Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 63

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:58
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ân Lâm đưa bình Tố Hồn tới, gặp hai Ma tộc lén lút chân núi.

Lúc đó Liên Tống đang chăm sóc Yêu của Nam Tinh Tổ Thị, lúc Ân Lâm chuyện với Tổ Thị ở trong phòng, chẳng qua Tổ Thị nhiều về kế hoạch của ở Ma Tộc, cảm thấy đó hẳn là của Thương Lộ, với Ân Lâm đừng để ý họ quá.

Từ khi Liên Tống tới Phong Tự Ngọc Môn, Tổ Thị thoải mái hơn nhiều. Đều là thần tự nhiên, thuật pháp của hai nguyên thần lực vốn giống , thể giúp đỡ lẫn , ví dụ như việc nuôi dưỡng Yêu của Nam Tinh, dùng nguyên thần lực của nàng để dưỡng và dùng nguyên thần lực của Liên Tống để dưỡng thực khác mấy, cho nên Liên Tống thể đổi tay với nàng. Chẳng qua Liên Tống mặc dù thể chia sẻ với nàng, nhưng những khác hỗ trợ cũng khó, ví dụ như Tịch T.ử Tự, giúp Tổ Thị, thế nhưng lòng mà sức, giúp cũng uổng công.

Xuân Dương quá khứ của ca ca với Tổ Thị Thần từ chỗ Cốt Dung, từ lúc Liên Tống tới Thánh Sơn, nàng lập tức thấy lo lắng.

Ngoài Cửu Trùng Thiên mặc dù tin đồn gì liên quan đến Tống quân và Tổ Thị Thần, nhưng lúc Xuân Dương Địch Cơ nghi ngờ mối quan hệ của hai . Nàng và ca ca còn tìm linh châu về, mối thù lớn còn báo , nàng ca ca phân tâm. Vả , từ tận đáy lòng, nếu như ca ca đoạt Tổ Thị thần từ tay Liên Tống quân thì chắc đoạt . Bởi khi ca ca hỏi tới thái độ và việc của Liên Tống quân, Xuân Dương vắt óc ca ngợi , để hy vọng ca ca nhà thể khó mà lui.

Xuân Dương êm tai : "Tam điện hạ là con út của Thiên quân, Thiên quân chiều ngài, thiên phú cũng cao, thời niên thiếu xuất chinh cho Thiên tộc, là vị tướng tài hiếm . Vả tính cách thanh cao, tham quyền thế, luyến mỹ danh. Mấy năm nay Thái t.ử Dạ Hoa dần dần trưởng thành, nếu Thiên tộc chuyện cần xuất chinh hàng ma phục yêu thì Thiên quân đều để mang theo Dạ Hoa quân. Vì giúp Thái t.ử lập uy trong quân doanh, chủ động tọa trấn hậu phương, nhường nhiều cơ hội cho Thái tử, ba vạn năm qua, truyền thuyết trong Bát Hoang về ít nhiều, đây cũng là nguyên nhân ca ca ít danh hào của ."

Nhọc nàng nhiều như , Tịch T.ử Tự cho là đúng: "Ta từng đến . Ta hình như phong lưu, trong cung mỹ nhân lui tới như nêm mà, ?"

Xuân Dương sửng sốt, ngẫm thì ca ca nhà cũng lánh đời, lúc rời núi qua vài câu chuyện phiếm của Tam điện hạ cũng thể. Haiz, chỉ trách quá khứ của Tam điện hạ quả thực phong lưu, điểm nàng thể ngụy biện : "Ừm, mỹ nhân lui tới dứt gì đó, thì khoa trương." Nàng kiên trì giải thích: "Lúc còn trẻ ai chẳng từng hoang đường chứ, mấy năm nay bên cạnh Tam điện hạ còn mỹ nhân gì."

Ca ca nàng im lặng một lúc, nhếch miệng nở nụ lạnh nhạt: "Thật công bằng, đúng , từng nhiều như , nhưng bây giờ vẫn A Ngọc gần gũi yêu mến, nhưng ..." Hắn hết lời, đầu về phía Xuân Dương, khẽ nhíu mày cảnh cáo: "Liên Tống quả thật một bộ da , cũng trách ý với , nhưng thích , đừng mất công với nữa, ca ca là vì cho ."

Xuân Dương ngơ ngác, nhận câu cuối cùng của Tịch T.ử Tự là ý gì, nàng sợ ngây : "Muội ý với !"

