Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:20
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khúc Thủy Uyển tọa lạc tại ngoại ô kinh thành, dựa núi Minh Sơn mà xây nên hai khu vườn và mười sáu tòa phong viện. Hai khu vườn Đông Tây non bộ tạo từ những khối đá hình thù kỳ lạ, trong vườn ngự uyển trồng hơn trăm loài hoa cỏ; mười sáu tòa viện đều đình đài lầu các với kiến trúc rồng bay phượng múa, cả những căn phòng nhỏ xây theo lối cổ kính, thanh nhã và u tịch. Kỳ diệu nhất là phía các phòng viện một hồ nước rộng, dòng nước từ núi đổ xuống chảy qua khắp mười sáu viện, tạo thành mười dòng suối nhỏ uốn lượn quanh các vườn hoa, cảnh tượng tuyệt tựa rồng bay rắn bò, vô cùng kỳ thú.
Khí thế và sự tinh tế đến mức , dẫu là hoàng cung trong kinh thành cũng khó sánh bằng. Chỉ cần qua ắt bàn tay của Tiên đế. Bởi nếu là bậc kỳ tài phá cách như Tiên đế, thì khó ai dám cả gan xây dựng một hành cung như thế .
Kể từ ngày đến Khúc Thủy Uyển, suốt nửa tháng trời, Thành Ngọc đều hầu hạ bên cạnh Thái hoàng thái hậu nương nương - cũng là tổ mẫu của nàng.
Thái hoàng thái hậu tuổi cao, thích ồn ào náo nhiệt cũng chẳng nhiều, nên suốt mười lăm ngày liền, bà đều an tọa tại Tùng Hạc viện - một trong mười sáu phòng viện - để tụng kinh, chép kệ nghiên cứu Phật pháp. Vì thế, Thành Ngọc đành bỏ lỡ yến tiệc chiêu đãi quần thần của hoàng đế, cơ hội du ngoạn vườn ngự uyển cùng bá quan, thậm chí cả những buổi xem kịch, xem xiếc đầy thú vị - tất thảy những tiết mục vui chơi mà nàng vô cùng yêu thích.
Thái hoàng thái hậu một lòng hướng Phật, nên đồ ăn trong Tùng Hạc viện đều là chay tịnh. Chỉ riêng điểm khiến Thành Ngọc vô cùng sầu não. May , nàng còn một bạn tri kỷ cũng theo giá hầu đến Khúc Thủy Uyển, là Tề Doanh Nhi - đích nữ của Sùng Võ Hầu phủ, mỗi ngày đều đúng giờ mang đến "cứu viện" nàng một chiếc đùi gà hoặc cổ vịt.
Đến ngày thứ mười sáu, Thành Ngọc rốt cuộc cũng giải thoát khỏi Tùng Hạc viện. Bởi hoàng đế đích đến viện, thưa chuyện với Thái hoàng thái hậu. Ngài rằng Vương thái t.ử nước Ô Na Tố dẫn theo hoàng và sứ thần đến triều kiến. Trong yến tiệc, họ khoe khoang tài nghệ đ.á.n.h cầu của các nữ sứ thần, thỉnh cầu thi đấu giao hữu một trận. Ngài nhận lời. Vài ngày nữa, Đại Hy và Ô Na Tố sẽ tổ chức một trận đấu lớn. Những cung nữ đại diện Đại Hy tham gia tuy Thẩm công công tuyển chọn kỹ lưỡng, nhưng phòng khi xảy bất trắc, vẫn cần dự . Vì , ngài mượn Hồng Ngọc quận chúa - kỹ thuật đ.á.n.h cầu khá - ứng chiến. Thái hoàng thái hậu bèn đồng ý cho nàng .
Thành Ngọc theo hoàng đế rời Tùng Hạc viện, trong lòng vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, nên cũng trở nên nhiều lời hơn thường lệ.
Ví như khi hoàng đế hỏi nàng: "Trận đấu với Ô Na Tố, vì trẫm cố ý đến chỗ thái hoàng thái hậu xin cho thế ?"
Nếu là bình thường, nàng sẽ thành thật đáp tám chữ "Thần ngu dốt, thần ", trực tiếp nhường "sân khấu" cho hoàng đế. Ngài , nấy , bởi trong cung vốn sống dè dặt từng lời như thế.
hôm nay, nàng vô cùng hăng hái: "Hoàng thương xót thần !" Mặt nàng hớn hở: "Thần hoàng thấy kỹ thuật đ.á.n.h cầu của gì xuất chúng, cũng chẳng thực sự đem thần thế. Hoàng chỉ thấy thần ở chỗ hoàng tổ mẫu tụng kinh hơn mười lăm ngày, chịu khổ ít, nên mới đặc biệt lấy cớ để giải cứu thần mà thôi! Thần thực sự cảm động lắm!"
Hoàng đế nhướng mày: "Vậy vì trẫm đích đến cứu ?"
Ánh mắt nàng cong cong, từ tận đáy lòng: "Bởi vì thần ngoan ngoãn hiểu chuyện!"
Hoàng đế nàng chọc : "Muội... ngoan ngoãn hiểu chuyện? Thật là bừa."
Nàng nhanh chóng nhận : "Vậy thần sai ."
