Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 69

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:04
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày thường nếu chuyện quan trọng thì họ sẽ dùng đến kính truyền thanh, nên Tổ Thị hề Liên Tống hủy cái kính đồng của .

Nàng cũng lời với Tịch T.ử Tự Liên Tống .

Ngày đó Tịch T.ử Tự khuyên nàng lập Phệ Cốt Chân Ngôn, ngang ngược với nàng "Chúng thử xem", nàng chợt hoảng hốt nhớ lập lời nguyền với Liên Tống. Có lẽ là vì tiểu Tổ Thị ngây thơ hiểu chuyện đời, cũng lời nguyền quan trọng thế nào, cho nên mới hứa hẹn một cách dễ dàng như . thể phủ nhận một điều, mặc dù lúc đó nàng phòng với Liên Tống, nhưng sâu trong đáy lòng, nàng gặp thấy phấn khởi. Nàng cũng bao giờ yêu thích ai như đối với .

Nàng nghĩ đến lấy ly nước bàn, lơ đãng đụng cái gương đồng lung lay sắp rớt. Và cũng chẳng để ý tới sự khác thường của nó. Tịch T.ử Tự thấy nàng thất thần thì khom lưng nhặt giúp chiếc gương đặt bàn. Không thử với ? Hắn nàng thật sâu: "Không dám cũng sợ ? Tại thử với ."

Chỉ một thoáng thất thần khiến nàng nghĩ thông nhiều chuyện, ngón tay nàng vân vê vách chén sứ, trả lời Tịch T.ử Tự: "Ngươi đoán sai , thực chẳng quan tâm thích là vì Phệ Cốt Chân Ngôn . Trước đây lập lời thề với tiểu tam lang là vì đặc biệt. Sự đặc biệt của ở chỗ duy nhất lập lời thề với , mà là duy nhất lập lời thề, ngươi hiểu ?"

Lời của nàng cực kỳ bình tĩnh, nhưng như sấm nổ bên tai Tịch T.ử Tự.

Hắn hiểu ý nàng, nghĩa là nàng lập lời thề với , vì nàng dám sợ hãi, mà đơn giản chỉ là vì nàng . Lời đả kích Tịch T.ử Tự quá lớn, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, miễn cưỡng : "Chẳng qua là một lời thề mà thôi, A Ngọc cần nghiêm túc như thế."

Tổ thị hàm hồ: " nó sẽ khiến quan hệ giữa với trở nên ràng buộc mật." Nàng ngước mắt lẳng lặng Tịch T.ử Tự: "Ta chỉ ràng buộc với tiểu tam lang thôi."

Tịch T.ử Tự khựng , lâu cũng chẳng gì.

Hoàng hôn tới, trong viện tối . Xuân Dương vốn tới đưa đèn, nhưng thấy bầu khí giữa hai , nên chỉ treo đèn gần đó.

Ngày thứ hai, Phong Tự Ngọc Môn xảy chuyện lớn... hung thú Chu Yểm nhốt gần mười ba vạn năm núi gần đó phá phong ấn hiện thế.

Chu Yểm là một trong mười đại hung thú của Hồng Hoang, mức độ hung ác của nó thể sánh ngang với Thao Thiết, Cùng Kỳ, Hỗn Độn. Cổ ngữ câu "Chu Yểm xuất, binh nhất chí"... Chu Yểm còn kèm theo tà năng "Một khi hiện thế, sẽ dẫn đến binh họa."

Hồng Sắc Thiên Khuyển từng Thái T.ử Dạ Hoa c.h.é.m g.i.ế.c cũng tà năng tương tự, chẳng qua tà năng của Hồng Sắc Thiên Khuyển chỉ thể ảnh hưởng phàm nhân, nhưng tà năng của Chu Yểm thể ảnh hưởng đến Thần Ma.

, Chu Yểm phá phong ấn ngoài, thể sẽ gây họa tứ phương, việc xảy mắt Tổ Thị, cho nên nàng thể phớt lờ .

Huống hồ, nhờ việc Chu Yểm phá phong ấn lởn vởn mặt nàng mà nàng mới nhớ một dị năng đặc biệt của nó, khéo thể giao thu phục nó giao cho Đông Hoa Đế Quân đang thiết kế trận pháp tham khảo.

đồng thời, nàng cũng quá chắc việc Chu Yểm phá ấn lúc là trùng hợp ai đó cố ý, bèn bảo Tịch T.ử Tự và Dung Dung ở trong núi bảo vệ Oánh Nam Tinh, để phòng ngừa dùng kế điệu hổ ly sơn, còn nàng thì mang theo Xuân Dương, Thiên Bộ và Sương Hòa mới từ Cô Dao về hôm qua đến núi Tiểu Thứ thu phục hung thú.

Động phủ của Chu Yểm tọa lạc đỉnh núi, cửa động cao chừng ngàn thước, thể thấy hung thú lớn, mà hơn mười dặm xung quanh thấy dấu vết của sinh vật sống nào, thể thấy thú ác. Tổ Thị lấy ba nén hương Linh Lung ném cho Sương Hòa ở cửa động, Sương Hòa dẫn thiên hỏa cao một trượng đốt lên, đưa chúng nó trong cửa động, qua một bên.

Ngọn lửa lớn bốc lên, hương Linh Lung mô phỏng khí tức của danh thú Hồng Hoang Thú tản mùi Quỳ Ngưu, mùi vị nồng, khiến Sương Hòa lùi một bước, nhưng Xuân Dương, Thiên Bộ hai định, im quan sát cửa động chờ Chu Yểm tìm đến.

Sương Hòa hắt xì một cái, bịt mũi thì thầm: "Hương Linh Lung tác dụng đây? Có thể dụ Chu Yểm thú ngoài ?"

Thiên Bộ theo Tam điện hạ nên nhiều sách, là văn hóa nhất trong ba , thì trả lời: "Trong cuốn "Hồng Hoang Dị Thú Khảo" ghi Chu Yểm ý thức lãnh địa mạnh, một khi dị thú bước lãnh địa của nó, nó sẽ lập tức chọc giận, dù đang gì cũng sẽ buông xuống đuổi kẻ xâm lược ."

Xuân Dương liên tục gật đầu, bội phục Thiên Bộ, nghi ngờ Sương Hòa: "Thần sứ sinh ở thời Hồng Hoang, cũng coi như là cùng thời với hung thú Chu Yểm. Sao tập tính của nó?"

Sương Hòa hừ hừ: "Vậy ngươi và Thái t.ử Dạ Hoa Cửu Trùng Thiên còn sinh cùng thời đại kìa, cũng thấy ngươi hiểu rõ Thái t.ử Dạ Hoa."

Xuân Dương quả thực hiểu rõ Thái t.ử Dạ Hoa, chặn đến thể gì.

Ba đang chuyện phiếm, thì chợt cảm thấy rung động chân, lập tức ngậm miệng trốn sang bụi cây hai bên động để núp . Cùng lúc đó, tiếng bước chân của cự thú vang lên. Cự thú chậm rãi nhanh, nhưng mỗi bước đều khiến cỏ cây rung động.

Chu Yểm là đang dọa kẻ xâm phạm.

