Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 70
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:05
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trấn Cửu Liên là một trấn nhỏ bình thường, đó trong ba ngàn đại thiên thế giới. Cuối trấn một tiểu viện nhị tiến mấy nổi bật, trong khuê phòng tiểu viện, một nữ t.ử áo xanh đang soi gương trang điểm. Nữ t.ử dáng thon thả, chỉ bóng lưng cũng là một mỹ nhân. Tuy nhiên, thể thấy dung nhan nữ t.ử qua gương vì mặt nàng một chiếc mặt nạ vàng chạm trổ tinh xảo. Khuôn mặt của cô nương che khuất, chỉ lộ đôi môi đào và chiếc cằm nhỏ thanh tú.
Nữ t.ử là Ngu Thi Uyên.
Thị nữ áo xám hầu hạ phía nàng là phàm yêu Ngu Thi Uyên thu phục từ Bắc Lục, theo nàng mấy ngàn năm, cực kỳ trung thành. Thị nữ vén tóc thấp giọng góp lời: "Có lời đồn rằng, hoàng đế Bắc triều Tiêu Hoạch tha thiết cầu đạo, cảm động trời xanh, nên trời cao phái thần quân Thương Phách xuống trần truyền kinh độ pháp cho chúng sinh. tiên giới đang truy sát chủ thượng, chủ thượng trốn đến thế gian bao lâu, thần quân tới đây giảng kinh, chuyện thật trùng hợp, uẩn khúc gì ?"
Ngu Thi Uyên trong gương, tay đưa lên sờ mặt nạ, nhỏ: "Bọn họ bắt A Anh , túi dưỡng linh cũng rơi tay bọn họ. Vì g.i.ế.c những phàm nhân , họ chắc chắn điều tra ." Dừng một chút: "Việc tiên giới phát hiện, trận pháp Tru Thần khó thành. Không thành trận pháp, một khi Nữ Oa tỉnh , linh châu sẽ trở về chỗ Nữ Oa, lúc đó chỉ đường c.h.ế.t chờ ." Nói tới đây, nàng đột nhiên mỉm , trong nụ chút cố chấp: "Đại sư từ khi thăng tiên bao giờ khỏi Cửu Trùng Thiên, đây là đầu tiên hạ giới. Sư , sống còn thể gặp một , dù lừa cũng thể bỏ qua cơ hội ?"
Thị nữ thôi: " chuyện ... quá mạo hiểm."
"Mạo hiểm? Chống thiên mệnh là mạo hiểm. nàng thể nghịch thiên cải mệnh, tới bây giờ, nhờ dũng cảm mạo hiểm ? Nếu nàng như , từ ba vạn bốn ngàn năm , nàng c.h.ế.t chung với chồng, một bộ hài cốt đất vàng chôn vùi , thể dùng linh châu hệ Thổ và chân huyết Nữ Oa, để vượt khỏi ngũ hành mà tu hành ?"
Một nên tồn tại đời, từ nhỏ ghét bỏ cha nương, lớn lên từ hai bàn tay trắng, tất cả thứ trong đời đều do nàng vượt qua mạo hiểm mà , bởi nàng quen mạo hiểm, cũng thích mạo hiểm.
Khi còn bé mạo hiểm, là để sống sót sự đ.á.n.h c.h.ử.i của cha và sự coi thường của nương, khi đó cũng dám mạo hiểm lớn gì, thứ mạo hiểm đoạt , đều là những thứ quan trọng.
Lần đầu tiên trong đời nàng mạo hiểm nhất, là năm mười tám tuổi.
Năm đó, một đêm, nàng lén nương và hầu chuyện, vô tình thế của . Nàng là cốt nhục của cha, mà là nghiệt chủng khi nương môn chủ hà hiếp. Nàng chợt hiểu vì "cha nương" ngược đãi từ nhỏ.
nàng nhịn mà thấy hận. Cha mềm yếu, dám đối kháng với môn chủ, sinh hận thì trút giận lên nàng, nương dối trá, miệng hận môn chủ, nhưng vẫn sống êm trong Trường Hữu Môn, hưởng thụ sự chăm sóc của môn chủ. nàng tìm một lối thoát cho sự hận thù của .
Không lâu , nàng bỏ t.h.u.ố.c ngủ giếng, đợi đến canh ba đều ngủ say, nàng vứt một mồi lửa thiêu rụi bộ Ngu phủ.
Cha và nương đều c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn , còn nàng thì giải thoát. Không ai nghi ngờ nàng.
Lần mạo hiểm đáng giá, bởi vì nó kết một quả ... đại ca mối quan hệ với cha khi tin đến đón nàng . Đại bá là trưởng lão trong môn, địa vị cao, trong phủ cũng đơn giản, chỉ hai chủ t.ử là và đường tỷ. Đại bá đối xử với nàng hòa ái, tính tình đường tỷ cũng điêu ngoa, hai sống chung , cuộc sống nàng cũng dễ chịu hơn nhiều. Vì thế trong một thời gian dài, nàng cần mạo hiểm nữa.