Hoàng đế nàng, hề tức giận, chỉ khẽ ho một tiếng, nhắc đến chuyện chính sự: "Trẫm đến cứu , thì cũng giúp trẫm một chuyện. Nếu gặp Đại tướng quân, đừng gây chuyện ồn ào, ảnh hưởng đến trẫm. Nếu , mới thật là hiểu chuyện, trẫm cũng yên lòng."
Thành Ngọc hiểu vì hoàng đế nhắc đến Đại tướng quân, nhưng thấy sắc mặt ngài vẻ nàng phát biểu "cao kiến" gì, nàng đành thuận theo, chỉ gật đầu: "Vâng, thần hiểu ."
Hoàng đế thở dài: "Trẫm trong lòng cũng thấy ủy khuất. tướng quân là trụ cột của quốc gia. Câu 'Bắc Vệ diệt, hà dĩ an gia' chỉ là lời thề từ chối hôn sự của , mà còn là quyết tâm của tướng quân. Trẫm cũng lấy cảm động, cũng nên lòng sùng kính với mới ."
"Bắc Vệ diệt, hà dĩ an gia". Mấy chữ quen tai thế.
Thành Ngọc nghi hoặc nhẩm câu , đột nhiên lóe lên ý nghĩ, nhớ một chuyện cũ: Hồi nàng mới về thành Bình An, hình như một vị tướng quân nào đó từng thoái hôn với nàng.
Khi mẫu nàng - Tĩnh An vương phi - qua đời, vị lão đạo sĩ lễ cầu siêu cho mẫu từng đoán vận mệnh cho nàng. Ông đời nàng ba kiếp nạn: Bệnh kiếp, mạng kiếp và tình kiếp. Vượt qua bệnh kiếp sẽ gặp mạng kiếp, vượt qua mạng kiếp vẫn còn tình kiếp. Kiếp nạn nối tiếp kiếp nạn, bất kỳ kiếp nào ập đến đều nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ khi vượt qua cả ba kiếp, nàng mới thể bình an sống hết đời. Trong vô kiếp nạn, lão đạo sĩ nhấn mạnh nhất là tình kiếp. Ông kiếp nạn lẽ là hòa nơi biên ải xa xôi, một khi gả , mạng sống của quận chúa khó lòng giữ .
Cũng vì thế, Thành Ngọc chẳng màng tính toán gì đến chuyện hôn nhân đại sự. Với nàng, chỉ cần hòa là một nhân duyên . Từ khi Thái hậu ban hôn, một khoảnh khắc nàng cảm thấy mệnh cuối cùng cũng mở một lối nhỏ cho cuộc đời . Sau đó tin vị tướng quân cự hôn, Lê Hưởng vô cùng tức giận, còn nàng chẳng suy nghĩ gì khác ngoài cảm thán: Thiên ý như đao, vận mệnh là thế, cuối cùng vẫn thoát khỏi phận .
Lúc đó nàng cảm thấy chuyện to tát gì, nên cũng chẳng bận tâm. Chỉ hai tháng quên sạch. Mãi đến lúc hoàng đế nhắc tới, nàng mới chợt nhớ . Hóa , đó cũng là một chuyện lớn.
Sau đó, nàng nhanh trí nhận , trong mắt hoàng đế, lúc nàng hẳn là một thiếu nữ oán hận vì vị tướng quân từ chối. Nhìn thấy vị tướng quân đó hôm nay cũng theo long giá đến Khúc Thủy Uyển, hoàng đế sợ nàng sẽ gây chuyện, mất thể diện hoàng thất và của chính ngài, nên mới tới ngăn chặn .
hoàng đế dù cũng cảm thấy với nàng, nên dù là ngăn cản, ngài cũng ... tình cảm.
Điều ... thật là quá.
Nàng lập tức nhập vai, sầu khổ ai oán, lấy tay áo lau nước mắt, với hoàng đế: "Vậy... một quận chúa thoái hôn, thực sự là... khổ tâm, khó ... nếu hoàng thần an phận..." Nàng nuốt nước mắt, : "Thần cũng đòi hỏi gì nhiều." Rồi nghẹn ngào, "Nghe mấy hôm , khi hoàng bày yến tiệc chiêu đãi quần thần, mời một gánh hát, diễn tuồng , thể giải khuây ưu sầu. Nỗi khổ tâm của thần , nếu xem kịch, lẽ sẽ vơi đôi phần..."
Hoàng đế vốn mắc chứng "sợ ", nhất là sợ các lóc mặt. Nghe tiếng nấc nghẹn của nàng, mí mắt ngài giật giật, toan bước , nhanh chóng : "Đã , trẫm sẽ cho họ đến hát cho ."
Thành Ngọc khẽ lau khóe mắt, chân nhanh nhẹn bước lên chặn mặt hoàng đế. Sau khi chặn , nàng tiếp tục nghẹn ngào: "Thần còn hết." Nàng nấc lên. "Thần nghĩ, tiết trời , lúc xem kịch mà ăn loại dưa lưới của phương nam cống nạp thì mới tuyệt. Vỏ mỏng, thịt dày, nước ngọt thanh mát, hôm nay họ tiến cống ..."
Hoàng đế chặn , đầu óc tê dại, tiếp tục thật nhanh: "Sáng nay mới tiến cống, lát nữa trẫm sẽ cho mang đến cho hai trái."
Thành Ngọc vẫn lau khóe mắt, bàn tay giơ lên, xòe năm ngón tay: "Năm trái."
Hoàng đế dừng thêm chút nào: "Được, năm trái."
