Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 73

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:08
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm nay, Thiên Quân đến cung Thái Thần để tìm Đế Quân.

Biết tình tình Đế Quân thích thanh tĩnh, Thiên Quân xưa nay bao giờ đến cửa quấy rầy, đến là thật sự bất đắc dĩ.

Trong điện Ngọc Hợp, Thiên Quân bưng chén Đế Quân đưa cho, xoa thái dương thở dài: "Bản quân thật sự suy nghĩ kỹ , nó chẳng bao giờ chắc chắn trong chuyện phong nguyệt, là kẻ phong lưu khắp bát hoang đều . Nếu để cho và hoàng nữ của tam tộc khác liên hôn, chớ kết liên hôn cho hai tộc, khiến hai tộc kết thù bản quân niệm một câu vô lượng thiện đức . Vì , bản quân bao giờ nghĩ tới việc can thiệp hôn sự của ."

Thiên Quân đang tán gẫu về đứa con út của với Đế Quân.

"Bản quân mắt của nó cao, cao hơn cả hai ca ca của nó. Mẫu hậu nó lo mắt nó cao quá sẽ cưới phi tử, nhưng bản quân thấy lo lắng gì, cưới phi t.ử khiến bản quân bớt lo hơn. bản quân trăm triệu ngờ, nghịch t.ử chạy tới với bản quân rằng..." Nói tới đây, đầu Thiên Quân thấy đau, thở dài một tiếng, nên tiếp tục thế nào.

Đế Quân uống , tò mò hỏi: "Liên Tam rốt cuộc lời đại nghịch bất đạo gì, khiến ngươi tức giận như ?"

Thiên Quân khỏi hồi tưởng chuyện đứa con út với hôm qua: "Nhi thần cũng đến tuổi kết hôn, tới gặp phụ quân, là hy vọng phụ quân thể chủ, đến Cô Dao cầu giúp nhi thần."

Lúc đang uống canh sâm, con út lập gia đình thì cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, nghi ngờ hỏi: "Ngươi thích vị thần nữ trướng Tổ Thị thần ?" Không chắc chắn lắm hỏi tiên thị bên cạnh: "Dưới trướng Tổ Thị thần thần nữ xuất sắc nào xứng đôi với con ?"

Tiên thị còn đáp, con út tiếp: "Dưới trướng Tổ Thị thần thần nữ nào xứng đôi với nhi thần."

Hắn hiểu: "Vậy ngươi..."

Con út yên lặng một chút : "Người nhi thần cưới là Tổ Thị thần."

Hắn phun canh sâm .

Con út bình tĩnh lui về phía hai bước...

Nhớ đến đây, đầu Thiên Quân càng đau hơn, thở dài thật dài trả lời Đế Quân: "Đế Quân , nghịch t.ử dám mơ đến Tổ Thị thần, cưới Tổ Thị thần phi." Thiên Quân nhịn xoa trán: "Tổ Thị Thần quy vị, đối xử tệ với nghịch t.ử , nhưng và ngươi đều , nàng chỉ coi nó là vị thần tự nhiên duy nhất còn tồn tại đời nên mới quan tâm mà thôi. nghịch t.ử với tay lên với tiền bối." Nói tới đây, khỏi tức giận: "Chắc hẳn Đế Quân cũng cảm thấy việc hoang đường, còn điều hoang đường hơn nữa kìa, tên ngỗ nghịch dám cầu xin bản quân đến Cô Dao cầu cho nó. Cầu , thế mà nó cũng miệng cho , bản quân chỉ sợ bước Cô Dao đ.á.n.h ngoài luôn !"

Thân là quân vương Thần tộc, Thiên Quân vốn tầm đại cục. Tất nhiên cũng hiểu nếu Thiên tộc thể kết với Tổ Thị thần thì đúng là điều . Nếu con út cưới nữ tiên trướng Tổ Thị thần thì sẽ vui mừng. tên nghịch t.ử dám với tới tận Tổ Thị thần vô tình vô dục, thần hồn vô cấu?

Thiên Quân buồn rầu Đế Quân: "Bản quân tất nhiên thể đến Cô Dao cầu cho nó . nghịch t.ử bướng bỉnh, chỉ sợ bản quân từ chối , nổi cơn phản nghịch phá Cô Dao. Nếu chẳng sẽ gây bất hòa giữa Cô Dao và thiên đình ? Vì , bản quân đành tới cầu Đế Quân, mong Đế Quân dùng cách gì đó quản giáo nghịch t.ử ."

Đế Quân chậm rãi uống , chậm rãi đưa đề nghị: "Hay ngươi thử Cô Dao cầu , đ.á.n.h thì ?"

Thiên Quân thở dài: "Đế Quân đừng giỡn."

"Không đùa ." Đế Quân : "Theo , Tổ Thị thần vẫn cưng chiều tiểu t.ử Liên Tam ."

Thiên Quân lơ đễnh, ảnh hưởng của Tuyết Ý, sinh thành kiến: "Đó chỉ là tôn thần nàng quan tâm hậu bối cùng là thần tự nhiên mà thôi."

Thấy Thiên Quân cố chấp, Đế Quân cũng nhiều lời, gật đầu: "Được , nhưng nàng nhận nghịch lân của con trai ngươi."

Thiên Quân giật dậy: "Cái gì cơ?"

Vừa mới thất thố, bèn trở , chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, đầu còn đau hơn hôm qua lúc nghịch t.ử cưới Tổ Thị thần. Thiên Quân nghẹn ngào cả buổi trời, ngự khẩu á mấy : "Bản quân lầm chứ? Ý của Đế Quân là, Tổ Thị thần cũng thích tên nhóc ?" Thiên Quân thể tin , cảm thấy cực kỳ hoảng hốt: " Tổ Thị Thần thất tình lục d.ụ.c , vì ..."

Đế Quân đặt cái ly rỗng xuống, nhún vai: "Thế chẳng lẽ nàng mù?"

Thiên Quân im lặng hồi lâu, tuy bản cũng chỉ trích con trai út, nhưng thích khác chê . Hắn là một phụ quân mâu thuẫn như thế đấy. Thiên Quân tranh luận với Đế Quân: "Con trai út của bản quân tướng mạo , thông minh, nhiều lập kỳ công chiến trường. Mặc dù khiêm tốn, nhưng trong lứa thế hệ trẻ tuổi cũng là tài kiệt xuất. Tổ Thị thần thích , thể là mắt mù ?" Đang thì chợt dừng , tự lẩm bẩm: "Tuy thế, nhưng mà... nhưng như thế thì đây quả thực là mối hôn sự môn đăng hộ đối mà."

Đế Quân liếc Thiên Quân một cái: "Còn ?"

Gần đến giờ cơm, Thiên Quân cáo từ rời , vẻ mặt vẫn như ở trong mộng.

Sau khi tiễn Thiên Quân , Đế Quân dùng bữa trưa xong thì lập tức đến đan phòng.

Từ khi nghĩ cách đối phó Khánh Khương với Liên Tống, Tổ Thị. Đế Quân mỗi ngày đều dành nửa canh giờ ngâm trong đan phòng nghiên cứu trận pháp. Đại trận thiết kế cho Khánh Khương thành một nửa, mấy ngày nay Đế Quân đang suy nghĩ để đưa dị lực của Chu Yểm thú trận pháp, quả thực bận rộn. Trong lúc bận rộn thể rút nửa khắc đồng hồ cho Thiên Quân, xem như nể mặt Thiên Quân .

Trên đường , Đế Quân gặp Trọng Lâm.

Trọng Lâm mới điều tra Ngu Anh từ Lan Đài Ti về.

Đại nạn của Phong Tự Ngọc Môn rõ ràng, liên quan tất nhiên đều xử trí, đầu sỏ Ngu Thi Uyên cung Thái Thần của họ quản , nhưng Ngu Anh đang ở cung Thái Thần của họ từng giúp Ngu Thi Uyên gây họa ở phàm giới, họ cần xử trí .

