Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 75

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:10
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh hồn Sắt Già trở về vị trí cũ, khi thức tỉnh trong phong ấn, hoang mạc hỗn độn lập tức biến mất trong hư vô. Tuyết Ý, Túc Cập, bao gồm Sương Hòa, Dung Dung, Thiên Bộ, và Oánh Thiên Hạ đây Ảnh Tất Lạc giam cầm, khi hoang mạc hỗn độn biến mất mới đều hội ngộ với Liên Tống và Tổ Thị.

đưa linh châu hệ Phong lấy từ chỗ Sắt Già đến cung Thái Thần giao cho Đông Hoa Đế Quân, Liên Tống còn Đoạn Sinh Môn lập tức dẫn Thiên Bộ, Túc Cập và Oánh Thiên Hạ về Cửu Trùng Thiên .

Sau khi Liên Tống , Ảnh Tất Lạc mang theo vết thương chạy từ sâu trong Minh Ty tới, thấy Sắt Già thức tỉnh thì lập tức rời khỏi Minh Ty, về Phạm Cảnh.

Tổ Thị thực cũng ở Minh Ty, nàng rời , nhưng tạm thời nàng thể , vì nàng còn giúp Sắt Già thu thập tàn hồn của Tạ Minh.

Cách hai mươi bốn vạn năm, Sắt Già đặt chân đến Minh Ty, khi thấy những đốm sáng màu bạc , giờ đây tràn ngập trong mỗi góc Minh Ty, lập tức nhận đó là hồn của Tạ Minh.

Trong Minh Ty đại Luân Hồi, đại Luân Hồi trồng Cây Luân Hồi cao ngàn thước, tán cây rộng lớn vươn lên trời cao, đó là cánh cửa thông tới kiếp của phàm hồn. Phàm hồn thể lên Đài Luân Hồi, mang theo nhiều ít công đức. Công đức họ sẽ quyết định kiếp họ về . Khi họ bám phiến lá cây Luân Hồi để tới kiếp , những công đức sẽ lưu trong cây Luân Hồi.

Ngàn năm vạn năm trôi qua, công đức của các phàm hồn lưu cây Luân Hồi tích tụ dần, tạo nên sức mạnh thần bí mạnh mẽ. Chính nhờ sức mạnh , Tạ Minh mới cơ duyên hồi sinh. Mỗi ngày đốm sáng mới từ phiến lá cây Luân Hồi tỏa, mỗi đốm sáng đều chứa đựng một chút hồn của Tạ Minh. Sắt Già tự nguyện ở Minh Ty giữ cây Luân Hồi, hy vọng một ngày nào đó thể tập hợp bộ linh hồn của Tạ Minh, giúp nàng lấy cuộc sống mới. Minh Chủ Tạ Họa Lâu cũng ý kiến.

Thực tế, khi những đốm sáng là là tán hồn của mẫu Tạ Minh, Tạ Họa Lâu xưa nay vốn bình tĩnh chợt trở nên mờ mịt, lâu mới thể phục hồi tinh thần.

Đợi khi rời khỏi Đài Luân Hồi, Sương Hòa tò mò hỏi Tạ Họa Lâu: "Minh chủ là chủ của hàng tỉ u hồn thì nên hiểu rõ chuyện hồn phách mới đúng. Chúng phát hiện thì thôi, đến ngươi cũng phát hiện trong những đốm sáng ở Minh Ty chứa hồn của Tạ Minh thế?"

Sương Hòa chỉ tò mò, cũng ý châm chọc Tạ Họa Lâu. Nếu chút trí khôn, những lời dễ ăn đòn thế, nhưng dẫu thì là một kẻ thần kinh thô, cho nên chỉ ý thức lời của đáng ăn đòn, còn dám tiếp tục : "Đó là mẫu của ngươi đó, thế mà ngươi cũng nhận nàng là ?"

Tạ Họa Lâu: "..."

Tạ Họa Lâu gì, nhưng nắm chặt nắm đấm.

Thấy Sương Hòa sắp đánh, Tổ Thị vội vàng bước giải thích: "Những đốm sáng là từ cây Luân Hồi đến, hồn tức là chuyện bình thường, nếu quen thuộc với hồn tức của A Minh thì cũng chỉ cho rằng khí tức là của phàm hồn từ cây Luân Hồi thôi, nên mới để ý tới chúng."

Tuyết Ý hòa giải theo: " , Đông Hoa Đế Quân tới Minh Ty nhiều như cũng nhận Tạ Minh Thần trong mấy đốm sáng đó, thì hai vị Minh Chủ bao giờ gặp Tạ Minh Thần nhận chứ?"

Tạ Họa Lâu mím môi, nắm tay buông lỏng.

Sương Hòa ngơ ngác, Tổ Thị, Tuyết Ý: "Là như ?" định thêm, Tuyết Ý thô bạo bịt miệng Sương Hòa : "Không, ngươi nữa!"

Sương Hòa: "..."

Nói đến Tuyết Ý, ngày đó tuy cũng ảo cảnh thứ tư với Túc Cập, nhưng bọn họ thể leo lên núi, cho nên cũng chân tướng của hoang mạc hỗn độn. Sau đó từ chỗ Tổ Thị bộ sự việc,s Tuyết Ý suy nghĩ hồi lâu, khẽ thở dài: "Cho nên xét đến cùng, hoang mạc sinh trong tiếc nuối của Tạ Minh . Ta mà, nàng là hạng sẽ đầu, thể tiếc nuối lớn như chứ."