Thành Ngọc thả khỏi Tùng Hạc viện, ăn dưa lưới hoàng đế ban, kịch hát mà hoàng đế phê chuẩn mỗi ngày ba vở. Ngày tháng trôi qua tiêu d.a.o tự tại ai bằng. Nghe kịch chán, nàng mới nhớ là dự , còn lộ mặt trong trận đấu cầu giữa Đại Hy và Ô Na Tố.
Đánh cầu, là cưỡi ngựa đ.á.n.h cầu.
Thành Ngọc từ nhỏ chơi đá cầu, đ.á.n.h cầu mây. Chu Cẩn còn đặc biệt xây một sân đ.á.n.h cầu hậu viên của Thập Hoa lâu. Nàng thường cưỡi ngựa phi nước đại nơi . Từ năm mười bốn tuổi, nàng thể lưng ngựa thực hiện nhiều động tác đ.á.n.h cầu gỗ cầu môn. Trong các nữ tử, trình độ của nàng cũng thuộc hàng cao thủ. vì nàng từng cưỡi ngựa đ.á.n.h cầu trong cung, nên hoàng đế hề nàng bản lĩnh .
Thẩm công công bỏ nhiều công sức mới tuyển chọn sáu cho đội cầu. Ngoài Thành Ngọc và Tề đại tiểu thư, còn một vị quý nữ và ba nữ quan trong cung.
Vì trận đấu sắp tới gần, mấy ngày nay họ luyện tập nhiều. Thành Ngọc chỉ là dự nên cơ hội tập luyện. Nàng cảm thấy chỉ cần ngoài xem là đủ. Nhìn trình độ của , nếu nàng tùy tiện sân, trừ phi Tề đại tiểu thư còn chống đỡ , bằng nàng bốn vị mất lòng tin, điều đó với đội hẳn .
Trình độ của Tề đại tiểu thư thực sự vượt xa bốn còn , nên cũng nảy sinh tâm lý trách nhiệm giống Thành Ngọc, ít tham gia tập luyện. Không đến trễ thì về sớm, luyện tập cũng chẳng nghiêm túc, phần lớn thời gian đều lấy sách che mặt ngủ bên cạnh Thành Ngọc. Thành Ngọc quan tâm lắm, Thẩm công công cũng tiện quản. Thẩm công công cảm thấy bản thật dễ dàng gì. Cứ luyện tập như vài ngày, cuối cùng cũng đến ngày thi đấu.
Chưa đến giờ Mùi, hoàng đế dẫn bá quan và thích đến điện Minh Nguyệt - nơi chỉ mở khi các cuộc thi đ.á.n.h cầu lớn. Nhìn quanh khán đài, một ai vắng mặt.
Hôm nay, Tam điện hạ an tọa bên cạnh Quốc sư.
Mấy ngày , Tam điện hạ phụng chỉ hoàng đế luyện binh ở đại doanh ngoại ô kinh thành, tối hôm mới Khúc Thủy Uyển. giữa đoàn sứ giả Ô Na Tố và các tiểu thư Thái hoàng thái hậu và hoàng đế triều Đại Hy mời đến dự hạ. Đa đều quen , nhưng một công t.ử thanh nhã, tuấn lãng khác thường như thế, ở vị trí tôn quý bên cạnh Quốc sư, thể thấy địa vị cao, tự nhiên khiến hiếu kỳ ngưỡng mộ.
Yên Lan từ xa ngắm Liên Tống, thấy chẳng buồn đưa mắt sân cầu. Quốc sư đang gì đó với , nghiêng đầu , đáp, chiếc quạt trong tay khẽ gõ lên thành ghế.
Trong lòng Yên Lan khẽ rung động. Trong những giấc mơ mơ hồ về Cửu Trùng Thiên, đôi khi nàng cũng thấy một Liên Tống như thế. Trên Cửu Trùng Thiên thường những yến tiệc như , Tam điện hạ bao giờ cao, các yến tiệc công trọng yếu đều tham dự, nhưng luôn thờ ơ, lãnh đạm như .
Bất luận lúc nào, ở , Tam điện hạ vẫn là Tam điện hạ của ngày . Nàng cảm thấy như thật khó lường, khiến khó mê đắm. Cánh tay chạm nhẹ, Yên Lan đầu, thấy Thập Thất công chúa đang bên cạnh. Thập Thất công chúa lấy khăn tay che miệng, cúi với nàng: "Lâu lắm gặp Đại tướng quân, phong thái của ngài vẫn thế." Không đợi nàng đáp, thần bí : "Lúc nãy còn trò chuyện với Thập Bát , nhớ Đại tướng quân là biểu của Yên Lan , hẳn chuyện Hoàng tổ mẫu từng ban hôn cho Hồng Ngọc a đầu với tướng quân chứ?"
Yên Lan im lặng.
Thập Bát công chúa kéo kéo ống tay áo Thập Thất, Thập Thất để ý: "Đều là tỷ với , gì mà ." Rồi hỏi dò Yên Lan: "Muội tướng quân nhắc đến chuyện ?"
Yên Lan im lặng một lúc: "Tỷ tỷ tin tức thật linh hoạt. Chuyện từng biểu ca nhắc tới."