Nếu kẻ xâm phạm yếu đuối thì lúc lẽ dọa đến bỏ trốn mất dạng. mấy ở cửa động vẫn lùi bước. Tổ Thị khẽ giơ tay lên, lập tức gió thổi tới, hương Linh Lung ở cửa động đốt nhanh hơn, mùi Quỳ Ngưu cũng nồng hơn, giống như ngoài động thực sự một con Quỳ Ngưu càn rỡ sợ khiêu khích đang uy h.i.ế.p Chu Yểm . Hiển nhiên Chu Yểm cũng hiểu như thế, giận tím mặt, trong động truyền đến một tiếng gào thét, Chu Yểm chạy trốn, cả đỉnh núi đều đang rung động, giống như nó là một mặt trống, đang trọng kiếm gõ lên .

Rất nhanh, cự thú giống như con vượn khổng lồ xuất hiện ở cửa động, phát hiện mùi của Quỳ Ngưu phát từ ba nén hương thì sửng sốt. Trong lúc nó sửng sốt thì một mũi tên lao về phía nó. Chu Yểm giương móng vuốt vỗ một cái, đập nát mũi tên ánh sáng , nhưng ngọn lửa tóe khi mũi tên ánh sáng vỡ vụn khiến một nắm da lông của nó hói . Chu Yểm thích chưng diện, chợt cảm thấy sỉ nhục, ngẩng đầu về phía mũi tên ánh sáng, đôi mắt khổng lồ bắt vị nữ thần cầm cự cung đang nhẹ nhàng trong mây, mới hiểu là ai đang khiêu khích . Chu Yểm khẽ nhún vai, giang cánh , rống lên một tiếng giận dữ, vọt thẳng về phía nữ thần trung.

Tốc độ của Chu Yểm nhanh, thoáng cái đến gần Tổ Thị, giơ móng vuốt sắc bén . Hung thú tự thần lực, móng vuốt sắc bén tỏa lôi điện màu lam, nhác thấy nó sắp rơi Tổ Thị, Tổ Thị trốn, nhưng ngẫm nên cho nó chút cảm giác thành tựu từ đầu, bèn ngừng tránh xoay nghênh đón. Lôi điện liền đ.á.n.h cung Hoài Thứ. Sức phá hoại của Lôi điện thần lực biến mất hơn phân nửa, nửa còn ép Tổ Thị lùi phía .

Tổ Thị lui thật xa, Chu Yểm cho rằng Tổ Thị địch thì vui mặt, lập tức thừa thắng xông lên. đây chỉ là kế điệu hổ ly sơn của Tổ Thị. Khi một một thú đều rời xa cửa động, ba Sương Hòa đang ẩn nấp bên cạnh động lập tức xông bày trận theo phương pháp của Tổ Thị dạy.

Phong bế cửa động, là chặn đường lui của Chu Yểm. Phải Chu Yểm thú một tập tính... thích đào động, hang động của nó giống như một mê cung. Nếu như phát hiện đ.á.n.h Tổ Thị, thì chắc chắn sẽ trốn động, đó họ bắt nó thì còn khó hơn lên trời, cũng cực kỳ nguy hiểm. Tổ Thị ý bắt sống Chu Yểm, cho nên xảy chuyện , bèn dùng kế lừa nó khỏi động, giả bộ đ.á.n.h bại để dẫn nó , tiếp đó ba Sương Hòa sẽ nhân cơ hội bày trận phong động. Chỉ cần Chu Yểm thể trở về hang ổ giống như mê cung của nó, thì việc bắt sống nó cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Trước ngọn núi, Tổ Thị một kiềm chế Chu Yểm, động thú phía núi, ba Sương Hòa cũng dám lười biếng. kết một phong ấn vững chắc dễ dàng, ba chảy mồ hôi ròng ròng, tốn nhiều thời gian, thấy sắp xong thì phía chân trời đột nhiên xuất hiện mây dày.

Mây mù cuồn cuộn đến, trong khoảnh khắc nhuộm tối một nửa bầu trời, thì trong mây mù sấm sét vang vọng khắp trời đất. Biến cố bất ngờ khiến Sương Hòa và Xuân Dương trở tay kịp, họ nhíu mày lên bầu trời, vẻ mặt lo âu. Thiên Bộ chằm chằm mây mù, nhưng mặt chẳng đổi. Theo tiếng sấm gấp gáp chấn động lòng , một con rồng chợt xuất hiện trong đám mây dày, tiếp đó, một con rồng bạc khổng lồ chui khỏi tầng mây đen kịt, để hộ chân hoa mỹ. Thiên Bộ thở phào nhẹ nhõm: "Không , địch, là Tam điện hạ." Lại về phía Sương Hòa, Xuân Dương, nhắc nhở bọn họ: "Còn thiếu chút ấn nữa thôi, chúng tranh thủ thời gian." Hai thì mau chóng thu sự chú ý .

Trong sấm sét vang dội, Tổ Thị và Chu Yểm từ núi đ.á.n.h về núi. Lúc đ.á.n.h với Chu Yểm, Tổ Thị ngừng phòng thủ, nếu thì giả dối, nàng cũng sẽ tìm cơ hội chủ động công kích, vả còn sử dụng chiêu thức xảo quyệt khiến Chu Yểm dám lơ là, bởi mặc dù về tới núi nhưng Chu Yểm chẳng hề chú ý tới Sương Hòa.

Giữa trung, Chu Yểm há mồm phun lửa, dùng nghiệp hỏa công kích Tổ Thị. Mà Tổ Thị khi thấy trận pháp động thú thành công thì khẽ cầm cung tên ánh sáng trong tay lên định chơi thật. Giống như lúc đ.á.n.h với Đằng yêu ở Tỏa Yêu Tháp, mấy né tránh, nàng dùng bộ pháp vẽ thành một tấm bùa chú Thất tinh, nghiêng tránh né nghiệp hỏa , cũng quên tạo một bước cuối cùng. Chỉ vàng lập tức viền kín bùa chú . Bùa Thất tinh bay lên giữa trung, tỏa ánh sáng chói mắt.

Chỉ cần Tổ Thị lấy cung Hoài Thứ b.ắ.n một mũi tên thì tình thế giữa nàng và Chu Yểm thể lập tức nghịch chuyển.

Tổ Thị tất nhiên là tính toán, nhưng nghiệp hỏa trong miệng Chu Yểm vẫn tắt, ngừng truy kích nàng, khiến nàng giống như đang ở thế động và bắt nạt . Ngay khi Tổ Thị hạ thắt lưng tránh né một đám nghiệp hỏa phun đến, trở đáp tên cung thì trong tiếng sấm nặng nề giữa trung truyện đến tiếng rồng ngâm.

Tiếng rồng ngâm xuyên qua bầu trời, uy thế bức , mà tiếng ngâm giữa tầng mây vẫn dứt, rồng bạc bay đến như ánh sáng, gia nhập trấn đánh. Móng rồng sắc bén đảo qua Chu Yểm đang phun lửa, nghiệp hỏa thô bạo chợt đóng băng, Chu Yểm long khí chấn lui về phía mấy bước, trong mắt toát sợ hãi.

Loại sinh vật như rồng một khi nghiêm túc săn g.i.ế.c thì đều đáng sợ.

