Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 64
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:59
Lượt xem: 104
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thượng thần Huyền Minh chấp chưởng Bắc hoang, trong Bắc hoang Bắc lục, Bắc lục mấy chục nước phàm nhân chi chít như trời. Trong mấy chục nước phàm nhân đó một quốc gia tên Yến, cũng quốc gia tên Cái, hai quốc gia nối bằng một tòa sơn mạch thật dài, ngọn núi lớn nhất trong sơn mạch tên là Lăng Môn.
Đại tông Trường Hữu Môn tọa lạc trong Lăng Môn sơn.
Núi Lăng Môn tổng cộng mười bảy ngọn núi, đều đưa Trường Hữu môn, trong đó mười sáu ngọn núi đều chia cho trưởng lão trong tông môn, đỉnh núi Cô Độc ở giữa thì dùng để chôn cất các đời môn chủ, là cấm địa trong tông môn.
Đỉnh Cô Độc tầm thường, cao ngàn trượng, nhưng chỉ hai trăm trượng phía là một ngọn núi bình thường, thứ đỡ bên là một cột đá dài nhỏ cao bảy tám trăm trượng. Cột đá tám trăm trượng nâng ngọn núi hai trăm trượng, từ xa , giống như một cây nấm đá khổng lồ. Mà leo lên đỉnh cây nấm khổng lồ , thì hoặc là bay, hoặc chỉ thể trèo lên cầu thang đơn giản dựng sát núi.
Lúc , đang một nữ t.ử áo dài thở hồng hộc trèo lên bậc thang một nữ t.ử áo dài khác ở đỉnh tiếp ứng nàng, thấy nàng thì hỏi một câu: "Có gặp môn chủ ?"
Nữ t.ử leo lên nhíu mày: "Gặp thì gặp , nhưng..."
Thấy nàng như thế thì ngay chuyến thuận lợi lắm, nữ t.ử thở dài: "Tóm , bẩm cư sĩ ."
Hai một một vội vàng về phía sơn động rừng rậm che lấp.
Sơn động sâu, bố trí mấy tầng ảo trận, hai men theo một con đường bí mật cẩn thận xuyên qua ảo trận, nửa khắc mới đến một động phủ cực kỳ rộng rãi. Trong động phủ rải rác vài gốc măng đá, mỗi gốc măng đá đều đội một cái chén đèn nho nhỏ đầu, trong chén đèn đốt nến trường minh chế từ mỡ Nhân ngư*.
*Chú thích: Theo baidu: "Mỡ Nhân ngư ", tên cũng như nghĩa, là dùng nhân ngư hầm chế thành dầu thắp, đặt ở trong địa cung để chiếu sáng. nhân ngư là cá gì? Trong "Sử ký tập giải" : "Nhân ngư như , bốn chân". Có cho rằng, thứ gọi là mỡ nhân ngư, thực là mỡ cá voi.
Sâu trong sơn động là nơi sáng nhất, đèn nến vây quanh một đài sen tảng đá khổng lồ, đài sen một nam t.ử áo xanh đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Nam t.ử trẻ tuổi, tướng mạo thanh tuấn tú tuyệt trần, đuôi mắt trái một nốt ruồi đỏ, khiến gương mặt càng thêm yêu mị.
Khi hai tỳ nữ khom tới gần, nam t.ử mới mở mắt , ánh mắt xẹt qua hai , lười nhác dậy, che miệng ngáp một cái, hỏi: "Đã bẩm bẩm báo chuyện cho môn chủ ?"
Tỳ nữ áo dài bẩm: "Môn chủ rời núi, nô tỳ ở Vô Vi đường đợi ba ngày thì môn chủ trở về, bẩm báo với môn chủ tự tiện xông cấm địa, động trận pháp, nhưng..."
Nam t.ử dừng ngáp : " gì?"
Tỳ nữ áo dài kiên trì : " môn chủ hình như... hình như đặt chuyện trong lòng, ngài , Trường Hữu môn bây giờ là môn phái nhất Bắc Lục, ai dám xâm phạm chứ. Chắc là mấy tên tiểu tặc trời cao đất rộng thôi, nếu thì ai thể địch tiên trận của cư sĩ ngài, cũng thể thực sự xông cấm địa , nên cần truy cứu chuyện nhỏ hóa lớn. Mặt khác..."
Nam t.ử âm trầm : "Mặt khác gì?"
Đại y tỳ lấy đầu chạm đất: "Môn chủ còn bảo nô tỳ chuyển lời cho cư sĩ, bảo cư sĩ nên trông gà hoá cuốc , lúc nào cũng cho rằng thể hại Trường Hữu môn như thế."
Một cái giá nến bay khỏi đài sen, giá nến nện xuống mặt đất, phát tiếng kêu chói tai. Nam t.ử giận dữ mắng: "Ngu xuẩn! Hắn tưởng nào Bắc lục thể khiêu chiến quyền uy của Trường Hữu môn ư? Thật cuồng vọng, nhất định gặp họa!"
Hai tỳ nữ nơm nớp lo sợ dám lên tiếng.
Đập xong giá nến thì sắc mặt nam t.ử dễ hơn một chút, cũng nổi giận nữa, hai tỳ nữ : "Các ngươi ngoài , để bổn tọa yên tĩnh."
Hai tỳ nữ lảo đảo lui xuống.
Đợi hai tỳ nữ lui , nam t.ử bỗng nhiên ôm n.g.ự.c khẽ rít một tiếng, ngừng một lát mới cụp mắt : "Làm ồn đến ? Không đúng, là của ca ca, ca ca nên nổi giận lung tung." Ánh nến chập chờn, trong động rõ ràng chỉ một , nhưng giọng của dịu dàng, tựa như còn một khác nữa , cảnh tượng thật sự quá quái dị.
Nam t.ử chính là Ôn Mật.