Thập Thất công chúa tin, nhướng mày Yên Lan, thấy nàng từ đầu đến cuối gì, cũng ngại ép hỏi, tự tìm lối thoát: "Vậy lẽ Đại tướng quân đang bảo vệ danh tiếng cho Hồng Ngọc. Đại tướng quân thật là nghĩa khí. Chỉ là Hoàng tổ mẫu quá yêu quý, thiên vị Hồng Ngọc, mới đẩy chuyện đến mức rối ren như . Chuyện hôn nhân đại sự, nếu Đại tướng quân thể tiếp nhận một a đầu chỉ rong chơi, hiểu chuyện đời phu nhân, thì..." Nói che miệng khẽ đầy hàm ý.
Thập Bát công chúa vốn nhát gan, hết Thập Thất liếc Yên Lan, môi trắng bệch, ngăn Thập Thất : "Thập Thất tỷ tỷ đừng bậy nữa. Hoàng tổ mẫu ban hôn cho Đại tướng quân, nếu công chúa thì cũng chỉ quận chúa là tôn quý nhất. Đại tướng quân là trọng thần, thể gả công chúa, đương nhiên ban cho Hồng Ngọc. Đây là Hoàng tổ mẫu thiên vị ai cả..."
Những lời Thập Thất đó, Yên Lan chẳng để tâm. Nàng đưa mắt sân thi đấu, mặt biểu lộ, nhưng trong lòng trầm xuống.
Chuyện Thái hoàng thái hậu ban hôn Tam điện hạ với Hồng Ngọc, cùng việc Tam điện hạ kháng chỉ cự hôn, những chuyện như giờ từng đến tai nàng.
Hồng Ngọc quận chúa, Yên Lan nàng. Đó là con gái của Tĩnh An vương gia - Thái hoàng thái hậu hết mực yêu thương khi còn sống. Sau khi vương gia qua đời, Thái hoàng thái hậu cũng yêu quý Hồng Ngọc quận chúa hơn vài phần. Hồng Ngọc tuy còn nhỏ, đến mười sáu, nhưng dung nhan vô cùng xinh , phong thái khuynh quốc khuynh thành tương lai. nàng từng chuyện với Hồng Ngọc.
Lúc đầu tin Thái hoàng thái hậu ban hôn cho Tam điện hạ, nàng thực sự chút kinh ngạc, nhưng cũng đoán chắc Tam điện hạ sẽ cự tuyệt.
Trên Cửu Trùng Thiên, bao tiên dung nhan tuyệt thế, cũng từng thấy Tam điện hạ động tâm, huống chi chỉ là một Hồng Ngọc. việc Thái hoàng thái hậu ban hôn khiến nàng bắt đầu thực sự suy nghĩ đến chuyện hôn nhân đại sự của Tam điện hạ.
Nàng cũng từng nghĩ đến nhiều , nhưng mỗi nghĩ, trong lòng trầm xuống. Như Thập Thất công chúa , theo luật lệ triều đình, trọng thần thể lấy công chúa phò mã, nên Thái hoàng thái hậu mới ban hôn Liên Tống cho Hồng Ngọc, chứ tuyệt đối ban cho công chúa. Nàng và Tam điện hạ tuyệt đối khả năng đến với .
Nếu kiếp nàng còn điều gì may mắn, thì lẽ may mắn duy nhất là thế gian ai thể khiến Tam điện hạ động tâm.
Bởi đây là hạ giới, tất cả những họ thấy đều là phàm nhân. Thế gian thể một phàm nhân nào rung động Tam điện hạ, khiến thà vi phạm thiên điều cũng lấy nàng thê tử.
Những ngày gần đây, nàng nhớ ngày càng nhiều chuyện cũ, càng thấy rõ Tam điện hạ bề ngoài phong lưu, kỳ thực là vô tình.
, vô tình là nhất.
Rốt cuộc, khi vô tình, thế gian vẫn còn một Trường Y xem là đặc biệt hơn một chút.
Mà Trường Y, thể coi là tiền kiếp của nàng.
Yên Lan kìm ánh mắt hướng về phía đối diện, dừng Liên Tam. Nàng thấy nhiều ánh mắt khác cũng đang đổ dồn về , nhưng chẳng buồn để mắt đến ai.
Như là đủ .
Hôm nay, Liên Tam đến sân cầu để xem thi đấu, mà là để bàn chính sự.
Những ngày , với , cái gọi là "chính sự" là tìm kiếm tung tích của Tổ Thị. Manh mối quan trọng liên quan đến Tổ Thị trong cuốn sổ ghi chép của Nam Nhiễm quốc nhắc đến Hồng Liên Tử.
Tung tích của Hồng Liên Tử, lẽ Hồng Ngọc quận chúa rõ.
Chuyện tìm Hồng Ngọc quận chúa chuyện đáng lẽ do Quốc sư đảm nhiệm, nhưng quận chúa từ khi Khúc Thủy Uyển đều giam trong Tùng Hạc viện. Tùng Hạc viện là địa bàn của Thái hoàng thái hậu. Cần rằng Thái hoàng thái hậu là tín đồ Phật giáo, còn Quốc sư là đạo sĩ. Phật - Đạo phân biệt, Thái hoàng thái hậu và Quốc sư tích oán vô cùng sâu nặng. Quốc sư đến cả cửa lớn Tùng Hạc viện còn gần, huống chi là gặp Thành Ngọc.
Thấy Quốc sư tiến thoái lưỡng nan, Tam điện hạ thời gian nên giúp chuyện . Nghe tin đồn Hồng Ngọc quận chúa hôm nay sẽ đại diện Đại Hy quốc tham gia thi đấu, nên cố ý đến đây đợi nàng.