Tổ Thị nhân lúc rồng bạc vung trảo giáo huấn Chu Yểm thì khẽ lui về phía mấy bước.

Sau khi đuổi Chu Yếm , rồng bạc đầu, đôi mắt hổ phách xinh lạnh như băng đột nhiên đối diện với nàng, tim Tổ Thị đập thình thịch, lập tức nhận đây là ai.

Tiểu tam lang.

Từ sừng đến vảy đến chân rồng đều là một màu trắng bạc, chứa chút tạp sắc, xung quanh hiện ánh sáng hoa mỹ, sạch sẽ như ánh trăng, nhưng sáng hơn cả ánh trăng, dịu dàng như ngọc, nhưng lạnh lẽo hơn ngọc. Đây là một con thần long xinh mà uy nghiêm. Tổ Thị ngạc nhiên vẻ , thất thần.

Cách đó hơn mấy trượng, Chu Yểm mặc dù chỉ đ.á.n.h với Thần Long một chiêu thôi, nhưng thể nhận thức sự mạnh mẽ và lạnh lẽo của đối phương. Nếu đối thủ là thần nữ hoặc chỉ là thần long , nó sẽ lùi bước, nhưng xem xét thời thế lúc , nó tự tin thể đồng thời thắng cả hai , đến tự tin đ.á.n.h ngang tay cũng . Chu Yểm cảm thấy e ngại, tức giận gầm nhẹ một tiếng, xoay bỏ chạy. Rồng bạc lập tức đầu đuổi theo.

Thành quả nửa ngày của đám Sương Hòa cuối cùng cũng phát huy công dụng. Cửa động chợt lóe ánh sáng vàng, một tấm bình phong khổng lồ dừng lên, hình cự thú Chu Yểm đụng bình phong khổng lồ , xung lực khiến động thú chấn động, nhưng tấm bình phong màu vàng chẳng hề nhúc nhích.

Chu Yểm thể tin , đầu cự long đang đuổi theo, chỉ thể bước nghênh chiến. Chu Yểm giỏi hỏa công, nhưng hỏa công Thủy Thần, mặc dù ngọn lửa phun đ.á.n.h trúng rồng bạc, nhưng nó vẫn chẳng hề hấn gì, thể tùy ý vây quanh . Chu Yểm khỏi thấy sợ hãi, thấy nó sợ hãi thì rồng bạc cũng nghiêm túc công kích nó nữa, ngạo mạn đùa giỡn, thưởng thức sự khuất nhục và phẫn nộ của nó giống như mèo vờn chuột .

Chung quy vẫn m.á.u của dị thú Hồng hoang, Chu Yểm khó mà khuất nhục, giương cánh lên, chủ động bay đến gần rồng bạc, giơ móng vuốt lên, dùng móng vuốt chặt đứt xương rồng. rồng bạc phản ứng nhanh, chỉ vẫy đuôi mấy cái rồng lui phía mấy trượng, lôi điện sức phá hoại mạnh của Chu Yểm chỉ thể sượt qua bờm lông lưng rồng. Rồng bạc thoáng qua cái bờm lôi điện lực thương, nghiêng đầu, ngạc nhiên tài năng của đối thú.

khi phát hiện lôi điện thể đả thương cự long thì Chu Yểm chợt lòng tin, giương móng tái chiến. Không ngờ cự long đột nhiên mở miệng, một tiếng rồng ngâm dẫn thiên lôi đến, ba tia sấm chớp màu tím đ.á.n.h thẳng về phía Chu Yểm, Chu Yểm vội né tránh. Lại nhưng né đến bên cạnh Xuân Dương ẩn nấp ở cạnh bên quan sát trận chiến, còn đưa lưng về phía Xuân Dương. Xuân Dương cảm thấy đây là cơ hội, bèn bay lên giơ kiếm đ.á.n.h lén Chu Yểm từ phía . Xuân Dương là đối thủ của Chu Yểm, Chu Yểm thậm chí còn chẳng né công kích của nàng. Yêu kiếm đ.â.m lưng Chu Yểm, nhưng thể xuyên qua da lông như thiết giáp , còn nàng thì Chu Yểm túm lấy. Lúc thấy móng vuốt cào xuống, Xuân Dương nghĩ c.h.ế.t cũng trọng thương, thì cự long bỗng dưng gào thét, giáng ba tia sấm chớp xuống. Chu Yểm chẳng thể phân tâm đ.á.n.h Xuân Dương, Sương Hòa bèn bước lên cứu nàng .

Bởi vì biến cố chen nên rồng bạc cảm thấy nên đ.á.n.h nhanh thắng nhanh mới , nó bỏ tư thế nhàn nhã , hành động dứt khoát, nhân lúc Chu Yểm tránh né t.ử lôi, lấy tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai quấn lấy nó. Chu Yểm giương móng giãy dụa, thứ hai cùng lôi điện công kích, nhưng ngờ rồng bạc cũng tuôn lôi điện màu lam đ.á.n.h với Chu Yểm.

Một chiêu , một rồng một vượn vẫn thương, cửa Thú Động gần đó sụp đổ, ấn phong bế cửa động cũng lung lay chực đổ.

Cũng cảm thấy đ.á.n.h bên ngoài sẽ gây tổn thương cho vô tội , mà thần long chợt dừng , kiên nhẫn vẫy đuôi, quấn lấy Chu Yểm, dứt khoát phá tan phong ấn hang động của Chu Yểm.

Một rồng một vượn đột nhiên biến mất ở cửa động.

Sương Hòa cảm thấy và Xuân Dương thể giúp , sẽ cản trở, thấy rồng bạc quấn lấy con vượn khổng lồ thì lập tức theo. Không ngờ động sóng lớn đ.á.n.h , chợt phát hiện hang động trở thành một vùng nước lũ. Chẳng qua sóng nước chảy trong động tự tại, cũng ngừng tràn ngoài.

Sương Hòa ngây , tin xông , thấy ánh sáng vàng hiện lên, là Tổ Thị từ khi Liên Tống cướp chiến trường lui xuống, đợi ở một gốc cây lá yên lặng quan sát trận chiến xuất hiện ở bên cạnh . Tổ Thị đưa tay ngăn cản : "Một tiểu tam lang là , và ngươi đó chỉ tổ khiến phân tâm thôi." Nàng .

Nữ thần thu thần cung ngay ngắn ở cửa động, bàn tay như ngọc thò khỏi tay áo, đầu ngón tay trắng nõn ngưng tụ quang ấn màu vàng mỏng, quang ấn chạm sóng nước trong động lập tức hóa thành sợi quang. Ngàn vạn sợi ánh sáng như rắn bơi theo dòng nước tràn trong động, Tổ Thị nhắm mắt . Đó là ánh sáng nguyên sơ của nàng, nó thể giúp nàng cảm ứng năng lượng của Liên Tống, chỉ sợ lỡ như tiểu tam lang để ý sẽ Chu Yểm lợi dụng sơ hở, nếu gặp nguy hiểm thì nàng cũng thể kịp thời cứu.

Chẳng qua mấy Sương Hòa bản lĩnh , trong động chuyện gì, nhưng thể suy đoán từ vùng núi run rẩy chân... Chu Yểm hẳn là thể tìm cơ hội đào tẩu, một rồng một vượn lẽ đang kịch liệt đ.á.n.h ở sâu trong động thú.