Bán yêu Ôn Mật ba ngàn năm cơ duyên, vượt qua cửa Nhược Mộc tới thế giới tu tiên, trở thành giữ mộ của môn chủ đỉnh nàng Độc của Bắc Lục Trường Hữu Môn. Hắn sống và giữ mộ yên ba ngàn năm. Chỉ một duy nhất xông , đó là đêm khuya ba ngày . khi ảo trận của vẫn thể trở , cũng giống tiểu tặc gì. Mà từ đêm đó, tinh thần vẫn yên. Trực giác của giờ đều linh nghiệm. Lần cảm giác đại nạn sắp đến như là lúc một con xà yêu đuổi bắt ba ngàn năm ở phàm thế, lúc đó suýt nữa thì lấy nội đan.
dự cảm nguy hiểm thì , địa vị của trong Trường Hữu môn gượng gạo, môn chủ để tâm lời . nếu tránh họa rời một ... Ngoại trừ Trường Hữu môn thì còn thể ? Ôn Mật nắm chặt hai tay, nghĩ tới tên Tịch T.ử Tự hại đến nước . Chẳng qua chỉ đùa bỡn một chút, cả gan chống chủ nhân, nếu Tịch T.ử Tự thì đến đây chứ?
Mà nhớ tới Tịch T.ử Tự, khỏi nhớ tới . Trước cũng chẳng hơn bao nhiêu, nhưng ít nhất lúc đó quyền thế và địa vị, yêu cũng còn thế gian.
Hắn sinh ở mười ức phàm thế, chỗ thích hợp tu tiên nhất trong ba ngàn đại thiên thế giới, sống ở bí cảnh Tê Vân, nơi linh khí hội tụ nhiều nhất, phụ của là chủ nhân của bí cảnh Tê Vân.
Từ khi hiểu chuyện, thường phụ , bọn họ là Yêu trong phàm thế, tổ tiên của bọn họ di cư trú từ nơi chúng thần ở đên đấy, huyết mạch của bọn họ là bất phàm.
từng thấy kiêu ngạo vì huyết mạch Yêu tộc bất phàm của , ngược , khi còn bé vô cùng căm hận dòng m.á.u Yêu tộc trong cơ thể , bởi vì mẫu của là một vị phàm nhân công chúa phụ cướp từ phàm thế đến, cực kỳ căm ghét Yêu tộc. Nàng căm ghét phụ , cũng căm ghét . Khi mới sinh đôi song sinh và Ôn Phù, vì vảy cá nên bèn là yêu vật, giống giống một đứa bé phàm nhân mà từng dìm c.h.ế.t .
Mẫu thương . Khi khát khao tình thương của nương mà , thì Ôn Phù dùng cái ôm non nớt , bầu bạn chữa lành cho . Tất cả tình cảm dịu dàng đáng lẽ nhận từ mẫu đều từ ... mẫu cho nàng bao nhiêu yêu thương thì nàng sẽ nhân lên gấp mấy dành cho . Muội Ôn Phù của giống như một đóa hoa đủ khỏe mạnh, cánh hoa dù yếu ớt cũng cố gắng hướng về phía mặt trời, chỉ vì cất giữ ánh mặt trời trong nụ hoa để tặng cho những lữ khách đêm đèn. Trên đời ai ấm áp thiện lương hơn nàng. Tuy uống m.á.u sinh , trong xương cốt đầy hung tính, thề một ca ca , dành tất cả điều nhất đời cho , mãi mãi bảo vệ sự thiện lương và hồn nhiên của nàng.
là cho nàng nhiều thứ, quần áo , trân bảo . những thứ hình như đều là thứ nàng . Hắn nàng gì, bởi vì nàng chẳng bao giờ đòi hỏi gì với cả. Giống như đời chẳng thứ gì đáng giá để nàng chiếm lấy, còn từng vì thế mà thất vọng lâu. Cho nên khi nàng thể hiện sự hứng thú với tên Tịch T.ử Tự theo các sư sư tỷ xông bí cảnh qua thủy kính, còn kích động vì sự rung động của nàng đối với Tịch T.ử Tự hơn. Cuối cùng cũng thể tặng nàng thứ nàng thích .
Hắn tạo một cái bẫy để lừa Tịch T.ử Tự trong ao Yêu Linh, dẫn cứu , khiến nàng trở thành ân nhân cứu mạng của Tịch T.ử Tự.
Suy nghĩ của đơn giản, chỉ là lấy lòng , để nàng một bạn chơi cùng. khi mang Tịch T.ử Tự trở về, họ mới phát hiện cũng là bán yêu. Lúc đó Tịch T.ử Tự đang hấp hối, nếu cứu thì tháo phong ấn yêu lực trong cơ thể . Muội đau khổ cầu xin phụ , phụ bộ đồng ý với nàng, âm thầm lập Phệ Cốt Chân Ngôn với Tịch T.ử Tự, hứa hẹn mãi mãi trung thành với chủ nhân và thiếu chủ của bí cảnh Tê Vân, mới giúp Tịch T.ử Tự mở phong ấn trong thể .
Sau khi phong ấn yêu lực giải, tu vi của Tịch T.ử Tự lên như diều gặp gió, chỉ chín mươi năm ngắn ngủi trở thành sự tồn tại thể khiến chúng yêu ở bí cảnh cúi đầu, cũng nhờ thế mà giúp phụ tiến thêm một bước trong việc củng cố quyền uy ở bí cảnh. Phụ là tự đắc, cảm thấy ánh mắt của .
quan tâm Tịch T.ử Tự góp một viên gạch cho đại nghiệp của phụ như thế nào, chỉ quan tâm Tịch T.ử Tự đối xử với như thế nào trong chín mươi năm nay.
Cũng may vẫn luôn Tịch T.ử Tự .
Tịch T.ử Tự tới bí cảnh năm thứ chín mươi, Ôn Phù hai trăm bảy mươi tuổi. Đối với bán yêu thì độ tuổi là cảnh xuân tươi , nhưng sức khỏe của Ôn Phù yếu dần. Hắn mặc dù hiểu bệnh tim bẩm sinh của nàng mà sống đến tuổi tồi , nhưng cam tâm chấp nhận ?
Phụ tính một quẻ, lẽ cơ hội để Ôn Phù sống sót, kêu mang Ôn Phù ngoài tìm kiếm cơ duyên. Vì thế bọn họ và Tịch T.ử Tự trở về Hạo Thiên Môn - quê nhà của Tịch T.ử Tự.
Có lẽ linh khí phàm thế ở ngoài thủy kính thích hợp để tĩnh dưỡng, khi tới Hạo Thiên môn lâu, Ôn Phù chuyển biến . Tịch T.ử Tự càng ngày càng bận rộn, thời gian ở bên chẳng thể bằng lúc ở trong bí cảnh.
