Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:12
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảy ngày .

Cửu Trùng Thiên.

Ân Lâm đầu tiên tới cung Nguyên Cực. Trước đây, tới đây, dù là tìm Tổ Thị Liên Tống, đều quen thuộc chở điện Kiến Tâm một chút. hôm nay, điện Kiến Tâm, chỉ tàng cây Bồ Đề ngoài hoa viên chờ Liên Tống.

Tán cây Bồ Đề lớn như mây tạo thành một vùng bóng râm dày đặc che khuất mặt trời. Ân Lâm bên cạnh bóng râm dày đặc, nhớ những chuyện xảy mấy ngày nay, chỉ cảm thấy nặng nề.

Ba ngày , từ Nam Hoang xa xôi, nhận tin từ Tuyết Ý, rằng Tổ Thị xảy chuyện. cuối cùng xảy chuyện gì thì Tuyết Ý rõ, chỉ bảo mau về Trung Trạch một chuyến. Hắn vội vàng về, đêm đó lập tức về tới Trung Trạch. Tuyết Ý chờ đại trận hộ sơn, thấy thì lập tức thở dài: "Tôn thượng đoạn quá khứ ba vạn năm giữa ngài và Tam hoàng t.ử ."

Hắn ngơ ngẩn: "Sao thế?"

Tuyết Ý buồn rầu dẫn đến một chỗ yên tĩnh, thuật chuyện xảy mấy ngày qua. Tuyết Ý xoa huyệt thái dương: "Ta tìm Sương Hòa nhốt trong núi Phát Sảng, đó cùng Sương Hòa theo ký hiệu Tôn thượng để , tìm nàng và Cốt Dung ở cửa núi Đồ Mi cuối bãi đất hoang. Ta trong núi Đồ Mi xảy chuyện gì, nhưng Tôn thượng vẻ , giống như mất hồn, hỏi gì cũng thấy. Thật lòng mà , từ khi theo nàng đến nay, từng thấy nàng như ."

Sau khi về Cô Dao, Tôn thượng lập tức quan Nam Thất. Không bao lâu Cốt Dung mới tỉnh . Ta hỏi Cốt Dung trong núi Đồ Mi xảy chuyện gì, nhưng nàng chỉ nhớ rõ chuyện Ma tộc bắt , đó thì hôn mê gì. Tôn thượng một trong thất Quan Nam hai đêm một ngày, sáng sớm hôm qua, nàng mới khỏi thất. Mặc dù trông tiều tụy, nhưng còn mất hồn mất vía như , còn chủ động chuyện với , hỏi hai câu.

Tuyết Ý dừng một chút, mặt mày nặng nề: "Nàng hỏi nàng từ bỏ quá khứ với Tam hoàng t.ử ở thế gian, còn hai đêm một ngày , nàng xem kỹ thần hồn, phát hiện trúng chú thuật, khi giải trừ chú thuật thì nàng phát hiện trí nhớ của quả thật thiếu xót."

Khi tin , đầu óc như sét đánh, khiếp sợ về phía Tuyết Ý.

Thấy như thế, Tuyết Ý thở dài: "Lúc đó cũng giật như ngươi. Núi Ma khảo thể thử thách tâm , đoán thể nó gây vấn đề. nàng đến mức nên cũng tiện giấu diếm, đành hết tất cả. Bao gồm tiền duyên của nàng với Tam hoàng t.ử ở phàm thế, nguyên nhân nàng tách ký ức, sắp xếp chuyện giữa nàng với Tam hoàng t.ử khi ngủ say, và tại Đông Hoa đế quân sửa ký ức của Tam hoàng tử. Tam hoàng t.ử nhớ quá khứ với nàng lúc nào, đều hết, nhưng nhắc đến việc ngươi và Chiêu Hi lừa gạt Tam hoàng tử."

Nàng xong lời nào, sững sờ lâu, lỡ tay đ.á.n.h vỡ chén nàng mới giật tỉnh , hỏi vấn đề thứ hai... con rối nàng sắp xếp cho Tam hoàng t.ử bây giờ đang ở . Ta hẳn là ở chỗ Đông Hoa đế quân. Nàng gật đầu, gì lập tức ngoài, biến mất một đêm, trưa hôm nay mới trở về." Tuyết Ý nuốt một cái: "Lúc trở về, mang theo con rối ."

Gió thổi tới, lá bồ đề nhảy múa theo gió, phía chợt tiếng bước chân vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Ân Lâm. Ân Lâm xoay , thấy Liên Tống khoan t.h.a.i bước đến. Nam t.ử lẽ từ đan phòng tới, vẫn còn mặc áo bào hẹp tay, một bộ trường bào thuận tiện cho việc luyện chế năm nguyên , khiến càng thêm cao quý.

Ân Lâm tiến lên một bước, : "Tam hoàng tử."

Nam t.ử dừng cách ba trượng: "Không tôn sứ đến đây là gì chỉ giáo?"

Gương mặt nam t.ử bình tĩnh, dáng vẻ bình tĩnh như từng chuyện gì xảy , khiến Ân Lâm mấy ngày qua thấy sự khác thường và bàng hoàng của Tổ Thị chợt tức tối, nhưng vẫn cố đè hỏi: "Ta một vấn đề khó hiểu, nên đến thỉnh giáo Tam hoàng tử."

Mấy con chim tước bay tới, ngậm một tấm gấm hoa, gấm hoa từ giữa trung rơi xuống, trải bàn ngọc và ghế ngọc gần đó. Nam t.ử cúi xuống ghế ngọc, một con chim sẻ nhỏ dừng giữa ngón tay , xoa chiếc cổ đầy lông tơ của chim sẻ nhỏ: "Ồ? Vậy mới tôn sứ thẳng , bổn quân xin rửa tai lắng ."

Ân Lâm vẻ ung dung của nam tử, nhíu chặt mày: "Liên Tống quân." Đây là đầu tiên gọi tên nam tử: "Ta vốn tưởng rằng ngươi từ bỏ nhân duyên với Tôn thượng, còn lưu luyến quá khứ với nàng nữa. Mười ngày Thiên quân cầu nàng, thật lòng khiếp sợ. lúc đó nghĩ, tuy oán hận Tôn thượng, nhưng yêu nhiều hơn, lẽ khi cân nhắc giãy dụa, thì tình yêu vẫn chiến thắng oán hận, nên tha thứ cho nàng, bỏ qua quá khứ, lựa chọn theo đuổi nàng nữa, cũng nghĩ cách khiến nàng đồng ý ở bên ngươi. Ta nghĩ chuyện tám chín phần mười là như thế, dù xem trọng tương lai của hai , nhưng cũng ngăn cản Thiên Quân cầu Cô Dao."

Ân Lâm cố gắng chế cảm xúc, đè sự tức giận xuống đáy lòng: " hôm nay nghi ngờ, Liên Tống quân, theo lý thì ngươi và tôn thượng là yêu , định ngày hôn ước, đó là điều ngươi hằng mong ước, xưa nay thực hiện ước nguyện đều nên thấy vui mừng , vì ngươi tự tay hủy diệt mối duyên phận khó khăn mới nối chứ?

"Ta suy nghĩ lâu, cuối cùng chỉ nghĩ tới một khả năng. Lúc , với Tôn thượng gì về tiền duyên của ngươi và nàng, bảo nàng rằng ngươi nhận lầm , yêu sai , rằng nàng và Thành Ngọc là một, yêu cầu nàng trả phàm nhân Thành Ngọc cho ngươi, đây là mưu đồ từ của ngươi, đúng ?"

Hắn thẳng nam tử, ánh mắt đen xuống: "Ngươi đang trả thù tôn thượng, đúng ?"