Chuyện vớ vẩn gì thế, Xuân Dương thật mắng .

Rất nhanh, Tổ Thị dưỡng xong Yêu của Nam Tinh, dự định chọn ngày bế quan tạo hồn cho Nam Tinh, mời Liên Tống hộ pháp cho nàng.

thế của nên Xuân Dương ít nhiều cũng hiểu môn trận pháp, hiểu trận pháp hộ kế hồn giống như việc hộ pháp cho tu luyện độ kiếp. Bởi vì thể trở ngại linh lực Nữ Oa và khí tức mà Nam Tinh lưu trong núi tụ ở bình Tố Hồn, pháp trận hộ pháp cần mỏng mà trong suốt, cũng cần mạnh mẽ dẻo dai. Đây là trận pháp khó, cũng tốn thời gian, cho dù Tịch T.ử Tự là hậu duệ trận linh, giỏi trận pháp nhưng cũng coi ngũ hành, tính âm dương, tìm một nơi thích hợp, đó khi Tổ Thị dùng thuật Kết Phách ít nhất hai canh giờ khởi trận, thì mới kéo chân Tổ Thị.

Tam điện hạ Tổ Thị khâm điểm hộ pháp cho nàng, mấy ngày nay căn bản khỏi cửa, càng cần tính toán âm dương, xem ngũ hành, sớm tìm nơi khởi trận thích hợp .

Sau nhớ quá trình Tổ Thị Thần và Tam điện hạ phối hợp thi thuật cho Nam Tinh, Xuân Dương vẫn cảm thấy khoa trương. Nàng nhớ rõ, là giữa trưa ngày Yêu của Nam Tinh dưỡng xong, Tổ Thị phá lệ ngoài với Tam hoàng tử, đến phòng khách lầu một dùng cơm, đang dùng, thì đột nhiên với Tam hoàng tử: "Buổi sáng nghỉ ngơi một giấc, cảm thấy tinh thần cũng tạm, chiều nay sẽ bắt đầu bế quan tạo hồn cho Nam Tinh?" Hắn gắp cho nàng một đũa cá tươi trong bát. Hai cứ như đơn giản thô bạo xác định ngày bế quan tạo hồn cho Nam Tinh.

Tiếp theo, hình như ai cảm thấy nên tìm một nơi để thi pháp, lúc dùng cơm uống xong, Tổ Thị Thần còn một câu, : "Yêu của Nam Tinh thích hợp di chuyển, định bế quan trong tinh xá." Hỏi Tam điện hạ: "Ngươi ở bên cạnh tinh xá dựng trận hộ pháp cho , chứ?" Cứ thế, chỗ khởi trận cũng một câu quyết định.

Xuân Dương mà choáng váng, đang hỏi như thế tùy ý quá thì thấy Tam điện hạ lên, lúc dời ghế gỗ về chỗ cũ hỏi Tổ Thị Thần là mấy ngày nay ăn linh thực gì. Tổ Thị Thần uống xong ngụm cuối cùng, "Thanh đạm là ", còn "Tốt nhất là cá tươi". Tam điện hạ gật đầu, bèn ngoài.

Xuân Dương hiểu hai ý gì, đang do dự, thì chợt Tổ Thị Thần với bọn họ: "Tiểu tam lang khởi trận hộ pháp trong việc, pháp trận hộ pháp của uy thế lớn, các ngươi ở đây sẽ thoải mái. Thiên Bộ dẫn ngoài ."

Thiên Bộ liền dẫn nàng đang mơ mơ hồ hồ và mấy khác vẻ bình tĩnh ngoài.

Lúc Xuân Dương ngoài, thấy Tam điện hạ ở trong viện, thu vẻ nhàn tản ngày thường, ngẩng đầu giống như đang quan sát cái gì đó. Xuân Dương hỏi Tịch T.ử Tự bên cạnh: "Hắn đây là..." Không đợi nàng hỏi xong, Tịch T.ử Tự gật đầu: "Ừ, đang khảo sát ngũ hành nơi đây." Dừng một chút, đè giọng : "Pháp trận sư Hộ pháp nhất cần tìm nơi thích hợp để khởi trận, bởi vì đối với bọn họ mà , chỗ nào cũng đều là nơi thích hợp, bọn họ đều thể dựa theo ngũ hành nơi đó mà thiết trận."

Mặc dù đoán nhưng Xuân Dương vẫn cảm thấy ngạc nhiên, nhưng còn kịp gì, thấy Tam điện hạ mở chiếc quạt đen trong tay .

