Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 74
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:09
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài tẩm điện, tuyết lớn bay tán loạn, những bông hoa băng sáu cánh lẻn cửa sổ. xuyên qua tấm bình phong lưu ly ngăn cách trong ngoài phòng, chúng ấm của Địa Hỏa Long đốt tan, chỉ để chút dấu vết ẩm ướt tiếc nuối giữa trung.
Nàng yên bên cạnh chiếc giường thêu đầy màu ngọc bảo, nhíu mày, cúi mắt tay của . Tay của nàng mở , lòng bàn tay hướng lên, ở giữa một chùm sáng mờ nhạt. Ánh sáng ấm áp và tĩnh lặng, giống như ngọn nến yên tĩnh trong đèn gió, sức phá hoại. rõ ràng chỉ một phút , ánh sáng tỏa hào quang rực rỡ, khiến thứ Ma Mộng gọi là Tiêu Tôn phùi mấy bước, ngừng nôn máu.
"Ngươi mộng? Cũng cảnh giới ái d.ụ.c mê loạn thần trí?" Nam t.ử cao gầy, mặc áo bào đen, tướng mạo tuấn tú, nhưng ánh mắt lộ vẻ vẩn đục. Hắn ho khan, lau vết m.á.u bên môi, thể tin: "Điều ... thể!"
Nàng đáp .
Từ khi Mộng Ma đưa nàng tới Tứ Cảnh Trận, nàng vẫn luôn giả vờ ngủ. Mới , khi mang tâm tư xa tới gần nàng, giơ tay chạm thắt lưng nàng, thì sự chán ghét và sợ hãi trong nàng bỗng bùng lên, phá tan phòng tuyến. Cảm xúc kịch liệt như tia chớp xẹt qua thể, kinh động ánh sáng nguyên sơ trong hồn thể nàng. Ánh sáng chuyển động, uy năng như lôi đình, thể ngăn cản đẩy Mộng Ma , đồng thời cũng phá vỡ phong ấn mà nàng gặp đặt nàng khi mới hoang mạc hỗn độn.
Trong nháy mắt thật ảo , nàng nhớ là ai, cũng nhớ vì thế Tạ Minh, trải qua những ảo cảnh .
Nàng là Quang Thần Tổ Thị, nàng đến hoang mạc hỗn độn để tìm Tuyết Ý. khi nhập cảnh, nàng gặp . Từ chỗ đó, nàng nguồn gốc của hoang mạc hỗn độn . Sau khi hiểu rõ ý định của , nàng chủ động tiếp nhận phong ấn của . Trước khi phong ấn hiệu lực, nàng chút do dự bước ảo cảnh Suối Bất Khô.
Tất cả thuật pháp thế gian nhằm khống chế và ảnh hưởng đến thần hồn đều vô dụng với nàng. Cho nên, mê tâm chi mộng cũng , ái d.ụ.c chi cảnh cũng , đều thể lay chuyển nàng. Trong hoang mạc , thứ duy nhất từng lừa gạt nàng, khiến nàng cảm thấy hoang mang, chính là ảo cảnh suối Bất Khô do tạo . khi phong ấn phá vỡ, năng lực bẩm sinh của Quang Thần trở về hồn thể, dù đối mặt với ảo cảnh chu đáo như , nàng cũng lập tức tỉnh táo.
Đây là ảo cảnh thứ ba, là một trong những hành trình cuộc đời d.a.o động dữ dội nhất của Tạ Minh khi còn sống. Và nàng hiểu rõ đoạn hành trình của Tạ Minh.
Bởi vì khi đó, Mộng Ma Tiêu Tôn âm thầm ái mộ Tạ Minh, bắt Tạ Minh . Là Sắt Già đến giúp nàng phá bỏ cảnh ái d.ụ.c đưa nàng rời núi, cuối cùng nàng và Sắt Già cùng phá hủy Tứ cảnh trận của Tiêu Tôn cứu Tạ Minh .
"Chưa gì đến thời gian của ngươi , A Minh." Nàng thấp giọng lẩm bẩm, giọng sự nặng nề mà đến nàng cũng thể phát hiện.
Nàng rõ chuyện giữa Sắt Già và Tạ Minh, chỉ vì khi cửa Nhược Mộc mở , Tạ Minh khác hãm hại, thần hồn rối loạn, nàng vì an hồn cho Tạ Minh nên từng đến Ức Hà của Tạ Minh để xem hồi ức của nàng và Sắt Già, mà còn bởi vì nàng là bạn của cả Tạ Minh và Sắt Già.
Năm đó, khi đến Lệnh chi Ma cung tìm Tạ Minh về, Sắt Già lập tức dẫn Tạ Minh đến Cô Dao tìm nàng. Chính nàng giúp Tạ Minh khôi phục trí nhớ thời thơ ấu. Khi Tạ Minh còn bé, nàng và Tạ Minh cực kỳ thiết. Tạ Minh khôi phục trí nhớ, nhớ tình bạn thuở nhỏ với nàng, đôi lúc gửi thư thổ lộ tâm sự. Vì thế, suốt hai vạn năm khi Tạ Minh theo Sắt Già trở Thiếu Hòa Uyên, nàng đều rõ chuyện giữa hai họ.
Không thể Sắt Già đối xử với Tạ Minh, nhưng luôn từ chối tình ý của nàng, thế nhưng Tạ Minh chẳng hề buông bỏ.
Trước , nàng hiểu rõ d.ụ.c vọng của con . Dù những giấc mộng dự báo về Thủy thần khiến nàng còn mù quáng về chuyện tình yêu nam nữ như một đứa trẻ, nhưng nàng chỉ chút cảm nhận mỏng manh về thất tình. Nàng thể hiểu tại Sắt Già đón nhận Tạ Minh thê tử, càng hiểu vì "Ai thê t.ử của cũng , nhưng Tiểu Diễm thì thể". Hôm nay, khi hiểu rõ thất tình, chuyện cũ, nàng thấy việc Sắt Già từ chối cũng hiểu .
Sắt Già tâm bệnh. Tuy là Ma tộc, nhưng lớn lên ở Thần tộc, khi mới một vạn bốn ngàn tuổi cả hai tộc truy đuổi. Tuổi thơ đau khổ để trong lòng một vết thương sâu sắc. Trải qua cuộc sống lang thang, sợ hãi và căm hận cô độc. Khi chút sức mạnh, lập tức dùng cách thức cực đoan, cố chấp theo đuổi tình . Để một phản bội , ngại lấy mạng đọ sức với Huyền Xà để cướp Tạ Minh, và định Phệ Cốt Chân Ngôn để bảo đảm mãi mãi phản bội .
Sắt Già từng với Tạ Minh: "Ta liều mạng mới đoạt , thể để mất , là và gia đình luôn bên cạnh . Tuy thế gian quan hệ nào là bền vững, nhà cũng , nhưng nó vẫn chắc chắn hơn nhiều so với các quan hệ khác. Ta hiểu tại luôn biến chúng thành tình cảm nam nữ, phu thê. Quan hệ dựa ái d.ụ.c thoáng qua như cát đá xây thành pháo đài yếu ớt, ái d.ụ.c biến mất, lâu đài sẽ sụp đổ, khi đó sẽ ? Muội thể lui về vị trí , bạn với ? Ta tin."
Lúc đó, Tạ Minh kể lời cho nàng khi hai bên tiểu đình cạnh biển Trường Sinh tán gẫu về Thiếu Hòa Uyên và Sắt Già. Đó là một buổi chiều trời, Tạ Minh mặc váy lam, dựa cột đá, vẻ mặt như đóa phù dung xanh cuối xuân, toát lên vẻ trong trẻo nhưng lạnh nhạt chán đời. Nàng thò tay khỏi tiểu đình, thỉnh thoảng đút linh chi cho tiên hạc, đôi mắt xám bạc bình tĩnh gợn sóng: "Hắn như , khiến cảm thấy trân quý, vì quá trân quý nên thể đối xử với như tình cảm nam nữ bình thường , gần như thuyết phục." Nói xong, nàng ném chút linh chi cuối cùng cho tiên hạc gần đó, dùng khăn lụa lau tay, hờ hững : " trái tim cho phép thuyết phục."
Khi đó nàng đối diện với Tạ Minh. Nàng thất tình, cũng hiểu lòng , tĩnh tư một lúc, ngây thơ hỏi Tạ Minh: "Ngươi thích , gả cho , là vì mong ở cạnh dài lâu. Hắn ngươi trở về vị trí , cũng vì mong ở cạnh ngươi dài lâu. Nếu của cũng thể ở bên cạnh , thì ngươi chấp nhất việc yêu ngươi thế?"
Tạ Minh nghiêng đầu, chống cằm nàng, dường như cảm thấy câu hỏi thú vị: "Nếu cho ngươi bởi vì tình cảm nam nữ với , nên hy vọng cũng đối xử với như , chắc chắn ngươi sẽ hiểu. Để ngẫm xem nên thế nào để ngươi hiểu đây." Nàng cúi mắt suy nghĩ một lát, mở miệng: "Ngươi thể nghĩ rằng và thê t.ử của khác , nhưng thực khác biệt. Thê t.ử thể độc chiếm trượng phu, đó chính là điều của thê tử. Ta dễ d.ụ.c vọng chiếm hữu tra tấn, nên dù thế nào cũng thể ở bên cạnh như mong . Ta thể cưới thê t.ử sinh con, yêu, ngươi quên , từ nhỏ d.ụ.c vọng chiếm hữu của mạnh." Dù những lời cảm xúc mãnh liệt như , nhưng giọng của Tạ Minh vẫn bình tĩnh.
