Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Tiết tử

Cập nhật lúc: 2025-11-16 06:55:09
Lượt xem: 463

Tháp Tỏa Yêu sụp đổ tạo nên âm thanh kinh thiên động địa. Trên tầng trời thứ hai bảy, cảnh vật im ắng như tờ. Chư thần thở dài lặng lẽ rời , chẳng ai còn để ý đến Hồng Liên tiên t.ử của Dao Trì vẫn đang vùi lấp chân tòa bảo tháp chín tầng .

Đau đớn tột cùng khiến nàng tỉnh . Vừa mở mắt, một vệt m.á.u đỏ thẫm loang tầm . Đôi chân nàng đá Phược Ma c.h.é.m đứt lìa. Trước mặt là đống đổ nát đen ngòm của bức tường trong tháp Tỏa Yêu. Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống những tia sáng u ám. Cơn đau như hàng ngàn sợi tơ nhện quấn chặt, bó như một cái kén, khiến nàng thoát .

Yêu khí chư thần phong ấn, cuồn cuộn như bầy giao long giữa trời đông, hóa thành vô trận mưa máu, tựa dải lụa đỏ ngang trời .

Mưa m.á.u rơi xuống mặt nàng, cái lạnh thấm sâu từng thớ thịt. Mồ hôi lạnh từng giọt tí tách rơi trán. Cổ họng khô khốc, nghẹn đắng, thốt nên lời.

Đau quá! Nỗi đau ngừng giày vò thể nàng.

Lúc , nàng chẳng nên cầu sống mong c.h.ế.t, càng nên kêu gào với ai. Sự đau đớn khiến nàng thể nhúc nhích, ngay cả việc tự kết liễu đời cũng thành xa xỉ.

Trong làn mưa mù giăng khắp, nàng chợt nhớ lý do tới nơi : là để giúp Tang Tịch - bạn của giải cứu yêu của khỏi tháp Tỏa Yêu. Xông tháp Tỏa Yêu là trọng tội, sẽ tước vĩnh viễn tiên tịch. Lẽ nào nàng ? Chỉ là... nàng quá ỷ vận may của .

vận may dẫu nhiều, cũng ngày cạn kiệt.

Lần , cứu bình yên rời . Kẻ dùng hết vận may như nàng, chỉ thể ở , gánh chịu sự phẫn nộ vì mạo phạm tòa bảo tháp chín tầng .

Khi tháp sụp đổ, đá Phược Ma từ đỉnh tháp rơi xuống, nhanh như băng, sắc như rìu bén, biến ba tấc đất mặt nàng thành tro bụi. Nàng chỉ kịp thốt lên một câu: "Đừng đầu ."

"Đừng đầu."

Trong khoảnh khắc đá Phược Ma c.h.é.m ngang, nàng thấy ôm con gái , cẩn thận bước qua biển khói mù mịt. Hắn lời nàng, chẳng một ngoảnh .

Từ tầng trời thứ hai bảy, chẳng thấy bóng dáng thiên cung. Không họ an thoát ? Vì cứu họ, nàng bỏ mạng nơi . Thực , nàng ngờ nguy hiểm đến thế. Trước khi , nàng còn tự nhủ đây là cuối. Chỉ cần thoát khỏi Cửu Trùng Thiên, nàng sẽ vì hai chữ "bạn bè" mà rút đao tương trợ nữa. Những ngày tháng an nhàn tự tại đang chờ đợi nàng phía . Ai ngờ, lời tự dặn thành lời tiên tri chẳng lành. Đây quả thực là cuối, cuối thật .

Thân là thần tiên, c.h.ế.t t.h.ả.m trong tháp Tỏa Yêu, dù là nàng cũng thấy thật mất mặt. Nàng cố bám những mảnh vụn đá, cố lê khỏi đống đổ nát. động đậy, như ngàn vạn lưỡi đao xé nát từng thớ thịt.

Nàng dòng m.á.u của chảy loang đá Phược Ma, hòa biển Phiền Não. Nơi dòng m.á.u chảy qua, sen hồng nở rộ. Chỉ trong chốc lát, khắp tầng trời thứ hai bảy rực rỡ sắc hồng.

Ba ngàn thế giới, là hồng liên? Mỗi hoa nở tàn, đều là một vẻ vô tiền khoáng hậu. Huống chi nàng là hoa chủ, kẻ đỉnh cao nhất của hoa thần khắp tứ hải bát hoang.

Nàng sắp c.h.ế.t . Dù sở hữu sắc xuân ngàn dặm, bầu trời cũng chỉ vì một nở hoa cuối cùng .

Yêu khí lan tràn bỗng ngưng tụ thành hình khổng lồ, đập mạnh lồng Thiên Cang, phát những tiếng gầm kinh hãi.

Lúc mặt trời lên, cũng là lúc yêu ma lộng hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/tiet-tu.html.]