Cây quạt đầu tiên mở mặt bọn họ, mặt quạt xương quạt đều đen kịt, ngọc lụa, trúc gỗ, tỏa ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, cũng một cây quạt bình thường dùng để quạt mát. Gió lớn nổi lên, quần áo mấy đều thổi, khỏi đưa tay ngăn gió . Điện hạ gió lớn quấy rầy, vẫn lạnh nhạt nhắm mắt kết ấn. Thủ ấn của đổi cực nhanh khiến kịp , mà nhắc tới cũng lạ, trong viện gió thổi lớn như nhưng y quan của Tam điện hạ vẫn yên, đến một sợi tóc cũng gió thổi bay.

Lúc ngón tay thon dài của kết một ấn cuối cùng, khiến cho tất cả thủ ấn đây đều quy về một ấn, thì gió dừng . Điều giống như là một tín hiệu, chiếc quạt đen vẫn yên tĩnh ở bên cạnh nam nhân đột nhiên bay lên giữa trời. Phép ấn quy nhất giữa ngón tay tỏa ánh sáng bạc xông thẳng lên trời, tiếp xúc với quạt. Chiếc quạt lớn phóng to đột nhiên chấn động, phát một tiếng kêu trong trẻo, quạt tuôn Huyền quang, màn sáng màu vàng đen chợt lồng chặt bộ tinh xá. Kết giới sinh, trận pháp thành. Xuân Dương đến mơ hồ.

Thiên Bộ mang một cái giường thấp đặt ở bên cạnh kết giới.

Theo lý thuyết, Tam điện hạ lúc nên ở thế thiền định, dùng mắt trận, dốc lòng chống đỡ trận hộ pháp cho Tổ Thị mới đúng. Là Tam điện hạ thích sạch sẽ, đất, cho nên Thiên Bộ mới đưa giường đến ? giường đặt nhiều sách như ý gì? Xuân Dương đang âm thầm đ.á.n.h giá đầu óc chợt mơ hồ.

Tam điện hạ khỏi kết giới, vén áo bào giường. Thoạt vẻ nhẹ nhàng, hề giống như thi pháp thiết lập một đại trận quan trọng: "Ba ngày nay các ngươi tinh xá, nơi cũng cần các ngươi, tìm chỗ khác ở ." Hắn với bọn họ: "Chẳng qua đừng quên chuẩn linh thực cho A Ngọc, mỗi ngày một , giờ Dậu đưa tới, nấu thanh đạm một chút. Tạo hồn kết phách hao tổn nguyên khí, thể lực nàng lắm, ba ngày cần đúng hạn dùng linh thực để khôi phục tinh thần."

Hắn dặn dò vài câu, Xuân Dương mới hiểu mấy câu đối thoại lúc của và Tổ Thị ở trong đại sảnh là ý gì. Xuân Dương lập tức đồng ý, tự giác chuẩn linh thực cho Tổ Thị.

Tổ Thị tạo hồn cho Oánh Nam Tinh, Oánh Nam tinh là thần sứ của Phong Tự Ngọc Môn bọn họ, Xuân Dương và Tịch T.ử Tự tất nhiên thể nào thật sự Liên Tống... rơi khỏi đây tìm nơi khắc đời. Mà bọn họ vẫn canh giữ bên cạnh, Liên Tống cũng quan tâm họ.

Xuân Dương thấy Tam hoàng t.ử dường như ý nhập định, còn giường một hồi, nhưng kết ấn mà đặt tay lên đùi, giống như đang hộ pháp, mà như là đang suy nghĩ chuyện gì đó, suy nghĩ nửa canh giờ, gọi Thiên Bộ qua dặn dò gì đó, bao lâu Thiên Bộ trở , lấy một cái bằng kỷ đặt giường, đó Tam điện hạ dựa bằng kỷ tùy ý lật sách xem... Đến lúc , Xuân Dương mới hiểu rõ công dụng của những quyển sách nhàn rỗi giường.

Xuân Dương cảm thấy khó hiểu, đồng thời cũng lo lắng, đợi Thiên Bộ nàng mới do dự hỏi xem Tam điện hạ thủ trận như thể vấn đề gì . Thiên Bộ dịu dàng an ủi nàng, kết giới Huyền Quang kiên cố, vấn đề gì, huống hồ điện hạ còn tận chức tận trách canh giữ ở bên cạnh kết giới, thì càng . Phải rằng đây khi điện hạ giúp Thái t.ử Dạ Hoa quân hộ pháp tu hành, cho tới bây giờ đều là bố trận xong chạy nơi nào, nhưng những trận hộ pháp cũng từng xảy vấn đề gì, Dạ Hoa Quân cũng từng tẩu hỏa nhập ma, để Xuân Dương thể yên tâm.