Để tránh việc kinh động đến Ma tộc, cho nên thể dùng tội danh thực sự của Ngu Anh để xét xử . Tuy nhiên, Đế Quân cần bận tâm quá nhiều, Trọng Lâm suy tính kỹ lưỡng: "Khi Ngu Anh đảm nhiệm công việc ở Lan Đài Ti việc thỏa đáng, thế nhưng thuận buồm xuôi gió, chính là nhờ sự che chở của Tùng Lam tiên quân. Thần định điều tra những sai sót trong quá khứ của Ngu Anh, dùng đó lý do trừng phạt, đày xuống trần gian, tiện thể cũng phạt Tùng Lam tiên quân vì tội bao che. Không Đế Quân thấy sắp xếp thế nào?"

"Như là thỏa đáng." Đế Quân gật đầu đồng ý. Đi vài bước, Đế Quân chợt nhớ một việc, với Trọng Lâm: "À đúng , Thương Phách cũng sẽ trở về Cửu Trùng Thiên. Dù trình đơn từ chức, nhưng sớm muộn gì cũng . Khi nào Trú Độ Thụ tâm trạng , sẽ đến cung Linh Uẩn chuyện với nó."

Thủ thụ thần quân nếu chủ động hủy khế ước, khiến Thiên Thụ phẫn nộ, thiên thụ sẽ giáng trừng phạt xuống thần quân. Trọng Lâm hiểu ý của Đế Quân - Đế Quân biện hộ cho Thương Phách với Trú Độ Thụ. Trọng Lâm lo ngại Đế Quân cách biện hộ, lo Đế Quân biến khéo thành vụng, do dự nhắc nhở: "Trú Độ Thụ dù cũng là vua của Thiên Thụ, Đế Quân ngài chuyện đàng hoàng với nó, nó hẳn là thể hiểu cho thần quân Thương Phách, ngài ngàn vạn hợp thì rút kiếm đ.á.n.h nó nhé!"

Đế Quân ừ một tiếng, hỏi Trọng Lâm: "Vậy nếu thuyết phục Trú Độ Thụ thì ?"

Trọng Lâm đáp: "Cái ..."

"Vậy chỉ thể đ.á.n.h nó một trận thôi." Đế Quân yên lặng trời, .

Trọng Lâm: "..."

Minh Ty trọng địa.

Trên trời ánh trăng trắng sáng, ngọn núi cô quạnh, một cỗ xe ngựa chạy đến, xe đều Ma thị hộ tống. Túc Cập cầm kiếm ẩn trong bụi cỏ, đợi cơ hội tấn công đoàn xe, với ý định giải cứu cô nương trong xe.

Hắn chăm chú đoàn xe, trong đầu tự hỏi: Tại tò mò theo Tam Điện xuống Minh Ty chứ? Tại cứ chịu rút kinh nghiệm tự tìm việc cho ? Và một đạo sĩ như , cứu một cô nương để câu dẫn nàng, việc kỳ lắm chứ?"

Thật , điều quả thực kỳ lạ. như Tuyết Ý , nếu thì ai , chẳng lẽ để Tam điện hạ ?

Sự việc diễn như thế nào, là một câu chuyện dài. Hai ngày , Túc Cập theo Liên Tống đến Minh Ty để gặp Tổ Thị thần. Tạ Họa Lâu rằng Tổ Thị thần hoang mạc hỗn độn để tìm Tuyết Ý. Hỗn độn là nơi mà trời đất phân biệt rõ ràng, Minh Ty sinh từ đó. Ba phía đông, tây, nam đều liên thông với hỗn độn, nhưng phía bắc như , nơi đó một vùng nửa sáng nửa mờ thuộc Minh Ty cũng thuộc hỗn độn, gọi là "Cấm cảnh". "Cấm cảnh" đó chính là hoang mạc hỗn độn. Mà lý do hai vị Minh chủ gọi nơi là "Cấm cảnh" là bởi vì một khi đây, khó tìm đường trở về hiện thế.

Tạ Họa Lâu là một vị thần luôn đối xử bình đẳng với . Trước đây, nàng ngăn cản Tổ Thị cấm cảnh để tìm Tuyết Ý, cũng ngăn cản Liên Tống Túc Cập. Tuy nhiên, khi hai Cấm cảnh, nàng yêu cầu họ ký một bản thư miễn trách nhiệm. Nàng rằng nếu họ trở về , Đông Hoa Đế Quân đến gây phiền toái thì nàng thể lấy hai bản thư miễn trách nhiệm ném mặt ...

Vậy là họ thuận lợi bước hoang mạc hỗn độn, lòng vòng hai ngày, tìm thấy Tổ Thị, nhưng gặp Tuyết Ý tòa thành, từ đó mới rằng hoang mạc hỗn độn là cảnh giới mà Hỏa Thần Tạ Minh dùng hóa thành từ sự tiếc nuối của nàng.

"Ta tìm khắp Minh Ty nhưng thấy tung tích của Sắt Già , cuối cùng lạc cảnh giới . Nơi thần bí, ngay cả Tạ Cô Châu và Tạ Họa Lâu cũng từng đến đây. Ta cứ tưởng rằng nơi đây sẽ manh mối về Sắt Già, nhưng ngờ đây chỉ là di tích mà Tạ Minh Thần để cho Minh Ty." Tuyết Ý .

"Hai mươi bốn vạn năm , vì ngũ tộc an cư, khi còn trẻ Tạ Minh thần lấy hợp đạo. Dù nàng kiên định và nao núng, nhưng cảm thấy trong cuộc đời ngắn ngủi của nàng, cũng tiếc nuối." Tuyết Ý về phía cuối hoang mạc, mặt buồn bã, như với họ, như tự : "Quả nhiên, nàng tiếc nuối." Dừng một lúc, nghiêm mặt Liên Tống và Túc Cập hai ngươi, tiếp tục : "Những tiếc nuối đó biến thành cảnh giới , khiến các oan hồn rời . Muốn khỏi đây thì chỉ một cách: trừ tiếc nuối của Tạ Minh Thần. Tiếc nuối của nàng là nền tảng của cảnh giới . Nếu nó tồn tại, thì cảnh giới sẽ biến mất, oan hồn cứu, và chúng cần lãng phí thời gian tìm kiếm Tôn thượng trong gian như mê cung ."

Túc Cập tò mò tại Tuyết Ý nhiều như , mà lo lắng: "Trừ tiếc nuối của Tạ Minh Thần... tiếc nuối của nàng là gì?"

"Tiếc nuối của nàng là kết cục với Phong chủ Sắt Già." Một giọng nhẹ nhàng vang lên bên tai Túc Cập. Chủ nhân giọng là Tuyết Ý, mà là Tam điện hạ.

" theo như ..." Tam điện hạ nhướng mày, ngón tay thon dài lật một quyển sách xuất hiện trong tay từ lúc nào : "Hình như nàng cũng hy vọng một kết cục với tôn giả Sắt Già."

Ánh mắt Tuyết Ý dừng cổ thư trong tay Liên Tống: "Khi cảnh giới , "Cảnh Thư" sẽ tự xuất hiện. Không ngờ quyển "Cảnh Thư" đến tay ngươi nhanh như ."

Liên Tống ừ một tiếng, tiếp tục lật sách, tùy ý đ.á.n.h giá: "Ghi chép tường tận."

Tuyết Ý : "Vậy cần thêm gì nữa."

Túc Cập hiểu lời họ, lặng lẽ xích gần Tam điện hạ, cùng quyển Cảnh Thư. May mà sống ba vạn năm ở Tàng Thư các của Đế Quân, giờ tốc độ sách của thua kém gì Tam điện hạ, nên dù Tam điện hạ lật nhanh, vẫn hiểu .

Trong sách , tiếc nuối tạo vọng cảnh là từ sợi tơ tình của Tạ Minh. Cả đời Tạ Minh trải qua nhiều trắc trở tình cảm, sợi tơ tình mỏng manh, dễ ngoại tà xâm lấn, nếu bản tâm vững vàng thì dễ xuất hiện tâm ma. Khi còn sống, Tạ Minh cảm thấy những trắc trở tình cảm là tiếc nuối lớn lao gì, nhưng khi c.h.ế.t, sợi tơ tình mất sự che chở của bản tâm, dễ dàng con đường sai lầm, dẫn đến sinh chấp niệm.

May , nàng một lòng bám lấy Sắt Già. Tiếc nuối của Tạ Minh là việc tìm một thật lòng yêu nàng. Chấp niệm tạo con suối Bất Khô trong hoang mạc hỗn độn, mỗi con suối Bất Khô đều ẩn chứa nhiều ảo cảnh, tái hiện những d.a.o động trong hành trình cuộc đời của Tạ Minh khi còn sống. Người xông hoang mang hỗn độn đều thể tiến những ảo cảnh .

