Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Quyển 4: Vĩnh Sinh Hoa - Chương 56
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:51
Lượt xem: 121
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, ba ngày trôi qua nhanh.
Bởi vì kế hoạch là đợi khi Liên Tống luyện đỉnh xong thì mấy sẽ chia lấy ba loại nguyên thần lực Phong Thổ Hỏa, cho nên mấy ngày nay tất cả đều nhàn rỗi. Tổ Thị tĩnh dưỡng hai ngày, đến cung Thái Thần một chuyến, tìm Đế Quân thương lượng phân công ba loại nguyên thần lực .
Hỏa thần Tạ Minh lấy hóa Minh Ty, tất nhiên là vũ hóa, nguyên thần lực theo lý là do con cái cái kế thừa. Trước đây Đế Quân đến Minh Ty lấy Phong chủng và Hỏa chủng, quyết định với Bạch Minh chủ Tạ Họa Lâu là lúc nào cũng thể đến Minh Ty lấy linh châu chứa nguyên thần của Tạ Minh.
Cân nhắc đến mối quan hệ giữa Sắt Già và Tạ Minh, Đế Quân từng hoài nghi, liệu Sắt Già đang ngủ say ở Minh Ty , bèn tiện miệng hỏi Tạ Họa Lâu. cơn gió đầu tiên thế gian mặc dù quanh quẩn ở sông Ức Xuyên, nhưng Phong chủ ở trong Minh Ty.
Nói cách khác, đợi khi Liên Tống luyện xong đỉnh lò, bọn họ tốn nhiều công phu để tìm, chỉ linh châu hệ Thổ của Địa Mẫu Nữ Oa và linh châu hệ Phong của Phong chủ Sắc Già.
Đế Quân suy nghĩ một hồi, bèn phân công cho .
Phân công của là như thế : Tổ Thị và Liên Tống tìm linh châu hệ Phong và Linh châu hệ Thổ; Linh châu hệ Hỏa thì giao và việc thiết kế pháp trận trấn áp Khánh Khương, thì giao cho . Dù khi phụ thần, Thiếu Quán, Mặc Uyên vũ hóa, thì ở Bát Hoang ngày nay, thì chẳng Thần Ma Quỷ Yêu nào vượt qua trong phương diện lập pháp trận .
Tổ Thị ý kiến gì với phân công , còn cảm thấy Đế Quân phân chia lý. Có thể thấy nàng là một vị thần giỏi ăn, nếu Liên Tống ở đây, thì kết quả phân công chắc chắn là giao hết mấy thứ phiền toái cho Đế Quân, hai họ chỉ cần lấy linh châu hệ Hỏa là .
Buổi chiều, Tổ Thị trở cung Nguyên Cực, thương lượng với Tuyết Ý nửa canh giờ về việc tìm kiếm Phong chủ Sắt Già, nghị sự kết thúc bao lâu thì Tuyết Ý phụng mệnh Tổ Thị rời khỏi Cửu Trùng Thiên, trở về Cô Dao.
Tuyết Ý , Cốt Dung tới. Nàng đến mời Tổ Thị dạo.
Ở trời một tháng, Cốt Dung cứ rảnh là đến tìm Tổ Thị ngoài dạo. Hôm nay nàng dẫn Tổ Thị đến cung Nguyên Cực ở góc phía tây hoa viên.
Nhắc tới cũng thật trùng hợp, phòng "Bạch Ngọc Lâu" mà Liên Tống đang bế quan cũng tọa lạc ở góc tây hoa viên.
Cốt Dung dẫn Tổ Thị về phía tây, trực tiếp tới tòa Bạch Ngọc lâu ở góc tây hoa viên.
Trong đầu Tổ Thị từ từ đ.á.n.h một dấu chấm hỏi, cho rằng Cốt Dung là cố ý dẫn nàng tới tìm Liên Tống, thì mím môi định ngăn Cốt Dung . Cốt Dung vòng qua nàng nhào tới bên cạnh cái ao nhỏ phía .
"Tiểu Hắc Ngư." Cốt Dung gọi bằng vẻ mặt trìu mến: "Mau đây, tỷ đến thăm bé !"
Sau đó thấy nước hồ d.a.o động, một con cá nhỏ màu đen xinh rẽ sóng lăn tăn bơi lên.
Cốt Dung lập tức vui vẻ ngửa tay biến mấy quả tiên nhỏ, đút cho con cá nhỏ mật gọi là là "bé con".
Tổ Thị cũng học theo dáng vẻ của Cốt Dung, biến hai quả tiên đưa cho con cá nhỏ ăn.
Ánh chiều tà dần nhạt , một cơn gió thổi tới, hàng hoa Anh đào mùa hạ bên ao khẽ lay động, cánh hoa màu phấn hồng bay xuống lả tả.
Tổ Thị dựa tàng cây Anh đào. Hoàng hôn yên tĩnh, hoa rơi như mưa, Cốt Dung bên cạnh vô ưu vô lo ầm ĩ, tất cả vẻ tĩnh lặng quả thực chân thật, giống như thời gian ngày xưa trở , giống như các nàng trở thời gian yên tĩnh núi Cô Dao. Mà đại kiếp nạn sắp tới, ba năm sẽ nhanh chóng qua , nàng thời gian như sẽ còn nhiều nữa.