Xuân Dương thương nhẹ, Thiên Bộ đỡ lấy. Nàng nghi ngờ hỏi Thiên Bộ: "Sao Tam điện hạ hóa hình rồng? Ta Tam điện hạ dễ hóa hình rồng, là đại sự của trời đất thì mới hiện hình dáng thần long. Chỉ một con thú Chu Yểm, đáng để như thế chứ?"

Thiên Bộ : "Theo lý... đúng là như thế." Nhíu mày đoán: "Chẳng lẽ hung thú Chu Yểm mang bí ẩn hồng hoang gì đó, cũng dễ dàng hàng phục?"

Một giọng mềm mại vang lên lưng bọn họ: "Tiên t.ử nghĩ nhiều ."

Xuân Dương và Thiên Bộ đồng loạt đầu , thấy Tịch T.ử Tự vốn nên canh giữ ở Phong Tự Ngọc Môn dẫn theo Dung Dung và một nữ t.ử áo trắng từ đến, là nữ t.ử .

Nữ t.ử thấy hai đều về phía nàng, thì dừng bước: "Thượng Thần Chiết Nhan Tam điện hạ gần đây thường hóa long hình, là bởi vì phóng túng tâm g.i.ế.c chóc. Tướng thần long là tướng sức phá hoại lớn nhất trong ba mươi hai hóa tướng của Tam điện hạ, vì tương hợp với tâm g.i.ế.c chóc cho nên mới sinh ý thích g.i.ế.c chóc, sẽ theo bản năng lựa chọn hóa tướng ." Lại : "Ta và thần quân Thương Phách theo Tam điện hạ trở Phong Tự Ngọc Môn, đang gặp mấy Ma tộc đến hại thần sứ Nam Tinh, lúc giải quyết mấy Ma tộc thấy máu, hẳn là m.á.u kích thích, chư vị ở đây săn đuổi Chu Yểm, sát tâm kích thích, cho nên hóa thành hình rồng."

Thiên Bộ khẽ chấn động: "Sát tâm?"

Nữ t.ử áo trắng gật đầu.

Nữ t.ử áo trắng là Oánh Thiên Hạ.

Oánh Thiên Hạ đ.á.n.h giá Thiên Bộ và Xuân Dương. Nàng nhận Thiên Bộ, cũng nhận Xuân Dương là Địch Cơ bắt nạt hơn hai tháng ở Thiên Hoa Thịnh Điển. Sau khi Thiên Hoa thịnh điển kết thúc, mặc dù nàng rời khỏi Cửu Trùng Thiên, nhưng từ trong thư Tri Hạc công chúa rằng lâu tại Cửu Trùng Thiên sóng gió xảy . Nghe Tham Lang Tinh Quân vẫn đang lùng bắt nàng.

Oánh Thiên Hạ Cốt Dung và Tịch T.ử Tự bên cạnh, chỉ cảm thấy hôm nay mấy cuộc gặp gỡ ly kỳ. Đầu tiên gặp tổ tông sống của Yêu Tộc, thần sứ Nam Tinh ở Phong Tự Ngọc Môn, lúc đó hai vị đang cạnh giữ bên cạnh Oánh Nam Tinh... một từng ở trong Thiên Hoa Thịnh Điển giúp Địch Cơ, phận bí ẩn, một là giọng nàng từ trong kính truyền thanh của Tam điện hạ, hình như là tình địch của Tam điện hạ. Phải , Oánh Thiên Hạ cảm thấy nhóm hai đủ kỳ lạ , thế mà lúc nàng còn thấy Địch Cơ.

Oánh Thiên Hạ suy nghĩ nhanh, nhưng nàng còn kịp nghĩ đầu mối thì tiên nữ áo vàng xoay lưng với họ cách đó xa hỏi: "Sao sinh sát tâm? Tiểu tam lang thế?"

Bởi vì mới cách đây lâu, Oánh Thiên Hạ lập tức nhận , đây là giọng của nữ t.ử trong gương truyền thanh. Là nữ t.ử khiến Tam điện hạ nhập tình chấp.

Oánh Thiên Hạ bỗng dưng ngẩng đầu, về phía nữ tử.

Nữ tiên .

Sau khi thấy rõ khuôn mặt nữ tử, đồng t.ử Oánh Thiên Hạ khỏi co rụt . Một soi mói như nàng cũng thể thừa nhận, đây quả thực là một khuôn mặt hiếm . Gương mặt khiến nàng sửng sốt một lát, đó nàng mới chú ý tới trang phục của nữ tử... trâm cài Kim ti hoa đặt lên mái tóc đen, bên lông mày điểm một hạt châu tỏa ánh sáng vàng. Cách trang điểm quá đặc biệt, khiến nàn chợt nhớ tới nữ tiên là ai.

Nàng từng gặp , nàng là Dung Dung gọi là chủ thượng trong Thiên Hoa thịnh điển, là nữ áo vàng biến thạch đình thành bột mịn trong nháy mắt khiến chúng thần kinh sợ. Chỉ là khi đó nàng đeo mặt nạ che mặt. Lúc đó Tri Hạc còn đoán nàng xưng là chủ thượng, tuổi tác hẳn là lớn. ai ngờ , tấm mặt nạ là dung nhan thiếu nữ xinh như thế.

Oánh Thiên Hạ cũng để ý thấy nàng gọi Liên Tống là tiểu tam lang. Khắp bốn bể tám cõi , ai đủ tư cách gọi Tam điện hạ như thế chứ.

Nữ t.ử tay tấc sắt, qua xinh yếu đuối, nhưng cẩn thận quan sát, thể phát hiện bên trong nàng ẩn chứa khí thế mạnh. Oánh Thiên Hạ chấn động, nàng đoán phận nữ tiên .

Oánh Thiên Hạ đè nén sự khiếp sợ trong lòng, cố gắng khiến bình tĩnh, cân nhắc trả lời: "Tam điện hạ từng bệnh, nhưng cũng bệnh nặng gì, sát tâm... là di chứng của bệnh ."

Lông mày nữ t.ử nơi nhíu , gì.

Sương Hòa chằm chằm Oánh Thiên Hạ, đột nhiên : "Hình như từng gặp ngươi , nhưng nhớ gặp ở , ngươi là ai?"

Oánh Thiên Hạ nhớ gặp Sương Hòa ở , là trong Thiên Hoa Thịnh Điển , nàng khẽ gật đầu: "Thần Quân lẽ gặp ở trong Thiên Hoa Thịnh Điển." Nói: "Ta là Yêu tộc chủ Oánh Thiên Hạ, cũng là thầy t.h.u.ố.c ở Thập lý Đào Lâm, phụng mệnh Thượng Thần Chiết Nhan theo Tam điện hạ và thần quân Thương Phách đến Phong Tự Ngọc Môn, lúc đến Phong Tự Ngọc Môn gặp Ma tộc xâm phạm, nên vẫn thi lễ với chư vị." Nói xong hành lễ với Tổ Thị, Sương Hòa, cũng nghiêng hành lễ với Tịch T.ử Tự và Cốt Dung, về phía Thiên Bộ: "Trong chư vị ở đây, chỉ mỗi tiên t.ử Thiên Bộ, thể mời Thiên Bộ tiên t.ử giới thiệu cho một hai ."

