Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 65
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:04:00
Lượt xem: 114
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu giờ sáng hôm , Văn thị Tương Tân đem lời khai của Ôn Mật trình lên Liên Tống. Lúc đó Liên Tống và Tổ Thị đang đ.á.n.h cờ trong một ngôi đình chờ mặt trời mọc.
Vì Đông Hoa Đế Quân đam mê mười chín đạo bàn* tinh trận, cho nên Cửu Trùng Thiên thịnh hành chơi cờ vây. bây giờ hai cờ vây, mà là cờ Lục bác mà các Ma tộc thích.
*Chú thích: chính đạo bàn tinh trận là tên khác của cờ vây
Tổ Thị chơi cờ , Tam điện hạ giỏi nhất ăn chơi đang tận tay dạy nàng.
Tương Tân chờ bên cạnh, đặt lời khai ở một góc bàn cờ, lấy cái chặn giấy đè lên.
Đợi khi dẫn Tổ Thị hết một ván cờ, Liên Tống mới nhặt trang giấy lên mở xem.
Tương Tân đúng lúc bẩm báo: "Không ép nhiều , khai những thứ ."
Tổ Thị tò mò, hỏi Liên Tống: "Hắn ?"
Liên Tống đưa lời khai xem cho nàng: "Tự xem ."
Tổ Thị nhận lấy , thấy tờ trang giấy Ôn Mật cung khai : Ba ngàn năm , gặp một nữ tiên trưởng tự xưng là cư sĩ Tàng Phong, lúc đó tiên trưởng một con hổ yêu bắt cóc, cứu tiên trưởng . Tiên trưởng Tàng Phong chí thành tiên bèn mang đến Bát hoang linh khí thịnh dễ tu tiên để trả ơn cho . Mà tiên trưởng lo lắng một ở Bát Hoang nơi nương tựa, bèn cho một lệnh bài, lệnh bài là bảo vật gia truyền của nàng, do một vị môn chủ qua đời của Trường Hữu Môn tặng cho tổ tiên nàng, nhờ lệnh bài nữa mà lên núi Lăng Môn, Trường Hữu Môn giữ chăm sóc cho . Hắn bèn mang lệnh bài lên Trường Hữu môn. Về phần bản lĩnh bố trí ảo trận trong động mộ, cũng là cơ duyên xảo hợp, lấy một quyển trận đồ nửa tháng ở tàng kinh các của Trường Hữu môn, đó lén lút nghiên cứu mấy năm, học chút bản lĩnh từ trong tập sách .
Có vẻ như dối.
Liên Tống hỏi nàng: "Có thể cái nào là thật, cái nào là giả ?"
Tổ Thị hỏi ngược : "Thủ hạ Văn thị của ngươi đích thẩm vấn vẫn giả ?"
Tương Tân thông minh, bèn : "Hồi bẩm Tôn thượng, điện hạ chúng từ bi, thường đ.á.n.h thì cũng chắc khai hết, lời khai giả thật chắc chắn giấu tâm tư của thẩm vấn, nhưng chỉ cần tâm đủ sáng mắt đủ , thì thể phân biệt thật giả trong lời khai, mấy lời khai như chắc bằng lời khai nhờ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, cho nên Văn Võ thị chúng cũng quy củ, thẩm vấn đầu tiên từ đến nay là dùng thủ đoạn."
"Điều cũng khác ." Tổ Thị , nâng bàn tay trắng mịn lên chống cằm, ánh mắt lời khai : "Vậy tiểu tam lang biểu diễn cho xem thứ, lời khai thật giả lẫn lộn như thế nào là ."
Mùi hương Bạch Kỳ Nam bay tới theo gió, Liên Tống xuống bên cạnh nàng, Tổ Thị nghiêng đầu, sườn mặt mỹ của nam nhân lọt mắt, trái tim nàng chợt run lên, thấy Liên Tống cũng đầu : "Nhìn mặt cái gì?" Hắn mỉm : "Nhìn đây ." Ngón tay dài chỉ lời khai." Theo như lời Ôn Mật , vị tiên trưởng Tàng Phong thấy yên lòng khi để một lưu lạc ở Bát hoang, bảo vệ chu nên mới đưa lệnh bài cho , để đến Trường Hữu Môn. Bắc Hoang do Thượng thần Huyền Minh trị hạ từ đến nay bình yên, chứ đừng là hung hiểm. Tiên trưởng Tàng Phong là tu sĩ thể đưa qua cửa Nhược Mộc, thì tu vi chắc chắn tầm thường, nếu chỉ vì bảo vệ Ôn Mật ở bình yên ở Bắc Lục thì nhiều cách trả giá nhỏ hơn, đến mức đưa bảo vật quý giá tổ tiên để , đưa Ôn Mật lên Trường Hữu Môn, nên việc trả ân tình bằng lệnh bài chỉ thể dùng một .
