Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 66
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:01
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tổ Thị đoán Nam Tinh năm sáu ngày nữa sẽ tỉnh .
Bọn họ trở Phong Tự Ngọc Môn vặn là ngày thứ năm.
Đêm đó, Nam Tinh tỉnh .
Là Tịch T.ử Tự đến thông báo cho Tổ Thị.
Khi Tổ Thị và mấy Liên Tống chạy tới, thấy Nam Tinh đối mặt cái giường thấp đối diện với song cửa sổ, phía là Xuân Dương khóe mắt đỏ ửng. Xuân Dương đang chải tóc cho nàng. Nam tinh đây ở giường băng ngủ say chỉ mặc áo trắng, giờ phút mặc mười bảy lớp áo trắng tượng trưng cho Thần sứ của Nữ Oa, mặt bên điềm tĩnh, ánh trăng chiếu rọi mờ mịt giống thật.
Tổ Thị tới, gọi một tiếng: "Nam Tinh."
Nàng giống như thấy, cũng đầu .
Xuân Dương nhẹ giọng : " như Tôn thượng , thần sứ đại nhân chỉ khôi phục thần thức, nhưng thể khôi phục linh trí."
Tổ Thị Nam Tinh một lát, chậm rãi : "Khôi phục thần thức, thể mở mắt, thể tri giác; nhưng mở linh trí, thì nhạy cảm với ngoại vật, chỉ thể giống như gỗ." Nàng an ủi Xuân Dương: "Đợi lấy linh châu hệ Thổ, để hai hồn của nàng dung hợp, thì lẽ sẽ nhận thôi, vội."
Xuân Dương gật đầu.
Thấy Nam Tinh như thế, nghĩ đến mục đích bọn họ đến Phong Tự Ngọc Môn, Cốt Dung sầu lo: "Nam Tinh đại nhân như thế, thật sự cảm ứng linh châu ?"
Tổ Thị thoáng qua ngoài cửa sổ, thấy trăng trời mặc dù sáng lắm, nhưng đầy trời sáng, trầm ngâm : "Chi bằng chọn tối nay luôn , tối nay thiên tượng tồi." Lại với : "Các ngươi ngoài hết , để tiểu tam lang ở cửa giúp hộ pháp là , thử xem thể dùng thuật linh chỉ trong việc tìm linh châu hệ thổ trong tiềm thức Nam Tinh ."
Mấy liếc , lượt lui ngoài, Tam điện hạ tựa cửa, khi bọn họ ngoài thì giơ tay kết trận hộ pháp.
Chẳng qua mấy Xuân Dương cũng xa, chỉ chờ ở cách đó vài bước. Trong bọn họ, ai đến thuật pháp linh chỉ , cũng cần bao lâu, bèn im lặng chờ."
Ban đầu thì trong phòng động tĩnh gì, nhưng một nén nhang , đột nhiên một chùm ánh sáng lam đ.â.m thủng nóc nhà, xông thẳng lên trời. Lam quang như tên b.ắ.n thẳng tới chân trời, tiếp xúc với một ngôi nào đó ở phía chân trời, lúc chạm ngôi thì biến mất . Ngôi giống như ăn đủ năng lượng đáng sợ gì đó, đột nhiên lóe lên, vô tia sáng chói mắt rơi xuống, những tia sáng biến thành một cột ánh sáng đ.á.n.h thẳng xuống, giống như một kiểu hô ứng, lồng lên trúc xá của Tổ Thị và Nam Tinh.
Sương Hòa trừng mắt , hỏi Dung Dung bên cạnh: "Chuyện gì thế?"
Dung Dung cũng nguyên nhân.
Hai hai mặt .
Cột sáng biến mất, Tổ Thị đẩy cửa , Liên Tống mới thu trận hộ pháp." Là Trường Vi." Tổ Thị .
Liên Tống bầu trời phía xa, ừ một tiếng: "Trường Vi ở hướng đông nam, tương ứng với nó hẳn là một phàm thế ở khu bảy mươi bảy vạn, xem chúng đến phàm thế một chuyến .
Rõ ràng, Liên Tống và Tổ Thị đang chính sự. Sương Hòa thường xuyên thấy đầu óc chẳng đủ dùng khi hai bọn họ chính sự, giờ phút càng thể nghiệm tự đau khổ , đưa mắt xung quanh, cảm giác chỉ thể tìm kiếm an ủi từ Dung Dung, vì thế hỏi Dung Dung: "Dung Dung, ngươi hiểu bọn họ đang cái gì ?"
Dung Dung thất vọng, cũng hiểu, lắc đầu.
Sương Hòa lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhịn sự vui vẻ xuống: "À, là !"
Tịch T.ử Tự thật sự là nổi đối thoại của hai họ, giải thích: "Trên trời mấy tỷ ngôi , thì ngoài Bát hoang mấy tỷ phàm thế, một ngôi tương ứng với một nơi phàm thế. Mặc dù tôn thượng như thế nào, nhưng thần sứ đại nhân hẳn là cảm giác linh châu ở , đang dùng cách cho chúng linh châu ở nơi nào."
Sương Hòa còn ngây ngốc: "Hả?"
Cốt Dung chỉ là sách ít, nhưng đầu óc vẫn thông minh, lời nhắc nhở của Tịch T.ử Tự hiểu: "Cho nên... Tôn thượng và Tam hoàng t.ử là đang linh châu hẳn là ở nơi tương ứng với Trường Vi !"
Tịch T.ử Tự gật gật đầu, sắc mặt nặng nề. Linh châu hệ Thổ ở phàm thế. Hắn bao giờ nghĩ tới khả năng . vì nó ở phàm thế? Là ai mang nó đến phàm thế?
Nếu linh châu hệ Thổ ở phàm thế, mau đến phàm thế một chuyến. hai Ma tộc tay Thương Lộ vẫn còn ở chân núi.
May mà gần đây Thiên tộc và Thanh Khâu chi quốc liên hợp tổ chức lễ Đại duyệt mở màn ở Đông Nam Hoang, bộ Ma tộc đều sẵn sàng đón địch, trọng điểm của Khánh Khương và bảy Ma Quân thủ hạ đều đặt ở liên hợp lễ Đại duyệt , cũng rảnh để ý tới , hơn nữa Tiêm Điệp cũng Chiêu Hi và Ân Lâm quấn lấy thể thoát , cho nên căn bản ai gây áp lực gì cho Thương Lộ đang theo dõi bọn họ.
Tên ma sứ Thương Lộ , đầu áp lực thì chăng chớ, lừa gạt cũng khó.
Sau khi thương lượng mấy quyết định chia ba đường, Tổ Thị dẫn theo Nam Tinh, Dung Dung, Thiên Bộ và Tịch T.ử Tự đến phàm thế tìm linh châu. Tam điện hạ thì ở Phong Tự Ngọc Môn thêm mấy canh giờ tìm cách giữ chân của Thương Lộ. Sương Hòa thì về Cô Dao, bởi vì Tuyết Ý ở đây, cũng cần về Cô Dao trông coi.
Mọi dị nghị gì.
Tuân theo chỉ dẫn của Nam Tinh, nhóm Tổ Thị đến phàm thế đó nhanh.
Vương triều trung nguyên thế gian gọi là Đại Kỳ. Nam Tinh dẫn bọn họ tới biến cánh của thành Sát Nhật Đại Kỳ Triều. Mấy tìm một khách trạm nghỉ .
Vào ngày thứ ba bọn họ đến Thành Sát Nhật, Liên Tống cũng đến nơi phàm thế , sự chỉ dẫn của pháp khí tập hợp với họ.