Một mạo hiểm khác của nàng là ở bốn trăm mười chín năm .
Mà lúc , nàng g.i.ế.c c.h.ế.t đường tỷ Ngu Phong Linh của .
Đó là năm thứ hai Thương Phách mất tích.
Đường tỷ nàng ái mộ Thương Phách, khắp tông môn đều . Thương Phách độ kiếp thất bại, tông môn tìm ba tháng nhưng thấy. Mọi đều cho rằng Thương Phách hồn phi phách tán trong lôi kiếp nhưng chỉ đường tỷ tin, bỏ hết tu luyện, ngày ngày tìm kiếm. Năm thứ hai, đường tỷ thật sự tìm Thương Phách. đường tỷ với tông môn. Nàng phát hiện điều khi ép hỏi đường tỷ lúc nàng uống say.
Đường tỷ , vài ngày tìm manh mối rằng đại sư thể ở Tây Hoang, ai ngờ nửa đường yêu thú phục kích, trong lúc nguy cấp, một nữ t.ử cứu nàng. Khi tỉnh , phát hiện đang ở Tiên sơn, gặp đại sư ở đó. đại sư mất trí nhớ, nhớ nàng, còn thành với nữ t.ử cứu nàng. Nữ t.ử đó là thần tiên ở thượng giới, trong bụng còn mang cốt nhục của đại sư .
Thương Phách từ nhỏ tu đạo vô tình, ai ngờ một ngày rung động với nữ nhân. Thương Phách tâm, hiểu tình, thành với khác. Nàng nghĩ, đường tỷ hẳn sẽ đau lòng.
Sau khi cạy miệng đường tỷ, đường tỷ xa, nàng lặng lẽ theo. Sau đó phát hiện, đường tỷ mỗi xa nhà, đều đến Tiên sơn ở Tây hoang. Nàng đại sư và thê t.ử tiên giới của ở Tiên sơn đó.
Trước núi trận pháp, khi đường tỷ chân núi, sẽ tiên t.ử áo trắng dẫn đường tỷ . nàng , lén trốn ở chân núi, chờ đường tỷ, đợi vận may, xem gặp đại sư và thê t.ử tiên giới của .
đại sư và thê t.ử rời núi. Chỉ thỉnh thoảng thị nữ ăn mặc như tiên t.ử xuống núi việc.
Một ngày, nàng hai nữ t.ử áo trắng bàn chuyện của đường tỷ.
Hai thị nữ một lớn một nhỏ, sóng vai đường núi. Thị nữ nhỏ tuổi vui : "Thần sứ đại nhân chẳng lẽ để ý tiểu thư phàm nhân thỉnh thoảng sẽ Thương Phách quân , vì cứ cho nàng Phong Tự Ngọc Môn chúng mãi thế?"
Thị nữ lớn tuổi hiền hòa đáp: "Thương Phách quân khi lịch lôi kiếp quên hết quá khứ, thần sứ đại nhân cũng hy vọng thể nhớ , cố nhân đến chơi thường xuyên khi giúp Thương Phách khôi phục trí nhớ. Lại nữa, ngươi Ngu tiểu thư tai trắng môi hồng, mặt mày thanh nhuận, là đức ?" Than nhẹ: "Con thất tình, thích một điều sai trái, đó là Ngu tiểu thư tình với Thương Phách quân, chỉ cần nàng việc trái đức thì đáng để ngươi dùng lễ đối đãi. Sau đừng thế nữa, nên bất kính với Ngu tiểu thư."
Thị nữ nhỏ tuổi cung kính cúi đầu, suy nghĩ một lát : "Cũng đúng, mỗi nàng rời , Thần sứ đại nhân luôn tặng bảo vật, nhưng nàng chẳng hề nhận, đúng là một tiểu thư phàm nhân điều."
Lời của các thị nữ lọt tai nàng, khiến trái tim nàng chấn động mạnh. Đường tỷ của nàng đúng là thượng khách của Phong Tự Ngọc Môn, còn thường tiên nhân tặng bảo vật nữa.
Bắc Lục, nơi cư trú của phàm nhân bán huyết tộc, mặc dù thuộc Bắc Hoang, nhưng sự khống chế của thượng thần Huyền Minh, bốn tộc Thần Ma Yêu Quỷ hiếm khi đặt chân đến đây. Phàm nhân ít khi thấy thần tiên, cũng ít chuyện tiên giới. Thế nhưng nàng thể tưởng tượng một tòa tiên sơn bao nhiêu tài phú. Đường tỷ nàng rõ ràng cơ duyên, giỏi lợi dụng, quả thực lãng phí vận may .