Thái độ của nàng tự nhiên hào phóng, khiến sinh hảo cảm, Thiên Bộ bèn giao Xuân Dương cho Tịch T.ử Tự, lượt giới thiệu phận của mấy với Oánh Thiên Hạ. Khi giới thiệu đến Tổ Thị, mặt mày Oánh Thiên Hạ nhúc nhích, thầm nghĩ quả nhiên như thế, bước lên bái một cái, bổ sung một đại lễ. Đến đây nàng mới hiểu vì Thượng Thần Chiết Nhan kêu nàng lập Phệ Cốt Chân Ngôn. Sau khi thấy những , nàng chuyện nàng đối mặt tiếp theo là bí mật thể với ngoài. Mặc dù đó là bí mật gì, nhưng Oánh Thiên Hạ vẫn âm thầm thấy sợ hãi.

Mấy xong, Sương Hòa đột nhiên nhớ tới một chuyện, biến sắc: "Nếu như Oánh quận chúa , Tam hoàng t.ử ôm sát tâm đến, Chu Yểm sẽ sống nổi ?"

Vậy thì Chu Yểm sẽ tác dụng với tôn thượng ?

Tổ Thị nữa đưa ánh sáng nguyên sơ trong động thăm dò: "Tiểu tam lang thông minh trí tuệ, thú Chu Yểm thực lực kém nhiều, cũng đến g.i.ế.c nó mà dùng nó." Quay với Sương Hòa: "Yên tâm , tiểu tam lang sẽ g.i.ế.c nó."

Sương Hòa lập tức phản bác: "Bình thường Tam hoàng t.ử là sẽ g.i.ế.c nó, nhưng bệnh, phóng túng sát tâm ?" Lại hỏi Oánh Thiên Hạ: "Ngươi là thầy thuốc, ngươi cảm thấy lúc đối mặt với thú Chu Yểm, thì lý trí chiến thắng sát tâm chiến thắng?"

Oánh Thiên Hạ sửng sốt, nàng quả thực đoán .

lúc , trong động truyền đến một tiếng thét dài, là giọng của thú Chu Yểm. Tiếng thét dài thể hiện sự đau đớn vô tận, ngay đó, vùng núi chân bọn họ bình rung động, nước lũ trong động cũng cấp tốc rút lui, chảy về , khiến nghi ngờ .

Tổ Thị giơ tay thu ánh sáng nguyên sơ: "Kết thúc ." Nàng Sương Hòa: "Ngươi lo lắng cũng lý." Dừng một chút: "Tiểu tam lang hẳn là , xem thử. Hang động sâu dài, hẳn là cần chút thời gian, các ngươi về Phong Tự Ngọc Môn , gặp tiểu tam lang sẽ về với ." Giọng mặc dù nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng ai dám trái .

Động của Chu Yểm quả thực rộng sâu. Thiếu Quán từng núi Tiểu Thứ quá nhiều bạch ngọc, bảy trăm bảy mươi dặm động của Chu Yểm đều từ bạch ngọc, khiến thán phục. Tổ Thị lướt trong động, thấy một miếng ngọc nào. Thủy tinh như băng bao phủ bộ hang động, tất nhiên cũng lấp luôn cả bạch ngọc.

Giống như mê cung, hang động của Chu Yểm rắc rối, tổng cộng bảy trăm bảy mươi dặm, ở trong đó cho dù lạc đường, thì mất cả ngày cũng chắc hết những động . Chẳng qua một rồng một vượn đ.á.n.h kịch liệt, phá hủy hết một nửa mê cung , nửa đoạn đầu - ba trăm dặm động san thành bình địa. Tổ thị thẳng một đường đến chỗ một rồng một vượn đ.á.n.h , thấy thú Chu Yểm ngã mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-69.html.]

Hung thú đầu trắng chân đỏ hấp hối, một sợi xích băng lớn khóa chặt ở trong hang động, thể nhúc nhích, chẳng qua cũng thương nặng lắm. Tiểu tam lang quả nhiên tâm ý của nàng, Tổ Thị nghĩ, nhưng mà đang ở ?

Nàng đưa mắt mấy chục hang động hủy ở sâu trong động thú.

Men theo móng rồng về phía , mất tầm một khắc thì thấy một cây cầu bằng ở cuối hang động, đầu bên cầu băng nối liền với một hòn đảo nổi.

Trên đảo nổi sương mù dày đặc, thấy rõ cảnh đảo, nhưng Tổ Thị cảm giác.

Nàng tung nhảy đến cẩu băng, đẩy sương mù , hồ băng xuất hiện ở mắt.

Nam t.ử áo trắng giống như đang dưỡng thương ở giữa hồ băng Liên Tống, thì là ai?

Hang động xa xôi , bởi vì sâu trong lòng đất thấy mặt trăng mặt trời, cho nên sáng sủa lắm. Thêm nữa, vật trong động đều Tam hoàng t.ử mắc chứng sạch sẽ bọc một tầng băng, đến nỗi các tiểu cảnh m.ô.n.g lung xinh , mà nam t.ử tĩnh tọa ở trong hồ băng bây giờ, tựa như một bức họa.

Tổ thị lên tiếng quấy rầy bức họa , nhẹ nhàng bay xuống mặt nam tử.

Váy lụa mỏng xếp chồng lên rơi trong nước, đuôi váy màu vàng nhạt lay động mặt hồ, giống như một đóa hoa xinh trong nước. Nàng quan tâm quần áo ướt, chỉ cúi chớp mắt nam t.ử mắt.

Nửa nam t.ử ngâm trong hồ băng, áo quần cũng tổn hại, thể thấy ngoại thương nghiêm trọng gì. Chỉ là... Trong hồ là băng trôi, thấy lạnh, nhưng Tổ Thị ở trong hồ cảm thấy nước xung quanh ấm áp, điều hiển nhiên tầm thường. Chỉ trong nháy mắt, nàng vội vàng nắm tay nam tử.

Da thịt chạm , quả thực nóng. Nàng lắp bắp, nhỏ giọng : "Tiểu tam lang." Nam t.ử hề động đậy, giống như là mệt mỏi ngủ . Nàng nhíu mày giơ tay, hai ngón tay khép đặt lên giữa mày thăm dò thần hồn , ngờ ngón tay chạm đến giữa mày thì cổ tay nắm .

Nam t.ử mở mắt, đôi mắt màu hổ phách giống như một dòng suối sâu thẳm, phản chiếu bóng dáng của nàng.

Tổ Thị giật : "Ngươi... tỉnh ?" Ngẫm nghĩ, tỉnh thì càng , hỏi : "Sao ngươi nóng thế?"

Cánh tay thon dài của nam t.ử ôm lấy eo nàng, nàng bỗng dưng ngã xuống.

Bên họ là một tảng băng khổng lồ. Nam t.ử vốn tảng băng , còn nàng thì mặt cúi . Dưới tư thế như , nàng cao hơn . lúc nàng ngã đùi , biến thành cúi đầu nàng.

"Tại tới đây?" Hắn trả lời câu hỏi của nàng, mà hỏi ngược .