Hắn giơ tay hóa một cây nến trắng, tự đốt ngọn nến , Tổ Thị một cái: "Ta tin A Ngọc nàng nghĩ tới điểm ."
Tổ Thị nhún vai: " , lời khai vẻ đúng, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì khác." Nói xong gấp tờ giấy , đưa trả cho .
Liên Tống nhận lấy lời khai, đặt nó lên ngọn nến đang cháy, ngọn lửa l.i.ế.m , tờ giấy móng hóa thành tro: "Ôn Mật bịa đặt chuyện là vì giấu diếm gì đó, những thứ cần bây giờ." Liên Tống : "Chẳng qua, lời khai khá thú vị, A Ngọc để ý ?"
Tổ Thị thật đúng là để ý điểm gì thú vị.
Liên Tống hỏi nàng: "Nghe thấy hai chữ Tàng Phong, nàng sẽ liên tưởng đến cái gì?"
Tổ Thị ngẩn , lập tức ngộ : "Hổ phách Tàng Phong!" Nàng lẩm bẩm: "Tàng Phong là tên của một loại hổ phách, là thứ hổ phách quý giá nhất. Nữ tu sĩ lấy hiệu là Tàng Phong, tương hợp với Thương Phách, quan hệ nhỏ với Trường Hữu môn, chẳng lẽ... Nàng chính là Ngu Thi Uyên?"
Liên Tống nhướng mày: "A Ngọc phản ứng nhanh." Hắn đưa tay dọn sạch nến trắng và tro bàn cờ: "Nếu Ngu Thi Uyên còn sống, nàng là một tu sĩ phàm nhân, thể chứng đạo thăng tiên, thể sống đến hơn ba vạn tuổi tất nhiên dị bảo kéo dài tuổi thọ. Dị bảo cần , tám chín phần mười hẳn là linh châu hệ Thổ. Bắc Lục tuy là một thế giới hòa bình, nhưng mang dị bảo thì dễ gặp tai họa. Nếu là Ngu Thi Uyên, cũng dám để cho tuổi thọ của bình thường, chắc chắn tìm thời cơ giả c.h.ế.t thoát . Như thế, việc thi cốt trong mộ nàng tuổi tác khác biệt cũng thông suốt. À, đúng ." Hắn lấy một quân cờ lên thưởng thức: "Mấy ngày các Văn Võ thị điều tra Trường Hữu Môn, phát hiện môn chủ và trưởng lão đời môn tông bọn họ từng đến san bằng Thánh Sơn của Nữ Oa, càng chừa từng đến linh châu hệ Thổ. Có thể thấy , nếu Ngu Thi Uyên còn sống, thì cũng đề phòng lừa gạt hậu nhân Trường Hữu môn.
Tổ Thị gõ nhẹ lên bàn: "Tuy rằng hợp lý, nhưng hết thảy chỉ là suy đoán của chúng mà thôi."
Liên Tống đặt quân cờ về chỗ cũ: "Cho nên chân tướng như thế nào còn điều tra ."
Tổ Thị cầm lấy quân cờ Liên Tống để xuống: "Ngu Thi Uyên trông như thế nào, thể đến chỗ Ngu Anh và Thần quân Thương Phách hỏi thử. Sau đó kêu Ôn Mật vẽ một bức chân dung của tiên quân Tàng Phong Tiên, so sánh thứ là ."
Tương Tân vẫn luôn theo hầu bên cạnh lập tức quỳ lạy Tổ Thị: "Thuộc hạ lĩnh mệnh."
Tổ Thị kinh ngạc về phía Tương Tân: "Ngươi là thị của tiểu tam lang, chỉ nên theo lệnh của một , tiểu tam lang còn lên tiếng, vì quỳ gối lĩnh mệnh với ?" Không tán đồng : "Như thế, đáng phạt."