Vào lúc đó, sát tâm đối với đường tỷ của nàng nổi lên.
Đường tỷ đối xử với nàng phòng , vì thế đường trở về, nàng dùng tà thuật đoạt hồn đường tỷ. Khi hồn phách nàng bóp nát, đường tỷ cực kỳ khiếp sợ, thể tin hỏi nàng vì , "Ta tự hỏi vẫn luôn đối xử với ngươi , là tỷ tỷ ." Nàng do dự nuốt lấy nàng, lười cho nàng một câu trả lời. Hỏi câu đó miệng thì đúng là ngu xuẩn. Một thiên kim tiểu thư vô ưu vô lo như đường tỷ thì hiểu một cô nhi gian khổ như nàng? Sống nhờ nhà đại bá, hai cha con họ giống như đối xử với nàng , nhưng chung quy vẫn coi nàng là ngoài. Linh tài linh bảo đại bá chỉ bố thí cho nàng một chút, nhưng mà mấy mật bảo tu hành quan trọng hề cho nàng nghía một cái.
Nàng sớm đại bá đây từng thăm dò một bí cảnh mà yêu vật đ.á.n.h lén, từ đó về thể sinh con nối dõi nữa, đường tỷ là huyết mạch duy nhất của đại bá, nếu đường tỷ còn, nàng sẽ là kế tục duy nhất còn sót của Ngu gia. Đại bá để ý thiên tư tu hành của nàng, cho nàng cơ hội leo lên, nàng chỉ đành tự tìm kiếm cơ hội.
Cho nên nàng g.i.ế.c đường tỷ, nuốt sống luôn hồn phách của đường tỷ.
Nàng cực kỳ giỏi ngụy trang, đây cũng từng vị xem tướng khi mặt nàng, mặt mày nàng rủ xuống, địa các nhỏ, là tướng mạo yếu đuối mềm yếu. Chẳng qua, nàng chắc sự ngụy trang của thể lừa gạt các tiên nhân . Cho nên nàng nuốt hồn đường tỷ, thi triển thuật pháp, lợi dụng khí chất thanh tịnh chính khí của hồn phách , đổi khí chất tướng mạo từ cơ bản... điều sẽ giúp nàng kế thừa cơ duyên của đường tỷ, bước sơn môn Tiên Sơn.
Đường tỷ cứ như c.h.ế.t .
Không ai nghi ngờ cái c.h.ế.t của đường tỷ liên quan đến nàng.
Đại bá đau lòng hơn một tháng.
Cuối cùng, vì huyết mạch Ngu thị ngưng , đại bá đưa nàng lên con thừa tự. Nàng phận cao quý, trở thành đại tiểu thư cành vàng lá ngọc duy nhất của Ngu thị Trường Hữu Môn, từ nay về hoa phục mỹ sức dùng hết, thiên tài linh bảo dùng hết. Chẳng qua, nàng hề quên Phong Tự Ngọc Môn, đến thừa kế cơ duyên của đường tỷ ở Tiên Sơn.
Trước núi Phong Tự Ngọc Môn, nàng lấy ngọc bội đường tỷ thường đeo bên , gõ cửa, kể chuyện với thị giả, đường tỷ gặp bất hạnh, tập kích mà c.h.ế.t, khi c.h.ế.t báo cho nàng đại sư vẫn còn sống ở đời , nhờ nàng mỗi tháng hãy đến Phong Ngọc Môn thăm đại sư một chuyến. Thị nữ xem tướng mạo của nàng, nghi ngờ gì, lập tức tiến đến thông báo với Oánh Nam Tinh, lâu , nàng đón trong núi.
Cuối cùng nàng cũng bước tòa tiên sơn tên là Phong Tự Ngọc Môn , ở trong núi gặp đại sư Thương Phách kiếm quân. Đại sư vì tu đạo vô tình mà vẫn luôn lãnh đạm, khi mất trí nhớ thì hề xa cách với , thấy nàng chủ động chào hỏi còn chào hỏi , khiến nàng lắp bắp kinh hãi. thứ khiến nàng càng giật hơn là khi Thương Phách về phía nàng, tim nàng bỗng đập thình thịch, giống như khát vọng thể nàng, gọi tên nàng. Trước nàng vài phần ngưỡng mộ vị đại sư nổi tiếng , nhưng còn lâu mới đỏ mặt tim đập với , điều quá kỳ quái.
Họ đang một khu vườn. Huyền Y kiếm quân ở ngoài vài bước, thấy tiếc nuối với cái c.h.ế.t của đường tỷ, lo lắng khuyên nàng nén bi thương, nàng chỉ thể tiếng tim đập kịch liệt của .