Hắn thỉnh thoảng thấy sự cô đơn khẽ xuất hiện bất chợt mặt biến mất.
Hắn thực vẫn nghĩ ngờ việc Tịch T.ử Tự yêu Ôn Phù .
Ôn Phù luôn .
tin.
Vì thế dùng nhiều cách để thăm dò xem liệu Tịch T.ử Tự yêu Ôn Phù .
Từ chín mươi năm lợi dụng Phệ Cốt Chân Ngôn thuận theo mệnh lệnh của Ôn Phù với Tịch T.ử Tự, cũng bịt miệng , khiến thể bí mật Phệ Cốt Chân Ngôn với Ôn Phù. Cho nên trong thâm tâm hiểu rõ, thủ đoạn của thực thể thử tình yêu của Tịch T.ử Tự đối với Ôn Phù, nhiều lắm chỉ thể thử xem sức khống chế của Phệ Cốt Chân Ngôn đối với Tịch T.ử Tự. như thế thì , chỉ cần Phệ Cốt Chân Ngôn thể khống chế , thì Tịch T.ử Tự cũng chẳng gì , dù chịu thì đều chỉ thể đối xử với , còn thể đặt bất kỳ nữ nhân nào khác . Hắn thậm chí còn nghĩ, nếu Tịch T.ử Tự vẫn thể thật lòng yêu , nhưng đến mức thì cũng chẳng khác gì việc thật lòng yêu . Vì , cho hai họ thành .
Khi đó Tịch T.ử Tự nắm trong lòng bàn tay, giống như là một con chim ưng nhốt, một con ch.ó buộc.
Sau khi cùng đường từng nghĩ tới, nếu cố ý đoạt lấy tu vi và thể của Hồng Ngọc để phục sinh Ôn Phù, nếu ép Tịch T.ử Tự đến mức đó thì lẽ Tịch T.ử Tự vẫn còn thể tiếp tục nhẫn nhịn, c.ắ.n chủ. từ khi Phệ Cốt Chân Ngôn xuất hiện ở thế gian , ai phản kháng nó, nhưng những phản kháng hoặc là c.h.ế.t hoặc là nổi điên. Tịch T.ử Tự tất nhiên cũng . vẫn lựa chọn trái, chĩa kiếm trong tay về phía phụ và , thể tưởng tượng lúc đó ôm sự quyết tâm như thế nào.
Bị hổ dữ c.ắ.n trả, phụ c.h.ế.t, khi Tịch T.ử Tự g.i.ế.c thì lúc đó cảm thấy hối hận, nhưng hối hận hơn nữa thì gì đây?
May mắn là ngã xuống vách núi tránh một kiếp.
Sau đó... thì ngừng chạy trốn.
Nhớ đến đây, sự phẫn hận từ từ dâng lên, đau đớn âm ỉ khó chịu, ngón tay khỏi nắm chặt bệ đá. lúc , phía động đột nhiên truyền đến một tiếng hổ gầm.
Tiếng hổ gầm lên, trong động nổi gió, ngọn nến dài măng đá cơn gió lốc bẻ gãy, chỉ chớp mắt tắt hơn một nửa. Tiếng hổ gầm vang lên, chấn động lòng . Trong tiếng hổ gầm, nhãn trận của ảo trận là đài đá sen khổng lồ đột nhiên nứt thành bốn cánh. Mắt trận hủy, bảy tầng ảo trận bố trí đỉnh cũng phá giải theo.
Tất cả những chuyện đều xảy quá nhanh, Ôn Mật ngã ở trong khối đá vụn, xảy chuyện gì, thấy tiếng bước chân tới gần, mới phản ứng hẳn là cao nhân mang theo linh sủng mãnh thú gì đó đến phá trận. Tim chùng xuống, đang tính bấm quyết truyền tin cho mười mấy t.ử giữ mộ sống động thì một cái bóng đột nhiên bay tới mắt. Cổ chợt lạnh, một thanh đoản đao đặt ngang cổ .
Ôn Mật run lên. Người kề đao lên cổ là một nữ tử, cách gần, bên môi còn nở nụ , chuyện với phía : "Còn tưởng rằng bày trận cao siêu thế nào, thực trận pháp cũng tệ, nhưng ca ca xem nè, mấy phương diện khác của hình như lắm thì ."
Nghe tiếng bước chân hẳn mấy , nhưng chỗ họ đèn đuốc tắt hết, Ôn Mật thể phân rõ là mấy . Lời của nữ t.ử khiến Ôn Mật cảm thấy căm tức, nhưng cũng thể cãi , bây giờ quả thực yếu. Hắn cụp mắt tính toán tìm cách nào để thoát hiểm: "Đỉnh Cô Độc là mộ địa của môn chủ Trường Hữu Môn, chỉ nhận xương khô của các đời môn chủ, mặc dù chư vị tới đây để gì, nhưng hẳn là để g.i.ế.c . Ta cho chư vị mộ, chư vị tha cho một..." lời còn xong, cắt ngang.
"Ôn Mật." Có gọi tên : "Ngươi còn sống ư?" Người nọ nhích đến gần vài bước, ở chỗ ánh nến. Hai ngươi bên cạnh cũng tới.
Cố nhân xuất hiện ở mắt, Ôn Mật khó tin, đồng t.ử co rụt: "Tịch T.ử Tự." Lại về phía bên cạnh : "Hồng Ngọc."
Sau sự khiếp sợ, sự phẫn hận cất đáy lòng từng bình phun lên như một ngọn lửa, khiến hai mắt đỏ như máu. vẫn nhớ đến việc lẳng lặng trong đáy lòng dùng thuật che mắt , bịt tai . Thật là châm biếm, c.h.ế.t, hồn phách chỉ thể giấu ở trong lòng, đến giờ vẫn thể tìm cách khiến sống , mà Hồng Ngọc vốn trở thành bình chứa hồn phách để phục sinh ở mặt .
Tịch T.ử Tự, chỉ thể là của . Muội đến c.h.ế.t cũng chỉ yêu một , nàng giao hết tất cả thứ cho , dựa gì mà khi nàng c.h.ế.t khác? Sao thể cho phép y đạt mong ?