Tương Tân cũng mới phát hiện hình như quá lanh lẹ, phạm kiêng kị, lập tức thỉnh tội.
Liên Tống coi như gì, cầm quần cờ khác lên: "Không chuyện gì, kêu Ôn Mật vẽ chân dung Tàng Phong ."
Vẫn là Tương Tân chủ động thành thật hỏi: "Vậy điện hạ, phạt, phạt gì ?"
Liên Tống , chỉ nghiêm túc xếp quân cờ: "Phạt gì mà phạt, Tổ Thị Thần chỉ đùa với ngươi thôi, đến chỗ Thiên Bộ lĩnh mười bình Quỳnh Tương, , chỗ nàng hẳn là còn bàn đào, bảo nàng lấy cho ngươi mấy bình. Đi ."
Tương Tân sửng sốt, nhưng phản ứng siêu nhanh, lập tức quỳ xuống cảm ơn Liên Tống, cảm ơn Tổ Thị, vui vẻ chạy .
Tổ Thị trân trối : "Ngươi dạy dỗ thuộc hạ thế ?"
Liên Tống xếp cờ, ánh mắt chăm chú bàn cờ: "Nếu thì ? Hắn hiểu chuyện như thế thì giờ, chí đành thưởng cho thôi."
Tổ Thị phân biệt đang đùa : "Hiểu chuyện ư?"
" ." Liên Tống : "Biết lời và nàng gì khác ."
"Vì khác?"
Liên Tống ngước mắt. Trong nháy mắt, Tổ Thị chợt cảm thấy ánh mắt Liên Tống sâu, nhưng đợi nàng kỹ, chỉ thể thấy hình ảnh phản chiếu của trong đồng t.ử màu hổ phách xinh .
"Chúng lập Phệ Cốt Chân Ngôn với , chẳng lẽ nàng sẽ hại ?" Nàng hỏi.
Nàng phục hồi tinh thần : "Tất nhiên sẽ : "Lại : "Ta chỉ cảm thấy..."
Hắn sắp xếp xong bàn cờ: "Không cần cảm thấy gì cả. Vẫn còn sớm, chơi thêm ván nữa ?"
Tất nhiên là nàng đồng ý , đang gật đầu, chợt phía vang lên tiếng bước chân.
Người đến mặc một bộ đạo bào xám bạc, là Tịch T.ử Tự.
Hắn đến đây gì? Trong lòng dâng lên nghi ngờ thì Tịch T.ử Tự ngôi đình, cách nàng vài bước, sắc mặt tái nhợt, hỏi nàng: "A Ngọc, chúng thể chuyện ?"
Nắng sớm xé rách màn trời, chiếu xuống tia nắng mờ nhạt. Tổ Thị Tịch T.ử Tự đối diện , thấy đau đầu.
Mấy ngày khi hai đến đỉnh Thương Lam lấy Nam Tinh Yêu, Tịch T.ử Tự ôn chuyện cũ với nàng, lúc đó nàng cảm thấy cần thiết. Đêm qua khi gặp Ôn Mật, Ôn Mật và Tịch T.ử Tự mấy thứ liên quan đến quá khứ, nàng đại khái cũng hiểu nỗi khổ của Tịch T.ử Tự, tuy rằng chi tiết còn hiểu lắm, nhưng cũng tò mò đến mức rõ ràng, chỉ cảm thấy ý trời cho phép, nếu tất cả đều chỗ khác thì cứ quên quá khứ , đáng nhắc .
Cho nên Tịch T.ử tự trong đình, chuyện với nàng, nàng vốn định khuyên một câu đừng cố chấp quá khứ nữa, đó khéo léo từ chối lời đề nghị của . Nào khi lên tiếng, Liên Tống đáp nàng. "Nói chuyện rõ ràng một cũng ." Hắn liếc nàng với Tịch T.ử Tự.
Tổ Thị sợ ngây , bởi vì nàng nhớ rõ, Liên Tống thích kiếp đó của nàng, cũng thích Tịch T.ử Tự. Nàng hiểu vì đồng ý giúp . Liên Tống dậy, ghé bên tai nàng nhỏ một câu: "Nói rõ ràng nàng thích , bây giờ thích, về cũng sẽ thích." Những lời quả thực đầu đuôi, nàng còn kịp phản ứng, lên, vuốt cằm với Tịch T.ử Tự: "Hai từ từ chuyện, ngoài dạo một lát." Cũng là ảo giác của nàng , mà cứ cảm thấy nụ của Liên Tống giả dối.
