Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 71
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:06
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng hôn.
Trong một tiểu viện ở phàm thế nơi với Ngu Thi Uyên ở, Tổ Thị gần cửa sổ, ngắm một chiếc vòng tay bạc tay.
Mấy ngày , Oánh Nam Tinh giúp họ cảm ứng vị trí của Ngu Thi Uyên đang trốn ở phàm thế, nên họ lập tức đến đây. Nam Tinh ngày càng yếu, khi cảm ứng vị trí của Linh châu hệ Thổ thì mê man, thể cùng họ đến đây, vì chỉ nàng, Liên Tống, Thương Phách, và một Tịch T.ử tự đến nơi . Tịch T.ử Tự giả chưởng sự tiên sứ của Thương Phách, nghỉ ngơi với Thương Phách trong cung Bạch Ngọc của đạo quán Hoàng gia núi. Nàng và Liên Tống thì ở chân núi để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ.
Tin đồn Thương Phách đến giảng kinh trong cung Bạch Ngọc mấy ngày lan truyền ngoài.
Bẫy lập sẵn, chỉ đợi lọt xuống.
Lo ngại các thần tiên dễ c.ắ.n trả pháp lực ở phàm thế, Liên Tống đến Minh Ty, tìm Tạ Họa Lâu mượn Lợi Thiên Lý để dùng.
Nàng rảnh rỗi việc gì , cửa sổ chờ Liên Tống.
Gió thổi lạnh, nàng khép cửa sổ , tiếp tục ngắm chiếc vòng tay.
Đó là một sợi xích nhỏ màu bạc, sợi xích chạm khắc những đóa hoa nhỏ bằng hồng ngọc, gồm hoa chuông, sơn , hoa hồng, hoa sen đỏ, hoa bỉ ngạn, phù dung... Mỗi đóa hoa nhỏ tinh xảo và sống động, khi khẽ lắc tay, những cánh hoa và hồng ngọc hòa lẫn , rực rỡ mê .
Mặc dù đây chỉ là một chiếc vòng tay bình thường, nhưng khiến yêu thích, hơn nữa còn từ vảy rồng.
, ngay đầu thấy nó, Tổ Thị nó từ vảy rồng.
Cái đêm thuần phục thú Chu Yểm, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên bậc thang. Nàng tỉnh dậy, thì phát hiện đang trong lòng Liên Tống. Chỗ bọn họ còn là động Chu Yểm ở Tiểu Thứ Sơn nữa, mà là trúc xá của Phong Tự Ngọc Môn.
Đêm thu tĩnh lặng, nàng chỉ mặc chiếc váy gấm trắng, đáng là thấy lạnh, nhưng vì ôm nàng từ phía , lưng nàng áp sát n.g.ự.c , cảm giác hệt như ở cạnh một lò lửa ấm áp, nên nàng hề thấy lạnh.
Một tay đặt cổ nàng gối, tay nắm cổ tay trái của nàng. Hai tay chồng lên buông thõng mắt nàng, nàng mở mắt thấy ngay những ngón tay ấm áp của , và chiếc vòng tay tinh xảo cổ nàng từ lúc nào .
Ánh sáng từ vảy rồng lóe lên trong đêm, nàng mím môi, ánh mắt dừng sợi dây bạc. Tin đồn Long tộc tặng nghịch lân(vảy ngược) để cầu chợt lóe lên trong đầu, tim nàng càng đập nhanh hơn.
Cố kìm nhịp tim, nàng đưa tay chạm sợi xích bạc, mới phát hiện ngón áp út tay thêm một chiếc nhẫn Hồng liên. Chiếc nhẫn cũng từ nghịch lân. Người phía đột nhiên động đậy, nắm lấy tay nàng, giam nàng lòng.
Hắn tỉnh , giọng khàn khàn, ghé tai nàng hỏi: "Còn sớm mà, nàng ngủ thêm ?"
Sao còn ngủ chứ? Nàng xoay , ánh mắt sáng rực giơ cổ tay trái đeo trang sức xinh mặt , khẽ : "Tiểu tam lang, ngươi cầu ?"