Sau khi Tổ Thị đưa con rối về Cô Dao thì lập tức thật Quan Nam bế quan, ba ngày hai đêm mới xuất quan. Sau khi xuất quan, Tổ Thị chủ động tìm , chuyện xong dặn một ít việc. , cũng giống như Tuyết Ý, cũng thể thăm dò chuyện gì trong núi Đồ Mi từ Tổ Thị. Tuy nhiên, rằng Liên Tống quá khứ của họ cho Tổ Thị , cũng là Liên Tống yêu cầu lấy con rối về. Liên Tống như thế, Tổ Thị nhắc đến.

Bởi vì lúc đó thần sắc của Tổ Thị thật sự , cũng dám hỏi nhiều, chỉ thể suy đoán, mà đáp án đưa là: "Ngươi đang trả thù nàng, ?"

"Ta tôn sứ đang gì." Nam t.ử thản nhiên trả lời.

Ân Lâm nắm chặt tay, cách nào áp chế lửa giận trong lòng: "Đừng vờ vịt nữa, chẳng lẽ vì ngươi vẫn còn hận chuyện nàng từ bỏ ngươi ngày xưa? Trăm phương ngàn kế quyến rũ nàng, khiến nàng yêu ngươi nữa, đến khi nàng thừa yêu ngươi thì vứt bỏ nàng, rằng ngươi tìm lầm , yêu sai , ngươi yêu phàm nhân chứ nàng. Hờ." lạnh: "Đây chẳng lẽ là một kế hoạch trả thù tuyệt hảo, đặc sắc ?"

Nam t.ử ngẩng đầu, khuôn mặt vốn bình thản ung dung chợt lạnh như băng: "Ân Lâm, thật sự quên chuyện nàng từ bỏ , vì thế mới oán nàng, thậm chí hận nàng, nhưng đê tiện như thế." Nam t.ử dừng , mặt hiện lên vẻ nghi ngờ, thật lòng cảm thấy khó hiểu, hỏi : "Không lúc đó ngươi cũng đồng ý chuyện nàng là nàng, Thành Ngọc là Thành Ngọc, các nàng là một ? Hôm nay, khó khăn lắm mới nghĩ thông suốt, định đón nhận sắp xếp của nàng, thành cho , ngươi nên cảm thấy vui mừng ? Vì nghĩ rằng Thành Ngọc trở về là trả thù nàng?"

Ân Lâm thất sắc, trả lời vấn đề , chợt nên gì. Sự im lặng khiến bình tĩnh một chút. Thực lên trời, vì trách cứ Liên Tống, đây là chuyện Tổ Thị dặn dò, mà chỉ là tư tâm của mà thôi. Tổ Thị phái đến cung Nguyên Cực là vì một chuyện khác.

Ân Lâm nhớ tới những lời Tổ Thị với khi từ khỏi thất Quan Nam.

Là cuối giờ Mão sáng nay.

Cuối giờ Mão, khi ánh bình minh ló dạng, trong đính đá bên ngoài thất Quan Nam, Tổ Thị đẩy một túi gấm màu vàng đặt bàn đá mặt .

Vì lâu chuyện, giọng của nàng khàn: "Ngươi đến Cửu Trùng Thiên một chuyến, đưa túi gấm cho tiểu tam lang, trong túi gấm là..." Hắn nhận túi gấm, chằm chằm Tổ Thị mặt mày tái nhợt đến mức gần như trong suốt, cắt đứt lời nàng: "Mấy ngày nay, tôn thượng nhốt và con rối trong thấy Quan Nam để gì thế?"

Tổ Thị im lặng một lát, ngước mắt về phía bầu trời xa xôi, mờ mịt trả lời: "Tìm hồn châu đ.á.n.h thức trong con rối , lấy ký ức trong đó đưa ."

Nghe , kinh ngạc một lúc lâu gì: "Ngài là những ký ức về trong cơ thể ngài..."

" ." Tổ Thị gật đầu. Nàng nghiêng ghế đá, sương mù buổi sáng tóc mai nàng thấm ướt, dán lên trán, khiến nàng trông như một đóa hoa Quỳnh hoa trải qua mưa gió, dù xinh nhưng ốm yếu suy nhược.

"Ta suy nghĩ lâu." Nàng tiếp tục bằng giọng đầy cát: "Chỉ như mới hiểu rõ quá khứ. Hôm nay, thực sự hiểu tất cả chuyện. Thật buồn ." Nàng thu ánh mắt : "Nếu như lúc đó sẽ tỉnh sớm, cơ hội đổi vận mệnh, thì thể tước bỏ ký ức về , sắp xếp cho con rối . lẽ đây chính là vận mệnh."

Nàng đưa tay đỡ trán, giống như một bức tượng ngọc thánh khiết thờ phụng bên vách núi, xinh nhưng yếu ớt, bất cứ lúc nào cũng thể rơi xuống: "Dù thì việc theo ý mới gọi là vận mệnh." Thì thào xong, nàng cụp mày xuống, đôi mắt linh động xinh khẽ nhắm , trong mắt còn một tia sáng: "Lúc , khi quyết định con rối cho cũn nghĩ tới sẽ ngày , đặt nó mặt cho lựa chọn; cũng nghĩ tới con rối hơn ; càng nghĩ tới, cảm thấy búp bê mới là Thành Ngọc, mà ." Bàn tay đỡ trán của nàng chậm rãi hạ xuống che mắt .

Lúc những lời , khuôn mặt xinh ốm yếu quá nhiều biểu cảm, thực sự thể nàng đang đau khổ , nhưng Ân Lâm thể cảm nhận sự đau khổ của Tổ Thị. Nỗi đau khổ từng của nàng giống như đầm lầy ẩn sâu trong rừng rậm, nuốt chửng chính nàng, kinh sợ những tới gần.

Ân Lâm cảm thấy, gần như thở nổi, mà những tin tức trong lời của Tổ Thị càng khiến Ân Lâm kinh hãi thôi: "Nói Tam hoàng t.ử lựa chọn con rối , ngài và Tam hoàng tử... Làm ?"

Tổ Thị trả lời câu hỏi của . Hồi lâu , nàng dời bàn tay che mắt, thuận thế chống má , nghiêng đầu ngoài đình. Hắn thấy mặt nàng, chỉ thể thấy ngón tay trắng nõn và sống mũi xinh xắn cao thẳng của nàng.

"Thực , lẽ các ngươi lừa tiểu tam lang, mới khiến hiểu lầm chuyện ba vạn năm , bỏ qua vì cái gọi là đạo tâm . Có lẽ tâm ma của cũng sinh từ đó."

Ân Lâm nín thở. Tuyết Ý rằng cũng cho Tổ Thị việc . Ân Lâm ngờ đến cả chuyện Tổ Thị cũng : "Đó là bởi vì..." Hắn giải thích."

Tổ Thị để tiếp. Nàng giơ tay, ngăn . "Không trách các ngươi, cũng hiểu vì các ngươi như , cho hết hy vọng đối với , đúng ? Quả thực, từ lập trường của các ngươi mà thì tiếp tục dây dưa chuyện . vẫn nhịn mà nghĩ, lúc tiểu tam lang những điều đó sẽ đau đớn và tuyệt vọng đến nhường nào, mà ..." Nói tới đây, nàng dừng .

Ân Lâm nhạy bén nhận giọng bĩnh tĩnh của nàng run rẩy. Lông mày nhíu chặt, chằm chằm sườn mặt nàng một lát, bỗng nhiên giơ tay cầm cổ tay nàng, dời bàn tay đang che nửa khuôn mặt của nàng . Tổ Thị giật , né tránh, bình thản về phía . Lúc mới phát hiện đôi mắt hành của Tổ Thị đỏ bừng, trong đôi mắt ánh sáng thấm đầy nước mắt.