Có lẽ để ý đến sự thất thần của nàng, Thương Phách do dự gọi nàng một tiếng: "Sư ?"
Nàng kinh ngạc lấy tinh thần, đang đáp thì chợt phía truyền đến tiếng sột soạt.
Nàng để ý thấy ánh mắt Thương Phách bỗng nhiên trở nên mềm mại, lướt qua nàng về phía .
Nàng cũng về phía . Cánh cổng của vườn hoa một bàn tay trắng trẻo đẩy , một vị nữ t.ử áo trắng xuất hiện ở bên cạnh cửa. Nữ t.ử tiên tư như ngọc, tóc bạc áo tuyết, trong lòng ôm một bó hoa Từ Cô trắng, từ dáng vẻ đến khí độ, đều là thứ mà phàm nhân thể so sánh . Trong lòng nàng đây là thê t.ử của Thương Phách, nội tâm chấn động.
Nữ t.ử một tay ôm hoa, một tay nâng váy, từ từ về phía bọn họ: "Ngươi là của Phong Linh, tên Thi Uyên ?" Nữ t.ử chủ động chào hỏi nàng. Không hổ là tiên tử, đến giọng cũng như thế: "Cái c.h.ế.t của tỷ tỷ ngươi khiến khổ sở, nhưng linh hồn phàm nhân bất diệt, tỷ tỷ ngươi thanh chính thiện lương, kiếp chắc chắn sẽ đầu t.h.a.i ." Nàng khuyên giải an ủi nàng, ngừng tiếp: "Trước đây Phong Linh từng trồng một vườn Hoán Cẩm ở đây, bây giờ hoa nở, ngươi xem thử ?" Thương Phách bước đến nắm tay khi nữ t.ử chuyện, ánh mắt dịu dàng dừng ở nữ tử.
Nàng hai , vẻ đau lòng, vành mắt đỏ ửng gật đầu.
Nếu bước tòa tiên sơn , thì lẽ nàng cảm thấy thỏa mãn với những gì bây giờ, cảm thấy đại tiểu thư tông môn tu tiên lớn . khi nàng bước tòa tiên sơn , thấy cuộc sống Oánh Nam Tinh. Oánh Nam Tinh dung mạo xinh , tính tình thục nhã, nhiều linh tài bảo vật như thế, còn Nữ Oa chúc phúc vĩnh hằng tuổi thọ vô chung... So sánh với Oánh Nam Tinh, cuộc sống của đường tỷ nàng đáng là gì? Cuộc sống mà nàng mạo hiểm tính là gì ?
Con , một khi đường tắt thành công một , sẽ tự sinh yêu ma trong đó. Mặc dù nàng to gan, nhưng đến mức đó, dám mơ ước cuộc đời của một vị tiên giả. nghĩ đến việc thể trộm cuộc đời của đường tỷ dễ dàng như thế thì nàng thể đè nén ác niệm và vọng tưởng trong lòng.
Không do dự lâu, nàng quyết định tất cả thứ của Oánh Nam Tinh. Tất nhiên, nàng hiểu rằng điều đó dễ dàng, khó khăn gấp trăm ngàn so với việc chiếm đoạt cuộc đời của đường tỷ. nàng tự thấy chịu khổ giỏi và đủ kiên nhẫn. Nàng tin thể .
Sau khi xác định mục tiêu, nàng bèn lợi dụng cơ hội đến khách tại Phong Tự Ngọc Môn để thu thập thông tin.
Trong vòng nửa năm, nàng thăm dò tình hình của Phong Tự Ngọc Môn, phát hiện trân bảo lớn nhất trong núi là một viên linh châu thể giúp thành tiên và trường sinh. Nàng cũng phát hiện rằng những hầu trong núi là tiên giả mà là yêu, pháp lực của họ cũng bình thường. Cả tòa tiên sơn chỉ một Oánh Nam Tinh pháp lực sâu lường . Nàng còn phát hiện Oánh Nam Tinh mang thai, nhưng yêu t.h.a.i khác với phàm thai, mang đủ mười tám tháng mới sinh con, nghĩa là hơn hai tháng nữa Oánh Nam Tinh sẽ lâm bồn.
Biết những tin tức , một kế hoạch độc ác hình thành trong lòng nàng. Sau khi trở Trường Hữu Môn, nàng đích đến cầu kiến môn chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-70.html.]
Sau đó, cứ cách một tháng rưỡi, nàng tới Phong Tự Ngọc Môn.