Tổ Thị đưa đón lấy một cánh hoa Anh đào, nhớ tới mùa hè ở Cô Dao.
Đã ba tháng về Cô Dao, bỏ lỡ thời gian cuối xuân và đầu hạ ở Cô Dao.
Nàng thổi lòng bàn tay, cánh hoa bay , ánh mắt nàng dời về cơn mưa hoa đang bay tán loạn theo gió, cảm khái: "Hoa Băng Tiêu ở Cô Dao hẳn là nở nhỉ, gió nhẹ phất hoa, hoa Băng Tiêu nở rộ gió mát mang khỏi đầu cành, cảnh hoa rơi thắng tuyết đó nhiều năm thấy.
Cốt Dung , vỗ vỗ đầu cá nhỏ trong hồ, ý bảo nó tự chơi . Lại về phía Tổ Thị, cũng tỏ hoài niệm: "Hoa Băng Tiêu rơi quả thực , cũng lâu thấy, tôn thượng đang nhớ Cô Dao ?" Nàng lập tức chủ ý: "Hay là... Chúng trở về Cô Dao một chuyến , tính toán thời gian thì lúc đang độ hoa Băng Tiêu nở rộ , chúng về bây giờ khi sẽ bắt kịp đợt hoa rơi thắng tuyết cuối cùng đó!"
Nàng càng càng cảm thấy khả thi: "Cứ Tam hoàng t.ử sắp luyện xong cái đỉnh , nhưng kết thúc mấy ngày mà còn xong, ai khi nào mới xong?"
Tổ Thị do dự : "Chuyện ..."
Dưới ánh mặt trời phiếm trắng, bầu trời tán cây che khuất chợt tuyết rơi. Cốt Dung sửng sốt một hồi, đưa tay đón lấy tuyết rơi. Đợi tuyết rơi tới mắt, nàng mới phát hiện, theo lý thì chúng nó chỉ thể sinh cùng hoa Băng Tiêu như ở Cô Dao thôi.
Hoa bay đầy trời, giống như tuyết rơi, tựa như nàng về với ánh hoàng hôn giữa hè, cánh hoa như tuyết bay khắp núi Cô Dao.
Chỉ khác là những bông hoa xuyên qua lòng bàn tay của nàng, xuyên qua thể nàng.
Cốt Dung kinh ngạc đến ngây ngốc: "Đây là... ảo ảnh!"
Nàng kinh ngạc về phía Tổ Thị: "Tôn thượng, đây là ảo ảnh ngài ?"
Tính tình của Cốt Dung vốn yểu điệu, thích mấy thứ tinh xảo mềm mại , nhưng hoạt bát, hỏi xong cũng đợi Tổ Thị trả lời, lập tức chơi đùa với ảo ảnh của hoa Băng Tiêu.
Tổ Thị về phía Bạch Ngọc Lâu cách đó vài bước, phát hiện cửa sổ lầu một vốn đóng chặt hé . Phía cửa sổ hé mở dường như một bóng màu trắng đang . Tổ Thị che giấu cúi đầu, bên môi hé một nụ .
Cốt Dung đoán sai , con mưa hoa do nàng tạo . Nàng xoay , ngón tay khẽ ngoắc, thoáng cái nặn một quả cầu gian trong suốt. Cầu gian đón lấy vài cánh hoa Băng Tiêu, giữ chúng nguyên vẹn bên trong. việc là nàng đưa lưng về Bạch Ngọc Lâu mà , cho nên nhưng động tác bí mật đều ai thấy.
Đến đêm, Tổ Thị mất ngủ.
Trong điện Hi Di, nàng giường ngọc, cầu gian lồng ngoài cánh hoa Băng Tiêu nàng ném lên nóc giường, rơi xuống, nàng chụp lấy ném lên, rơi xuống... Cứ như thế lặp lặp nửa canh giờ.
Trong nửa canh giờ , nàng nhớ đến thời gian ở chung ba tháng với Liên Tống, đó sóng gợn lăn tăn mang . Mà trong ba tháng , nhiều tình cảm nàng từng nghiêm túc để tâm, cũng giống như nhưng chiếc vỏ sò trắng cơn sóng để khi thủy triều xuống, rõ ràng khiến cho ý thức sự tồn tại của chúng.
Là như ư.
Thì là như .
Nàng hít sâu một , bỗng dưng dậy, đưa quyết định.
Cùng lúc đó, bầu trời xuất hiện một vệt cầu vồng đêm. Ánh sáng bảy màu của cầu vồng chiếu cửa sổ đóng, mặc dù yếu ớt, nhưng cũng đủ khiến một mất ngủ để tâm. Tổ Thị mở to mắt, đến gần cửa sổ.
Cầu vồng cong cong, những vì treo ở chân trời vây quanh, giống như một cây cầu đầy màu sắc.
Thì tiểu tam lang cũng ngủ. Nàng đó một hồi, nắm lấy quả cầu gian bước khỏi Hi Di điện, lúc viện suy nghĩ gì đó, xoay bước về phía nhà bếp.
Trong phòng luyện đan ở góc tây hoa viên, lửa đỉnh ba chân khắc năm nguyên tố Phong Hỏa Thủy Thổ Quang rút , hiện chân hình trang nghiêm. Thần khí hiếm đời, cầu vồng đêm tượng trưng cho điềm lành cũng xuất hiện. Tam điện hạ đặc biệt chọn thời gian luyện thành đêm khuya, lúc tất cả đều ngủ, quá nhiều để ý đến cầu vồng , cùng tiết kiệm nhiều phiền toái cho .