Ân Lâm đột nhiên im lặng, một hồi lâu mới thể : "Nếu Tam hoàng t.ử vì hiểu lầm mới giận dỗi với ngài thì thể lập tức giải thích với ." Hắn trịnh trọng về phía nàng: "Khi đó, cảm thấy quên mới là điều nhất cho hai , nhưng hôm nay hai đính hôn, rõ ràng chuyện , giải trừ hiểu lầm, cùng đối mặt kiếp sắp tới cũng muộn..."

Tổ Thị lắc đầu: "Không cần." Nàng khẽ ngắt lời : "Ngươi hiểu." Nàng dừng một chút: "Hắn cảm thấy bỏ rơi ."

Nàng ngoài đình: "Ta bao giờ nghĩ rằng coi quyết định lúc của là bỏ rơi, nhưng ngẫm thì nó cũng giống như loại bỏ rơi. Đối với tâm ma trong bây giờ, chuyện bỏ rơi đó hề quan trọng, quan trọng là vì chuyện khác, vật khác mà bỏ qua ."

Giọng nàng trong trẻo, biểu cảm bình tĩnh, hốc mắt càng đỏ, nhưng nàng giống như ý thức : "Hai ngày Bế quan ở thất Quan Nam, chỉ một nghĩ tới, nên cho nỗi khổ tâm của , để cho , quyết định như là bất đắc dĩ mà , cũng đau khổ. Như , sẽ hiểu , tha thứ cho chứ? cứ nghĩ đến đó trong lòng một giọng vang lên... Hắn tha thứ cho ngươi , đó thì ? Trong đại kiếp sắp , nếu ngươi thể đổi mệnh, cuối cùng vẫn lựa chọn giữa "đạo" của ngươi và thì ngươi sẽ lựa chọn thế nào? Có đảm bảo là bỏ rơi nữa ?"

Nói xong lời , nàng im lặng lâu. "Vấn đề , chỉ suy nghĩ một , nhưng suy nghĩ thật lâu. Cuối cùng phát hiện, thể cam đoan sẽ bỏ rơi nữa."

Nàng dời tầm mắt, về phía Ân Lâm đối diện: "Vậy khi đó, tiểu tam lang sẽ gì bây giờ?"

Ân Lâm im lặng.

"Hắn thể." Nàng trả lời. Theo bốn chữ khỏi miệng, nước mắt ngậm đầy mắt cuối cùng cũng chảy xuống: "Làm mới là đúng, suy nghĩ hai ngày, cũng nghĩ đáp án. Đây là một vấn đề khó giải." Nàng nhẹ nhàng thở dài: " may mà tiểu tam lang tự tìm lý do, dùng cái cớ Thành Ngọc, để trấn an tâm ma đang xao động. Tuy rằng nghĩ như khiến đau khổ, nhưng nếu thể bình tĩnh từ chuyện đó thì cứ để như . Hắn một Thành Ngọc tâm ý yêu , mãi mãi tổn thương , vứt bỏ , ... cứ cho ." Nàng nhắm mắt , nữa giơ tay che mặt, ngăn trở trái tim đang xao động. Thì thào, như tự : "Giữa chúng , như quyền chủ động ở trong tay , thể nhiều lựa chọn, nhưng thực , căn bản lựa chọn."

Tổ Thị đống Lan Nhân hai vạn chín ngàn chín trăm chín mươi tám năm , cố nén đau đớn với rằng duyên phận của nàng và Liên Tống chỉ thể ở một đời của Thành Ngọc.

Các nàng bi thương giống , yếu đuối giống , vô vọng, bất lực, gì đều khiến Ân Lâm cảm thấy khổ sở.

Trong lòng Ân Lâm buồn bực vô cùng. Hắn cảm thấy như đang lạc rừng rậm lối thoát, mắt là một vùng đầm lầy hoang vu và nguy hiểm, mà Tổ Thị đang giữa đầm lầy , lặng lẽ chìm xuống.

"Chính vì ngươi trải qua đau khổ như , nên mới lựa chọn lừa dối Tam hoàng tử." Hắn khàn giọng . Ánh mắt lướt qua bàn đá mặt, dừng túi gấm đặt mặt bàn, như thể khai sáng, Ân Lâm đột nhiên hiểu trong túi gấm chứa đựng gì.

"Ngươi sẽ giao Thành Ngọc cho Tam hoàng tử." Hắn chậm rãi từng câu từng chữ: "Vậy trong túi gấm chính là Thành Ngọc, ngươi đ.á.n.h thức hồn của nàng ?" Yết hầu kìm lăn lộn, tin về phía Tổ Thị: "Ngài thật sự đưa nàng đến cung Nguyên Cực, để nàng thế ngươi, kết phu thê với trong lòng ngài?"

Trong đình cực kỳ yên tĩnh, chỉ cơn gió núi ngang qua lưu tiếng thở dài. Rất lâu , Tổ Thị mới động tĩnh. Nàng buông bàn tay che mắt xuống, đôi mắt còn rơi lệ, nhưng lông mày và đuôi mắt vẫn đỏ: "Ta đ.á.n.h thức con rối." Nàng trả lời .

"Ba vạn năm , đưa quyết định tạo con rối cho vô tư. Mà nhiều tư tâm, cũng nhiều d.ụ.c vọng chiếm hữu."

"Ta thể chấp nhận con rối bạn bên cạnh khi vũ hóa, bởi vì đó là chuyện lực bất tòng tâm. bây giờ vẫn còn sống, vũ hóa ?

"Ta thể cho một Thành Ngọc và đáp ứng mong của , nhưng thể đ.á.n.h thức nàng cho , thể ." Nàng thú nhận, giọng nhẹ nhàng và bình tĩnh. Ân Lâm thể phân biệt , sự bình tĩnh là một loại bình tĩnh mất hết can đảm.

Dù là vận mệnh là tình cảm của Tổ Thị, tất cả đều quá nặng nề. Làm thế nào mới là đúng, như lời nàng , đây là một vấn đề khó giải. Ân Lâm an ủi nàng, nhưng nên gì.

"Không mới là bình thường." Tổ Thị vô tình đáp một tiếng, cụp mắt về phía túi gấm, nhưng lập tức dời , giống như nàng thấy nó: "Nơi chỉ chứa con rối , mà còn chứa m.á.u và linh lực của . Những ký ức phàm thế cũng phục hồi một phần, bỏ trong hồn châu của con rối . Lấy m.á.u của tế, dùng linh lực vẫn dẫn, cộng thêm chú ngôn, là thể đ.á.n.h thức nàng. Chú ngôn cũng ở trong túi gấm. Ngươi giao túi gấm cho tiểu tam lang, để tự đ.á.n.h thức nàng."

Chuyện nên dặn dò dặn dò xong, nàng dậy, chuẩn rời , nhưng lúc dời bước dừng một chút: " ." Nàng dặn dò một câu cuối cùng: "Nếu tiểu tam lang hỏi vì đ.á.n.h thức con rối , thì ngươi cứ với , yêu mà chọn thì tự đ.á.n.h thức, như thế sẽ càng ý nghĩa."

Ký ức về sáng nay, đến đây dừng : "Vì tôn sứ trả lời?" Khi sực tỉnh , thì câu hỏi của Liên Tống rõ ràng lọt tai. Ân Lâm lấy bình tĩnh.

Cách đó ba trượng, Thủy thần trẻ tuổi dựa ghế yên tĩnh . Nam t.ử ung dung tự tại, tựa như tìm nội tâm bình yên.

Trong lòng Ân Lâm tràn ngập đủ tư vị, lập tức lấy túi gấm Tổ Thị giao cho, mở , một chiếc quan tài băng hoa mỹ xuất hiện tàng cây Bồ Đề, qua thể thấy đó là một con rối đang ngủ trông sống động.