đợi đến khi trống vang lên, trận đấu bắt đầu, Hồng Ngọc quận chúa vẫn xuất hiện sân. Thám t.ử trở về, ghé tai bẩm báo với Quốc sư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-9.html.]
Quốc sư sang thuật tin tức nhận: "Điện hạ và hạ thần hôm nay coi như uổng công ." Quốc sư nhăn mặt, "Nghe tiểu quận chúa gây họa, nhốt trong thư phòng của hoàng thượng phạt quỳ, bốn công công canh giữ. Hoàng thượng hạ lệnh quỳ đủ ba canh giờ mới thả, nên bất luận thế nào cũng kịp trận đấu."
Tam điện hạ khẽ nhíu mày xuống sân cầu, đầu, hỏi: "Nàng gây họa gì mà hoàng đế đến cả thi đấu cũng cho nàng tham gia?"
Quốc sư im lặng giây lát: "Nghe hôm qua nàng nướng chim trong viện, hoàng thượng bắt gặp."
"Nướng chim?" Tam điện hạ cuối cùng cũng đầu .
" nghĩa đen luôn." Quốc sư động tác sinh động, "Nhóm lửa, vặt lông chim, quét dầu nướng lên, rắc thêm chút gia vị... là nướng chim như đó."
Tam điện hạ nghi hoặc: "Điều với một quận chúa tuy nghịch ngợm, nhưng cũng tính là gây họa. Hoàng thượng vì phạt nàng?"
Quốc sư im lặng một lúc, trầm giọng: "Có lẽ... bởi vì quận chúa nướng hai chú chim thường đậu bên cạnh hoàng thượng, ngài sủng ái gọi là 'ái phi'."
Tam điện hạ đầu sân đấu, nửa ngày mới lên tiếng: "...Ồ."
Quốc sư vội : "Nghe khi hoàng thượng vội đến, 'ái phi' của ngài xuyên qua một cây tre, tiểu quận chúa nướng đến thơm phức mùi mỡ. Tiểu quận chúa còn đang hứng chí dặn dò thị nữ: lúc ăn, một con bỏ cay, một con bỏ cay; lúc bỏ cay thì dùng lưới rắc lên, thể bỏ ít hơn một chút."
Tam điện hạ gật đầu: "Rất cách thưởng thức."
Quốc sư: "..." Lại : " với hoàng thượng mà thì quá tàn nhẫn . Nghe hoàng thượng tức đến phát điên, chỉ thẳng mặt nàng mắng 'to gan', đích mang đôi 'ái phi' đó mai táng, phạt tiểu quận chúa. Là như đó." Hắn hỏi Liên Tam: "Quận chúa đến , điện hạ còn tiếp tục xem nữa ?" Tam điện hạ chống má tại chỗ: "Ngồi thêm chút nữa."
Thành Ngọc thật oan uổng, ngờ rằng hai con chim bay ngang qua trong viện, nàng tùy tiện bắt nướng, trúng đúng đôi "ái phi" của hoàng thượng. May mà từ nhỏ đến lớn nàng quen với việc quỳ, nên dù phạt quỳ trong ngự thư phòng của hoàng đế cho đến hết trận đấu, cũng thấy ghê gớm lắm, chỉ đau đầu gối mà thôi.
Khi thả , trận đấu kết thúc. Thành Ngọc men theo lối tắt chạy đến, chỉ từ xa hoàng đế và quần thần rời khán đài. Nàng đ.á.n.h thức một con ngựa cột gốc cây đại thụ gần đó, xổm một lúc, đợi khán giả lượt rời , mới trèo tường sân cầu.
Một nhóm thi đấu xong vẫn đang tranh cãi sân. Tề đại tiểu thư theo như hẹn, bên cạnh sân đợi nàng, cách xa đám , bên cạnh còn một con tuấn mã màu đỏ.
Thành Ngọc mắt sáng rỡ, vội chạy về phía Tề đại tiểu thư. Lúc ngang qua mấy chơi , bên tai nàng vô tình mấy câu tranh luận giữa hai đội. Đại ý là Ô Na Tố phục trận đấu hôm nay, rằng nếu hôm qua đội trưởng của họ ăn đồ hỏng, đau bụng, thì Đại Hy triều tuyệt đối thể thắng.
Đại Hy thắng, Thành Ngọc mừng cho hoàng đế, cảm thấy trận đấu lẽ cũng chẳng thú vị gì.
Vào giờ Dậu, mặt trời ngả về tây. Khán đài chỉ còn lác đác một hai . Hai đội cầu Đông Tây chia thành hai nhóm ngựa: một bên là của Ô Na Tố và Đại Hy, một bên là Thành Ngọc, Tề đại tiểu thư và tỳ nữ Tiểu Đao của Tề đại tiểu thư.
Thời khắc hoàng hôn vốn yên tĩnh, nhưng sân cầu chẳng yên ắng chút nào, chủ yếu là do các cầu thủ Ô Na Tố và Đại Hy vẫn đang cãi . Lúc Thành Ngọc và Tề đại tiểu thư sánh vai thưởng thức ngựa, họ vẫn cãi; lúc hai nàng lên ngựa chạy nửa sân, họ vẫn cãi; lúc Thành Ngọc và Tề đại tiểu thư chạy đủ, bắt đầu đ.á.n.h liên tiếp mười quả cầu gôn trong một khắc, họ vẫn cãi; khi hai nàng song song , đ.á.n.h liên tiếp mười quả cầu gôn, tiếng cãi vã mới nhỏ dần; và khi Thành Ngọc bắt đầu chơi trò "phi đồng tiền", Tiểu Đao kinh ngạc phát hiện, sân cầu đột nhiên yên ắng, đám cãi đều vây quanh nàng, cô gái còn chen lên phía .