Giờ tý là giờ cực âm, Tam điện hạ đặt đỉnh mới luyện thành hồ Tụ Linh. Mười hai canh giờ , đợi nó tụ khí xong, sẽ lấy nó khỏi hồ Tụ Linh, thế là đại công cáo thành.
Sau khi cất kỹ cái đỉnh , Tam điện hạ một leo lên nóc Bạch Ngọc Lâu, như thế mái hiên một lát, lấy sáo đặt bên môi, tùy ý thổi hai khúc nhạc.
Hoa viên phía tay chẳng khác gì mê cung, thể thuận lợi tới Bạch Ngọc Lâu, Tổ Thị cũng cảm thấy chẳng dễ dàng. Nàng nâng đèn lồng lên, thấy tòa Bạch Ngọc Lâu nguy nga hoa và cây cối trồng lầu che khuất một nửa, giống như một mỹ nhân như ẩn như hiện trong bóng đêm, âu cũng là phong cảnh đáng xem.
cảnh quan đáng xem nhất là ở mái nhà.
Trên nóc nhà, tiểu tam lang mặc áo trắng nhẹ nhàng, đang cong một chân , cụp mắt thổi sáo.
Đây là đầu tiên nàng thấy thổi sáo. Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua tay áo , mà tiếng sáo vang lên bên môi, màn quả thực phong lưu thoải mái, khiến nàng nín thở.
Sau khi giải độc Đằng Yêu khôi phục thần trí, Tổ Thị từng ngẫm mối quan hệ giữa với Liên Tống.
Không tối nay nàng mới bắt đầu nghĩ đến chuyện .
Thiên Bộ với nàng, nàng trúng tình độc, là loại độc phóng đại d.ụ.c vọng trong lòng. Mà sáng sớm hôm đó khi tỉnh , nàng vẫn nhớ đang mơ giấc mơ hoang đường như nào khi trúng độc hôn mê. Đó hẳn là bởi vì tình độc. Lúc đó nàng cực kỳ khiếp sợ, bởi vì nàng cũng cảm giác với tình dục. Nàng nhớ rõ trong kiếp thứ mười sáu nàng chuyển thế, cũng từng dùng loại độc với nàng, nhưng khi đó nàng cảm giác gì đặc biệt, vì bây giờ đối với Liên Tống...
Khi sự khác biệt rõ ràng bày mắt khiến nàng thể đối mặt, nàng suy nghĩ thật lâu, cuối cùng đưa một kết luận, tiểu tam lang đặc biệt với nàng.
Từ khi gặp , nàng gần gũi với , cũng tin tưởng ỷ . Cả đời của nàng, bao gồm phàm nhân mười sáu đời, bao giờ đối với ai như thế. Điều đủ để rõ khác biệt đối với nàng.
Lúc biến thành tiểu Quang Thần, nàng học ham chiếm hữu từ chỗ . Nàng sẽ vì thích tiểu Tổ Thị, mà trong tiềm thức trưởng thành trở . Sẽ vì trêu chọc và gần gũi chừng mực với nàng mà oán giận. nàng bao giờ thực sự giận . Tất cả những cảm xúc vi diệu xem đều vì mà . Nàng cũng cảm xúc như thế với khác.
Trước đây nàng cũng từng nhận sự khác thường , lúc đó nàng cứ dùng việc hai lập Phệ Cốt Chân Ngôn để giải thích, nhưng hôm nay nghĩ , Phệ Cốt Chân Ngôn chẳng qua chỉ là một chú ngữ, chú ngữ chỉ thể uy h.i.ế.p song phương ký kết chú ngữ vi phạm lời hứa phản bội lẫn mà thôi, thể sai khiến tình cảm và trái tim của một ? Ngay từ đầu nàng đối xử đặc biệt với , nhất là khi trúng độc, d.ụ.c vọng trong lòng phóng đại, nàng chủ động chạm , đây là bởi ? Tất nhiên là bởi vì, bởi vì...
Lúc đó nàng chạm một góc của câu trả lời chính xác, nhưng chỉ vì chút mơ hồ và chắc chắn, mà khi nàng vượt qua sự do dự trong lòng, tiến thêm một bước xác định đáp án , thì thái độ của Liên Tống nàng thấy nghi ngờ và sợ hãi, khiến nàng thể dừng .
Hắn giống như đang trốn nàng .
Sau khi chắc chắn rằng đang trốn tránh , thì nàng nghi ngờ sự hoang đường đêm đó giấc mơ, mà thực sự xảy , bởi vì Liên Tống trong lòng nàng, thể đối mặt với chuyện xảy đêm đó nên mới bắt đầu tránh né nàng.
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn suy nghĩ về chuyện , và cũng vì thế mà buồn bực. Cho đến chạng vạng tối hôm nay.
Chạng vạng hôm nay, trong hoa viên phía tây, Bạch Ngọc lâu, Liên Tống tặng nàng một cơn mưa hoa Băng Tiêu. Vậy nghĩ là chán ghét nàng mà trốn tránh.