Xuân Dương cũng cảm thấy thể yên tâm.

Ba ngày nay, Tam điện hạ vẫn giường, rời một phút, nhưng hoặc là uống vẽ tranh, hoặc là sách đ.á.n.h cờ. Xuân Dương lớn như từng thấy nào hộ pháp như , ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm quan sát ba ngày. Tịch T.ử Tự quan sát với nàng ba ngày, sắc mặt phức tạp.

Ngày cuối cùng, giờ tý, hồn Nam Tinh kết thành, trời giáng xuống mười hai đạo thiên lôi tím để khảo nghiệm tân hồn. Lúc thiên lôi vang lên, Tam điện hạ đang sách chợt ngẩng đầu, nhưng hình như cũng cảm thấy gì. Nàng và ca ca đều đến gần định hỗ trợ, nhưng còn chẳng động đậy, thiên lôi vài , với bọn họ: "Không ."

Ca ca nàng tất nhiên là tin, đến bên cạnh kết giới, Tổ Thị Thần khéo khỏi tinh xá, thấy bọn họ lo lắng, thì cách một lớp kết giới với bọn họ một câu , lúc ca ca nàng mới ngừng động tác. Khiến khó tin hơn là, khi mười hai đạo thiên lôi đ.á.n.h xong, thì pháp trận hộ pháp vẫn mạnh mẽ dẻo dai như lúc đầu. Tam điện hạ khép sách bước xuống giường, xoay trong kết giới, vài câu gì đó với Tổ Thị, đó hai cùng trong phòng.

Nhìn bóng lưng hai , ca ca nàng đột nhiên với nàng: "Vừa thậm chí còn đặt sách xuống." Xuân Dương chẳng kịp hiểu ý của những lời thì ca ca nàng tiếp: "Chứng minh chẳng để mắt mười hai đạo thiên lôi , cảm thấy chúng nó thể lay động hộ pháp trận của , ép tay tăng cường kết giới."

Sau khi Tịch T.ử Tự xong những lời , Xuân Dương ngẩng đầu về phía , đó, nàng thấy vẻ sắc bén trong mắt Tịch T.ử Tự. Xuân Dương , đó là sự kiêng kị. Ca ca nàng cuối cùng cũng bắt đầu kiêng kỵ vị tam hoàng t.ử . Xuân Dương cảm thấy đây là chuyện .

Sáng sớm hôm , Tổ Thị xuất quan.

Theo lời Tổ Thị , một hồn một phách mới tạo cho Nam Tinh thuận lợi nhập yêu của nàng, đợi hồn thể dần quen với thể vài ngày, Nam Tinh sẽ tỉnh . Chẳng qua, bởi vì lúc nàng chỉ một hồn một phách, nên lẽ chỉ thể mở mắt , phản ứng với vật thế gian thôi.

cho dù như thế, Xuân Dương cũng kích động , nàng ghé Nam Tinh còn tỉnh rống một hồi. Tịch T.ử Tự Xuân Dương như thế, mặt cũng xúc động.

Mọi quyết định nghỉ ngơi mấy ngày, đợi Nam Tinh tỉnh cảm ứng chỗ giấu linh châu thì thì mấy Phong Tự Ngọc Môn.

Xuân Dương thấy mấy nam t.ử ở trong viện. Đám mặc đồ cùng màu, theo Sương Hòa trong phòng Liên Tống. Đợi Sương Hòa xuống, thì Xuân Dương hỏi thăm thử, mới mấy là thuộc hạ của Liên Tống.

Lúc đó Xuân Dương cũng nghĩ nhiều. Kết quả lúc hoàng hôn, nàng và Tịch T.ử Tự đều mời lên lầu hai. Lầu hai một phòng nhỏ trống, khi Tổ Thị ở thì đổi thành phòng nghị sự.