Trong ba ngày quả thực xảy ít chuyện. Nam Tinh khi thành Sát Nhật thì còn động tĩnh, giống như đột nhiên mất cảm giác đối với Linh châu hệ Thổ, bọn họ phỏng đoán là bởi vì giữ châu giỏi tạo gian trận, trốn trong gian trận để tránh cảm ứng của Nam Tinh. Chẳng qua đợi bao lâu, thì nửa đêm hôm đó, Nam Tinh vốn cảm ứng với bên ngoài đột nhiên trở nên khác thường. Nàng nhảy qua cửa sổ rời , đến một hồ nước gần khách trạm, cứu một nữ t.ử rơi từ tháp cao xuống hồ. lẽ là Nam Tinh đủ nhanh, nên lúc nữ t.ử cứu lên c.h.ế.t đuối .
Bởi vì nữ t.ử tên Dung Nghi tới thành Sát Nhật là để tìm kiếm trượng phu ly tán trong chiến loạn, nhưng khi tìm trượng phu, trượng phu chỉ nhận nàng, còn đuổi nàng khỏi thành, cho nên bộ khoái tra án nghi ngờ nàng nhảy hồ tự sát.
Nghe như chỉ là một phụ nhân bình thường, vụ án cũng chỉ là một vụ án tự sát bình thường. vấn đề ở chỗ Nam Tinh bây giờ linh trí, thể vì từ bi mà cứu nữ t.ử ,mà chỉ thể là bởi vì nàng cảm ứng linh châu.
Mặc dù lúc cứu nữ t.ử bọn họ cũng phát hiện linh châu nàng, nhưng thể khiến Nam Tinh khác thường như thế, chứng minh nàng ít nhất nhiễm khí tức linh châu, mà còn nhiễm ít.
bọn họ cũng điều tra, nữ t.ử quả thực chỉ là phàm nhân bình thường, cũng hiểu thuật pháp. Tổ Thị thậm chí còn hỏi qua hoa mộc cảnh xung quanh chỗ ở của nàng, đám hoa mộc cũng từng thấy nàng yêu tà đạo sĩ nào tương giao cả. nếu nàng quả thật chỉ là một phàm nhân bình thường, thì thể nhiễm nhiều khí tức linh châu như , đến nỗi kinh động đến Nam Tinh?
Nếu Nam Tinh thể tiếp tục cảm ứng linh châu, bọn họ thực cũng cần phí nhiều sức nữ t.ử . vẫn điều, nhưng cảm ứng của Nam Tinh đối với linh châu tuy là bắt nguồn từ bản năng, liên quan đến thuật pháp, nhưng lúc cứu trong hồ vô ý vận dụng thuật pháp, gặp phản phệ. Tuy nghiêm trọng lắm, nhưng đêm đó về, Nam Tinh tiếp tục ngủ say, khiến việc tìm linh châu bế tắc.
Lúc giữa trưa, tụ tập trong phòng Nam Tinh nghị sự.
Thành Sát Nhật sản xuất sáp thủy tinh, trong phòng mỗi khách điếm đều bày một hộp. Tam điện hạ đặt quạt xếp ở , Tổ Thị kể chuyện xảy mấy ngày nay, cảm thấy hứng thú loay hoay với hộp sáp thủy tinh trong tay.
Tổ Thị chống má ở bên cạnh : "Nhóm bộ khoái mặc dù nghi ngờ Dung Nghi nhảy hồ tự sát, nhưng theo nhóm hoa mộc cảnh xung quanh nơi ở của nàng , Dung Nghi là một kiên cường, mặc dù trượng phu vứt bỏ, cũng thế nhảy hồ tự sát . Mà nàng quan hệ với linh châu hệ Thổ... Cho nên nghĩ, lẽ nàng là hại, chừng hại nàng chính là cầm linh châu... Ngu Thi Uyên. giữ châu vì hại nàng, nàng và linh châu hệ Thổ liên quan gì." Nàng về phía Liên Tống: "Ta còn tra nhiều hơn, tiểu tam lang đến ."
Xuân Dương bổ sung: "Thần sứ đại nhân ngủ say, thể chỉ dẫn vị trí linh châu cho chúng nữa, cũng chỉ thể theo đường Dung Nghi từng để điều tra tung tích linh châu. Tôn thượng nếu tra phàm nhân thì dứt khoát Minh Ty một chuyến, trực tiếp tìm hồn Dung Nghi hỏi thử." Nàng khó xử nhíu mày: " chúng Minh Ty cần dùng đến thuật pháp, sẽ c.ắ.n trả, vả Minh Ty Minh Thú canh giữ, cũng khó xông ..."
Liên Tống cầm lấy quạt dậy: "Cũng quá khó xông, Minh Ty xem thử."
Tổ Thị cũng lên: "Ta cùng."
Liên Tống đè vai nàng : "Một là đủ . Đến Minh Ty cũng cần pháp thuật gì nặng, sẽ c.ắ.n trả gì nhiều." Nói đưa sáp thủy tinh mà nặn tay nàng, tự nhiên cầm cổ tay nàng.
Tổ Thị ngửa đầu : "Vậy ngươi cẩn thận."
"Ừ, Oánh Nam Tinh còn cần nàng trông coi, lát về." Nói xong lời , Tam điện hạ vén rèm khỏi cửa.
Áo trắng lóe lên cửa sổ biến mất.
Xuân Dương sợ ngây , nghẹn họng Thiên Bộ, Tổ Thị: "Tam điện hạ vốn quả quyết như ? Không chuẩn gì ? Dù cũng là đến Minh Ty mà, Minh Ty khó ?"
Thiên Bộ là từng trải, trong tay cầm tra cụ, ung dung : "Điện hạ còn từng dỡ cả cung Thái Thần cơ, Minh Ty thì là gì."
Tổ Thị cũng gật đầu: "Ừ, ." Nàng về hướng Liên Tống rời một lát, mở bàn tay , mới phát hiện Liên Tống mới bỏ trong tay nàng một đôi thỏ con nặn bằng bùn thủy tinh. Thỏ con một đen một trắng, trông sống động, ngây thơ đáng yêu.
Nàng mím môi, nhưng thể ngăn nụ bên môi.
Cốt Dung bên cạnh nàng, ngạc nhiên : "Hai con nhỏ , Tam hoàng t.ử đúng là khéo tay, tôn thượng cho xem với!"
Tổ Thị đưa bàn tay cho nàng xem, ai ngờ Dung Dung cầm lấy, Tổ Thị lập tức thu tay .
Cốt Dung sai điều gì, lúng túng, nhưng quả thực tò mò, thò đầu : "Tôn thượng, xem với!"
Nhìn Dung Dung đáng thương, Tổ Thị do dự, nữa đưa tay , nhưng lúc cách nàng chừng ba trượng, ân cần dặn dò: "Vậy chỉ cho phép , cho sờ ."
Cốt Dung: "..."
Bạch Minh chủ Tạ Họa Lâu gần đây thấy phiền. Hắc minh chủ Tạ Cô Châu năm đó vì Chương Từ Mẫn, lập một quy củ: Ai thể xông qua Đoạn Sinh Môn và Võng Nhiên Đạo thì thể một lời hứa của minh chủ. Mười vạn năm thực cũng chẳng Thần Ma nào ghê gớm xông Sấm Minh Ty, cho nên Tạ Họa Lâu cũng cảm thấy quy củ gì ngột ngạt. thời gian , Đông Hoa Đế Quân bình thường đến Cửu Trùng Thiên cũng chẳng đến đột nhiên chạy tới Minh Ty, ai thể đ.á.n.h thắng Đế Quân chứ, khiến cho Minh Ty bọn họ thiếu nợ Đế Quân một đống lời hứa, thế nên nàng tỉnh tiếp nhận công việc của Tạ Cô Châu, chân chạy vặt cho Đế Quân.