Ánh mắt chán ghét rơi Tịch T.ử Tự, đột nhiên khẽ : "Thời gian phụ lòng, ngươi quả thật tìm hồn phách để Hồng Ngọc sống . Tịch T.ử Tự, ngươi quên Phù Nhi của , nàng mới là thê t.ử của ngươi, ngươi để khác sống bỏ mặc Phù nhi, nửa đêm mơ ngủ ngươi thấy bất an trong lòng? Không nhớ từng thề non hẹn biển hứa hẹn thật lòng với Phù Nhi... Hay tấm lòng của ngươi đáng tiền, đưa cho Phù Nhi , thu hồi rửa sạch giao qua cho Hồng Ngọc?" Hắn về phía Tổ Thị, nhướng mày: "Tấm lòng thuần khiết như thế, Hồng Ngọc ngươi cũng cần ? Nếu đến cái cũng thì ngươi đúng là mắt như mù."
Lời nửa trào phúng nửa châm ngòi. Trào phúng là nhắm Tịch T.ử Tự, châm ngòi là nhắm Tổ Thị. Tổ Thị chẳng hề nghiêm túc . Gặp Ôn Mật lúc ngoài dự liệu của nàng, nàng đang nhíu mày trầm ngâm, theo lý thì bán yêu nên xuất hiện ở Bát Hoang mới đúng, Ôn Mật... Sương Hòa bên cạnh chợt chọc khuỷu tay nàng, khẽ với nàng: "Người giữ mộ là thê của Tịch T.ử Tự ? vẻ tình cảm giữa và Tịch T.ử Tự lắm thì ."
Tổ Thị cắt ngang suy nghĩ, đang gì lấy lệ với Sương Hòa, thì Tịch T.ử Tự : "Gì mà thề non hẹn biển hứa hẹn chân tình, giữa và Ôn Phù thứ đó , thì luôn quan sát và nàng như ngươi rõ nhất chứ? Về phần thẹn với lương tâm thẹn với Ôn Phù , vì nàng ân với nên cha ngươi coi như chó, vạch trần bộ mặt thật của các ngươi với nàng, giúp nàng duy trì cuộc sống mỹ giả dối của nàng đến lúc c.h.ế.t. Tất cả những gì cho nàng đều , vì còn thẹn với nàng chứ?"
Ôn Mật trầm giọng : "Ngươi còn cả gan phản bác..."
Tịch T.ử Tự ngắt lời : "Ngươi quên rằng, khi g.i.ế.c phụ ngươi, thì lời nguyền khống chế kết thúc, tất nhiên cũng cần thuận theo ngươi. Mà ngươi..." Hắn gằn: "Mùi vị thể khống chế trong lòng bàn tay khó chịu, khiến ngươi quen ?"
Sương Hòa bên cạnh sửng sốt, hỏi Tổ Thị: "Tình hình gì thế?"
Tổ Thị cũng chấn động.
Ánh mắt Ôn Mật oán độc, hung ác đối diện với Tịch T.ử Tự, một lát đột nhiên bật : "Ha ha, suýt nữa thì ngươi cuốn , nhiều như , là vì phủi sạch quan hệ giữa ngươi và Phù Nhi ?" Đôi mắt hoa đào khẽ cong cong: "Ngươi đây là... nhanh chóng thể hiện lòng trung thành với Hồng Ngọc chứ gì?" Ánh mắt dời về phía Tổ Thị: "Có còn với ngươi là bao giờ thích , mấy chuyện hại ngươi đây đều Phệ Cốt Chân Ngôn ép ?" Hắn Tổ Thị: "Ngươi tin lời ?" Không đợi Tổ Thị trả lời, nghiêng đầu, cố ý : "Ta tin . Dù thì nếu thật lòng với Phù Nhi, mà hận và cha như , há thể đối xử với Phù Nhi chứ? Theo thấy thì chẳng qua chỉ hối hận vì ngươi c.h.ế.t thôi. Nếu quả thật đến giờ vẫn thích ngươi, tình ý gì với Phù Nhi thì lúc đề nghị vì cướp đoạt thể và tu vi của ngươi cho Phù Nhi tìm cơ hội g.i.ế.c phụ , như thể chẳng là cần hại c.h.ế.t ngươi ? Dù đó chúng đều thấy thể g.i.ế.c cha . khi đó chỉ suy nghĩ một buổi đồng ý lời đề nghị của , cho nên mới , lẽ cũng thật lòng đấy, nhưng chỉ cho ngươi một nửa thôi, còn một nửa khác..." Ôn Mật vẫn , giống như sảng khoái: "Sao, đ.â.m trúng chỗ đau của ngươi ?"
Tịch T.ử Tự cứng ngắc về phía Tổ Thị: "Đừng tin , khi đó là..."
Tổ Thị để cho hết lời, thở dài: "Hay là chính sự . Chuyện của các ngươi hứng thú." Nàng tìm một tảng đá xuống, về phía Ôn Mật: "Đây là Bát Hoang, với phẩm tính của ngươi thì chắc chắn nhờ tu hành phi thăng mà tới." Ngón tay đặt ở đầu gối, nhẹ nhàng gõ gõ: "Cho nên, ngươi thể xuyên qua cửa Nhược Mộc tới nơi , thể trở thành giữ mộ của Trường Hữu môn, hứng thú với điều hơn."
Đồng t.ử Ôn Mật lóe lóe: "Ngươi cảm thấy hứng thú thì trả lời ngươi chắc? Dựa chứ?"
Xuân Dương ở mặt Ôn Mật nghĩ mãi thông, cảm thấy kề đao lên cổ như thế thì chút cảm giác tồn tại chứ. Ôn Mật trào phúng hỏi Tổ Thị như thế thì Xuân Dương chợt cảm thấy đang khiêu khích Tổ Thị, mà là đang khiêu khích chính , đoản đao đưa về phía , để một vệt m.á.u cổ Ôn Mật: "Dựa cái , ?"
Ôn Mật rít một tiếng, căm tức trừng mắt Xuân Dương, cuối cùng cũng kiêng kỵ thanh đao cổ: "Tịch T.ử Tự đến đây thế nào thì đến như thế đó."
Xuân Dương chê bỏ nhạo: "Ca ca là chứng đắc đại đạo, đạp tường vân đăng Cửu Thiên trở Bát Hoang. Còn ngươi, ngoại trừ bày trận , thì tiên pháp đạo thuật đều chẳng bằng ai, tâm tính cũng chẳng , thế mà dám là chứng đạo phi thăng ?"