Nàng hiểu ý Tạ Minh, càng cảm thấy việc khó giải quyết, thể nhắc nhở nàng: " ý với ngươi, kiên quyết từ chối ngươi như ."
Nàng hỏi tiếp: "Ngươi cảm thấy kiên quyết ?"
Nàng gật đầu.
Tạ Minh ngước mắt về phương xa: "Hắn thực cũng kiên quyết như . Bây giờ tuy rằng ít khi thích , nhưng hiểu ánh mắt thế nào. Ta một khắc nào coi là trưởng, hiểu rõ điều đó." Dừng một lát, nàng tiếp: "Nếu thật sự chỉ thể lấy tình đối xử với , với một một lòng chiếm hữu như , nên cảm thấy chán ghét ? như thế, chỉ giả bộ , tiếp tục đối xử với như . Vậy, ngươi thật sự nghĩ thích ?"
Nghe xong lời Tạ Minh, nàng im lặng một lát, hỏi: "Ngươi những lời , là thuyết phục , là thuyết phục chính ngươi thế?"
Thiếu nữ áo lam ngơ ngẩn, hồi lâu , nàng buông tay chống má xuống, mỉm : "A Ngọc, vì ngươi luôn nhạy cảm với những chuyện như ."
Hôm Tạ Minh rời .
Không lâu nàng Tuyết Ý , phụ thần đến Thiếu Hòa Uyên mời Sắt Già và Tạ Minh đến học cung Thủy Chiểu Trạch, bọn họ . Sau khi hai Thủy Chiểu Trạch, nàng ít khi tin tức của bọn họ từ những xung quanh. Tạ Minh cách mười tám năm sẽ gửi thư cho nàng một , nhưng trong thư nhắc tới chuyện nàng và Sắt Già nữa.
Nàng gặp Tạ Minh một đêm mưa nhiều năm . Tạ Minh đội mưa tới thăm Cô Dao. Thiếu nữ xưa nay lãnh đạm nay toát sự yếu ớt hiếm thấy, khi nàng lau sạch tóc ướt cho Tạ Minh, nàng gối lên đùi nàng, cong cánh tay che mắt, giấu mặt trong ống tay áo. A Minh nhẹ giọng : "Ta từng với ngươi, lúc ở Lệnh Chi Ma Cung, một tiểu thông minh. Nàng Lệnh Chi Ma Quân nhặt về từ Bắc Sơn, một đôi mắt màu hồng ngọc. Bởi vì đôi mắt sáng xinh mà Lệnh Chi Ma Quân đặt tên cho nàng là Tịch Đồng."
Nàng cẩn thận lau sạch đuôi tóc mềm mại của Tạ Minh, lắc đầu: "Ta một đứa nghĩa nữ như ." Tò mò hỏi: "Tại đến nàng ?"
"Sắt Già thích Tịch Đồng, cưới Tịch Đồng." Tạ Minh dời cánh tay, mặt , ánh mắt đỏ ửng nàng.
Nàng ngây ngẩn cả .
Ngoài cửa sổ mưa đêm giàn giụa, nước chảy như trút. Tạ Minh đưa tay lên che mắt: "Ta vốn tưởng rằng và , tệ nhất là giữ mối quan hệ dây dưa thế , ai cúi đầu, cũng ai nhượng bộ. Hắn đạt tình mà , cũng đạt thương mà ." Nàng khàn giọng lẩm bẩm: "Ta ngờ thích khác." Giống như hỏi nàng, giống như tự hỏi chính : "Sao thích khác, rõ ràng khi ở Lệnh Chi Ma Cung, lúc phận của , thích mà."
Tạ Minh là thích để lộ cảm xúc ngoài, quá khứ đau lòng nhất cũng bao giờ khiến nàng hết lạnh nhạt tỉnh táo, giống như đó chuyện của . trong lời của Tạ Minh, toát cảm xúc đau xót mà đến hiểu phong nguyệt như nàng cũng sẽ nhận . Điều chứng tỏ Tạ Minh đau khổ.
Nàng chậm rãi giơ tay khẽ vuốt mái tóc ướt át của Tạ Minh: "Đừng , A Minh." Thực Tạ Minh thành tiếng, khi chuyện với nàng giọng thậm chí còn định, nhưng từ góc độ của nàng, thể thấy nước mắt bên tóc mai Tạ Minh.
Dấu vết cuối cùng thêm dấu vết mới. Nàng thở phào nhẹ nhõm, vuốt mái tóc Tạ Minh: "Vậy ngươi định gì?"
Tạ Minh im lặng hồi lâu, đó mới : "Trước khi đến Cô Dao, nghĩ tới, thật sự thích Tịch Đồng , là vì để cho hết hy vọng..." Có lẽ chính cũng cảm thấy suy đoán quá nhiều mềm yếu, nên mới một nửa, Tạ Minh ngậm miệng.
"Ngươi đoán cũng lý." Nàng trả lời Tạ Minh, yên lặng trong chốc lát, nặng nề thở dài: " vì đến bước chỉ để cho ngươi hết hy vọng chứ?"
Lần , Tạ Minh im lặng càng lâu, cuối cùng lấy tay che mắt , nàng chua xót : "Lời tuy rằng tổn thương , nhưng ngươi đúng, dù như thế nào, cũng tiếp tục dây dưa với nữa."
"Vậy ngươi bây giờ?" Nàng hỏi Tạ Minh.
Đuôi mắt thiếu nữ ửng đỏ, trong đôi mắt màu xám bạc xinh chứa đựng nhiều đau khổ và mệt mỏi, cuối cùng thể ngụy trang nữa, lộ bản mềm yếu với nàng: "Ta nghĩ... Ta nên như , nhưng thích quá lâu ." Trong mắt như sương mù ẩm ướt, hiện vẻ hoang mang: "Nên chẳng nên như thế nào nữa."
......
Mặc dù nàng thể đồng cảm với sự rối rắm, hoang mang đau xót của Tạ Minh, nhưng thể hiểu một ít, bởi nàng dịu dàng cầm tay Tạ Minh, nhỏ giọng an ủi nàng: "Đây là đề khó giải, nên ép chính , ngươi thể từ từ suy nghĩ."
Tạ Minh rời sáng sớm hôm .
Lần , họ gặp nhanh, chỉ ba tháng.
Là ở trong Tứ Cảnh Thú của Tiêu Tôn huyễn hóa Tứ Cảnh Trận.
Tạ Minh từ trong Ma Mộng tỉnh táo mới Sắt Già tiêu diệt hết Tứ Cảnh Thú vị nàng, cũng trọng thương Mộng Ma Tiêu Tôn, trong con ngươi màu xám bạc tỏa hào quang khó tả, kịp mang giày lập tức chạy ngoài, tìm Sắt Già.
khi nàng bước khỏi tẩm điện, trong tuyết lớn đầy trời, thấy Sắt Già chỉ ở một , mà mặt còn Tịch Đồng.
Tịch Đồng kề sát bên cạnh Sắt Già, Sắt Già ân cần nắm tay nàng, mặt mày lo lắng: "Nơi nguy hiểm, nàng tới đây?"
Tịch Đồng khẽ lắc đầu: "Ta , chỉ lo lắng xem tỷ tỷ thế nào ."
"Tiểu Diễm ." Sắt Già Tịch Đồng, vuốt ve ngón tay nàng, khẽ nhíu mày: "Sao lạnh như ?" Nói xong, nắm tay Tịch Đồng đặt lên môi thổi một , giúp nàng kéo mũ chống tuyết xuống.
Lúc đó nàng và Tạ Minh ẩn cột trụ bên ngoài điện, bởi vì cách xa, lời của Sắt Già và Tịch Đồng cũng lọt tai các nàng.
Nàng nghiêng đầu Tạ Minh, thấy Tạ Minh rũ mắt xuống, tay vịn cột trụ đang run rẩy.
Sắt Già mang Tịch Đồng xa, Tạ Minh mất hồn mất vía trở về điện.
Nàng và Tạ Minh trong điện hồi lâu, lẽ là hai canh giờ, hoặc lẽ là ba và hơn thế.
Trời dần tối, đến lúc thắp đèn thì Tạ Minh mới lấy tinh thần, ngẩng đầu thấy biểu cảm lo lắng của nàng, sửng sốt: "Đừng lo, ." Nàng .
Một lát , nàng tiếp tục: "Thực đó gặp nàng, chấp nhận chuyện thích nữa, cũng mãi mãi thể thích . Hôm nay... bỗng dưng tới Tứ Cảnh Trận cứu , cho thoáng chút hy vọng thôi. may mắn là sự vui mừng ngắn ngủi, khi còn thực sự cảm nhận thì nó tan vỡ, cho nên bây giờ cũng cảm thấy quá thất vọng. Ta từng nghĩ phân biệt tình cảm của , coi tình yêu là tình , hôm nay mới phát hiện thực mới là phân biệt rõ. Hắn đối với quả thực chỉ tình , tức giận với Tiêu Tôn, cũng là bởi vì là của . Hắn đối với Tịch Đồng mới là yêu."
Thiếu nữ như bình tĩnh, nhưng đuôi mắt xinh dần dần đỏ lên. , Tạ Minh rơi lệ nữa: "Trước đây vẫn thừa nhận, cho dù bọn họ dùng bảo vật ở Thiếu Hòa Uyên cầu Tịch Đồng, nhưng chỉ phớt lờ, thứ gọi là bảo vật, chẳng qua chỉ là vật ngoài , chẳng thấy gì ghê gớm. hôm nay, thấy lúc và Tịch Đồng ân ái như thế, mới thật sự yêu nàng ."
