi nhắc tới, mới sực nhớ .

Ánh mắt Cố Lệnh Nghi vẫn dán chặt cảnh Ngưu Lang xuất hiện sân khấu, nàng khẽ đáp: "Nàng đến xin . Nàng với , lừa dối ."

"Lừa chuyện gì?" Thôi Dập tò mò. Trong ấn tượng của , Tiết nương t.ử cứ mỗi thấy Cố Lệnh Nghi là mặt đỏ bừng bừng e thẹn. Cô lừa gạt Cố Lệnh Nghi chuyện gì cơ chứ?

Cố Lệnh Nghi nhớ t.h.ả.m cảnh ngày hôm đó. Vừa mở lời, nước mắt Tiết Linh Tu lã chã rơi như mưa: "Xin Cố tiểu thư, lừa nàng. Chuyện giống như những gì tiểu thư nghĩ . Ta say mê hát xướng đến thế, chỉ tìm đường sống, miếng cơm manh áo để tồn tại. Hôm đó nàng hỏi, dối. Ta sợ lắm, chỉ mượn oai của nàng để nương nhờ che chở mà thôi..."

Cố Lệnh Nghi đăm đăm đôi nam nữ sân khấu hý viện. Đêm Thất Tịch , chắc hẳn Quảng Hòa lâu ở kinh thành cũng tấp nập, huyên náo lắm đây. Chẳng Tiết Linh Tu hiện giờ .

Trong khi ở đây đào kép đang ngân nga diễn cảnh Ngưu Lang Chức Nữ tương phùng trong Thước Kiều Ký, thì Quảng Hòa lâu cất lên khúc Nghê Thường Vũ Y. Vở diễn miêu tả cảnh Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi dâng hương bái lạy Khiên Ngưu và Chức Nữ đêm Thất Tịch. Dáng vóc Tiết Linh Tu vốn mảnh mai, liễu yếu đào tơ, chẳng hề phù hợp với vai Dương Quý Phi đẫy đà lộng lẫy. vì vở kịch do Nhị công t.ử phủ Định Quốc công đích danh chỉ định, nàng thể diễn.

Khoác lên chiếc áo choàng vân kiên điểm xuyết sợi vàng, chiếc mũ phượng nặng trịch ép lên đỉnh đầu càng tôn lên khuôn mặt thanh tú, lạnh lẽo, nhợt nhạt của nàng. Dẫu đúng sở trường, giọng hát của nàng vẫn uyển chuyển, réo rắt say đắm lòng . Nàng chẳng e ngại chuyện xướng ca hát kịch, điều nàng run rẩy sợ hãi là việc Nhị công t.ử buông lời dọa dẫm với ban chủ rằng đem nàng về phủ.

Tiết Linh Tu thực sự thể hiểu nổi, tại lũ công t.ử ca hát cứ thích mang về nhà đến ? Nhà bọn chúng thiếu đến thế cơ ?

Nàng cố ngân nga kéo dài những điệu hát du dương, cố ý câu giờ, trong khi tỳ nữ Thúy Giác hộc tốc chạy đến phủ Hộ bộ Thượng thư cầu cứu. Cố tiểu thư căn dặn, hễ nàng vắng ở đô thành, mẫu của nàng sẽ mặt chăm sóc, bảo bọc cho Linh Tu. trong lòng Tiết Linh Tu vẫn phấp phỏng âu lo. Nàng từng từ xa chiêm ngưỡng vị Thượng thư phu nhân , một phu nhân mang phong thái kiêu kỳ, quý phái. Liệu phu nhân sẵn lòng tay tương trợ một xướng ca vô loài như nàng ?

Tại phủ Hộ bộ Thượng thư, năm trong cung thỉnh thoảng vẫn tổ chức cung yến Thất Tịch, nhưng dạo gần đây bệ hạ long thể bất an, Trịnh Hoàng hậu cũng chẳng còn thiết tha chủ trì yến tiệc, nên Vương thị đành ở phủ Thượng thư. Hôm nay là tết Khất Xảo. Nhớ mấy năm , cứ đến dịp thở vắn than dài vì hận rèn sắt thành thép, Kiểu Kiểu nhà bà ngay cả một chiếc kim bảy lỗ cũng xâu qua. năm nay chẳng còn bóng dáng Kiểu Kiểu vụng về lóng ngóng xâu kim nữa, Vương thị nén nổi niềm nhung nhớ. Có lẽ chẳng thể chịu sự nhắc mãi, hễ cứ lẩm nhẩm là rắc rối y như rằng tìm tới tận cửa. Cái của nợ mà Kiểu Kiểu để nhờ bà trông nom đang gặp rắc rối .