Nàng đến nhân thế tu hành, học đủ các loại tình cảm, chỉ từng tự trải qua tình yêu nam nữ, nàng cũng cảm thấy cần hiểu loại tình cảm . một khắc , khi ảo ảnh của hoa Băng Tiêu bay cùng gió, dịu dàng xuyên qua đầu ngón tay của nàng, nàng tự hiểu cảm giác của nàng đối với Liên Tống... là thích.
Nàng cực kỳ chân thật chạm đáp án chỉnh .
nàng cũng sực nhớ , là một vị thần tương lai. Cho nên mặc dù Liên Tống ở cửa sổ phòng luyện đan nàng, thì nàng cũng tìm .
bây giờ nàng cam lòng.
Vừa mới ý thức sự yêu thích , nàng từ bỏ nó ? Sao thể cam tâm chứ? Sau khi trở về Hi Di Điện, nàng suy nghĩ hồi lâu về quá khứ và tương của nàng và Liên Tống.
Nàng bao giờ cố gắng chống phận. Sau khi tiên tri ba năm nàng c.h.ế.t vì hiến tế, mà là Khánh Khương g.i.ế.c c.h.ế.t, khiến từ khi chào đời đến nay, đầu tiên nàng thử đổi vận mệnh. Nàng liệu thành công . Trước đây nàng từng nghĩ kỹ về chuyện . Bởi vì mặc dù thể thành công, mặc dù c.h.ế.t giá trị, nhưng đó là vận mệnh, nàng từng phản kháng nhưng phản kháng , thế nên nàng đành tiếp nhận. hôm nay, nàng tiếp tục chấp nhận một kết cục thể thành công. Nàng ước gì sẽ sống tiếp. Nếu sống tiếp, nàng thể...
Nói cũng , nàng và tiểu tam lang xứng đôi ? Tuy rằng bối phận của nàng lớn một chút, nhưng tuổi tác cũng sấp xỉ tiểu tam lang, hai còn là thần tự nhiên, cũng coi như môn đăng hộ đối, là một mối nhân duyên vô cùng .
Mặc dù tiểu tam lang tình cảm gì với , nhưng tuyệt đối ghét.
Còn ba năm, nếu bọn họ thể vượt qua kiếp nạn , nếu nàng thể sống sót, bọn họ sẽ tương lai.
Cho nên thể tìm một cái cớ để tiểu tam lang chờ một chút, ba năm đừng tìm tiên t.ử khác, cũng đừng nạp phi tử? Đây là một giải pháp ? Nàng ở trong điện Hi Di suy nghĩ lâu, cảm thấy chuyện thể thực hiện .
Sau khi hạ quyết tâm, nàng trì hoãn nữa, bởi chạy đến đây ngay trong đêm.
Trước Bạch Ngọc Lâu, Tổ Thị một lúc lâu, đợi khúc nhạc kết thúc, Liên Tống cúi đầu nàng, nàng mới bay lên nhóc nhà.
Vừa mới thấy Tổ Thị, trong lòng Tam điện hạ còn động, nhưng lúc điều chỉnh tâm trạng, bình tĩnh như thường gọi nàng: "Muộn thế , tới đây?"
Tổ Thị xuống bên cạnh , đặt chiếc đèn lồng khảm minh châu sang một bên, hóa một chiếc bàn nhỏ đặt giữa hai , đó đặt hộp thức ăn gỗ mun trong tay lên bàn mở , lấy một cái bát nước đá đang bốc hàn khí: "Ta thấy cầu vồng đêm, đến chúc mừng ngươi luyện thành thần khí, thuận tiện mời ngươi ăn đá." Nàng mím môi, đôi môi như Anh đào đỏ, nở nụ : "Cũng là để cảm ơn cơn mưa hoa ngươi tặng lúc chạng vạng, chén đá là cho ngươi nếm thử."
Sau khi tà lực của Tây Hoàng nhận loại bỏ hết khỏi cơ thể nàng, gương mặt như ngọc Phù Dung cuối cùng cũng tái nhợt như , trong làn da lạnh lẽo như ngọc ửng hồng như son, chứng tỏ chủ nhân của nó khỏe mạnh việc gì. Đây là dáng vẻ mà Liên Tống quen thuộc hơn.
Tam điện hạ im lặng thu tầm mắt , gương mặt quen thuộc khiến hoảng hốt , bưng bát đá bào lên, hời hợt : "Chỉ vì lơ đãng ngươi chuyện với Cốt Dung, ngươi nhớ nhà nên tiện tay thôi, cần gì đặc biệt một chén để báo đáp ?"
Nàng liếc một cái, lấy một cái bát nhỏ hơn và thìa bạc lớn : "Ai cho ngươi cả chén? Ngươi chỉ một nửa thôi." Nói xong cầm thìa nghiêng tới, là ý phân thịt quả trong trong bát đá .
Không nàng nữa, nhưng nhịn . Bây giờ mặt nàng vẫn còn chứa sự ngây thơ lúc mười lăm mười sáu tuổi ở phàm thế, nhưng vì trưởng thành nên thần thái còn ngây thơ như , hiện sự trong trẻo nhưng lạnh lùng. Kiếp đó, khắp núi sông, lúc tìm thấy nàng ở sa mạc Giáng Nguyệt cũng là ánh mắt như thế . Mà lúc , khi nàng keo kiệt "Ngươi chỉ một nửa", khuôn mặt vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng khẽ mỉm , xinh yêu kiều. Trước giờ thích dáng vẻ thế của nàng, khiến nhịn ... nhịn trêu chọc nàng.