Tán hồn Tạ Minh dễ thu thập, ít nhất cũng mất một tháng. ngày thứ ba, cung Nguyên Cực đưa tới thư giục Tổ Thị trở về, thư đơn giản, chỉ một câu chuyện lớn xảy , Chuyện Liên Tống gọi là chuyện lớn hẳn là chuyện lớn, cho nên Sắt Gia cũng giữ Tổ Thị nữa. Khi đoàn rời khỏi Minh Ty, Tuyết Ý những đốm sáng bầu trời, lẩm bẩm: "Cũng khi nào mới đến thế gian ."

Tổ Thị ở bên cạnh , thấy lẩm bẩm, cũng đầu về phía những đốm sáng : "Chắc mấy vạn năm nữa." Nàng : "Có lẽ mấy vạn năm , Sắt Già sẽ thể tập hợp bộ linh hồn Tạ Minh, khiến nàng trở về. Nếu trời đất , thì sẽ đợi đến ngày đó." Nói tới đây, nàng dừng , như điều suy nghĩ: "Thật lúc nghĩ , ngươi ý với A Minh ..."

Nàng Tuyết Ý, hết lời. Tuyết Ý im lặng, một lúc lâu, mới mở miệng : "Ban đầu, chỉ cảm thấy nàng yêu lầm nên cảm thấy đáng tiếc... hôm nay xem , nàng cũng tính là yêu lầm ." Rồi thoải mái : "Nàng chấp nhận vận mệnh tàn khốc, theo lý nên một kết cục mỹ với Sắt Già, thiên mệnh vẫn hậu đãi nàng lắm."

Tổ Thị yên lặng hồi lâu: "Vận mệnh tàn khốc." Nàng hỏi Tuyết Ý, "Ngươi cảm thấy mệnh buộc hiến tế là một chuyện tàn khốc, ?"

Vẻ mặt nam t.ử trở nên buồn bã nặng nề: "Cho nên vẫn cho rằng, vận mệnh đối xử với ngài cũng tàn khốc, tôn thượng ."

Tổ Thị gì, đang suy nghĩ gì, : "Có lẽ ." Thật lâu , nàng khẽ đáp.

---

Cửu Trùng Thiên mây mù lượn lờ, trong tường vân thỉnh thoảng truyền đến vài hươu chạy hạc kêu, vẻ nơi Thần tộc cư trú thanh thản lành. bầu khí trong cung Thái Thần ở Thập Tam thiên chẳng thanh thản lành như thế.

Túc Cập từ khi lên trời đến nay, từng cảm nhận bầu khí nghiêm trọng như thế ở trong cung Thái Thần, chợt lo lắng hỏi Trọng Lâm bên cạnh: "Sắc mặt Đế Quân lắm, ngày mai sẽ dẫn Ma Tướng đến đ.á.n.h Cửu Trùng Thiên chứ?"

Trọng Lâm vỗ vai : "Đừng lo lắng, sắc mặt Đế Quân chỉ vì sáng nay ngài thử thách thua đám rau hẹ hợp t.ử thôi. hôm nay chúng tới đây nghị sự cũng chút liên quan tới Khánh Khương."

Túc Cập nửa tin nửa ngờ nhỏ: "Ma tộc thật sự sẽ lập tức tấn công ... ngươi xem, Đế Quân xem bản tấu chương nghiêm túc, hẳn là chuyện quan trọng cấp bách gì ..."

Trọng Lâm : "Đó là thực đơn."

Túc Cập: ".... Thực đơn?"

Trọng Lâm gật đầu, bổ sung: "Trên đó là cách rau hẹ hợp tử, Thái t.ử điện hạ cho Đế quân, là khẩn cấp lắm."

Túc Cập: "... Cũng đúng, sáng nay khẩn cấp xin từ Tẩy Ngô cung."

Khi Tổ Thị và Tuyết Ý bước điện Tứ Vô Lượng, Đế Quân cũng xong thực đơn, thấy Tổ Thị, thì cảm khái buông sách trong tay xuống: "Ta chuyện của Sắt Già , khẳng khái cho mượn Linh châu hệ Phong như thế, về tình về lý nên để ngươi ở Minh Ty lâu một chút giúp thu thập linh hồn Tạ Minh, nhưng tình hình Ma tộc lạc quan mấy, suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên để ngươi trở về ."

Vì việc cơ mật nên trong điện Tứ Vô Lượng bây giờ để tiên nga nào hầu hạ cả, Trọng Lâm bèn đảm nhiệm chức phụng .

Tổ Thị nhận lấy Trọng Lâm dâng cho, nhấp một ngụm nhỏ: "Không đến hai tháng nữa, năm linh châu sẽ tập hợp đủ, tưởng rằng động tác của chúng nhanh... Xem mấy ngày nay Ma tộc cũng nhàn rỗi, Khánh Khương động thái gì mới ?"

"Không thể là động thái mới." Đế Quân , vì kiên nhẫn kể những chuyện xảy , Đế Quân bèn về phía Trọng Lâm.

Trọng Lâm hiểu ý, với Tổ Thị: "Bẩm tôn thần, mấy ngày quân chủ Yêu tộc Oánh Lưu Phong cải trang lên trời, tìm đến cung Thái Thần. Oánh Lưu Phong mang đến một tin tức." Trọng Lâm dừng một chút: "Không tôn thần từng đến 'Yêu đăng' ?"

Tổ Thị gật đầu: "Có từng ."