Túc Cập đến líu lưỡi: "Tạ Minh Thần và Tôn giả Sắt Già thật sự quan hệ ... , nhập cảnh chỉ chúng thôi ?" Hắn nhanh chóng phản ứng : "Việc nhập cảnh trừ tiếc nuối của Tạ Minh Thần là kêu chúng đào góc tường của Tôn giả Sắt Già ?"

Năng lực lý giải và tổng kết cao siêu của Túc Cập thuyết phục Tuyết Ý. Tuyết Ý kính nể im lặng một lát: "Cũng đúng."

Túc Cập tặc lưỡi: "Ngươi "Cảnh Thư", sớm những thứ , ngươi từng đến suối Bất Khô, nhưng thất bại, nên cảnh vẫn biến mất, đoán đúng ?" Túc Cập hỏi.

Tuyết Ý im lặng một lát: "Không liên quan đến Tạ Minh Thần." Dường như nhắc tới chuyện , dừng một lúc, mới : "Là Tôn giả Sắt Già quá mạnh. Trong ảo cảnh, chỉ gặp Tạ Minh Thần hai , gần gũi lập tức c.h.ế.t đao của , đó suối Bất Khô đưa ngoài."

Túc Cập ngẩn , Cảnh Thư trong tay Tam điện hạ, thấy đó chỉ khúc mắc tình cảm giữa Tạ Minh và Sắt Già, mô tả ngắn gọn "Tạ Minh chung tình với Sắt Già, đến nỗi đường tình gập ghềnh", khỏi buồn bực: "Theo lời ngươi, Tôn giả Sắt Già cũng thích Tạ Minh Thần, hai rơi cảnh ?"

Tam điện hạ từ từ lật sách: "Ta A Ngọc , Sắt Già và Tạ Minh từng lập Phệ Cốt Chân Ngôn, thế gian ai đối xử với Tạ Minh hơn Sắt Già."

Tuyết Ý rũ mắt : " , khi Tạ Minh còn nhỏ, họ lập Phệ Cốt Chân Ngôn, thề sẽ trở thành nhà của mãi mãi. Sắt Già bao giờ vi phạm lời thề, từ góc độ , hề phụ lòng Tạ Minh."

Nói xong, Tuyết Ý hờ hững , nhưng nụ lan đến đáy mắt, giống : "Chuyện xưa của hai phức tạp."

"Mặc dù Sắt Già sinh là Ma, nhưng Ma tộc tiếp nhận, từ nhỏ cô độc lớn lên. cũng hy vọng , vì cướp Tạ Minh khỏi tay Huyền Xà, nuôi nàng như con gái đến khi nàng bảy ngàn tuổi. Vào ngày sinh nhật bảy ngàn tuổi của nàng, Tạ Minh lạc. Khi đó, Bát Hoang vốn hỗn loạn, trẻ con lạc là chuyện thường. Mặc dù Sắt Già bao giờ ngừng tìm kiếm Tạ Minh, nhưng vẫn thể tìm ."

Hai gặp hơn ba vạn năm, nhưng nhận . Trời xui đất khiến thế nào, Tạ Minh yêu Sắt Già, Sắt Già cũng động lòng với Tạ Minh, nhưng lâu , Sắt Già phát hiện Tạ Minh chính là cô nương mà luôn tìm kiếm. Có lẽ vì tình cảm sâu đậm, nên Sắt Già kịp thời thu hồi tình cảm với Tạ Minh , nhưng Tạ Minh . Nàng cho rằng quan hệ " " thể ngăn cản và Sắt Già ở bên .

" Sắt Già chỉ đối xử với cô như con gái."

Hai dây dưa hơn vạn năm. Sau đó, Sắt Già yêu Tịch Đồng, con gái nuôi của Tạ Minh, tiếc dùng chí bảo Thiếu Hòa Uyên sính lễ, ngàn dặm cầu với Tịch Đồng. Cuối cùng, Tạ Minh mới nhận sự thật. Trước khi kết hôn, Sắt Già và Tịch Đồng rời khỏi Thiếu Hòa Uyên, từ đó trở về nữa. Quan hệ giữa họ là thế.

Nói xong đoạn quá khứ , Tuyết Ý nhếch môi, về phía hai mặt: "Có cũ rích ?"

Tam điện hạ phát biểu ý kiến gì vì chuyện liên quan đến .

Túc Cập cái khác. Hắn thấy câu chuyện cũ rích, mà kinh ngạc, lập tức nhớ tới một chuyện: "Sử sách ghi hai vị Minh Chủ Tạ Họa Lâu và Tạ Cô Châu, là do tinh hoa trời đất t.h.a.i nghén, khi Tạ Minh Thần vũ hóa mượn thể nàng giáng lâm thế gian... Điều ẩn tình gì khác ?" Vì phỏng đoán về một vị Tôn Thần như nên Túc Cập hỏi dè dặt. Không tò mò vô cớ, nhưng việc quan trọng đối với việc thể rời khỏi hoang mạc hỗn độn .

Tuyết Ý về phía sương mù mênh mông: "Có ẩn tình khác... Ngươi hỏi Tạ Cô Châu và Tạ Họa Lâu là con của Tạ Minh và Sắt Già ?"

Túc Cập hổ .

Tuyết Ý nhẹ nhàng trả lời: "Mặc dù giỏi tìm hiểu tin tức, nhưng điều chẳng ai ? Có lẽ trải qua tất cả ảo cảnh của suối Bất Khô mới thể hiểu rõ, nhưng c.h.ế.t sớm ?" Hắn thu hồi ánh mắt về phía Túc Cập, bỗng nhiên : "Ba chúng đến suối Bất Khô xem thử. Ta và Tam điện hạ sẽ ngăn cản Sắt Già, ngươi dụ Tạ Minh Thần. Lần chúng hợp tác, chuyện hẳn là thể thành."

Đây chính là lý do Túc Cập cầm kiếm núp trong bụi cỏ dại cao ngang .

Nơi chính là ảo cảnh đầu tiên Tuyết Ý từng qua.

Trong ảo cảnh , Túc Cập cần cứu Tạ Minh thương móng vuốt của thú Mãnh Cực trong lúc tu hành, đưa đến núi Đan Huyệt cầu y. Theo Tuyết Ý, năm đó Sắt Già nhận tình cảm của Tạ Minh như thế, hai họ cách xa hơn ba vạn năm, gặp nhưng nhận , nam t.ử lấy gió lưỡi dao, chỉ vài chiêu lập tức giải quyết mối nguy hiểm xung quanh thiếu nữ, từ đó lọt mắt lọt lòng nàng.

Túc Cập luôn cảm thấy việc tái hiện cảnh hùng cứu mỹ nhân như Sắt Già năm đó thể là cách , vì dù trong việc , ân công thể trở thành tình lang , chủ yếu vẫn là do tướng mạo chứ điều khác. Trước khi Tam điện hạ dẫn Sắt Già , gặp một , cảm thấy chỉ mặt và Phong chủ thôi thì vẫn thấy sự chênh lệch lớn. Tuy nhiên, một đạo sĩ, nghĩ cách nào hơn để dụ dỗ thiếu nữ ngây thơ, chỉ thể thử xem .

Đoàn xe ngày càng gần, mùi thối rữa trong gió tiết lộ sự hiện diện của thú Mãnh Cực săn. Đám Ma thị cũng nhận mối đe dọa, đoàn xe hoảng loạn nhưng nhanh chóng bày trận thế phòng thủ. Con cái đầu đàn rống lên giận dữ, hơn mười con hung thú giơ móng vuốt sắc bén nhào tới. Túc Cập đang cân nhắc thời cơ để hành động, thì đột nhiên Tuyết Ý vỗ một chưởng lưng, còn cách nào khác đành tham gia cuộc chiến.

