Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Quyển 1: Hóa Kén - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:12
Lượt xem: 409

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa mùa hạ năm Kính Nguyên thứ tư, Hồng Ngọc quận chúa của Tĩnh An vương phủ từ sơn trang Vãn Anh ở Lệ Xuyên trở về vương đô tại thành Bình An.

Nguyên do là theo ý chỉ của Thái hoàng thái hậu đương triều, gả nàng cho một vị tướng quân lập chiến công, nên hạ lệnh cho nàng lập tức hồi kinh.

Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc từ nhỏ mồ côi cha. Năm lên sáu, phụ nàng - Tĩnh An vương - t.ử trận nơi sa trường. Tĩnh An vương phi - mẫu của nàng, từ đó cũng đổ bệnh liệt giường, chống đỡ nửa năm. Đến khi nàng tròn bảy tuổi, vương phi cuối cùng cũng chống đỡ nổi nên theo phụ vương nàng mà . Kể từ đó, cả Tĩnh An vương phủ rộng lớn chỉ còn mỗi một nàng.

Song mất sớm, Hồng Ngọc quận chúa sớm trở nện hiểu chuyện hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Sau khi tiếp chỉ, nàng hề giống các vị công chúa khác, cố ý thăm dò xem vị phò mã tương lai hợp ý . Những vị công chúa sủng ái, nếu ý, sẽ lóc một trận cũng gả ; còn những vị sủng ái thì lớn hơn, khiến hoàng cung náo loạn, gà bay ch.ó chạy.

Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc là một vị quận chúa khiến vô cùng yên tâm. Một là nàng thăm dò phò mã, hai là nàng lóc náo động. Không hai lời, nàng mang theo một khung thêu bước lên xe ngựa, bình tĩnh thêu áo cưới cho tính toán lịch trình, đầy một ngày về đến Bình An thành.

Vậy mà đặt chân kinh thành, nàng tin hôn ước hủy bỏ. Sứ giả phái từ sớm, nhưng lẽ hai bên lỡ đường.

Theo tin đồn từ trong cung, nguyên nhân hủy hôn là do vị tướng quân chỉ hôn với nàng một mực khảng khái: "Bắc Vệ diệt, thế nào dám an gia". Vị tướng quân một lòng hi sinh hạnh phúc cá nhân vì giang sơn xã tắc khiến Thái hậu vô cùng cảm động, bèn chiếu theo ý nguyện của ông mà hủy bỏ hôn sự.

Lê Hưởng, thị nữ của Thành Ngọc quận chúa, vốn tính tình nóng nảy, xong lập tức nổi trận lôi đình: ""Bắc Vệ diệt, dám an gia" ư? Đừng những năm gần đây Bắc Vệ binh hùng tướng mạnh, vô giao tranh hai bên đều thắng bại khó phân, ngay cả thời Thái Tông, tình hình Bắc Vệ cũng chẳng gì, lắm thì Đại Hy cũng chỉ cắm cờ chiến sông Ngọc Độ của Bắc Vệ! Hừ, thấy rõ ràng chỉ vin cớ đó để thoái hôn!"

Lê Hưởng mắt đỏ hoe, thở dài: "Quận chúa nhốt đỉnh lầu hai ngày hai đêm . Nàng ắt là chịu nổi sự sỉ nhục, trong lòng đau khổ lắm. Nô tỳ thực sự vô cùng lo lắng."

Đại tổng quản Chu Cẩn mặt đổi sắc, vẫn cặm cụi kiểm tra d.ư.ợ.c liệu tay: "Không cần lo, cơm canh mang đến một ngày ba bữa chẳng đều dùng hết ? Tối hôm qua còn kéo chuông đòi ăn khuya."

Lê Hưởng càng thêm xót xa: "Ngươi đấy thôi, thương tâm hao tổn tinh thần lắm. Ăn càng nhiều chứng tỏ càng hao tâm tổn sức, hao tâm tổn sức nhiều chứng tỏ quận chúa đang vô cùng đau khổ. Ôi, quận chúa tội nghiệp của ..."