Khi Vương thị nhận tin báo, Cố Minh Ngọc đang túc trực bên cạnh. Hắn thừa mẫu vốn bài xích, chán ghét phường xướng ca, càng đời nào đặt chân đến chốn thị phi như Quảng Hòa lâu, nên bèn chủ động thỉnh cầu: "Mẫu , là để con mặt giải quyết chuyện cho ạ."

Vương thị , lông mày lập tức dựng ngược. Người là do Kiểu Kiểu đích gắm gắm cho bà. Cớ con bé nhờ vả những khác mà chọn bà, đó chẳng là sự tín nhiệm tuyệt đối ? Bà nhận lời phó thác , dĩ nhiên bà tự tay quản lý!

"Con lo liệu cái nỗi gì? Con mà rước một ả đào kép về bao nuôi, ô uế gia phong, còn mặt mũi nào mà xem mắt kén vợ nữa? Cứ ngoan ngoãn ở yên trong nhà cho !"

Bà đùng đùng nổi giận, rầm rập lên xe ngựa chạy thẳng tới Quảng Hòa lâu. là mấy ngày lễ tết vui vẻ, chịu ngoan ngoãn hát, những kẻ đúng là chán sống những ngày tháng bình yên, cứ thích chuốc lấy phiền phức!

Cái gì mà Nhị công t.ử phủ Định Quốc công cơ chứ? Vị Nhị công t.ử do đích xuất năm nay mới cao bằng chân bàn thôi, chẳng là sản phẩm của bà tiểu nào trong phủ Quốc công đẻ nữa. Kiểu Kiểu hồi từ chối lời cầu của Thế t.ử phủ Định Quốc công quả là một quyết định sáng suốt nhất đời. Cái gia đình thật đúng là chướng khí mù mịt, ô hợp loạn xì ngầu.

Khi xe ngựa dừng cửa Quảng Hòa lâu, Vương thị thèm đích xuống xe mà sai Lưu quản gia trong truyền lệnh. Chỉ chốc lát , Lưu quản gia dẫn theo lạch bạch chạy .

Lưu quản gia bẩm báo qua rèm xe: "Vừa đến nơi, nô tài tìm gặp ngay ban chủ, xưng danh hiệu phủ Thượng thư. Sau đó nô tài viện cớ Tiết nương t.ử tối nay hẹn đến phủ hát mua vui, gia chủ tiện đường tạt qua đón rước, thế là đám bên chẳng dám dây dưa hạnh họe thêm nữa."

Vương thị gật đầu hài lòng. Cũng may cái tên Nhị công t.ử thứ xuất họ Lý đến nỗi mất trí, cần bà đích mặt dẹp loạn. Vương thị vén rèm xe lên, đảo mắt khuôn mặt lấm lem phấn son vẫn kịp tẩy trang của cô nương mắt, tỉ mỉ đ.á.n.h giá từ đầu đến chân.

Cũng , ngoài cái vẻ chực mếu máo thì tay chân vẫn còn lành lặn, nguyên vẹn, Vương thị âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Một cô nương ngoan ngoãn hiểu chuyện, lúc Kiểu Kiểu còn ở nhà thì dưỡng nấng đấy, khỏi để sinh cơ sự thế , lỡ Kiểu Kiểu về xót xa thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-105-that-tich.html.]

Nghe cô nương lí nhí bẽn lẽn gọi "Phu nhân", Vương thị suy nghĩ giây lát. Chuyện do bà lơ là trách nhiệm, bà bèn tuyên bố: "Từ nay về , cứ nửa tháng ngươi đến hát một ."

Thôi bỏ , bà cũng thiết tha gì hát.

"Ta mời ngươi nửa tháng đến hát một , một tới Vương gia, một tới phủ Thượng thư." Chi bằng đưa sang cho tẩu tẩu và cùng thưởng thức. Bọn họ đông , chắc hẳn sẽ khoái mấy trò nhộn nhịp ồn ào .