Nàng còn hi vọng ai tới cứu. Sau khi tỉnh dậy, quả thực một khoảnh khắc nàng nghĩ tới điều . tháp Tỏa Yêu sụp đổ, ngàn vạn yêu khí hoành hành, chư thần tướng nơi tầng trời thứ hai bảy dùng lồng Thiên Cang phong ấn tòa tháp. Bởi lẽ, khắp Cửu Trùng Thiên , chẳng ai đủ sức trấn áp thứ yêu khí giam cầm hơn trăm triệu năm, đến mức ngưng tụ thành yêu vật khổng lồ đầy oán khí . Nàng chấp nhận phận .

Nàng sinh từ tiên thai, mà do linh khí ngưng tụ, tu luyện thành hình. Vốn trừ bỏ thất tình lục dục, dù may mắn cứu, thì ước trong lòng cũng chỉ là xa vời. Vì ... cứ thế cũng .

Kiếp , thực cũng chẳng còn gì khiến nàng lưu luyến. Không khỏi tháp Tỏa Yêu cũng đành. Dù trở thành trò , cũng chẳng còn quan trọng, bởi nàng còn gì nữa.

Đang an nhiên chuẩn khép mắt, giữa biển mây mênh m.ô.n.g bỗng vang lên tiếng sáo du dương. Dưới âm thanh , yêu khí như mãnh thú đao bén chạm trúng yếu hại, điên cuồng gầm thét. Còn nỗi đau đang bủa vây lấy nàng, bỗng chốc tan biến. Nàng chỉ kịp mở to đôi mắt.

Trong tầm mắt mênh mông, phía xa xa, một cơn sóng lớn ẩn hiện. Con sóng trắng xóa tựa cự long, tỏa ánh hào quang rực rỡ.

Nàng đưa tay dụi mắt, nhưng còn chút sức lực. Cơn sóng cứ lớp chồng lớp khác, tựa thiên quân vạn mã ào ạt kéo đến. Nơi nào yêu khí qua, chỉ chốc lát tiêu tan dấu vết. Sau khi màn mưa rửa sạch màu máu, tiếng sáo du dương vang vọng khắp nơi. Tầng trời thứ hai bảy như tái sinh.

Cảnh tượng , tiếng sáo , khắp tứ hải bát hoang, nàng chỉ một . , giờ phút lẽ đang mặc giáp chinh chiến với Ma tộc nơi Nam Hoàng mới .

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, một đôi hài gấm trắng hiện mặt. Dẫu khắp nơi nhuốm máu, đôi hài vẫn nhiễm chút bụi trần. Tiếp theo, giọng lạnh lùng của đó vang lên: "Ta mới chỉ rời vài ngày, mà nàng để bản trở nên t.h.ả.m hại đến ?"

Nàng gắng gượng ngẩng đầu, vị thần quân đang xổm mặt. Gương mặt tái nhợt cố gượng nở một nụ khổ, nhưng lời thành câu: "Ta... chỉ nghĩ... sẽ gặp may..."

Làn khói tan dần, ánh sáng trắng xuyên qua lồng Thiên Cang chiếu rọi từng ngóc ngách tầng trời thứ bảy. Nàng thể rõ khuôn mặt , chỉ cảm nhận một bàn tay lạnh giá khẽ chạm : "Nàng thực sự cho rằng, tất cả chỉ là may mắn ?"

Lần đầu tiên với nàng như thế. Trước giờ, từng những lời .

Có lẽ khi con sắp c.h.ế.t, nhiều chuyện từng nghĩ thấu bỗng trở nên rõ ràng. Thật buồn , một thần tiên như nàng tin thứ gọi là vận may.

Khi vùi tháp Tỏa Yêu, lúc đau đớn nhất, nàng cũng rơi lệ. Cả đời nàng từng , vì kiên cường, mà bởi hồng liên vốn vô lệ. Sen hồng lệ, đau thương sẽ máu. Từng giọt m.á.u chảy từ khóe mắt, lăn gương mặt trắng bệch.

Nàng hiểu quá muộn, trả lời cho . Máu ngưng thành từng viên hồng ngọc, rơi lòng bàn tay . Nàng hé môi, dùng chút sức lực cuối cùng để một câu trọn vẹn: "Nếu như kiếp , Tam điện hạ..."

Nàng nắm lấy tay : "Nếu như kiếp ..." Thời khắc cuối cùng điểm, sen hồng tràn ngập đất trời trong chốc lát hóa thành điêu linh. câu cuối cùng vẫn kịp trọn vẹn. Bàn tay trắng bệch của nàng buông thõng khỏi tay . Trên khóe mắt nhắm nghiền, một viên hồng ngọc nhỏ vẫn còn vương .

Hắn cúi xuống nàng lâu, đặt những viên hồng ngọc trong lòng bàn tay lòng bàn tay lạnh giá của nàng, khép chặt : "Nếu như kiếp , nàng sẽ thế nào hả Trường Y?"

Biển Phiền Não sóng dâng ngàn thước, Ưu Đàm hoa mấy độ nổi trôi. Những đóa hoa trắng lay lắt trong màn mưa tràn ngập.

Nếu như kiếp .

thần tiên thì kiếp .

Loading...