Mọi trong tiểu thất đều mặt, bọn họ mới xuống, Tổ Thị Thần thẳng vấn đề: "Mời hai vị đến là một chuyện liên quan đến Trường Hữu môn hỏi hai vị". Giọng của nàng bình tĩnh cũng ôn hòa, giống như chỉ đang tâm sự với họ : "Mấy thị tùng của tiểu tam lang mấy ngày đến điều tra Trường Hữu môn một chuyến, ngờ phát hiện một tiên trận thượng cổ ở mộ địa của mấy đời đại môn chủ. Trước đây Xuân Dương , các ngươi từng đào ba thước đất ở Trường Hữu môn để lục tìm linh châu hệ Thổ, vả mấy năm nay cũng luôn chú ý đến tông môn , cho nên hỏi thử, các ngươi từng phát hiện tiên trận cổ ở mộ địa của các đời đại môn chủ ?"

Các đời đại môn chủ. Tiên trận thượng cổ. Xuân Dương sửng sốt. Đây tâm sự gì.

Mọi đều , từ khi Đông Hoa Đế Quân đảm nhiệm chức thiên địa cộng chủ đến nay, thì sinh linh ngũ tộc sống tạp cư nữa, phàm nhân ở bắc hoang thể nào còn xuất hiện thần tích của thần tiên. trong Trường Hữu môn xuất hiện một tiên trận thượng cổ... Đây quả thực chuyện đùa.

Xuân Dương và Tịch T.ử Tự liếc . Tịch T.ử Tự xoay về phía Tổ Thị, ngẫm nghĩ một lát, : "Lần cuối cùng và Xuân Dương đến Trường Hữu môn tìm kiếm linh châu là một vạn năm . Bởi vì Thương Phách Ngu Anh liên tục phi thăng, đó hai vạn năm kế tiếp, Trường Hữu môn chẳng phi thăng, cho nên khi đó chúng ít dự cảm linh châu sẽ ở trong Trường Hữu môn, chỉ là vẫn từ bỏ ý định. Lúc đó chúng cũng đến mộ địa của các đời đại tông chủ, nhưng phát hiện tiên trận thượng cổ nào."

Tổ Thị gật đầu: "Vậy..."

Có Tịch T.ử tự ở đây, Xuân Dương cần hao tâm tổn trí ứng đối với Tổ Thị và Liên Tống, bởi vẫn còn thời gian thất thần. Nàng nghĩ Tổ Thị Thần lẽ quả thật buông bỏ quá khứ, thái độ lúc đối mặt với ca ca cũng giống như đối mặt với bất kỳ xa lạ nào... nàng như thế, là tin lời ca ca tin đây... Vả , trong Trường Hữu môn xuất hiện tiên trận thượng cổ chứ? Rõ ràng...

Nàng đang nghĩ đến nhập thần thì bỗng nhiên gọi tên nàng. Nàng hồn ngẩng đầu, mới phát hiện là Tam điện hạ nãy giờ vẫn mở miệng. Tam điện hạ gọi đích danh hỏi nàng: "Tu sĩ năm đó Oánh Nam Tinh cứu còn sống ?"

Xuân Dương im lặng trong chốc lát, cụp mắt : "Ta ." Nàng khẽ lắc đầu: "Lúc thánh sơn hủy còn nhỏ, nhiều chuyện đều là nương kể, nhưng nương qua đời ."

Tam điện hạ thưởng thức một chén , nàng đáp như thế, thì mỉm : "Có thể nào tu sĩ vẫn còn sống , bởi vì trong vạn năm , vật cực kỳ quan trọng với giữ ở mộ , cho nên bày bày tiên trận thượng cổ ở đó để bảo vệ? Dù năm đó quan hệ cận với Oánh Nam Tinh, trộm mấy trận pháp từ chỗ Oánh Nam Tinh cũng việc khó gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-63.html.]

Xuân Dương về nọ, buồn bực : "Điện hạ và Tổ Thị Thần chỉ tìm Linh châu hệ Thổ ? Người liên quan gì đến việc tìm linh châu hệ Thổ ? Chẳng lẽ điện hạ hoài nghi linh châu hệ Thổ về Trường Hữu Môn, nọ bày Thượng Cổ Tiên Trận là vì bảo vệ linh châu hệ Thổ?"

Liên Tống buông chén xuống: "Ngươi cảm thấy khả năng ?"

Xuân Dương nghẹn họng: "Không, cảm thấy điện hạ suy luận lý. Chẳng qua thần sứ đại nhân hẳn là sắp khôi phục thần thức, thể cảm ứng linh châu , linh châu ở trong Trường Hữu môn , thì nghĩ qua mấy ngày nữa chúng sẽ thôi."