Hắn mở mắt, nhưng dường như vẫn tỉnh hẳn, cổ tay mà chỉ xoa vành tai nàng. Rồi ôm lấy nàng, cúi đầu hôn lên trán, giọng khàn khàn pha chút buồn ngủ: "Không gỡ xuống."
Đây là âm thầm thừa nhận ư.
Nàng vùi đầu n.g.ự.c , khúc khích: "Chàng sợ đồng ý nên lợi dụng lúc ngủ đeo nghịch lân lên ?"
Hắn nhắm mắt, giọng tỉnh táo hơn: "Thần tộc thời lúc thành hôn cần chế tam thư, hành lục lễ. còn hai năm rưỡi sẽ đại kiếp nạn, hôn sự của và nàng khó mà tổ chức chu đáo ." Cằm áp lên tóc nàng, giọng trầm trầm: "Đợi khi lấy linh châu hệ Thổ, sẽ trở về Cửu Trùng Thiên, mời Thiên quân đến Cô Dao cầu hôn định ngày , đợi khi trấn áp Khánh Khương, chúng sẽ tổ chức hôn lễ. Nàng thấy ?"
Phản ứng đầu tiên của nàng là nhanh quá, dù thì hôm qua chỉ mới tỏ lòng , nhưng nghĩ, tình cảm chín muồi, tất nhiên bàn chuyện hôn sự. Cũng thần tộc tuân theo lệ , nhưng thường thì đó cũng chẳng vị thần đắn gì.
Chuyện tình yêu nam nữ, một khi đến hôn nhân, thì chẳng còn là chuyện của hai nữa. Không Thiên Quân sắp xếp gì khác cho hôn sự của tiểu tam lang . Nàng suy nghĩ một chút: "Chàng tính toán , hợp lý, nhưng nếu Thiên Quân cưới thì ?"
"Vì ông chịu?" Nam t.ử mở mắt, giống như tỉnh táo, nhíu mày: "Vì cảm thấy xứng cưới nàng ?"
Hắn khẽ: "Ta xứng cưới nàng, nhưng thể ở rể ở Cô Dao mà."
"..."
Tựa như cảm thấy đây là một ý kiến , ôm lấy nàng, đặt một nụ hôn lên trán, vùi mặt mái tóc nàng: "Vậy sẽ lập tức đến ở rể ở Cô Dao." Rồi hỏi nàng: "Nàng đến ở rể ở Cô Dao ?"
Nàng hiểu đang thật đùa, nhưng vì , khi ôm nàng, vùi đầu tóc nàng, dùng giọng ngậm ngùi như thế, nàng thấy đáng yêu. Nàng mím môi, vươn ngón trỏ chạm nhẹ vai , nhỏ giọng hỏi: "Tiểu tam lang, đang nũng ?"
Hắn ngẩng đầu lên, khẽ nhếch môi, là một nụ rõ ràng lắm: "Ta đang nũng đó." Hắn học theo nàng, cũng nhỏ giọng truy hỏi: "Thế nào? Nàng đến ở rể ?"
Một tiểu tam lang tuấn tú, mạnh mẽ, đáng tin cậy, thông minh, khi đáng yêu, còn thích nàng, nàng chứ?
"Ta mà." Nàng chạm tay mặt .
Hắn nàng thật sâu, bắt lấy tay nàng, rũ mắt hôn lên đầu ngón tay. Cảm giác ấm áp truyền từ đầu ngón tay đến, nàng rút tay nhưng nắm chặt. Nhìn thấy lông mi rũ xuống của , nàng thất thần. Nàng nhưng thể thể nghĩ tới kiếp nạn của hai năm rưỡi , và giấc mộng tiên tri mà nàng sẽ c.h.ế.t.
Trước đây nàng thể thản nhiên, chấp nhận tất cả, vì nghĩ rằng đó là mệnh của nàng, cũng hề cân nhắc đến việc trong ba năm ngắn ngủi sẽ tình cảm với hai. Nếu thể đổi vận mệnh, cuối cùng nàng vẫn c.h.ế.t trong đại kiếp nạn , thì đối với Liên Tống mà , cũng chỉ giống như mất một bạn . Có lẽ sẽ đau buồn, nhưng quá lâu. Kết cục khiến nàng an tâm, dễ chấp nhận.
bây giờ thì đây?
