Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 76
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:11
Lượt xem: 126
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa tháng .
Nơi tận cùng của đất trời, Bích Hải Thương Linh.
Trên đường theo Đế Quân tới phòng băng của thạch cung, Tổ Thị cúi đầu im lặng, lời nào. Khi hai bước phòng băng, Đế Quân về phía giường băng, khẽ thở dài: "Sao thành thế ?"
Tổ Thị nhắm mắt , suy nghĩ, tất cả rối loạn bắt đầu từ ngày đó. Đó vốn nên là một ngày vui, nhưng sáng sớm hôm đó, nàng cảm thấy bất an. Sau đó, cẩn thận đ.á.n.h vỡ hộp lưu ly Như Ý bàn trang điểm, càng là điềm .
Ba ngày , Thiên Quân dẫn Cửu Thiên Chân Hoàng và Thất Diệu Quần Tinh đến Cô Dao cầu .
Sau khi chế xong trận pháp gian, Tổ Thị ở thiên đình bảy , tới ngày Thiên tộc đến cầu mới trở Cô Dao. Trước khi trở về, nàng dung hợp hảo trận pháp gian trong tay và trận pháp trấn áp của Đông Hoa, chỉ chờ Liên Tống luyện xong năm nguyên tố lực gia trì pháp trận là sẽ thành công. Nàng Thiên Quân đến cầu Cô Dao lúc mục đích thuần túy, cũng mượn chuyện nhiễu loạn tầm mắt Ma tộc. Tuy nhiên, nàng bận tâm, thời khắc như thì nàng cũng hiểu cho Thiên Quân.
Tin tức Thiên tộc cầu Cô Dao truyền , khắp bốn bể xôn xao. đa chỉ cho rằng đây là một bước liên hôn mà Thiên Quân dùng để củng cố thế lực của Thiên tộc, còn khen ngợi Thiên Quân dám nghĩ dám , đến Cô Dao cũng dám nhắm .
Tuyết Ý trêu đùa kể việc cho Tổ Thị , nàng giật : "Họ tin chúng tình cảm với ... trong mắt đời, và tiểu tam lang xứng đôi đến thế ư?"
Sương Hòa thẳng tính nàng: "Tất nhiên ! Người đời cảm thấy ngài và tam hoàng t.ử chẳng liên quan gì đến ..." Bị Tuyết Ý trừng mắt, Sương Hòa yên lặng ngậm miệng.
Tuyết Ý qua nàng : "Họ cảm thấy ngài với tam hoàng t.ử xứng, họ chỉ là quá sùng kính tôn tượng, dám dùng tình cảm phàm trần để ngài." Lại : "Thế nhưng đám ủng hộ Tam hoàng t.ử bất ngờ ủng hộ mối hôn sự , mối hôn sự , ngài và Tam hoàng t.ử xứng đôi."
Nàng nhẹ, trả lời Tuyết Ý: "Vậy thì ."
Vì cố ý truyền chuyện Thiên tộc đến cầu cho Ân Lâm và Chiêu Hi đang thăm dò Ma tộc ở Nam Hoang, nên sáng hôm , khi thấy Chiêu Hi phong trần mệt mỏi bên ngoài động phủ, Tổ Thị ngạc nhiên: "Chiêu Hi?"
Chiêu Hi trả lời, thẳng tắp cạnh một cây Đằng Phong cách đó năm bước, ánh mắt dừng cổ nàng. Sau một lúc lâu, hỏi: "Nàng nhận đồ trang sức từ nghịch lân của ?"
Nàng gật đầu: " ."
Chiêu Hi đột nhiên ngước mắt lên, lúc nàng mới để ý thấy trong mắt đầy tơ máu, sửng sốt: "Ngươi ..."
Chiêu Hi c.ắ.n răng, tiến gần một bước, giọng căm hận khó kiềm chế: "Biết nàng mang mệnh hiến tế còn dám dụ dỗ nàng, nàng giãy dụa giữa mệnh và , thấy thỏa mãn ? Hắn chẳng hề quan tâm đau khổ của nàng gì cả?"
Lúc , Tổ Thị mới hiểu vì Chiêu Hi đến đây, khẽ thở dài, ngắt lời: "Chiêu Hi, từng giấc mộng tiên tri cho tiểu tam lang, gì cả."
Chiêu Hi lặng yên nàng, một lúc lâu , nhắm mắt như thất bại, cay đắng : "Hắn gì... Vậy tại nàng từ chối ? Một bên là vận mệnh, một bên là , chẳng lẽ nàng đau khổ ?"
Nàng rũ mắt bàn tay , đường vận mệnh trong tay thật dài, nhưng thần tiên vân tay đoán sinh tử, điều cũng vô ích thôi: "Ngươi đúng, điều đó đau khổ. Những ngày gần đây thường đau khổ hành hạ, sợ hãi ngày cuối cùng sẽ đến." Nàng nhẹ nhàng : " nhờ tiểu tam lang, dù đau khổ thì cũng cảm thấy vui vẻ. Nếu từ chối , trái với bản tâm, thì chỉ còn đau khổ. Suy nghĩ cẩn thận một hồi thì thể, , cũng từ chối ."
Nàng thu tay về, che đầu ngón tay như bạch ngọc đáy tay áo, về phía tia nắng ban mai lóe lên nơi chân trời: "Hai mươi bốn vạn năm , thời khắc cuối cùng, Thiếu Quán và Tạ Minh từng lo sẽ lùi bước vì tình cảm, thành hiến tế. Trước khi chế , họ cầu xin . Lúc đó hiểu họ lo lắng như , họ đạo tâm kiên định, d.a.o động vì tình... Bây giờ mới hiểu tình là gì, từ đó hiểu cả ý đồ của Quán Quán và A Minh ." Nàng ngừng , lẩm bẩm: "Điều đó là điều cần thiết."
"Ta dùng hết khả năng để phản kháng vận mệnh , nhưng kết cục thì ai ?" Nàng thu hồi ánh mắt, về phía nam t.ử mặt: "Chiêu Hi, nếu vận mệnh vẫn đổi, đến lúc đó vẫn cần lấy để để tiêu trừ kiếp nạn . nếu chịu c.h.ế.t thì hy vọng ngươi và Ân Lâm thể g.i.ế.c ."
Chiêu Hi khó tin nàng: "Nàng gì cơ?"
"Ta , khi đó nếu bất đắc dĩ, hãy g.i.ế.c ." Nàng mắt nam tử, lặp : "Ta sẽ để một tia sáng, để Ân Lâm, Tuyết Ý, Sương Hòa c.h.ế.t cùng . dù mất , dù giữ thần hồn thì họ cũng sẽ lập tức chìm giấc ngủ sâu. Ngươi là thần sứ của , nhưng là con , huyết khế trói buộc, về chuyện ba , sẽ giao cho ngươi. Dung Dung, ngươi cũng chăm sóc giùm . Ngoài còn một chuyện..." Nàng nghiêm mặt, im lặng một chút, khàn khàn : "Đến lúc đó, ngươi hãy tìm cơ hội để tiểu tam lang uống Nhất Niệm Tiêu, để quên ."