Chu Cẩn dừng tay, ngẩng đầu Lê Hưởng một lúc lâu, thốt lên một câu đầy ẩn ý: "Ngươi hiểu như cũng !"

Đỉnh lầu mà Lê Hưởng nhắc đến là Thập Hoa lâu của Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc trong vương đô.

Thập Hoa lâu là ngôi lầu cao nhất kinh thành.

Mười tầng lầu, cao hơn cả ngôi tháp chín tầng của Kinh Giao Quốc tự. Lại thêm quanh năm đóng cửa, nên ai hiểu vì thể xây dựng. Năm tháng trôi qua, những lời đồn đại về nó cũng ngày càng nhiều.

Trong đó, nổi tiếng nhất là truyền thuyết: "Những nơi mệnh danh là quốc sắc thiên hương, đầu là Thập Hoa, nơi hội tụ kỳ hoa dị thảo, cất giấu bảo vật và mỹ nhân." Theo lời đồn, Thập Hoa lâu đích thực là tiên cảnh chốn nhân gian.

Tiên cảnh thì dám nhận, nhưng đến kỳ hoa dị thảo, bảo vật mỹ nhân, Thập Hoa lâu quả thật ít.

Tương truyền, thuở nhỏ quận chúa Thành Ngọc mắc một căn bệnh kỳ lạ, khiến các danh y khắp thiên hạ đều bó tay. Khi tính mạng quận chúa như chỉ mành treo chuông, Tĩnh An vương gia đành cầu cứu quốc sư. Quốc sư đưa cho ngài một thang thuốc, chỉ vẻn vẹn mười bảy chữ: "Xây lầu cao, trồng trăm hoa, nuôi dưỡng công chúa mười lăm năm, bệnh ắt khỏi." Tĩnh An vương gia nhận phương thuốc, lập tức xin ý chỉ hoàng thượng. Ba tháng , ngôi lầu mười tầng xây xong, trồng hơn trăm loài hoa cỏ. Và đây là nguồn gốc của những lời đồn về kỳ hoa dị thảo.

Lại đến bảo vật trong Thập Hoa lâu. Năm đó, Tĩnh An vương sưu tầm khắp Đại Hy mới tìm trăm loài hoa cỏ khác , trong đó hai gốc cây tu luyện thành hình . Ngay cả hoàng cung cũng thể tìm một kỳ hoa dị thảo nào thể tu thành tinh như . Chỉ riêng điều khiến Thập Hoa lâu trở thành bảo vật vô giá, một hai đời. Hai gốc hoa yêu đó, một là cây Lê, là thị nữ Lê Hưởng của Thành Ngọc; gốc là hoa Cẩn (dâm bụt), cũng là đại tổng quản xử lý việc trong ngoài của Thập Hoa lâu, Chu Cẩn.

Cuối cùng là mỹ nhân. Trong Thập Hoa lâu, tính tính chỉ một xứng danh, đó là Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc. Vị quận chúa vô cùng xinh , là khuynh thành khuynh quốc cũng ngoa. Dung nhan của nàng thường khiến đám hoa cỏ trong vườn cảm thấy hổ, dám sánh bằng. Một mỹ nhân nhưng hơn cả trăm mỹ nhân, nên trong Thập Hoa lâu đều cho rằng những lời đồn đại hẳn là bịa đặt.

Hồng Ngọc quận chúa, là vị mỹ nhân hơn cả trăm mỹ nhân. Sáng sớm ngày thứ ba, nàng mang theo đôi mắt gấu trúc, nhẹ nhàng đẩy cửa bước khỏi phòng. Lê Hưởng đang canh cửa, thấy nàng bèn chạy vội đến đón, xót xa cho ngọc thể của quận chúa, nhịn mắng yêu: "Cái vị tướng quân gì đó thật mắt như mù! Hắn đủ phúc phần ở bên quận chúa nhà , đó là tổn thất của . Dù thế nào, đau lòng cũng nên là quận chúa. Người đừng vì tổn hại thể, như thật đáng!"