"Ta còn gì để nữa, Tam hoàng tử." Ân Lâm xoa xoa thái dương: "Ngươi tin chắc yêu nhầm , thực sự con rối , thì chúc mừng ngươi, ngươi toại nguyện ." Sau khi đổ quan tài băng , trong túi gấm vẫn còn vài thứ, Ân Lâm đổ hết những thứ còn , đặt quan tài băng: "Tôn thượng , yêu ngươi tự chọn thì tự đ.á.n.h thức mới ý nghĩa." Hắn thản nhiên : "Trong bình chứa m.á.u và linh lực của tôn thượng, giấy Bối Diệp là cách đ.á.n.h thức con rối . Tam hoàng t.ử bận rộn , quấy rầy nữa." Nói xong lời cáo từ, Ân Lâm xoay rời .

Nam t.ử đột nhiên hỏi: "Những lời , quả thật là nàng ?"

Ân Lâm dừng bước: "Nếu thì ?"

"Dạ." Phía chợt vang lên tiếng chim sẻ hoảng sợ kêu lên, Ân Lâm liếc mắt, thấy một con chim nhỏ màu lam dừng giữa ngón tay Liên Tống kinh hoảng bay .

Nam t.ử im lặng một chốc, rút một chiếc khăn lụa trắng như tuyết : "Nàng thật chu đáo." Hắn dùng khăn lụa lau ngón tay chim sẻ đậu , thản nhiên : "Ta nên cảm ơn vì nàng suy nghĩ cho như thế ?"

Ân Lâm đầu về phía nam tử, nam t.ử cúi đầu, dường như nghiêm túc lau chùi ngón tay, thấy biểu cảm của nam tử. mơ hồ cảm thấy, nam t.ử dường như hề vui vẻ.

Hắn đó là ảo giác , nhưng gì, sải bước rời .

Sau chuyện Núi Đồ Mi, Ma tộc yên lặng động tĩnh gì nữa. Thứ nhất là vì Thần tộc tăng cường phòng , thứ hai là Tiêm Điệp cảm thấy mặc dù nàng thể diệt trừ Liên Tống và Tổ Thị trong Núi Đồ Mi, nhưng trận đấu đó cũng coi như đạt mục đích, ít nhất dẫn tâm ma của Liên Tống , cũng ly gián quan hệ giữa Liên Tống và Tổ Thị. Hai vị thần quan trọng trong Thần tộc gặp chuyện may, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch mà họ đang mưu đồ, nàng dù kế hoạch đó cụ thể là gì, nhưng cũng thể đoán tám chín phần mười là nhằm đối phó Ma tộc, ngăn cản Ma tôn xưng hùng. Như thế, nàng cũng coi như thông qua ván cờ ở núi Đồ Mi, tranh thủ thêm thời gian cho Ma Tôn. Nghĩ đến đây, Tiêm Điệp khỏi tự đắc.

Có thể nghĩ đến những chuyện một cách lạc quan như , là vì Tiêm Điệp hiểu rõ Tổ Thị, cũng chuyện xưa của Liên Tống. Tổ Thị cần nhắc tới, còn Tam điện hạ, bởi vì danh tiếng bừa bãi bên ngoài, lúc khiến hài lòng. Tiêm Điệp cho rằng khi tâm ma tái phát, Liên Tống sẽ cảm xúc khống chế, từ đó chán chường, buông bỏ chính sự, cũng hợp tình hợp lý. Tuy nhiên, lấy binh khí để ví dụ Tam điện hạ, Tam điện hạ thực là một thanh kiếm, là quân t.ử các loại trong binh khí, lúc bình thường ấm áp nhàn tản, nhưng lúc rút kiếm, khiến thấy tàn nhẫn sắc bén. Nay tâm ma từ đáy lòng sống , tâm ma sống trói buộc vỏ kiếm của , khiến cho bộc lộ tài năng, càng nặng nề đè lên , càng nhuệ ý bức . Do đó chỉ chán chường đến quan tâm chính sự, mà còn luyện chế năm nguyên tố lực sớm hơn mấy ngày.

Buổi chiều, Liên Tống luyện chế xong năm nguyên tố và đưa đến cung Thái Thần, Yêu Quân Oánh Lưu Phong lên trời. Ngày hôm , hai trăm năm mươi vạn đại quân Thiên tộc và hai trăm vạn đại quân Thanh Khâu tập trung tại Đông Nam Hoang, tuyên chiến với Ma tộc. Sau khi Tân Thần Kỷ đến, Thần tộc chần chừ nữa, bốn trăm năm mươi vạn đại quân Thần tộc đặt ở nơi giao giữa Đông Nam Hoang do Cửu Vĩ Hồ tộc quản lý và Nam Hoang do Ma tộc nắm giữ. Đồng thời, Thần tộc cũng tuyên chiến với Ma tộc, đề rõ lý do thảo phạt Ma tộc - Yêu tộc. Mặc dù Yêu tộc là một nhánh của Ma tộc, nhưng con dân Yêu tộc là nô lệ riêng của Ma tôn. Tuy nhiên, Ma tôn coi Yêu tộc như nô lệ, dẫn đến việc hành hạ Yêu đến c.h.ế.t Đăng và g.i.ế.c hại bách tính Yêu tộc. Yêu quân thể chịu đựng thêm sự tàn ác của Ma tôn, quỳ gối Nam Thiên Môn, cầu cứu Thần tộc. Ma Tôn dùng bạo lực hành hạ và khủng bố Yêu tộc, gây nên loạn lạc giữa trời đất. Thần tộc là chấp chưởng cửu thiên và quản lý tứ hải giữa bát hoang , nghĩa vụ duy trì hòa bình trời đất. Ngăn chặn Ma Tôn, đảm bảo trời đất bình yên, là trách nhiệm của Thần tộc. Để thực hiện nghĩa chiến , Thần tộc bước cuộc chiến với tâm lý dũng cảm.

Thần tộc hơn mười vạn năm từng chủ động tuyên chiến với bất kỳ bộ tộc nào khác, chứ đừng nắng đến chuyện liên hợp xuất binh với Thanh Khâu Hồ tộc, tin tức một khi truyền , trời đất lập tức dấy lên sóng gió. Cửu Vĩ Hồ tộc cũng tham gia chiến dịch, điều khiến đều cảm thấy kinh ngạc. Trong lịch sử, Cửu Vĩ Hồ tộc ở Thanh Khâu từ lâu thích tham chiến, thường chỉ hiện diện ở phía trong các cuộc chiến. , họ gửi hai trăm vạn đại quân hỗ trợ Thiên tộc, gần như là chiếm một nửa sức mạnh quân sự của Thanh Khâu. Điều vượt ngoài mong đợi và thể diễn tả bằng lời.

Có cao nhân nhạy bén đoán Thần tộc lớn chuyện lên như thế, chỉ vì Ma Tôn ức h.i.ế.p Yêu tộc, mà thể Thần tộc phát hiện Ma tộc đang lập kế hoạch gì đó, đe dọa đến trời đất. Một trong những cao thủ chính là Quỷ Quân Ly Kính. Ly Kính tự rằng chiến dịch thể cho phép bất cứ sự can thiệp nào từ phía Quỷ tộc, vì ngay lập tức đóng cửa cung, tuyên bố rằng sẽ tham gia cuộc chiến.

Thần tộc hành động nhanh chóng. Ở giữa Đông Nam Hoang và Nam Hoang một hồ lớn gọi là Tương Lăng Bạc, nổi tiếng với cát vàng và một hòn đảo lớn Yêu tộc gọi là Tương Lăng quốc. Sau khi liên quân Thiên tộc và Cửu Vĩ Hồ tộc tuyên chiến tại biên giới đông nam, họ nhanh chóng vượt qua Tương Lăng quốc, tiến Nam Hoang.