Đám mãnh thú và đám Ma thị lao , tạo nên tình cảnh cực kỳ hỗn loạn. Dù thể một g.i.ế.c c.h.ế.t thú Mãnh Cực, nhưng với sự trợ giúp của Tam điện hạ từ xa thì Túc Cập nhanh hạ gục ba con hung thú vây quanh . Khi đầu , thấy con cái đầu đàn đang tấn công về phía xe ngựa. Túc Cập lập tức bay lên, vung trường kiếm, kiếm khí mạnh mẽ bổ cổ con thú cái ngay xe ngựa. Con thú kịp thời xoay né tránh, kiếm khí chỉ cắt đứt cái đuôi dài trắng như tuyết của nó. Con thú kinh sợ, đầu tấn công .

lúc , một bàn tay trắng như tuyết vén màn xe màu vàng, ngay đó, một bóng màu lam nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Túc Cập. Là thiếu nữ trong xe. Dù động tác nhanh nhẹn, nhưng nàng khiến cảm giác như rơi sương mù. Trường kiếm Nguyệt Văn và động tiêu chín khúc hợp lực ép con thú đang tấn công lui . Con cái đầu đàn giận dữ, ngửa đầu điên cuồng la hét, gió đêm cuốn chiếc mũ trùm bằng lụa của thiếu nữ lên, lộ khuôn mặt da tuyết, đôi môi đỏ mọng, trang sức kim châu.

Túc Cập chớp mắt khuôn mặt thiếu nữ, lập tức giật .

Trong khi Túc Cập ngây , Tam điện hạ bỗng nhiên xuất hiện đến bên cạnh , ôm thiếu nữ đang cầm sáo trong tay. Thấy sự khác thường của Túc Cập, Tam điện hạ dùng bàn tay trống hóa mũi băng giúp ngăn cản con thú đang gào thét, đó mang theo thiếu nữ nhanh chóng rời khỏi trận chiến. Túc Cập nhân cơ hội bổ thêm một đao con thú cái, khi xác nhận nó còn uy hiếp, thì đầu thoáng qua, thấy ánh trăng trắng bạc, Tam điện hạ và thiếu nữ cùng một tầng mây giữa trung, hai kề sát , Tam điện hạ cúi đầu, như đang gì đó với thiếu nữ.

Túc Cập nghĩ trong đầu: "Không hùng cứu mỹ nhân ?" thời gian suy nghĩ nhiều, vì trong trận chiến còn vài con Thú Mãnh Cực vẫn dũng mãnh. Một con ác thú khác nhào tới, Túc Cập vội rút kiếm nghênh chiến.

Túc Cập còn đỡ, nhưng đoàn xe Ma thị đối thủ của những hung thú . Không lâu , mấy chục Ma thị cự thú ăn gần hết. Ác thú ăn no, vội vã nữa, giống như đùa giỡn vây quanh Túc Cập và con mồi cuối cùng. Da đầu Túc Cập tê dại, đang bắt ấn bảo vệ thì giữa trung chợt tiếng sáo vang lên.

Âm thanh tiếng sáo dẫn dắt, m.á.u của Ma thị băng đông cứng bằng tốc độ thể tưởng tượng nổi, hóa thành xiềng xích mạnh mẽ đ.á.n.h thú Mãnh Cực. Cự thú bí đánh, phát tiếng gầm sợ hãi. Tiếng rít gào chấn động khắp núi rừng, nhưng thể át tiếng sáo .

Tiếng sáo thuần thục khống chế xiềng xích tạo từ máu, khiến chúng mọc những gai nhọn, đ.â.m sâu hài cốt và m.á.u thịt của những con hung thú trói buộc. Tiếng kêu giận dữ dần dần chuyển thành tiếng kêu đau đớn. Khúc sáo dài, khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống, xiềng xích oán hận đ.â.m trái tim Thú Mãnh Cực, mười mấy con thú lập tức mất mạng. Máu thú nhuộm đỏ cả con đường núi, b.ắ.n tung tóe Túc Cập, tạo một chiến cuộc hỗn loạn.

Tam điện hạ, tạo cảnh tượng , như cây ngọc ánh trăng, nhiễm chút bụi bặm. Giữa trung, Liên Tống bình tĩnh cất sáo , thiếu nữ bên cạnh ngửa đầu gì đó với , lập tức đưa sáo ngọc cho thiếu nữ. Túc Cập đến sững sờ. Lúc Tuyết Ý tiến tới, nhíu mày hỏi Túc Cập:

"Không ngươi hùng cứu mỹ nhân ?"

Túc Cập cũng mơ hồ, suy nghĩ một lát hỏi Tuyết Ý:

"Có Tạ Minh thần và Tổ Thị thần giống ?"

Tuyết Ý qua, ánh mắt khó hiểu:

"Sao hỏi , dáng vẻ hai khác, Tạ Minh thần thanh tú xinh , tôn thượng..." Đột nhiên im lặng, lông mày khẽ nhúc nhích, ánh mắt đảo qua bóng màu phía , với Túc Cập: "Ngươi ... nàng và tôn thượng giống ?"

Lời còn dứt, Tuyết Ý đột nhiên dừng , ngẩng đầu về phía bầu trời. Bầu trời trắng xóa lập tức biến mất, trời đen như mực. Không bao lâu, màu đen nhạt , màn trời giống như một chén tro cháy hết, gió thổi bay. Trời sáng lên, màu huyết lạnh lẽo, cảnh núi thê lương, bao gồm cả thiếu nữ bên cạnh Liên Tống, hết thảy đều còn tồn tại. Ảo cảnh thứ nhất biến mất.

Tuyết Ý thu tầm mắt , từ từ đến chỗ Liên Tống hỏi:

"Nữ t.ử quả thật là tôn thượng ?"

"Là A Ngọc." Nam t.ử trả lời, nhíu mày: " nàng tưởng nàng là Tạ Minh."

Tuyết Ý giật , im lặng một lát, khó tin hỏi :

"Ngươi chắc chắn nàng là bản thể của tôn thượng chứ mà ảo cảnh biến thành hứ?"

Nam t.ử giương mắt , ánh mắt sắc bén:

"Ngươi nghĩ phân biệt thật giả ?"

Tuyết Ý lắc đầu:

"Cũng ." Cười khổ : "Nếu quả thật là Tôn thượng, nghĩa là, Tôn thượng cũng ảo cảnh , nhưng nàng khác với chúng , trở thành 'Người nhập cảnh', mà thế Tạ Minh vốn trong cảnh... Bây giờ chúng nên gì? Ta nghĩ thứ đang trở nên phức tạp ."

Liên Tống lơ đễnh:

"Như thú vị ? Nếu A Ngọc biến thành Tạ Minh, chuyện "Cảnh Thư" chắc là thật. Hoang mạc , cả những con suối Bất Khô , là ý thức Tạ Minh lưu quấy phá là cái gì khác... Cũng khó ."

Tuyết Ý ngẩn , bừng tỉnh : "Ý của ngươi là..."

Liên Tống bất chợt ngước mắt về phương xa, ngắt lời : "Trước tiên hãy đến ảo cảnh thứ hai xem ."

Trong bồn tắm đổ đầy nước ấm, ngâm sớm chiều, dựa vách đá băng hoa nhắm mắt dưỡng thần. Trên vách đá đặt một cái lư hương men sứ, trong lư đốt hương an thần. Hương đốt từ lâu nhưng lòng nàng vẫn bình tĩnh . Nàng vẫn cảm thấy hoảng hốt. Vừa hoảng hốt về phận công chúa Ma tộc thứ bốn mươi chín, hoảng hốt về Ma cung u ám hoa mỹ . Dường như nàng nên phận , cũng nên sống ở nơi .

Cảm giác mất hồn mất vía theo nàng bao lâu ? Một năm? Hai năm? Hay lâu hơn? Nàng thể nhớ chính xác. Chỉ nhớ đầu tiên nàng ý thức cảm giác là nửa năm khi nàng mơ.

Đó là một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, thứ đều mờ ảo, như bao phủ bởi một lớp ánh sáng. Dù đang trong mơ, nhưng nàng như một khán giả tình cờ ngang qua, từ xa . Nàng chăm chú giấc mơ, nhưng thấy rõ trong mộng, cũng thấy họ gì. Điều kỳ lạ là, nàng hiểu giấc mộng về điều gì.