Khi chiếc thìa bạc nàng với tới, bàn tay bưng chén đá của lùi về phía . Bát nước đá từ tay đổi sang tay trái, tay trái dời , nàng chỉ thể trèo lên mới với chén đá bào .
Nàng trừng mắt, buông thìa xuống : "Tiểu tam lang, ngươi cảm thấy trẻ con ?"
Hắn bật : "Một cái bát đá nhỏ như mà chỉ chia cho một nửa, nàng ấu trĩ ? Nàng chỉ ấu trĩ, mà còn keo kiệt."
Nàng quên quá khứ, cũng chấp nhận quá khứ, khiến tức giận. Khi tâm ma tra tấn, thậm chí còn hận nàng, gặp nàng. khi thấy nàng, thấy biểu cảm sinh động như thế của nàng, thấy nàng gần gũi một cách vô thức như thế, đến sự oán trách cũng chợt trở nên mật, chống đỡ nữa đây? Bao nhiêu sự cam lòng đều chỉ thể chôn xuống đáy lòng.
Nàng phát giác tâm tư phức tạp của , phản bác lời của , nàng hừ một tiếng: "Ai keo kiệt? Ta chỉ là cảm thấy ăn đá bào nhiều quá nên mới nhiều thôi." Lại nghiêm túc trừng : "Vốn tưởng một chén đá đủ cho hai chúng ăn, ai tiểu tam lang ăn giỏi như thế? Nếu ngươi ăn cả chén thì cho ngươi hết đó." Miễn cưỡng xong, miễn cưỡng giục : "Vậy ngươi mau nếm thử hương vị , miệng ?"
Hắn thích dáng vẻ sống động của nàng, chợt thấy vui lòng, nếm t.ử một miếng trái cây trong đá bào. Mùi vị thơm ngọt quen thuộc tan trong miệng, hương vị giống hệt với mùi vị nàng cho ở trong tiểu Sa la cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/quyen-4-vinh-sinh-hoa-chuong-56.html.]
Hắn chợt thất thần.
Gió đêm lạnh, lời ngày xưa của nàng phảng phất bên tai: "Không món khác, chỉ bát bào thôi, ăn khen đấy!"
Khi đó cố ý khen nàng, nếm thử một miếng : "Sao nàng thích ăn ngọt như ?"
Nàng kinh ngạc kéo tay qua nếm một miếng, ánh mắt long lanh qua : "Thế là ngọt ? Có ngọt gì ." Ánh mắt lóe lên: "Chẳng lẽ thích ngọt?"
Tất nhiên là thích .
lúc đó trả lời nàng, khi trêu chọc nàng xong, bèn kéo nàng xuống hôn lên môi nàng.
Đó đúng là thời gian tuyệt vời.
Khi đó, một lòng cho rằng bọn họ còn nhiều thời gian như thế.
Ai giữa bọn họ cuối cùng thành như .
Hắn nếm thử bát đá bào trong tay.
"Ngon ?" Tổ Thị chống má hỏi .
Ánh mắt chờ mong giống y hệt nhiều năm .
Liên Tống kinh ngạc nàng một lúc, cũng trả lời là ngon : "Ừ, thích." Nàng hỏi một đằng trả lời một nẻo. Rõ ràng thích, nhưng trong giọng chứa sự đau lòng.
Tổ Thị để ý. Nhìn ăn từng đá bào, nàng yên lặng một lát, bỗng nhiên giơ tay dời chiếc bàn nhỏ giữa hai , nhích gần nghiêng đầu : "Tiểu tam lang, với ngươi một chuyện."
Nhiệm vụ tối nay của nàng quan trọng, khi bàn chuyện tuyển phi trễ của thì chuyện quan trọng khác nàng cần rõ.
Liên Tống múc một muỗng đá cuối cùng, liếc nàng: "Chuyện gì thế?"
Tổ Thị im lặng một lát: "Ta cho ngươi ." Thần sắc nàng trở nên nghiêm túc: "Yên Lan Trường Y tiên tử. Trường Y tiên tử, thực là một luồng khí tức của ."
Liên Tống buông chén đá xuống.
"Cạch!"
Thanh âm cũng vang quá, Tổ Thị khựng . Nàng rũ mắt xuống, cố ý , kể những lời Ân Lâm ban ngày, cho những gì nàng thấy ở Tỏa Yêu Tháp: "... Ta nghĩ nên cho ngươi những chuyện , với Trường Y hẳn cũng ngươi tiếp tục nhận lầm Yên Lan là nàng ." Giọng của nàng chậm : "Chuyện tiếp theo, là về tình cảm của Trường Y... Một trong những chấp niệp cuối cùng nàng để , là nàng cho ngươi , những năm sống Cửu Trùng Thiên, nàng thích là nhị hoàng t.ử Tang Tịch, mà là ngươi. Chỉ vì nàng bản tính ngươi vô tình... Ngươi cho phép các thần nữ tiếp cận ngươi vì chinh phục d.ụ.c vọng, nhưng ghét các nàng nảy sinh tình cảm với ngươi, một khi ai bày tỏ thì ngươi sẽ chán ghét, cho nên nàng dám cho ngươi tình cảm của . Nàng còn sợ ngươi phát hiện nàng nhớ thương ngươi, vì để gì bất trắc xảy nên đối, để bộ Cửu Trùng Thiên đều tin rằng nàng thích là Tang Tịch. Trước khi c.h.ế.t nàng với ngươi 'Nếu kiếp '... Câu xong, nàng dám hết, nhưng nếu kiếp , nàng ở bên ngươi."