"Bởi vì tình yêu thì thể che giấu."
Sau khi Tạ Minh xong những lời , đại điện yên tĩnh hồi lâu.
Tâm sự của Tạ Minh lúc quá mức nặng nề, nàng nên trả lời gì, cuối cùng cũng chỉ thể hỏi một câu mà ba tháng nàng hỏi Tạ Minh: "Vậy ngươi định gì bây giờ, A Minh?"
"Hết thảy nên kết thúc. Nên kết thúc ." Thật lâu , Tạ Minh trả lời nàng.
Sau đó lâu, nàng Tạ Minh rời khỏi Thiếu Hòa Uyên, cũng bỏ học ở Thủy Chiểu Trạch, đó thì còn tung tích gì nữa. Mà hôn sự của Sắt Già và Tịch Đồng dường như cũng thuận lợi lắm, vì cuối cùng hai vẫn thành hôn.
Mãi đến đêm khi cửa Nhược Mộc mở , nàng mới gặp Tạ Minh.
Là Thiếu Quán mang Tạ Minh về mặt nàng.
Thiếu nữ xinh tựa như đóa phù dung màu lam, vẫn mang vẻ thanh tú, lạnh cùng, nhưng thần sắc còn mang nét chán đời nữa. Bàn tay mềm mại đặt lên bụng căng lên, trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, nàng : "Sao kinh ngạc thế, A Ngọc? Chẳng lẽ ngươi từng thấy điều trong giấc mộng tiên tri ? Đây là chìa khóa luân hồi nhập thể . Thiên Đạo mượn thể phi tiên phi ma của để nuôi dưỡng hai đứa bé. Chúng là con của trời, khi c.h.ế.t, chúng sẽ đời."
Lúc đó, bánh xe lịch sử đến cuối Cựu Thần kỷ, một thời đại sắp kết thúc, một thời đại khác sắp mở . Khi ngày cuối cùng đến gần, những vị thần ma Thiên Đạo chọn đều dần dần hiện rõ trong giấc mộng tiên tri của nàng. Việc nuốt chìa khóa luân hồi, sinh đứa con thiên mệnh, và hóa thành Minh Ty, là thiên mệnh mà Hỏa Thần Tạ Minh chịu đựng.
Hiểu rõ sứ mệnh và chấp nhận vận mệnh , Tạ Minh ở lâu dài ở Cô Dao, chờ đợi "Ngày cuối cùng" giáng lâm. Nàng, Tạ Minh, Thiếu Quán, đều là những sẽ rời khỏi thế gian "ngày cuối cùng." Vì thời gian sống đời còn nhiều, trong những năm , đến nàng cũng thường thấy hoài niệm chuyện xưa, huống chi là Thiếu Quán và Tạ Minh. trong thời gian cuối cùng của vận mệnh, khi nhớ những và việc quan trọng trong quá khứ, Sắt Già vạn năm từng là tất cả đối với Tạ Minh, chỉ xuất hiện một trong lời của nàng: "Nếu sớm duyên phận giữa và thế gian chỉ kéo dài mấy vạn năm, khi đó sẽ chấp nhất với như . Phần lớn thời gian con đường vận mệnh, lựa chọn vượt qua chấp mê và đau khổ, hôm nay nghĩ thấy tiếc nuối, năm đó, nên đối xử với hơn một chút." Tạ Minh lời đó khi ba họ đang ở trong tiểu đình bên cạnh biển Trường Sinh pha nghỉ ngơi.
Thiếu Quán lười biếng dựa ghế tựa, tản mạn hỏi Tạ Minh: "Cho nên ngươi hối hận ?" Tạ Minh chống má, câu câu : "Không , đôi khi cảm thấy hối hận, đôi khi ."
Nghe hai chuyện, nàng thấy giật , dừng động tác nghiền : "Ta nhờ phúc của Sắt Già, Tịch Đồng rời khỏi Lệnh Chi Ma Cung, thoát khỏi vận mệnh công cụ liên hôn của Lệnh Chi Ma Quân, và tự do. Sắt Già còn ở bên nàng. Mấy năm nay, vẫn luôn tìm ngươi. Có lẽ khi đó thật sự chỉ mượn Tịch Đồng để khiến ngươi hết hy vọng, cho rằng như ngươi sẽ chấp nhận của , cả đời lấy phận ở bên cạnh ."
Tạ Minh cúi đầu, rõ vẻ mặt của nàng: "Hắn nỗi khổ của , cũng nỗi khổ của , nhưng những nhưng nỗi khổ khi vận mệnh sắp tới, đáng là gì ?"
Có vài con tiên hạc đến tìm Tạ Minh để cho ăn, nàng xoay chăm sóc tiên hạc, khi cho chúng ăn hết cá trong giỏ trúc nhỏ bên cạnh, nàng bỗng nhiên : "Sắt Già sợ cô độc, nhưng cuối cùng vẫn lẻ loi một , xem mấy năm nay cũng sống lắm."
Nàng dừng hồi lâu, lẩm bẩm: "Năm đó, nên tới núi Đăng Bị kết duyên với ."
Nàng vẫn hiểu ý trong lời của Tạ Minh, năm đó hiểu thất tình, bây giờ hiểu thất tình nhớ , thì hiểu rõ ràng hơn.
Lúc Tạ Minh : "Năm đó, nên tới núi Đăng Bị kết duyên với ." Nàng tâm trạng thế nào?
Mỗi ký ức về Tạ Minh đều mang theo nỗi đau muộn màng. Tổ Thị hồi tưởng nhiều, nhưng trong tẩm cung xa hoa của cảnh giới ái d.ụ.c , thời gian chỉ như một cái chớp mắt. Mộng Ma cách đó vài bước, vịn lấy cột điện, thấy vết m.á.u môi thì bỗng thất thần, tự cho là tìm cơ hội, bèn gập tay , bất ngờ tấn công.
Tổ Thị kinh hãi, lùi vài bước. Khi ánh sáng nguyên sơ trong cơ thể nàng khuấy động, phong ấn của kẻ trong nàng phá vỡ, nàng mất ít sức. Lúc , hồn thể đang mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, nhưng Mộng Ma thời cơ, chạy trốn mà còn khiêu khích. Nàng chỉ thể giải quyết . Tổ Thị lật tay , roi ánh sáng hiện trong lòng bàn tay, nàng cầm chuôi roi, khẽ giơ tay lên, định quất thì cửa điện bỗng nhiên mở .
Cánh cửa gỗ sắt nặng nề mở , chiếc quạt đen xé gió lao đến. Tổ Thị cũng vung roi . Roi ánh sáng uy lực lớn, Tiêu Tôn hoảng sợ tránh né, tuy roi quét nhưng vẫn luồng gió mạnh đẩy cột điện, tránh khỏi quạt đen lao tới. Đầu quạt đen gai sắt, đ.â.m mạnh da thịt , đóng đinh cột điện.
Máu tươi phun , Tiêu Tôn cố ngẩng đầu, phá cửa. Người tới là một nam t.ử áo trắng, bây giờ ở cửa điện, nhận đó là ai. Nam t.ử mặt mày lạnh lẽo nặng nề bước điện, mỗi bước đều băng tuyết mọc lên từ chân . Những thứ qua lạnh lẽo cứng rắn mọc lên nhanh, trong chốc lát bao phủ bộ bàn ghế, bình phong trong điện. Tiêu Tôn run rẩy, trong lòng sinh dự cảm , nhưng kịp né tránh thì băng leo lên cột điện, bao lấy thể , tiếng sợ hãi đông cứng trong cổ họng, đông cứng trong băng.
Tổ Thị liếc Tiêu Tôn đóng băng, thu roi ánh sáng , xoa trán bước tới gần nam tử, chiếc giường phủ đầy băng bên cạnh, thở dài: "Ta bắt tới cảnh giới ái d.ụ.c giận, nhưng tiểu tam lang, biến nơi thành như , nghỉ ngơi đây?"
Nam t.ử sửng sốt, dừng bước: "Nàng... nhớ cả ?"
Tổ Thị gật đầu. Nàng vốn mệt mỏi, bây giờ lảo đảo, mắt bỗng tối sầm. Nam t.ử bước nhanh lên, ôm lấy thể lung lay sắp đổ của nàng.
Tỉnh từ cơn mê man, Tổ Thị thấy tiếng tuyết rơi, xen lẫn tiếng gió lạnh, dịu dàng và khẽ nức nở. Nàng mở mắt thấy bốn cây cột đình bằng gỗ đàn đen. Bên ngoài cột đình, tuyết rơi lả tả như lông nhung của Trọng Minh Điểu, bay múa trong thế giới băng tuyết trắng xóa, đến mơ màng.
Yên lặng ngắm những bông tuyết, tinh thần nàng dần dần hồi phục, Tổ Thị nhớ nơi bọn họ ở khi nàng mê man, những chuyện gặp, cũng như lúc nàng nghĩ là Tạ Minh trong ảo cảnh suối Bất Khô và những gì xảy với Liên Tống. Vành tai nàng từ từ đỏ lên.
Cũng lúc , nàng mới nhận đang nửa đùi Liên Tống, nam t.ử tựa lưng trụ đình ôm lòng. Nàng ngủ như thế hồi lâu, nên chẳng cảm thấy lạnh. Nàng thích cái ôm của , vì lúc đó nàng thấy an tâm, nhớ trong ảo cảnh thứ hai mơ màng mặt thì cảm thấy thẹn thùng, chợt đối mặt thế nào, bèn nhắm mắt .
Tay từ lúc nào dời từ bên hông nàng lên, nhẹ nhàng nắm lấy cằm, nâng lên. Nàng ép ngửa đầu, đối diện với ánh mắt xuống.