Bất kể là Thiên tộc tuyên chiến là Thiên tộc hành quân cấp bách, họ hành động nhanh chóng và đột ngột. Ma tộc cũng dự đoán rằng Thiên tộc sẽ khởi đầu chiến dịch , nhưng họ ngờ rằng hành động của Thần tộc nhanh đến , hơn nữa còn dốc hết binh lực của để đối phó. Bảy vị Ma Quân đều cảm thấy mơ hồ. Khánh Khương phản ứng nhanh, lập tức truyền lệnh cho Phàn Lâm triệu tập quân đến biên giới ngăn chặn. Tuy nhiên, binh lực bộ biên giới phía đông chỉ năm mươi vạn, thể chống bốn trăm năm mươi vạn đại quân của Thần tộc. Thần tộc dựa ưu thế về binh lực, nghiền ép một đường đ.á.n.h thắng đó. Buổi tối hôm đó, họ tiến Xích Thủy.

Con đường từ Tương Lăng quốc Nam Hoang, thẳng hướng Tây Nam, vượt qua một vạn dặm là thể trực tiếp đến ma cung Linh san của Ma Tôn. Đoạn đường mười vạn dặm chủ yếu là đường bằng phẳng, chỗ hiểm trở nào, chỉ hai con sông lớn ngăn cản, một là Xích Thủy cách Tương Lăng một ngàn năm trăm dặm, một là Úc Thủy cách Xích Thủy ba ngàn bảy trăm dặm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-77.html.]

Đối với Thần tộc, đây là lộ trình chiến lược lý tưởng nhất. Ma tộc cũng tộc Khuynh Hạp sức mạnh vũ trang, nên chọn đường ngắn nhất, áp đảo về binh lực để nhanh chóng tiến công. Đây là chiến lược mà Thần tộc chọn, với mục tiêu duy nhất là đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.

Có sức mạnh của hoa Bát Đầu ma hộ trì, Khánh Khương và đoàn ma quân bất t.ử của rèn luyện thể g.i.ế.c c.h.ế.t. Duy chỉ thể đối phó bọn họ là trận Lưỡng Nghi do ba vị Đông Hoa, Tổ Thị, Liên Tống hợp lực tạo . dùng trận Lưỡng Nghi trấn áp Khánh Khương và ma quân của thì cần tìm cơ hội - ít nhất dụ Khánh Khương và đội quân bất t.ử của đến một nơi.

Bốn trăm năm mươi vạn đại quân Thần tộc dũng mãnh tiến về Nam Hoang, là vì mục đích . Chiến lược do Liên Tống đề , đó Liên Tống, Tổ Thị, Đông Hoa bàn bạc và quyết định, nhưng ba theo quân đội mà ở Tương Lăng quốc hậu phương. Bởi vì trận Lương Nghi trấn áp Khánh Khương vẫn thành, cần dẫn năm nguyên tố lực mà Liên Tống luyện đó trong trận. Việc do ba bọn họ hợp lực thực hiện, nên cần một nơi yên tĩnh để bế quan thành.

Đây là chuyện tuyệt mật, ít đến, nhưng trong cung Thái Thần thì một rõ chuyện . Túc Cập là một vị tiên bảo thủ, càng nghĩ càng lo lắng, bèn lén hỏi Trọng Lâm: "Đại trận khắc địch thành, chúng tuyên chiến với Ma tộc, liệu quá liều lĩnh ?"

Trọng Lâm từ nhỏ theo Đế Quân, chuyện thấu đáo: "Ba vị Tôn Thần quyết định như thế là để chiếm tiên cơ. Dù ai tuyên chiến thì đó quyền chủ động. Nếu để Ma tộc chiếm tiên cơ, ai bọn họ sẽ thiêu chiến hỏa tới nơi nào. Lúc đó chúng sẽ rơi thế động ? Hơn nữa, với năng lực của ba vị Tôn Thần, thì việc dẫn nhập năm nguyên tố trận pháp chỉ là chuyện hai ba ngày. Dù trong hai ba ngày đó, Ma Tôn dẫn ma quân bất t.ử tấn công chúng , thì với bốn trăm năm mươi vạn đại quân của chúng , thì việc kéo dài hai ba ngày thành vấn đề. Đợi hai ba ngày trận pháp thành, tự chúng sẽ đối phó với họ. Có nguy hiểm gì đáng ?"

Túc Cập , suy nghĩ một hồi, gật đầu: "Nói cũng ."

Trọng Lâm tiếp: "Thái t.ử điện hạ gửi chiến thư, đưa cho Đế Quân, ngươi cùng ?"

Mới giúp Đế Quân chạy một chuyến từ Tây Thiên Phạm Cảnh về, thực sự chẳng nữa. Cẩn thận lui về phía một bước: "... Ta nữa."

Đã cuối thu, kỳ hoa dị thảo trong Vương Uyển của Yêu tộc đều suy tàn theo mùa, chỉ cây thánh Đế Hưu Mộc ở trung tâm Lâm Uyển là ngoại lệ, gió đao mua kiếm, hoa vẫn nở sum suê.

Đế Hưu Mộc cao hơn ngàn thước, cây tráng kiện, mấy chục mới thể ôm lấy. Chỗ rễ cây khổng lồ một cái hang hình vòm, lớn như một ngôi đình, linh khí hội tụ, cực kỳ thích hợp cho việc tĩnh tu, đó là nơi bế quan mà Yêu Quân chuẩn cho ba Đế Quân.

Màn đêm dần buông, đây là ngày thứ hai ba bế quan. Đến thời khắc , đến Đế Quân cũng cố gắng hết sức, kế đó dẫn năm nguyên tố trận pháp. Tuy nhiên, Tổ Thị cảm thấy dùng ánh sáng vĩnh viễn bất diệt gia trì trận pháp thêm một nữa sẽ thỏa hơn. Vì , lúc chỉ một nàng ở trong Đế Hưu Mộc, còn Đế Quân và Tam điện hạ đều ở bên ngoài cây thánh.

Hai tàng cây việc gì , lúc Trọng Lâm đưa chiến báo từ tiền tuyến tới. Đế Quân lập tức dọn một bàn , uống xem chiến báo với Tam điện hạ.

Chiến báo đơn giản, rằng nhờ kinh nghiệm qua sống phong phú của Thượng Thần Bạch Chân Độ Hà của Thanh Khâu quốc, nên bốn trăm năm mươi vạn đại quân Thần tộc đêm qua thuận lợi vượt qua Xích Thủy. Khánh Khương cũng chậm trễ, trong một ngày ngắn ngủi lập tức tập kết trăm vạn ma quân tại Úc Thủy và Xích Thủy để liều c.h.ế.t chống cự. Tuy nhiên, đại quân Thần tộc vẫn ưu thế áp đảo về binh lực, dù việc tiến quân hôm nay nhanh như hôm qua nhưng vẫn hơn chín trăm dặm.

Đế Quân cầm ấm , rót chậm rãi bình luận: "Binh lực của Ma tộc đại khái hai trăm vạn, cho dù điều tất cả ma binh, trừ ma quân bất t.ử mà Khánh Khương đang tạo , thì vượt quá hai trăm vạn. Số lượng của họ chỉ bằng một nửa chúng , tốc độ hành quân kéo chậm gần một nửa, còn cảm thấy nhanh cơ?"