Nó kể về một cô nương. Cô nương sinh bên cạnh một ngọn lửa, phụ mẫu, chỉ một ca ca cùng huyết thống. Ca ca nuôi nàng lớn, tình cảm hai . khi nàng bảy ngàn tuổi, một cuộc chiến tranh nổ gần nơi họ ở, khiến nàng lạc. Trong lúc lưu lạc, nàng mất trí nhớ, nhiều trằn trọc, cuối cùng đến địa bàn Lệnh Chi Ma tộc. Tộc trưởng Ma tộc thấy nàng là một mỹ nhân hiếm , lập tức thu dưỡng nàng, để nàng sống trong Ma cung.

Giấc mơ kết thúc nhưng nàng vẫn tỉnh , nàng hiểu rằng, cô nương trong giấc mộng chính là nàng. Giấc mơ cho thấy nàng thực sự đến từ .

Nàng mất nửa ngày để chấp nhận điều . ngay khi quyết định "tiếp nhận" sự thật , nàng cảm thấy hoảng hốt, giống như giọng từ sâu thẳm trong lòng bảo nàng rằng, ngươi sai , ngươi là công chúa Ma tộc, ngươi cũng cô nương sinh bên cạnh ngọn lửa .

nếu là họ, thì nàng là ai? Ý nghĩ quá hoang đường, nên nàng chỉ nghĩ là do quá mệt mỏi.

Lần thứ hai nàng mơ giấc mơ tương tự là đường đến núi Đan Huyệt cầu y. Vẫn mơ hồ rõ ràng như thế. nàng giấc mộng đang về điều gì. Nó về việc nàng sơn thú tập kích sơn đạo Mang Sơn, một nam t.ử ngang qua cứu nàng. Nàng gặp yêu nam t.ử .

Khi tỉnh dậy, nàng phát hiện đoàn xe trong Mang Sơn. Nàng thoáng thấy giấc mộng buồn , nhưng khi suy nghĩ , dám chắc nó sẽ trở thành sự thật. Do dự một lát bèn nàng quyết định tránh nguy hiểm, đường khác. dặn Ma thị đầu thì một bầy thú xuất hiện phía . Như trong giấc mơ. Ngay đó, từ trời giáng xuống, ôm eo nàng, mang nàng khỏi bầy thú. Quá trình cứu nàng và giấc mơ giống , nhưng kết quả thì khác nhiều lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-73.html.]

Người đến cứu nàng trông như tranh vẽ, mặt trắng như tuyết, bên môi đặt cây sáo ngọc bạch lấp lánh, như quý công t.ử nhẹ nhàng bước từ bức tranh cổ. Chưa lâu đó, nàng còn cho rằng tình yêu sét đ.á.n.h là điều vô căn cứ, nhưng khi đối mặt với đôi mắt phượng như mơ , trái tim nàng đập thình thịch.

Ngoài trăm bước, thú Mãnh Cực c.h.ế.t trong tiếng , nam t.ử thu sáo ngọc , dịu dàng hỏi: "Tại như , nhận ?"

Nàng do dự: "Ta... nên nhận ngươi ?"

Nam t.ử nắm tay nàng, dừng , ngước mắt nàng, dáng vẻ như bàng hoàng. Khi nàng hỏi: "Chúng từng gặp ?" Thì nam t.ử bỗng : "Có lẽ nhớ nhầm, chúng từng gặp ."

Bọn họ gần, nhưng nam t.ử chẳng để ý. Nàng cảm nhận điều đó, lui về phía , nhưng chân thương nên lảo đảo. Ngay lập tức, nam t.ử nắm lấy tay nàng, giống như giúp đỡ, giống như lý do khác, nàng hiểu, chỉ cảm thấy da thịt ấm áp hòa , trái tim trong lồng n.g.ự.c đập điên cuồng.

"Ta tên..." Nam t.ử ngừng một chút: "Ta là Sắt Già, nàng tên gì?" Nam t.ử vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Lệnh Chi Ma Quân nuôi dưỡng tám mươi bảy công chúa trong khuê phòng, mỗi đều rèn luyện lục nghệ, nhưng phép tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Những nhân vật xuất sắc ngoài cung, nàng từng tới, Sắt Già là ai.

"Sắt Già." Nàng nhắc trong lòng, chút do dự che giấu : "Ta là Triêu Mộ, công chúa thứ bốn mươi chín của Lệnh Chi Ma tộc."

"Ngươi cứu , ơn, dù hiện tại , nhưng tương lai..."

"Ừ." Nam t.ử nhẹ nhàng. Bọn họ từng ở gần , nam t.ử nhíu mày, nhích gần nàng thêm một chút, hương thơm quen thuộc lan tỏa, khiến nàng giật , thấy giọng nam t.ử lạnh, trái tim nàng nữa đập thình thịch: "Triêu Mộ, nàng sẽ cơ hội thôi, lâu nữa ."

Nàng nhớ rõ đêm hôm đó, nàng và nam t.ử từ thế nào. như lời nam t.ử , họ gặp sớm.

Lệnh Chi Ma tộc, sống sót qua hàng ngàn năm trong cuộc chiến loạn giữa cá lớn nuốt cá bé, từ hơn ba trăm nhánh tộc nhỏ trở thành hai mươi bảy đại tộc hiện nay. Lệnh Chi Ma tộc, là tộc nhỏ yếu nhất trong hai mươi bảy tộc, chỉ thể tồn tại nhờ việc bán các công chúa nuôi dưỡng với giá cao, cho mười bốn tộc lớn trong hai mươi sáu tộc. Và ba ngày nữa, nàng công chúa Tam thập thất cũng sẽ xuất giá, gả cho con trai nhỏ nhất của Xích Chi Ma Quân.

Trước đám cưới của công chúa Tam Thập Thất, Ma Cung ồn ào suốt nửa tháng. Nam t.ử đến Ma cung lúc , rằng nhân lúc Ma cung đang rồng rắn hỗn loạn, đến đây tìm một .

Nàng giấu nam t.ử trong tẩm điện của .

Nàng giấu suốt bảy ngày.

Trong thời gian đó, họ như hình với bóng: ban ngày, nàng ở Ma cung giúp tìm , đêm đến hai ngủ chung phòng. Sống chung lâu ngày dễ sinh tình, huồng hồ tâm ý của nàng với còn thuần khiết. Lần đầu nàng rung động, yêu thích một , nếu thật lòng tình cảm thể giấu . Nàng trốn tránh, với , nàng cảm thấy cũng tình cảm với , mà nàng cũng chứng cớ. Như đêm qua trong cung điện, khi nàng vô ý ngã lòng , đỡ nàng, khi nàng rời khỏi tay , ôm nàng, ôm lâu.

Thật đáng tiếc, mới ôm còn gì thì công chúa Tam Thập Thất đến, ầm ĩ khi gả , ở với nàng một đêm, buộc rời . Suốt cả ngày hôm nay gặp , cũng .

Chìm đắm trong suy nghĩ như thế khiến lòng nàng phiền muộn, nhưng sự sợ hãi bỗng dưng xua tan. Khi nghĩ về nam t.ử và tình cảm đối với , nàng cảm giác như quên hết thứ xung quanh. Những điều khác trong đời nàng đều giả dối, phận nàng cũng giả dối, chỉ tình cảm dành cho là thật sự. Điều khiến cho chẳng thể nào thoát .

Tiếng bước chân vang lên, thị nữ đến gần bồn tắm, đưa một bộ áo lụa mỏng đến. Áo lụa mỏng nhẹ mềm, thích hợp cho đêm hè. Nhìn chồng áo lụa mỏng , nàng nghĩ, thị nữ mang áo lụa đến buổi tối chỉ nàng. Lòng nàng như bỏng , nàng vội dời mắt , nhỏ giọng dặn thị nữ: "Đổi bộ đồ kín đáo hơn ."

Thị nữ rời , bồn tắm trở yên ả. Nàng chợt thấy buồn ngủ, mơ màng.

Trong giấc mơ, nàng như khán giả, từ xa ngắm câu chuyện. Lúc , thứ trong mơ sáng sủa rõ ràng, còn mờ sương như nữa. Nàng thể thấy, thấy.

Trong mơ, xuất hiện một thiếu nữ quá trẻ tuổi.

Người gọi thiếu nữ là Triêu Mộ, hoặc là công chúa Tứ Thập Cửu.

Là nàng.

thiếu nữ lạnh lùng, gương mặt khác với nàng.

Không nàng.

Trong mơ, còn một thiếu niên tên là Sắt Già, mà nàng thích. Sắt Già mặc áo trắng nhưng cầm quạt đen, hông đeo thanh trường đao đen kịt, hình dáng, khí chất giống Sắt Già của nàng.