Từng lời đều như d.a.o đ.â.m khiến Ôn Mật đau đớn, sắc mặt chợt trở nên khó coi: "Ngươi!" Vừa mới một chữ thì trong động vang lên tiếng bước chân. Trong chớp mắt, cửa đá nối liền động ầm ầm mở , một vị tiên quân áo trắng lững thững bước đến, phía theo mấy vị thị tùng.
Sau đỉnh Cô Độc tổng cộng mười tám dặm sơn động quanh co khúc khuỷu, mười tám dặm sơn động chứa quan tài của các đời môn chủ, mỗi dặm sơn động đều t.ử trông coi. Tiên quân áo trắng dẫn hầu từ hậu động bước đến, nghĩa là... mười tám t.ử trông coi tầm thường đều ... giải quyết ? Ôn Mật ngừng thở, lòng tràn đầy kinh hãi, chợt nên lời.
Tam điện hạ mở cửa đá, nhàn nhã từ động tới, thấy tình cảnh trong động thì nhíu mày, gì mà trực tiếp tới bên cạnh Tổ Thị.
Lần đến Trường Hữu môn, khi xuất phát họ phân công.
Trong đỉnh Cô Độc tuy ảo trận thượng cổ, nhưng Tam điện hạ đó khéo thu nhận một con linh sủng giỏi tạo ảo trận cũng giỏi giải ảo trận, chính là Tứ cảnh thú huyết thống ngược dòng đến thời Hồng Hoang. Mấy thương lượng xong, khi tứ cảnh thú phá vỡ ảo trận, thì Tam điện hạ sẽ mang theo Văn Võ thị lẻn động mộ, thăm dò manh mối linh châu hệ Thổ, Tổ Thị thì dẫn Sương Hòa từ động, thăm dò giữ mộ bày tiên trận thượng cổ lai lịch gì. Bởi vì Tịch T.ử Tự và Xuân Dương cảm thấy hứng thú với giữ mộ hơn, nên bèn gia nhập nhóm Tổ Thị.
Thấy ba Ôn Mật, Tịch T.ử Tự, Xuân Dương đang giằng co, Tổ Thị nhỏ giọng hỏi Liên Tống: "Có phát hiện gì ?"
Liên Tống xuống bên cạnh nàng, tay cầm một vật bọc bằng lụa trắng, liếc nàng một cái: "Nàng đoán xem."
Tổ Thị nghi ngờ nghĩ: "Còn tâm tư đùa giỡn ..." Nàng cầm cánh tay Liên Tống, liếc về phía thử, thấy Xuân Dương đang hăng hái bừng bừng tiếp lời ca ca , chuyên tâm ép hỏi Ôn Mật, sự chú ý của Tịch T.ử Tự cũng đặt ở Ôn Mật, cả ba đều họ, bèn chủ động nhích tới gần Liên Tống, gần như là ở sát bên tai , thì thầm hỏi : "Chẳng lẽ thật sự tìm tung tích linh châu ?"
Hơi thở ấm áp phất qua bên tai, ngứa ngáy, Liên Tống rũ mắt, thấy dáng vẻ của nàng thú vị, cũng học theo cúi đầu kề sát bên tai nàng, thì thầm: "Cái đó thì ."
Tổ Thị lập tức dậy trừng mắt , nhưng vẫn thì thầm: "Vậy ngươi còn kêu đoán!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-64.html.]
Liên Tống đặt đồ tay nàng, mỉm: "Không phát hiện tung tích linh châu, ch.ó ngáp ruồi phát hiện chút chuyện thú vị khác."
Tổ Thị rũ mắt vật trong tay , vén lụa trắng lên, đúng là một đoạn xương ngón tay, nàng nghi ngờ "" một tiếng, ngẩng đầu Liên Tống: "Đây là..."
Liên Tống hiệu cho nàng tiếp tục xương ngón tay : "Đây là một khúc xương lấy từ t.h.i t.h.ể của một môn chủ." Hỏi nàng: "Từ xương cốt , nàng cảm thấy môn chủ c.h.ế.t lúc bao nhiêu tuổi?"
Tổ Thị nắm lấy khúc xương, chăm chú một hồi, việc đoán tuổi tác và tu vi đối với một thần tiên như nàng tất nhiên là khó: "Người hẳn là c.h.ế.t lúc bốn trăm ba mươi bảy tuổi." Nàng khó hiểu hỏi khẽ: "Làm ?"
Liên Tống nhếch môi: " mộ của nàng là sống đến hai nghìn bảy trăm bốn mươi tuổi, thú vị ?"
Tổ Thị kinh hãi: "Xương cốt và ghi chép bia mộ chênh lệch lớn như thế, hoặc là khắc sai.... sai cũng thế sai lầm lớn đến thế."
Liên Tống tiếp: "Hoặc thể là hài cốt là hài cốt của chủ mộ, khả năng dường như lớn hơn một chút."
Tổ Thị thoáng qua xương ngón tay , chợt thấy nặng nề: "Tiểu tam lang, chủ nhân ngôi mộ là ai?"
Liên Tống lấy xương ngón tay từ trong tay nàng: "Thê t.ử của Thương Phách, nương của Ngu Anh, môn chủ đời thứ bốn mươi hai của Trường Hữu Môn, Ngu Thi Uyên."
Tổ Thị khẽ kêu lên: "Là nàng."
Cách đó mười bước, Ôn Mật xác định Xuân Dương và Tịch T.ử Tự thật sự tính mạng của , cũng hề kiêng kị. Bởi vì quá kỳ lạ, Xuân Dương tuy ép hỏi nhưng chẳng dùng thủ đoạn quá đáng gì, khiến Ôn Mật căn bản thấy sợ nàng, ba họ lập tức lâm cục diện bế tắc.
Ôn Mật ứng phó qua loa với Xuân Dương, liếc Liên Tống và Tổ Thị đang tảng đá. Hắn thấy vị tiên quân áo trắng tới bên cạnh Hồng Ngọc, Hồng Ngọc chủ động lùi về phía nhường chỗ, tiên quân áo trắng thản nhiên xuống bên cạnh nàng, che nàng thật kỹ, đó cúi đầu gì đó với nàng. Mặc dù thấy Hồng Ngọc, cũng thấy hai đó gì, nhưng hai họ đang cách gần.