Khi thấy Oánh Nam Tinh, nàng vẻ lo lắng. Oánh Nam Tinh hỏi thăm, nàng rưng rưng nước mắt rằng nửa năm cẩn thận lỡ miệng để sư tôn Thương Phách còn sống: "Tháng , sư tôn độ kiếp thất bại, trọng thương, kéo dài đến nay, dầu cạn đèn tắt. Ba ngày , sư tôn triệu tới giường, gặp sư một khi lâm chung." Nàng gạt lệ, tha thiết Oánh Nam Tinh: "Đây là tâm nguyện cuối cùng của sư tôn, t.ử chúng đành lòng thấy sư tôn ôm tiếc nuối rời . Tuy Nam Tinh tỷ tỷ sắp lâm bồn, thể rời khỏi đại sư , vẫn cầu xin Nam Tinh tỷ tỷ hãy để đưa đại sư về gặp sư tôn một cuối!" Nói dập đầu sát đất.
Oánh Nam Tinh đỡ nàng lên, đồng ý với thỉnh cầu của nàng.
Nàng lợi dụng sự ngây thơ và lòng nhân hậu của Oánh Nam Tinh mang Thương Phách .
Sau đó, Thương Phách thể Phong Tự Ngọc Môn nữa. Mất ký ức quá khứ, mưu trí và năng lực của Thương Phách trở nên yếu kém. Vừa trở về Trường Hữu Môn, các trưởng lão bắt giữ. Môn chủ dùng Trường Miên Thảo khiến hôn mê giam tháp.
Đêm Oánh Nam Tinh sinh con, một t.ử của Trường Hữu Môn giả dạng Thương Phách, theo nàng trở về Phong Tự Ngọc Môn. Phía họ là môn chủ, mười bảy vị trưởng lão và hàng trăm tu sĩ tinh nhuệ của Trường Hữu Môn âm thầm theo dõi.
Oánh Nam Tinh đang sinh con, mấy yêu thị căng thẳng. Thấy nàng với Thương Phách trở về, họ mở một khe hở trong trận pháp hộ sơn để đón . Khi qua cổng, yêu thị định đóng trận pháp thì bọn họ đột ngột tay, một kiếm c.h.é.m đầu hai yêu thị. Trận pháp hộ sơn thất thủ, hàng trăm tu sĩ của Trường Hữu Môn tấn công .
Đêm hôm đó, chiến sự t.h.ả.m khốc. Bọn họ tìm thấy Oánh Nam Tinh ở đỉnh Thương Lam. Oánh Nam Tinh cực kỳ quyết tuyệt, vì bảo vệ núi mà kéo theo thể suy yếu sinh đồng quy vu tận với họ. Hàng trăm một ai trở về, môn chủ cũng c.h.ế.t trong trận chiến đó. Đến c.h.ế.t, môn chủ cũng nàng là con gái của , cũng việc tấn công Phong Tự Ngọc Môn là kế hoạch của nàng. Nàng c.h.ế.t. Dù tôn thượng c.h.ế.t, nàng và đại bá trốn thoát. Họ còn lấy linh châu hệ Thổ từ trong bụng Oánh Nam Tinh khi c.h.ế.t. Oánh Nam Tinh ghê gớm, khi c.h.ế.t nhận Thương Phách nàng mang về là giả, nàng thể ly gián tình cảm của Oánh Nam Tinh và Thương Phách. Hơn nữa, Oánh Nam Tinh giấu đứa bé kỹ, nàng cũng tìm đứa bé đó. , nàng nghĩ, chỉ cần linh châu hệ Thổ và Thương Phách là đủ. , ngoài linh châu hệ Thổ, nàng còn Thương Phách. Nàng từng tính toán xem rung động với Thương Phách từ khi nào, cuối cùng phát hiện là khi nuốt hồn phách của Ngu Phong Linh. Có lẽ, theo hồn phách Ngu Phong Linh dung nhập hồn nàng, tình cảm chân thành của Ngu Phong Linh đối với Thương Phách cũng lan tỏa trong nàng như liều độc dược. Ngu Phong Linh nhu nhược và lương thiện, tình cảm trong hồn Ngu Phong Linh đè nén, nhưng nàng chịu tủi , nên khi tình cảm mọc rễ trong hồn nàng, nó thúc giục sự chiếm hữu. nàng nhiều tư tình cản trở, cảm thấy những tình cảm chỉ là gông xiềng. Ngay từ đầu, nàng cực kỳ kháng cự tình cảm của hồn thể dành cho Thương Phách, thậm chí còn nghĩ, lẽ việc nàng sinh tình với Thương Phách là sự trả thù lớn nhất của vị đường tỷ vô năng . sự trả thù đúng là hiệu quả.
Nàng thử chống cự, nhưng với một kiềm chế như nàng, sự chống d.ụ.c vọng trong linh hồn thực sự đáng sợ. Nàng là thức thời, nên nhanh chọn buông tha, còn tìm cho một lý do... nàng vốn đoạt hết thứ của Oánh Nam Tinh, đoạt lấy Thương Phách và mục tiêu của nàng hề xung đột. Huống hồ Oánh Nam Tinh yêu Thương Phách, gần như coi ngang hàng với linh châu hệ Thổ. Có Thương Phách, sẽ hết thảy của Oánh Nam Tinh ?