Tịch T.ử Tự đến giờ vẫn luôn nàng thích , vả bao giờ thích , nàng còn cần rõ ràng gì với Tịch T.ử Tự nữa?
Nàng đang bãi đất trống, Tịch T.ử Tự đối diện đột nhiên : "Chuyện lúc của và Ôn Mật, A Ngọc nàng hẳn hiểu rõ nhỉ."
Nàng gật gật đầu.
Tịch T.ử Tự khổ: "Ngươi cũng thèm để ý."
"Đã là quá khứ xa xưa, chúng đều nên để ý."
Tịch T.ử Tự lọt lời của nàng, giọng khàn: "Mặc dù nàng sẽ để ý, nhưng vẫn giải thích với nàng, vì đây Ôn Mật thể và tu vi của nàng để phục sinh Ôn Phù, đồng ý." Đôi môi mỏng của mím : "Trước đây lập Phệ Cốt Chân Ngôn với phụ Ôn Mật, nội dung là mãi mãi trung thành với và Ôn Mật. Lúc đó Yêu lực trong cơ thể giải, yếu đuối vô năng, rõ lập lời nguyền xuống thì đời sẽ mất tôn nghiêm, nhưng khi đó, trở nên mạnh mẽ hơn cần tôn nghiêm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-65.html.]
Tổ Thị ừ một tiếng: "Ta nỗi khổ tâm của ngươi, cũng hiểu ngươi, Tịch T.ử Tự, ngươi thể buông xuống ."
Có thể "Hiểu, buông xuống" với Tịch T.ử Tự như thế, là sự nhân từ của Tổ Thị nàng . Nên mặc dù Tịch T.ử Tự nỗi khổ riêng, thì sự tổn thương kiếp đó và Ôn Mật đối với Hồng Ngọc đều là thật. Hồng Ngọc thì tội tình gì? Nếu Hồng Ngọc là nàng lịch kiếp thì hai chẳng hại một tính mạng . Cho nên mặc dù nàng hiểu Tịch T.ử Tự, lúc cũng khó hai chữ "tha thứ" với . Hiểu và khuyên buông xuống, là thứ mà nàng thể trong giới hạn .
Vốn tưởng rằng nàng lời , Tịch T.ử Tự thể thấy thoải mái, nào thần sắc của càng : "Nàng nên hiểu cho , thật sự tổn thương nàng, ít nhất là cuối cùng đó, bất đắc dĩ." Hắn chua xót : "Khi đó, Ôn Mật đưa đề nghị tu vi và thể của nàng... Thực sai, nếu thật sự nàng c.h.ế.t, thì thể bất chấp thứ g.i.ế.c c.h.ế.t phụ , chỉ cần phụ c.h.ế.t, cũng cần tuân theo chú thề đối với nữa, nhưng thế..."
Tổ Thị cũng nhớ tới lời xúi giục của Ôn Mật đêm qua, khó hiểu: "Cho nên, khi đó ngươi thật sự c.h.ế.t?" Nàng vốn nên tò mò, nhưng vẫn hỏi miệng: "Vì ?"
"Bởi vì ti tiện." Thấy nàng khó hiểu, Tịch T.ử Tự khổ một tiếng: "Khi đó lòng nàng chứa đại đạo, là khả năng đắc đạo phi thăng nhất Hạo Thiên Môn. Ta nàng phi thăng, nàng, nàng một ngày còn tiên trưởng Hồng Ngọc, là tiểu sư thúc của , thì sẽ sinh tình với ." Hắn gian nan : "Ôn Mật thể và tu vi của nàng, những thứ đều là thứ cản trở nàng, cho nên đồng ý với . Ta chỉ linh hồn của nàng thôi, khi đó chuẩn thể mới cho nàng, ngươi trở thành một khác. đạo thiên lôi đoạt hồn đó đ.á.n.h xuống. Kim quang lóe lên, hồn phách của nàng đột nhiên biến mất, đó..."