Thành Ngọc và Tề đại tiểu thư vốn để cho mấy cầu thủ đang cãi vã gian "nghiêm túc" tranh luận, nên chỉ tự do lướt qua hơn nửa sân cầu. Lúc thấy những cầu thủ đáng lẽ phía đông tập trung qua đây, Tề đại tiểu thư dù họ định gì, vẫn nhắc nhở thiện ý: "Có lúc quận chúa đ.á.n.h đồng tiền bay loạn, các vị lùi xa một chút, cẩn thận thương."
Thành Ngọc lúc vẫn phát hiện cả sân im ắng, nàng đang tập trung suy nghĩ để con tuấn mã đang cưỡi, cây gậy trong tay và năm đồng tiền xếp đất bên trái ngựa thể "đồng quy vu tận" - cùng đạt đến đích.
Cái gọi là "phi đồng tiền", thực là xếp đồng tiền thành một cột mốc, phi ngựa qua, dùng gậy đ.á.n.h từng đồng tiền cho mỗi chỉ đ.á.n.h bay một đồng. Tương truyền, ở triều đại nào đây, một thiên tài đ.á.n.h cầu, sân xếp mười đồng tiền, vị thiên tài đó thể phi ngựa qua, đ.á.n.h từng đồng tiền bay theo một hướng, và chỉ bay đúng bảy trượng, tăng một phân, giảm một phân.
Thành Ngọc luôn học theo thần kỹ của vị thiên tài đó, nên thường một âm thầm tập luyện nhiều năm, nhưng vẫn đạt đến trình độ . Lần Lệ Xuyên, nàng và Tề đại tiểu thư chơi trò , lúc đó nàng chỉ thể thử thách năm đồng tiền xếp thành hàng. Tuy thể một gậy đ.á.n.h bay một đồng, nhưng theo lời Tề đại tiểu thư, nàng đ.á.n.h đồng tiền bay loạn cả lên, cách cũng đều. Hôm nay khó cơ hội đến điện Minh Nguyệt - nơi xa xỉ do Tiên đế bỏ tiền xây dựng, nàng thực lòng thử thách đ.á.n.h cho năm đồng tiền bay cùng một hướng, nên vô cùng tập trung.
Tiểu Đao cách xa sân tám trượng vẫn thấy sắc mặt nghiêm trọng của Thành Ngọc, nên cẩn thận lùi thêm vài bước, còn lòng nhắc nhở các cầu thủ nước Ô Na Tố phía : "Quận chúa nhà một khi dùng sức, đồng tiền bay xa bảy tám trượng là chuyện thường." Trong lòng run rẩy bổ sung: "Đánh trúng thực sự đau, các nàng vẫn lùi ?"
Đứng mặt Tiểu Đao là một tiền phong và một hậu vệ của Ô Na Tố. Vị hậu vệ thấp bé lùi hai bước, đến bên cạnh Tiểu Đao, như chuyện, nhưng cãi với Đại Hy hơn nửa ngày nên ngại ngùng dám mở miệng, thần sắc rối rắm. Vẫn là Tiểu Đao chú ý: "Nàng đau bụng ?"
Hậu vệ thấp bé lắc đầu như chong chóng: "Không, ."
"Ồ." Tiểu Đao gật gật đầu.
Hậu vệ thấp bé do dự, thử dò hỏi Tiểu Đao: "Các trò gọi là 'phi đồng tiền', nghĩa là cưỡi ngựa dùng gậy đ.á.n.h cột tiền đất ? Đây là đang luyện ngắm b.ắ.n ?"
Tiểu Đao vẫn đang theo dõi thần sắc của Thành Ngọc, thấy nàng càng lúc càng nghiêm trọng, dựa kinh nghiệm phong phú, lùi thêm hai bước. Nàng rõ câu hỏi của hậu vệ lúc nãy, hàm hồ đáp: "Ừ, ngắm chuẩn mới đ.á.n.h trúng."
Thấy Tiểu Đao khá hợp tác, hậu vệ thấp bé tự tin hơn một chút: "Cái đội chúng cũng luyện." Vừa thận trọng đắc ý: "Bất quá đồng tiền lớn, các chủ yếu luyện ngắm bắn, thể dùng thứ nhỏ hơn để thử thách ? Ví như đội trưởng chúng dùng một trái cầu nhỏ bằng trái nho để luyện. Ý là đội trưởng nhãn thần , kỹ thuật siêu đẳng, thúc ngựa phi nước đại, mỗi gậy..." Chưa hết lời, chân đột nhiên chao đảo. Tiểu Đao kéo hậu vệ nhỏ một cái, khi hai định thần , chỉ thấy thiếu nữ áo trắng chạy từ cổng long môn , linh hoạt đầu ngựa.
Tiểu Đao con ngựa và năm đồng tiền , thiếu nữ đột nhiên cúi , thúc ngựa phi như bay. Con ngựa tựa mũi tên xé gió, thoáng cái đến gần năm đồng tiền. Trong chớp mắt, cây gậy vung xuống, một gậy đ.á.n.h bay một đồng tiền xa. Con ngựa đang phi vẫn dừng, hướng về long môn, chạy thêm nửa vòng, hướng về bốn đồng tiền còn mà lao tới.