Chiêu Hi bình tĩnh nàng, hồi lâu, môi mới giật giật: "Nàng sắp xếp cả ." Một lát , : "Nếu ngày đó, sẽ sắp xếp cho Ân Lâm, Tuyết Ý và Sương Hòa, chăm sóc cho họ như nàng mong . ..." Ánh mắt nam t.ử đen khịt, giọng bỗng dưng tràn ngập ác ý: "Ta sẽ để Liên Tống uống Nhất Niệm Tiêu , tuyệt đối . Hắn mãi mãi nhớ đến nàng, dù cho đau khổ đến . Hắn trêu chọc nàng bất chấp hậu quả, thì buộc trả giá. Uống Nhất Niệm Tiêu để quên nàng, yêu khác ư, mơ!"
Nàng giật về phía Chiêu Hi, chợt quên hết lời . Nàng vì Chiêu Hi thái độ với Liên Tống như . cũng gì sai. Nàng nghĩ rằng xứng đáng với tiểu tam lang. Nàng thể hứa hẹn tương lai với , nhưng vẫn ích kỷ đ.â.m thủng sự mập mờ của hai , chủ động mở đoạn tình cảm . Nàng luôn lừa dối , cho đến tận bây giờ, nàng vẫn đang lừa .
nàng... nàng thể gì ? Nàng hết với Chiêu Hi, nhưng nam t.ử lưng : "Đừng cố gắng thuyết phục , nàng thuyết phục ." Rồi dứt khoát rời .
Nàng ngoài cửa động, mãi đến khi Tuyết Ý tới, báo rằng Thiên Quân và mấy vị Chân Hoàng đến, hiện đang ở đình Tứ Niệm, chờ nàng.
Đình Tứ Niệm nổi bật giữa biển Trường Sinh, tuy gọi là đình nhưng chẳng khác gì một cái điện biển, với mười hai cột dài. Khi đến đây, nàng phát hiện Chiêu Hi cũng mặt.
Sắc mặt Chiêu Hi mấy, dường như đồng ý với việc cầu . Tuy nhiên, cho đến khi quyết định định, lên tiếng, chỉ lặng lẽ rời khi nàng và Thiên Quân trao đổi tín vật. Tuyết Ý đến gần lúc rời , chào tạm biệt đến Nam Hoang việc, bước .
Lễ cầu của Thiên tộc long trọng. Vì lễ cầu của con út, mà Thiên Quân dẫn đoàn khỏi Cửu Trùng Thiên cảnh chiến tranh. Ban đầu các vị thần Cửu Thiên đều sửng sốt, cho đến khi nhớ cầu Cô Dao, thì mới giật nhận điều cũng đáng lẽ.
Bởi vì nhận lời chắc chắn từ chỗ Đế Quân, nên Thiên Quân tự tin với chuyến . trong lòng các Chân Hoàng theo Thiên Quân thì lo lắng. Họ cảm thấy rằng khi họ tiết lộ ý đồ của , thì họ sẽ đ.á.n.h ngoài mất, vì thế bộ quá trình cầu đều cực kỳ lo lắng và cảnh giác. Tuy nhiên, họ chỉ đ.á.n.h ngoài, mà còn đối đãi trang trọng, và Cô Dao cũng gây khó khăn gì cho việc cầu . Cho đến khi rời khỏi Cô Dao, các Chân Hoàng vẫn cảm thấy lo lắng và bối rối.
Tuy nhiên, họ đặc biệt chú ý đến một thần sứ , sắc mặt mấy , qua dường như đuổi họ Cô Dao .
Thần sứ để ấn tượng sâu sắc với các Chân Hoàng là Chiêu Hi.
Chiêu Hi chỉ ở Cô Dao nửa ngày, Tổ Thị Thần trở về với mục đích gì. Thực tế nếu ở đây, thì sẽ hộ tống Thiên Quân và các Chân Hoàng về, nên nàng để Sương Hòa và Cốt Dung tiễn khách.
Chiều hôm đó, Cốt Dung và Sương Hòa tiễn khách, nhưng ba canh giờ vẫn trở về.
Tổ Thị Thần lo lắng nên bèn tự xuống núi tìm kiếm, đến canh tư thì nhặt khăn choàng của Cốt Dung ở bãi cỏ giữa ranh giới Trung Trạch và Nam Hoang, và vài dấu vết đ.á.n.h đó.
Dấu vết đ.á.n.h che giấu, nhưng Tổ Thị vẫn cảm nhận khí tức Ma tộc thấp thoáng bên trong, trái tim chợt chùng xuống. Sau khi phân biệt rõ dấu vết, nàng bèn nhanh sâu trong bãi đất hoang. Nửa canh giờ , quả nhiên tìm thấy một chiếc giày của Dung Dung ở cuối bãi đất hoang núi Đồ Mi.
Núi Đồ Mi là một ngọn núi Ma khảo. Ma tộc chiếm cứ tổng cộng bảy tòa núi Ma khảo ở Nam Hoang, núi Đồ Mi là ngọn núi cổ nhất.
Cái gọi là ma khảo, là vì nó khảo nghiệm nhưng rối loạn trong lòng những đang đường tu hành, nếu thể vượt qua ma khảo, thì thể tiến thêm một bước dài trong tu hành. Ma khảo bình thường chỉ ngẫu nhiên xuất hiện, nhưng nếu tu hành tiến mà thể vượt qua, thì cũng thể tự nguyện núi Ma Khảo để tiếp nhận ma khảo.
Từ xa xưa đến nay, sáu tòa núi Ma Khảo khác ở Nam Hoang thường tu hành ghé thăm, nhưng tu hành tự tin nhất cũng sẽ lựa chọn núi Đồ Mi. Vì Ma Khảo ở núi quá nguy hiểm, họ thể nhưng chắc , vì vì một Ma Khảo mà c.h.ế.t thì thật sự đáng.
Tổ Thị danh nơi lâu, nhưng đây là đầu tiên nàng đến đây. Lúc bấy giờ trời sáng, ánh rạng đông yếu ớt từ chân trời lan tỏa, trong cơn mù sương dày, núi Ma khảo cổ xưa như một con thú úp sấp, chằm chằm xuống thế gian, rước cửa núi bao phủ sương mù.
Tổ Thị cũng nghi ngờ rằng đây thể là kế dụ địch của Ma tộc nhằm , nhưng Sương Hòa và Dung Dung sống c.h.ế.t rõ, mặc dù nghi ngờ, nhưng nàng chẳng dám chần chừ. Nếu thể dùng kính truyền thanh, báo với Liên Tống một tiếng núi cứu sẽ hơn, nhưng kính truyền thanh của tiểu tam lang tại hỏng , thời gian chế tạo một cái mới. Dù cũng là đường cùng , nếu về lâu quá, Tuyết Ý đương chờ ở Cô Dao cũng sẽ tới đây. Nghĩ như , nàng mới yên tâm hơn, ở miệng núi một lát cẩn thận quan sát tình hình xung quanh, đó giơ tay vung tay đẩy lớp sương mù dày, theo gió bước trong núi.
Tổ Thị thông minh, nếu thể tìm dấu vết của họ nhanh chóng thế . Thì nàng cũng cẩn thận, coi thường một tòa núi Ma Khảo, dám mắc một sai lầm nhỏ khi núi.
Sau khi núi, nàng mới nơi tổng cộng sáu tòa Ma Khảo, ba tòa thử và ba tòa thử tâm. Cảnh thử khó lường, từ trận động đất lớn đến bệnh tật hoành hành, từ ma thú hung ác, những tu hành sống sót qua những t.a.i n.ạ.n thật dễ dàng, đây cũng là lúc nàng lạc những thử thách . Ngược , thử tâm khiến đời cảm thấy khó khăn hơn, nàng dám lãng phí sức lực.