Nàng chắc chắn rằng nàng và Sắt Già là hai khác trong mơ. kỳ lạ là những gì hai trải qua trong mơ khác gì những gì nàng và Sắt Già trải qua.

Trong giấc mộng, cũng là ở Ma cung , cũng là ở tẩm điện , cũng là ngày mười hai tháng năm, một nam t.ử mang tên Sắt Già vô tình xông . Triêu Mộ trong mơ sửng sốt : "Sắt Già? Sao ngươi đến đây...?" Nam t.ử trả lời Triêu Mộ trong giấc mộng giống như Sắt Già của nàng: "Nhân lúc Ma Quân đưa gả cho Ma Cung, tới đây tìm một ."

Nam t.ử cũng lẩn trốn trong tẩm điện của Triêu Mộ, nàng giúp nam t.ử tìm kiếm , và ban đêm ngủ chung phòng với nam tử. Chỉ là nam t.ử giống như Sắt Già của nàng, đối xử với Triêu Mộ càng kín đáo hơn.

Vào một đêm trăng thanh, trong giấc mộng, Triêu Mộ vô ý va lòng nam tử, nhưng nam t.ử ôm nàng, chỉ nâng tay lên níu lấy vai nàng.

Mặc dù Triêu Mộ tính cách lạnh lẽo cứng đầu, nhưng thẳng thắn trong tình cảm, nàng quan tâm đến sự kín đáo của nam tử, mà còn cầm lấy tay , lợi dụng cơ hội tiến tới gần . Khi nam t.ử xuống, nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, giao tiếp với ánh mắt của nam tử: "Ngươi thích ngươi , Sắt Già?"

Nam t.ử vì câu của nàng mà giật , tay buông vai nàng, lùi một bước: "Công chúa..." Hắn , giọng khàn: "Bây giờ thể..."

Triêu Mộ nghiêm túc, cảm thấy khó hiểu về sự từ chối của , mặt nở nụ lạnh lẽo, hiểu : "Ta hiểu ngươi điều gì, ngươi ngươi thể chấp nhận ." Môi nàng nhấp nhô, lấp đầy vẻ thanh tú nhưng cứng đầu : "Vì thể?"

Nam t.ử lẩm bẩm nàng, trong một thoáng thì tay rời khỏi vai nàng, đặt vai nàng: "Triêu Mộ." gọi nàng là công chúa nữa: "Đừng suy nghĩ xa vời." Thần sắc phức tạp, dừng một lát: "Không thể chấp nhận nàng, mà là ... Ta hiện tại... thể đáp tình cảm của nàng, bởi vì mất nhà, tìm họ ."

Nàng cố gắng nín thở: "Chờ ngươi tìm họ, đó thì ?"

"Sau đó..." Nam t.ử chuẩn trả lời.

Nàng đột nhiên tựa đầu vai nam tử, cắt ngang lời : "Chờ ngươi tìm họ, hãy lập tức ở với , ?" Nàng mạnh dạn mời gọi , lời chắc chắn và quyết đoán, nhưng đôi tai đỏ rực những sợi tóc che , vẫn lộ sự bối rối của .

Nam t.ử nàng ngạc nhiên, nhẹ nhàng gật đầu, như vuốt ve đôi má hồng đào của nàng, nhưng cuối cùng, bàn tay dừng ở bên tóc mai nàng.

Trong giấc mộng, Triêu Mộ chỉ đang tìm nhà, nhưng nàng tìm là ai. Nàng cũng hiểu rằng đó là quá khứ đầy đau thương mà nhắc , vì thế nàng hỏi nửa, chỉ đợi chăm chú cho đến khi nam t.ử tìm thấy lạc đường, và thực hiện lời hứa với nàng.

đó chắc chắn là một bi kịch.

Là một đêm như đêm .

Trong phòng tắm , Sắt Già vô tình xông nhà tắm thấy ấn ký hỏa diễm vai của nàng, mới phát hiện nàng chính là đang tìm kiếm.

Trong giấc mơ, Sắt Già sững sờ, lên lời, mãi đến khi Triêu Mộ nhận sự hiện hữu của , lúc đó mới lấy tinh thần, "Tiểu Diễm." Hắn lặng bên cạnh màn ngũ sắc, giọng khàn khàn gọi tên .

Triêu Mộ thấy là , thì ngạc nhiên, gượng ép đưa tay về phía chắn thể như bạch ngọc trong nước nóng, nàng nghi ngờ hỏi: "Ngươi... gọi ?"

Sắt Già im lặng một lúc, đó từ từ tới, quỳ gối bên bờ hồ: "Là gọi nàng." Hắn trả lời.

Dưới nước lượn lờ, Triêu Mộ hiểu gì, đôi mắt sự nóng ấm của suối nước cuốn hút: "Tại gọi là Tiểu Diễm?" Nàng nhẹ nhàng hỏi: "Đó là cái tên mới ngươi đặt cho ?"

Dưới nước, mắt của Sắt Già lấp lánh. "Không." Trong ánh mắt hiện lên nhiều cảm xúc, nhưng chúng mau chóng biến mất: "Tiểu Diễm là nhũ danh của , là cái tên đặt cho ." Hắn trả lời nàng, giọng thấp, khàn khàn: "Muội là Tiểu Diễm, của ." Vết hoả diễm vai nàng là bằng chứng.

"Ngươi , ngươi tìm, là... của ngươi?" Triêu Mộ bàng hoàng tựa trì bích, : "Là... ruột của ngươi ư? Vậy chúng ..." Sắc mặt nàng tái nhợt.

Hắn nàng , chỉ lâu lắc gì thêm, thể cứng ngắc, chỉ đôi tay buông xuống run rẩy. Tại đôi tay run rẩy, lẽ chỉ mới . Là chính tay nuôi lớn, mở miệng, giống như đang trả lời nàng, cũng giống như đang tự với : "Nàng khác gì ruột của . Nếu từ đầu là Tiểu Diễm, chắc chắn sẽ ..." Hắn nhắm mắt , khó khăn kìm nén, nhưng lời chắc chắn: "Tất cả đều sai, chúng thể ở bên , mãi mãi là của ."

Giấc mơ thứ ba bất ngờ chấm dứt.

Khi giấc mơ bắt đầu tan biến, thì ý thức trở , nàng cảm thấy một cảm giác lạ thường vây quanh . Nàng đột nhiên mở mắt , nàng hốt hoảng phát hiện đang trong phòng. Nàng giật dậy, mới phát hiện góc chăn của cái gì đó đè lên. Nàng sang bên cạnh thì thấy một đang bên ngoài giường ngọc, lúc thấy . Trái tim nàng co rút. Trong đêm tối mịt mù, một giọng trầm thấp vang lên: "Đã tỉnh ?" Nam t.ử ngoài giường mơ hồ hỏi nàng. Hắn vẫn dậy, chỉ giơ tay lên che mắt, như thể vẫn thích ứng ánh sáng, giọng mang theo cơn ngái ngủ khó chịu.

Nghe thấy giọng lạnh lẽo quen thuộc , trái tim Triêu Mộ dần bình tĩnh , nàng lẩm bẩm nhỏ: "Tại ngươi ở đây?" Ánh mắt rũ xuống, nhẹ qua chiếc váy lụa mỏng phủ sương, nàng khỏi sửng sốt, gương mặt trắng như tuyết đột nhiên ửng đỏ, lặng lẽ với chính : "Vì ... như ..."

Nàng ở đây, ăn mặc thế , thị tỳ lấy áo khác , nhưng khi lời sắp đến miệng thì phát hiện vấn đề đều khó , vì là điều khiến nàng thấy hổ. Nàng ngừng , mỉm nhẹ nhàng, lặng lẽ nhấc góc chăn lên che mặt , cả lùi về phía .

Nam t.ử kéo cánh tay nàng đến mặt, nghiêng : "Nàng ngâm trong hồ lâu quá, thị nữ sợ nàng ngất, cho nên giúp nàng đồ, dẫn nàng đến đây."

"Vậy còn ngươi? Sao ngươi cũng...."

"Suỵt." Nam t.ử vươn một ngón tay đặt môi, ngắt lời của nàng. Hắn vẫn nhắm mắt, như tỉnh dậy: "Nàng thấy tiếng mưa rơi bên ngoài ?"