"Chẳng tỉnh , giả bộ ngủ?" Hắn thấp giọng hỏi.
Nàng nín thở, nắm lấy tay , về phía tuyết rơi ngoài đình: "Chàng tạm thời đừng chuyện với ."
Hắn hiểu: "Tại ?"
Đôi tai đỏ bừng lên, nàng nhận , lặng lẽ che mặt, nhỏ giọng : "Bây giờ thấy mất mặt, nên ."
"Xấu hổ gì chứ?" Hắn khựng , giọng lo lắng: "Đưa xem thử nào." Nói xong cầm lấy cổ tay nàng.
Hắn một mực xem, nàng lay chuyển , đành buông tay che mặt xuống, chủ động xoay hướng về phía : "Ta hỏi nè, tiểu tam lang." Để che giấu sự thẹn thùng, nàng bộ bình tĩnh: "Khi thấy hồ đồ nên cố ý lừa là Sắt Già, còn cố ý chọc ?"
Hắn dừng : "Sao cố ý chọc nàng chứ."
Nàng dời mắt sàng bên khác: " thích ..."
"A, chuyện đó." Hắn khẽ thở dài, ôm nàng lòng, đưa tay vuốt ve mặt nàng: "Là thích nàng , nhưng vì chuyện mà cố ý chọc nàng , hơn nữa." Hắn ôm lấy nàng, vùi đầu gáy nàng, buồn : "Thích nàng là của , là vì nàng quá nên mới thích ." Nói tới đây, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Cho nên, là vì nhớ từng mặt , nên cảm thấy mất mặt ?"
Nàng đỏ mặt im lặng, nữa dời tầm mắt ngoài đình.
"Sao mất mặt?" Nhìn thấy phản ứng của nàng, ngừng , rời khỏi nàng một chút, đưa ngón tay vuốt đuôi mắt nàng: "Lúc nàng , đuôi mắt sẽ đỏ lên , đó nước mắt ngậm , mi mắt chớp một cái sẽ chảy xuống một giọt lệ." Ngón tay chuyển qua mắt nàng: "Tiếp theo, nơi sẽ một vệt nước, lúc lau bộ hốc mắt lập tức đỏ lên, như chu sa rơi tuyết. Khi chỉ cảm thấy tiếng của nàng quyến rũ, cũng cảm thấy nó mất mặt."
Mặt nàng càng đỏ hơn, bình tĩnh nữa, mím môi, khẽ đẩy một cái: "Sao ... nhớ kỹ thế chứ!"
"Ta nhớ kỹ mỗi một dáng vẻ xinh của nàng." Hắn mỉm trả lời, tay đặt lưng nàng dùng sức, kéo nàng gần, cúi đầu để một nụ hôn nhẹ ở đuôi mắt nàng.
Nụ hôn mang theo d.ụ.c vọng, chỉ khẽ chạm khóe mắt nàng, ẩn chứa sự trân trọng và yêu quý, nàng thích, khỏi bám lấy vai , ngửa đầu, thưởng cho một nụ hôn nhẹ lên môi. Hắn kinh ngạc, nhíu mày, khuôn mặt đỏ bừng như hoa của nàng, khi nàng dời , thì kéo về. Họ hôn một lúc, khi môi dời xuống cằm nàng, nàng như bừng tỉnh mở mắt , đẩy : "Ta còn chính sự ."
Hắn vẫn động đậy, đôi môi ấm áp như như chạm cổ nàng: "Nàng ." Nàng nghiêng đầu tránh , hết cách thấp giọng oán giận với : " như thế ... thì thế nào đây."
Hắn nở nụ , rời khỏi cổ nàng, nhắm hai mắt, trán đặt lên trán nàng: "Vậy nàng ." Nàng vẫn cảm thấy cách giữa họ gần quá, nhưng nàng rằng tiểu tam lang, nhường nhịn nữa, nên miễn cưỡng chấp nhận tư thế , khẽ ừ một tiếng: "Được , sẽ . Sau khi bước hoang mạc hỗn độn , gặp một , chính là đưa tới ảo cảnh suối Bất Khô cho Tạ Minh. Nếu như là ai, chắc cũng sẽ ngạc nhiên."
Hắn cảm thấy nàng thần bí thừa nước đục thả câu như đáng yêu, nhéo nhéo vành tai của nàng: "Ồ, là ai thế?"
"Ảnh Tất Lạc. Hắn là bóng của Tất Lạc để trong cảnh giới , là Tất Lạc thành Phật."
" là ư." Nam t.ử rốt cuộc mở mắt: " là ngạc nhiên thật."
Hắn buông nàng : "Vậy hỗn độn hoang mạc quả nhiên sinh từ sự nuối tiếc của Tạ Minh, và tồn tại khái niệm tiếc nuối Tạ Minh. Sau khi xóa bỏ sự tiếc nuối của Tạ Minh mới thể khiến cảnh giới hóa thành hư ảo..."
Nàng kinh ngạc : "Ta chỉ cho Ảnh Tất Lạc đưa đến, đoán nhiều như thế. Không sai, còn đoán gì nữa?"
"Váy của nàng."
Váy nàng loạn, đưa tay chỉnh vạt áo cho nàng, : "Ta chỉ Minh Ty sinh là do mưu cầu của nàng, Thiếu Quán Thần, Tạ Minh Thần và với Tất Lạc Phật. Cũng và các nàng còn giao tình gì, cho nên cũng khó thể đoán tạo vọng cảnh , đưa "Cảnh Thư" giả để dối nhập cảnh." Hắn chạm mặt của nàng: "Không nàng nên giải thích nghi ngờ cho ?"
Hai mắt nàng khẽ cong lên: "Cuối cùng cũng chuyện tiểu tam lang nghĩ , đó là bởi vì..."
lời nàng còn dứt, một cơn gió nổi lên, màu đen như mực đậm thổi quét tới, cuồng phong và bóng tối nhấn chìm lời của nàng hư . Khi bầu trời tối đen xuống, tuyết tung bay, hoa sen cong thành một vòng tuyệt , những cánh rừng trắng bạc như phủ sương tan , ảo cảnh thứ ba bất ngờ đến điểm kết thúc. Trong tiếng sấm sét vang dội, ảo cảnh thứ tư nối đuôi đến.
Lúc , trong chuỗi ảo cảnh luân phiên, Tổ Thị còn Ảnh Tất Lạc thi thuật mang khỏi Liên Tống.
Nàng và Liên Tống bước cảnh lôi điện đan xen .
Khi rõ thứ mắt, hồn nàng co .
Đây thế mà là núi Đương Quy.
Phía bắc của Bắc hoang, bắt đầu từ núi Đan Hồ kéo dài vạn dặm, như một con rồng dài vĩ đại vòng quanh nửa phía bắc. Đây là bộ Bát Hoang, dẫn đầu bởi một dãy núi dài nhất, tại đỉnh sơn , Thánh Sơn Đương Quy sừng sững. Đỉnh núi ngày đêm, bốn mùa, cổng Nhược Mộc, một trong những điểm giao thoa vạn vật trong thế giới phàm trần, ở ngay đây.
Họ đang đỉnh núi Đương Quy, cách vài trăm thước là cửa Nhược Mộc sừng sững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-74.html.]
Phụ thần ngày đó lấy cây Nhược Mộc ở phía nam núi Cửu Âm vật liệu chính, cộng thêm ba thanh thần kiếm Nhân Dũng, Hằng Thủ, Chính Niệm, tốn chín chín tám mươi mốt ngày, mới xây xong cánh cửa Nhược Mộc ngăn cách thế giới Bát Hoang với mười ức phàm thế.
Cửa cao hơn ngàn thước, rộng rãi thẳng, thần kiếm trụ cửa, trụ cửa khắc sáu chữ Nhân Dũng, Hằng Thủ, Chính Niệm. Gỗ thần xà ngang, xà ngang bốn con thạch thú Thiên Lộc đại diện cho sự bảo vệ, Sô Ngu đại điện cho từ bi, Kỳ Lân đại điện cho nhân ái, Giải Trĩ đại diện cho công chính. Bốn con thạch thú đều cúi đầu quan sát thế gian, trong ánh mắt khảm minh châu tựa như hàm chứa từ bi.
Giờ phút , Tổ Thị lên cánh cửa rộng lớn , ánh mắt dừng ở chỗ hai cánh cửa. Nơi đó vốn hai cánh cửa gỗ đỏ đóng chặt, nhưng giờ chỉ còn một cánh hảo, cánh đốt thành tro mịn. Ở cánh cửa mở , thể mơ hồ thấy nghiệp hỏa đỏ rực trong thế giới bên , và bóng lưng của Nhân tộc xuyên qua cửa.
Ngày đó, nàng cũng ở đầu cửa Nhược Mộc, tự mở Giới môn, thấy một góc phàm thế ở đầu . Nỗi đau nữa ập đến.
"Là khi đó ..." Tổ Thị khẽ lẩm bẩm.
Nàng ngẩng đầu về phía sấm sét giận dữ chân trời, như nhớ cái ngày của hai mươi bốn vạn năm . Ngày đó, Thiếu Quán dùng vũ hóa đại giới, dùng chân hỏa của phượng hoàng niết bàn thiêu hủy cửa Nhược Mộc, mở một lối cho phàm thế, Mặc Uyên đuổi theo phong hỏa của Thiếu Quán vũ hóa rơi xuống ngoài Giới môn. Bát Hoang ai năng lực ngăn cản Nhân tộc rời , nàng cuối cùng cũng thể đưa những Nhân tộc còn trong chiến hỏa qua cánh cửa Nhược Mộc.