Thành Ngọc để ý đến mấy lời , gật gù đưa cho nàng một túi vải màu xanh, ngáp một cái : "Mang cái đến Cẩm Tú phường, bên đó đang cần gấp."

Lê Hưởng mở túi, thấy đồ bên trong bèn giật : "Đây là... giá y của ?"

*Chú thích: Giá y là Áo cưới

Thành Ngọc lấy tay che miệng ngáp thêm cái nữa, khóe mắt ươn ướt: "Ta sửa suốt hai ngày đấy, sửa thành kích thước của Thập Nhị công chúa và hoa văn mà tỷ chắc chắn sẽ thích." Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Lê Hưởng, nàng đành nhịn cơn buồn ngủ giải thích: "Tháng Thập Nhị công chúa xuất giá, khả năng may vá của tỷ kém, coi thường thợ thuyền trong cung. Ta công chúa đến Cẩm Tú phường đặt áo cưới và chỉ đích danh Tô tú nương, nhưng Tô tú nương mấy hôm nay đau mắt, Cẩm Tú phường đang loạn cả lên." Nàng vỗ túi tay Lê Hưởng, trong mắt lóe lên một tia sáng: "Bên đó đang cần gấp, nên chúng cứ thả giá cao, năm trăm lượng vàng e là cũng thành vấn đề."

Lê Hưởng chợt hiểu: "Vậy ... mấy hôm nay quận chúa đau lòng vì chuyện hủy hôn ?"

Thành Ngọc nhịn cơn ngái ngủ, ngẩn , lập tức dựa khung cửa, đỡ lấy trán: "Đau lòng, đau lòng lắm, thể đau lòng? Vị tướng quân , ừm... cái vị... ừm... tướng quân..."

Lê Hưởng nhẹ nhàng nhắc khéo: "Vị tướng quân đó họ Liên, Liên tướng quân."

Thành Ngọc dừng một chút : "Ừ, đúng, Liên tướng quân." Nàng tiếp tục: "Liên tướng quân là một nam nhân kiên cường. "Bắc Vệ diệt, dám an gia", chí hướng lớn lao như chứng tỏ ông khí tiết. Lỡ mất một như , quả thực khiến tiếc nuối cả đời. Ôi, chỉ là phúc phần đó thôi." Nói xong, nàng nhịn thở dài, ngáp một cái. Lê Hưởng đột nhiên cảm thấy còn gì để .

"Chuyện đừng nhắc đến nữa." Quận chúa của nàng còn vô cùng linh hoạt giải vây cho cái ngáp đúng lúc : "Ngươi xem, chuyện đau lòng nhắc đến khiến lòng tiếc nuối khôn nguôi." Nhân cơ hội, nàng tìm một lý do tuyệt vời để ngủ một giấc: "Buổi trưa ngươi cần mang cơm cho , đợi ngủ dậy, , đợi thoát khỏi nỗi đau khổ dùng chút điểm tâm là ."

Nói đoạn, nàng bước phòng, chợt nhớ điều gì , cố gắng mở to đôi mắt đang díp vì buồn ngủ, đưa một ngón tay về phía Lê Hưởng: "Chuyện đừng để thất vọng, năm trăm lượng vàng, tuyệt đối thấp hơn, hiểu chứ?"

Lê Hưởng: "..."

Lê Hưởng suy nghĩ nửa ngày, lúc dùng bữa trưa mới khiêm tốn thỉnh giáo Chu Cẩn: "Lần quận chúa chúng đau lòng đến mức hồ đồ , vốn dĩ chẳng đau lòng gì cả?"

Chu Cẩn vẫn cúi đầu, chăm chú vớt rau mùi trong nồi canh xương hầm cà rốt, chẳng thèm ngoảnh Lê Hưởng: "Ngươi xem?"

Lê Hưởng chống cằm trầm tư: "Nhìn giống đang đau lòng. Quận chúa đến họ tên của vị Liên tướng quân còn nhớ nổi. rõ ràng đường hồi kinh, nàng phấn khởi, vui vẻ thêu giá y mà..."