Túc Cập hiểu rõ về Yêu tộc, lặng lẽ hỏi Tuyết Ý bên cạnh: "Yêu đăng là gì?" Túc Cập xem như hỏi đúng , Tuyết Ý giỏi tìm hiểu tin tức, từ trời cho đến tứ hải bát hoang chuyện gì là , càng đến cái . Tuyết Ý nhỏ giọng giải thích: "Ma tộc bái trăng tu hành, trăng là cực âm tà khí, nếu cẩn thận sẽ dễ xảy sự cố. Mà Yêu tộc trời sức mạnh tinh thần mạnh, giỏi an thần trấn linh. Nếu lúc Ma tộc tu hành mà Yêu tộc giỏi an thần trấn linh khai thông tâm thần, thì tỷ lệ gặp nạn sẽ giảm xuống nhiều, thể trợ giúp lớn. Vì thế, Ma tộc gọi yêu tinh thể khai thông tâm thần cho họ là 'Yêu đăng'. Truyền thuyết kể rằng khi Đế Quân còn chủ trời đất, một Ma tộc 'Yêu đăng' hứa hẹn một lượng lớn trân bảo với yêu tinh đó. từ khi Đế Quân rời khỏi vị trí , Yêu tộc bắt đầu phụ thuộc Ma tộc, để che chở, Yêu tộc bèn định kỳ tiến dâng 'Yêu đăng' cho Ma tộc."

Tuyết Ý giải thích diện, đến Trọng Lâm nghiêm khắc cũng gật đầu khen ngợi: "Tuyết Ý sai. xưa nay, những 'Yêu đăng' dâng lên cung Linh San vẫn còn liên lạc , nhưng mấy tháng gần đây, nhóm 'Yêu đăng' đưa tin tức gì. Nửa tháng , cung Linh San còn triệu Thái t.ử Oánh Nhược Huy của Yêu tộc đến, là mời hộ pháp cho Ma sứ Khánh Khương. Cũng thế, Oánh Nhược Huy khi cũng mất tích. Yêu quân tìm cách cũng tìm tung tích của , đành cầm tín vật Yêu tộc của tổ tiên Oánh Vô Trần lưu cho vương mạch Yêu tộc đến tìm Đế Quân, cầu Đế Quân giúp tìm Thái tử. Ngày hôm , Đế Quân phái xem xét, phái hai vị tiên bá đến Ma cung đòi , nhưng Ma cung từ chối."

Trọng Lâm tiếp, giọng trở nên nặng nề: "Cuối cùng, hai vị tiên bá nhờ Yêu Quân và Văn Võ thị của Tam điện hạ trợ giúp, tìm Oánh Nhược Huy, nhưng khi tìm thấy, giống như điên, gần như còn hình dáng . Theo tin tức của Văn Võ thị và hai vị tiên bá, Oánh Nhược Huy quả thực hộ pháp cho Khánh Khương tại cung Linh San, nhưng đối tượng hộ pháp là ma sứ, mà là đại tướng Ma tộc Tế Khải, nổi tiếng dũng mãnh thiện chiến, Khánh Khương tín trọng. Tễ Khải tu luyện pháp môn tà ác gì mới hại Nhược Huy đến như ? Vả , khi hai vị tiên bá cõng Oánh Nhược Huy khỏi Ma cung, còn mấy Ma binh cầm đao kiếm xông , gần như sợ c.h.ế.t mà ngăn cản. Hai vị tiên bá tốn nhiều công sức mới g.i.ế.c mấy ma binh , chạy khỏi Ma cung." Trọng Lâm dừng , thêm: "Nên , hai vị tiên bá đều là tài ba của cung Thái Thần, g.i.ế.c mấy ma binh vốn chỉ là chuyện nhỏ."

"Cạch." Chén bạch ngọc rơi mặt bàn ngọc xanh, phát một tiếng giòn tan, Tổ Thị đặt chén xuống, đôi mày thanh tú nhíu chặt: "Yêu đăng biến mất, Thái t.ử Yêu tộc điên cuồng, tướng quân Ma tộc tu luyện tà thuật... Tất cả những chuyện ..." Nàng ngước mắt Đế Quân, hỏi suy đoán: "Khánh Khương sắp luyện thành ma binh bất t.ử ?"

"Ta cũng nghĩ như ." Đế Quân thưởng thức chén , : "Trước khi ngươi và Liên Tống trở về, mật đàm với Thiên Quân, lấy phù lệnh điều khiển Thiên Binh từ chỗ ."

Tổ Thị vốn tò mò vì Liên Tống xuất hiện ở điện Tứ Vô Lượng, Đế Quân nhắc đến , định hỏi thì sâu trong nội điện truyền giọng của một nam tử: "Chuyện gấp, nhưng chỉ vài ngày là ."

Trong điện Tứ Vô Lượng một gian nội thất để chủ nhân nghỉ ngơi, giữa nội thất và điện nghị sự một bức màn ngũ sắc. Quạt Trấn Ách vén rèm ngũ sắc lên, Tam điện hạ từ rèm bước , trong điện. Nội thất cửa ngầm thông tới mật thất lòng đất, nơi Thái t.ử Yêu tộc Oánh Nhược Huy đang hỏi t.h.u.ố.c ở thái y Cửu Trùng Thiên. Tam điện hạ đến mật thất xem thử Oánh Nhược Huy.

Nam t.ử bước đến bên cạnh Tổ Thị xuống. Tổ Thị một tay sờ má , tay đẩy của đến mặt , mỉm hỏi: "Tiểu tam lang cao kiến gì ư?"

Nam t.ử liếc nàng một cái, , nhẹ mắng: "Đang trêu chọc ư?"

vẫn nhận chén của nàng, uống xong, giải thích: "Hai vị tiên bá thoát khỏi Ma cung ba ngày bảy canh giờ, nhưng Khánh Khương vẫn tuyên chiến với Thần tộc, chứng tỏ ma quân bất t.ử vẫn luyện thành. Nếu , với tính cách của , chắc chắn sẽ lập tức động thái."