Họa Lâu quân cảm thấy thể tiếp tục như nữa, nhưng quy củ mà ruột lập thể bỏ là bỏ , mấy ngày ngày nàng đang suy nghĩ nên thêm hạn chế cho quy củ , ví dụ như một cả đời chỉ thể cầu Minh Ty một lời hứa gì đó. Kết quả nàng vẫn chậm một bước, chỉ mới hạ lệnh chiếu cáo cho Bát Hoang và phàm thế, Tam hoàng t.ử Thiên tộc tìm tới cửa .
Dù lệnh chỉ còn hạ khắp, Tạ Họa Lâu chỉ thể tự nhận xui xẻo.
Liên Tam điện hạ xông Minh Ty, là tìm hồn của phàm nhân tên là Dung Nghi. May mà đây là việc khó. Nữ t.ử mới c.h.ế.t năm sáu canh giờ, theo lý đưa tới, ngâm trong suối Tư Bất Đắc, nhớ kiếp kiếp .
Các quan thuộc Minh Ty phụng mệnh đến Tư Bất Đắc tìm hồn. ngoài dự đoán của là mấy họ sắp lật cả suối Tư Bất Đắc lên nhưng chẳng tìm Tam điện hạ tìm trong đám tân hồn.
Phàm nhân khi c.h.ế.t, sẽ bướm dẫn phách đưa hồn Minh Ty. Nếu hồn phách về Minh Ty, thì hoặc là chấp niệm quá sâu, thuật dẫn hồn thoát khỏi khỏi bướm dẫn phách giam giữ ở thế gian, hoặc là hiểu thuật pháp gì đó bắt . Đối với Dung Nghi mà , hai điều đều khả năng.
Ý của Tạ Họa Lâu là mượn hai con bướm truy phách của Liên Tống, mang hai con bướm nhận t.h.i t.h.ể của Dung Nghi, nếu hồn của nàng từng luyện hóa, thì cứ theo bướm truy phách là thể tìm nàng. Đây cũng là chuyện gì to tát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-66.html.]
Tạ Họa Lâu ngờ, chỉ đưa hai con bướm Truy Phách thôi vẫn đủ tiễn vị Tam điện hạ . Hắn nhận đồ còn đưa yêu cầu sâu Minh Ty tìm sách Tố Hồn của Dung Nghi, còn ung dung chỉ điểm thuộc quan trướng nàng, hỏi nàng thể cho mượn vị quan mang đến phàm thế dùng thử .
Tạ Họa Lâu tất nhiên ý gì.
Đế Quân từng đưa pháp chú, bất cứ Thần, Ma, Quỷ, Yêu trong bốn tộc của Bát hoang phàm thế, nếu thi thuật thì sẽ c.ắ.n trả.
Minh Ty ở Hỗn Độn, thuộc Bát Hoang, thần tiên Minh Ty pháp chú của Đế Quân trói buộc, thi thuật cũng c.ắ.n trả, quả thực thể để cho điện hạ dùng.
Năm xưa Cô Châu từng nhắc với nàng về đứa con thứ ba của Thiên quân trong thư, tuy danh tiếng phong lưu của vang vọng khắp Bát hoang, nhưng nếu tin chỉ là một kẻ phóng đãng bừa bãi, thì chịu thiệt thòi lớn. Trong ba đứa con trai của Thiên Quân, thì vị công t.ử quỷ biến đa đoan nhất, dễ tương đồng.
Trên Ức Xuyên, trong đình Lục Giác, Tạ Họa Lâu mặc một bộ váy trắng, tay ôm một con hồ ly màu đen, nghĩ thầm Cô Châu lừa , tên Tam hoàng t.ử , giao tiếp với quả thực cần chuẩn tinh thần cảnh giác thật cao, nếu sẽ vô ý mà giẫm trong hố. Nàng đau đầu xoa xoa thái dương: "Minh Ty chỉ cho Tam hoàng t.ử một lời hứa. Một lời hứa thôi." Nàng nhấn mạnh con một : "Một lời hứa chỉ thể đổi một chuyện, Tam hoàng t.ử ngại đếm xem nãy giờ là mấy chuyện ? Người giao tình với Tam hoàng t.ử là Cô Châu, . Nơi cũng Cửu Trùng Thiên, Tam hoàng t.ử gì thì cái đó, thứ cho chỉ thể theo quy củ."
Lời hết mức , nhưng Liên Tống cũng thèm để ý, tùy ý lấy nắp gãy lá nổi trong chén, trả lời lời mà một chuyện khác: "Họa lâu nữ quân và Đế quân cũng từng giao tiếp vài , hợp tác với Đế quân thoải mái lắm."
Ánh mắt Tạ Họa Lâu khẽ run lên: "Tam hoàng t.ử nhắc tới việc là gì?"
Liên Tống uống một ngụm : "Cơn gió đầu tiên thế gian, ngọn lửa đầu tiên và linh châu hệ Hỏa chứa nguyên thần lực đều là nữ thần Họa Lâu quân tự tay giao cho Đế quân. Nữ quân giờ trí tuệ cao hơn , mặc dù Đế Quân từng rõ với ngươi, nhưng chắc hẳn ngươi cũng đoán Đế quân tìm ba vật liên quan đến chuyện gì."
Tạ Họa Lâu đang vỗ về lưng hồ ly khẽ dừng : "Không thể gạt Tam hoàng tử, quả thật đoán một ít. Khánh Khương về, giữa Thần tộc và Ma tộc chắc chắn thể duy trì bình tĩnh nữa. Minh Ty giờ đều trung lập, xin hỏi Tam hoàng t.ử những lời với , là ý gì?"
"Không gì." Tam điện hạ thản nhiên: "Chỉ là khi qua Vong Xuyên, thấy con trai út của Thanh Chi Ma Quân Yến Trì Ngộ đang luận bàn với Huyền Hồ ở Vong Xuyên. Ta nghĩ nữ quân gọi Yến hoàng t.ử tới Minh Ty, hẳn là vì cuốn vòng xoáy . ..." Hắn xoay xoay chén : "Nếu đến lúc đó quả thật một trận chiến, thần ma đối chiến với , chỉ dựa Minh Ty thôi, thì nghĩ chắc chắn thể bảo vệ Yến hoàng t.ử ."
Tạ Họa Lâu ngẩn , bên môi kéo một nụ , nụ chứa sự lạnh lẽo: "Tam hoàng t.ử đúng là lòng đắn đo."
Liên Tống mỉm , chuyện.
Tạ Họa Lâu rũ mắt vuốt ve hồ ly ngoan ngoãn, ngón tay trắng như tuyết xẹt qua bộ lông đen nhánh của hồ ly, hồi lâu, nàng ngẩng đầu lên: "Ta hiểu ý của Tam hoàng t.ử ." Thở dài, chậm rãi : "Tiểu Yến ngây thơ, tâm như đứa trẻ, phụ Yến Na và mấy ca ca từ nhỏ ở chiến trường, lòng đầy dã tâm. Ma tộc Thanh Chi sẽ về hướng nào trong cuộc chiến , thể diệt vong , quan tâm, chỉ bảo vệ Tiểu Yến." Hồ ly đột nhiên kêu một tiếng, ngáp dài lên, nàng vỗ vỗ chân của hồ ly, cho phép nó nhảy xuống đầu gối của nàng.