Năm phi ngựa tựa băng vút qua thiên môn theo một quỹ đạo duy nhất. Năm gậy đ.á.n.h bay năm đồng tiền theo thứ tự.
Sân cầu nghìn bước, ngựa đạp ánh hoàng hôn. Bởi Thành Ngọc từ lúc thúc ngựa cho đến khi năm đồng tiền đ.á.n.h bay, hề dừng vó ngựa, nên trong sân chỉ thấy một thiếu nữ tuyệt sắc dán lưng ngựa, giơ tay vung gậy, mà thấy tiếng xé gió cùng những đồng tiền . Điều duy nhất thấy rõ là năm vung gậy của thiếu nữ áo trắng. Vì thế, năm đồng tiền đ.á.n.h bay cũng về . Lấy điểm đặt đồng tiền mốc, chúng đ.á.n.h xa hơn bảy trượng, rơi về hướng đông, tăng một phân, giảm một phân, xếp thành một chữ "nhất" chỉnh. Toàn trường đột nhiên tĩnh lặng.
Thành Ngọc kéo dây cương, dừng tại cửa long môn, ngước chữ "nhất" do các đồng tiền xếp thành ở phía xa, theo thói quen vén áo lên chùi mồ hôi, phát hiện mặc trang phục nam trang của đội cầu mây, bèn lấy tay áo chùi. Nàng dường như vẫn chìm đắm trong những đường gậy , chú ý đến sự yên ắng của sân. Sau khi chùi mồ hôi trán, nàng nắm gậy đ.á.n.h cầu, cưỡi ngựa ung dung đến bên Tề đại tiểu thư.
Tề đại tiểu thư lúc Thành Ngọc bước về phía mới kịp phản ứng, vỗ tay: "Đẹp lắm!"
Các cầu thủ Đại Hy cũng kịp phản ứng, nhưng vẻ nén , mà nén mạnh nên từng chỉ dám nín thở Thành Ngọc.
Còn Tiểu Đao - xem Thành Ngọc chơi trò bao nhiêu - cảm thấy hôm nay Thành Ngọc rốt cuộc đạt kỹ thuật thần kỳ, nên trong sự chấn kinh cũng vài phần điềm tĩnh, vẫn thể tiếp tục chuyện với hậu vệ Ô Na Tố: " , lúc nãy hình như nàng đang về đội trưởnh nhà , đội trưởng các ?"
Tiểu hậu vệ mặt đỏ tái, lén Tiểu Đao, thấy vị tiền phong phía cũng sắc mặt kém, bèn chạy theo vị tiền phong nhà biến mất.
Dưới triều Thành Quân, Quốc sư tuy bắt đầu nghỉ ngơi, nhưng thỉnh thoảng vẫn hoàng đế gọi nghị sự. Hôm nay hoàng đế hứng thú, trận đấu cầu triệu Quốc sư đến bàn việc. Lúc Quốc sư thư phòng, một hoạn quan đang báo cáo tình hình Hồng Ngọc quận chúa, rằng hoàng đế quận chúa khi quỳ xong bèn chạy mất, họ theo dò xem, thì thấy quận chúa đến sân cầu.
Hoàng đế chỉ gật đầu, như đoán chuyện nên gì thêm.
Đã hành tung của quận chúa, Quốc sư lập tức chạy gặp nàng. Vì khi nghị sự uống xong, vội vã đến khán đài sân cầu.
Đã là cuối giờ Dần, mây trời ngả màu đỏ thẫm. Trong khán đài, Quốc sư kinh ngạc phát hiện Tam điện hạ vẫn đó, từng rời .
Sân cầu vẫn đóng, cũng còn thi đấu gì, chỉ còn vài thiếu nữ cưỡi ngựa phía tây, hình như đang chuyện gì đó.
Quốc sư xuống bên cạnh Tam điện hạ, thử theo ánh mắt sân. Vị thiếu nữ áo trắng cưỡi con xích mã lập tức đập mắt . Quốc sư kinh ngạc, đó chính xác là Hồng Ngọc quận chúa .
Tuy mấy năm nay gặp quận chúa, nhưng khuôn mặt thực sự dẫu thế nào cũng thể quên. Mấy năm , khuôn mặt còn mang vẻ e ấp tựa nhụy hoa, giờ nở rộ, sự hàm xúc trở thành một vẻ khuynh thành. Hồng Ngọc quận chúa giờ là một thiếu nữ trưởng thành.
Quốc sư đắn đo một lúc: "Điện hạ nhận quận chúa ?"
Tam điện hạ với mà như : "Nàng nên mặc váy đỏ." Tam điện hạ .
Quốc sư nghi ngờ nhầm, ngẩn : "Điện hạ ... gì thế?"
Tam điện hạ lặp , chỉ gác tay lên thành ghế chống má, thể nhận hứng thú của với sân đấu, mà chỉ thấy đang Hồng Ngọc quận chúa. Quốc sư cảm thấy Tam điện hạ như thật khó nắm bắt, đang nghĩ điều cao thâm gì.
"Váy trắng cũng , nhưng nàng nên mặc váy đỏ rực thì hơn." Đó là điều Tam điện hạ đang nghĩ. Có thể thấy chẳng gì cao thâm cả. Tuy cách xa, nhưng thể thấy Thành Ngọc mặc váy trắng rõ.