"Thế nhưng cũng thể khinh thường thám t.ử Ma tộc, bọn hẳn là cũng thăm dò ít nhiều thứ. Ngày đó Phong Tự Ngọc Môn lấy linh châu hệ Thổ, còn thể dùng lý do khác để che mắt Ma tộc, nhưng một khi chúng lấy Linh châu hệ Thổ ở Minh Ty, thì một kẻ quỷ quyệt như Khánh Khương chắc hẳn thể liên tưởng đến điều gì đó, tỷ như, chúng tìm phương pháp khắc chế ."

Hắn xoay tách giữa mấy ngón tay: "Cho nên bây giờ, khả năng rằng chỉ chúng át chủ bài của Khánh Khương, mà cũng át chủ bài của chúng . tất cả đều sẽ lựa chọn khai chiến, bởi vì chuẩn đủ. Hơn nữa, cả hai đều rõ ràng, cuộc chiến kế tiếp chỉ là cuộc đua thời gian - xem ai nhanh hơn, là luyện ma quân bất t.ử thể lật đổ trời đất , là chúng luyện pháp trận thể trấn áp ."

" thế." Tổ Thị suy nghĩ một lát, cũng đồng ý với suy nghĩ của Liên Tống: "Nếu thể đ.á.n.h thẳng trong một chiêu thì lý do khai chiến . Khánh Khương cũng là thông minh, chắc hẳn sẽ lựa chọn ngu xuẩn. Nếu cả hai bên sẽ tùy tiện khai chiến, chuyện quả thực cũng thể gấp gáp trong một sớm một chiều."

Liên Tống gật đầu: " ." Nước đáy chén nguội lạnh, chậm rãi tưới nước qua bên cạnh, bổ sung: "Tuy rằng khai chiến, nhưng bọn họ sẽ một vài động tác nhỏ, và bởi vì suy đoán chúng đang gì, nên những động tác nhỏ đó sẽ càng rõ ràng và kịch liệt."

Túc Cập âm thầm vui mừng, cuối cùng cũng một buổi nghị sự diễn ở cung Thái Thần mà thể rõ từ đầu đến đuôi : "Vậy... Ma tộc sẽ động tác nhỏ gì?"

Tổ Thị giải đáp nghi vấn : "Ta đoán Khánh Khương sẽ tìm cách cho chúng dung hợp năm nguyên tố lực từ linh châu. Bởi vì nếu rõ sức mạnh của , thì sẽ thể liên tưởng đến việc dung hợp năm loại nguyên tố lực sẽ đáng sợ với thế nào." Thấy Tổ coi trọng câu hỏi của như thế, Túc Cập như cổ vũ, càng thêm tích cực tham dự thảo luận: "Nếu đoán Khánh Khương sẽ như , chúng sớm chuẩn sẵn sàng là chứ? Phá hoại việc dung hợp sức mạnh của năm nguyên tố, dù cũng chỉ hai cách, hoặc là trộm linh châu, hoặc là g.i.ế.c thể dung hợp năm loại sức mạnh . Linh châu đặt ở cung Thái Thần chắc chắn . Về phần thể dung hợp năm loại sức mạnh ... chẳng là Đế Quân của chúng ? Ta cũng tò mò Ma tộc để tiêu diệt Đế Quân của chúng đây?"

Đế Quân giơ một tay lên ngăn cản Túc Cập, thật lòng : "Tuy rằng vui vì ngươi lòng tin với như thế, nhưng dung hợp ngũ nguyên tố lực là việc của ." Nói xong về phía Tổ Thị: "Năm nguyên tố lực là thần lực của Thần tự nhiên các ngươi, dù cũng thể luyện chế, nhưng hiệu quả cao mấy. Trong năm nguyên tố, nước thể nạp vạn vật, tính bao dung nhất, nghĩ dùng thủy lực nền tảng luyện chế bốn loại nguyên tố khác hẳn là nhất. Vì thế, giao cho Liên Tống thử luyện, quả nhiên luyện hơn , bèn giao việc cho ." Nói xong, liếc Liên Tống, dặn dò qua loa: "Nghe lời chứ, ngươi chú ý , đừng để Khánh Khương lợi dụng." Rồi tiếp tục về phía Tổ Thị: "Ta xong phần trận pháp trấn áp, chỉ chờ dung hợp gian trận pháp của ngươi. Kế tiếp ngươi và thần sứ của ngươi cũng đừng trở về vội, cứ ở cung Thái Thần để thành gian trận ." Nói xong, tự hàn huyên xong, lên: "Thế , tan họp."

Vì thế cả hội lập tức giải tán.

---

Thương Lộ mặt mày âm trầm, nắm chặt tay: "Trong truyền thuyết, hoa Mạn Châu Sa là một loại hoa chỉ nở ở U Minh Giới, nhưng Minh Ty loại hoa . Trong vườn săn của cung Linh San Ma Tôn một ruộng hoa Mạn Châu Sa. Cuối thu trời rét, hoa trong ruộng đỏ như máu, gió đêm phất qua khiến sóng đỏ cuồn cuộn, tựa như một biển m.á.u vô biên vô tận."

Tiêm Điệp trong biển hoa, dời ánh mắt khỏi biển hoa đỏ mọng, nhẹ nhàng : "Sau khi tôn thượng mắng cho tỉnh , ngươi đến núi Sơn Ngô ? Sao trở về nhanh thế?" Khóe môi Tiêm Điệp khẽ nhếch, xát muối lên vết thương của Thương Lộ: "Sao, thấy Cù Phượng thực sự? Biết mấy ngày qua ngươi vị tam hoàng t.ử Thiên tộc đùa giỡn, trong lòng khó chịu ?"

"Chỉ hận thể g.i.ế.c thôi." Trong mắt chứa đầy lửa giận, Thương Lộ chằm chằm Tiêm Điệp: "Cho nên tới tìm ngươi. Chúng đều hỏng việc, nếu liên thủ tiêu diệt Tam hoàng t.ử , thể lập công chuộc tội mặt tôn thượng."