Sau đó xảy chuyện gì, Tịch T.ử Tự mặc dù tiếp nữa, nhưng kết hợp đôi câu vài lời của Ôn Mật, thì hiểu chân tướng.
Sau đó Tịch T.ử Tự gần như điên cuồng, g.i.ế.c phụ Ôn Mật, còn suýt nữa g.i.ế.c Ôn Mật.
Tổ Thị thể che giấu sự khiếp sợ của , ngạc nhiên về phía Tịch T.ử Tự.
"Ta tìm khắp nhân gian cũng thể tìm hồn phách của nàng, xông Minh Ty, tìm đường." Ánh mắt nam t.ử đầy đau khổ: "Vì thể tìm đường đến Minh Ty, một lòng tu hành, đó đạp phá hư , chứng thành đạo quả, thể phi thăng lên Cửu Thiên. Lúc phi thăng, khôi phục trí nhớ, thế thực sự của , đó bảo vệ Phong Tự Ngọc Môn, tìm nàng khắp nơi."
Hồi lâu , Tổ Thị mới phục hồi tinh thần : "Ta vốn tưởng rằng hôm nay ngươi kể chuyện cũ với , là để tha thứ, nhưng đến đây, cảm thấy dường như như ." Nàng lẳng lặng Tịch T.ử Tự: "Ngươi mấy năm nay vẫn luôn tìm , tìm , là gì đây, vẫn một lòng chấp niệm, giam giữ linh hồn ?" Nàng khẽ thở dài một tiếng: "Tịch T.ử Tự, kiếp đó sống khổ, nhưng cần bù đắp, chỉ hy vọng tất cả đều dừng ở đây."
Môi run rẩy, như lời của nàng đ.â.m thương. Hắn khàn giọng : "Ta ." Sắc mặt trắng bệch, hốc mắt phiếm hồng: "Ta tìm nàng ba vạn năm, khi đó bản sai, cũng từng ngày đêm hối hận." Hắn nhắm mắt: "Sau khi gặp nàng, lúc đầu còn vọng niệm, nhưng đó mãi mãi cơ hội." Giọng càng khàn hơn: "Nàng đúng, hôm nay tới tìm nàng, quả thực vì cầu xin nàng tha thứ, bởi vì cũng tư cách. Thẳng thắn với nàng những điều , để nàng vô năng, mềm yếu, ích kỷ và ti tiện, là bản ... từ bỏ hy vọng."
Tổ Thị gì.
Hai im lặng một lát, Tịch T.ử : "Kiếp đó nàng từng với , nàng tình ái là gì, cũng mãi mãi , nhưng hôm nay, nàng thích là vị Tam hoàng t.ử ?"
Tổ Thị ngẩng đầu về phía Tịch T.ử Tự.
Tịch T.ử Tự nàng. "Ta hy vọng nàng thể sống , những lời cũng vì tư tâm, lẽ nàng sẽ thích , nhưng quá nhiều cơ hội để chuyện với nàng, cho nên cũng chỉ thể lựa chọn hôm nay." Hắn nàng: "Ta nàng và Tam hoàng t.ử từng lập Phệ Cốt Chân Ngôn với . Sức mạnh của Phệ Cốt Chân Ngôn, thấy . Ta hy vọng nàng lời nguyền lấn át. A Ngọc, , Tôn thượng." Hắn đổi cách xưng hô với nàng: "Ngài nghĩ tới, lẽ ngài hề thích , chỉ vì lời nguyền vây hãm, mà với ngài, lẽ cũng như thế?"
Tổ Thị sửng sốt.
Tịch T.ử Tự ngước mắt , vẻ mặt vẫn lộ vẻ chán chường, nhưng trong ánh mắt quả thực là sự tha thiết thuần túy: "Tôn thượng từng chịu nhiều đau khổ, hi vọng Tôn thượng thể gặp lương nhân, nhưng lương nhân , lẽ nên là Tam hoàng t.ử điện hạ phong lưu ."
Tổ Thị yên lặng một lát: "Một lời nguyền, lẽ sẽ giam cầm hành động của ngươi, nhưng thể khiến trái tim ngươi đổi ? Giống như đời , ngươi Phệ Cốt Chân Ngôn vây khốn, luôn phục tùng Ôn Mật, Ôn Mật hi vọng ngươi yêu Ôn Phù, nhưng ngươi vì thế mà thật lòng yêu Ôn Phù ?"