Nàng tuấn mã hai bước, làn váy trắng tuyết bên chân lay động theo, tựa những gợn sóng đẽ trăng. Từ những gợn sóng hướng lên, là chiếc eo thon thả của nàng, lên chút nữa, là bộ con nàng. Lớp vải nàng nổi bật, ôm lấy nàng như ôm lấy một đóa sơn trắng trong sương mù. Xinh , chút mờ ảo, khiến nàng giống một thiếu nữ hiểu thế sự, mang chút ngây thơ. Màu trắng luôn khiến nghĩ đến hai chữ "ngây thơ".
Tam điện hạ đ.á.n.h giá nàng một chút, nên cần một màu đỏ rực bao bọc, như mới thực tế hơn. Màu đỏ rực một khi khoác lên nàng, sẽ khiến nàng mang ý vị của nữ t.ử hơn. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tam điện hạ chuyển lên khuôn mặt nàng.
Gò má nàng ửng đỏ, trán là một lớp mồ hôi mỏng, giữa chân mày một đóa lạc mai. Rõ ràng lớp trang điểm hôm nay của nàng tinh tế, lúc phai nhạt ít nhiều, chỉ còn phân biệt đôi lông mày vẽ theo dáng viễn sơn. Như chút đáng tiếc. lớp mồ hôi mỏng trán khiến da mặt nàng nổi lên một lớp sáng, thêm lớp son phấn bên ngoài, càng lòng rung động hơn bình thường.
Lúc , đang chuyện với nàng. Nàng khẽ nghiêng đầu, như chăm chú lắng , bật . Khi , hai hàng lông mày khẽ động, chầm chậm trở về như cũ, tựa đôi cánh bướm lệ, tiếc nuối khép , từng chút từng chút mở , như trêu ghẹo, câu dẫn lòng . Nụ ...
Ánh mắt Tam điện hạ trở nên thâm sâu.
Nàng một vẻ tự nhiên phi phàm, nhưng vì tuổi còn nhỏ, nên đời nàng hẳn vẫn xem như một cô bé. Lần đầu thấy nàng, cũng nàng bằng con mắt của thế nhân, chỉ cảm thấy cô bé vẻ khác lạ. từ lúc nào, khi nàng, trong mắt còn là một đứa trẻ, mà là tư thái yêu kiều dáng thiếu nữ. Bình tâm mà , lúc nàng yêu kiều thực nhiều, mà lúc nàng vẻ yêu kiều, nàng thường tự . Cái kiểu yêu kiều tự càng khiến kinh sợ.
Vì thấy Tam điện hạ trầm mặc lâu, Quốc sư dù hỏi vài câu về quận chúa, vẫn thử dò: "Điện hạ?"
Tam điện hạ thu ánh mắt , nhưng vẫn như đang ngẩn ngơ, nửa ngày bỗng khẽ , nhẹ gõ quạt lên thành ghế, hỏi Quốc sư: "Cách trang điểm của nàng gọi là gì, ngươi ?"
Quốc sư hiểu chuyện gì đang xảy . Hắn vốn tưởng Tam điện hạ sẽ bàn với cách hỏi tung tích Hồng Liên T.ử từ Hồng Ngọc quận chúa, ngờ một câu hỏi cách xa vạn dặm, cảm thấy vô cùng mê . Hơn nửa ngày mới chắc chắn hỏi : "Điện hạ ý ... cách trang điểm của Hồng Ngọc quận chúa ?"
Tam điện hạ chút thích thú nhắc tên nàng: "Hồng Ngọc."
Quốc sư mơ hồ vị quận chúa đằng xa lâu, dựa kinh nghiệm phục vụ vị tiên đế trăng hoa với hậu cung ba ngàn mỹ nữ để đoán: "Lạc... lạc hoa mai chăng?"
"Lạc hoa mai? Băng tiêu vi phách tuyết vi hồn, đạm nhiễm thiên hương diễu vô ngấn. Nhất điểm lạc mai yên chi sắc, tích dữ đông nhật thập phần xuân."* Tam điện hạ khẽ : "Thực sự hợp với nàng."
*Chú thích: Lụa băng kết, phách tựa tuyết, nhiễm chút bụi trần, thắm lên hương thơm đất trời. Một đóa lạc mai điểm son phấn, khiến mùa đông giá rét cũng ngập tràn xuân sắc.
Quốc sư tuy là đạo sĩ, nhưng đối với khả năng tích lũy văn thơ cũng cảm thấy đủ, mơ hồ cảm thấy mấy câu thơ vịnh mai giống về hoa, mà là vịnh về . Lại vị quận chúa đang sân , Quốc sư nheo mắt: đó là một gương mặt trắng sáng hơn tuyết, một đóa lạc mai điểm giữa chân mày, chẳng là "gương mặt băng tuyết điểm xuân sắc" đó ?
Tam điện hạ dậy, dường như rời .
Mắt Quốc sư giật giật, kìm bước lên , thành khẩn nhắc: "Điện hạ lúc đầu đây, chỉ để khen vẻ của quận chúa chứ? Người đợi lâu như , việc gặp nàng ?"
Tam điện hạ đầu: "Để ngày khác."
Bóng đêm dần buông, Quốc sư một trong bóng tối, cảm thấy mơ hồ.