Sau ba lớp Ma khảo, tất cả là ảo thuật, dùng rượu, tiền bạc, và tình ái để mê hoặc khác, nhưng Tổ Thị thể thấy những trò chỉ là đồ giả tạo, thể đ.á.n.h lừa nàng . Bảy lớp ma khảo, Tổ Thị qua một cách suôn sẻ, chỉ trì hoãn một chút thời gian, nhưng càng càng thấy điều gì đó kỳ lạ. Nàng vẫn tin rằng Ma tộc bắt Cốt Dung và Sương Hòa để dẫn nàng đến đây, sử dụng sức mạnh của núi Đồ Mi để bắt giữ nàng, yếu sức mạnh của Thần tộc. Tuy nhiên, nếu mục đích của đối phương như thì họ thời gian để hành động khi nàng ba lớp Ma khảo quấy rối , nhưng họ chẳng gì cả.
Điều khiến Tổ Thị cảm thấy bối rối, hiểu Ma tộc đang âm mưu gì. Cho đến khi trải qua Ma khảo đỉnh núi Đồ Mi, thì nàng thấy một đỉnh núi, áo đỏ như máu, lười nhác dựa một tảng đá lớn. Khi thấy nàng lộ diện, đó nhẹ nhàng mỉm : "Ngươi đến sớm hơn dự đoán của đó, Tổ Thị Thần."
Tổ Thị thấy là Tiêm Điệp thì khỏi ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh : "Vậy là ngươi bắt Cốt Dung và Sương Hòa."
Tiêm Điệp chống má: "Tiên t.ử Dung Dung ở chỗ , còn Sương Hòa Thần... Người đóng vai trò quan trọng trong các cuộc phiêu lưu của chúng vẻ như đang lang thang giữa các núi." Nàng khẩy: "Dù Sương Hòa thần ở đây, thì tôn cũng cần thất vọng. Ta chuẩn món quà khác cho tôn thần . Hay tôn thần tự đến kiểm tra ." Sau khi xong, nàng chỉ tay lên một chiếc cầu treo phía tây của đỉnh núi.
Đỉnh núi Đồ Mi cao vút, với ba mặt vách đá, trong đó một mặt vách đá gần như liền mạch với đỉnh núi tuyết. Họ cây cầu treo ngắn ngủi mặt, một đầu cách Tổ Thị chỉ vài bước chân, một đầu khác mờ mịt trong sương mờ, gió thổi qua khiến nó rung lắc.
Tổ Thị im lặng Tiêm Điệp một lúc, bước lên cây cầu treo. Đi qua vùng mù sương, giữa cây cầu treo, nàng thấy rõ hình ảnh các vách đá chân Tiêm Điệp: chúng sáng loáng như d.a.o găm, treo ba , trong đó hai trói tay treo cùng một chỗ, thứ ba trói tay và chân, treo ở một vị trí khác cách họ mười trượng. Ba đều rũ đầu xuống, như thể đang ngủ say.
Mặc dù cách xa, Tổ Thị vẫn thấy rõ mấy trói, là Chiêu Hi và Cốt Dung, còn là tiểu tam lang vốn nên ở thiên đình.
Trái tim nàng đột nhiên co .
"Đã xảy chuyện gì ? Dung Dung thì thôi , nhưng tại Chiêu Hi và tiểu tam lang bắt? chỉ dựa Tiêm Điệp thì thể nào, chẳng lẽ là Khánh Khương tay?"
Tâm tư xao động, cây cầu treo bất ngờ rung lên một cái, ngay đó, chân truyền đến tiếng gầm thét như thú vật, Tổ Thị , thấy núi đang bỗng chốc biến thành một biển máu, trong đó sóng biển hỗn loạn, như vô xương khô cuồn cuộn. Nàng kinh ngạc, về phía Tiêm Điệp.
Trong tay Tiêm Điệp, một chén rượu màu đỏ lộng lẫy, chuyển động, m.á.u đỏ từ miệng chén chảy .
"Chén Hóa linh." Tổ Thị lẩm bẩm, trầm ngâm.
Gió núi đưa đến lời khen nửa thật nửa giả: "Tôn thần thực sự thấy rộng hiểu nhiều." Nàng mỉm , nhì Tổ Thị đầy ngụ ý: "Tôn thần hiểu rằng đây là Hóa Linh, chắn cũng biển xương khô thể hợp nhất linh khí của vạn vật trần gian, dù linh lực mạnh hơn nữ cũng thể nuốt chửng ."
Hiểu ý của Tiêm Điệp, tay áo rộng, Tổ Thị nắm chặt tay. Nàng Tiêm Điệp sẽ cắt sợi dây để họ rơi xuống biển xương khô. Có thể nàng sẽ đồng thời cắt hai đầu dây thừng , để thấy nàng lúng túng cứu đầu nào mà thêm vui vẻ. dùng Tiêm Điệp tính kế thế nào, thì nàng vẫn cứu ba .
Nàng gì với Tiêm Điệp, chỉ tập trung quan sát điểm neo giữa cây cầu treo và vách núi, nhanh chóng tính toán nơi thể dùng để cứu một lúc ba . Nếu nàng thể sử dụng pháp lực, thì nàng sẽ bận tâm tới những điểm neo , thể đ.á.n.h biển xương khô, nơi mà ai thể dùng đến pháp lực.
Thấy Tổ Thị im lặng, Tiêm Điệp cũng ngại ngần, vẫn chọc ghẹo: "Sao tôn thần im lặng thế? Tôn thần yên tâm , biển xương khổ chuẩn cho tôn thần . Dù cho kiến thức hạn hẹp, cũng biển xương khô thể hợp nhất linh khí của vạn vật thế gian, nhưng thể hóa bản thể của tôn thần nguyên sơ."
Nàng nhấc chén Hóa Linh lên, tay còn khẽ cầm đao . Con d.a.o đặt kế bên sợi dây thừng buộc chặt lên tảng đá chỉ cách một tấc. "Dẫu , ba ở hai đầu dây thừng cũng giống tôn thần, chỉ là hình dạng của ánh sáng. Biển xương khô đối với họ là sự sống còn." Tiêm Điệp tiếp tục: "Nếu như thế ." Nàng lấy d.a.o găm chọc dây thừng đá: "Tiên t.ử Cốt Dung phía và Thần sứ Chiêu Hi phía sẽ cùng rơi xuống để biển xương khô nuốt chửng. Tất nhiên, tin rằng dù dùng pháp lực, tôn thần cũng thể nghĩ cách cứu họ. mà, nếu thiếu phép lực trợ giúp, tôn thần cũng chỉ kịp cứu một phía mà thôi?"
"Ngài sẽ chọn Tam hoàng t.ử sắp thành hôn, là Cốt Dung tiên t.ử và Thần sứ Chiêu Hi bạn với ngài lâu hơn? Ta thực sự tò mò."
Quả nhiên như .