Tam điện hạ đối diện Đế Quân, giúp chưởng quân Thượng Thần Bạch Chân và Dạ Hoa Quân: "Ngày chín trăm dặm cũng tính là chậm, dù kẻ lĩnh quân đối diện là Phàn Lâm. Hơn nữa, chúng đang đ.á.n.h địa bàn của họ." Tam điện hạ khép trang giấy mỏng : "Theo chiến báo , chậm nhất là ngày , quân đội của chúng sẽ đến Úc Thủy. Nếu Khánh Khương vẫn thành quân bất t.ử thì chỉ thể dựng kết giới ở Úc Thủy để kéo dài thời gian."

Trở ngại khó giải quyết nhất con đường Thần tộc chọn chính là Úc Thủy. Úc Thủy là con sông lớn vờn quanh tổ địa Ma tộc, tuy rộng hơn Xích Thủy nhưng khó vượt qua hơn nhiều, mặt nước kết giới bảo vệ tồn tại hơn hai mươi vạn năm. Kết giới do các các tổ tiên Ma tộc giỏi trận pháp tập hợp mấy đời mà tạo thành, dùng linh khí của sông kết thành, thể bảo vệ tổ địa Ma tộc quấy nhiễu trong thời khắc mấu chốt. Kết giới Úc Hà một khi dâng lên, thì dù cho bốn trăm năm mươi vạn quân đội của Thần Tộc lực tấn công, cũng mất một hai tháng mới thể đột phá.

Đế Quân vài ngày thử mấy trăm cách để phá kết giới Úc Thủy, cuối cùng tìm một cách . Tuy nhiên, dựa cách pháp và tấn công mãnh liệt của quân đội, thì vẫn cần ít nhất bảy ngày mới thể triệt để phá vỡ kết giới.

Tam điện hạ nhận lấy từ Đế Quân, chỉ nhấp môi đặt chén xuống: "Còn thể nhanh hơn nữa ? Bảy ngày quá dài. Khánh Khương thể mượn bảy ngày để luyện thành quân bất tử. Nếu để đạt mục đích, thì chuyện sẽ khó xử hơn nhiều." Nói xong, Tam điện hạ nhặt quạt xếp lên, chấm nước nhẹ nhàng vung lên, giữa trung hiện một bức bản đồ từ nước. Tấn công nhanh chóng suốt dọc đường là nhân lúc ma quân bất t.ử luyện thành, ép Khánh Khương và quân đội của . Khi Ma quân luyện thành, đ.á.n.h qua sông sẽ lợi nhất cho chúng . Đối diện Úc Hà là bình nguyên Phạm Lâm, lưng Phạm Lâm là núi Chương Vĩ. Núi Chương Vĩ là quê cũ của Thiếu Quán Thần, là thánh sơn của Ma tộc. Ma tộc tuyệt đối sẽ cho phép Thần tộc san bằng thánh sơn của họ. Một khi chúng qua Úc Thủy, uy h.i.ế.p đến Chương Vĩ, thì dù cho ma quân bất t.ử thành thì Khánh Khương cũng sẽ quyết chiến với chúng tại Phạm Lâm." Quạt gấp đen kịt chỉ lên thủy đồ bình nguyên Phạm Lâm: "Đó mới là trạng thái lý tưởng nhất đối với chúng ."

Đế Quân cảm thấy khó tin: "Nói thế nào đó cũng là kết giới ngưng kết tâm huyết và trí tuệ của các đời Tổ tiên Ma tộc, thể phá vỡ nó trong ba bốn mươi ngày . Ngươi còn mong thể giải quyết trong hai ba ngày ?"

Tam điện hạ nhún vai: "Ta chỉ tùy tiện hỏi một chút, thì thôi."

Thường ngày chuyện đáng giận như . Đế Quân một hồi, thở dài: "Tuy rằng ngày thường tính nết ngươi cũng chẳng , nhưng hai ngày nay hình như còn tệ hơn. Ngươi và Tổ còn cởi bỏ hiểu lầm ?"

Tam điện hạ sửng sốt một chút, thản nhiên: "Ta và Tổ Thị Thần hiểu lầm khi nào chứ?"

Đế Quân nhướng mày. Ngày đó, khi Tổ Thị tới tìm đòi con rối, lời của nàng hàm hồ. Hắn chỉ nàng khôi phục trí nhớ và tâm ma của Liên Tống tái phát, ảnh hưởng của tâm ma, thể xóa chuyện nàng bỏ rơi ba vạn năm . Đế Quân vì ít nhạy cảm với chuyện tình yêu, nên thấy chuyện lý trí. Hắn lập tức cảm thấy việc Tổ Thị sắp xếp một con rối cho Liên Tống là cách thỏa đáng. Ở băng thất của Bích Hải Thương Linh, khi Liên Tống thể tha thứ cho quyết định của nàng, cũng thấy kinh ngạc. Hắn an ủi Tổ Thị vài câu, rằng đây là hiểu lầm thể tiêu trừ, khuyên nàng giải thích rõ ràng với Liên Tống.

Nói thật , dù nghĩ hai ầm ĩ như , nhưng cũng thấy đó là chuyện gì lớn. Tuy nhiên, đối mặt với hai liên tục ba ngày, khiến Đế Quân nghi ngờ còn ẩn tình mà hiểu .

Đế Quân xoa xoa thái dương: "Ngày khi Tổ Thị lên trời mở hội nghị nghị sự, ngươi phớt lờ nàng. Hôm qua và hôm nay ba chúng bế quan, ngươi càng tránh xa nàng, một lời, nàng cũng lảng tránh ngươi. Như cởi bỏ hiểu lầm ?"

Tam điện hạ cúi đầu thưởng thức chén men màu đen trong tay, một lúc lâu mới : "Không hiểu lầm." Đế Quân hỏi tiếp, nhưng trong hốc cây cách đó ba trượng chợt tràn ánh sáng vàng, hai đều về phía ánh sáng.

Tiếng bước chân vang lên trong hang cây, dây mây gấm rủ xuống cửa động nhẹ nhàng vén lên, Tổ Thị xuất hiện dây mây, : "Ánh sáng vĩnh viễn bất diệt gia trì xong . Trước Khánh Khương sợ cái , bây giờ thì , nhưng lỡ như bất trắc thì ." Thần sắc nàng tự nhiên, giống như thấy lời của hai , chuyển hướng đề tài của bọn họ cũng chỉ là trùng hợp.

Đế Quân thấy nàng tựa cửa động, dường như mệt mỏi, bèn gọi nàng uống chén nghỉ ngơi. Tổ Thị tới, nhưng xuống bàn của họ, mà chọn một cái ghế đá gần đó. Đế Quân đưa cho nàng một chén , nàng nhận lấy uống một ngụm.

Song ai gì thêm. Tổ Thị cũng chỉ cúi đầu uống .

Dù Đế Quân dù vô tư mấy cũng cảm thấy khí cứng ngắc khó thở giữa hai . Cũng may Thiên Bộ đột nhiên chạy tới, phá vỡ bầu khí căng thẳng tàng cây. Thiên Bộ vội vàng thi lễ với Đế Quân và Tổ Thị, do dự một chút ghé tai Liên Tống vài câu, đó thấy thần sắc Liên Tống đổi lên.

Nơi lớn lắm, dù Thiên Bộ cố gắng hạ giọng, nhưng Đế Quân vẫn một ít nội dung.

Thiên Bộ đại khái: "Sáng sớm ăn một đĩa linh quả, ngủ, giờ Mùi mới tỉnh, thấy điện hạ, vui lắm... Sau khi tỉnh vẫn ăn cơm... Chúng khuyên nhủ nhưng cũng phí công. Vừa đột nhiên nôn , còn đau nhức... Thiên Hạ niệm Tĩnh Linh chân ngôn, nhưng hình như tác dụng gì."