Tịch T.ử Tự khẽ chấn động, chợt thể thành lời, chỉ khuôn mặt tái nhợt huyết sắc, trắng đến mức gần như sầu thảm.
Mặc dù từ đầu tới cuối nàng từng thừa nhận thích Liên Tống, nhưng ẩn ý trong lời , còn rõ nữa. Lời , thể xuất phát từ tim gan, nhưng ít nhất vẫn tám phần chân thành. Tự còn cơ hội nữa, cũng quyết định nhịn nỗi đau thấu xương xuống, tiếp nhận việc nàng tìm lương nhân khác, nhưng quả thực khó thể tin tưởng vị Thủy Thần phong lưu , khỏi : " Tam hoàng t.ử tiền án chồng chất, sợ sẽ tổn thương trái tim ngài..."
Tổ Thị ngắt lời : "Ngươi đúng, Tiểu tam lang đối xử với , thể chỉ là vì Phệ cốt chân ngôn, nhưng chuyện cũng gì quan trọng."
Câu trả lời khiến Tịch T.ử Tự thể chấp nhận: "Tại quan trọng?"
Tại quan trọng ư?
Bởi vì nếu vận mệnh thể đổi, nàng chỉ thể ở thế gian ba năm nữa. Đến giờ, chỉ còn hai năm rưỡi nữa thôi.
Nàng kết cục của những thần nữ chinh phục Liên Tống khiến cho lãng t.ử đầu là gì, nhưng cũng Liên Tống phong lưu. nàng ít hi vọng, trái tim của Liên Tống trong ba năm , vì Liên Tống đối xử với nàng từ nguyên nhân nào nữa thì cũng cảm thấy quá quan trọng, cũng cảm thấy nếu Liên Tống thiết với nàng vì lời nguyền thì gì khó chấp nhận. Quan hệ của hai như đúng như như gần như xa, cũng từng khiến nàng lo lo mất, bởi vì nàng thời gian để lo chuyện đó, nàng chỉ tận hưởng cảm giác khi ở bên thôi.
Có lẽ vì nàng hi vọng gì nhiều, nên cảm thấy vui vẻ vì sự ân cần của Liên Tống.
Số mệnh đặt ở đầu, nàng hiểu rõ thứ gì gọi là bữa tiệc nào cùng sẽ tàn, nàng cũng tìm tòi nghiên cứu xem Liên Tống bao dung cho nàng như thế là vì tình cảm gì, càng phỏng đoán tâm tình của , càng phân biệt là trời sinh phong lưu nên quen ân cần với khác, nàng thật sự thời gian, cho nên nàng chỉ ngây thơ theo đuổi cảm giác vui vẻ khi thích một , hơn nữa còn cảm thấy điều gì .
Có lẽ Tịch T.ử Tự thể hiểu , nhưng nàng cảm thấy hài lòng với tình trạng hiện giờ, chẳng qua điều cũng cần tỉ mỉ với Tịch T.ử Tự. Bởi nàng chỉ với Tịch T.ử Tự: "Tóm và tiểu tam lang... Ta tự chừng mực, ngươi cần quá quan tâm." Lại : "Ngươi quyết tâm bước khỏi quá khứ , thì hãy quên , giữa chúng thù hận cũng giao tình, coi như hôm nay chúng mới quen, ngươi cảm thấy ?"
Tịch T.ử Tự ngừng thở. Đây là kết cục nhất thể cầu từ nàng , còn thấy gì nữa. nếu là hôm nay mới quen, tất nhiên nên nhiều chuyện về nàng với Liên Tống. Một lúc lâu, : "Được."
Tổ Thị lên, hờ hững với : "Thế ."
Đây là đầu tiên khi bọn họ gặp Tổ Thị với . Tịch T.ử Tự nhớ kỹ nụ , đè nén sự đau khổ và chua xót trong lòng, gật gật đầu.