Trong kiếp sống hơn ba vạn năm , Ôn Mật chỉ từng gặp Hồng Ngọc vài , trong ấn tượng, vị là một nữ tu kiêu ngạo khó gần ở đỉnh Vũ Tiêu, đừng bình thường, đến thị nữ Lê Hưởng ở bên cạnh nàng cũng từng tới gần hầu hạ nàng, hôm nay, nàng để cho tiên quân áo trắng đến gần như thế... Có thể thấy quan hệ của hai khác biệt.
Ôn Mật bỗng nhiên cảm thấy buồn , chẳng lẽ Tịch T.ử Tự tốn hết tâm sức khiến Hồng Ngọc sống , cuối cùng thể nàng? , nên như thế, nghĩ. Dù kiếp đó, Tịch T.ử Tự thật sự tổn thương Hồng Ngọc sâu, dù là ai thì cũng chẳng thể nhận . Thật nực .
Tịch T.ử Tự cũng chú ý tới ánh mắt của Ôn Mật, về phía Liên Tống và Tổ Thị cách đó xa, thấy hai gần gũi với , ánh mắt khỏi trở nên ảm đạm.
Ôn Mật hừ nhẹ: "Không ngờ, ngươi áo cưới cho khác."
Tịch T.ử Tự trả lời .
Dường như nhận ánh mắt của hai , tiên quân áo trắng chợt đầu về phía bọn họ.
Ôn Mật nhướng mày. Mày kiếm mắt phượng, phong tư như thần tiên, tiên quân bạch y tướng mạo khá.
Ánh mắt Liên Tống xẹt qua hai , dừng Tịch T.ử Tự, thản nhiên : "Còn hỏi lai lịch của là gì ư?" Nói xong lời , cất kỹ xương ngón tay lên, vẫn thản nhiên: "Nơi nên ở lâu, mang về từ từ thẩm vấn."
Nói xong thì giơ tay áo lên.
Ôn Mật còn kịp chớp mắt cảm thấy trời đất cuồng, ngất .
Dù thì đưa Ôn Mật về Phong Tự Ngọc Môn cũng lắm, đoàn về phía bắc mấy trăm dặm, tìm một viện nhỏ ở biên cảnh Yến quốc.
Tinh lực và thể lực của Tổ Thị giờ đều lắm, đầu tiên tìm đến chính phòng để nghỉ ngơi.
Phòng trong tiểu viện nhiều lắm, một một gian hiển nhiên là đủ, Liên Tống hộ pháp cho Tổ Thị, cũng theo đến chính phòng. vì dặn thuộc hạ đưa Ôn Mật đang hôn mê đến gian phòng của họ để trông coi, giống như đang chuyện công, nên đến Tịch T.ử Tự cũng chẳng lý do gì để ngăn phòng ngủ của Tổ Thị.
Đã đến giờ sửu một khắc, đêm khuya vắng vẻ, đoán chừng Tổ Thị sẽ ngủ hai ba canh giờ, mà trùng hợp là quyết hôn mê Ôn Mật cũng từng đó hiệu quả, Liên Tống bèn với giữa giờ mão đến chính phòng, nếu Ôn Mật dễ thẩm vấn thì nhiều sức lớn. Mọi gì dị nghị, tự nghỉ ngơi.
Khi Ôn Mật tỉnh , lờ mờ thấy một cánh cửa sổ gỗ và màn trời màu lam thẫm, ở trong mắt trận nhiều năm, thấy bầu trời, lúc thấy cảnh tượng bây giờ là ngày tháng năm nào. Hắn sửng sốt một hồi, lúc dậy thì thấy tiên quân áo trắng cách đó xa, đang dựa ghế sách bên cạnh ngọn nến. Một ít hình ảnh nhanh chóng xẹt qua trong đầu, chợt nhớ xảy chuyện gì.
"Ngươi tỉnh ?" Tiên quân vẫn lên.
Ôn Mật chậm rãi dậy, đ.á.n.h giá tiên quân tính toán kế hoạch chạy trốn.
Tiên quân áo trắng nhàn tản lật một trang sách, giơ tay nhấc chân đều là vẻ phong lưu tùy ý, nhưng thần thái quý phái nghiêm trang, hai khí chất mâu thuẫn đồng thời xuất hiện thật hiếm , mặc dù ánh mắt gì nhưng cũng thể nhận vị tiên quân phận bất phàm.
Người rốt cuộc là phận gì?
Cân nhắc một lát, Ôn Mật : "Ta mấy vị tiên quân và tiên t.ử nghi ngờ về , bây giờ rơi trong tay các ngươi, thì ắt sẽ thức thời, các ngươi cứ hỏi, nếu sẽ trả lời. Chẳng qua cũng một việc khiến tò mò."
"Hồng Ngọc từng dây dưa với sâu sắc với Tịch T.ử Tự lúc ở phàm thế, hai mặc dù từng ở bên , nhưng vì tiếc nuối , nên hai họ đều khắc cốt ghi tâm . Muội đó vì là cuốn khúc mắc tình cảm cắt đứt của họ, cuối cùng mới rơi kết cục . Ta thấy tiên quân thần tư quý khí, thần nữ tiên t.ử như thế nào mà ? Cần gì cứ lội vũng nước đục của hai họ chứ?"
Tuy đều là mấy lời xằng bậy chứng cứ, nhưng tình cảm nam nữ là tình cảm yếu ớt nhất, nếu chôn xuống một hạt giống nghi ngờ thì ngày nở hoa kết quả. Đời hận Tịch T.ử Tự nhất, nhưng cũng hận Hồng Ngọc, nếu vì Hồng Ngọc, thì Tịch T.ử Tự thể phản bội hẳn và phụ . Mà quanh quẩn bao nhiêu năm nay, dường như chỉ sống thê t.h.ả.m chật vật, như thế cam lòng ? Cho dù bây giờ chẳng thể gây phiền toái gì cho họ, nhưng để họ sống ngột ngạt một chút thôi thì cũng thấy vui vẻ.
Sau khi , tiên quân quả nhiên chấn động. Hắn thấy y ngước mắt lên, khép sách trong tay đặt sang một bên, hai hàng lông mày vui nhíu : "Ngươi , A Ngọc và Tịch T.ử Tự từng dây dưa sâu đậm với ?"