Đêm tối êm đềm, khi thứ yên tĩnh, thể thấy tiếng mưa rơi hành lang, mưa rơi tí tách, tuy nhỏ nhưng nổi bật sự tĩnh lặng của đêm nay.

Ngoài mưa thì liên quan gì đến việc ngủ bên cạnh nàng? Nàng mờ mịt . Hắn nhắm mắt khẽ, tiếng nhẹ nhàng: "Trời mưa, đất lạnh, chỗ của nàng ấm."

Lý do thực chẳng cơ sở gì cả, họ là nam cưới nữ gả, dù ý với thì cũng thể vì sưởi ấm đêm mưa mà ngủ bên cạnh nàng , huống hồ mưa hè cũng lạnh. lười biếng ngủ bên cạnh nàng, là thực sự ngủ chứ ý gì khác. Mà lòng nàng thấy hoảng hốt, nàng cũng đang suy nghĩ gì, cảm thấy như thế đáng yêu, cho nàng kiềm chế cảm xúc.

... Mưa rơi. Nàng bỗng nghĩ tới. Trong giấc mơ, lúc Sắt Già nhận Triêu Mộ, cũng mưa rơi thế , mưa rơi nặng hạt, âm ỉ như băng. Trong khoảnh khắc đó, giấc mơ kết thúc, nàng cảm thấy tâm trạng của Triêu Mộ cũng như mưa rơi.

, giấc mơ đó. Đến giờ mới nghĩ đến giấc mơ đó.

Đêm nay cũng mưa thế , liệu đây là tiên tri của đêm hôm đó ?

Trong mơ, Sắt Già với Triêu Mộ, rằng là ca ca của nàng. Nếu như nàng và Triêu Mộ trong mơ khác , nhưng bên vai nàng cũng ấn ký hỏa diễm ? Nếu đó là tiên tri thì năm bên cạnh nàng lúc ... Có cũng là ca ca của nàng ? Có khi thế của nàng, cũng sẽ từ chối nàng, rằng bọn họ thể ?

Trong nháy mắt, Triêu Mộ như rơi hầm băng, mười ngón tay nhấn chặt cái chăn mặt, vải mềm trong tay nàng thoáng chốc như trở thành mảnh vụn.

Nhận thấy sự bình thường của nàng, nam t.ử đưa tay lên đè lấy chăn mây của nàng: "Sao thế?"

Tẩm điện lớn như thế chỉ một ngọn đèn chiếu sáng đủ một góc giường ngọc, khiến tất cả thứ như giam trong một vùng mờ ảo. Triêu Mộ cúi đầu về phía nam tử, bất thình lình thì thầm: "Người ngươi đang tìm kiếm, một ấn ký hỏa diễm vai ?"

Mười sáu lớp rèm giường bao quanh gian nhỏ bé đột nhiên lặng lẽ, nam t.ử mở mắt, cơn buồn ngủ trong đáy mắt nhạt : "Sao nàng ?"

Nghe thấy câu trả lời đó, Triêu Mộ chợt thấy choáng váng. Liệu đó là một giấc mơ tiên tri ? Hắn quả thật là ca ca của nàng ư? Trong nháy mắt, nàng cảm nhận nỗi lo lắng của Triêu Mộ trong mơ. Nếu để phát hiện nàng là ai thì chuyện gì sẽ xảy ? Nàng chợt thấy sợ hãi, Cũng mà cảm giác e ngại, buồn bã vướng bận đối mặt với bi kịch lẽ định sẵn từ , nhưng cuối cùng, nàng vẫn quyết định tự với : "Vai của một ấn ký hỏa diễm." Khi những lời , nàng thấy rõ trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng nhắm mắt , nhưng nàng , bởi vì nàng rằng, dù xảy chuyện gì thì nàng cũng thể trốn chạy .

Thế nhưng bất ngờ là, khi nam t.ử tin tỏ ngạc nhiên nhiều, dậy, trong ánh sáng lờ mờ nàng một lúc, bỗng nhiên đưa tay kéo nàng gần hơn. Trong khoảnh khắc đó, bàn tay đặt lên vai nàng, khẽ vuốt ve, đó mở nút áo nàng . Đầu ngón tay vuốt nhẹ lên vai nàng, những hạt sương dọc theo vai trượt xuống, nàng cuối cùng cũng kịp phản ứng , theo bản năng giơ tay lên giữ .

"Ngươi..." Nàng cho bối rối, một lúc lâu cũng nên gì, làn da trắng trẻo nhuộm đỏ bừng, nhưng chính nàng cũng hiểu đó là vì hổ là vì tức giận. Trong đầu nàng chẳng nghĩ gì khác, chỉ sửa chiếc áo lộn xộn mà thôi. Hắn nắm lấy tay ngăn cản nàng.

Hắn nàng, cuối cùng nàng cũng hiểu là đang gì với ấn ký vai nàng. , nó là sự thật. Hắn Khẽ : "Không ngờ tìm nàng như thế , của ."

Muội của . Bốn chữ lạnh lẽo xuyên thấu lòng nàng, tản khắp cơ thể. Điều nàng sợ hãi từ lâu thành sự thật. Nước mắt cầm rơi xuống từ đuôi mắt: " là một giấc mộng tiên tri." Nàng khẽ thì thầm, thể kiềm chế nước mắt của .

Trong mơ màng, nàng nhớ những lời từ chối mà Sắt Già trong giấc mơ, dừng một lát, hỏi nam t.ử mặt: "Vậy nên ngươi cũng với , tình cảm chúng với đều là sai lầm, chúng thể ở bên , vì của ngươi ?"

Nam t.ử trả lời.

Không trả lời cũng là một câu trả lời, nàng nghĩ. Thật đúng là một giấc mộng tiên tri. Nàng thì thầm nữa. Nỗi buồn to lớn bao phủ lấy nàng. Triêu Mộ ở trong giấc mơ cũng bi thương ?

Nàng mắt, cảm thấy việc thể khiến nàng khó chấp nhận, rõ ràng là đầu tiên trải qua loại đau , nhưng , nàng cảm thấy quen thuộc, như nỗi đau khắc sâu linh hồn nàng, nhai nhai ngàn vạn , khiến nàng thở nổi, khiến nàng sống bằng c.h.ế.t.

Nàng đột nhiên thể chịu đựng nổi cảm giác ở chung với nam tử, giật chăn lên rời ngay, nhưng nắm chặt tay.

"Sao ?" Hắn hỏi nàng. Câu hỏi mà nàng đặt trả lời, còn hỏi nàng như thế. Điều đó khiến nàng tức giận.

"Thích một chút cũng ? "Nàng nhổm dậy, tháo tay .

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, kéo ngã lòng . Trong lúc hoảng sợ, nàng đưa tay chống lên vai , cố gắng định hình, khi định mới nhận đang đùi , cố giãy dụa, đè . Hắn giữ chặt, nàng thể né tránh . Tuy rằng hai tay tự do nhưng đưa tay vung vẩy thì vẻ con nít, nàng c.ắ.n môi, động đậy. Điều dường như vui lòng, nhếch môi , bàn tay ôm eo nàng vẫn siết chặt, bàn tay còn nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng: "Lâu thấy nàng , A Ngọc." Hơi thở ấm áp, lướt qua tai nàng: "Ta thật sự hoài niệm."

Nàng giật , , hiểu vì như thế, A Ngọc là ai? Nếu hôm nay giống với đêm trong mộng, thì nên gọi nàng là Tiểu Diễm ?

"Tại gọi là A Ngọc? "Nàng hỏi.

Nước mắt vẫn còn khô mi, ngón tay nam t.ử dừng bên mặt nàng, nhẹ nhàng lau dòng nước mắt, khiến nó tan biến, ngón tay dịu dàng chạm qua đuôi mắt nàng, khi nước mắt khô, ngón tay lướt xuống, nắm lấy hàm của nàng: "A Ngọc là nhũ danh của nàng" Hắn khẽ .

"Tại khác thế?" Nàng nghi ngờ nghĩ, đầu óc rối ren. Nếu , hai khác với Triêu Mộ, Sắt Già trong giấc mộng, thậm chí cả lúc hai chấp nhận cũng khác . Bây giờ, thậm chí cách gọi nàng cũng giống như trong giấc mơ. Vậy thì giấc mơ là giấc mơ tiên tri ? Nếu , thì... Ánh mắt nàng đột nhiên nhạt , đôi mắt nước mắt lấp đầy, nàng một lúc, nước mắt chảy xuống.