Chu Cẩn vẫn tiếp tục vớt rau mùi trong nồi canh: "Chỉ cần hòa với bọn man di Bắc Vệ, gả cho ai nàng cũng đều vui vẻ cả." Từ khi Đại Hy khai quốc đến nay hơn hai trăm năm, những vị công chúa đưa hòa ở Bắc Vệ ước chừng cũng sáu , nhưng nào cũng đoản mệnh, hồn phương khó trở về cố hương.

Nghĩ đến đây, Lê Hưởng thở dài, cúi xuống giúp Chu Cẩn vớt rau mùi trong nồi canh: " quận chúa cũng , bỏ lỡ mối lương duyên với vị Liên tướng quân lẽ sẽ khiến nàng tiếc nuối suốt đời. Ta đó là tùy miệng thực sự nghĩ , nên cảm thấy rối..."

Chu Cẩn Lê Hưởng thâm trầm: "Nếu như trong cung đến hỏi thăm tình hình quận chúa, ngươi chỉ cần thuật cho càng thê lương càng . Thái hoàng thái hậu xong ắt sẽ xót thương, cảm thấy với quận chúa. Ít nhất sẽ đẩy quận chúa đến chỗ hiểm địa của tộc Mãn di ... Này, buông tay , đó rau mùi, đó là hành, thích ăn hành."

Mỗi khi cuối tháng, Thành Ngọc cảm thấy là một quận chúa vô cùng bi thảm, bởi ngân lượng Chu Cẩn phát cho nàng khó lòng kéo dài đến hết tháng. Khi phụ mẫu còn tại thế, nàng là một quận chúa chẳng lo cơm áo. khi phụ mẫu quy tiên... Thành Ngọc mơ hồ nhớ , hóa nàng cũng từng một thời gian tươi bận tâm đến tiền bạc. Điều tệ nhất là một khi trong tay nhiều tiền, nàng dễ lừa, thường dụ mua những món đồ chơi đắt tiền về khiến Chu Cẩn nổi trận lôi đình.

Ví như năm mười hai tuổi, nàng bỏ năm ngàn lượng, hớn hở dắt về một con ngựa một sừng. Vậy mà về đến nơi, chiếc sừng đầu con ngựa cành cây ven đường móc , rơi mất.

Lại như năm mười ba tuổi, nàng bỏ bảy ngàn lượng mua một hạt sen ngàn năm, đồn là từ tòa sen của Phật Tổ ngày xưa. Kết quả hạt sen đó nảy mầm bàn sách của nàng. Lê Hưởng đem hạt sen nảy mầm trồng trong chậu nước, nàng hào hứng canh hai tháng trời, cuối cùng hạt sen mọc lên một cây lạc.

Còn vô chuyện vặt vãnh khác khiến nàng lừa, thể kể hết. Có một Chu Cẩn vô tình nàng tiêu tiền như nước, đó... còn đó nữa, bởi Chu Cẩn cảm thấy cứ để nàng hoang phí như cách, nên quyết định thu hết quyền quản lý tiền bạc.

Vì thế, những ngày cuối cùng của tuổi mười ba, Thành Ngọc bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về chuyện kiếm tiền. Sau hai tháng nghiên cứu, nàng phát hiện nguồn tiền dễ kiếm nhất là từ các tỷ công chúa trong cung. Từ đó, nàng chấn hưng tinh thần để kinh doanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/quyen-1-hoa-ken-chuong-1.html.]

Trời phụ lòng , một năm , nhờ thiên phú vượt trội, Hồng Ngọc quận chúa trở nên cực kỳ cao thâm trong lĩnh vực thêu thùa và bắt chước chữ để chép bài tập thuê.

Từ khi Thành Ngọc nếm trải vị chua chát của cuộc đời, nàng còn lừa tiền nữa, mà khả năng "kiếm tiền" của nàng cũng nâng lên tầm cao mới.