Tổ Thị cố gắng dẹp cảm xúc dâng trào trong lòng, để ý lời chọc ghẹo của nàng. Cây thông núi cách mười trượng thể neo. Cung Hoài Thứ trong tay, dù là một pháp khí hào nhoáng, nhưng là một vật phẩm thể điều khiển ngay lập tức, cả hai đầu của cung thể giúp leo lên vách đá trơn. Xem xét đến cách giữa nàng và ba treo vách đá, nếu cứu họ, nàng chắc hẳn hành động nhanh khi sợi dây thừng cắt đứt, để thêm thời gian để việc. Nghĩ như , thì đột nhiên xoay .
Không ngờ Tổ Thị đột nhiên hành động, Tiêm Điệp kinh hãi: "Ngươi!"
Tổ Thị nhảy xuống cây thông. Đẩy cung Hoài Thứ xuống, chiếc cung bắt đầu lớn lên. Khi thấy Tổ Thị đổi cung, nàng cảm thấy sợ hãi, : "Dừng , nếu ngươi dám giương cung thì sẽ cắt đứt dây thừng ngay?"
Tổ Thị ngần ngại như những gì nàng mong đợi, ngay lập tức hành động: "Ngươi cũng thể tránh khỏi điều , ?" Hai đầu cung vượt qua vách núi, tạo nên một phần lực cản. Mặc dù lực cản yếu ớt, nhưng với Tổ Thị thì nó đủ . Nàng nghiêng , sử dụng đầu gối để chèn lấy vách núi, sử dụng lực cản nhỏ bé đó để nhanh chóng leo lên đỉnh núi.
Khi thấy hình ảnh của Tổ Thị gần kề, Tiêm Điệp màng đến những điều khác, quyết tâm vung tay lên, trong khoảnh khắc cắt đứt sợi dây thừng trong tay, ba ở hai đầu dây thừng đột nhiên rơi xuống .
Mặc dù nàng nghĩ qua nhiều trong lòng, nhưng khi màn thực sự xảy thì trái tim của Tổ Thị vẫn đập thình thịch. nàng thể dừng , thể trì hoãn thêm nữa. Nàng cố nén đau đớn, tập trung tinh thần, tay vung mạnh, ném một sợi tơ dài từ trong tay áo. Sợi tơ dài mang theo sức mạnh kì diệu, nhanh chóng cuốn lấy Cốt Dung và Chiêu Hi đang ở đó xa. Tổ Thị cắm cung Hoài Thứ vách đá điểm tựa, xong ném mạnh hai đang bất tỉnh lên cầu treo, đó buông Hoài Thứ , cố gắng đuổi theo Liên Tống, ngay lập tức rơi xuống giữa núi.
Gió núi thổi vù vù, Tổ Thị đuổi theo nam t.ử rơi xuống, cố gắng kéo sợi tơ dài , hi vọng thể sử dụng chiêu trò cũ. Nếu sợi tơ dài dài hơn một chút, hoặc nàng đến gần nam t.ử một chút, nàng thể điều đó. dù việc cứu Chiêu Hi và Cốt Dung chậm thời gian. Mặc dù phản ứng của nàng nhanh nhẹn, hành động nhanh chóng, nhưng động tác cứu giúp vượt quá khả năng của con , nhưng cuối cùng nàng vẫn thể cứu nam tử.
Hai mươi bảy trượng, đó là cách cuối cùng giữa họ. Nàng theo nam t.ử rơi xuống biển m.á.u đầy sóng gió.
Trong chớp mắt nam t.ử rơi xuống biển máu, một cơn sóng mạnh mẽ màu đỏ lao tới. Áo trắng của nam t.ử nhuộm đỏ, một ngọn lửa bốc lên, nam t.ử ngọn lửa đỏ rực bao phủ, một đợt sóng mạnh khác lao tới, lửa và nam t.ử đồng loạt biến mất trong biến m.á.u đỏ. Tất cả những điều chỉ diễn trong một nháy mắt.
Thất bại. Trong phút chốc, tâm trí Tổ Thị chợt trống rỗng.
"Không, tiểu tam lang." Tiếng rơi xuống, nàng cứ nghĩ thốt lên, nhưng . Sự lạnh lẽo sâu thẳm trong lòng bắt đầu lan rộng, lan tỏa khắp thể, hình nam t.ử rơi xuống trở nên lạnh lẽo, ý thức cũng dường như bắt đầu rời xa nàng: "Không!" Nàng lặp nữa, nhưng vẫn thể phát âm thanh gì.
Tại như ?
Bình tĩnh.
Hắn là tiểu tam lang, nàng suy nghĩ đến điều . Tiểu tam lang thể dễ dàng bắt như , dù rút lui một vạn bước chăng nữa, thì nếu thực sự Khánh Khương bắt, cũng sẽ để bắt dễ dàng như thế , để phòng ngự tuyệt đối, chắc chắn sẽ lập tức g.i.ế.c tiểu tam lang. Vì , biến mất trong biển m.á.u tuyệt đối là tiểu tam lang.
, nếu , thì ai? Nếu Khánh Khương, thì vì nàng mặt?
Mồ hôi lạnh đẫm ướt trang phục, Tổ Thị mở to đôi mắt, đó lập tức lao về phía nơi Liên Tống biến mất. Lúc đến gần mặt biển chỉ còn mười trượng.
Biển m.á.u chợt dậy sóng khiến Liên Tống cuốn những cơn sóng cao, bọt biển vỗ lên tay áo của Tổ Thị, ngọn lửa ngay lập tức bùng lên ống tay áo, nhưng nàng như cảm nhận , hề đẩy lùi những cơn sóng đỏ như m.á.u đang lao về.
Khi thể của nàng tiếp xúc với biển máu, trong một nháy mắt, những cơn sóng m.á.u dồn dập bỗng dưng ngừng , đó rút lui về bốn phía. Tổ Thị quan tâm liệu đó là tác phẩm của Tiêm Điệp , cũng dành thời gian để suy nghĩ mục đích của , chỉ cảm thấy như sẽ hơn, thuận tiện hơn cho việc tìm kiếm nam tử.
Thung lũng nữa sóng to gió lớn, trong chớp mắt biến thành một vùng biển rộng yên tĩnh, đáy biển rải đầy những viên đá lộn xộn. Tổ Thị rơi xuống đáy biển, khi chân chạm đất, ánh mắt nàng về phía hơn mười bước.
Ở đó, một bộ xương thú, vẫn còn dính máu, xương thú vô cùng to lớn, vô cùng dài.
Trong đầu nàng vang lên tiếng nổ, Tổ Thị nhận , đó là một bộ xương rồng. Một góc nào đó, tiểu tam lang đau đớn đ.á.n.h thức, tinh thần chuyển hóa thành hình rồng, nhưng cuối cùng thể chống thời gian và sự dửng dưng của biển sâu , và nên hóa thành... Một bộ xương rồng, ?
Vậy chính là tiểu tam lang ư?
Khi câu hỏi đáng sợ xâm nhập đầu, Tổ Thị bỗng dưng mất hết sức lực, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất. Bao nhiêu sợ hãi, hối tiếc, tuyệt vọng... Những cảm xúc dâng ngập trong lòng nàng. Nước mắt thể ngăn nổi, nàng đau đớn đến mức thể nên lời, cổ họng ngậm máu, nàng lảo đảo dậy, lảo đảo về phía bộ xương rồng .