Ôn Mật đang tiếp tục thêm mắm dặm muối, thì cửa đẩy mạnh một cái. Ôn Mật ngẩng đầu, thấy Tịch T.ử Tự ở cửa.
Tịch T.ử Tự bước trong, cả hiện ánh nến, lạnh lẽo : "Ôn Mật, vì ngươi cứ thể buông tha A Ngọc ?"
Tịch T.ử Tự tới, tất nhiên thể diễn vở kịch ly gián Hồng Ngọc và tiên quân áo trắng nữa. Ôn Mật thấy xui xẻo xì một tiếng, ngửa đầu Tịch T.ử Tự, nhếch môi : "Vì buông tha cho ả ư? Không là vì ngươi ? Khi đó ngươi rõ ràng hôn ước với Phù Nhi, nhưng ánh mắt của ngươi cứ đuổi theo khác? Khi ngươi nàng, ngươi ánh mắt Phù Nhi ở lưng ngươi thế nào ?"
Tịch T.ử Tự dừng , nhíu mày: "Nàng vẫn luôn tấm lòng của dành cho nàng, cũng lừa gạt nàng."
những lời càng chọc giận Ôn Mật, Ôn Mật nghiến răng: "Cho nên ngươi càng đáng c.h.ế.t, là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi đối với như ! Ngươi đáng c.h.ế.t, Hồng Ngọc nàng cũng đáng c.h.ế.t! Các ngươi căn bản xứng ..."
"Lạch cạch." Trong gian phòng chợt vang lên tiếng rèm châu xốc lên, cắt đứt lời điên khùng của Ôn Mật.
Tổ Thị đ.á.n.h thức dựa tấm bình phong ba , nhẹ nhàng chào hỏi một câu: "Mới sớm ở đây ."
Nói xong thì khỏi phòng, đặt cái lư hương nhỏ trong tay lên chiếc cái bàn vuông nhỏ phòng, giơ ngón tay đưa tới ánh lửa, đốt cháy vật trong lò.
Tịch T.ử Tự lên tiếng : "A Ngọc, nàng..."
Tổ Thị thờ ơ: "Thấy các ngươi nóng nảy quá, đốt cho an thần."
Khói nhẹ lượn lờ tràn từ trong lò đồng, Tổ Thị xoay , nhẹ nhàng đến cạnh Liên Tống.
Ôn Mật liếc Tổ Thị, mắt thấy vị mỹ nhân luôn nề nếp trong ấn tượng, chủ động sát bên cạnh tiên quân áo trắng. Sau khi xuống, nàng còn liếc tiên quân áo trắng một cái, giọng nhỏ, nhưng thính lực Ôn Mật giờ . Nghe nàng hỏi tiên quân: "Sao thế, ngươi vui ? Không thích hương mới đốt đó chứ, dùng hương ngươi thích."
Tiên quân áo trắng dịu dàng trả lời nàng: "Sao nàng thích hương gì."
Nàng tự nhiên vươn cánh tay như ngọc , đưa mười ngón tay nhỏ nhắn tới mắt tiên quân , khẽ mỉm : "Vậy ngươi ngửi thử xem, chọn hương ngươi thích ?"
Nàng tự nhiên gần gũi với tiên quân áo trắng mà cần để ý đến ánh mắt ngoài, giống như giờ họ đều như thế .
Ôn Mật ngạc nhiên.
Tiên quân khẽ cúi đầu, chóp mũi cách ngón tay màu ngọc gần, dừng một lát: "Hỗn hợp hoa Nhài và Trầm Đàn ?"
Nàng bèn mỉm , trong mắt như sóng thu: "Có hương ngươi thích ?"
Cách đó vài bước, Tịch T.ử Tự Tổ Thị cong mắt dỗ dành Liên Tống, cũng cảm thấy hoảng hốt. Ở kiếp xa xôi đó, gần như từng thấy Hồng Ngọc , cũng từng nàng dùng ngữ khí mềm mại như để chuyện. Nàng mãi mãi luôn lạnh lẽo lãnh đạm, dáng mãi mãi thẳng tắp như băng điêu, cũng giống như một thanh kiếm mãi mãi thể bẻ cong. Người đang chuyện với Liên Tống quả thực giống nàng. Hắn khỏi thì thào gọi nàng một tiếng: "A Ngọc..."
Ôn Mật cất phát hiện trong mắt, đột nhiên mỉm : "Thật thú vị."
Tổ Thị ngẩng đầu về phía hai bọn họ, cuối cùng Ôn Mật: "Những lời ngươi hết ." Nàng đột nhiên nhớ : "Ta sáng tỏ một chuyện. Kiếp đó của và Tịch T.ử Tự, chẳng qua là vì mẫu của ân nuôi dưỡng , đó mới trả ân tình đó cho ." Nàng mỉm với với Ôn Mật: "Kẻ dây dưa dứt với là hai các ngươi ?"
Ôn Mật đảo tròng mắt: "Ngươi dám giữa các ngươi quả thật gì ?"
"Vì dám?" Nàng dậy về phía Ôn Mật, tới mặt , xổm xuống, giơ tay lên nắm lấy vạt áo của , tuy rằng động tác thế , nhưng giọng bình thản: "Ngươi, ngươi và Tịch T.ử Tự xảy chuyện gì trong kiếp đó , cũng cần , đến bây giờ vẫn cũng hứng thú. Các ngươi oán hận cũ gì cũng liên quan đến , hãy quên hết kiếp , từ nay về đừng đồn bậy đồn bạ về mặt tiểu tam lang nữa." Giống như đang hòa bình trưng cầu ý kiến của : "Được ? Ôn Mật?"
Ôn Mật cúi đầu thoáng qua vạt áo của , chậm rãi nhếch môi: "Xem ngươi thật sự..."
Bàn tay ngọc đang vạt áo của bỗng nhiên biến thành chưởng, vỗ mạnh n.g.ự.c một cái, đ.á.n.h thêm một quyền, Ôn Mật bỗng dưng phun một ngụm máu. Tổ Thị mỉm : "Quản cái miệng ."
Trùng hợp lúc Sương Hòa cũng tới, cửa thì thấy Văn Võ thị kéo Ôn Mật xuống, sửng sốt : "Không cùng thẩm vấn , cái gì mà... đông sức lớn ?"