Dưới sự che chở của nàng, Nhân tộc thuận lợi qua cửa Nhược Mộc, do các thần sứ trướng nàng dẫn dắt, qua nghiệp hỏa và phần phong, tới nhà mới của họ... mười ức phàm thế. mười ức phàm thế mặc dù thể chứa đựng thể phàm nhân, nhưng chứa linh hồn của họ. Linh hồn của cần trạm dịch để chuyển thế. Trạm dịch mà Thiếu Quán và Tất Lạc quy hoạch cho phàm nhân là Minh Ty. để Minh Ty sinh , Tạ Minh cần nuốt chìa khóa Luân Hồi, lấy hiến tế.
Khi đó, để bảo vệ Tạ Minh hiến tế, nàng cố ý dừng trong Giới môn, tận mắt chứng kiến bộ quá trình Tạ Minh hiến tế, cho nên nàng hiểu rõ, ảo cảnh suối Bất Khô hiện lúc là lúc Tạ Minh lấy tế hóa Minh Ty , đó cũng là kết cục cuối cùng của cuộc đời Tạ Minh.
Gió dữ rống giận, chim đuôi đỏ trắng trốn trong rừng rậm gần đó kinh hãi kêu gào, Tổ Thị về phía , tựa như thấy Tạ Minh. Ngày đó, Tạ Minh mặc váy lam, đón cơn gió mạnh bình tĩnh cửa đợi hiến tế. Nàng ngay bên cạnh Tạ Minh. Gió mạnh thổi bay mái tóc dài của Tạ Minh, nhưng nàng để ý, chỉ cụp mắt d.a.o găm trong tay đang hiện ánh sáng lạnh lẽo.
Nàng hỏi Tạ Minh: "Thật sự cần giúp ngươi ?" Tạ Minh lắc đầu: "Ta tự tay mang bọn họ đến thế gian ." Nói xong, Tạ Minh ngửa đầu lên trời cao, giơ con d.a.o sáng loáng, bình tĩnh đ.â.m bụng ..
Tạ Minh tự tay m.ổ b.ụ.n.g , d.a.o găm rơi xuống đất, bàn tay nhuốm m.á.u nâng hai quả trứng chim tỏa ánh sáng. Tạ Minh là một con chim Loan màu lam, con của nàng tất nhiên cũng là chim Loan. Bọn họ sẽ trở thành chủ nhân Minh Ty: "Sứ mệnh của thành một nửa." Mặt Tạ Minh trắng bệch, thấp giọng tuyên cáo.
Nàng đỡ lấy Tạ Minh, dùng ánh sáng nguyên sơ xóa vết thương bụng nàng, để ý thấy rằng dù Tạ Minh đang chuyện với nàng, nhưng ánh mắt rời khỏi hai quả trứng chim Loan yếu ớt .
Nàng im lặng một lúc, với Tạ Minh: "Minh Ty thể hóa nửa đêm, ngươi còn thể ở bên chúng nửa ngày."
Tạ Minh cũng im lặng một lúc, cúi đầu lắc đầu: "Không cần."
Gió dữ gầm nhẹ trung, sắc trời càng thêm âm u, thời khắc cuối của Tạ Minh sắp tới. Tất Lạc bên cạnh Giới môn, tiến gần tới hai nàng, Tạ Minh đưa hai quả trứng chim cho Tất Lạc: "Chìa khóa luân hồi chuyển thể của bọn họ, bọn họ sẽ trở thành chỗ dựa mới của Minh Ty. Mất thể ấp trứng bọn chúng, lẽ mười vạn năm, hai mươi vạn năm , bọn chúng mới thể mở mắt thế gian . Xin ngươi hãy chăm sóc Minh Ty cho đến ngày bọn họ phá vỏ bước ."
Tất Lạc cúi đầu nhận lấy hai quả trứng chim, nghiêm túc : "Tất nhiên ."
Vẻ mặt Tạ Minh bình tĩnh, dường như quá nhiều cảm xúc. nàng mới chút hiểu về tình cảm thương nhớ , nhận thấy sự đau đớn trong biểu cảm như bình tĩnh của Tạ Minh: "Bọn nhỏ mang gánh nặng từ khi sinh , tính là mẫu của chúng . nghĩ nên đặt tên cho chúng." Trong im lặng, Tạ Minh bỗng nhiên : "Tỷ tỷ tên là Họa Lâu, tên là Cô Châu. Đây là món quà duy nhất mà sinh chúng là thể tặng cho chúng." Nói xong, Tạ Minh hai quả trứng chim một nữa, đưa tay như vuốt ve chúng cuối, nhưng khi chỉ còn một tấc nhỏ nàng dừng , rút bàn tay nhuốm m.á.u về, thật lâu , khẽ một câu: "Được ." Sau đó xoay .
Cuồng phong vén váy Tạ Minh lên, nàng đón gió mạnh nhắm mắt , ánh sáng màu lam hiện lên, hóa thành một con chim Loan màu lam, kiên quyết bay lên trời cao. Chim Loan xinh vỗ cánh, ngay cả gió dữ cũng nhượng bộ lui binh.
Thần điểu xinh bay lượn ở phía chân trời mây dày cuồn cuộn, cánh lớn dang thu hết tia chớp và sấm sét trong cánh, kêu lớn một tiếng, quanh đột nhiên bốc lên pháo hoa màu lam. Ngọn lửa mới dấy lên, gió trong trời đất chợt biến mất bộ, một luồng sáng trắng chạy như bay tới, bao vây quanh ngọn lửa quanh chim Loan. Ngọn lửa chim Loan lập tức tắt ngúm.
Tất Lạc bên cạnh nàng nhận : "Là Sắt Già."
Bọn họ ở núi Đương Quy gây tiếng động lớn như thế, Sắt Già tìm nơi cũng là hợp tình hợp lý, nhưng còn thể đây? Nàng về phía ánh sáng tĩnh lặng bầu trời, mơ hồ nhận bóng dáng của Sắt Già và Tạ Minh. Nàng hỏi Tất Lạc: "Sắt Già đang gì với A Minh thế?"
Tất Lạc khả năng thấu vạn dặm, khi sử dụng thần lực , cảnh vạn dặm bên ngoài đối với cũng chỉ là gần một trượng.
"Đệ của ." Tất Lạc ngước bầu trời, giọng khàn khàn: "Từ nhỏ sợ cô độc. Hắn cần Tạ Minh nhiều hơn tưởng, từ khi Tạ Minh rời khỏi Thiếu Hòa Uyên, tìm thấy nàng, lập tức điên loạn. Ta giữ lời hứa với Tạ Minh, mặc dù Sắt Già vì tìm thấy nàng mà đau khổ tự hại , cũng từng tiết lộ hành tung của nàng cho , để Sắt Già như một cái xác hồn tìm kiếm nàng suốt mấy vạn năm ở Bát Hoang, cho đến ngày nàng qua đời mới thể gặp nàng." Hai mắt đỏ bừng: "Ta luôn mắc nợ Sắt Già."
Đây là câu trả lời cho câu hỏi của nàng, nhưng nàng cũng hiểu Tất Lạc, như thế là vì thấy Sắt Già gặp đau khổ, nên cũng đau lòng theo.
Nàng thử thăm dò hỏi: "Sắt Già , đang cầu xin A Minh ở ?"
Tất Lạc gật đầu: "Hắn đang rơi lệ." Hắn thì thào: "Lần thấy nó rơi lệ, là khi nó trục xuất khỏi Thần tộc lúc bé." Hắn ngừng vài , tiếp tục khàn giọng : "Hắn đang hối hận với Tạ Minh, rằng quá khứ quá cố chấp, nhiều chuyện ngu xuẩn. Hắn từ khi Tạ Minh rời , một ngày nào sống trong hối hận. Hắn cầu xin Tạ Minh ở , nàng thể để gặp nàng trong tình cảnh như ..."
Nàng nên gì, im lặng một lát hỏi Tất Lạc: "Vậy A Minh d.a.o động ?"
Tất Lạc lập tức trả lời nàng, mà một lúc mới đầu hỏi nàng: "Nếu Tạ Minh d.a.o động thì sẽ gì hả, Tổ Thị?"
Nàng ngẩn .
Tất Lạc : "Thiếu Quán và Tạ Minh bảo ngươi cuối cùng rời , vì các nàng ngươi thất tình lục dục, nên sẽ vì tình mà mềm yếu, vì tình mà lùi bước, là chắc chắn thể thực hiện thiên đạo. Các nàng với ngươi rằng, nếu các nàng mềm yếu d.a.o động, thể thành hiến tế, thì ngươi g.i.ế.c các nàng, cần khiến các nàng thành hiến tế?" Hắn trầm tĩnh : "Cho nên nếu Tạ Minh d.a.o động, ngươi nên g.i.ế.c nàng."
Nàng mờ mịt Tất Lạc: "Thiếu Quán và A Minh như , nhưng tin các nàng sẽ d.a.o động."
Hắn khẽ thở dài: "Ngươi hiểu tình, cho nên tình thể khiến cứng cỏi, cũng thể mềm yếu. Rất nhiều chuyện, tới thời khắc đối diện thì ai chính xác . Các nàng vì hiểu điểm mới như với ngươi." Đang , đột nhiên đẩy một chưởng, ngưng sấm chớp trời , khiến nàng lảo đảo. Khi nàng đừng vững thì phát hiện ở trung, chỉ cách Tạ Minh và Sắt Già trăm bước. Khoảng cách , nàng thể thấy rõ hai , cũng thể rõ đối thoại của họ.