Nàng về phía Liên Tống, tiếp tục: " đúng , dám chắc thể bảo vệ ." Khóe miệng nhếch lên, dường như bất đắc dĩ: "Nếu Tam hoàng t.ử giao dịch với , xin từ chối. Nếu Tam hoàng t.ử và Đế Quân thể đồng ý quan tâm với Tiểu Yến nhiều hơn, thì sẽ mặc cho hai vị sai bảo."
Lời thành khẩn thẳng thắn từ miệng Tạ Họa Lâu hiếm , đến Tam điện hạ cũng khỏi liếc mắt: "Ngươi đúng là đối với tên đồ Yến Trì Ngộ ."
"Việc cứ quyết định như ."
Những năm Tạ Họa Lâu ngủ say, Tạ Cô Châu thực cũng ít chuyện, ví dụ như một pháp trận liên động, khiến cho việc tìm sách Tố Hồn trở nên đơn giản hơn nhiều. Chỉ mới hai ngày, Liên Tống tìm hai quyển sách Tố Hồn, một quyển của Ngu Thi Uyên, một quyển của Dung Nghi.
Sách Tố Hồn chỉ ghi phận và năm sinh của các phàm hồn. Như Tam điện hạ suy nghĩ, quyển sách Tố Hồn của Ngu Thi Uyên ghi ngày c.h.ế.t của nàng, chứng tỏ nàng đến nay vẫn còn sống, lật xem kiếp của nàng, cũng đều là bình thường, gì đáng để ý. Lại mở Sách Tố Hồn của Dung Nghi, lật ngược , thấy nàng gần trăm đời đời nào tu đạo, chỉ là phàm nhân bình thường mà thôi, cũng gì đặc biệt. lật đến trang đầu tiên, thấy hàng chữ đầu tiên, Tam điện hạ ngây ngẩn cả . Hắn đột nhiên nhớ tới trong Tàng Thư Các của Đế Quân một quyển cấm thư ghi tà thuật thất truyền. Mà nhiều chuyện cũng ở trong đầu đều đều hiện lên, cuối cùng vì hàng chữ mà sắp xếp . Sắc mặt Tam điện hạ trầm xuống.
Liên Tống mượn sách Tố Hồn của Dung Nghi, dẫn theo tiên quan Minh Ty tên là Lợi Thiên Lý về tới phàm thế.
Hắn ở Minh Ty cũng chỉ mấy ngày, nhưng thời gian của thành Sát Nhật chỉ mới một ngày một đêm.
Văn thị Tương Tân phụng mệnh ở trấn nhỏ Yến quốc giám thẩm Ôn Mật xuất hiện ở cửa khách trạm. Lời khai mới của Ôn Mật . Trên thực tế, đến thứ ba mới lời khai như thế thực sự ngoài dự liệu của Tam điện hạ. Thủ đoạn Văn Võ thị thẩm tra hiểu rõ ràng, Ôn Mật thể chịu đựng đến giờ mới khai, thì thể thấy bí mật giấu chuyện đùa.
Tương Tân theo Tam điện hạ trở về phòng mật đàm nửa canh giờ. Không ai họ gì, chỉ sắc mặt của vị Tam điện hạ dù Thái Sơn sụp đổ mắt cũng thong dong sợ hãi cực kỳ nặng nề khi bước khỏi phòng. Sau đó tìm Tổ Thị một chuyến.
Bướm Truy Phách thả lúc tối. Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, nên việc theo dõi bướm Truy Phách Tam điện hạ chỉ thông báo cho Tổ Thị và Lợi Thiên Lý.
Bướm đến hít khí tức t.h.i t.h.ể Dung Nghi lúc hoàng hôn, ánh trăng tự do, cánh tỏa ánh sáng xanh, bay dừng, dẫn bọn họ về phía tây, quẹo một hẻm nhỏ, một vòng cổng một hộ gia đình, đó bay qua tường viện cao ngất . Ba liếc , cũng thả nhảy lên tường viện, theo con bướm qua tiền viện, xuyên qua bức tường, thẳng nhị viện.
Viện lớn lắm, bên trong một cái hồ, kỳ lạ là trời hề rét đậm nhưng mặt hồ kết băng. Có một nữ t.ử áo đỏ úp sấp giữa hồ, bên cạnh một nam t.ử áo đen. Hai đều lưng về phía bọn họ.
Ba hành động bí mật, động tĩnh cũng nhỏ, đôi nam nữ trong hồ vẫn phát hiện bọn họ.
bọn họ ẩn dấu hành tung, bướm Truy Phách như khống chế, hưng phấn nhảy múa trực tiếp bay về giữa hồ. Hai con bướm bay tới gần bờ hồ, hình bỗng dưng trì trệ, giống như đụng cái gì đó, ánh lam cánh cũng tối sầm , cùng lúc đó, còn tiếng vù vù vang lên, mặt hồ đột nhiên tỏa ánh sáng đỏ. Thì là bướm đụng hồ, khởi động kết giới bố trí ở hồ. Nam nhân áo đen ở giữa hồ giống như kinh khác đầu .
Tổ Thị nhíu mày. Nam t.ử áo đen quan ngọc đai gấm, diện mạo thanh tuấn, là tiên quân Ngu Anh của Lan Đài Ti thì là ai.
Ngay lúc Ngu Anh kinh ngạc đầu về phía bọn họ, thì Lợi Thiên Lý đ.á.n.h một chưởng kết giới vỡ vụn. Không đợi Ngu Anh hồn, Lợi Thiên Lý dùng động tác di chuyển tức thời nổi tiếng Minh Ty đến mặt , đưa tay đoạt lấy túi gấm bên hông .
Thấy túi gấm bên hông đoạt, Ngu Anh cuối cùng cũng kịp phản ứng, giơ tay đoạt , nhưng dùng pháp lực thì thể đ.á.n.h Minh quan Lợi Thiên Lý pháp tắc phàm thế trói buộc, vài chiêu, chống đỡ hết nổi. Thấy tình thế , Ngu Anh bèn c.ắ.n răng, triệu tiên kiếm , cố chịu đựng việc pháp lực c.ắ.n trả vì so chiêu với Lợi Thiên Lý.
Lợi Thiên Lý chỉ là một quan văn của Minh Ty, vì khi đến suối Tư Bất Đắc tìm hồn của Dung Thi biểu hiện nhanh nhẹn, nên Tam điện hạ chọn trúng. Ngu Anh mặc dù cũng là một quan văn, nhưng kiếm tu đắc đạo, chiến lực tất nhiên thua Lợi Thiên Lý.
Ngu Anh như là coi trọng túi gấm , liều mạng phép thuật c.ắ.n trả để đoạt cho bằng . Từ khi Ngu Anh tế xuất tiên kiếm, Lợi Thiên Lý chống đỡ nổi, liên tiếp bại lui. Lợi Thiên Lý cũng thông minh, dùng mấy chiêu dẫn Ngu Anh đến gần bờ.
Đợi đến lúc hai đến gần bờ ao, Lợi Thiên Lý thấy cách thì giơ tay ném túi gấm ngoài. Túi gấm gần như rơi thẳng trong lòng Tổ Thị.