Đế Quân hiểu những lời ý gì. Tổ Thị phía vẫn cúi đầu uống , bỗng rơi chén khi Liên Tống nhíu mày dậy. Tiếng chén vỡ vang lên giữa gian tĩnh lặng, chói tai. Liên Tống dừng bước, nghiêng , hờ hững , ba ngày qua đầu tiên chuyện với Tổ Thị: "Tổ Thị Thần ?"

Tổ Thị dừng một lát: "Trượt tay." Nàng ngẩng đầu lên, với Liên Tống: "Có lẽ là mệt." Nụ ôn hòa, xen lẫn sự dịu dàng và xa cách: "Lát nữa và Đế Quân sẽ kiểm tra trận pháp một nữa. Tam Hoàng t.ử việc thì , đừng để chờ lâu."

Liên Tống nàng một lúc, chậm rãi nhướng mày: "Nàng tưởng..." hết, khựng , đột nhiên bật : "Nàng đúng, nên để đợi lâu." Nói xong Tổ Thị nữa, ánh mắt dừng ở chỗ Đế Quân: "Đế Quân, nếu việc cứ kêu Trọng Lâm gọi ." Nói xong, Liên Tống dẫn Thiên Bộ rời .

Tổ Thị cúi đầu, chờ tiếng bước chân của Liên Tống xa, bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt. Dù cố tỏ thờ ơ, nhưng ngón tay nàng vẫn run rẩy, đến nắm thành quyền cũng thấy tốn sức, nàng cảm thấy buồn , khỏi mím chặt môi.

Đế Quân giơ tay hóa tan mảnh đồ sứ vỡ đất, rót cho nàng một chén mới. Nàng cứng đờ, đưa tay tiếp. Đế Quân nàng khó hiểu, thấy nàng mím môi , thì khẽ đẩy chén qua, chén tự bay đến bàn đá bên cạnh nàng.

"Ngươi giải thích với tên nhóc chứ gì? Khúc mắt của Liên Tống nắm ở chỗ"Tổ Thị bỏ rơi vì thiên hạ thì thôi , vì Đế Quân còn lừa gạt . Ngươi giải thích rõ ràng thì hiểu . Theo lý thì ngươi chỉ cần giải thích thêm vài với , rằng ngươi chỉ là bất đắc dĩ, cũng đau khổ, cố ý đưa cho khác, một chút thì lẽ cũng nguôi thôi. Tên nhóc đó dễ dỗ lắm."

Tổ Thị yên lặng hồi lâu, nhắm mắt , mệt mỏi : "Rất thể cuối cùng vẫn c.h.ế.t, khi c.h.ế.t, vẫn nhờ con rối bạn với . Bây giờ... chẳng qua là đẩy chuyện khi c.h.ế.t lên sớm thôi. Nếu quen với con rối, thì cần gì đổi hiện trạng, chuyện phức tạp thêm chứ?"

Nàng giản lược, nhưng Đế Quân nhanh chóng hiểu . Khi Tổ Thị đến tìm lấy con rối, nàng gì, cũng hỏi. bây giờ lời nàng , Đế Quân cũng hiểu nhiều chuyện, ý thức thể hiểu lầm: "Ngươi đ.á.n.h thức nàng ?"

Nàng cụp mắt: "Không chính tay , nhưng... cũng khác lắm."

Đế Quân bội phục: "Ngươi ác với thật."

Nàng trả lời.

Đế Quân hỏi: "Ngươi thấy khó chịu ? Ba vạn năm ngươi đau khổ c.h.ế.t ?"

Nàng biến sắc: "Bây giờ cũng đau khổ c.h.ế.t."

Đế Quân đ.á.n.h giá nàng từ xuống : "Nhìn đấy."

Nghe Đế Quân , nàng khẽ : "Tất nhiên thể để các ngươi ." Dừng , lẩm bẩm: "Đau khổ thì đau khổ, nhưng chuyện lớn." Nàng nhắm mắt, ngón trỏ chạm nhẹ trán, thở dài: "Huống hồ, cũng đau bao lâu nữa."

Câu cuối của nàng nhẹ, gần như tiếng động, nhưng Đế Quân vẫn . Những lời ý gì, Đế Quân đại khái đoán . Hắn im lặng nàng một lúc, lông mày dần nhíu chặt.

Trong Yêu cung một vật gọi là Thiền Ảnh Lộ, là một loại rượu, vì từ nước suối Thiền Ảnh của Yêu tộc, nên mang tên . Thiền Ảnh Lộ nổi tiếng khắp Bát Hoang. Truyền thuyết kể rằng uống rượu , con lập tức quên lo lắng.

Thiên Bộ giờ phút thấy thể tin hết truyền thuyết. Nếu , Tam điện hạ uống bốn bình Thiền Ảnh Lộ vẫn phiền muộn như ?

Gió đêm phất qua, lạnh lẽo thấu xương. Thiên Bộ khỏi hắt xì một cái. Yêu Quân sắp xếp cho Tam điện hạ tòa phong uyển quả thật xinh , nhưng khi đêm về rét lạnh. Nàng định trở về phòng lấy áo khoác cho Tam điện hạ, thuận tiện xem con đại bàng vương tùy hứng an giấc thì bất ngờ đụng Đế Quân.

Đế Quân nhàn nhã bước tới: "Điện hạ nhà ngươi ?"

Thiên Bộ cúi thi lễ: "Hồi bẩm Đế Quân, điện hạ say rượu cây Vân Tùng."

Đế Quân dừng bước: "Say rượu?"

Thiên Bộ thở dài: "Điện hạ mấy ngày nay vẫn phiền muộn."

Đế Quân nhíu mày: "Hắn ?"

"Điện hạ nhắc tới." Thiên Bộ do dự một chút: " nô tỳ cảm thấy tám chín phần mười là vì Tổ Thị Thần." Nàng ngẩng đầu, cân nhắc hỏi: "Đế Quân, điện hạ và Tổ Thị Thần nảy sinh hiềm khích, mâu thuẫn gì chăng?"

"Ngươi cũng ." Đế Quân đáp, về phía cây Vân Tùng.

Trong nội viện, phong đỏ trồng khắp nơi, duy chỉ góc tây bắc một gốc tùng cổ thanh tú. Dưới tùng đặt một chiếc giường bằng ngọc quý và một cái bàn thấp. Tam điện hạ dựa tùng, một chân cong lên, đến khi Đế Quân mặt mới miễn cưỡng ngước mắt .

"Nghe Tổ Thị ngươi lựa chọn con rối ." Đế Quân xuống, cầm lấy bốn bầu rượu trống bàn lắc lư: " bộ dáng của ngươi, tin lắm nhỉ?"

Tam điện hạ ngửa đầu uống cạn rượu trong chén, thần sắc lãnh đạm: "Cuối cùng thoát khỏi , nàng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm ?"

Đế Quân cảm thấy như vô lý: "Không chính ngươi tìm nàng đòi con rối ?" Nói xong, tìm bàn thấy ly rượu nào khác, bèn giơ tay hóa một cái, lấy bình rượu từ trong tay Liên Tam, rót cho một ly: "Sao, chê nàng đồng ý dứt khoát qua ? Nàng cho cũng , cho cũng , ngươi nàng như thế nào?"

Ánh săng lạnh lẽo treo giữa đêm đen, thanh lãnh như băng. Tam điện hạ một tay khoát lên đầu gối, ánh trăng hồi lâu, trả lời: "Ta nàng gì cả. nàng bình thản như thế, còn dặn đừng để khác chờ lâu, khiến cho bội phục mà thôi." Khóe môi nhếch lên, giống như , nhưng nụ chăng miếng ấm áp, nổi bật khuôn mặt tuấn tú càng thêm lạnh lẽo: "Không hổ là Quang Thần vô tình vô dục, thần hồn vô cấu."