Gió ngừng thổi, trời đất tĩnh lặng, nàng Tạ Minh với Sắt Già: "Dù cũng chuyện , nếu lùi bước, ai sẽ hiến tế chứ?"
"Không gì là ." Sắt Già đáp.
Sắt Già đưa lưng về phía nàng, nàng thấy rõ biểu cảm của , chỉ thấy bóng lưng cao gầy như trúc tuyết của . Bóng lưng suy sụp.
"Để cho, Tiểu Diễm." Giọng của Sắt Già kịch liệt, thậm chí thể là bình thản, nhưng khàn, trong đó hàm chứa sự cay đắng mà đến nàng cũng thể nhận : "Ta thể bất cứ chuyện gì vì nàng."
Hắn : "Ta vẫn luôn ích kỷ, nhưng cách nào khác. Nếu chúng nhất định chia tay, hy vọng cuối cùng rời khỏi là , thể để nàng rời khỏi , như sẽ..." Nói đến đây, giọng bắt đầu định, dừng nữa.
Nàng cách xa trăm bước, cảnh tượng mờ mờ ảo ảo mắt. Không hiểu tại Tạ Minh hỏi Sắt Già hiến tế giúp nàng , bởi vì hiến tế chỉ đơn giản là tế một phần m.á.u tiên ma cho thiên địa, mà đó là mệnh mà chỉ Tạ Minh thể gánh vác. khi Sắt Già trả lời, giống như sẵn sàng để c.h.ế.t nàng.
Mí mắt nàng giật giật, vội vàng bắt ấn, ngăn cản Sắt Già, nhưng tốc độ rút đao của Sắt Già còn nhanh hơn nàng.
Tạ Minh đột nhiên tiến lên một bước, cầm lấy mũi đao Sắt Già rút . Mũi đao lóe lên cắt qua bàn tay Tạ Minh, m.á.u tươi tuôn . Sắt Già vung đao: "Tiểu Diễm." Trên bầu trời chợt thiên hỏa rơi xuống, rơi Sắt Già, đó là sự trừng phạt của Phệ Cốt Chân Ngôn, bởi vì dùng đao sắc Tạ Minh thương. Sắt Già bất ngờ kịp đề phòng, sự đau đớn khiến thể kịp thời đ.â.m đao sắc n.g.ự.c , mà Tạ Minh thì nhân cơ hội gọi ngọn lửa nguyên sơ trói chặt .
"Ta tha thứ cho , Sắt Già." Lúc dùng xích lửa khóa Sắt Già , Tạ Minh như thế.
Sắt Già trói , thể nhúc nhích, Tạ Minh lui vài bước, xung quanh nổi lên ánh sáng xanh. Nàng lẳng lặng Sắt Già thể giãy giụa, cũng thể lời nào, chỉ còn gương mặt tuyệt vọng và đau khổ, với câu cuối cùng: "Ta giải trừ Phệ Cốt Chân Ngôn với , hãy sống cho thật , Sắt Già . Thế gian hề đáng sợ gì , sẽ hiểu rõ thôi." Câu tạm biệt đó, cũng là câu chú nghĩ khiến Sắt Già c.h.ế.t cũng .
Mây gió tụ , chân trời vang lên tiếng sấm rền. Tạ Minh hóa thành chim Loan màu lam, mang theo ngọn lửa nguyên sơ thiêu đốt, kiên quyết bay lên bầu trời. Thần điểu xinh bay vòng quanh, đường chim bay vẽ một bùa ấn thật lớn trung. Khi bùa ấn thành, thần điểu ngửa đầu, phát tiếng kêu dài cuối cùng thế gian . Tiếng kêu trong suốt rõ ràng, xuyên khắp trời cao, theo tiếng kêu nỉ non , ngọn lửa nguyên sơ vốn yên tĩnh nó bỗng dưng bốc lên.
Ngọn lửa nhanh chóng nuốt chửng thể của thần điểu. Ánh sáng màu Lam ăn no m.á.u thịt của Tạ Minh, theo dấu vết khổng lồ rơi hỗn độn, cắm rễ trong hư vô. Minh Ty bám ánh sáng màu lam xinh cắm rễ hỗn độn, sinh trong một vùng lửa dữ.
"Không!" Vào thời khắc Tạ Minh c.h.ế.t , Sắt Già cuối cùng thoát khỏi trói buộc của ngọn lửa, theo đuổi những ngọn lửa chia cắt Tạ Minh, tuyệt vọng đuổi theo sâu trong hỗn độn.
Lúc Thiếu Quán vũ hóa ngã xuống, bi kịch nữa diễn mặt nàng.
Sự xuất hiện của Sắt Già khiến cho bi kịch tăng thêm độ t.h.ả.m thiết, nhưng cũng mất vẻ tráng lệ của nó. Nàng cố gắng can thiệp bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ ngọn lửa nguyên sơ đang rơi xuống. Cuối cùng, nàng trở bên cạnh Tất Lạc.
Tất Lạc đang một tay kết ấn, dẫn Linh hồn Thiên Địa Linh Vực mới sinh trong hỗn độn.
Sắt Già biến mất, tầm mắt Tất Lạc từ chỗ Sắt Già biến mất dời về, hai mắt đỏ bừng, trong mắt rưng rưng, nhưng vẫn rời khỏi vị trí của nửa bước, cố hết sức tố linh cho Minh Ty.
Nàng vì Tất Lạc rơi lệ, khẽ thở dài: "Chắc chắn Sắt Già sẽ chuyện ngu ngốc, ngươi tìm , thể tố linh* Minh Ty ngươi."
*Chú thích: Tố linh nghĩa là đắp nặn linh hồn
Tất Lạc dừng một chút, lắc đầu: "Minh Ty thành, thể , ngươi sứ mệnh của ngươi, sứ mệnh của ." Quả là thế, nếu lúc nàng vận dụng linh lực giúp Tất Lạc, sẽ ảnh hưởng đến việc nàng hóa dục, bốn mùa, ngũ cốc cho phàm thế.
"Rất đau khổ ?" Im lặng một lúc, nàng hỏi Tất Lạc.
"Phải, đau khổ. đây là chuyện trải qua." Tất Lạc trả lời nàng.
Nàng hiểu lắm, hỏi: "Là ?"
Tất Lạc ngước mắt về phía cửa Nhược Mộc sừng sững xa, : "Nhìn thấy ba thanh kiếm ?" Nàng ngẩng đầu , thấy ba thanh thần binh Nhân Dũng, Hằng Thủ, Chính Niệm trụ cửa, bất động như núi trong sấm chớp.
"Kiếm Nhân Dũng, kiếm Hằng Thủ, kiếm Chính Niệm." Tất Lạc tên ba thanh thần kiếm, : "Phụ thần lấy ba thanh thần kiếm cửa Nhược Mộc, là giáo huấn cho Thần tộc rằng: thần từ bi quả dũng, hằng thủ hữu tiết, giữ vững chính niệm. nếu Thần tình...." Hắn dừng một lúc lâu, tiếp: " nếu Thần tình, thì từ bi quả dũng, hằng thủ hữu tiết, giữ vững chính niệm sẽ càng khó, cũng sẽ cảm thấy đau đớn. Tạ Minh như thế, cũng như thế. Đây là sự tu hành mà chúng trải qua."
Những lời nàng chỉ hiểu một nửa, còn một nửa thì hiểu. Nàng hiểu rằng hiểu vì sinh trọn vẹn. Vì nàng cũng hỏi gì thêm.
Cuối cùng, khi Minh Ty hóa thành, Tất Lạc mới đuổi theo chỗ sâu trong hỗn độn tìm kiếm Sắt Già. Sau đó xảy chuyện gì, nàng cũng rõ, vì lúc đó nàng xuyên qua Cửa Nhược Mộc, tới phàm thế, hiến tế để Nhân tộc thể an cư.
hiện giờ, nàng chuyện xảy khi Tất Lạc đuổi theo sâu thẳm hỗn độn. Khi nàng bước hoang mạc và gặp Ảnh Tất Lạc, thấy tình cảm như tay chân của Tất Lạc và Sắt Già, cái bóng Tất Lạc tự tay tách hồn thể cho nàng tất cả.
"Đang ngẩn ngơ gì ?" Bên tai thình lình vang lên giọng quen thuộc, Tổ Thị kinh hãi, hồn khỏi chuyện cũ, đầu , đối diện với ánh mắt rũ xuống của Liên Tống. Gió lớn, nam t.ử bảo vệ bên cạnh ngăn gió cho nàng, tự nhiên giúp nàng sửa sợi tóc thổi tán loạn: "Xem đây là ảo cảnh ngày cửa Nhược Mộc mở , chúng tiếp tục ."
Nàng kịp phản ứng: "Tiếp tục cái gì?"
"Nàng còn cho vì tạo hoang mạc hỗn độn , và vì đưa Cảnh Thư giả để cho nhập cảnh truy đuổi Tạ Minh, lấy trái tim thiếu nữ của nàng."
Nàng mới nhớ , lúc ảo cảnh giao thoa họ thật sự đang chuyện .
"À, đúng ." Nàng khẽ vỗ trán một cái, đưa mắt về phía Giới Môn mặt, khối nham thạch cách đó xa chính là nơi cuối cùng nàng và Tất Lạc chuyện.