Đứng ngoài xe ngựa, ngước vị phu nhân cao quý, kiêu sa đang chau mày sắp xếp nơi chốn cho , trong lòng Tiết Linh Tu bỗng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp thương đến lạ. Nét mặt của Thượng thư phu nhân và Cố tiểu thư quả thực nhiều điểm tương đồng.

Tiết Linh Tu sực nhớ đến ngày Cố tiểu thư rời kinh. Lúc đó nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, đành thú nhận việc hát kịch chỉ là mưu sinh độ nhật, chứ vì đam mê mãnh liệt như Cố tiểu thư lầm tưởng. Tất cả đều là nàng đang lừa gạt. Khi , Cố tiểu thư chỉ ngước mắt lên đầy ngạc nhiên, khẽ nở một nụ rạng rỡ, dịu dàng trấn an: "Ngươi đừng sợ, cũng cần áy náy. Ngươi cũng chỉ vì một cuộc sống no đủ hơn thôi mà, ." Ngước đôi mắt tựa hồ như nhiều nét tương đồng , Tiết Linh Tu đột nhiên còn cảm giác hoảng hốt, sợ hãi nữa. Nàng cất giọng chân thành: "Đa tạ phu nhân. Ta nhất định sẽ cất cao tiếng hát. Phu nhân thích điệu nào? Ta thuộc lòng nhiều vở tuồng, vở nào cũng thể học thêm..."

Bên trong thành Minh Châu, đêm Thất Tịch biển tấp nập chen chúc. Rõ ràng là "đào tẩu" từ cửa biển trở về, rốt cuộc Cố Lệnh Nghi và Thôi Dập chui rúc lên một chiếc thuyền hoa để trốn tránh đám đông.

Những ngọn đèn lồng giăng mắc dọc bờ sông in bóng vỡ vụn mặt nước đen thẫm. Mỗi khi mái chèo khua động, ánh sáng lung linh tản như muôn ngàn vảy vàng lấp lánh trải dài khắp mặt hồ. Thuyền hoa rập rờn, tiếng sáo nhị réo rắt. Thưởng ngoạn hoa sen, hóng gió mát lành. Chiếc thuyền nan len lỏi lướt giữa bạt ngàn lá sen. Trên mặt hồ, ngoài những lá sen xanh mướt, còn những chiếc đèn hoa đăng lung linh từ lá sen chở đầy nến sáng. Đêm Thất Tịch, Minh Châu vẫn giữ lệ lấy lá sen tươi cắm nến, thắp sáng thả bồng bềnh mặt hồ.

Thôi Dập khua mái chèo đưa thuyền giữa hồ, bốn bề bỗng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn tiếng sóng nước vỗ ì oạp mạn thuyền, "ùng ục" như tiếng cá rỉ tai chuyện trò. Hắn gác mái chèo ngang khoang, cứ thế để mặc thuyền hoa trôi lững lờ theo dòng nước dập dềnh.

Tình cảnh hiện tại âu cũng coi như thả trôi. Khi Thôi Dập ghé sát gần, Cố Lệnh Nghi vẫn yên bất động. Một nụ hôn khẽ khàng in lên trán nàng, mỏng nhẹ tựa chiếc lá úa vô tình chạm mặt nước tĩnh lặng. Nàng khẽ nghiêng đầu sang một bên, bèn rà tìm đến cánh môi nàng. Mùi hương hoa sen thanh khiết thoang thoảng lẩn khuất, mang theo sương sớm mai mát lạnh. Chiếc thuyền khẽ chao đảo, những vòng sóng gợn lăn tăn lan tỏa từng vòng, từng vòng.

Đến khi tách , nhịp thở của cả hai đều trở nên dồn dập, loạn nhịp. Cố Lệnh Nghi cúi đầu mân mê bàn tay của Thôi Dập. Lòng bàn tay ngửa lên, những ngón tay thon dài ngoan ngoãn im mặc nàng vo viên nắn bóp. Cố Lệnh Nghi vuốt ve ngón giữa của , quả nhiên nàng hề đo sai, chiếc nhẫn ngọc đeo ngón tay đó khít khươm khươm.

Nàng đang chính sự, thế mà Thôi Dập chồm lên c.ắ.n trộm một cái lên má nàng. Mặt Cố Lệnh Nghi ửng đỏ. Khổ nỗi, Thôi Dập tuy mắc bệnh khó , nhưng vẫn cứ thích dính lấy nàng mà hôn hít mãi buông. Ngẫm cũng , thể thực hiện nghĩa vụ phu thê, thì cũng chỉ đành mượn những nụ hôn để bù đắp thôi.