Nói xong những lời , nàng mới về phía . Hắn cụp mắt, mặt biểu cảm gì. Nàng chắc đang nghĩ gì. Giống như nàng với Ân Lâm, nếu trách tội bọn họ cũng , dù thế nào cũng , đều là chuyện nàng đối mặt.
Nàng khẽ gọi một tiếng: "Tiểu tam lang, ngươi đang nghĩ gì thế?"
Bên cạnh Bạch Ngọc Lâu trồng một gốc cây Ngọc Lan cao ngất, gió đêm thổi qua hoa Ngọc Lan nở rộ, mấy cánh hoa bay xuống, Liên Tống ngẩng đầu, đón lấy một cánh hoa: "Ta đang nghĩ, nàng thật sự hiểu . Nàng đúng, nếu để nàng thích , chúng sẽ thể bạn ."
Hắn đặt cánh hoa Ngọc Lan bên môi thổi, thổi vài tiếng nhạc du dương.
Tổ Thị kinh ngạc .
Hắn mỉm , nắm lấy một cánh hoa, đưa cho nàng: "Nàng thử ?" Sau đó đưa cánh hoa lên môi thổi tiếp.
Sau đó dừng , bỗng nhiên đầu đuôi một câu: "Ta sinh ở thời thái bình, lúc nhỏ chiều hư, gì đó, cuộc sống đó trải qua lâu quá dễ trở thành một tên phong lưu. Tuy rằng, cuối cùng may mắn trở thành một tên phong lưu, nhưng một cực đoan khác, cảm thấy cuộc đời vô vị, vạn sự đều trống . Bốn vạn tuổi quen Trường Y, đó nàng thích nhị ca , nàng cố chấp với nhị ca như thế, tựa như đến c.h.ế.t cũng đổi, lúc đó còn trẻ, cảm thấy tình yêu của nàng thể sẽ là một thứ gì đó vĩnh viễn đổi. Để chứng minh điều , nên cứu nàng . Mà hôm nay nàng cho , thực việc chứng minh là thứ hề tồn tại." Nói tới đây, dừng , im lặng một lúc về phía Tổ Thị, thình lình : "Chỉ là, nếu Trường Y là linh tức của nàng thì cũng là một phần của nàng, chăng bây giờ yêu là nàng, còn đến c.h.ế.t đổi, thể chứng minh đời tồn tại chữ "" ?"
Tổ Thị mơ hồ: "Tiểu tam lang..."
Hắn nhạt: "Sợ ? Ta chỉ đùa thôi."
Tổ Thị nghiêm túc một lát, phát hiện khó phân biệt xem đang đùa , suy nghĩ một hồi vẫn quyết định giải thích: "Trường Y tuy là linh tức của , nhưng cũng , nàng là một cá thể tồn tại chỉnh độc lập với . Có lẽ nguyên nhân là do , về mặt tình cảm..." Hai chữ "Tình cảm" nàng hàm hồ: "Ít nhiều chịu một ít ảnh hưởng của . vạn năm tu luyện, nàng chỉ tu thành chính . Trong tháp Tỏa Yêu, mặc dù thấy một phần quá khứ của nàng, thấy tình cảm của nàng, cũng thấy chấp niệm của nàng, nhưng cách nào cộng tình với nàng. Ngươi thể cộng tình là ý gì chứ..."
Sợ hiểu, nàng đưa một ví dụ: "Ví dụ như từng chuyển thể mười sáu ở phàm thế, vẫn nhớ rõ mồn một tất cả những trải nghiệm , những cảm xúc của mười sáu chuyển thế , cho nên những đó đều là kiếp sống của . yêu hận và trải nghiệm của Trường Y thì , nó là của chính nàng, là thứ thể thấy nhưng cách nào đồng cảm . Lúc đó ở tháp Tỏa Yêu, linh tức trong thể , lẽ là cảm nhận Phệ Cốt Chân Ngôn mà ngươi gieo xuống, nên chấp niệm và đau xót trói buộc xoa dịu, ý thức của Trường Y cũng tan biến trong khoảnh khắc chấp niệm và đau đớn xoa dịu đó." Nói xong những lời , nàng gần như trịnh trọng về phía Liên Tống: "Linh tức trở trong cơ thể chỉ là linh tức mà thôi, Tiểu Tam Lang, ngươi thể coi là Trường Y, nàng."
Hắn im lặng một hồi, cầm cánh hoa trong tay: "Tất nhiên." Hắn : "Nàng tất nhiên là Trường Y độc nhất vô nhị." Một lát , : "Mặc dù tình cảm nam nữ với nàng, nhưng năm đó quả thật thưởng thức nàng. Trường Y cũng chứng minh nàng đáng giá để coi trọng và thưởng thức, quả thực nên lầm nhận Yên Lan là nàng."
Tổ Thị im lặng một lát: "Ngươi cũng chúng lừa. Xin , Tiểu Tam Lang."