Ngu Anh thấy túi gấm ném cho Tổ Thị, cất bước về phía Tổ Thị, Lợi Thiên Lý ngáng chân, hai bắt đầu đ.á.n.h . Tam điện hạ bảo vệ Tổ Thị ở phía , đến đây, cũng khá hiểu trình độ của Ngu Anh và Lợi Thiên Lý, hiểu rõ giữa Lợi Thiên Lý và Ngu Anh quả thực vẫn còn chênh lệch. Bèn thừa lúc Lợi Thiên Lý quấn lấy Ngu Anh, hạ lấy một chiếc khăn lụa từ trong tay áo , Thừa dịp Lợi Thiên Lý cuốn lấy Ngu Anh, Tam điện hạ từ trong tay áo lấy một chiếc khăn lụa, giơ tay c.ắ.n ngón trỏ, vẽ vài nét khăn lụa, đó khẽ động quạt Trấn Ách trong tay, đợi đầu quạt lộ lưỡi nhọn, thì dùng lưỡi nhọn ghim khăn lụa, giơ tay ném về phía Lợi Thiên Lý.
Lợi Thiên Lý phản ứng nhanh, nhảy về phía tiếp nhận quạt Trấn Ách. Pháp khí của Tam điện hạ dám tùy tiện dùng, cũng nên dùng như thế nào, cho nên lập tức hiểu Tam điện hạ cho xem cái khăn lụa ghim ở đầu quạt. Khi nghiêng tránh né Ngu Anh, Lợi Thiên Lý vội mở khăn lụa đảo mắt , ngộ dụng ý của Tam điện hạ.
Không Lợi Thiên Lý quấn lấy phía , Ngu Anh lập tức chuyển kiếm đ.á.n.h về phía Tổ Thị và Liên Tống. Lợi Thiên Lý nhân cơ hội tụ linh lực một ngón tay, đầu ngón tay chạm bùa huyết mà Tam điện hạ vẽ bằng long huyết khăn lụa, dùng linh lực thúc giục huyết phù dùng sức đẩy về phía .
Ngu Anh lúc lướt tới mặt Liên Tống và Tổ Thị, giơ tay đoạt túi gấm , năm ngón tay biến thành móng vuốt giơ lên cao, nhưng bỗng dưng thể nhúc nhích, cả giống như cứng . Hắn cúi đầu , thấy một tấm bùa huyết bọc lấy nửa , tấm bùa giấy lụa, chính là từ ánh sáng đỏ, cao chừng nửa , giống như sợi tơ dày đặc quấn quanh ở , khiến cho khó dời nửa bước, càng cách nào dùng pháp lực. Mà lực c.ắ.n trả trong cơ thể vẫn mãnh liệt như cũ.
Ngu Anh cuối cùng kiềm chế nữa, mạnh mẽ phun một ngụm m.á.u tươi lớn, ngay cả cân bằng cũng cách nào bảo trì , ầm một tiếng, thẳng tắp té ngã mặt đất.
Lợi Thiên Lý hai ba bước chạy tới, lau m.á.u khóe miệng, tế Khốn Tiên Linh, khóa chặt Ngu Anh .
Tổ Thị đến giữa hồ. Nàng xổm bên cạnh cô nương áo đỏ đang úp sấp mặt băng, lật nàng .
Không ngoài sở liệu, nữ t.ử chính là Dung Nghi. Chính xác mà , là hồn của Dung Nghi nhưng đó là một linh hồn tỉnh táo. Nữ t.ử hôn mê, ảnh phai nhạt, giữa mày một lỗ lớn, chỗ vết thương một vệt máu, nhưng màu sắc m.á.u kỳ dị, dường như đỏ tím.
Bướm Truy Phách lượn vòng quanh nữ tử. Tổ Thị ngẩng đầu thoáng qua mặt trăng trời. Mặt trăng sáng tỏ, tinh hoa cực thịnh.
Thấy Liên Tống và Lợi Thiên Lý mang theo Ngu Anh tới, Tổ Thị lên: " là hồn của Dung Nghi, nhưng đang trọng thương." Nàng về phía Ngu Anh: "Đêm nay ánh trăng tồi, sắp xếp nàng ở đây là mượn tinh hoa của ánh trăng giúp nàng chữa lành hồn thương ?"
Ngu Anh như tượng đất điêu khắc gỗ, rên một tiếng. Tổ Thị cũng thèm để ý, đưa túi gấm màu trắng trong tay cho Liên Tống, nhẹ giọng : "Là túi dưỡng linh, mới đếm thử, bên trong nạp một trăm bốn mươi lăm u hồn phàm nhân. À, đúng ..." Nàng liếc Ngu Anh một cái, gần sát Liên Tống, nhỏ giọng gì đó bên tai .
Khi Tổ Thị túi gấm là vật gì, chứa vật gì, Ngu Anh cuối cùng với phản ứng, nhắm mắt , nhận mệnh cúi đầu xuống.
Nghe Tổ Thị bên tai, Liên Tống mở túi dưỡng linh thử, ánh mắt xẹt qua Dung Nghi mặt đất, hỏi Ngu Anh: "Dung Nghi và một trăm bốn mươi lăm , là ngươi g.i.ế.c?"
Ngu Anh vốn định , Liên Tống lời , trong lòng khẽ run lên. Hắn thừa nhận: "Là ." Giọng chua chát: "Nếu tài nghệ bằng , bại ở trong tay ngươi, để ngươi phát hiện, đây... Cam nguyện về Cửu Trùng Thiên lĩnh phạt." Hắn cũng thần tiên tàn sát phàm nhân sẽ kết cục như thế nào, huống chi còn nhiều phàm nhân như , nhưng... quả thực là chẳng nghĩ nhiều .
Ngu Anh cúi đầu, thể cảm giác ánh mắt Liên Tống dừng ở đỉnh đầu , mang theo ý tra xét.
"Thật sự là ngươi g.i.ế.c ?" Liên Tống hỏi.
Ngu Anh nhắm mắt: "Phải! Bởi vì lâu ngày cách nào đột phá, dùng hồn của phàm nhân tu luyện sẽ dễ..."
"Tiên quân Ngu Anh, lòng hiếu thảo là ." Liên Tống ngắt lời , tiếp: " ngươi cũng , ba vạn năm Tổ Thị Thần từng lập qua hai đạo pháp chú, nếu nào bất nhân với Nhân tộc, thì thể qua cửa Nhược Mộc, gì đến việc g.i.ế.c ?"
Ngu Anh quả thực nghĩ tới chuyện , chợt nên phản bác như thế nào, nhưng khi hồn, càng cảm thấy càng sợ hãi, cũng là vì hai chữ Liên Tống mới ... hiếu thảo.
Sắc mặt trắng bệch, ngoài cứng trong mềm : "Gì... gì mà hiếu thảo..."
Sau đó nam t.ử một tiếng: "Chẳng lẽ ngươi đang giấu tội cho mẫu ? Những đều mẫu ngươi Ngu Thi Uyên g.i.ế.c ."