Bỗng nhiên, từ phía truyền đến âm thanh của roi thép xé gió. Sức mạnh của roi sượt qua nàng một bước, nàng đầu , dù nhận thức nguy hiểm, nhưng ý định né tránh. Tuy nhiên, nàng cảm thấy roi thép chẳng thể đụng ống tay áo , vì một cây quạt đen đ.á.n.h .
Mắt Tổ Thị đang rưng rưng bỗng nhiên mở to.
Quạt đen hạ gục đòn roi của đối thủ, đẩy nàng xa ba trượng, xoay bay trở về.
Nam t.ử ở cuối con đường, nếu Liên Tống thì là ai đây?
Tổ Thị đầu về phía bộ xương rồng, về phía nam tử, lẩm bẩm: "Tiểu tam lang... ."
Liên Tống nàng, khuôn mặt bình thản.
Tiêm Điệp bước , roi sắt ở ngoài mười trượng, ánh mắt lóe lên, chằm chằm hai , biểu cảm u ám. Nàng dùng cơ hội Tổ Thị cứu để lặng lẽ xuống đáy cốc . Mặc dù hành động bất ngờ của Tổ Thị rối loạn kế hoạch của nàng một, nhưng nàng nhanh chóng lấy tinh thần, nhớ mục đích dày công đặt cược ván cờ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-76.html.]
Nàng loại Liên Tống và Tổ Thị khỏi cuộc chơi.
Lúc bình thường thì điều là điều thể, nhưng nếu như thể lập bẫy khiến tinh thần hai đều sụp đổ, thì nàng tin rằng chiến thắng sẽ thuộc về . Tin đồn về tâm mà của vị Tam hoàng t.ử tuy nhiều, nhưng mà cách thể hiện sự yêu thích với Tổ Thị Tiêm Điệp linh cảm. Vì thế nàng mới vắt hết đầu óc tìm cách dụ Dung Dung mồi nhử Tổ Thị, dùng Tổ Thị mồi nhử dụ Liên Tống. Sau đó đợi đến lúc Tổ Thị đến, khiến khả năng nàng lựa chọn cứu Cốt Dung lớn hơn, nàng còn tạo thêm một Đế Chiêu Hi giả buộc chung với Cốt Dung nữa.
Nàng tự núi Ma Khảo nhốt Tổ Thị, chẳng qua chỉ thể kéo dài thời gian mà thôi. Nàng cũng chỉ cần trì hoãn nàng một chút thời gian. Sau khi Quang Thần ngăn cản, nàng dẫn Liên Tống núi . Khi Liên Tống cảnh thứ nhất của cảnh Ma khảo , nàng sẽ dùng đỉnh Ác kiến vây Liên Tống . Đỉnh Ác Kiến là pháp khí nhốt do Khánh Khương sáng chế hơn hai mươi vạn năm , đỉnh Ác Kiến nhốt thì dù vị Tam hoàng t.ử sẽ chảy thể rời ngay .
Khi Liên Tống mở quạt Trấn Ách mở thế công đ.á.n.h đỉnh Ác Kiến, thì nàng đúng lúc xuất hiện ở bên ngoài đỉnh thủy tinh trong suốt : "Tam hoàng t.ử nếu Cốt Dung tiên t.ử mất mạng thì hãy an phận ở đây hai canh giờ ."
"Thì là ngươi." Nam t.ử thu quạt : "Nhốt là gì?"
Nàng mỉm , cũng nhảm nữa: "Nghe Quang Thần vô tình vô dục, vốn là hiểu tình yêu, nhưng Quang Thần đính hôn với điện hạ, nên tò mò xem sức nặng của ngài trong lòng nàng là bao nhiêu, thể so với các thần sứ ở bên nàng nhiều năm ? Chắc hẳn điện hạ cũng tò mò nhỉ? Cho nên chuẩn một trò chơi nhỏ để thăm dò tâm ý tôn thần, cố ý mời điện hạ tới nơi , là cùng xem thử với điện hạ."
Nam t.ử thấu mục đích của nàng, thản nhiên : "Thì là ly gián và A Ngọc."
Nàng dừng , cũng che giấu: "Cho dù mục đích của là như thế thật, nhưng chẳng lẽ Tam hoàng t.ử sợ ?"
Nam t.ử nhướng mắt, ánh mắt sâu hoắm nàng, gì.
Nàng chậm rãi : "Ta cái đỉnh thực nhốt Tam hoàng tử, Tam hoàng t.ử sẽ tự cách phá vỡ nó." Nàng cố ý nhướng mày: "Nói thật, ngươi cũng thể lựa chọn để ý đến an nguy của Cốt Dung tiên tử, tiếp tục thử phá vỡ cái đỉnh , thế nhưng ở đây một cơ hội để thể hiểu rõ tâm ý Tổ Thị Thần như , Tam hoàng t.ử quả thật cam lòng từ bỏ ?"
Nam t.ử im lặng một hồi, đột nhiên : "Nếu là trò chơi Tiêm Điệp Ma sứ hao tâm tổn trí để tính toán thì là đặc sắc, xem một chút cũng ."
Tiêm Điệp Liên Tống lựa chọn khuất phục là bởi vì tâm ma ảnh hưởng, thể kháng cự đề nghị của nàng, là xuất phát từ kiêng kỵ đối với Cốt Dung ở trong tay nàng. điều quan trọng, quan trọng là tất cả chuyện trong kế hoạch đều phát triển theo dự đoán của nàng, điều rõ tất cả đều trong lòng bàn tay, nàng đang cách thành công gần. Chỉ là nam t.ử mặc dù nàng vây ở trong đỉnh Ác Kiến nhưng chẳng hề lộ vẻ hoảng hốt, vẫn vô cùng thong dong, điều Tiêm Điệp cảm thấy vui, nhưng nghĩ tới tiếp đây nàng thể đùa bỡn bọn họ như thế nào, thì nàng cố nén sự vui sướng trong lòng xuống.
Sau đó Tiêm Điệp dời đỉnh Ác Kiến xuống tầng Ma cảnh thứ sáu. Tại đây, Liên Tống thể thấy Tổ Thị mà Tổ Thị phát hiện. Tiêm Điệp lệnh cho Thương Lộ canh giữ ở ngoài đỉnh, dặn dò Thương Lộ, nếu đến lúc đó Tổ Thị thể khiến tâm ma của Liên Tống phát tác, thì lập tức đẩy cái đỉnh đó trong tầng Ma cảnh thứ sáu khi Liên Tống phá vỡ đỉnh Ác Kiến.
Nàng tin sự kích thích của Tổ Thị cộng thêm kích thích của cảnh thử tâm, vẫn khiến tinh thần Liên Tống thất thủ .
Vào lúc Tổ Thị sụp đổ, tâm ma của Liên Tống phát tác, thì đó chính là thời cơ nhất để nàng tiêu diệt hai .
Tiêm Điệp cho rằng đối với Liên Tống, thứ sắp xếp hết sức thỏa, nàng thể hiểu lý do xuất hiện ở đây để phá hỏng kế hoạch của . Nhìn vết m.á.u ẩn hiện môi , nàng suy đoán rằng tâm ma của phát tác.
Đến một kẻ thương vì tâm ma phát tác mà cũng ngăn , Thương Lộ phế vật đến mức nào chứ?
Tiêm Điệp âm thầm c.ắ.n răng.