Tiêm Điệp chỉ khẽ , tỏ rõ ý kiến: "Tiêu diệt thế nào? Vị Tam hoàng t.ử pháp lực cao cường, tâm tư sắc bén, nếu chúng đối đầu trực diện thì sẽ chiếm lợi ích gì, cần..." Nàng mỉm thêm: "Đánh tâm."

Thương Lộ khẽ động sắc mặt: "Ngươi tính toán ?"

Tiêm Điệp khẽ .

Ngày đó Tôn Thượng từ Ám Lâm triệu kiến hai bọn họ, ngài cực kỳ giận dữ, nặng nề trách cứ hai . Tôn Thượng cũng , mấu chốt tranh thắng bại với Thần tộc là , chứ ở mấy Ma sứ. Bị Thần tộc tính kế một cũng cần quá chán nản, chuyện lớn của ngài thành công thì họ chắc hẳn thể san bằng Thần tộc. Cho nên, mấy bọn họ tiếp tục nhiễu loạn tầm mắt Thần tộc, khiến cho mấy Thần tiên thể quấy rầy chuyện lớn của ngài.

Hôm nay quả thật hai mươi bốn vạn năm . Tôn thượng tuy là Ma Tôn, nhưng bảy quân đều là cỏ đầu tường, nhiệm vụ cơ mật, ngoại trừ ba ma sứ bọn họ thì ai thể phân ưu cho Tôn thượng cả. Tôn thượng tin tưởng họ, nhưng bọn họ há thể phụ lòng Tôn thượng hết đến khác. Thương Lộ thành nhiệm vụ, Tôn thượng lẽ thất vọng với Thương Lộ, nhưng vẫn còn ôm kỳ vọng với nàng. Bằng chứng là khi Thương Lộ lui xuống, tôn thượng giao cho nàng một nhiệm vụ quan trọng nhất, còn ban cho nàng thêm sức mạnh. Lần , nàng tuyệt đối sẽ Tôn thượng thất vọng nữa. Nàng thầm nghĩ.

Dựa sức mạnh Tôn thượng ban cho, nàng thể chia sẻ tầm với Yêu đăng Oánh Huy, kẻ giỏi nhất trong Yêu tộc. Oánh Nhược Huy bây giờ Thần tộc mang về. Tuy rằng Đông Hoa Đế Quân đề phòng, sắp xếp trong gian mật thất, ban đầu nàng quả thực là thể thăm dò tin tức hữu dụng. Đế Quân ở Cửu Trùng Thiên lâu nên trở nên nhân từ gì, dù ngăn cách Oánh Nhược Huy với đại đa , nhưng cho phép đường Oánh Thiên Hạ đến thăm.

Nàng cách gian dò xét, khiến Oánh Nhược Huy dùng Nhiếp Hồn Thuật chế trụ đường . Dù chỉ mê hoặc Oánh Thiên Hạ một lát, Tam hoàng t.ử lập tức tới, nhưng nàng cũng thu ít tin tức từ Oánh Thiên Hạ. Và nàng cũng thấy ít điều thú vị. Ví như, vị Tam hoàng t.ử khó chơi tâm ma.

Mặc dù sinh tâm ma, nhưng điều cũng cản trở nàng tận dụng nhược điểm của . Tâm chấp niệm thì mới sinh tâm ma; tâm ma, dễ kích động nhất. Nếu nàng... Trong biển hoa, thấy Tiêm Điệp lâu gì, Thương Lộ sốt ruột tiến lên một bước: "Chỉ cần thể diệt trừ Tam hoàng t.ử , dù ngươi gì, cũng đều thể giúp ngươi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-75.html.]

Tiêm Điệp thực cũng thiếu trợ thủ, nhưng Thương Lộ chủ động đưa tới cửa, còn cúi thấp như thế, thì nàng chẳng lý do gì mà từ chối cả. Thế thì quá . Nàng Thương Lộ, trong mắt toát ý chí kiên quyết.

Đêm ở Cửu Trùng Thiên yên tĩnh. Tẩm điện của Tam điện hạ - điện Tức Tâm, bức tường phía đông mở một cánh cửa sổ rộng lớn. Bên cạnh cửa sổ trồng một gốc cây Loan, là gốc cây Tam điện hạ mang từ núi Đồ Sơn ở Nam Hoang về từ thời trẻ.

Cuối thu là thời tiết cây Loan nở hoa, chén hoa nho nhỏ như lụa mỏng như đèn lồng, treo cành cây dài xinh , phát ánh sáng m.ô.n.g lung trong đêm tối, mờ mờ ảo ảo lồng giường mây trong phòng.

Tam điện hạ khỏi phòng tắm, lau mái tóc ướt vòng qua bình phong phòng trắm, một tay ôm lấy bình mã não bàn ngọc, rót cho nửa chén lạnh. Từ ngày nghị sự ở cung Thái Thần xong, bắt đầu luyện chế dung hợp năm nguyên lực. Nếu hợp lực thuần túy mạnh mẽ nhất thì thuận theo đặc tính của năm loại lực , luyện chế thời gian chí âm ba canh giờ và ba canh giờ chí dương. Nếu luyện canh giờ khác, thì thể thuần túy , mà còn tiêu hao và lãng phí năm linh châu. Vì , bảy ngày qua, Tam điện hạ đều trở về tẩm điện canh năm.

Uống nước xong, đặt chén xuống, Tam điện hạ đến bên giường mây định nghỉ ngơi, vén màn sương lên, thì khỏi ngẩn , tay dừng . Sâu trong màn mây một mỹ nhân đang ôm chăn ngủ, say sưa trong mộng .