Đầu óc Ngu Anh ầm ầm một tiếng, trống rỗng. Trong tiếng ầm ầm, thấy giọng lạnh nhạt của nam tử: "Ba vạn năm ngàn hai trăm chín mươi bảy năm , ngoại tổ ngươi và mẫu dẫn Trường Hữu môn vây quét Địa Mẫu Thánh Sơn, tàn sát hết sinh linh Thánh Sơn, cướp linh châu hệ thổ chứa Nguyên thần của Địa Mẫu. Mẫu ngươi khi sinh ngươi, thì lấy Linh châu hệ Thổ giúp hai nương con ngươi tu hành, cho nên ngươi đạo quả, thăng thần tiên trong một đời, nhưng nàng bởi vì từng lạm sát vô tội, lưng đeo nghiệp lớn nên qua lôi kiếp công đức , thể thăng thiên. nàng cam lòng chịu c.h.ế.t, mưu toan siêu thoát khỏi sinh t.ử ngũ hành, cho nên bỏ trốn, mang theo linh châu hệ Thổ tới phàm thế tránh họa. linh châu hệ Thổ chung quy là đồ của mẫu ngươi, đợi Địa Mẫu tỉnh , linh châu sẽ tự động trở trong tay Địa Mẫu Nữ Oa. Mẫu ngươi sợ mất linh châu, cho nên mở tà trận trấn áp tru sát Nữ Oa. Mở tà trận cần hai món đồ, một vật là chứa mi tâm chân huyết của Nữ Oa, một là linh châu chứa nguyên thần của Nữ Oa. Trước khi Nữ Oa ngủ say từng ban mi tâm chân huyết cho một trăm bốn mươi bảy vị thủ lĩnh Nhân tộc, để họ thể bảo vệ nhân tộc trong cuộc chính Hồng hoang. Dung Nghi và một trăm bốn mươi lăm u hồn trong túi dưỡng linh , chính là chuyển thế của những thủ lĩnh Nhân tộc năm đó. Mẫu Ngu Thi Uyên ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ, là vì lấy mi tâm chân huyết của Nữ Oa từ trong hồn phách của bọn họ. Ta sai chứ."
Linh châu hệ Thổ, mi tâm chân huyết Nữ Oa, Tru Thần trận. Đây chính là thứ mà Liên Tống đoán khi thấy hàng chữ đầu tiên trong sách Tổ Hồn của Dung Nghi ở Minh Ty. Dòng chữ Dung Nghi đời thứ nhất : "Nhân tộc nên lập bộ thủ lĩnh, sơ hồn vì Nữ Oa tạo , khi trưởng thành, ban thưởng mi tâm chân huyết của Nữ Oa."
Sau đó trở phàm thế, Tương Tân chạy tới, trình lên bản khai thứ ba của Ôn Mật. Ngày đó xem lời khai đầu tiên của Ôn Mật, và Tổ Thị còn một suy đoán... bọn họ cho rằng Ôn Mật và Tàng Phong hẳn là lợi ích chung buộc chặt ở một chỗ. Lúc rời khỏi trấn nhỏ Yến quốc, lệnh cho Tương Tân thẩm vấn tỉ mỉ theo hướng . Mà sự thật chứng minh, bọn họa quả nhiên đoán sai.
Ôn Mật giày vò đến mức sống c.h.ế.t xong khai, tổ tiên của là một gã yêu sứ tòa Nữ Oa, tên là Ôn Tùy. Hắn vì tổ tiên rời khỏi Bát Hoang đến phàm thế, nhưng từ ghi chép tổ tiên để , vẫn trở về. Ôn Tùy truyền cho hậu thế hai món bảo vật, một món là khối đá đen tên là Tiêu Lĩnh, một món là quyển trận pháp thư ghi chép nhiều trận pháp cao minh. Hắn vốn cũng khối đá Tiêu Lĩnh ích lợi gì, nhưng khi Tịch T.ử Tự g.i.ế.c c.h.ế.t phụ , phá vỡ quê hương, buộc lưu lạc tứ hải, gặp một lão đạo sĩ què chân, lão đạo sĩ chuyện xưa của về đá Tiêu Lĩnh, nó thể cảm ứng mi tâm chân huyết của Nữ Oa, mà mi tâm chân huyết của Nữ Oa cộng thêm linh châu hệ Thổ thể tru diệt Nữ Oa.
Hắn vốn tưởng rằng chuyện xưa cũng chỉ là chuyện xưa mà thôi, ngờ đó gặp Tàng Phong đang một con hổ yêu truy đuổi. Hắn cứu mạng nàng và vô tình phát hiện nàng linh châu hệ Thổ. Vì thế bèn lợi dụng tin tức linh châu hệ Thổ thể tru Nữ Oa giao dịch với Tàng Phong. Nội dung giao dịch là Tàng Phong đưa về Bát Hoang, tìm một nơi sống an , còn nàng tìm cầm đá Tiêu Lĩnh ở phàm thế, để thu thập mi tâm chân huyết của Nữ Oa. Đợi Tàng Phong tập hợp đủ một trăm bốn mươi bảy giọt mi tâm chân huyết Nữ Oa thì về Bát Hoang tập hợp với , đến lúc đó sẽ dạy Tàng Phong trận pháp Tru Thần. Hai hợp lực tru sát Nữ Oa, cùng lấy linh châu hệ Thổ tu hành, vượt khỏi tam giới ngũ hành, trường sinh bất diệt.
Hàng chữ sách Tố Hồn, lời khai của Ôn Mật, hơn nữa còn lời thì thầm bên tai của Tổ Thị: "Một trăm bốn mươi lăm u hồn đều mê man, giữa mày lỗ, vết m.á.u màu tím đỏ trừ . Giống như Dung Nghi. Màu tím đỏ, là màu m.á.u của Nữ Oa."
Hạt châu rải rác xâu chuỗi , cuối cùng về tới vị trí ban đầu của chúng.
Mặc dù chân tướng vốn che giấu từng lớp sương mù , vẫn hỏi Ngu Anh một câu: "Ta sai chứ." thực Tam điện hạ cũng quá coi trọng câu trả lời của Ngu Anh. Bởi vì đến nước thì cơ bản thể xác định sự thật chính là như thế, mặc dù những chi tiết thông, nhưng vẫn chỉ là chi tiết nhỏ mà thôi. Huống hồ Ngu Anh chắc tất cả chuyện.
Mà khi Tam điện hạ xong, Ngu Anh quả nhiên khiếp sợ, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi thể tin: "Ngươi đang bậy cái gì thế, cái gì mà Tru Thần Trận, , thể..." thể phủ nhận Linh châu hệ Thổ quả thực ở trong tay Ngu Thi Uyên, mà những cũng nàng g.i.ế.c c.h.ế.t.
Dù buộc tội hơn trăm , hai cũng coi như quen , Tam điện hạ vẫn hiểu phẩm tính của Ngu Anh, một lát , : "Ta tin ngươi nàng g.i.ế.c những là vì tru Địa Mẫu, nếu , thì dù ngươi là đứa con hiếu thì cũng sẽ giúp chuyện ác, nàng lừa ngươi thế nào?"
Đồng t.ử Ngu Anh co , há miệng, thể lời.
Tam điện hạ thản nhiên: "Còn che giấu cho nàng, chỉ thể mời Thần quân Thương Phách hạ giới thôi."
Nghe lời , Ngu Anh lập tức ngẩng đầu gấp gáp: "Đừng để phụ quân việc !"
Tổ Thị đột nhiên xen : "Nhìn ngươi thế , chắc phụ ngươi về mẫu ngươi nhiều nhỉ. Hơn ba vạn năm ngàn năm , mẫu ngươi và ngoại tổ ngươi bao vây san bằng Nữ Oa Thánh Sơn ; đó mẫu t.ử các ngươi lợi dụng linh châu hệ Thổ tu luyện, cũng ; bây giờ, mẫu ngươi ở phàm thế g.i.ế.c để g.i.ế.c Nữ Oa, vẫn , ?"
Ngu Anh về phía Tổ Thị. Hắn cảm thấy nàng nàng quen thuộc, giống như gặp ở nơi nào, chỉ là thần kinh căng thẳng, sức lục hồi ức. Mà lúc thấy rõ nàng, rõ giọng của nàng, mới nhớ tới, tháng ở điện Lăng Tiêu biện giải cái c.h.ế.t của Địch Cơ, là nàng ở bên cạnh Đông Hoa Đế Quân. Chỉ khác là lúc đó nàng đeo mạng che mặt.