Nàng mờ mịt.
Liên Tống thích nàng, khiến nàng thể ngăn niềm vui sướng. Nàng ôm chặt lấy , trái lòng đẩy . khi tận hưởng niềm vui và sự dịu dàng , thì tương lai u ám cũng khiến nàng thấy đau đớn, kịch liệt, nhưng âm ỉ.
Phải đây?
Nàng chợt nhớ tới bức thư Ân Lâm gửi cho nàng ngày hôm . Trong thư, Ân Lâm nhắc tới vương quân Di Hạ của tộc Thanh Điểu, kể rằng Di Hạ cuối cùng uống viên Nhất niệm tiêu , từ bỏ tình cảm với Liên Tống, bây giờ kết hôn với một tiểu thị vệ ngưỡng mộ nàng. Ân Lâm còn Di Hạ vốn là một vị vua tệ, khi còn si mê vì yêu, thì nàng một vị vương phu phẩm tính thanh cao yêu thương nàng.
Tuy nàng quen Di Hạ, nhưng cũng Di Hạ si tình, chấp niệm sâu đậm với Liên Tống. Bây giờ nghĩ , Di Hạ si tình đến mức điên cuồng, khi uống Nhất niệm tiêu vẫn thể quên quá khứ, sống vui vẻ, thì tiểu tam lang chắc cũng thể buông bỏ thôi nhỉ?
Nàng bình tĩnh . Nếu cuối cùng nàng rời , thì nàng chắc chắn rằng khác khiến nàng yêu chịu quá nhiều đau khổ. Chỉ như thế nàng mới dám yên tâm nắm tay trong lòng lúc .
Vì lòng từ bi sâu thẳm trong xương cốt, khi nàng học yêu, học yêu một cách ích kỷ, tự học tình yêu vô tư. nàng , một khi cho tình yêu vô tư thì cũng kém theo nỗi đau khôn cùng.
"Sao ngây thế, đang suy nghĩ gì ?" Người đang ôm nàng đột nhiên nắm tay nàng.
Nàng giật , trở về thực tại, che giấu bằng cách vuốt vành tai, sờ cổ: "Ta chỉ đang suy nghĩ, thế mà tặng nguyên một bộ trang sức."
"Ừ, là trọn bộ." Hắn .
Trong phòng dù thắp đèn, nhưng ánh trăng cũng đủ để chiếu sáng. Có gió thổi , khiến màn lụa nhẹ nhàng bay.
Màn lụa trắng như tuyết gió vuốt ve, giống như một vị mỹ nhân uyển chuyển. Nàng chăm chú ngắm tấm lụa đang múa qua vai nam t.ử một hồi lâu, chợt cảm thấy cảnh tượng thật quen thuộc, giống như trong quá khứ xa xôi, nàng từng trải qua một đêm như . Đêm đó ánh sáng mờ nhạt, giường, gió, nhưng khi cố nhớ , thì chẳng nhớ chi tiết gì, chỉ thấy tấm lụa mỏng mắt khẽ lay động theo gió.
Giống như phủ kín một tầng sương mù, thật ảo.
Ngay lúc đó, nam t.ử bỗng nhiên : "Chúng nó còn tên đó." Tiếp theo, một câu thơ bên tai nàng: "Minh nguyệt sơ chiếu hồng ngọc ảnh, liên tâm ẩn tàng tụ để hương."
Nàng ngẩn , bài thơ dường như quen thuộc. Nàng thấp giọng thì thào: "Câu thơ là tên của bộ trang sức ư?"
"Ừ." Hắn cụp mắt, ngón tay dài lướt qua cổ tay nàng, rơi xuống ngón áp út đeo nhẫn Hồng liên của nàng. Không đang miêu tả trang sức vuốt ve ngón tay của nàng. Nàng khẽ tránh , oán giận : "Nhột." Hắn ngừng . Nàng tò mò hỏi: "Sao đặt tên dài như ?"
Hắn trả lời, chỉ : "Dài thế đấy."