Sau bữa trưa, Lê Hưởng quả nhiên mang về năm trăm lượng vàng từ Cẩm Tú phường, lấp lánh bày mặt nàng. Thành Ngọc vui vẻ đếm từ một đến năm trăm, đếm ngược từ năm trăm về một. Nàng lấy túi tiền đựng đầy, còn cất trong hộp gỗ giấu giường, lấy hai tấm t.h.ả.m rách che lên.

Sau khi giấu tiền, Thành Ngọc nhanh nhẹn bộ nam trang, bình tĩnh bê chậu Diêu Hoàng bàn bỏ túi vải, vui vẻ xách ngoài. Hôm nay, Chu Cẩn kiểm tra sổ sách của hai chục cửa hiệu, Lê Hưởng nàng sai đến cửa hàng ở tây thành xa xôi mua điểm tâm, nên việc nàng trốn khỏi Thập Hoa lâu diễn vô cùng thuận lợi.

Khi đến Lâm Lang Các, nàng gặp Từ ma ma và hai mỹ nhân đang tiễn một công t.ử khỏi lầu. Vị công t.ử và mỹ nhân cứ dựa dẫm , lưu luyến rời, để ý đến xung quanh. Đôi mắt tinh tường của Từ ma ma lập tức phát hiện Thành Ngọc đang cây liễu già.

Thấy nàng, Từ ma ma vô cùng mừng rỡ, để kịp phản ứng chạy vù đến mặt, hỏi han "Ngọc công tử" dài ngắn, sợ nàng đổi ý bỏ chạy giữa chừng, quyết kéo cổ nàng về trói ném trong lầu cho bằng .

Thành Ngọc mơ hồ thấy vị công t.ử áo xanh phía hít một lạnh, hỏi mỹ nhân bên cạnh bằng giọng vô cùng kích động: "Đó... đó là Ngọc tiểu công t.ử trong truyền thuyết ?"

Thành Ngọc theo Từ ma ma trong lầu, khỏi bùi ngùi nhớ giai thoại "đốt bạc" nơi phong hoa tuyết nguyệt .

Danh hiệu Ngọc tiểu công t.ử quả thực là một huyền thoại trong làng thanh lâu vương đô. Nhắc đến danh hào của Ngọc tiểu công tử, phàm là kẻ thường lui tới chốn phong nguyệt, ai là .

Chuyện kể rằng năm đó nàng mới mười hai tuổi, dám vung chín ngàn lượng bạc để mua đêm đầu tiên của hoa khôi Hoa Phi Vụ Lâm Lang các - một con từng trong lịch sử, và về cũng ai dám vượt mặt. Trước khi nàng xuất hiện, giá mua đêm đầu của các kỹ nữ trong thành Bình An nhiều lắm chỉ năm trăm lượng.

Ngọc tiểu công t.ử một phen vung tay quá trán, lập tức trở thành huyền thoại. Tuy nàng lui tới thanh lâu ít hơn nhiều so với các công t.ử ăn chơi khác, nhưng mỗi đến, nàng đều tiêu xài hào phóng, gọi vài món điểm tâm cũng tốn bảy tám lượng, huống chi là tiền qua đêm với kỹ nữ. Trong mắt , nàng là một "phá gia chi tử" khiến ghét yêu.

Từ ma ma chỉ tiếc thể sắp xếp một cô nương chuyên phục vụ nàng, để ngày ngày nàng đến Lâm Lang các đốt bạc. Mỗi khi mơ thấy chuyện , bà đều phun một ngụm máu, hận bản thể về bốn mươi năm để đích tay.

Sau khi cùng Từ ma ma ôn chuyện xưa, và thêm vài tin đồn về cái danh "phá gia chi tử" mà ngưỡng mộ, Thành Ngọc quen thuộc bước lên lầu hai, rẽ phòng Hoa Phi Vụ.

Hai nha của Hoa Phi Vụ đang canh ngoài cửa.

Thành Ngọc ngẩng đầu họ: "Từ ma ma sai thông báo ? Sao cô nương nhà các vẫn đón ?"

Hai nha ấp úng: "Cô... cô nương, nàng ..."