Tổ Thị nhún vai: "Ngươi tin tiểu tam lang thật đó , mấy Văn Võ thị đều từng lịch luyện với ở Hình ty đó, thẩm vấn mười tên Ôn Mật cũng thành vấn đề, còn cần ngươi hỗ trợ ư?"
Sương Hòa mở to mắt: "Sao Tam hoàng t.ử đùa ? Làm dậy sớm như ."
Tổ Thị rót : "Hẳn là lừa ngươi dậy sớm."
Liên Tống ừ một tiếng: "Đâu thể để dậy sớm việc ."
Sương Hòa còn gì để , buồn bực cả buổi trời mới đột nhiên tức giận : "Xuân Dương , còn đang ngủ , gọi nàng dậy!"
Tịch T.ử Tự cũng theo ngoài.
Một lát , Tổ Thị đóng cửa lớn, đóng cửa sổ, nàng mở bàn tay chạm Ôn Mật , trong lòng bàn tay trắng như tuyết tràn một đám sương mù. Sương mù chậm rãi bay xuống đất, trong ánh nến hiện bóng dáng m.ô.n.g lung của một nữ tử, bóng dáng dần trở nên rõ ràng, mặt mày u ám, yếu đuối kể xiết, là Ôn Phù.
Ôn Phù đưa hai tay lên trán, cúi thật thấp mặt Tổ Thị: "Tiên trưởng, đa tạ ngài thả ."
Tổ Thị âm thầm đưa Ôn Phù từ trong lòng Ôn Mật thở dài: "Ta cảm thấy sự rung động của hồn phách ngươi, giải mật ngữ cầu cứu của ngươi... ngươi vì cầu cứu? Chẳng lẽ ca ca ngươi đối xử với ngươi ?"
Ôn Phù ngước mắt, ánh mắt mờ mịt: "Không thể ca ca đối xử với . Sau khi qua đời, cất giữ linh hồn trong đáy lòng , dùng yêu lực của tẩm bổ, mới khiến thể tồn tại đến giờ. Lúc đầu, cho rằng ý thức, nhưng thực đều . Ta thấy âm mưu đoạt lấy thể của ngươi, thấy và T.ử Tự phản bội ngươi, thấy bọn họ quyết chiến đỉnh núi, thấy lang thang khắp nơi giả danh lừa bịp hết chuyện ác... Rất nực nhỉ, khi c.h.ế.t, mới cha là như thế nào, thế gian thực sự tàn khốc. Ca ca nhốt trong đáy lòng, vẫn tìm cách khiến sống . sống ở thế gian tàn nhẫn nữa. Sau khi phát hiện ý thức, từng cố gắng cầu xin thả , để giải thoát, nhưng chịu."
Tổ Thị : "Thì là ."
Tam điện hạ bỗng nhiên chen : "Ngươi vì Ôn Mật đến Bát Hoang ? Trong những năm tháng ngươi thức tỉnh, ngươi từng thấy kết giao với đặc biệt nào ?"
Tổ Thị sửng sốt một hồi, nàng cứu Ôn Phù từ chỗ Ôn Mật tới đây, thật sự lợi dụng Ôn Phù để tìm linh châu hệ Thổ, nhưng tiểu tam lang nhắc nhở như thế thì nàng chợt nghĩ đến... Ôn Phù quả thực là một manh mối .
Ôn Phù mờ mịt lắc đầu: "Sau khi ca ca phát hiện tỉnh , từng khuyên đừng chuyện bất nghĩa nữa, lẽ nhiều quá nên cũng ngại phiền, đó thường khiến mê man, thấy kết giao bạn bè gì, cũng nhắc tới linh châu gì cả, cũng tới đây ." Dừng một lát, thấp thỏm bổ sung: "Ta gạt các ngươi, các ngươi thể xem trí nhớ của . Nếu các ngươi thể."
Tam điện hạ khách khí. Từ lúc nhớ tới nhân duyên cũ với Tổ Thị ở phàm thế, phong ấn Tàng Vô lập tức giải trừ, mặc dù Ôn Phù chỉ là một hồn phách, nhưng nếu thấy ký ức khi c.h.ế.t của nàng cũng việc khó gì.
mà trong trí nhớ của Ôn Phù quả thực chẳng tin tức cần.
Chẳng qua nếu nàng tạo điều kiện cho thì cũng sẽ trả thù lao cho nàng: "Huyết thống Yêu của ngươi nhạt, khi c.h.ế.t vốn nên đến Minh Tư, nhưng ca ca ngươi giam cầm hồn của ngươi, hơn ba vạn năm, Minh Ty phỏng chừng từ bỏ việc tìm ngươi chuyển thế, ở thế gian ngươi chỉ thể một cô hồn, nhiều năm sẽ biến mất khỏi trời đất, ngươi cần chúng đưa ngươi đến Minh Ty ?"
Ôn Phù im lặng một lát, : "Nếu thể, biến mất ngay bây giờ, đợi đến nhiều năm nữa."
Đáp án khiến ngạc nhiên, Tổ Thị và Liên Tống liếc . Sau một hồi yên tĩnh, Tổ Thị dịu dàng hỏi: "Chỉ Nhân tộc mới linh hồn mãi mãi diệt, mẫu ngươi cho ngươi linh hồn mãi mãi bất diệt, điều hiếm . Vì ngươi buông tha linh hồn ?"
Không ngờ Ôn Phù mỉm , ngữ khi như chán ghét: "Đầu t.h.a.i thì ý nghĩa gì chứ, từng cuộc sống nhất, mặc dù tất cả đều là giả, nhưng cuộc sống giả dối đó cũng đều vui vẻ. Có lẽ tiếc nuối lớn nhất là yêu một yêu . lấy , lập tức cưới . Hắn là một , luôn đối xử thành thật với , bao dung cho . Vì bệnh tật gầy yếu, nên chúng thể thành phu thê thực sự , nhưng chúng mãi mãi là bạn bè, sẽ phản bội lẫn . Ta sẽ chẳng bao giờ cuộc sống như nữa. Sau nhân gian thực sự là thế nào, con chân thật . đó là điều . Cho nên nếu thể, xin các ngươi hãy cho biến mất mãi mãi."
Tổ Thị im lặng thật lâu, về phía Ôn Phù, hỏi nàng: "Ngươi chắc chứ?"
"Không hối hận, mãi mãi ." Linh hồn yếu ớt nghiêm túc trả lời.