Có thể dùng một câu thơ dài mười bốn chữ để đặt tên cho trang sức đúng là kỳ lạ, nàng ngửa đầu, mím môi, thở dài hỏi: "Chàng đừng lừa ."
Nam t.ử bỗng ngây .
Nhìn thấy nam t.ử sững sờ, nàng rõ nguyên do, nghiêng đầu khẽ gọi : "Tiểu tam lang?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-71.html.]
Nam t.ử hồi phục tinh thần, ánh mắt trở nên sâu thẳm, một lát đột nhiên mỉm , trả lời nàng: "Lừa gạt nàng? Sao thể chứ." Nói , tay xoa tai nàng: "Minh Nguyệt."
Chuyển qua cổ nàng: "Hồng Ngọc Ảnh." Theo vai nàng, trượt xuống ngón tay : "Liên Tâm." Lại chuyển qua cổ tay trái: "Tụ Để Hương."
Hắn giống như coi nàng là một cây đàn tỳ bà, một cây cổ cầm, phối hợp với những cái tên trang sức đặc biệt, chạm tai nàng, cổ nàng, tay nàng, cổ tay nàng, như đang phổ nhạc, phong nhã, hàm chứa ý tình.
Ngón tay ấm áp lướt qua thể khiến nàng ngừng run rẩy, da thịt hồng nhạt như hoa đào. "Chàng..." một chữ thì tay chạm đến mắt cá chân nàng, lúc nàng mới phát hiện chân cũng một món trang sức, là một cái lắc chân.
"Đây là Bộ Sinh Liên." Nam t.ử , khi nàng kịp phản ứng thì áp sát .
Đêm hôm đó họ định hôn sự, ngày hôm , khi Tổ Thị mang bộ trang sức nghịch lân xuất hiện, ngoài Thương Phách từ khi thấy Oánh Nam Tinh mất hồn mất vía, thì mấy ở Phong Tự Ngọc Môn đều lộ vẻ thể tin.
Nàng đoán bọn họ sẽ giật , nên cảm thấy gì, nhưng thần sắc Oánh Thiên Hạ kỳ lạ, lo lắng nhiều hơn kinh ngạc, khiến nàng cảm thấy ngạc nhiên.
Oánh Thiên Hạ để nàng chờ lâu, dùng xong bữa sáng thì lập tức đến tìm nàng.
Dưới tàng cây Sơn Thù Du phía núi, quận chúa Yêu tộc nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, khi cúi thi lễ với nàng, thì : "Điện hạ cấm thần nữ tiết lộ, nhưng thần nữ cảm thấy việc cần để tôn thượng . Thần nữ thật là Thượng Thần Chiết Nhan phái đến để xem bệnh tình của Tam điện hạ."
"Hôm qua tôn thượng hỏi thần nữ vì Tam điện hạ sinh sát tâm, lúc đó đông , thần nữ tiện tỉ mỉ. Điện hạ như thế, thực là vì sinh tâm ma. Điện hạ một thời gian vốn dựa chú Trấn Linh của Thượng Thần Chiết Nhan để đè tâm ma xuống, nhưng ngờ tâm ma phá vỡ, khó kiềm chế. Thượng Thần Chiết Nhan tốn nhiều sức lực mới thuần phục nó, chuyển một nửa lệ khí của nó trong đầu óc Tam điện hạ, khiến điện hạ dễ phát bệnh nữa, nhưng lệ khí đưa linh phủ cũng khiến tính tình điện hạ đổi lớn.
"Có lẽ tôn thượng cũng nhận , điện hạ trở nên cố chấp hơn nhiều. Thượng Thần Chiết Nhan , ngoại trừ cực đoan và cố chấp, thì những yếu tố tiêu cực khác trong tính cách điện hạ cũng sẽ phóng đại và nổi bật trong thời gian , ví dụ như..." Nói tới đây, thiếu nữ dừng : "Dục vọng cướp đoạt và chiếm hữu."
Mau xong bảy chữ , thiếu nữ thăm dò nàng, thấy thần sắc nàng bình thản, thì thiếu nữ tiếp tục : "Tâm tình ngài định, còn lúc sẽ nghĩ thế , lúc nghĩ thế , giống như lệnh lạc..." Thiếu nữ khựng , thăm dò nàng.