"A Ngọc." Nam t.ử gọi nàng. Nàng gật đầu. Nước mắt lông mi chảy xuống mặt, lướt qua ngón tay nam t.ử đang năm hàm của nàng, ngón tay lướt qua khóe môi của nàng, mang theo giọt nước mắt . Nước mắt lau khô, nhưng vẫn tiếp tục vuốt ve, ngón tay xoa nhẹ cánh môi của nàng, khiến đôi môi hồng đỏ lên, ánh mắt nàng càng thêm sâu hơn: "Chỉ vì mơ thấy sẽ từ chối và rời xa nàng, nên mới ?"

Nàng cứng đờ.

Hắn bất ngờ gần nàng như hôn nàng. Nàng nhắm mắt . Thế nhưng, nụ hôn đặt môi, mà đó, đầu dụi vai của nàng. Nam t.ử lặng lẽ : "Nàng còn nhớ ?"

Nàng hỏi đến thất thần: Nhớ gì?"

Hương Bạch Kỳ Nam như sương mù, nỗi âu lo như ánh trăng, nhẹ nhàng bao bọc lấy nàng, dệt nên một mạng lưới mơ màng. Nàng hoảng sợ trong vòng vây , mơ hồ thấy tiếng thở dài của nam tử: "Chúng từng một thời gian tuyệt vời, lúc nàng tin tưởng , dựa dẫm , nhớ yêu , trong trái tim nàng ngoại trừ thì gì khác. Lúc đó, mặc dù nàng mỉm nhiều, nhưng chỉ . Ta thực sự nhớ thời gian đó."

"Có về thời thơ ấu của họ ? Có nàng với khi còn nhỏ?"

"Trước đây, thực thích nàng ." Hắn .

"Khóc ư?"

Nàng kiềm chế hỏi, đau lòng: "Vì thích ?" Hắn vẫn yên lặng đầu chôn vai nàng, im lặng một lúc mới : "Bởi vì bệnh, khi nàng , mới thể cảm nhận nàng đang yêu ."

Nàng hiểu những lời lắm, nhưng nàng hiểu một chữ, yêu. Trái tim đột nhiên co rút, gần như ngừng . Một lúc , nàng giơ tay lên, run rẩy đẩy . Hắn khẽ ngẩng đầu, rời khỏi vai nàng.

Như , họ thể thấy .

"Ngươi ngươi yêu ? ngươi." Nàng đè nén nhịp tim đập quá nhanh, cố gắng bình tĩnh.

Hắn : "Cũng thật."

Cảm xúc và giấc mơ quá khác biệt, trong sự khiếp sợ, nàng kiềm chế mà xác nhận với nữa: "Ngươi là loại tình yêu nào ?"

Hắn im lặng nàng, trong chốc lát, bỗng ôm lấy gáy nàng, đè xuống, cả nàng như tan rã, lập tức ôm , tay nàng vòng lấy vai , trong lúc nàng còn đang hỗn loạn, chợt hôn lên môi nàng.

Nàng đùi , ôm gáy nàng hôn thật mạnh lên môi. Nàng mở to mắt.

Tiếng thở từ từ vang lên, lan tỏa trong đêm đen tĩnh lặng . Không hôn bao lâu, nàng mềm nhũn ngã lòng , bàn tay vẫn còn chút sức nắm chặt áo .

"Là loại tình yêu ." Hắn kế trán lên trán nàng, giọng khàn khàn, trả lời.

Nàng nhắm mắt . Đó là điều nàng . Nàng thực sự nó. Đáy mắt đỏ lên, nhưng lúc nàng kìm nước mắt.

Nam t.ử hít thở đều đều, nâng niu quý trọng ôm nàng lòng, hôn thêm mấy .

"Quả nhiên, đó là một giấc mộng tiên tri, nàng thực sự là Triêu Mộ trong mơ."

nếu họ thì nàng mơ những giấc mơ đó? thời điểm , tất cả những điều đó đều còn quan trọng nữa.

Nàng ngẩng đầu, hòa theo nụ hôn nhẹ nhàng của nam tử, trong khoảnh khắc êm đềm , chỉ cảm nhận thở và nụ hôn của .

Nàng buông tay khỏi áo , chủ động ôm chặt lấy .

Vương thành của Ma tộc xem là phồn hoa, cũng nơi tham quan dạo chơi. Tuyết Ý và Túc Cập tìm thấy một căn viện cũ nát ngoài thành, chờ đợi Tam điện hạ thành ảo cảnh thứ hai. Ban đầu, họ ngoài Ma cung ôm cây đợi thỏ, giúp Tam điện hạ ngăn cản Sắt Già trong ảo cảnh. Tuy nhiên, bốn ngày canh chừng, Sắt Già xuất hiện. Họ cho rằng lẽ sẽ xuất hiện nữa, bèn rút lui tìm một căn viện chờ đợi.

Hai bóng mát của tàng cây, Túc Cập lên trời sâu, thở dài: "Tổ Thị thần thế Tạ Minh Thần trong ảo cảnh , ảo cảnh cũng chấp nhận điều . Đằng chắc chắn những bí ẩn cổ xưa. Ta nghĩ nếu tiếp tục tuân theo chỉ dẫn của Cảnh Thư, lợi dụng ảo cảnh để nơi nuôi dưỡng tinh thần của Tạ Minh, xem xét những gì thể xảy trong hỗn độn cũng là điều quý giá. nghĩ thông một chuyện, Tam điện hạ thiết với Tổ Thị thần như thế, chiếm trái tim nàng cũng là chuyện đơn giản ư, vì cứ giả Sắt Già, con đường từng gì? Điều ích gì ?"

Tuyết Ý nâng tách lên: " tôn thượng hôm nay cho rằng là Tạ Minh... hoang mạc hỗn độn là thuật pháp cổ xưa, chúng cũng hiểu vì nàng biến thành như thế, dù cho tình cảm của Tạ Minh ảnh hưởng đến nàng, khiến nàng thích Sắt Già..." Hắn đặt tách xuống: "Vậy nên sách lược của Tam hoàng t.ử sai, cách nhất là giả Sắt Già, theo con đường đừng , khiến cho Sắt Già trong ảo cảnh còn cơ hội. Dù cũng phủ nhận...."

"Ngươi phủ nhận điều gì?"

Biểu cảm của Tuyết Ý hờ hững, lời hổ báo: "Bây giờ tôn thượng mơ mơ màng màng, dễ lừa, lẽ cùng tôn thượng trải qua một màn ngược luyến gì đó, bản điều đó cũng là là một điều kích . Tam hoàng t.ử lúc nào cũng thích mấy chuyện như thế ?"

Túc Cập ngay lập tức trả lời: "Ngươi đừng ngậm m.á.u phun ! Tam điện hạ nhà chúng ..." Lời mới một nửa, chợt nhớ đến những lịch sử huy hoàng Tam điện hạ lừa của , bất ngờ phát hiện vị Tam điện hạ thể sẽ như . Túc Cập nín lặng, cố ý đổi chủ đề: " mà, tại Sắt Già xuất hiện trong ảo cảnh ? Ngươi từng rằng hơn hai mươi vạn năm , hồn Tạ Minh Thần điều kỳ lạ, để bảo vệ linh hồn nàng, ngươi và Tổ Thị thần ký ức của nàng, trong thời gian đó, chuyện gì xảy giữa nàng và Sắt Già mà ngươi ? Có ngươi nhầm lẫn gì , nếu thì thời gian Sắt Già đến Ma cung chứ?

Tuyết Ý im lặng một lát: "Ta một suy đoán, chỉ là... thể khẳng định . Nếu suy đoán của là chính xác, thì chỉ ảo cảnh , mà trong tất cả những ảo cảnh tiếp theo, Sắt Già sẽ còn xuất hiện nữa." Khi xong, tách trong tay bỗng biến mất để dấu vết.

Ánh trăng lấp lánh, đêm tối về, Tuyết Ý mỉm : "Được , Tam hoàng t.ử của chúng vượt qua ảo cảnh thứ hai ."

 

Loading...