Mà một đêm m.á.u chảy thành sông tại Phong Tự Ngọc Môn, xương trắng chất đầy, linh châu hệ Thổ đưa tay Ngu gia của họ. Tiếp theo, nàng cần giăng bẫy để đoạt lấy, và điều cần Thương Phách.
Trường Hữu Môn vốn hai mươi mốt vị trưởng lão. Lúc , môn chủ tiếp thu kế hoạch của nàng, thương nghị với các trưởng lão để tấn công Phong Tự Ngọc Môn. Tuy nhiên, bốn vị trưởng lão phản đối kế hoạch . Môn chủ khiển trách bốn vị trưởng lão chí khí và nhốt họ tầng cao nhất, đó, dẫn theo mười bảy vị trưởng lão tán thành kế hoạch , hùng tâm bừng bừng đoạt bảo.
Trong mười bảy vị trưởng lão đó, cả đại bá của nàng.
Cho nên , đại bá của nàng chẳng qua chỉ là một ngụy quân tử, ngày thường miệng nhân nghĩa đạo đức, nhưng khi cái lợi hiện mắt, thì chẳng còn nhân nghĩa đạo đức gì nữa.
Sau đêm đó, chỉ ba vị trưởng lão sống sót.
Trường Hữu Môn tổn thất nặng nề, việc quan trọng nhất chính là lập môn chủ mới. Trước khi chọn môn chủ mới, linh châu đại bá Ngu trưởng lão bảo quản.
Nàng Thương Phách, và đại bá của nàng điều đó. Vì nàng góp công lớn trong việc đoạt linh châu nên thể dễ dàng mượn linh châu từ tay đại bá. Sau đó, nàng mở tháp cao , dùng linh châu xóa ký ức của Thương Phách về Oánh Nam Tinh. Sợ xóa triệt để, nàng còn dùng linh châu mài đứt tình căn của Thương Phách, để bảo đảm trong lòng còn chút bóng dáng Oánh Nam Tinh. Nàng dành nhiều thời gian để mài đứt tình căn của Thương Phách. Đợi tình căn mài đứt, nàng cho Thương Phách uống t.h.u.ố.c giải của cỏ Trường Miên.
Thương Phách tỉnh .
Nàng thông minh, thấy Thương Phách khi mài đứt tình căn, quên hết chuyện cũ, trở lạnh lùng như , rõ nếu thổ lộ tình ý lúc sẽ khiến thích. Vì , nàng lập tức đổi kế hoạch, kể chuyện xưa soạn sẵn cho Thương Phách.
Trong câu chuyện mới, khi Thương Phách độ kiếp thất bại, lưu lạc ở Tây Hoang, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc thì sư nàng cứu hẳn về tông môn. Thương thế của quá nặng, mãi thể tỉnh . Trong lúc ngủ mê dưỡng thương, tông môn kẻ thù tiêu diệt. Sau một đêm huyết chiến, môn chủ c.h.ế.t, các trưởng lão cũng còn mấy , t.ử tử thương vô , đại tộc vạn năm hoang tàn trong một đêm.
Nàng đỏ mắt Thương Phách: "Ta đại sư ân tất báo, hôm nay sư một chuyện cầu xin đại sư ." Nàng giả vờ một lòng vì Trường Hữu môn, vì đại nghiệp của đại bá: "Vị trí môn chủ hiện giờ đang lấp lửng, mấy vị trưởng lão đều tranh giành, trưởng lão Vi Từ danh vọng lớn nhất. tin chắc đại sư cũng , trưởng lão Vi Từ tuy thừa khoan dung nhưng đủ uy nghiêm. Nghĩa bất dưỡng tài, từ bất chưởng binh*, tông môn gặp đại nạn , thể chấn chỉnh tông môn uy nghiêm, quyết đoán. Thứ cho bất kính với mấy vị trưởng lão, cho rằng trừ phụ và đại sư thì mấy vị trưởng lão đều uy thế và sự quyết đoán . đại sư một lòng tu đạo, hẳn vướng bận thế tục, cho nên chỉ phụ là thích hợp chấp chưởng sơn môn nhất. danh vọng của cha bằng trưởng lão Vi Từ, cho nên hy vọng thể mượn uy vọng của đại sư ." Dứt lời, nàng tiếp tục: "Ta lời mất mặt, nhưng chẳng màng gì nữa." Nàng Thương Phách, cúi đầu thật thấp giường : "Đại sư nếu trả ơn, hy vọng đại sư cưới ."