Lúc , ánh mắt hai gặp , nàng cũng đoán vì thiếu nữ khựng .
"Không , cứ thẳng ." Nàng .
Thiếu nữ , cúi đầu áy náy hành lễ, nhỏ: "Thần nữ xin thẳng. Thần nữ nhắc ngài là, chuyện xảy sáng nay thể xảy với điện hạ trong tương lai. Khi đó, kính mong tôn thượng hãy giữ bình tĩnh, nghĩ đến điện hạ là một bệnh nhân mà đừng tức giận với điện hạ, nên thông cảm và chăm sóc ngài nhiều hơn để tránh kích động, khiến bệnh tình của ngài nặng thêm."
Nói xong, ánh mắt thiếu nữ lướt qua trang sức nghịch lân nàng, chần chừ một chút tiếp: "Thần nữ ngờ điện hạ sẽ nhổ nghịch lân để cầu hôn tôn thượng, rằng nghi lễ cổ phế bỏ nhiều năm, từ khi Tân Thần kỷ bắt đầu, còn long tộc nào kết hôn như thế. Hành động của điện hạ thật sự quá cực đoan, do tâm bệnh nặng thêm , thần nữ sẽ sớm gửi thư hỏi Thượng Thần Chiết Nhan."
Thiếu nữ tuy trẻ tuổi nhưng lời trật tự, trọng điểm và chừng mực. Trên mặt nàng biểu hiện gì, nhưng trong lòng dậy sóng. Nàng chuyện Liên Tống sinh tâm ma. Họ ở bên nhiều thời gian như thế cơ mà, là do nàng quá bất cẩn, giả vờ quá ? Ý của Oánh Thiên Hạ nàng cũng hiểu rõ. Thiếu nữ đang uyển chuyển nhắc nhở rằng Liên Tống cầu chắc chắn là vì yêu nàng, mà thể do tâm ma dẫn đến ham chiếm hữu. Nàng cũng tán thành nhận định của thiếu nữ, nhưng lúc nàng màng nữa, nhíu mày hỏi thiếu nữ: "Vì tiểu tam lang tâm ma?"
Y Kinh : "Tâm chấp, gặp lúc thì sinh tâm ma." Oánh Thiên Hạ cúi đầu đáp: "Trước đây thần nữ cho rằng điện hạ là vì cầu mà mà sinh tâm ma, nhưng hai ngày nay thần thấy tôn thượng đối xử với điện hạ ... Có lẽ thần nữ đoán sai. Hiện nay chỉ thể xác định rằng, điện hạ sinh tâm ma do tình chấp. Tình chấp cứ là tình cảm nam nữ, đây thần nữ suy nghĩ quá hạn hẹp . Thần nữ phỏng đoán, lẽ trong lòng điện hạ khúc mắc từ nhỏ, Ma tộc lợi dụng dẫn đến bệnh . tôn thượng cần quá lo lắng, Thượng Thần Chiết Nhan đang tìm cách để triệt để bài trừ tâm ma của điện hạ, thần nữ thấy Thượng Thần Chiết Nhan tự tin, chuyện chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."
Nàng gật đầu, gì nữa. Quang Thần tuy giỏi chữa lành, nhưng thầy thuốc. Ánh sáng ban đầu thể chữa lành vạn vật, nhưng chủ yếu là vết thương ngoài da, am hiểu các loại tâm bệnh. Tuyết Ý giỏi an thần trấn linh, lẽ sẽ thể cách để chữa bệnh của tiểu tam lang, nhưng theo tin tức Sương Hòa mang đến, Tuyết Ý cắt đứt liên lạc với nàng từ khi Minh Ty, bây giờ nhiều ngày lắm . Nàng vốn định khi lấy linh châu hệ Thổ sẽ chạy tới Minh Ty tìm Tuyết Ý, chuyện ưu tiên.