Cố Lệnh Nghi nghiêng đầu, thấu tình đạt lý chủ động hôn đáp lễ Thôi Dập hai cái, tay vẫn đan chặt lấy tay . Đoạn, nàng mới cất lời: "Thôi Dập, ngẩng đầu lên xem."

Hai ngước bầu trời đêm. Dải ngân hà vắt ngang trung, như thể ai đó hất tung một gáo nước rải từ hướng Đông Nam chéo thẳng về hướng Tây Bắc. Hai bên dòng sông chia cắt là hai vì sáng rực rỡ, xa xôi đối diện ngắm .

"Đó là Chức Nữ.” Nàng giơ tay chỉ về vệt rực rỡ phía Tây: "Còn vì bên Đông Ngưu Lang."

"Truyền thuyết vẫn kể rằng Ngưu Lang và Chức Nữ mỗi năm chỉ tương phùng một . Thế nhưng nếu xét theo góc độ thiên văn học, hai vì tinh tú cách xa. Ngay cả trong đêm Thất Tịch, chúng cũng chẳng thể chạm mặt ."

" dẫu chẳng thể kề cận, việc cách cả một dải ngân hà rộng lớn mà vẫn đăm đắm dõi theo đối phương, nghĩ chỉ cần thấy ánh sáng rực rỡ của , dốc trọn trái tim rung động vì , như cũng đủ mãn nguyện lắm . Chàng thấy ?"

Trải qua những tháng ngày chung sống, Cố Lệnh Nghi đinh ninh khẳng định Thôi Dập quả thực lực bất tòng tâm. Muốn khai thông tâm tư chất chứa cho Thôi Dập, nhưng sợ quá trắng trợn sẽ đ.â.m thủng lòng tự tôn của , nên nàng đành bóng gió xa xôi để bày tỏ cõi lòng .

Đương nhiên Thôi Dập chẳng mường tượng ẩn ý sâu xa đó. Hắn phản bác kịch liệt: "Suốt một năm trời đằng đẵng chạm thì mà mãn nguyện cho nổi? Như thể gọi là phu thê !"

Cố Lệnh Nghi định chia giường tách phòng ngủ riêng với ? Thôi Dập hiểu nổi cớ trong đầu nàng nảy cái ý tưởng đáng sợ đến thế. Hắn vội vàng siết chặt lấy tay Cố Lệnh Nghi, sống c.h.ế.t nhích sát rạt nàng. Tuyệt đối thể chuyện chia phòng ngủ !

Cố Lệnh Nghi trợn tròn hai mắt ngạc nhiên. Không thể đụng chạm thể phu thê nữa ? Chẳng trách đây Thôi Dập mất lo âu, thấp thỏm yên như ? Phải chăng vì cái bệnh khó , nên luôn nơm nớp lo sợ nàng sẽ tơ tưởng đến khác?

"Đâu đến mức nghiêm trọng như chứ, thì vẫn thể phu thê mà..."

"Không chuyện nữa." Thôi Dập cắt ngang, nàng kể lể dông dài thêm. Hắn bực dọc bảo: "Chuyện Ngưu Lang Chức Nữ xong , Kiểu Kiểu , nàng hãy kể cho đêm nay trời còn những tinh tú nào khác ."

Cái gì mà suốt một năm ròng rã đụng chạm chứ, điềm gở c.h.ế.t . Phải đổi chủ đề ngay lập tức.

Cố Lệnh Nghi khựng . Nhờ quá hiểu , nàng nhận ngay sự vui của Thôi Dập. À, hóa Thôi Dập thẹn quá hóa giận đây. Trong thoại bản chẳng sai, đối với vấn đề , tâm lý nam nhân luôn cực kỳ nhạy cảm và dễ tự ái. Xem việc khuyên giải, đả thông tư tưởng cho Thôi Dập cần mưa dầm thấm lâu, từ từ từng bước một, chứ d.ụ.c tốc thì bất đạt.