Cuối cùng, cây Tí Ngọ nở hoa bàn vuông lên tiếng : "Thược Dược hoa chủ đến. Lúc nãy hai tiểu nha bẩm báo, kịp thưa chuyện nàng lấy nghiên mực ném đuổi . Gần đây tâm trạng Thược Dược ."

Thành Ngọc cho hai nha đang ấp úng lui , mở túi vải lấy Diêu Hoàng đặt lên bàn, tự rót cho một chén xuống ghế dài trò chuyện cùng cây hoa Tí Ngọ: "Ta , nàng để ý ai đó nhưng đáp ?"

Hoa Tý Ngọ rung rung mấy chiếc lá nhỏ: "Hoa chủ minh."

Hoa Phi Vụ là một cây Thược Dược, giống như Chu Cẩn và Lê Hưởng, nàng cũng là một hoa yêu hóa thành hình . Bốn năm , nàng đến vương đô với mục đích tìm chân ái nhân gian. Hỏi thăm một phàm, đó ở phàm giới, nếu một nữ nhân tiếp xúc nhiều nam nhân, thì kỹ viện là nơi thích hợp nhất.

Hoa Phi Vụ là một hoa yêu từ rừng sâu núi thẳm, lúc đó hiểu thanh lâu là nơi thế nào. Trên đường, nàng gặp một bán rau bèn gọi hỏi thăm. Người bán rau nàng từ xuống hai mươi , chỉ nàng đến Lâm Lang các. Nàng nhanh chân chạy đến, thấy các hoa hoa công t.ử tấp nập, nào trông cũng khá , nghĩ rằng đây là nơi thể thực hiện nguyện vọng, nên do dự bán kỹ viện với giá ba mươi lượng bạc.

Hoa Phi Vụ thanh lâu lớn nhất vương đô, nghĩ rằng chỗ an . Ở núi, mỗi khi đến một nơi mới, yên thì đến bái kiến vị hoa chủ nơi đó. Vì thế, Hoa Phi Vụ dò la nhiều, cuối cùng bộ giới hoa cỏ Bắc thành đều thuộc quyền cai quản của lâu chủ Thập Hoa lâu. Nhân một đêm trăng đen gió lạnh, nàng mang theo ba mươi lượng bạc bán chạy Thập Hoa lâu bái kiến lâu chủ.

Lúc đó, Hoa đế Diêu Hoàng tỉnh giấc mười năm ngủ say, vẻ ngốc nghếch của Hoa Phi Vụ khiến vô cùng thích thú. Không hiểu vì trúng ý, bèn cầu xin Thành Ngọc khi rảnh rỗi hãy đến Lâm Lang các chuộc cô gái ngây thơ quê mùa về.

lẽ Diêu Hoàng tỉnh giấc, đầu óc tỉnh táo, nên quên mất lúc nhờ nàng cứu , nàng mới chỉ mười hai tuổi.

Năm mười hai tuổi, hiểu duy nhất của Thành Ngọc về thanh lâu là nơi đó tiếp đãi nữ nhân. May , nàng thường thích chơi các trò như cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nên Lê Hưởng chuẩn sẵn nhiều nam trang. Nàng tùy ý chọn một bộ mặc , thẳng tiến kỹ viện. Vừa Lâm Lang các, thấy nơi đây treo đầy đèn lồng sặc sỡ, tưởng sắp lễ hội, nàng hiếu kỳ thuê một gian phòng, định xem náo nhiệt xong sẽ giúp Diêu Hoàng chuộc .

Kết quả, nàng uống nửa chén thấy Hoa Phi Vụ bước lên đài, múa xong một điệu, đám đông xung quanh nhiệt tình đua giá, từ một trăm lượng lên ba trăm năm mươi lượng. Thành Ngọc thầm nghĩ, hóa chuộc trong thanh lâu .