Ánh mắt Liên Tống qua mặt Tổ Thị, đó về phía Tiêm Điệp. Thấy Liên Tống về phía , thể nhỏ nhắn chợt cứng đờ. Mồ hôi chảy trán, nàng đặt roi thép xuống, gượng : "Tam hoàng t.ử khỏi đỉnh Ác Kiến nhanh thế ư, đúng là ... bội phục."
Một chọi hai. Tình huống lắm. May mà Tổ Thị vẫn bình tĩnh , Tam hoàng t.ử qua cũng giống như đang cố áp chế tâm ma. Vậy thì để nàng thêm một mồi lửa cho . Tiêm Điệp lấy bình tĩnh, nhướng mày: "Chắc hẳn lựa chọn của tôn thần khiến Tam hoàng t.ử khá đau lòng nhỉ." Nàng giả vờ dừng , thở dài: "Con trong lúc nguy cấp thường suy nghĩ nhiều, chỉ theo bản năng, từng nghĩ tôn thần sẽ lựa chọn ngươi, dù ngươi mới là yêu của nàng, nhưng tôn thần vứt bỏ ngươi, hề do dự lựa chọn thần sứ bạn với nàng lâu hơn... Xem Tam hoàng t.ử với tôn thần, cũng chỉ như thế mà thôi."
Nam t.ử tức giận đến biến sắc, nàng vui mừng khôn xiết, nhưng niềm vui sướng của nàng kéo dài quá lâu. Trong nháy mắt, nam t.ử mặt nàng, nàng phản ứng coi như nhanh, cũng chỉ kịp né tránh ba bước, nhưng ba bước thì thể chống đỡ cái gì. "Muốn chọc giận ư, ngươi ." Giọng nam t.ử lạnh.
Một ánh sáng lạnh lẽo lóe lên đ.â.m bụng nàng, sự đau đớn như nổ tung trong thể, cúi đầu, thấy là mũi thương Hàn Việt chui từ bụng của nàng.
Cổ họng một xộc lên mùi vị tanh ngọt, ngây ngốc vết m.á.u ở bụng, nàng nghĩ tới ván nàng thể sẽ thất bại, nhưng trong tất cả những suy đoán của nàng, mặc dù thể g.i.ế.c c.h.ế.t Liên Tống và Tổ Thị, nàng cũng thể trở . Nàng ngờ rơi cảnh chật vật như thế.
Nàng vô cùng tin tưởng nàng thành công dẫn tâm ma từ đáy lòng Liên Tống , sự tra tấn của tâm ma, hẳn là đau khổ, nhưng vì còn khó chơi như thế? Tiêm Điệp bỗng nhiên nghi ngờ phán đoán của , nàng vốn tưởng rằng Tâm Ma của Liên Tống phát tác là cơ hội với nàng, nhưng lẽ Liên Tống mất lý trí, thực mới càng khó đối phó?
Nhìn đáy mắt nam t.ử tối sầm, cơn tê dại ập đến, trực giác của nàng nghĩ , quyết định bổ một chưởng để thoát khỏi thương, che vết thương cấp tốc lui về phía : "Tam hoàng t.ử và tôn thần hẳn là nhiều lời , sẽ trì hoãn các ngươi nữa."
Lúc nàng tấn công Tổ Thị, rút biến xương khô cốc, nơi tất nhiên là thể sử dụng pháp lực . Nàng giỏi trốn thoát, thể đấu cứng với Liên Tống thì thể chạy trốn. Nàng nhẹ nhàng lui về vài bước, ngưng hồn ngón tay, tạo một trận pháp gian, bỗng nhiên biến mất trong trận.
Liên Tống kịp đuổi theo, nhăn mày vết m.á.u đầu thương, buông lỏng tay. Thương Hàn Việt như ý thức, phát ánh sáng bạc xoay quanh thương, khiến đầu thương còn vết máu, sạch sẽ như mới.
Liên Tống mới lúc thu thương , về phía Tổ Thị cách đó hơn mười trượng, hai mắt đỏ ngầu .
Dù rằng biển xương khô Tiêm Điệp đem , nhưng linh khí tương tự vẫn còn lan tràn trong sơn cốc . Tổ Thị Liên Tống đến gần, bỗng nhiên bước lên vài bước, ôm lấy : "Tiểu tam lang." Nước mắt chảy như mưa. May mà nàng đoán lầm, tiểu tam lang. Tiểu tam lang .
nam t.ử giờ vẫn yêu thương nàng chẳng ôm nàng lòng.
"Khóc gì mà chứ?" Nam t.ử nắm vai nàng, để nàng rời khỏi vòng tay của : "Người nên rơi nước mắt lúc là ?"
Nàng ngẩng đầu ngạc nhiên.
Nam t.ử im lặng một lúc: "Biết bây giờ gì ?" Trước khi nàng kịp trả lời, thấp giọng: "Ta mổ tim nàng , xem xem vì nó vô tình đối với như thế."
Tâm ma.
Lời của Tiêm Điệp lúc nãy Tổ Thị thấy rõ ràng. Những lời châm chọc như gai góc, dù chỉ nhắm Liên Tống, nhưng cũng đ.â.m nàng. Một lát , nàng cuối cùng cũng hiểu mục đích của Tiêm Điệp. Nàng cố ý tìm niềm vui bằng cách tra tấn nàng, mà dẫn tâm ma của Liên Tống .
"Tiểu tam lang, ..." Nàng rõ biểu cảm của Liên Tống, nhưng tầm mơ hồ khiến nàng thể rõ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt phức tạp và lạnh lẽo dừng nàng.
Ánh mắt khiến trái tim nàng trống rỗng và sợ hãi. Nàng nắm lấy tay nam tử: "Tiểu tam lang, ngươi bình tĩnh . Lời Tiêm Điệp đều là sự thật..."
Hắn đẩy nàng , mặc cho nàng giữ lấy , nhưng hình như hề để ý đến lời giải thích của nàng. Hắn hỏi nàng một câu: "Những ngày qua, từng khiến nàng động lòng, ?"
Nàng ngơ ngác, giọng khàn : "Tại như thế? Không như ." Nàng cố gắng giải thích với : "Ta thứ đều là của , đừng giận, đừng tự giày vò , là bởi vì đó là ..."
Nam t.ử cắt ngang lời nàng: " nàng cũng thể chắc chắn đó là , nếu khi khi thấy xương rồng bối rối như thế?"
Lời nàng , chẳng hề chịu . Điều đó khiến nàng đau lòng sốt ruột. Mắt thấy nước mắt sắp cầm , nàng nhắm mắt về phía . Lông mi ướt át khép , một bức màn sương mù từ đáy lòng mắt dâng lên. Cuối cùng nàng thể rõ gương mặt của nam tử.
Cho đến lúc , nàng mới nhận rằng, dù giọng của nam t.ử vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt màu hổ phách như bão táp biển, tràn ngập âm u. Nhìn sâu qua mặt nước âm u , nàng thể cảm nhận sâu thẳm nỗi đau mà nam t.ử ai đến. Bình tĩnh chỉ là vẻ ngoài giả dối, chỉ nỗi đau âm ỉ trong đôi mắt mới là sự thật. Bề ngoài giả vỡ như bình thản ung dung, nhưng thực trong lòng đau đớn vùi dập.
Tố Thị đột nhiên lời nào.
Nàng vốn định giải thích: "Ta đó . sợ "lỡ như", càng sợ nếu "lỡ như" đó là sự thật." Mà nay, nàng chẳng thế thành lời.