Cho dù Đế Quân nhạy cảm trong chuyện phong nguyệt, nhưng cũng hàm ý châm chọc trong lời của . Đế Quân một hồi: "Ta Chiết Nhan ngươi sinh tâm ma, còn cảm thấy gì ghê gớm, hôm nay xem , ngươi quả thực cố chấp nghiêm trọng." Nói xong, Đế Quân ngừng một lát, trầm ngâm: " , một vấn đề vẫn tò mò, khéo ở đây hỏi ngươi. Các ngươi sinh tâm ma, bản thể ý thức sự cố chấp của ? Có thể ý thức , thỉnh thoảng thể sinh cảm xúc chán ghét ?"

Tam điện hạ kiên nhẫn liếc Đế Quân một cái: "Ngươi đêm nay đến đây là gì?"

"À." Được nhắc nhở, Đế Quân cuối cùng cũng nhớ chính sự tối nay: "Ta cẩn thận suy nghĩ, vẫn cảm thấy nên cho ngươi chuyện - Tổ Thị lấy ký ức phàm thế, nàng nhớ quá khứ của các ngươi."

Choang, bình rượu bạc Tam điện hạ cầm ở giữa ngón tay rơi xuống giường ngọc, rượu tràn , nhiễm ướt màu trúc. Trong gian yên tĩnh Vân Tùng, tiếng rượu nhỏ giọt càng thêm rõ ràng.

Tam điện hạ nhếch khóe môi: "Tìm cũng , tìm thì nàng cũng thể thoải mái." Ngữ khí nhẹ nhàng, dường như để ý, tay nắm chặt bầu rượu, để dấu tay thật sâu bình.

Đế Quân giơ tay, xoa xoa thái dương, trăm mối nghi ngờ vẫn cách giải: "Ta thấy ngươi cân nhắc chính sự lý trí, đến chuyện liên quan đến Tổ Thị, thì cực đoan như ?"

Tam điện hạ biến sắc: "Có thể bởi vì bệnh."

Đế Quân nghẹn lời, chợt gì, trong lòng thầm bội phục Liên Tam. Hắn sống ba mươi tám vạn năm, từ tới nay chỉ khác nghẹn lời, ai khiến nghẹn lời như . Dẫu đây là để cho thần sinh của thể nghiệm mới, nhưng trong lòng thực sự can dự mối tình Phong Nguyệt cắt đứt của họ. Tuy , nhớ những lời của Tổ Thị , cảm thấy đành lòng: "Ngươi cũng đừng cứ hiểu lầm nàng mãi." Hắn : "Thần sứ Tuyết Ý của nàng còn ở Yêu cung, ngày mai mới rời , nên khi đến gặp và trò chuyện với Tuyết Ý, may mà hiểu rõ chuyện giữa các ngươi, cũng đại khái hiểu rõ vấn đề giữa các ngươi." Đế Quân thở dài: "Ngươi các thần sứ của nàng lừa . Trước đây, Tổ Thị bóc ký ức về ngươi từ hồn thể, vì những nguyên nhân nhàm chán mà ngươi tin tưởng. Việc hiểu rõ quá."

Nam t.ử đang rót rượu cho chậm rãi ngẩng đầu lên: "Gì cơ?"

Đế Quân thưởng thức chén bạc trong tay: "Ba vạn năm , khi nàng trở về, vì khi quy vị sẽ lập tức ngủ say, và đoán rằng khi nàng tỉnh , trời đất sẽ gặp đại kiếp nạn, cần nàng hiến tế nữa, nàng mới lựa chọn như . Khi đó nàng nàng và ngươi tương lai, nhưng sợ ngươi chịu nổi vì mất nàng, mới nghĩ đến chuyện tạo một con rối cho ngươi." Đế Quân cảm khái: "Haiz, ngươi khôi phục trí nhớ phàm thế khi đó, cho ngươi Tổ Thị là chuyện con rối để lừa ngươi, còn tưởng rằng ngươi cũng chuyện nàng thể sẽ hiến tế nữa. Ngươi ngươi từ bỏ quá khứ, còn mừng cho ngươi. Không ngờ ngươi việc ."

Không nghĩ đến lo lắng của Tổ Thị, hết chuyện với Liên Tống là vì Đế Quân nghĩ, như lời Tổ Thị , cuối cũng cần m.á.u của nàng mới thể bình định cuộc chiến , nàng thể chỉ một đời , mà thời gian nhiều nữa, thì nên giải quyết hết nhân quả trong đời , chứ đến lúc lâm chung, còn tạo một nhân quả thể kết thúc, đế quân suy nghĩ như thế bèn giải thích. Tâm mà của Liên Tống mà Tổ Thị lo lắng và chuyện thể tiếp nhận việc Tổ Thị hiến tế, trong phạm vi suy nghĩ của đế quân.

"Nói cái gì mà nàng hiến tế nữa..." Nam t.ử thẳng, môi mím chặt, còn phong thái dựa cây tùng, chằm chằm Đế Quân, giọng mơ hồ: "Ý ngươi là gì? Ta hiểu"

"Năm đó nàng quy vị, mơ thấy một giấc mộng tiên tri, mơ thấy Khánh Khương sẽ khơi mào đại kiếp nạn điên đảo bát hoang. Việc và ngươi đều ." Đế Quân giải thích: " nàng cho ngươi là để ngăn cản kiếp , cần nàng lấy mạng hiến tế nữa." Nhìn thấy huyết sắc mặt nam t.ử đối diện rút từng chút một, Đế Quân nhớ tới tâm ma, chịu nổi đả kích lớn. Đế Quân dừng , thử bổ sung: " hôm nay nhiều chuyện đổi, còn như trong mộng của nàng nữa. Ví dụ, nàng tỉnh sớm ba năm, chiến tranh cũng mở sớm hai năm, bên khơi mào chiến sự còn là Ma tộc mà là Thần tộc. Vì , nghĩ nàng cũng chắc hiến tế ."

Nam t.ử che môi, ho khan một tiếng. Môi lướt qua ống tay áo, để vệt đỏ hoa văn sóng nước. Hắn đè nén cảm xúc, tay che vết m.á.u để Đế Quân phát hiện. Hắn khàn giọng hỏi: "Những chuyện , vì nàng với ?"

"Bởi vì ngươi lựa chọn con rối ." Đế Quân nhớ lời Tổ Thị ở Đế Hưu Mộc: "Nàng cảm thấy nếu ngươi chọn con rối, cuộc sống bình yên, cần quấy rầy ngươi nữa."

Đế Quân cúi đầu, vỗ vai Liên Tống: "Nàng cho ngươi, đại khái là vì nghĩ rằng như cho ngươi. Vận mệnh đối với nàng tàn khốc, nàng ngươi cùng nàng chịu khổ. nghĩ nếu ngươi thích nàng, thì nên gánh vác mệnh của nàng, chấp nhận những đau khổ đó, đó là cái giá trả cho việc thích nàng."

Sắc mặt nam t.ử tái nhợt, đôi mắt màu hổ phách dần hiện lên tơ đỏ, như sắp nhỏ máu: " , ngay cả ngươi cũng đạo lý , vì nàng hiểu?" Giọng khàn khàn: "Ba vạn năm , nàng cảm thấy tạo một con rối cho cho , hôm nay, vẫn nghĩ giao con rối cho sẽ hơn." Hắn đột nhiên , nụ lạnh lẽo, tựa như đau khổ: "Ngươi xem, nàng ích kỷ, đáng phạt ?"

Lời khuyên dùng hết trí tuệ của Đế Quân về đoạn tình cảm , cuối cùng, Đế Quân chỉ thể khô khan tổng kết: "Vậy ngươi nên giận dỗi với nàng nữa."

 

Loading...