Lúc đó, nàng vẫn là một "phá gia chi tử" Chu Cẩn tước quyền quản lý tiền bạc. Cái danh phá gia chi t.ử như nàng từng mua một con ngựa già với một khúc gỗ dán đầu giá năm ngàn lượng. Nàng cảm thấy Hoa Phi Vụ là một hoa yêu xinh , hoa đế Diêu Hoàng để mắt, thể chỉ đáng giá ba trăm năm mươi lượng?

Nàng lập tức phóng một giá bảy ngàn lượng, cao gấp hai mươi giá khởi điểm.

Bảy ngàn lượng thốt , cả khán đài đều c.h.ế.t lặng, ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Thành Ngọc mơ hồ nửa ngày, chắc lắm : "Vậy... tám ngàn thì ?"

Hoa Phi Vụ thực khái niệm về ngân lượng, chỉ thấy khi Thành Ngọc trả giá tám ngàn lượng, đều im lặng, ánh mắt Thành Ngọc trở nên sáng rực. Hoa Phi Vụ cảm thấy nên gì đó để giải vây cho Thành Ngọc, nên ngẩng đầu lên tiếng thu hút sự chú ý, hỏi nàng: "Ngươi mang theo tổng cộng bao nhiêu bạc?"

Thành Ngọc móc bạc đếm, trả lời: "Chín ngàn."

Hoa Phi Vụ gật đầu: "Ừ, thì chín ngàn, thành giao, ha ha."

Thành Ngọc cứ thế hồ đồ giao bạc, mua đêm đầu tiên của Hoa Phi Vụ.

Chín ngàn lượng bạc vung , danh tiếng lập tức nổi như cồn. Lâm Lang Các cũng nhờ ánh hào quang của chín ngàn lượng đó mà vượt mặt tất cả thanh lâu trong thành, trở thành nhất thanh lâu Bình An thành. Tâm nguyện bao năm của Từ ma ma chợt thành hiện thực, bà vui đến mức ngất .

Trong hai ngày Từ ma ma bất tỉnh, Thành Ngọc cuối cùng cũng hiểu chín ngàn lượng của nàng chỉ mua một đêm của Hoa Phi Vụ, chứ bộ con nàng. Vốn là phá gia chi tử, nàng cũng chẳng thấy đau lòng, ngược còn cảm thấy khá vui, chỉ nghĩ hoa yêu hoa đế Diêu Hoàng của Thập Hoa lâu để mắt quả thực vô cùng đắt giá.

Nàng hỏi chuộc Hoa Phi Vụ cần bao nhiêu, Từ ma ma tỉnh dậy mấy ngày ngất, nàng hỏi mới sự nhầm lẫn, bèn ngang ngược đưa giá trời: mười vạn lượng bạc. Thành Ngọc cảm khái cái giá vô cùng hợp lý, nhưng nàng nhiều tiền như , nên dùng xong bữa sáng bèn rời .

Chuyện thành, khi gặp Diêu Hoàng, Thành Ngọc cũng chẳng thấy áy náy, ung dung giải thích: "Mắt của ngươi , trúng một yêu hoa đắt đỏ như ? Ta chỉ mua một đêm của nàng, ăn với nàng một bữa lẩu dê, hết tiền mua đêm thứ hai."

Diêu Hoàng suy nghĩ hồi lâu hiểu nổi: "Ngốc như mà cũng đắt ? Nàng tự bán thanh lâu chỉ ba mươi lượng thôi mà."

Thành Ngọc thở dài: "Từ khi ngươi để mắt, nàng bỗng chốc trở nên đắt giá đấy." Nàng giơ tám ngón tay: "Giờ là một đêm chín ngàn lượng . Vì mua một đêm của nàng , đến tiền ăn lẩu cũng hết sạch."

Lời Chu Cẩn và Lê Hưởng từ điền trang trở về thấy, Lê Hưởng thấy tay Chu Cẩn run lên.

Sau đó, Thành Ngọc Chu Cẩn cấm túc mười ngày trong Thập Hoa lâu.

Đó là mối nghiệt duyên giữa Thành Ngọc và Hoa Phi Vụ, và giữa Hoa Phi Vụ với Diêu Hoàng.

 

Loading...