Cố Lệnh Nghi đành ngoan ngoãn hùa theo, chuyển chủ đề. Nàng đầu , tỉ mỉ chỉ tên từng chòm một, từ Hà Cổ, Tâm Túc, cho đến Thiên Tân, Liễn Đạo... Chiếc thuyền bềnh bồng lắc lư nhẹ nhàng như một chiếc nôi êm ái. Giọng nàng đều đều, mỗi lúc một nhỏ dần, nhịp độ cũng thưa thớt hẳn. Bờ vai Thôi Dập bỗng chùng xuống một nhịp. Hắn cúi đầu , nàng khép hờ đôi mắt, hàng mi dài cong vút ngoan ngoãn rủ xuống, nhịp thở trở nên đều đặn, sâu thẳm.

Khoảng thời gian , Cố Lệnh Nghi thường xuyên thức trắng đêm để quan trắc thiên văn, quả thực nàng kiệt sức . Hắn cởi chiếc áo choàng ngoài, nhẹ nhàng khoác lên bờ vai mỏng manh của nàng.

Hôm , vì tối qua ngủ sớm, nên lúc Cố Lệnh Nghi tỉnh giấc thì Thôi Dập vẫn còn đang chìm trong mộng mị. Ánh ban mai mới chỉ hắt những vạt sáng lờ mờ xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, gian tĩnh mịch bao trùm. Khi Cố Lệnh Nghi khẽ cựa chống tay dậy, Thôi Dập cũng rục rịch động đậy, mi mắt chớp chớp như đang cố gắng đấu tranh để mở . Cố Lệnh Nghi dịu dàng đưa tay vuốt ve đầu , cất giọng nhẹ bẫng: "Còn sớm lắm, ngủ thêm lúc nữa . Ta chỉ dậy uống ngụm nước thôi."

Nghe , Thôi Dập bèn ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ tiếp.

Cố Lệnh Nghi bước xuống giường, nhưng tìm nước uống, nàng tiến về phía tủ đồ và mở . Khi nàng giường, Thôi Dập ngủ say sưa. Nàng nắm lấy tay , cầm chiếc nhẫn chạm khắc hình cánh hoa mai, từ từ đẩy qua đốt ngón tay, trượt xuống tận kẽ ngón. Kích thước vặn như in. Thôi Dập những đốt ngón tay rõ rệt, khi đeo nhẫn trông cực kỳ thanh tao, hút mắt. Nàng ngắm nghía một chốc, xòe bàn tay đặt sát bên cạnh. Hai chiếc nhẫn ngọc sánh đôi, thoáng qua ngay là đồ đôi .

Thôi Dập hề gì lúc đeo nhẫn, nhưng vì Cố Lệnh Nghi cứ nghịch ngợm bàn tay mãi, lật qua lật xoay vòng vòng, rốt cuộc Thôi Dập cũng mở bừng mắt: "Tay chơi vui lắm ?"

Lời dứt, ánh mắt cũng trượt xuống ngón giữa tay .

Đã thêm một chiếc nhẫn tự bao giờ.

Hắn sững sờ ngơ ngác một nhịp, ngước mắt lên.

Khóe môi Cố Lệnh Nghi cong lên thành một nụ rạng rỡ: "Ừm, quà tặng đấy, mỗi một chiếc. Chẳng lúc dâng lễ vật chúc mừng đại ca và đại tẩu phu thê thì đeo nhẫn đôi ? Lẽ dĩ nhiên là thì chúng cũng ."

"Còn nữa, Thôi Dập , là phu thê kết tóc xe tơ, về một vấn đề tế nhị... tuyệt đối sẽ khinh thường chê bai , đừng lo lắng suy nghĩ lung tung nữa."

Thôi Dập lúc còn đang bận rộn cài mười ngón tay đan chặt với Cố Lệnh Nghi. Hai chiếc nhẫn chạm khẽ , đây chính là sự sắp đặt hảo nhất của đất trời dành cho một đôi trời sinh. Nghe Cố Lệnh Nghi bảo chê bai , Thôi Dập ngước đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa muôn vàn vì tinh tú: "Kiểu Kiểu, nàng đối với quá."

ngẫm , điểm nào để Cố Lệnh Nghi chê bai cơ chứ?

Khẽ suy nghĩ vẩn vơ một chút, cũng tự nhận thấy gây cơ man nào là lầm lớn nhỏ, nhiều đếm xuể. Ấy mà nàng vẫn bao dung, hề hắt hủi . Cố Lệnh Nghi quả thực quá với .

 

 

Loading...