Tam điện hạ yên lặng một lúc, chậm rãi bước , khép màn che xuống bên giường.

Lúc Liên Tống xuống, Tổ Thị lập tức tỉnh , men theo ánh sáng nhạt xuyên qua bức màn, thấy nam t.ử khoác áo trắng như tuyết, dây lưng bên hông chỉ buộc lỏng lẻo, như tản mạn, nhưng khuôn mặt toát lên khí chất tao nhã, lộ một loại phong lưu đặc biệt, vẻ mâu thuẫn.

Nam t.ử nàng, ánh mắt liếc cuối giường, nơi đó rõ ràng chẳng gì, nhưng chẳng dời mắt. Hắn dường như đang suy nghĩ gì đó, vẻ mặt lạnh nhạt. Nàng thể chính xác đang nghĩ gì.

Có đôi khi tiểu tam lang sẽ bảy dáng vẻ lạnh nhạt lơ đãng , giống như hoa trong gương, trăng trong nước, bình thường thể với tới. Nàng thích như , nhưng thích bày dáng vẻ đó khi ở cùng nàng. Thấy như thế, nàng chở thấy kích động, quấy rối sự bình tĩnh và hờ hững của .

Nàng rón rén bò dậy, chậm rãi quỳ xuống lưng , bất chợt đưa tay che mắt . Hắn giật , nắm lấy cổ tay nàng nhưng gỡ tay nàng , mỉm khe khẽ : "Đây là trò gì thế?"

Băng tan, tuyết tan, vẻ lạnh lùng của tiểu tam lang biến mất, nàng hài lòng, cũng mỉm , nhẹ nhàng ghé tai : "Vừa mở mắt thấy ngẩn , dọa chút thôi." Rồi dời tay khỏi mắt , trượt xuống vòng quanh cổ .

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng, rõ còn cố hỏi: "Mấy ngày nay nàng đều ngủ ở điện Hi Di, hôm nay tới đây thế?"

Nàng khẽ, vì mới tỉnh ngủ nên tiếng khàn nhưng vẫn mềm mại, như đang nũng: "Đó là vì chế trận pháp suốt đêm, sợ ồn đến . Cũng may trận chỉ là trận pháp trấn áp, trận pháp gian, nên chỉ mất bảy ngày để thành. Nghĩ ban ngày khó thể gặp ." Nắm chặt cánh tay , cố ý gần gũi, đôi môi mềm mại gần như chạm vành tai : "Cho nên mới đến ban đêm để gặp tiểu tam lang."

Nàng nhẹ nhàng, thở như hoa lan phớt qua bên tai , giống như bàn tay dịu dàng vuốt ve trái tim , khiến lòng ngứa ngáy. Tam điện hạ nghẹn thở, nhưng lựa chọn bất động, chỉ nhíu mày, buông bàn tay đang nắm cổ tay nàng .

Nàng nhạy bén, dự đoán xoay đối mặt với , nên khi kịp , đè lên vai , nửa dán lên, mật ôm lấy : "Không nhúc nhích, tiểu tam lang. Để cho yên tĩnh ôm một lát." Nói xong, nàng nghiêng đầu, chôn mặt bên cổ : "Mấy ngày nay mệt c.h.ế.t thôi, nhưng ôm như xong thì hình như còn mệt mỏi nữa. Nên đừng nên nhúc nhích." Mặc dù động tác mật như , nhưng giọng lộ vẻ ngây thơ.

Hắn chợt khó phân biệt sự ngây thơ là thật giả, vì một lát nàng còn thì thầm đầy quyến rũ với , cố ý đến gặp ban đêm.

Hắn nhúc nhích, mặc cho nàng dựa , cũng gì, xem nàng sẽ gì tiếp theo. Quả nhiên, đến nửa chén , đôi tay mềm mại của nàng bắt đầu loạn. Ngón tay mảnh khảnh dọc theo cổ , như như chạm , xẹt qua cằm, khóe môi, gò má, như chuồn chuồn lướt nước, dẫn dụ nhưng thuần thục lắm.

Cuối cùng cũng hỏi nàng: "Nàng gì thế?"

"Cái ?" Nàng khẽ vuốt ve sườn mặt , thần bí kề sát vành tai , giọng điệu hồn nhiên: "Dung Dung , nàng thể nhận ai đó chỉ bằng cách sờ mặt. Ta bản lĩnh , nhưng ghi nhớ khuôn mặt của tiểu tam lang ." Nàng giống như thật, nhưng ngón tay hồn nhiên như giọng của nàng.

, ngón tay của nàng chuyển về cổ . Khi nàng như chạm như vuốt ve yết hầu của , cuối cùng chắc chắn nàng đang dụ dỗ . Ngay từ đầu, nàng quyến rũ .

Hắn bỗng nhiên khẽ, nắm lấy tay nàng, xoay đè nàng xuống chăn. Nàng ngạc nhiên kêu lên một tiếng: "Tiểu tam lang, gì?"

"Nàng hẳn , đêm nay nàng tiền đồ thế mà." Hắn trêu tức nàng, tay trái giữ chặt hai tay nàng, đặt lên gối gấm đỉnh đầu, tay chậm rãi vuốt ve đôi môi mím chặt của nàng: "Sao, khen nàng mà nàng còn vui , quên ?"

"Ta chỉ là..." Nàng chột .

Hắn từng bước ép sát, thể đè xuống, thấp giọng hỏi: "Chỉ là cái gì?"

Nàng chống đỡ , đành thẳng thắn: "Ta chỉ thăm dò chút thôi."

Hắn kinh ngạc: "Thăm dò ư?"