Nàng là Quang Thần Tổ Thị.
Mà Tổ Thị Thần nhạy bén thế nào, Ngu Anh sớm lĩnh giáo , trong lòng khỏi thấy rối loạn. Lại nghĩ thể thắng hai ngươi Tổ Thị, Liên Tống , nghĩ đến đây, chỉ thấy chán nản, một lúc lâu, thành thật : "Phải, phụ quân gì cả. Ở trong lòng phụ quân, mẫu mặc dù kiêu căng, nhưng thiện lương hồn nhiên, từng để ý an nguy sống c.h.ế.t cứu , si tình với ."
Thực sâu trong lòng phụ Thần quân Thương Phách đối với mẫu Ngu Thi Uyên như thế nào, Ngu Anh cũng rõ ràng lắm. Hắn là Ngu Thi Uyên một nuôi lớn, sinh khi Thương Phách bế t.ử quan. Hắn lớn lên đến tuổi nhược quán cũng từng gặp Thương Phách một . Sau đó cuối cùng thấy, còn là đừng từ xa Thương Phách xuất quan phi thăng. Cho nên đối với Thương Phách, Ngu Anh là hiểu gì, về quá khứ của ông và mẫu Ngu Thi Uyên, cũng chỉ Ngu Thi Uyên kể ."
"Mà mẫu ." Nhắc tới mẫu Ngu Thi Uyên, Ngu Anh chân tình hơn nhiều: "Người chỉ là quá thích phụ quân, quá ở bên cạnh phụ quân, mới mưu toan tuổi thọ lâu dài hơn. Về phần g.i.ế.c ..." Hắn c.ắ.n răng, ý biện bạch cho Ngu Thi Uyên: "Mẫu cũng hết cách , từ khi linh châu hệ Thổ truyền thừa đến nay, linh lực suy yếu dần theo từng năm, vì để cho linh châu thể tiếp tục tỏa hào quang, chỉ thể g.i.ế.c c.h.ế.t những đó, lấy m.á.u của Địa Mẫu trong hồn của họ để dưỡng linh châu. Người cũng gây bất lợi cho Địa Mẫu, nếu lấy chân huyết của Địa Mẫu về, mặc cho linh châu yếu thì mới thật sự gây bất lợi cho Địa Mẫu. Người cũng chẳng bất tử, chỉ mượn linh châu để sống lâu hơn mà thôi. Người từng , đợi Địa Mẫu tỉnh , sẽ trả linh châu về. Hơn nữa." Ngu Anh vội vàng giải thích. Cũng là thuyết phục bọn họ là thuyết phục chính : "Các ngươi cũng thấy đó, mẫu mặc dù g.i.ế.c những phàm nhân , nhưng cũng đặt hồn họ trong túi dưỡng linh , mặc dù lột mi tâm chân huyết của bọn họ, nhưng cũng trị thương hồn phách cho họ. Mẫu cũng là tìm thời cơ để họ thể luân hồi chuyển thế, và là kẻ ác như các ngươi !"
Ngu Anh chân thành, như thật. Nếu Ngu Thi Uyên dùng lý do thoái thác như lừa gạt giúp nàng, cũng thể hiểu vì Ngu Anh giấu diếm hỗ trợ nàng. Tổ Thị đ.á.n.h giá biện bạch chân thành của Ngu Anh, chỉ tò mò : "Mẫu ngươi cuối cùng dùng linh châu hệ Thổ cái gì tạm thời khoan đề cập tới, chẳng qua hỏi, Phụ ngươi vẫn mẫu ngươi còn sống?"
Dù Ngu Thi Uyên chỉ là phàm nhân, theo lý thì thể nào sống đến bây giờ .
Ngu Anh á khẩu.
Tam điện hạ thấy Ngu Anh như , đúng lúc chen một câu: "Ngươi nhiều , thêm hai ba câu cũng chẳng ngại nhỉ."
" ." Ngu Anh ủ rũ : "Phải, phụ quân mẫu còn sống, khi phi thăng năm thứ chín trăm chín mươi bảy, mẫu c.h.ế.t."
Tổ Thị ồ một tiếng: " ngươi là mẫu ngươi trường sinh." Nhìn vẻ mặt đồng tình của Ngu Anh, sửa lời : "Ừm, ngươi mẫu ngươi thọ mệnh lâu hơn một chút, là ở bên thần quân Thương Phách. Khoan chuyện thần quân từ lúc thăng thành tiên bỏ chuyện thất tình qua một bên." Nàng dừng : "Chúng giả thiết một ngày mẫu ngươi thật sự thể đạt mong ở mặt phụ ngươi, thì lúc đó nàng nên giải thích lý do sống lâu như thế là gì? Ngươi cũng nên , phụ thần quân Thương Phách của ngươi là vị thần cương trực ở Cửu Trùng Thiên, tuyệt đối sẽ tán thành nàng dùng cách bất chính để vượt qua sinh tử."
Ngu Anh sớm cuộc đối thoại với Tổ Thị dễ, ngờ tới góc độ xem xét của nàng xảo quyệt như thế. Hắn im lặng hồi lâu, : "Mẫu từng , sẽ dùng hình dạng và phận khác để xuất hiện, cố gắng trái tim phụ ."
Tổ Thị tiếp tục hỏi nữa: "À, ." Nàng suy nghĩ: "Ta gì để hỏi nữa." Nhìn thoáng qua Liên Tống: "Tiểu tam lang hình như cũng ." Ánh mắt rơi Ngu Anh, : "Đã như thế, Ngu Thi Uyên đang ở , ngươi dẫn đường ."
Ngu Anh khổ: "Ta mẫu ở , cũng chẳng thể liên lạc với . Lần nào cũng là tìm . Cứ mười năm, sẽ lưu một tin tức cho ở gần cửa Nhược Mộc." Hắn gian nan : "Lần tới tìm , là bởi vì túi dưỡng linh dùng để trữ hồn ở phàm thế an , thường yêu tà thèm thuồng, bởi giúp bảo quản túi . Sau khi giao túi cho , lập tức rời , còn tìm cuối cùng để lấy m.á.u Địa Mẫu."
Tổ Thị và Liên Tống liếc một cái. Liên Tống đ.á.n.h giá một câu: "Nàng cẩn thận."
Đêm đó, Tam điện hạ đưa Ngu Anh về Cửu Trùng Thiên. Bởi vì liên quan đến linh châu hệ Thổ, nhốt Ngu Anh Hình Ti, mà là giao cho Đông Hoa Đế Quân. Cân nhắc đến việc nếu Ngu Thi Uyên nếu còn ở nơi phàm thế , chừng sẽ về trạch viện tìm Ngu Anh, cho nên nhóm Tổ Thị và Tịch T.ử Tự vẫn ở thành Sát Nhật. Bởi vì Đế Quân hỗ trợ trông giúp Ngu Anh, nên tránh hàn huyên vài câu với Đế Quân về chuyện ở Phong Tự Ngọc Môn. Tam điện hạ lâu mới về Cửu Trùng Thiên một chuyến, Đế Quân thấy thì rủ hẳn câu cá một lát. Trọng Lâm ở hầu hạ bên cạnh.
"Cho nên ngươi và Tổ Thị đều cho rằng năm đó cứu Oánh Nam Tinh là Thương Phách, hai còn từng một đoạn tình duyên. Kết quả ba năm tông môn Thương Phách ở tàn sát Phong Tự Ngọc Môn, g.i.ế.c Oánh Nam Tinh, đoạt Linh châu hệ Thổ, mà đó Thương Phách cưới nữ nhi của tàn sát Phong Tự Ngọc Môn thê tử, hai còn sinh hạ con nối dõi, vả thê t.ử của mặc dù từng đăng tiên, nhưng đến nay vẫn còn sống đời, linh châu hệ Thổ cũng ở trong tay nàng, giữ Phong Tự Ngọc Môn còn sống sót chắc chắn là Thương Phách linh châu hệ Thổ nên lập mưu chiếm lấy."