"Lúc lo ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t thú Chu Yểm , nhưng bây giờ." Nàng nhíu mày, trong mắt chứa đầy sầu lo, đặt tay lên vai : "Là vì lo cho ngươi." Bàn tay dời xuống, lòng bàn tay dán sát lưng , cách một lớp quần áo nàng vẫn cảm thấy nóng bỏng, nhưng mặt nam t.ử trắng bệch, chứng minh thương mà sốt cao. Trái tim Tổ Thị bỗng dưng chùng xuống, hỏi : "Tại nóng như , rốt cuộc là chuyện gì xảy ?"

Nam t.ử vẫn trả lời nàng, chỉ sâu mắt nàng, màu hổ phách trong mắt như là hàm chứa nhiều cảm xúc, giống như chẳng gì, cuối cùng hỏi nàng: "Muốn giúp ?"

Không đợi nàng trả lời, bàn tay ôm eo nàng đột nhiên buông . Rồi đó, bàn tay dán sát n.g.ự.c nàng. Giữa bọn họ từng nhiều thời khắc gần gũi, nhưng sự mập mờ lôi kéo giữa hai đều là tự nhiên chừng mực. giờ phút , động tác của nam t.ử cực kỳ đột ngột. Tổ Thị dự cảm chuyện gì sắp sửa trật đường ray, trái tim đập như trống, há miệng: "Ngươi..."

Nam t.ử giống như cảm nhận tiếng tim đập kịch liệt lòng bàn tay , ánh mắt của nàng, thản nhiên : "Không ở nơi khắc một lời thề với khác ư, còn lo lắng cho nữa?"

Hắn rõ ràng, Tổ Thị sửng sốt, chợt hiểu : "Kính truyền thanh. Ngươi thấy lời và Tịch T.ử Tự ngày đó ?"

Hắn mắt điếc tai ngơ với câu hỏi của nàng, tới gần nàng, tự hỏi: "Vậy nàng nảy ý gần gũi với ?" Hắn kỹ nàng, đáy mắt lạnh như băng, nếu kỹ, thể thấy trong đó ẩn giấu sương mù và tức giận.

Tổ Thị cảm nhận sự tức giận của nam tử, nàng vội hồi tưởng những gì với Tịch T.ử Tự hôm đó, hiểu lầm: "Có ngươi..." Nàng hỏi.

thấy lời nàng với Tịch T.ử Tự , kết quả mới ba chữ chặn miệng. Nam t.ử hôn lên môi nàng, nuốt những lời hết của nàng.

Hắn thực sự tức giận. Phản ứng đầu tiên của Tổ Thị là thế. Bởi vì nụ hôn quả thực quá hung dữ. Hắn tùy ý xâm chiếm khoang miệng nàng, giống như cố ý cho nàng cảm thấy sự phẫn nộ, tựa như đây là một cuộc chiến tranh, mà nàng là là kẻ địch mà chinh phục. Môi của nàng mút đến tê dại, thở nổi, theo bản năng giãy dụa, động tác lập tức kích thích đến , đó trời đất như cuồng, nàng còn kịp nhận đó là chuyện gì đè lên tảng băng. Tư thế càng thuận tiện cho giam cầm nàng. Hắn cầm hai tay nàng kéo lên đỉnh đầu, đầu gối đẩy giữa đùi nàng, giống như đóng đinh nàng tảng băng trôi, tiếp tục hôn nàng, xâm chiếm nàng.

Nàng thật sự là thở nổi, nhịn mà c.ắ.n môi của , dùng sức lực khiến đau. Hắn cuối cùng cũng ngừng , khẽ buông nàng nghiêng đầu, kinh hãi mơ hồ, mờ mịt, hỏi : "Tiểu tam lang ngươi..."

Lại một nữa, để nàng hỏi, mặc dù hết hôn nhưng môi vẫn dán ở khóe miệng nàng: "Không lo lắng , là giúp ?"

Nàng run lên, tỉnh táo , suy nghĩ gì đó mở to hai mắt: "Nóng thế , ngươi trúng mê dược... hoặc là tình độc ?"

Không mê d.ư.ợ.c cũng tình độc. thế thực sự là vì Chu Yểm. Sát tâm nổi lên, đồ đao tế xuất, còn bắt sống Chu Yểm cho nàng mà thể thu đao về vỏ, áp chế sát tâm, d.ụ.c vọng trong thỏa mãn, hậu quả là khiến đầu óc rung chuyển, m.á.u nóng sôi trào. Vốn chỉ cần ngâm trong hồ băng mấy canh giờ là , nhưng nàng chẳng sống c.h.ế.t bước đến cạnh . Sát tâm và d.ụ.c vọng xâm chiếm chợt sinh sôi nảy nở. Lúc nàng lo lắng cầm tay , sát tâm và d.ụ.c vọng quấn quanh trong lòng đều chuyển thành d.ụ.c vọng cướp đoạt, huyết nhiệt sôi trào khiến chỉ chiếm đoạt nàng.

Nếu như là đây thì tất nhiên thể khắc chế , nhưng lúc cảm thấy phóng túng những d.ụ.c vọng thì vấn đề gì. Nàng vốn là của , nên thuộc về . Có lẽ sẽ khiến nàng sợ hãi, chán ghét, càng lẽ nàng... trong lòng nàng sẽ khác. Điều khiến tức giận, nhưng tức giận thì ? Cho dù như thế, thể bắt nàng, trói nàng, nàng.

mà, vẻ như nàng hề ghét, cũng chẳng sợ hãi.

Thật .

"Là Chu Yểm ?" Nàng vẫn nguy hiểm hỏi tiếp.

Hắn trả lời nàng, chỉ tiếp tục hôn nàng. Nụ hôn nhẹ nhàng rơi khóe môi của nàng, nàng nhỏ giọng hít sâu, ngửa đầu, tránh môi của , vẻ chuyện đắn với : "Tiểu, tiểu tam lang, là độc của Chu Yểm ?" Hơi thở của nàng bất , nhưng vẫn kiên trì hỏi, hỏi, nghi ngờ, nhíu mày, trong sự triền miên của gian nan mở miệng: " Chu Yểm bản lĩnh khiến trúng độc ?"

Sự né tránh của nàng khiến vui, lời chất vấn cũng khiến vui. Hắn rũ mắt nàng, giơ ngón tay cố ý xoa đôi môi đỏ bừng vì hôn của nàng: "Không giúp nữa ?" Ánh mắt lạnh lẽo: "Là vì Tịch T.ử Tự ư? Là vì lập Phệ Cốt Chân Ngôn với , nàng thích , vì thế đặt ở vị trí đầu tiên nữa ?" Nói xong hôn lên môi nàng, c.ắ.n nàng một cái.

Tổ Thị rên lên. Hiểu ý của nam t.ử thì chợt thấy buồn .

Nam t.ử cũng c.ắ.n đau nàng, nên buông nàng một chút, nàng cuối cũng thể câu cắt ngang nãy giờ: "Ngươi bậy bạ cái gì thế, lập Phệ Cốt Chân Ngôn với Tịch T.ử Tự!"