Hắn Tổ Thị rời khỏi ngôi đình, về phía Liên Tống đang cho hạc ăn ở phía tây, một nửa thì Liên Tống thấy nàng, vẫy vẫy tay với nàng, nàng bèn nhấc váy chạy như bay tới. Liên Tống chia cá nhỏ trong tay cho nàng, nàng ném con cá lên trung. Hai con hạc vỗ cánh bay lên tranh mổ, thấy sắp đụng nàng thì Liên Tống kịp thời ôm lấy nàng bảo vệ, nàng rên lên một tiếng, góc váy tung bay trong gió sớm. Khi Liên Tống cho hai con hạc ăn, nàng chủ động lui phía hai bước, trốn ở phía Liên Tống, Liên Tống đầu với nàng câu gì đó, thì thấy nàng khẽ trừng mắt liếc một cái, vẻ mặt thanh tú linh động.
Tịch T.ử Tự nữa, xoay , đưa lưng về phía bọn họ khỏi đỉnh.
Tương Tân thẩm vấn nửa ngày, đáng tiếc vẫn lấy bức chân dung của tiên trưởng Phong Tàng từ chỗ Ôn Mật. Ôn Mật tiên trưởng Tàng Phong luôn đeo một bộ mặt nạ bạc, bao giờ thấy qua chân dung của nàng.
Liên Tống nghi ngờ Tàng Phong đưa Ôn Mật Trường Hữu môn là tính toán khác, lệnh cho Tương Tân ở tiểu viện tiếp tục thẩm vấn việc , lệnh cho các Văn Võ thị khác theo dõi Trường Hữu môn, khắc phục hậu quả, điều tra xem lệnh bài mà Ôn Mật sử dụng đó liên quan đến Ngu Thi Uyên ... mặc dù bức họa của Tàng Phong , nhưng nếu như lệnh bài mà Ôn Mật sử dụng đây quan hệ với Ngu Thi Uyên, thì chuyện Tàng Phong là Ngu Thi Uyên cũng đúng tám chín phần mười.
Đợi Tam điện hạ xử lý xong việc vặt, thì chạng vạng ngày hôm đoàn trở về Phong Tự Ngọc Môn.
Không ngờ Tuyết Ý đến núi.
Tổ Thị đến xem Nam Tinh , mới về phòng chuyện với Tuyết Ý.
Từ hơn một tháng , khi Tổ Thị và Đông Hoa Đế Quân phân công việc đối phó với Khánh Khương, nàng gọi Tuyết Ý để thương nghị việc tìm kiếm Phong chủ Sắt Già để cầu linh châu hệ Phong.
Đông Hoa Đế Quân luôn cảm thấy Sắt Già ngủ say, nếu thì sẽ đến bặt vô âm tín hết hai mươi vạn năm như thế, nhưng Tổ Thị cảm thấy Sắt Già khi vẫn tỉnh, đang ở ân đó để thế gian . Phong chủ sinh là Ma, với cái thế đó cộng thêm tính tình cố chấp, chuyện Tạ Minh lúc dùng hóa Minh Ty đả kích lớn như , nản lòng thoái chí quy ẩn quan tâm thế sự nữa cũng là khả năng. Cho nên nàng dặn Tuyết Ý kêu cho các tiểu hoa tiên tiểu mộc tiên của Cô Dao truyền tin tức ngoài, từng thấy Tổ Thị Thần khi thức tỉnh thì tìm vật xưa, tìm nhật ký của Hỏa Thần Tạ Minh.
Nhóm hoa cỏ một truyền mười mười truyền trăm truyền nhanh, những nơi nào cây cỏ trong bát hoang đều nhận tin tức .
Tổ Thị cảm thấy, theo mức độ quý trọng của Sắt Già đối với Tạ Minh, thì nếu quả thật còn tỉnh ngủ say thì bản nhật ký của Tạ Minh ở Cô Dao, chắc chắn sẽ chủ động hiện .
Không ngờ, Tuyết Ý tọa trấn ở Cô Dao hơn một tháng, đến cả Tạ Họa Lâu cũng chạy tới hỏi nương nàng thật sự bản nhật ký để ở Cô Dao , nhưng Sắt Già vẫn từng xuất hiện.
Bởi Tuyết Ý đồng ý với cách của Đế Quân: "Lời Đế Quân lẽ sai, Phong Chủ thể là đang ngủ say." Đề nghị: "Tôn thượng rời đây , cần dẫn vài đến nơi Phong Chủ thể đang ngủ say để thăm dò ?" Lại : "Chỉ là hai vấn đề, thứ nhất, trong Bát hoang , nơi nào thể là nơi mà Phong chủ ngủ say, xin nhờ Tôn thượng giúp cho ý kiến. Mặc khắc, Cô Dao ngoại trừ tứ thần sứ và Cốt Dung chúng thì đều là những tiểu tiên hoa tiên mộc lòng như đủ sức, nếu Tôn thượng cũng cảm thấy việc thăm dò Phong Chủ là đúng thì chúng còn mượn của Tam hoàng t.ử điện hạ nhờ giúp đỡ."