Hắn bóp nát cánh hoa trong tay, bỗng nhiên hỏi nàng: "Nàng mỗi một kiếp trong mười sáu chuyển thế đều là nàng, ?"
Tổ Thị ngẩn : "Phải." Nàng chỉ chén đá đặt ở một bên: "Này, chén đá là tay nghề học ở kiếp thứ mười, kiếp đó mở một tửu phường."
Hắn gật đầu, tựa như chỉ tùy ý hỏi nàng: "Mỗi một tay nghề nàng học ở trong mỗi kiếp đều thể mang tới kiếp ?"
Nàng cũng tùy ý đáp: "Không thể, bởi vì chuyển thế tiếp theo, sẽ còn ký ức kiếp nữa, nhưng tình cảm học sẽ mang tới kiếp , bởi vì đó là thứ khắc sâu trong hồn phách, thể quên .
Hắn im lặng một lát, vẻ mặt trống rỗng: "Thật sự thể quên , dùng thuật pháp tách chúng khỏi hồn phách của nàng, là thể quên ?"
Nghe giống như Liên Tống đang thảo luận một vấn đề thuật pháp với . Tổ Thị theo suy nghĩ của để xem xét, phát hiện đúng là thể thật.
"Phải." Nàng đồng ý: "Theo lý thì thể như , nhưng chắc là..." Nàng nhíu mày: "Chắc sẽ đau."
Hắn thốt lên: "Nếu sẽ đau, vì ..." một nửa dừng, xoa xoa thái dương: "Quên ."
Phản ứng của kỳ quái, nàng khỏi nghi hoặc: "Ngươi mới 'Vì '.... Là chỉ cái gì?"
"Không gì." Hắn nữa nắm lấy cánh hoa, đặt ở giữa ngón tay thưởng thức: "Chỉ đang nghĩ đến, ai nghĩ thuật pháp bóc tách tình cảm mà đau đớn thôi." Bởi vì biểu cảm của quá thản nhiên, nên Tổ Thị tin, nghĩ một hồi trả lời : "Bởi vì ai nhu cầu đó."
Hắn : "Cũng đúng." Rồi gì nữa.
Thấy gì nữa, Tổ Thị ho nhẹ một tiếng, : "Tiểu tam lang, một vấn đề hỏi ngươi."
Hắn đang ngắm cánh hoa, nàng: "Vấn đề gì?"
Nàng chống má, giả bộ quá để ý, chỉ thuận miệng hỏi: "Ta chỉ tò mò, vì ngươi ghét mấy nảy sinh tình cảm với như ?"
Liên Tống sửng sốt một hồi mới phản ứng vấn đề của Tổ Thị, khẽ nhíu mày: "Cũng thể là ghét. Chỉ là thích các nàng, cho nên đối phó mà thôi."
Câu trả lời Tổ Thị từng dự tính , nàng khó hiểu nhíu mày: "Không thích các nàng?"
Nghe nàng , Liên Tống cũng chống cằm, ung dung nàng: "Nàng cho rằng các nàng thích nên mới cung Nguyên Cực ? Vậy thì nàng sai , đối với các nàng thì giống như một con mồi hơn, và đây là một trò chơi săn bắt. Sự kiên nhẫn của các nàng bình thường đều ngắn ngủi, cho nên bình thường cứ ba năm vài tháng thì Thiên Bộ sẽ đưa các nàng rời . Về phần nàng hỏi tại cho phép các nàng cung Nguyên Cực..." Khóe môi khẽ nhếch, vài phần bất cần đời, giống như là tự giễu: "Bởi vì đôi khi cũng cảm thấy cô độc nhàm chán, các nàng tuy đến vì mục đích là thuần phục tên lãng t.ử , nhưng , cũng thèm để ý, các nàng đều là những bạn chơi đùa xứng đáng, chúng nên gọi là... mỗi đều đạt thứ mong ."
Tổ Thị trừng mắt , suy nghĩ một lát: "Cho nên ngươi chỉ một bạn thể ở bên khi nhàm chán, thật ngươi cũng yêu thích là thế nào."
Tổng kết của nàng khiến im lặng một lúc. Không yêu thích là thế nào ? Không, hiểu rõ. Đáy lòng trào phúng nghĩ, nhưng cũng phủ nhận tổng kết của nàng, chỉ lập lờ nước đôi : "Bây giờ bận, chẳng lẽ nàng nhiều năm nay cung Nguyên Cực đón mới ?"
Tổ Thị nghĩ thầm, cũng thấy mỹ nhân lui tới trong cung, quá khứ ngươi nhầm đường, bây giờ cung Nguyên Cực mới tới là điều nên ? nghĩ, haiz, quá khứ là do hiểu chuyện thôi, bỏ .
Nghĩ "bỏ " xong thấy chút lo lắng, mím môi, hỏi: "Hôm nay ngươi bận rộn vì đại chiến sắp tới, nếu đại chiến ba năm sẽ chấm dứt, kiếp thái bình thì tiểu tam lang ngươi thấy nhàm chán mà tìm những cô nương ?"
Một, hai, ba... Trong lòng nàng đếm đến mười nhưng vẫn đợi Liên Tống trả lời, khỏi ngước mắt , phát hiện đang thất thần.
"Tiểu tam lang." Nàng khẽ gọi một tiếng.