Tất nhiên, thứ đều là dối trá. Đại bá nàng vị trí môn chủ khó như lời nàng . Bây giờ bên ngoài đều do đại bá một tay khống chế, hai vị trưởng lão còn sống sót khác đều trọng thương giường, đối thủ của đại bá nàng. Nàng dối như , chỉ vì nếu nàng thích Thương Phách, gả cho , thì Thương Phách sẽ nghĩ nàng đang cưỡng cầu nhân duyên với , mặc dù ân cứu mạng, tiện từ chối, nhưng cũng ác cảm với nàng. nàng như thế, đang cầu nhân duyên mà chỉ cầu một giao dịch, sẽ nghĩ nhiều, cũng chán ghét nàng.
Hành vi của nàng tuy cầu báo ân nhưng quang minh lạc. Nàng như thế sẽ khiến vị đại sư tu đạo vô tình chán ghét.
Nàng ngẩng đầu Thương Phách. Quả nhiên, trong mắt Thương Phách vô cùng bình tĩnh, vẻ phiền chán.
Người tu tiên nợ nhân quả. Thương Phách đồng ý với nàng.
Nàng mượn cơ hội cúi đầu bái tạ Thương Phách, che nụ đắc ý khóe môi.
Nàng nghĩ , Thương Phách đồng ý cưới nàng, sinh con thừa tự với nàng, thì hai sẽ cơ hội gần gũi. Đợi đến khi đứa bé sinh , giữa hai sẽ thêm một ràng buộc chung, nàng sẽ trở thành đặc biệt nhất của Thương Phách. Đến lúc đó, nàng dùng chút thủ đoạn, sợ Thương Phách động lòng với nàng, cuối cùng nàng chắc chắn sẽ một Thương Phách chỉnh từ thể xác đến tinh thần.
Từ khi nàng g.i.ế.c đường tỷ, nhận lấy cơ duyên của đường tỷ, chiếm địa vị của đường tỷ, cuộc đời nàng lập tức thuận buồm xuôi gió, mưu tính đều dễ như trở bàn tay. Những chuyện khiến nàng tự tin, nghĩ đến hậu quả của việc tính kế với thượng thần.
đêm thành , nàng giường chờ mãi, vẫn thấy Thương Phách đến. Đợi mãi cũng đêm động phòng hoa chúc như tưởng tượng của nàng.
Gần bình minh, nàng tìm thấy Thương Phách trong Động Hàn Băng, thánh địa bế quan của tông môn. Nam t.ử mặc đạo bào màu đen, nhắm mắt ở trung tâm hồ băng tĩnh tu. Nàng lội nước đến giữa hồ, đè nén sự tức giận, vẻ đáng thương, bàn tay trắng nõn nhẹ khoát lên cánh tay Thương Phách, tủi hỏi: "Tối nay là đêm động phòng của chúng , đại sư vì ở đây?" Nàng mím môi, ánh mắt ngấn nước, run rẩy : "Sư đồng ý cho một đứa con thừa tự mà, ... đổi ý ?"
Thương Phách mở mắt, vẫn bình tĩnh như một: "Sư tới đúng lúc." Hắn giơ tay, lấy một vật từ túi gấm trữ vật , vật đó dài, trắng, bọc trong khăn. Hắn đưa vật đó đến mặt nàng: "Đây là một đoạn xương của ." Trong ánh mắt khó hiểu của nàng, bình thản giải thích: "Lấy một đoạn xương của và một chén m.á.u của sư , dùng đại trận Tế Minh Chủ thì sẽ đứa con thừa tự mà sư . Sư đưa xương cho Ngu trưởng lão, sẽ thế nào."
Những lời bình thản như một đòn cảnh cáo vang lên trong đầu nàng. Nàng ngờ Thương Phách sắp xếp như thế. Hắn ý định gần gũi nàng, mưu đồ của nàng còn ích lợi gì nữa?
"..." nàng hoảng loạn thêm điều gì đó, nhưng Thương Phách nhắm mắt : "Ân sư , trả xong, nhân quả hồng trần qua, giờ Tỵ đến, sẽ bắt đầu bế t.ử quan để phi thăng, sư thể rời ."
Nàng tính toán đủ điều, ngờ đến biến . như Thương Phách , trong mắt , nhân quả hồng trần hết, trong phàm trần còn gì khiến vướng bận. Nàng ngăn , bực bội c.h.ế.t nhưng gì , đành trơ mắt Thương Phách đóng cửa động băng lúc bình minh, bắt đầu bế t.ử quan.
Sau đó lâu, Ngu Anh đời.
Ba trăm năm , Thương Phách xuất quan và thành công phi thăng, lúc phi thăng, hẳn liếc nàng và Ngu Anh lấy một cái.