Thấy nam t.ử sửng sốt, nàng kìm lòng mím môi, quên môi vẫn còn đau, rên lên một tiếng: "Cũng giúp ngươi." Nàng .

Nói xong mới thấy thẹn thùng, lông mi như như cánh bướm run rẩy, nàng rũ mắt, hai gò má ửng đỏ, chợt dám mặt nam tử.

Vừa , đầu tiên hỏi nàng giúp , thật nàng kịp hiểu ý của . Cho đến khi hôn nàng, dây dưa với nàng, nàng ngạc nhiên khiếp sợ, cuối cùng cũng hiểu ẩn ý trong từ "giúp " là gì. Sau khi hiểu rõ ẩn ý , nàng hoảng loạn, nhưng nhanh trấn định . Nàng sự bối rối đó vì nàng từ chối kháng cự, nàng bối rối chỉ vì nàng chuẩn .

Có lẽ bởi vì nàng là một vị thần tương lai, từ khi ở bên cạnh Liên Tống chỉ mong cầu ở bên , nghĩ đến một ngày hai họ sẽ như thế, cho nên đối mặt với việc vượt rào bất thình lình , nàng cảm thấy kinh ngạc, còn . nàng nghĩ tới việc từ chối. Không chỉ vì giải độc cho .

Thực cho dù trúng độc, nhưng đối mặt với yêu cầu gần gũi của , nàng cũng sẽ từ chối, bởi vì thích một sẽ sinh ham chiếm hữu, cái gọi là ham chiếm hữu, cũng bao gồm chiếm hữu thể đối phương. Nàng ham chiếm hữu , nàng luôn điều đó, chỉ là đây nghĩ đến mà thôi. Mà lúc nghĩ tới đây, ngoại trừ sự căng thẳng và ngượng ngùng thể tránh khỏi, thì nàng còn cảm thấy tò mò.

Nam t.ử vẫn gì.

Nàng đợi một lát, cuối cùng vẫn nhịn hỏi : "Sao gì?" Giọng thấp, nhẹ, mặt càng đỏ hơn, nghiêm túc giãy dụa: "Buông , đau tay."

Nam t.ử buông như nàng mong , đột nhiên hỏi: "Vì lập Phệ Cốt Chân Ngôn với ?"

Nàng đang hỏi nàng vì lập Phệ Cốt Chân Ngôn cùng Tịch T.ử Tự. Làm gì nhiều câu vì như thế, xét cho cùng chẳng qua là nàng mà thôi. Hai dựa sát , tay ôm eo nàng, nhiệt độ trong lòng bàn tay nóng.

Nàng từng trúng tình độc, bây giờ gian nan. Lúc nàng hỏi một đằng: "Khó chịu lắm , tiểu tam lang?" Nàng mím môi, bỗng nhiên đưa tay vòng quanh cổ , đôi môi đỏ mọng lướt qua hàm trơn bóng của , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như như .

Ngay khi nụ hôn hạ xuống, tay nam t.ử bỗng nhiên dùng sức siết eo nàng . Lại một nữa, đè nàng lên khối băng, mặc dù hung dữ như nhưng cường độ vẫn lớn. Hương thơm Bạch Kỳ Nam trở nên thơm ngào ngạt, lồng hết một góc núi băng. Nam t.ử hôn lên môi nàng, thở nóng bỏng, môi lưỡi cũng nóng bỏng.

Lúc đây, còn nghi ngờ và lo lắng, nàng đắm chìm trong sự vuốt ve và nụ hôn nóng bỏng của , cảm xúc cơ thể trở . Nàng nhắm hai mắt, kìm run rẩy .

Khi nàng nhịn nữa mà khẽ rên một tiếng thì nam t.ử mới hôn chậm , môi chuyển qua xương quai xanh của nàng, gặm một cái lên đó: "Vì lập?"

Nàng cảm thấy khó chịu. Trong thể nảy sinh cảm giác kỳ quái, giống như là một dòng nước sâu, một luồng gió, lẻn từ chỗ hôn trong thể nàng, gió phất qua tứ chi, nước chảy hình hài, tác động lên thần kinh khiến nó tê liệt, nàng chợt thấy tê dại và và ngứa ngáy. Đầu óc mê man, đêm nay là đêm nào, chỉ cảm nhận sự đụng chạm nụ hôn của .

"Nói cho nàng lập lời thề?" Giống như đang dụ dỗ, tay của phủ lên đầu vai của nàng, thuận lợi lột áo nàng , hôn xuống phía .

Nàng kinh hãi thở hổn hển, nắm chặt áo vai , nhưng từ chối, chỉ dùng sức mà nắm chặt. Nàng nhắm mắt , vẫn câu trả lời : "Bởi vì ."

Nam t.ử dừng động tác, tay đè eo nàng, ngẩng đầu lên nàng một hồi, bỗng nhiên nghiêng hôn môi nàng: "Không , cho dù thì cũng cho." Trong lúc đang hôn, thì thầm với nàng.

Cái gì gọi là "Cho dù , cũng cho". Câu lọt tai, Tổ Thị đột nhiên thấy tỉnh táo trong sự hoảng hốt. Cho dù nàng giỏi thất tình, thì đến lúc cũng thể hoài nghi một chuyện: "Ngươi đang ghen ư? Ngươi thích ?" Nàng dây dưa hô hấp với hỏi, sự kinh ngạc khiến giọng nàng rung lên như dây đàn. Sau đó, nàng cảm thấy thở của nam t.ử như ngừng . Hai dán mặt , nàng mở mắt mắt . lúc chợt cảm thấy môi đột nhiên đau đớn, c.ắ.n nàng. Lại c.ắ.n nàng.

Lúc c.ắ.n môi nàng đau lắm, chỉ là da nàng mềm quá nên sợ để dấu. Điều thực sự khiến khác buồn bực. ngoài buồn bực, nàng cảm thấy hành động của đáng yêu. Không đáng yêu ? Thần long uy nghiêm lúc nãy giờ đây giống như một con hồ ly nhỏ nhen, đoán đúng tâm sự lập tức c.ắ.n , nhưng c.ắ.n đau mà chỉ tuyên bố chủ quyền. Rất đáng yêu.

"Ngươi thích ." Nàng nhỏ giọng hít thở, tay đặt n.g.ự.c nam tử, đẩy . Những tìm hiểu tâm ý của vì sợ thất vọng, những dám xác nhận tình cảm của với , giờ phút hiện lên rõ ràng mặt, khiến nàng dám chắc: "Không chơi đùa khắp nhân gian gặp dịp thì chơi, đối xử với tất cả như thế, mà chỉ thích , chỉ đặc biệt đối với , chỉ kéo hồng trần, ?"

Nam t.ử phủ nhận, nàng, ánh mắt lóe lên: "Nàng thấy chán ghét ?"

Hắn phủ nhận.

Đó là sự thật.

Tổ Thị hít sâu một , đầu óc trống rỗng: "Sao thể ghét chứ?" Nàng lẩm bẩm. Bởi vì trận đại kiếp nạn nhất định sẽ đến, nàng cảm thấy hai giữ tình trạng như bây giờ , cho nên tình ý của miệng, cũng mong nhận câu trả lời từ . giờ phút , thể hiện tâm ý với nàng, đây quả thực giống như là một giấc mộng, là ảo mộng đẽ nhất. Chỉ là, vì hỏi nàng chán ghét ? Sao thể ghét chứ.