Nàng : "Vốn tưởng rằng đêm khuya đến gặp , sẽ vui mừng, nhưng tỉnh thấy phát hiện hình như vui lắm, biểu cảm hờ hững lạnh đạm quá chừng." Nàng hừ một tiếng: "Chàng bình tĩnh như khiến bội phục, nên thử xem thể giữ bình tĩnh đến bao lâu thôi."

Hắn sửng sốt, nhịn mà bật : "Thì là trả thù ." Hắn buông lỏng bàn tay trói nàng, nâng một tay nàng lên, dịu dàng hôn lên mu bàn tay: "Ta vui, khi đó ..." Hắn khựng : "Là đang nhớ nàng."

Nàng nửa tin nửa ngờ: "Vậy ?" Hơi nheo mắt: "Ta dễ lừa ." Dừng một lát, nàng : "Vậy xem, nhớ gì ?"

Hắn chăm chú nàng, đôi mắt sâu thẳm: "Có nàng yêu ?"

Nàng sửng sốt. Tuy rằng nam t.ử mặt vẫn biểu hiện bình thường, nhưng nàng từng quên tâm ma. Lúc ở Minh Ty, nàng hỏi Tuyết Ý cách gì . Tuyết Ý cần chờ tâm ma của Tam hoàng t.ử phát tác mới xem tình hình . Quan điểm của Tuyết Ý và Chiết Nhan khác mấy, họ đều cho rằng tâm ma cố chấp về mặt tình cảm. Nàng nhớ từ lúc họ trao đổi tâm ý với tới nay, nam t.ử thường khẩn cầu lời yêu thương từ nàng, tựa như bất an. Trong ảo cảnh hoang mạc hỗn độn, từng với nàng rằng "Vì bệnh, khi nàng , mới cảm thấy nàng yêu ." Lúc đó nàng hiểu ý , giờ đây nhớ , chợt thấy nhói lòng. Nàng đưa tay nắm vạt áo nam tử, thẳng , nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc trả lời: " , tiểu tam lang, yêu ."

Đôi mắt khẽ run lên, nàng một lúc lâu, đó bỗng nhiên cúi ôm lấy nàng, thật lâu mới : "Không từ nào hư ảo hơn vĩnh hằng, giờ vẫn cho là như thế. Cũng nghĩ thể luôn luôn tỉnh táo, hy vọng đời vật gì là vĩnh hằng." Hắn dừng , siết chặt vòng tay: " giờ khắc thể vĩnh hằng, mặc dù nó hư ảo thật, cũng nó vĩnh hằng. Ta bao giờ hi vọng đời tồn tại sự vĩnh hằng hơn giờ phút ." Hắn thở dài: "Ta chúng rời xa ."

Vĩnh hằng... ư? Nàng ngơ ngẩn.

Bọn họ chăn mây lộn xộn, ôm chặt nàng, vòng tay nóng bỏng, như sợ nàng sẽ biến mất, khiến nàng cảm thấy đau đớn. trái tim nàng càng đau hơn. Vĩnh hằng, đây là từ nàng dám nghĩ tới. Nàng giơ tay lên ôm chặt lấy , đôi mối mở khép mấy mới thể lên tiếng. Nàng giả vờ như chuyện gì, khẽ cam đoan: "Ta , cũng , chúng sẽ bao giờ rời xa." chỉ nàng lời cam đoan bất lực thế nào.

Nàng nắm chắc thể chiến thắng mệnh. Đại kiếp nạn gần kề, cuộc chiến Thần Ma sắp mở , nếu thể chống vận mệnh... Nàng nhắm mắt, cố nén nỗi đau đang lan trong lòng, tay dời lên, vòng quanh cổ nam tử, ngửa đầu hôn lên môi . Giữa những nụ hôn, nàng hứa với bằng một lời dối: "Tiểu tam lang, chúng sẽ luôn ở bên ."

Nam t.ử đáp nụ hôn của nàng, mau chiếm thế chủ động: "Nàng rời xa , nàng đó."

Mùi hương Bạch Kỳ Nam và hương thơm của hoa giao hòa, ngọt ngào tràn ngập khắp giường.

---

Mưa đêm kéo dài, bình minh Thập Nhị thiên ló rạng.

Ánh đèn leo lét, mưa rơi tí tách.

Bảy tấm bình phong giường ngăn cái lạnh luồng , nhưng ngăn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Nàng cực kỳ mệt mỏi, nhưng ngủ yên, vô thức rúc lòng trong tiếng mưa rơi quấy nhiễu giấc mơ. Hắn ôm lấy nàng, kéo tấm chăn mây đắp kín cổ nàng. Cảm thấy ấm áp, nên nàng nắm chặt vạt áo n.g.ự.c , trong giấc ngủ hài lòng mím đôi môi đỏ thắm như hoa Lựu.

Ngọn đèn đầu giường leo lét, ánh sáng lờ mờ chiếu từ minh châu, Liên Tống cụp mắt trong lòng.

Hôm qua Chiết Nhan Thượng Thần tới Cửu Trùng Thiên một chuyến.

Hắn và Thượng thần thưởng gốc cây bồ đề lớn trong vườn ngoài. Từ khi rời khỏi rừng đào, hai hơn nửa tháng gặp . Theo lời Thượng thần, nửa tháng qua nhàn rỗi, lật giở nhiều sách cổ từng xem, cuối cùng tìm phương pháp trừ tận gốc tâm ma của trong một quyển hồng hoang trát ký.