"Năm đó, Sắt Già tận mắt chứng kiến Tạ Minh Vũ Hóa. Để cứu Tạ Minh, theo hồn hỏa Tạ Minh rơi xuống đến Minh Ty mới hóa thành. khi lật hết Minh Ty cũng thể tìm thấy một mảnh hồn phách của Tạ Minh. Trong cơn đau lòng tan nát, Sắt Già đọa ma. Hồn ma tộc cường đại sẽ trở thành đọa ma, lúc đọa ma sẽ còn thần trí, sẽ chỉ hủy diệt và g.i.ế.c chóc. Sắt Già còn giữ một chút lý trí, rằng nếu hồn đọa ma, sẽ mang đến kiếp cho trời đất khó khăn lắm mới định. Hắn c.h.ế.t vì Tạ Minh, nhưng vì chú ngôn của Tạ Minh nên thể c.h.ế.t, nên khi hồn đọa bắt đầu, tự tay phong ấn chính .
Khi Tất Lạc tìm Sắt Già ở sâu trong Minh Ty, Sắt Già trở thành một nửa c.h.ế.t nửa sống. Tất Lạc cứu , nhưng thể tùy tiện giải trừ phong ấn cho Sắt Già, cần chữa lành vết thương trong lòng , bèn giải phong ấn và đ.á.n.h thức . Vì , Tất Lạc tiến tâm hồn Sắt Già, tạo một dị cảnh cho , mượn góc hỗn độn để cụ thể hóa dị cảnh , đó là hoang mạc hỗn độn. Đồng thời, Tất Lạc cũng tạo vô suối Bất Khô trong hoang mạc hỗn độn . Nếu trong cảnh thì sẽ tiến suối Bất Khô, ảo cảnh Suối Bất Khô sẽ mở .
Những ảo cảnh Suối Bất Khô đều tái hiện d.a.o động trong cuộc đời của Tạ Minh, nhưng Tất Lạc cũng tạo ảo ảnh của Sắt Già trong đó. Trong ảo cảnh vốn Sắt Già, chắc hẳn ngươi cũng đoán điều ."
Tổ Thị về phía Liên Tống: "Sắt Già xuất hiện trong ảo cảnh bởi vì tâm hồn của Sắt Già nhốt trong phong ấn của , dừng ở nơi bắt đầu, tỉnh . Khi nhập cảnh khởi động ảo cảnh suối Bất Khô, Sắt Già sẽ hấp dẫn."
"Thì là thế." Liên Tống trầm ngâm: "Cho nên trong ảo cảnh và nàng trải qua, Sắt Già chỉ xuất hiện một ở Mang Sơn, nơi nàng mới gặp, vì phát hiện nàng Tạ Minh nên xuất hiện nữa." Nam t.ử nhướng mày: "Thứ cho hiểu suy nghĩ của Tất Lạc Phật. Sáng tạo vô ảo cảnh, để cho nhập cảnh truy đuổi Tạ Minh, tranh giành lòng chân thành của Tạ Minh, điều thể chữa lành tâm hồn Sắt Già, ngăn cản hồn đọa ma chứ?"
Tổ Thị than nhẹ: "Tất Lạc Phật thấy sự hối hận của Sắt Già đối với quá khứ. Sắt Già cho rằng chính khiến Tạ Minh tuyệt vọng đối với cuộc sống, nên nàng mới chống thiên mệnh, hề luyến tiếc chọn hiến tế vũ hóa. Tất Lạc hiểu rõ, ép Tạ Minh như , mà Tạ Minh chọn vũ hóa là một điều tất nhiên. Cho nên tạo những ảo cảnh . Sau khi tạo xong, Tất Lạc rời khỏi nơi vì sắp thành Phật. Hắn chúng sinh cần bỏ những tình ái nhỏ , nên tách tình cảm đối với Sắt Già , tạo một cái bóng thả hoang mạc hỗn độn, để bảo vệ và đ.á.n.h thức Sắt Già. Hắn cũng chăm sóc hai tỷ Tạ Họa Lâu, Tạ Cô Châu và Minh Ty, đó chính là Ảnh Tất Lạc. Hơn hai mươi vạn năm qua, Ảnh Tất Lạc tận tâm tận trách. nhập cảnh đây những ảo cảnh , một ai thể hết những ảo cảnh đó. Họ Sắt Già g.i.ế.c c.h.ế.t, ép rời khỏi suối Bất Khô. Ảnh Tất Lạc hết đường xoay sở. Thấy nhập cảnh, cơ hội cuối cùng tới. Chàng sẽ đến cảnh giới tìm , với danh tiếng phong lưu ở bên ngoài của , thì hẳn sẽ thể nắm trái tim thiếu nữ của Tạ Minh, chắc chắn sẽ thành công, còn năng lực để Sắt Già g.i.ế.c c.h.ế.t, cho nên việc xác suất lớn, thể tới ảo cảnh cuối cùng. trong ảo cảnh cuối, Tạ Minh vẫn sẽ bỏ mà vũ hóa. Như , Sắt Già thể , dù cho yêu Tạ Minh, đối xử với nàng thì cuối cùng Tạ Minh vẫn chọn theo thiên đạo. Hắn cần hối hận tự trách vì cái c.h.ế.t của Tạ Minh nữa."
Nghe xong những lời của nàng, Liên Tống im lặng một hồi lâu, cuối cùng khách quan bình luận: "Không sai, đây cũng là một ý ." Đồng thời cũng đưa một vấn đề: " tại nàng ảo cảnh Tạ Minh?"
Miệng Tổ Thị đang lưu loát bỗng nhiên ngừng : "Bởi vì, bởi vì..." Chóp tai đỏ lên.
Liên Tống nhíu mày, một tay đặt lên vai nàng, chậm rãi đến gần, ung dung hỏi: "Vì ?"
Tổ Thị cố gắng duy trì bình tĩnh, dời mắt , bộ lạnh nhạt: "Bởi vì , nếu trong ảo cảnh là mà là Tạ Minh, sẽ đến gần nàng." Nàng liếc trộm một cái, thấy mắt phượng của cong lên, nhưng ý chê nàng, mới cảm thấy hổ: "Sau đó Ảnh Tất Lạc cũng hiểu điểm , mới đồng ý để thế Tạ Minh. Làm như thể đạt mục đích của thì dám chắc." Nàng nhún vai: " thất bại quá nhiều , nên cũng chuẩn tâm lý, liều mạng một phen thôi."
Hắn thấy dáng vẻ nhún vai của nàng đáng yêu, khỏi bật , ngẩng đầu ảo cảnh , : "Tất Lạc Phật từng trải qua tình cảm nam nữ, nghĩ rằng giúp Sắt Già hóa giải hối hận với Tạ Minh là thể giải quyết vấn đề đọa ma của , cũng gì kỳ lạ. cho rằng thể như nguyện." Hắn đưa mắt xa, giọng âm u xa xăm: "Ta luôn cảm thấy Sắt Già đọa ma, vì hối hận với Tạ Minh. Khúc mắc của vì từng phụ bạc Tạ Minh, mà là vì Tạ Minh c.h.ế.t."
Tổ Thị xúc động, cụp mắt : "Ta cũng nghĩ như ." Ngừng một lát, thở dài : " hôm nay chúng còn sốt ruột đ.á.n.h thức Sắt Già hơn cả Ảnh Tất Lạc, dù đ.á.n.h thức mới thể lấy linh châu hệ Phong mà."
thấy nàng hề sốt ruột. Liên Tống đầu : "Chắc là nàng nghĩ cách khác nhỉ?"
Nàng giật : "Biểu hiện của rõ ràng như ?" Gật đầu : "Có một phương án dự phòng, nhưng đầu tiên dẫn hồn của Sắt Già mới ."
Nàng tới gần , cầm tay : "Tiểu tam lang, phối hợp với ."
Tia chớp cắt qua bầu trời ngày đêm thánh sơn, chân trời bỗng chốc mây đen cuồn cuộn kéo đến, tiếng sấm giận dữ vang vọng, nơi hai bỗng phát một luồng sáng màu lam cực kỳ chói mắt, một con chim Loan lớn dần hiện trong ánh sáng màu lam, chân thận giống đúc chân Tạ Minh. Thần điểu ngửa đầu kêu lên, hai cánh xinh rung lên, bay thẳng về phía chân trời. Chim Loan bay tới chân trời lúc ẩn lúc hiện, vang lên một tiếng dài, cánh chim bỗng nhiên tỏa pháo hoa màu lam.
Tổ Thị hóa thành Loan Điểu, mỹ bắt chước cảnh tượng Tạ Minh hiến tế lúc . Đây là cách tuyệt vời để dụ dỗ Sắt Già xuất hiện.
Quả nhiên, khi cánh chim Loan ánh sáng màu lam nàng hóa đốt cháy, thì cơn gió sắc gầm thét rống giận trung lập tức ngừng . Cùng lúc đó, một giọng nam trầm lạnh lẽo từ sâu trong trung truyền : "Dừng , Tất Lạc, đừng để thấy cảnh nữa!" Giọng chấn động khắp đất trời, kìm nén phẫn nộ, nhưng chứa sự đau khổ.
Khi tiếng quát ngừng , giữa ảo cảnh bỗng tỏa ánh sáng vàng chói mắt, một vị nam t.ử mặc pháp y màu sương, chính là cái bóng Ảnh Tất Lạc của Tất Lạc Phật khi thành Phật, phân từ thể để gọi tỉnh .
Ảnh Tất Lạc ngẩng đầu trời: "Sắt Già, hai mươi bốn vạn năm , ngươi cuối cùng cũng chịu chuyện với ." Tay nâng lên, b.ắ.n pháp ấn, trong trời đất gió mạnh nổi lên, ảo cảnh trở về thời khắc sấm sét biến hóa kỳ lạ .