Tam điện hạ quen tay xâu mồi, ném móc câu ngoài: " thế, nhưng lôi kiếp Công đức và Trú Độ Thụ đảm bảo, Thương Phách lẽ là từng phản bội Phong Tự Ngọc Môn, chỉ là hành động của quả thực khiến sinh nghi. Ta nghi ngờ lúc Phong Tự Ngọc Môn san bằng, cũng xảy chuyện, đó quên đoạn ký ức của và Oánh Nam Tinh từng ở bên , cho nên mới cưới Ngu Thi Uyên. Nếu chỉ dựa việc Oánh Nam Tinh là ân nhân cứu mạng của , thì nên cưới con gái của hại c.h.ế.t Oánh Nam Tinh vợ mới đúng.
Tam điện hạ thực thật cũng thích câu cá, nhưng thuở nhỏ Đế Quân ép câu cùng, dần dà cũng giỏi câu: "Thương Phách giống như cắt đứt hết thất tình, cũng thấy vướng phàm tình, thậm chí thấy chăm sóc đứa con và Ngu Thi Uyên sinh . Còn Ngu Thi Uyên , giống như chung tình với Thương Phách, còn đổi diện mạo dụ dỗ Thương Phách, trở bên cạnh Thương Phách."
Đế Quân vẫn chống cằm, chuyên chú sợi dây câu nổi trong hồ: "Thực vẫn một nghi vấn." Hắn ngừng , hỏi: "Tiểu Tiên Ngu Anh thật là con trai của Thương Phách ?"
Liên Tống nhận lấy chén trong tay Trọng Lâm, Đế Quân , thì nhíu mày, buông chén xuống: "Đế Quân ý gì?"
Đế Quân cũng nhận lấy một chén từ tay Trọng Lâm: "Cũng chẳng ý gì." Suy nghĩ một hồi, phát biểu một ý kiến: "Ta cảm thấy, nếu tiểu tiên Ngu Anh quả thật là con trai của Thương Phách, phu nhân phàm thế của hẳn là bình thường."
Tam điện hạ im lặng một lát: "Nãy giờ nhiều thế mà ngài chỉ cái kết luận như thôi ư?"
Đế Quân cảm thấy kết luận vấn đề gì, vẫn cố chấp phát biểu cái của : "Chủ yếu là tiểu tiên Ngu Anh dù là dung mạo tài trí đều kém Thương Phách quá xa." Đang chuyện thì ánh mắt dừng ở mặt Liên Tống, bỗng nhiên : "Nếu ngươi và Tổ Thị một đứa con, thì chắc chắn sẽ xinh thông minh."
Tam điện hạ đang uống thì sặc đến ho khan: "Đế Quân thận trọng lời ."
Đế Quân nhún vai: "À, suýt nữa thì quên, với cái tình trạng bây giờ của hai thì hẳn là chẳng khả năng con ."
Tam điện hạ bình tĩnh thở nổi, hỏi Đế Quân: "... Ngài vì thích tìm ngài chuyện phiếm ?"
Đế Quân tự tin: "Hẳn là bọn họ tự xứng với ?"
Tam điện hạ: "... Trong tàng thư các của cung Thái Thần một quyển sách tệ tên là "Hoặc tập cách chuyện với Chiết Nhan Thượng Thần", Đế quân thời gian thì lật xem." Nói dậy cáo từ.
Đế Quân bất ngờ: "Hôm nay đến ngươi cũng cảm thấy xứng chuyện phiếm với ?"
Tam Điện mặt biến sắc: "Hôm nay chuyện với ngài, cảm thấy xứng."
Đế Quân gõ nhẹ cần câu: "À, đột nhiên nhớ đến một chuyện quan trọng liên quan đến Thương Phách còn cho ngươi , như , chờ khi ngươi chuyện phiếm với thì hẵng ."
Tam điện hạ: "..."
Tam điện hạ mặt biến sắc : "... Chúng chuyện tiếp ."
Chuyện quan trọng Đế Quân là về tình căn của Thương Phách.
"Sau khi Trú Độ Thụ chọn thần quân giữ cây, từng phủ của Thương Phách để kết khế ước thần hồn của với Trú Độ Thụ."
Trú Độ Thụ ngạo nghễ, chỉ từng thừa nhận hai vị Thần Vương, một vị là Mặc Uyên Thượng Thần, một vị là Đế Quân, bây giờ khắp Cửu Trùng Thiên cũng chỉ Đế Quân tư cách kết khế ước .
Phóng sinh con cá chép ngốc xong, Đế Quân móc mồi nữa: "Nếu ba vạn năm ngàn năm Bắc Lục quả thật một phàm nhân pháp lực cao hơn Thương Phách, đến mức thể đoạn tình căn của , nghĩ cũng đến mức trong bảy tám trăm năm chỉ một phàm nhân là Thương Phách thành tiên." Nói tới đây, Đế Quân ồ một tiếng, nhớ tới: " , tình căn của Thương Phách mặc dù mài mòn, nhưng từ vết cắt thể , khi nó bẻ gãy hẳn là mạnh mẽ. Chứng tỏ từng mối tình sâu nặng với nào đó."
Sự thật đến đây thực sự rõ ràng. Tam điện hạ vội xâu chuỗi những gì Đế Quân và với những gì , đưa một suy luận: "Cho nên thể, là Thương Phách năm đó yêu với Oánh Nam Tinh, nhưng Ngu Thi Uyên cũng thích Thương Phách, cho nên lấy linh châu hệ Thổ mài đứt tình căn của Thương Phách với Oánh Nam Tinh, còn khiến Thương Phách mất ký ức đối với Oánh Nam Tinh. Sau đó mặc dù Thương Phách cưới Ngu Thi Uyên, nhưng đứt tình căn như cách nào động tình với Ngu Thi Uyên nữa, mà chứa đại đạo, một lòng tu hành. Cho nên mấy trăm năm phi thăng thành công."
Chuyện tình duyên, Đế Quân vốn am hiểu lắm, quan hệ quanh co của ba , quả thực chẳng tốn sức rõ, góc độ đ.á.n.h giá việc tương đối khách quan: "Ngu Thi Uyên cũng một chuyện , mặc dù phúc hậu với Oánh Nam Tinh, nhưng cống hiến cho phụ quân ngươi một cánh tay đắc lực."
Tam điện hạ cảm thấy góc của Đế Quân giúp gì cho , bởi trả lời , vẫn kiên trì suy nghĩ của , tự lẩm bẩm một câu: "Vậy thì xem , Ngu Thi Uyên chấp niệm sâu với Thần quân Thương Phách."
Đế Quân chú ý tới vẻ mặt của hẳn, nhíu mày: "Ngươi chủ ý quỷ quái gì thế?"
Tam điện hạ phủ nhận, mỉm , gõ nhẹ cây quạt: "Ngu Thi Uyên như một con cá chạch, trượt mãi tóm , tìm nàng ở phàm thế thì khó khăn, nhưng nếu Thần quân Thương Phách chịu giúp , thì cũng chẳng cần phí sức tìm nàng nữa, nàng sẽ tới tự tìm ." Đang chuyện, cần câu cố định bên cạnh chợt d.a.o động. Là cá c.ắ.n câu.