"Thời Hồng hoang một yêu quái tên Chu Bồng từng sinh tâm ma." Thượng Thần chậm rãi kể : "Yêu tộc khác với Thần tộc chúng . Yêu tộc dựa Trấn Linh để sống, nếu sinh tâm ma thì coi như đến đường cùng. Chu Bồng c.h.ế.t, vì sống sót, dùng cách nguy hiểm nhất. Hắn tự nhốt cấm địa của Yêu tộc, ép buộc nhớ từng cảnh từng cảnh khiến sinh tâm ma. Mỗi ngày nhớ ít nhất ba ."

"Ban đầu dễ mất khống chế, nên dùng chú ngôn an thần và đan d.ư.ợ.c hỗ trợ. Quá trình đương nhiên đau khổ, nhưng hiệu quả rõ rệt. Chỉ trong ba năm, cần đan d.ư.ợ.c nữa, thêm ba năm nữa, đến chú ngôn cũng cần. Ngươi điều nghĩa là gì ?"

Chiết Nhan thán phục : "Điều nghĩa là hòa giải với những ký ức thể đối mặt, tiếp nhận chúng, từ đó diệt trừ tận gốc tâm ma."

Nói xong, Chiết Nhan đưa quyển sách nhỏ và bình đan d.ư.ợ.c tới mặt : "Ta ngươi thể đối mặt với điều gì, nhưng về nghị lực, ngươi kém Chu Bồng. Nếu ngươi thấy cách khả thi, thì chúng thể thử ngay."

Hắn im lặng một lát, đẩy quyển sách nhỏ và bình đan d.ư.ợ.c trở .

Chiết Nhan kinh ngạc: "Ngươi ? Vì ?"

Hắn Chiết Nhan: "Có thể là vì trừ tâm ma thì cũng sẽ c.h.ế.t, mà những điều thể đối mặt... cũng tiếp nhận chúng, hòa giải với chúng."

Người trong lòng quy vị thần của , coi quá khứ của hai là nghiệp chướng bẩn thần hồn của nàng. Để giữ vững đạo tâm vô dục, nàng hề do dự mà tách khỏi ký ức của . Dù bây giờ thích , yêu , cũng chỉ là do Phệ cốt chân ngôn sai khiến. Một khi chân ngôn giải trừ, phần tình yêu hư ảo sẽ biến mất, thậm chí nàng sẽ trục xuất khỏi trí nhớ như ba vạn năm .

Tại chấp nhận và hòa giải với những điều chứ?

Hắn cũng hỏi Thượng Thần Chiết Nhan: "Vì nghĩ đến những chuyện đó, rõ ràng chỉ cần nghĩ đến chúng, thì thể sống vui vẻ, tâm ma cũng sẽ phát tác."

Thượng Thần Chiết Nhan nghẹn họng, buông chén xuống, thở dài: "Không nghĩ tới... cũng là một cách, nhưng cách diệt trừ tận gốc tâm ma. Không diệt trừ triệt để tâm ma, nó sẽ trở thành nhược điểm của ngươi, nhược điểm sẽ tổn thương ngươi, còn thể trí mạng, ngươi lo lắng ?"

Hắn ngắm chén sứ, biểu lộ cảm xúc: "Đối mặt với những điều thể đối mặt, tiếp nhận chúng, cuối cùng sẽ nhận gì? Chỉ nhận đau khổ mà thôi." Hắn nhạt: "Đau khổ thì tổn thương ?"

Thượng Thần Chiết Nhan hiếm khi nghiêm túc: "Đau khổ thể cho ngươi sống chân thật. Sống chân thật thì ai thể dễ dàng tổn thương ngươi nữa. Tuy rằng đau khổ là một cảm giác sung sướng, nhưng nó trí mạng như khi ngươi sa ảo tưởng. Đây là điểm của đau khổ." Nói xong, Thượng Thần Chiết Nhan cao giọng: "Chỉ mềm yếu mới lựa chọn sống trong giả dối."

Hắn thản nhiên đáp: "Vậy thì mềm yếu. Chiêu khích tướng đối với tác dụng."

Thượng Thần Chiết Nhan tức giận: "Tiểu tam tử, ngươi như !"

Hắn cầm bình sứ rót cho cả hai, ngước mắt lên: "Bởi vì bệnh. Ngươi thường , chỉ thầy t.h.u.ố.c vô năng mới cổ vũ bệnh nhân dựa ý chí để chiến thắng ốm đau ?"

Thượng Thần Chiết Nhan xoa thái dương, khựng : "Ngươi cũng lý. Nếu chỉ dựa ý chí để tiêu trừ tâm ma, thần y vô song ở Bát hoang như cũng vô năng quá. Ta sẽ nghĩ cách khác."

Chưa uống xong , Thượng Thần Chiết Nhan lập tức rời .

Vừa nàng hỏi , khi thấy nàng xuất hiện trong phòng, đang nghĩ gì.

Hắn nghĩ gì ?

Hắn nghĩ, vẻ như thật sự quan trọng đối với nàng. Tuy rằng sự "quan trọng" chỉ là biểu hiện giả dối do Phệ cốt chân ngôn tạo cho nàng, nhưng chuyện thì gì quan trọng? Hắn khát vọng nàng quá lâu, dù là là tình yêu hư ảo thật, cũng là phương t.h.u.ố.c để cứu chữa .

Mưa tạnh, ngoài cửa sổ vọng tiếng chim hót. Nàng rên một tiếng trong lòng , như tỉnh . Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên thái dương nàng.

Hắn hy vọng Phệ cốt chân ngôn với nàng mãi mãi giải trừ. Hắn hy vọng mãi mãi là quan trọng nhất của nàng, sẽ bao giờ nàng tùy ý từ bỏ nữa. Hắn hy vọng hạnh phúc hư ảo, thật thể kéo dài càng lâu càng .

chuyện thế gian thường như ý. Nguyện vọng càng càng khó thực hiện.

Bây giờ vẫn . sắp .

 

Loading...