Ảnh Tất Lạc chăm chú phía chân trời: "Lần là Thủy Thần tiến ảo cảnh , ngươi và Tạ Minh từng qua con đường , mỗi một bước đều mỹ. dù mỹ như thế, thề trọn đời trọn kiếp với Tạ Minh, nhưng khi thiên mệnh tiến đến, Tạ Minh vẫn chọn lấy hiến tế như cũ. Vậy ngươi hiểu , Sắt Già? Cái c.h.ế.t của Tạ Minh của ngươi, cho dù từ đầu ngươi theo ý nguyện của nàng, như Thủy Thần, ngươi cũng thể giữ nàng . Không ai thể giữ nàng ."
Sắt Già vẫn hiện , chỉ giọng vang lên từ sâu trong hư : "Có thể điên, nhưng ngốc. Người cùng Thủy Thần qua con đường ảo cảnh là Tổ Thị, Tiểu Diễm. Lựa chọn của Tổ Thị thì liên quan gì đến Tiểu Diễm chứ?"
Ảnh Tất Lạc thở dài: "Ta phong ấn bản ngã của Quang Thần, cho nàng ý thức và ký ức của Tạ Minh. Nàng cũng tin là Tạ Minh, dùng phận Tạ Minh cùng Thủy Thần qua con đường tình . Như thể lựa chọn của nàng liên quan đến Tạ Minh, tính là lựa chọn của Tạ Minh? Sắt Già, ngươi vì thẹn mà đọa ma, tự phong ấn ở đây bao năm, đây thật sự là điều Tạ Minh thấy ? Ngươi cũng nên tỉnh !"
Khi Ảnh Tất Lạc thở dài những lời , chính giữa màn trời bỗng hiện một đóa hoa sen màu vàng rực, đóa sen mênh mông, bao trùm nửa bầu trời, đó là bóng dáng của hoa Phân Đà Lợi Già.
Bóng của hoa Phân Đà Lợi Già tỏa ánh sáng chói lọi. Vừa thành lời hứa với Ảnh Tất Lạc, cũng đạt mục đích của , mượn ánh sáng vàng yểm hộ hóa thành hình , lặng yên tiếng động bay xuống đất.
Cả Liên Tống cũng hiện bên cạnh nàng.
Ảnh hoa Phân Đà Lợi Già là thuật pháp, mà là một loại sức mạnh thể tiêu trừ ma chướng cho phàm nhân, sức mạnh chỉ Tất Lạc Phật mới . Tất Lạc đưa sức mạnh cho Ảnh Tất Lạc, khiến Tổ Thị giật . dù Sắt Già cũng phàm nhân, nàng hoài nghi sức mạnh sẽ tác dụng với . Có thể thấy Sắt Già thể hiểu , mà cũng chẳng còn cách nào khác, Ảnh Tất Lạc mới cố gắng dùng hoa Phân Đà Lợi Già để tiêu tan ma chướng trong hồn Sắt Già. Nàng nghĩ.
Trên trời, Ảnh Tất Lạc cụp mắt chắp tay niệm Phật âm. Phật âm vang lên, hoa Phân Đà Lợi Già lớn lên gấp bội.
Khi ánh sáng màu vàng sắp bao trùm bộ bầu trời, phía chân trời bỗng tuôn ánh sáng đen, mang theo một vật đen kịt như mực nhuộm khắp nơi. Khi tiếp xúc với Phân Đà Lợi Già thì đột nhiên phóng thích một năng lượng cực lớn, lấy thế thể ngăn cản cánh hoa Phân Đà Lợi Già nát bấy. Vật đen đậm trong ánh sáng nhanh chóng nhuộm bầu trời thành một vùng đen tối đáng sợ.
Tổ Thị rõ, vật đen là hoa Truy Mâu Địa. Hàng ngàn hàng vạn chén hoa như kiếm xếp chồng lên tạo thành biển hoa màu đen, biển hoa đè xuống, là sự phản kháng của Sắt Già đối với hoa Phân Đà Lợi Già.
Ảnh Tất Lạc chấn động đến ho máu: "Tạ Minh tuyệt đối thấy ngươi như thế, Sắt Già." Hắn cố sức ho khan.
Giọng của Sắt Già từ phía biển hoa truyền đến: "Đừng tự cho là đúng, Tất Lạc, ngươi thì cái gì?" Giọng âm trầm khàn khàn: ", nàng tha thứ cho , nhưng nàng thực hề. Nàng để cho sống ở thế gian nàng, cầu c.h.ế.t cũng , là sự trả thù và trừng phạt nàng dành cho . Nàng thấy như thế ? Không, thành thế mới chính là nguyện vọng của nàng. Nếu đây là nguyện vọng của nàng, thể theo chứ!"
Theo những lời rải rác trong gió, ảo cảnh biển hoa đen chiếm cứ đột nhiên bất động, bầu trời tối tăm xuất hiện bóng dáng gầy gò của Sắt Già. Nam t.ử cao gầy lộ diện, lập tức mang theo thành đao sắc đ.á.n.h về phía Ảnh Tất Lạc.
Mũi đao tỏa ánh sáng lạnh lẽo, xuyên thẳng qua thể Ảnh Tất. Dù cũng chỉ là cái bóng của Tất Lạc, trí lực pháp lực của Ảnh Tất Lạc đều bằng Tất Lạc. Hắn cúi đầu về phía lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m bụng, khổ ngắt quãng: "Lại ... lưỡi dao... thêm dấu trục xuất, xem ngươi ... trục xuất khỏi... Hoang mạc hỗn độn , nhưng Sắt Già , một ngươi ở đây... cô đơn ?"
Vẻ mặt Sắt Già lạnh nhạt: "Dừng ở giây phút đầu tiên của linh hồn, chịu đựng nỗi đau , mãi mãi nhốt ở đây, là sự trừng phạt mà chịu, như nàng mong . Đáng lẽ nên đuổi tất cả các ngươi khỏi đây từ lâu, nơi cần ngoài nữa."
Ảnh Tất Lạc phun một ngụm máu. Khi m.á.u rơi xuống đất, bóng dáng Ảnh Tất Lạc cũng lập tức biến mất.
Sắt Già thu lưỡi d.a.o , đơn giản lau vết m.á.u lưỡi d.a.o bằng tay, đó mặt biến sắc xuống mặt đất: "Tới lượt các ngươi ." Hắn . Trên mặt đất chỉ Tổ Thị và Liên Tống hai .
Bóng màu trắng như mũi tên bay nhanh, thoáng chốc tới mắt, lưỡi d.a.o sắc bén xé gió, đ.á.n.h úp về phía họ.
Ngay khi Sắt Già quả quyết vung lưỡi d.a.o xuống, Tổ Thị kịp thời cất tiếng: "Ngươi cứu Tạ Minh , Sắt Già?"
Cùng lúc đó, Liên Tống kịp thời đưa kiếm lên đỡ thế công của thanh đao, đao kiếm chạm , tạo âm thành rít gào bén nhọn. Đao kiếm mang theo gió và sức mạnh x.é to.ạc một , sấm sét nổi lên, hai đều sức mạnh của đối phương chấn lùi về phía mấy bước.
Sắt Già lui thẳng đến biển hoa mới giơ đao cắm xuống vững , tấn công nữa, ngẩng đầu về phía Tổ Thị, thần sắc mờ mịt: "Ngươi ... cái gì cơ?"
Tổ Thị tiến gần vài bước: "Ta , A Minh kêu ngươi sống để trừng phạt ngươi, Sắt Già. Trước Thiếu Quán bói cho vận mệnh của A Minh một quẻ, thiên đạo từng đưa một câu sấm: "Nếu tu hành viên mãn, thì cái c.h.ế.t cũng là sự sống mới." Ta nghĩ, ở thời khắc cuối cùng của đời A Minh lĩnh ngộ câu sấm , nên mới thi triển chú ngôn như với ngươi."
"Nếu tu hành viên mãn, thì cái c.h.ế.t cũng là một sự sống mới?" Sắt Già hoảng hốt thẳng : "Ý ngươi là gì?"
"Minh Ty là do tiên thể Tạ Minh biến thành, trạm dịch cho phàm nhân chuyển thế. Hơn hai mươi vạn năm qua, trong Minh Ty nhiều công đức thiện hồn. Lấy tế hóa d.ụ.c Minh Ty là tu hành của Tạ Minh, tu hành thể là viên mãn, nên thiên đạo sẽ khiến hồn phách Tạ Minh trọng sinh trong công đức của phàm nhân."
Tổ Thị dịu dàng : "Khi bước Minh Ty mới phát hiện, những ánh sáng lốm đốm rải rác trong Minh Ty , chính là linh hồn tan nát của Tạ Minh đang sống . Vì thể , Tạ Minh lúc thể sống , tương lai với ngươi, nên nàng mới khiến ngươi sống tiếp."
Nàng dừng , về phía bóng gầy gò trong bộ y phục trắng cách đó xa: "Như ngươi cũng ý định tỉnh , đến Minh Ty xem linh hồn mới của Tạ Minh ? Hả Sắt Già?"
Sắt Già như khóa chặt.
"Choang!"
Thanh đao bén lặng lẽ rơi xuống đất.
Rất lâu , Sắt Già giơ tay lên, che mắt : "Xem Tất Lạc đúng, nên tỉnh ." Nước mắt ướt át tràn từ kẽ ngón tay tái nhợt.
Ảo cảnh bỗng nhiên vỡ vụn.
Lúc ảo cảnh vỡ vụn, vùng đất trống còn bóng tối bao phủ, mà khôi phục dáng vẻ vốn của nó.
Một biển hoa trắng như tuyết hiện lên giữa trung.
Cánh hoa theo gió rơi xuống như tuyết bay tán loạn.