Trăm ngàn suy nghĩ nảy lên trong lòng: "Nhìn như , giống như là chán ghét ? Rõ ràng là cũng thích tiểu tam lang mà?" Nàng nhẹ nhàng đáp, giọng như ngậm , nhưng thì khóe mắt đỏ lên, giọng trong trẻo cũng khàn .

Nam t.ử yên lặng một chút, ánh mắt trở nên sâu, ngón tay thon dài vuốt ve đuôi mắt của nàng: "Cũng thích ?" Ngón tay trượt xuống, vuốt lên môi nàng, dừng hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Là bởi vì Phệ Cốt Chân Ngôn ?"

Tất nhiên là .

"Không ." Nàng nắm lấy tay , cho ngón tay thon dài tiếp tục loạn môi , khẽ nhắm mắt , dán mặt lòng bàn tay , kiên định phủ nhận: "Tất nhiên ." Hơi chần chờ: "... còn ? Có vì Phệ Cốt Chân Ngôn mới thích ?"

Nam t.ử trầm tĩnh nàng, ngón tay khẽ vuốt ve gò má nàng: "Ta ." Ngừng một chút, : " nàng thì ."

Nàng khó hiểu ngửa đầu, nhíu mày: "Cái gì gọi là nhưng thì , tin , tiểu tam lang?"

Hắn trả lời.

Ba vạn năm , nàng lựa chọn giữ đạo tâm vô d.ụ.c vô cầu, coi tình yêu của là nghiệp chướng, vô tình vứt bỏ , ba vạn năm , nàng thích , đây vì Phệ Cốt Chân Ngôn thì vì cái gì.

Khi khắc chế sự thô bạo và d.ụ.c vọng trong đáy lòng, mới phát hiện, sự đau đớn nàng dành cho ba vạn năm còn sâu sắc hơn trong tưởng tượng, trở thành một cái hố mà chẳng thể nào bước qua, cũng thể trừ bỏ. Hắn thể thành cho đạo tâm của nàng, buông tha nàng, nếu như thế thì sẽ điên lên mất. Cho nên, quả nhiên điên , bây giờ nghĩ cho dù giam cầm nàng, cũng nàng.

nàng thích . Hắn quan tâm nàng là vì Phệ Cốt Chân Ngôn mới thích , đến bước đường , thậm chí chuẩn tinh thần là nàng sẽ ghét . nàng thích , như ? Nàng thích , thì cần dùng cách chiếm hữu nàng nữa. Chẳng qua, như còn đủ, còn lâu mới đủ, lẽ còn cần Tổ Thị nắm chặt cổ tay , lặp câu hỏi trả lời: "Chàng tin ? Ta..." lời còn xong cắt đứt: "Lập thêm một lời thề với , A Ngọc."

Tổ Thị ngẩn , về phía , trong mắt lộ mờ mịt, tựa như đề tài tiến triển đến bước : "Lời thề gì?"

"Lời thề rằng nàng sẽ bao giờ lập Phệ Cốt Chân Ngôn với ai khác." Hắn bình tĩnh nàng: "Ta cũng sẽ thề như thế."

Nếu lập Phệ Cốt Chân Ngôn thể khiến nàng thích, điều duy nhất cần , chính là cam đoan nàng tuyệt đối sẽ lập lời thề với khác nữa. Hắn cần xét nét, suy nghĩ xem sự yêu thích thuần túy , chỉ cần là duy nhất của nàng, như thế là đủ .

Tổ Thị trừng mắt , khó hiểu, nhưng lúc trong lòng nàng tràn ngập sự dịu dàng, chỉ cảm thấy thể nâng niu hết thảy thứ đời đến mặt tiểu tam lang của nàng, huống chi chỉ lập thêm một Phệ Cốt Chân Ngôn mà thôi.

"Được chứ." Nàng rời khỏi , khép quần áo giơ tay lên, đầu lập tức xuất hiện Tam Thánh Hỏa chứng. Nàng chậm rãi tuyên bố lời thề với trời xanh, cả đời sẽ chỉ lập lời thề với một , lúc nàng lập lời thề, đôi mắt đen của nam t.ử sáng lên, cũng thề với nàng.

Lời thề kết thúc, màu đỏ của ngọn lửa biến thành đóa hoa đỏ thẫm biến thành ấn ký dán lên mu bàn tay hai .

Trước khi ấn ký biến mất, Tổ Thị bỗng nhiên cầm tay Liên Tống, khẽ hôn ấn ký . Sau khi hôn, nàng ngẩng đầu, nghênh đón ánh mắt chăm chú, thâm trầm, mà nóng bỏng của . Nàng nhịn hôn lên cằm một cái, tay đặt lên vai ôm lấy cổ nữa.

Hắn nàng, khi nàng ngượng ngùng khẽ nhếch khóe môi, thì nữa đặt nàng lên tảng băng. Hắn cúi đầu xuống, lúc đây hai cực kỳ tự nhiên hôn môi, chậm rãi, động tác của mạnh bạo, đôi môi nóng bỏng dọc theo đường hàm một đường chuyển đến cổ, xương quai xanh, tay đưa lên lột quần áo nàng khép .

Nàng ngăn cản, chỉ run rẩy ôm lấy vai .

Khi Oánh Thiên Hạ tìm hòn đảo nổi , Liên Tống đang mặc quần áo cho Tổ Thị. Oánh Thiên Hạ động tĩnh gì, nhưng nàng đáp xuống bờ hồ thì Tam điện hạ phát hiện nàng. Khi nàng vội vàng liếc về giữa hồ, Tam điện hạ chợt lấy màn nước vây quanh thành một tấm bình phong ngăn cản tầm mắt của nàng. Tuy Tam điện hạ ngăn cản nhanh, nhưng phong cảnh vội vã thoáng khắc sâu trong đáy mắt Oánh Thiên Hạ.

Trong hồ băng, Quang Thần đoan nghiêm đưa lưng về phía bờ hồ, dựa trong lòng Tam điện hạ, tóc đen khép rũ xuống để lộ bờ vai màu tuyết, mà Tam điện hạ kéo chiếc áo mỏng phủ lên bờ vai . Đây chính là phong cảnh Oánh Thiên Hạ thấy trong lúc vội vàng.

Cảnh tượng cực kỳ xinh , trong băng thanh ngọc khiết lộ sự kiều diễm.

Thực chỉ cần cảnh tượng thôi cũng thể kết luận bọn họ xảy chuyện gì. Chẳng qua Oánh Thiên Hạ là thầy thuốc, nàng bọn họ chắc chắn xảy chuyện gì đó.

Thật kích thích, lý thuyết là hiểu nhưng thực tế Oánh Thiên Hạ bao giờ thấy trường hợp như thế nhịn mà nghĩ thầm.

Nàng là vì lo lắng cho Liên Tống và Tổ Thị mới lặng lẽ tìm đến, chẳng qua lúc cảm thấy sự quan tâm của vô ích.

Đưa tay lên lạnh hai má, Oánh Thiên Hạ nhấc váy lên, rón rén vịn lấy dây thừng rời .

 

Loading...