Bây giờ cách đại kiếp nạn hôm đó còn hơn hai năm. Chỉ cần thể lấy linh châu hệ Thổ và linh châu hệ Phong, tập hợp bộ năm linh châu, thì Đông Hoa Đế Quân thể bắt đầu tạo đại trận đối phó với Khánh Khương. Thời gian cũng khéo. Chẳng qua, Đế Quân tuy là kỳ tài đại trận, nhưng đại trận thế chẳng thể tạo trong một sớm một chiều đực, để an vẫn là để cho chút thời gian, như thế thì cần tìm hai linh châu thật nhanh...
Tổ Thị suy nghĩ một lát, cảm thấy đề nghị của Tuyết Ý thể thực hiện , nàng lấy bản đồ , khoanh tròn mười chỗ cho Tuyết Ý. Một là quê nhà Sắt Già, Nam Hoang Thiếu Hòa Uyên, một là nơi Tạ Minh sinh , Nam Hoang Đăng Bị Sơn, bảy nơi khác là nơi hai Tạ Sắt ở với lâu ngày, nơi thứ mười là Minh Ty. Tuy rằng Minh chủ đương nhiệm Sắt Già ở trong Minh Ty, Đông Hoa Đế Quân cũng Sắt Già thể ở Minh Ty, nhưng nghĩ tới năng lực ẩn núp của Sắt Già, khi suy nghĩ một lúc lâu, Tổ Thị vẫn liệt Minh Ty .
Tuyết Ý cầm bản đồ Tổ Thị đ.á.n.h dấu xong thì lập tức tìm Liên Tống mượn . Không bao lâu mặt ủ mày chau trở về, Tam hoàng t.ử quá keo kiệt, với nhân thủ Cô Dao đủ, mượn mười của điều tra chút chuyện, sảng khoái đồng ý, nhưng cuối cùng chỉ cho mượn ba . Có mười nơi điều tra, chỉ ba thì mà đủ.
Tổ Thị quên bên nào, một lòng giúp Liên Tống chuyện: "Có thể gần đây Tiểu tam lang nhiều việc, thủ hạ quả thật đủ dùng." thấy Tuyết Ý lo lắng như , cũng đồng tình: "Vậy giúp ngươi hỏi thử xem thể mượn thêm hai nữa ."
Khi Tổ Thị và Tuyết Ý tới phòng Liên Tống, Tam điện hạ xem xong thư của Vệ Vị còn đang ở núi Ngô Sơn giả cầm thị của Cù Phượng.
Thiên Bộ chủ động giúp hai mở cửa, Tổ Thị thẳng vấn đề: "Tiểu tam lang, mượn ngươi vài để điều tra chút chuyện."
Liên Tống đang định cầm bút hồi âm cho hai tỷ Vệ Vị, thì dừng bút, dặn Thiên Bộ: "Rút mười trong Văn võ thị, điều thêm mười thị vệ trong cung." Nhìn về phía Tổ Thị: "Mấy thì mà đủ, cho nàng hai mươi , nàng cứ dùng tạm , đủ thì với ."
Tổ Thị ừ một tiếng: "Vậy ngươi cứ thư , lát nữa chúng cùng ăn cơm." Nói xong dẫn Tuyết Ý ngoài. Đi một đoạn xa thì hỏi Tuyết Ý: "Tiểu tam lang hào phóng ? Có thái độ của ngươi , đủ chân thành, cho nên mới chỉ cho ngươi mượn ba ?"
Tuyết Ý im lặng một lát. Hiểu .
Phá án , hẳn là vì chân thành quá, tưởng mượn là , cho nên mới cho mượn . Tuyết Ý mặt đổi sắc nghĩ.
Vị Tam hoàng t.ử , đúng là tiêu chuẩn kép hàng thật giá thật. Ta t.h.ả.m quá. Tuyết Ý mặt đổi sắc nghĩ tiếp.