Nghĩ kỹ , đêm qua lúc ở bên Liên Tống trong núi Tiểu Thứ, tính tình đổi vi diệu thật. Nếu vì bệnh, sự thúc đẩy của Phệ cốt chân ngôn nên mới ham chiếm hữu, thì cứ coi đêm qua chỉ là một giấc mơ . Mất mát, buồn bực là điều tất nhiên, nàng còn cảm thấy đau đớn, nhưng nàng nhiều thời gian để lo lo mất. Nàng chỉ cho phép sự mất mát, buồn bực, đau đớn chiếm một phần tâm trí thôi.
Nàng gì, thể cho và nhận gì. Có thể vì kỳ vọng quá cao mối quan hệ , nên lúc nàng cảm thấy đả kích lớn lắm.
Hắn bệnh, bệnh của thể cho nàng một giấc mơ, giấc mơ , nên nàng tiếp tục hưởng thụ giấc mơ , thể hưởng thụ thêm ngày nào ngày đó.
Oánh Thiên Hạ thấy sắc mặt của nàng, thì lui một bước, tự nhận : "Khiến thượng thần ưu phiền của thần nữ, thực nhận định của nữ với suy nghĩ của Tam điện hạ cũng chỉ là lời một phía, lẽ đúng."
Nàng giơ tay ngắt lời Oánh Thiên Hạ: "Ngươi sai, cần nhận ." Lại : "Dù nữa, luôn thể bao dung cho ." Lời nhẹ, gần như nỉ non.
Oánh Thiên Hạ lộ vẻ kinh ngạc.
Ngày đó khi Oánh Thiên Hạ xong, Tổ Thị ở phía núi một lát mới về trúc xá.
Vừa trong phòng thì gọi , đầu thấy Liên Tống trong đình gỗ thư. Nàng tới, Liên Tống cất thư : "Không bảo ở đây chờ nàng, việc với ?"
Nàng mới nhớ , khi Oánh Thiên Hạ lén mời nàng ngoài, nàng dặn như thế, cũng nhớ thương nghị chuyện gì với .
Nàng gạt bỏ mấy suy nghĩ lung tung, xuống bên cạnh . Vừa xuống, tay liền đặt lên trán, đó nắm lấy ngón tay nàng: "Sao sắc mặt nàng kém thế? Tay cũng lạnh nữa." Hắn khỏi.
Nàng hoảng hốt nghĩ thầm, tiểu tam lang dịu dàng như thật quá nguy hiểm, mặt cố bình tĩnh: "Đi ngoài dạo một vòng thì tình cờ gặp Oánh Thiên Hạ, chuyện hóng gió một lát, gì đáng ngại, uống hai ngụm nóng là ." Nói xong tự rót cho một ly .
Hắn khẽ nhíu mày, cầm lấy chén trong tay nàng.
"Chén của ."
"Lạnh , giúp nàng ủ ấm một lát." Hắn , hỏi: "Có chuyện gì với ?"
Nàng phục hồi tinh thần : "À, hỏi hôm qua Chu Yểm phá trận, rời khỏi Phong Tự Ngọc Môn chạy tới Tiểu Thứ Sơn, thì Ma tộc đến chỗ Nam Tinh ngay lập tức, việc hẳn là đơn giản?"
Hắn ấm trả lời nàng: "Là bán ma của Ma tộc, tuy là bán ma nhưng thực lực tầm thường, bắt sống nhưng chịu nổi cực hình mà tự sát ."
Nàng dừng : "Có liên quan đến Khánh Khương ?"
"Bắt hai bán ma , khi c.h.ế.t họ , Phong Tự Ngọc Môn đại yêu từ bi thể giúp họ thoát khỏi phàm thể, triệt để hóa ma, họ chỉ đến tìm đại yêu ma ." Hắn nhấp một ngụm , chén nóng hổi, đưa trả nàng: ", nàng tin ?"
Nước đưa miệng nóng, thể lập tức ấm lên: "Mọi đều , Phong Tự Ngọc Môn là thánh địa của Nữ Oa. Nữ Oa gần gũi với yêu tộc, trong thánh địa tất đại yêu trấn thủ, khó dò tin tức, mà phàm là kẻ thể xưng là đại yêu, cơ bản đều khả năng trợ cách tu ma hóa ma, cho nên lời bọn họ cũng vô lý." Nàng buông chén xuống, gõ ngón tay lên bàn: "Chỉ là Chu Yểm xuất hiện họ chui , còn lập tức tới tìm Nam Tinh, đây trùng hợp ? Hơn nữa, nếu việc Chu Yểm phá trận thực sự là do khác cố ý , nhưng lẽ cũng liên quan đến mấy tên bán ma , vì họ chẳng bản lĩnh đó."