Liên Tống với nàng: " nàng cũng thể chắc chắn rằng đó là ." Nàng hiểu ý trong những lời . Ý là, nếu nàng thật lòng yêu , thì dù chỉ là một chút hoặc một tia hy vọng, nàng cũng chút, hoặc nên do dự lấy mạo hiểm.
Trước đây, nàng cho rằng lựa chọn của gì sai, nhưng lúc , nàng nỗi nghi ngờ kinh hoàng quấy rối. Lỡ như Khánh Khương hành xử theo lẽ thường, ngươi đó đúng thật là tiểu tam lang, thì hành động của nàng lúc đó là từ bỏ ?
Bây giờ, trong thời khắc , nàng thực sự đau lòng đến mức thể chịu đựng , trong lòng tiểu tam lang thì ?
Sự hối hận và sợ hãi tràn ngập trong nàng.
Lúc nàng nghĩ thế nào ? Nếu nàng thể chắc chắn rằng là tiểu tam lang, vì nàng chọn cứu ? Khi ba đối mặt với nguy hiểm, nàng bất giác đặt ở vị trí thứ hai?
Thấy nàng im lặng lâu quá, nam t.ử lạnh lùng : "Hãy cho , lúc đó, nàng chỉ theo bản năng chọn quan trọng nhất." Nói đến đây, khẽ nhăn mày, vẻ như hài lòng: "Nếu thể giữ bình tĩnh, thì sẽ hiểu nàng, nhưng lẽ nàng cũng nhận , bình tĩnh, vì thế ..."
"Chàng thể bình tĩnh, thể tin tưởng , vì tâm ma phát tác ?" Nàng ngắt lời .
Hắn ngừng , ngước mắt nàng: "Nàng ư."
xem chẳng hề ngạc nhiên, qua một lúc , với nàng: " Tiêm Điệp , bản năng sẽ dối, cũng gạt ."
Hắn thẳng mắt nàng: "Bản năng khiến nàng từ bỏ , bởi vì quan trọng với nàng, nhưng sẽ đau đớn như thế ." Nói đến đây, nhíu mày, tựa như sự đau đơn đang dâng lên, mà cố gắng đề đè nén xuống. Hắn ngừng một lúc, khi trong đỡ đau một chút mới lặp lời nãy: "Ta sẽ đau đớn thế ." Ngữ khí bĩnh tính cuối cùng cũng nổi lên gợn sóng, chứa chút đau khổ, và sự thất vọng vô tận đối với nàng: "Không bởi vì nàng từ bỏ , mà nàng chẳng hề ngẫm nghĩ gì lựa chọn từ bỏ ."
Phẫn nộ, lạnh lòng, mệt mỏi, những cảm xúc chợt dấy lên trong mắt . Nàng đau đớn vì những cảm xúc , bỗng nhiên, nàng cao giọng : "Không , đúng, lựa chọn cứu Cốt Dung và Chiêu Hi là từ bỏ ? Ta sẽ cố gắng để họ sống, nhưng nếu đó là , chỉ thể, chỉ thể c.h.ế.t với tiểu tam lang ..." Là thốt theo bản năng, hề suy nghĩ. Vậy đó là câu trả lời ?
Bởi vì chuẩn sẵn sàng, dù sống c.h.ế.t nàng đều sẽ ở bên , cho nên nàng mới thể tâm ý, do dự mà cứu Cốt Dung và Chiêu Hi . Thì là như . Thì là như .
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , vùi mặt trong lòng bàn tay, nước mắt của nàng ướt ngón tay . Hôm nay nàng thật sự chảy quá nhiều nước mắt. Nàng nghẹn ngào thổ lộ với nữa: "Chàng hiểu , tiểu tam lang, khi đó nghĩ nọ sẽ là , mà nếu thật sự là , thì sẽ c.h.ế.t cùng ." Đây mới là bản năng của nàng, là chân tâm của nàng. Nếu quả thật gặp nguy hiểm ở đây, tuy nàng thể bầu bạn với ở đây, nhưng khi đại kiếp nạn đến, nàng sẽ phản kháng vận mệnh của . để cho đây? Chẳng lẽ nàng rõ mệnh của với ở đây ? Có lẽ đến lúc cho ? bắt đầu từ đây?
"C.h.ế.t cùng , ?" Khi nàng còn đang suy nghĩ thì nam t.ử đột nhiên nâng bàn tay trống , nắm lấy cánh tay nhỏ của nàng. Sức mạnh lớn. Nàng ngạc nhiên ngước lên.
"Nàng cho rằng sẽ tin ?" Giọng nam t.ử nhạt, lạnh. Hắn bỏ tay nàng , ngón tay như ngọc để dấu đỏ làn da trắng như tuyết của nàng.
Nàng thấy dấu tay đó. chỉ khẽ nhíu mày, cho nàng một chút an ủi. Thường ngày, tuyệt đối sẽ như thế, nhưng nàng cũng thấy tủi , chỉ ngơ ngác , hỏi: "Vì tin?"
"Bởi vì nàng yêu , nàng yêu thì thể nghĩ như ?" Hắn trả lời nàng.
Vào giờ khắc , Tổ Thị cuối cùng cũng hiểu lúc Oánh Thiên Hạ "Dưới ảnh hưởng của tâm ma, Tam điện hạ sẽ trở nên cố chấp" là ý gì. , là nàng tổn thương , như thế cũng là đúng. Nàng c.ắ.n môi, ngẩng đầu nghiêm túc , thử cho hiểu: "Ta yêu..."
"Đủ , đừng dối nữa." Hắn cao giọng ngắt lời nàng, đôi mày đen nhánh nhíu chặt. Nàng sững sờ . Trước đây bao giờ lớn tiếng với nàng như .
"Không đủ!" Nàng đột nhiên tiến lên một bước, dán . Nàng lớn tiếng phản bác , nhân lúc đang sửng sốt thì ôm lấy thắt lưng , liều mạng nhào trong lòng . Hắn trả lời, khiến nàng vẻ buồn , nhưng nàng lùi bước.
Tiểu tam lang đẩy nàng , đây là một loại tiến bộ. Nàng tự an ủi như , kiễng chân ôm lấy cổ nam tử, hôn . Tiếp xúc mật sẽ là minh chứng trực tiếp nhất. Nụ hôn của nàng lẽ còn sức thuyết phục hơn lời . Nàng nghĩ như .
khi môi nàng chạm hàm của nam tử, nghiêng đầu: "Bỏ ." Hắn . Tay cuối cùng cũng đặt lên lưng nàng, nhưng là đẩy tư thế của nàng . Hắn một câu khiến nàng hiểu: "Kéo dài những ảo tưởng thật sự vô nghĩa."
Nàng ôm cổ buông, vùi đầu cổ , giọng buồn bực: "Ảo tưởng gì, hiểu."
Nam t.ử im lặng hồi lâu. Khi nàng nhịn nữa mà ngước mắt , cuối cùng : "Ta từng nghĩ tới chuyện cho nàng quá khứ của chúng . Bởi vì sợ. Ta sợ nàng nhớ quá khứ sẽ từ bỏ nữa. hôm nay hiểu . Không cần sợ nàng nhớ quá khứ. Bởi vì cho dù nhớ rõ quá khứ thì nàng nàng vẫn lựa chọn từ bỏ thôi. Giống như ba vạn năm ."