Lúc mới chú ý tới ánh mắt của nàng, bèn nàng: "Không những, mà chỉ một." Hắn sửa lời.
Khi nàng trở nên mơ hồ khó hiểu, hờ hững : "Lần tìm một thích, bao giờ để nàng rời nữa."
"Ngươi... Muốn cưới phi ?"
Hắn từ chối cho ý kiến: "Tuổi của cũng lớn ."
Đôi môi đỏ mọng của nàng mở khép mấy : "Vậy, ba năm nay ngươi đừng cưới."
"Tại ?" Hắn hỏi nàng.
Nàng lấy bình tĩnh, đột nhiên tìm một cái cớ trong đầu óc trống rỗng: "Bởi vì đại kiếp nạn sắp tới, thời gian cấp bách, chúng chuẩn cho , ?"
Hắn nàng, đột nhiên mỉm : "Nàng lúc nào cũng lo nghĩ cho Bát Hoang."
Nó giống như một câu châm biếm.
sai. Nàng quả thực luôn nghĩ cho Bát hoang, đây là mệnh của nàng, mặc dù nàng thể lựa chọn, nhưng nàng thể nào ruồng bỏ trách nhiệm.
Mặc dù ý thức thất tình, thích một , nhưng nàng cũng dám, thể đặt ở mệnh và trách nhiệm của nàng .
Con đường duy nhất là gánh vác loại vận mệnh và trách nhiệm , đồng thời cố gắng tìm kiếm một cơ hội sống sót.
Nếu nàng thể sống sót, nàng nàng thích, hạnh phúc mà phàm nhân bình thường đều , hạnh phúc mà nàng từng tò mò trong mười sáu đời .
Tổ Thị ngước mắt nam t.ử cách nàng quá một thước.
Nàng đột nhiên nghiêng qua, đưa tay chạm tóc mai .
Cách gần như , mùi hương Bạch Kỳ Nam khẽ thoảng mũi của nàng, khiến tim nàng run lên. Tay cũng run lên nhưng vẫn dừng tóc một lát. Sau đó nàng rút , biến một phiến lá xanh đưa mặt .
Không thể tới gần, tới gần, lẽ đây chính là thích, hoặc là yêu. Hắn cũng từng trêu chọc nàng như . Lúc đó nàng từng nghĩ tới yêu thích gì, chỉ cảm thấy đó là diễn xuất của tiểu tam lang khi ở bên các nữ tử, nên nàng cũng cho là thật. Đương nhiên, lúc nàng sẽ cho những sự trêu chọc trong quá khứ của là thật, nàng chỉ cho rằng, đây là một cách để đến tiếp cận khiến đối phương cho là thật thôi. Bởi nàng học theo , cũng đối với như thế. Hắn là một sư phụ , nàng sẽ là một đồ .
Liên Tống căn bản chiếc lá xanh trong tay nàng, ngơ ngẩn: "Nàng..."
"Trên đầu ngươi một chiếc lá, giúp ngươi lấy xuống." Nàng trả lời .
Nàng thản nhiên như thế, mặt mày ngây thơ như thế, hoài nghi, nhưng căn bản thể hoài nghi hành động của nàng là dụng ý khác với .
Nàng chu đôi môi đỏ mọng , thổi chiếc lá xanh trong tay , lá xanh lập tức biến thành điểm sáng màu xanh biếc bay múa ở bên cạnh bọn họ: "Tiểu tam lang, lắm ?" Mái tóc đen của nàng như thác nước, nghiêng đầu , mặt mày cong lên, ngọt ngào như giấc mộng.
"Ừ." Hắn gật đầu," Rất ." là điểm sáng .
Hắn thật sự sức đề kháng với nàng. Hắn nghĩ. Nàng chấp nhận tình cũ với , yêu , nhưng là duy nhất lập Phệ Cốt Chân Ngôn với nàng. Nàng với hề ngăn cách, nàng tin tưởng , cũng thích , mặc dù loại thích mà ... dường như... nàng cũng đủ thích . Chỉ thôi, cũng tệ ? Tay nàng đặt trong lòng bàn tay , một lúc mới dời , trong lòng bàn tay cũng xuất hiện một mảnh lá.
Nàng cong hai chân lên, gác đầu lên gối, tựa như nàng vẫn là tiểu cô nương ở phàm thế lúc , mím môi : "Tiểu tam lang, ngươi thổi ."
Hắn nhận lấy chiếc lá, nhưng học theo nàng thổi thành đốm sáng, mà thổi một khúc nhạc. Hắn hi vọng nhạc lý của nàng như lúc nàng còn ở thế gian , như sẽ thể đang thổi một bài ca tình ca. Mà Tổ Thị quả nhiên .
Nàng dựa vai trong tiếng sáo du dương, từ từ ngủ .
Khi nàng thả lỏng, dựa vai ngủ, ôm lấy nàng, đó cẩn thận đặt một nụ hôn lên trán nàng.
Bởi vì nụ của nàng, bàn tay nàng chạm và thở đều đều như nàng gối đầu lên vai , mà tâm ma đè xuống, nhốt nơi sâu nhất trong tim, những cố chấp chợt thấy bóng dáng.
Ít nhất thì giờ khắc , oán hận, hưởng thụ cảm giác ở bên nàng. Hắn nghĩ.