Hắn , : "Phải, cho nên lẽ việc thật sự liên quan đến Khánh Khương."
Bàn luận với nàng một hồi, nam t.ử vẫn giữ vẻ lý trí, thấy cố chấp điên cuồng gì, cũng chẳng khác đây, khiến nàng khỏi hoài nghi liệu thật sự sinh tâm ma . Có một khoảnh khắc, nàng gần như hỏi thẳng, nhưng nhớ đến lời Oánh Thiên Hạ cho khác chuyện , nàng bèn dừng , hỏi trực tiếp. Trầm ngâm một hồi, nàng chỉ thăm dò: "Chiết Nhan quân vốn coi trọng những tài năng y học, tìm một tông sư y đạo để Oánh quận chúa theo học hơn , tại để nàng theo rèn luyện chứ?"
Nam t.ử xuống, thưởng thức chén : "Oánh Thiên Hạ gì với nàng ?"
Nàng lắc đầu, tỏ vẻ thoải mái: "Chẳng gì cả, chỉ hỏi vài chuyện về Nam Tinh, dù Nam Tinh cũng là Vương tộc của Yêu tộc, nàng và Nam Tinh cũng quan hệ huyết thống." Lại giả vờ khó hiểu, hỏi: "Tại hỏi như , Oánh Thiên Hạ gì ?"
"Thượng Thần Chiết Nhan coi trọng nàng, chứng tỏ năng lực của nàng tầm thường. Mấy ngày tiếp theo, một thầy t.h.u.ố.c theo chúng cũng chuyện gì ." Hắn trả lời nhẹ nhàng, nhưng hề sai.
Nàng cho cơ hội, nhưng chọn cách thẳng thắn về bệnh tình của với nàng. Nàng lập tức hiểu rằng, chỉ những khác bệnh, mà còn nàng, gần gũi với nhất biệt . Có lẽ, càng nàng .
Có lẽ Oánh Thiên hạ lừa nàng, thực sự tâm ma. thể tin tưởng lời của Oánh Thiên Hạ . như lời Oánh Thiên Hạ , lời của nàng cũng chỉ phiến diện mà thôi.
Tâm ma dù ảnh hưởng đến tính cách của tiểu tam lang , thì nàng cũng cần tự tìm hiểu.
Lúc đó nàng nghĩ như .
Lúc , nhớ cuộc trò chuyện giữa hai , nàng vẫn suy nghĩ như thế. Đang nghĩ đến xuất , nàng quên mất cả thời gian, bất tri bất giác đêm khuya. Có tiếng bước chân truyền đến. Nàng lấy tinh thần. Cửa đẩy . Nam t.ử mặc ngọc quan áo trắng bước cởi áo choàng lông hạc, thấy nàng bên cửa sổ thì nhướng mày: "Đã khuya , còn ngủ, đang chờ ?"
Nàng dậy, hoảng hốt kêu lên một tiếng: "Đã trễ thế ?" Nói xong bước tới cầm áo choàng của . Nam t.ử lùi một bước, tránh nàng, dịu dàng : "Đừng đụng , khéo lạnh, bên ngoài tuyết rơi nên khắp đều lạnh lẽo."
"Đã mượn t.ử Minh Ty ?" Nàng hỏi .
"Ừ, Tạ Họa Lâu đích đến, đến cung Bạch Ngọc ."
Nàng giật : "Sao Tạ Họa Lâu đến đây?"
Nam t.ử cạnh đèn trúc một lát để xua tan hàn khí , mới đến ôm lấy nàng, tựa đầu vai nàng: "Nghe chúng đến kết thúc việc nên hóng hớt."
"Vậy ?" Nàng yên lặng một chút, nghiêng đầu hỏi : "Có mệt lắm ?"
Hắn mỉm , cọ má mặt nàng, nũng: "Không mệt, chỉ ôm nàng thôi."