Gió chiều lướt ngang qua cỏ cây, phát tiếng kêu xào xạc.
Mỗi lời của nam t.ử nàng đều , nhưng chẳng hiểu gì. Hắn dường như chuyện gì đó khó đoán, như bóng ma thoáng qua, tựa như mây đen cơn mưa, giống như gần kề, nhưng giơ tay thì bắt .
Rất lâu , nàng khó khăn suy nghĩ một chút manh mối: "Ý là, ba vạn năm chúng từng một đoạn quá khứ với ? điều ... thể chứ? Không chúng mới gặp đầu tiên ở điện An Thiện ?"
"Nàng cho rằng chúng mới gặp đầu ở điện An Thiên là vì trí nhớ nàng thiếu sót. Nàng quên kiếp thứ mười bảy rèn luyện ở nhân gian." Nam t.ử trả lời. Nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của nàng co , chợt : "Giật thế ."
Hắn nàng nữa, ánh mắt về phía xa xăm: "Khi đó cũng ở phàm thế, chúng gặp yêu . Nàng học yêu, đau, hận từ , tu nhân cách chỉnh, thể quy vị thành thần. khi nàng trở về, chê bỏ đoạn quá khứ với ở phàm thế, ô uế thần hồn vô cấu của nàng, vì bóc tách ký ức về khỏi tiên thể của nàng. Là cứ khăng khăng nàng. Cho dù khi nàng thần hề trải qua tình cảm chốn hồng trần, dùng Phệ cốt chân ngôn để nàng yêu nữa. tình yêu xây dựng cơ sở chú ngôn tất nhiên là thật, cho nên thời khắc mấu chốt, nó lập tức hiện nguyên hình." Bình thản xong những lời , dời tầm mắt về phía nàng, ánh mắt sâu thẳm.
Sự sâu thẳm bao trùm tất cả, nàng thể cảm nhận cảm xúc của từ đôi mắt . Nàng thấy nỗi đau, sự thất vọng, sự mệt mỏi của . Giờ phút , tâm trạng thật sự của là gì đây? Nàng thể đoán , và cũng rảnh bận tâm. Bởi vì lời của khiến nàng hỗn loạn, đến thở cũng cảm thấy khó khăn.
Hắn bình thản tổng kết: "Thực nàng yêu , Tổ Thị thần. Cái tình cảm nàng với , chẳng qua chỉ là một chú ngôn. Đó là cảm nhận chân thật của nàng đối với , chỉ là sự ép buộc của đối với nàng. Mà lời nàng lúc mới đúng."
lời nam t.ử , nàng đều , theo như lời , quá khứ nàng tự tay lột bỏ. nàng khó tin rằng vì lý do buồn như mà chủ động vứt bỏ ký ức về . Gì mà linh hồn của Quang Thần vô cấu, trong mắt nàng, sinh vô tình vô d.ụ.c là một sự trọn vẹn. Sao nàng vì bảo vệ sự trọn vẹn mà tổn thương nàng yêu chứ?
"Mà lời nàng lúc mới đúng." Câu cuối cùng của . Lúc đó nàng gì? Trực giác của nàng cho , đó hẳn lời gì ho. nàng buộc . Quá khứ của họ trong trong ký ức của nam t.ử thế nào, nàng hết tất cả. "Ta lúc đó gì thế?" Nàng khàn giọng hỏi.
"Nàng , Tổ Thị là Tổ Thị, Thành Ngọc là Thành Ngọc. À, Thành Ngọc là nàng ở chuyển thế thứ mười bảy. Nàng hai ngươi một." Hắn đột nhiên che ngực, ho nhẹ một tiếng. Nàng tinh mắt phát hiện khóe môi tràn chút màu đỏ, sốt ruột tiến lên, lùi một bước, mau chóng lau vết m.á.u môi, thản nhiên : "Ta ."
Hắn như chuyện gì xảy , tiếp tục trả lời: "Nàng còn , mặc dù thể tiếp nhận đoạn quá khứ với , nhưng cân nhắc thấy cũng vô tội, nên nàng sẽ một con rối, đặt bộ ký ức về cho con rối , tạo thành một Thành Ngọc mới." Hắn dừng một chút: "Nàng sắp xếp , nhưng thể đ.á.n.h thức hồn của con rối . Khi nàng ngủ say, kế hoạch thất bại."
Đó thật sự là những lời nàng , những việc nàng ? Sao nàng thể như ? Môi nàng tái nhợt, khẽ run: "Chuyện thật quá khó tin." Nàng theo bản năng phủ nhận: "Ta thể nào lời như , bao giờ nghĩ rằng những phàm nhân luân hồi ở phàm thế là ."
Nam t.ử ngắt lời nàng: " nếu nàng là nàng, vì đối xử với như thế?" Hắn nàng, hoang mang tự đáy lòng: "Nếu các nàng là một, thì vì nàng đối xử với như thế? Nàng tuyệt đối sẽ đối xử với như ."
Nàng trả lời . Đối mặt với cái bẫy của Tiêm Điệp, nàng xếp ở vị trí thứ hai, vì như , nàng giải thích, cũng tin. Mà chuyện ba vạn năm , nàng ấn tượng, lúc đó vì đối xử với như , nàng thể . Chắc hẳn là hiểu lầm gì đó.
Nàng thì thào: "Chắc hẳn là hiểu lầm."
"Không, hiểu lầm." Nam t.ử lạnh nhạt , ánh mắt lạnh lùng: "Nàng nàng , là chịu hiểu rõ, mới thể tìm kiếm tình yêu vô vọng ở chỗ nàng. Là tìm lầm , cân nhắc của nàng lúc đó mới đúng."
Lời của nam t.ử như lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m tim nàng, đau thấu xương: "Khi đó còn cân nhắc gì nữa?" Nàng c.h.ế.t lặng hỏi.
"Vừa ?" Hắn trả lời: "Vì thương hại nên tái tạo một yêu cho ." Nói xong câu đó, đột nhiên dừng : "Cũng ."
Cũng cái gì? Nàng mờ mịt .
Nam t.ử bỗng nhiên nở nụ : "Ta đang nghĩ, nếu ba vạn năm nàng thể thương hại , hôm nay, nàng cũng thể bố thí lòng thương hại đó cho ? Ta hy vọng nàng thể đ.á.n.h thức con rối ." Hắn trầm tĩnh nàng: "Đó mới là A Ngọc của ."
Trái tim như thủng một lỗ lớn, nàng gần như chịu nổi: "Ta chính là A Ngọc của ."
Hắn lập tức phủ nhận: "Không, nàng ."
Tuy rằng đó, bình tĩnh, nhưng giờ khắc , cực kỳ bình tĩnh, tựa như tất cả những lời nàng đau khổ đều là suy nghĩ chân thật, là kết luận thận trọng của . Hắn phàm nhân ba vạn năm mới là yêu của , thừa nhận nàng là phàm nhân , cho rằng tất cả tình cảm của họ ở đời là sai lầm, yêu lầm . Hắn phàm nhân trở về... Vậy nàng thì , nàng nên gì bây giờ?
Đêm tối ùa đến, nàng chỉ cảm thấy rét run, nhưng dường như còn đau lòng vì nàng nữa.
"Trang sức nghịch lân nàng, trả cho ." Cuối cùng, với nàng như .