Lại một trăm năm , đại bá nàng dựa linh châu tu hành, cũng nghênh đón đại kiếp phi thăng. dù linh châu, đại bá nàng cũng vượt qua kiếp nạn , thiên lôi đ.á.n.h gần c.h.ế.t. Nàng linh châu thì đại bá nàng sẽ c.h.ế.t. Đại bá đối xử với nàng, bảo vật trong nhà mặc nàng lấy dùng, nhưng bao gồm chí bảo linh châu hệ Thổ. Nàng cam tâm để đại bá độc chiếm linh châu, nên khi đại bá phi thăng thất bại, trọng thương, nàng thần quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t đại bá.
Sau khi đại bá c.h.ế.t, nàng chiếm hữu linh châu, kế thừa vị trí môn chủ, bắt đầu tâm ý tu hành.
Vất vả tu hành như , mục đích chỉ hai: một là thăng tiên, hai là Thương Phách. Nàng vẫn thể buông Thương Phách xuống .
Tính cách nàng cố chấp, thứ gì thì dù thế nào cũng lấy . dù phí công sức và dùng nhiều tâm tư như , nàng vẫn thể thực sự Thương Phách, điều khiến nàng cam tâm.
Có lẽ tình cảm của nàng đối với Thương Phách ban đầu là vì hồn phách của Ngu Phong Linh, nhưng bốn trăm năm trôi qua, yêu thích đau khổ, phóng túng nhẫn nại đều là những thứ khiến ngọn lửa trong lòng nàng dâng lên, liên quan đến Ngu Phong Linh. Đây là tình cảm của riêng nàng, nếu thể gọi là tình.
Có lẽ như nàng, một khi sinh tình thì tình cảm chỉ thể theo hướng cố chấp như . Nàng quan tâm đây là cố chấp . Nàng chỉ Thương Phách, vì chỉ như thế mới thể thỏa mãn linh hồn đau đớn trống rỗng . Hơn nữa, vì , nàng đến bước , thì thể buông tha chấp niệm , nếu chẳng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ ?
Dựa linh châu tu hành thực sự thể một ngày ngàn dặm, năm trăm năm , nàng nghênh đón phi thăng kiếp. may là nàng cũng giống như đại bá, vượt qua kiếp nạn . Đến khi nhi t.ử Ngu Anh của nàng cũng thành công phi thăng, nàng mới ba đạo thiên lôi cuối cùng là thiên lôi công đức. Phàm nhân đăng tiên cần thông qua công đức thiên lôi suy tính, nhưng g.i.ế.c phụ mẫu , hai tay dính đầy m.á.u đen như nàng, thể nào phi thăng thành tiên.
Biết tin , nàng như sét đánh, đầu tiên nghi ngờ con đường từ thủ đoạn lựa chọn. nàng lập tức chặn sự nghi ngờ đó , vì phủ định con đường chính là phủ định chính . Nàng thể phủ nhận chính . Nàng tự nhủ rằng ông trời để nàng đến giờ, thành công nhiều chuyện như hẳn là ý nghĩa. Mặc dù thể thành tiên, nàng cũng là đặc biệt ông trời chọn.
Nàng lấy niềm tin.
Sau đó, nàng gặp Ôn Mật ở phàm thế. Khi về linh châu thể tạo trận pháp Tru Thần tiêu diệt Nữ Oa, m.á.u nàng sôi trào, một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu. Nàng nghĩ hiểu vì thể lấy linh châu từ tay Oánh Nam Tinh và hiểu ý nghĩa tồn tại của . Nàng cần gì dựa thiên kiếp để khảo hạch thành tiên? Tru diệt Nữ Oa mới là việc lớn nàng cần ! Khi đó, vị trí thần tiên cao quý, tuổi thọ vô tận, và cả Thần quân Thương Phách phi thăng thành Cửu Thiên Tiên, đều sẽ thuộc về nàng.
Nàng bước con đường mạo hiểm.
Lần , nàng g.i.ế.c c.h.ế.t một trăm bốn mươi bảy phàm.
Khi ánh bình minh gần ngay mắt, nàng bất ngờ rơi tuyệt cảnh.
như lời thị nữ bên cạnh , việc nàng ở phàm thế tiên giới phát hiện, trận pháp Tru Thần khó thành. Nếu thành trận pháp , khi Nữ Oa thức tỉnh, linh châu sẽ về với Nữ Oa, và nàng sẽ đối mặt với cái c.h.ế.t.
đây đầu tiên nàng đến đường cùng.
Biết vẫn thể gặp hy vọng sống?
Chỉ cần nàng dám mạo hiểm.
Nàng nắm chặt cây trâm vàng đ.â.m thủng lòng bàn tay, chảy một chút máu. Nàng nhếch môi, giơ tay lên l.i.ế.m giọt máu, đó miễn cưỡng cắm trâm tóc mai.