Liên Tống gật đầu: "Chẳng qua Oánh Nam Tinh khôi phục thần thức ít nhất cần năm sáu ngày." Hắn lười biếng : " tính khí khá nóng nảy, đến Trường Hữu môn xem thử cái tiên trận là gì, các ngươi ?"

Xuân Dương ngẩn , trả lời ngay, Tịch T.ử Tự bỗng nhiên : "Ta nguyện cùng Tam điện hạ. Nếu tiên trận quả thật là do tu sĩ bày , thì mối thù diệt sơn đội trời chung, chắc chắn sẽ khiến tan thành tro bụi, báo thù rửa hận." Dừng một chút: "Chỉ là chúng vẫn nghĩ tu sĩ c.h.ế.t, dù phàm nhân thể sống lâu hơn ba vạn năm."

Nghe Tịch T.ử Tự như thế, Xuân Dương đột nhiên phản ứng , khỏi run lên, Tịch T.ử Tự cầm lấy tay. Xương ngón tay bóp đau, sự đau đớn khiến nàng bĩnh tĩnh . Nàng ngước mắt lên, thấy sắc mặt Liên Tống vẫn bình tĩnh, lười biếng : "Được, ngày mai cùng lên đường."

Nàng nghĩ, hẳn là phát hiện .

Đợi trong phòng hết, chỉ còn Tổ Thị và Liên Tống, Tổ Thị giơ tay tạo thuật Tĩnh Âm, khẽ hỏi Liên Tống: "Tiểu tam lang, hôm nay, ngươi cảm thấy tu sĩ là thần quân Thương Phách bao nhiêu khả năng?"

Thiên Bộ rời , chuyện pha do Tam điện hạ . Bàn tay như bạch ngọc của nam nhân vươn khỏi ống tay áo trắng như tuyết, nắm lấy chén bằng sứ trắng, mỗi cử chỉ đều xinh , cảnh ý vui.

Liên Tống chia thành hai chén nhỏ: "Ba vạn năm ngàn ba trăm năm , Oánh Nam Tinh cứu tu sĩ ; ba vạn năm ngàn hai trăm chín mươi bảy năm , Phong Tự Ngọc Môn san bằng; ba vạn năm ngàn năm , Thần quân Thương Phách phi thăng thành tiên. Trước đây chúng chỉ dựa tuyến thời gian suy đoán tu sĩ Oánh Nam Tinh cứu thể là Thương Phách, chẳng qua chỉ là phỏng đoán." Hắn đưa chén cho Tổ Thị, ung dung mỉm : " xem thái độ của Xuân Dương và Tịch T.ử Tự thì chúng chắc đoán đúng ."

Tổ Thị ừ một tiếng, nhận lấy chén , một tay nhẹ nhàng gõ gõ bàn : "Về linh châu hệ Thổ thì đây khi hỏi Xuân Dương, nàng chắc như đinh đóng cột là linh châu hệ Thổ ở trong tay Ngu Anh, lý do là năm đó dẫn Trường Hữu Môn đến san bằng núi, là ngoại tổ của Ngu Anh, mà đó con đường chứng đạo của Ngu Anh cực kỳ thuận lợi, phi thăng nhanh đến bất thường. Điều quả thực lý, nhưng nghĩ kỹ thì khả năng linh châu ở chỗ tu sĩ phản bội Nam Tinh cũng lớn, vì bọn họ hoài nghi?" Nàng bưng chén lên, cũng nhấp một ngụm: "Nếu hai Xuân Dương chứng cứ kết luận tu sĩ c.h.ế.t, thì khi đối mặt đột ngột với câu hỏi của ngươi, Xuân Dương đáp ngay là nàng tu sĩ còn sống . Tuy Tịch T.ử Tự đó là vì tuổi thọ của phàm nhân ngắn nên bọn họ cho rằng tu sĩ c.h.ế.t . vì phàm nhân tuổi thọ ngắn, nên họ mới hoài nghi linh châu hệ Thổ còn ở chỗ tu sĩ ..." Nàng hờ hững: "Nếu Sương Hòa với như thì còn tin, chứ cẩn thận như Tịch T.ử Tự thì.... khác thường, pháp khí thể giúp phàm nhân tăng thọ ít ?"

Bàn tay Liên Tống chén giống như cánh sen, miễn cưỡng xoay : "Nếu năm đó tu sĩ là Thương Phách, mà Tịch T.ử Tự và Xuân Dương cũng điểm , tại bọn họ coi Ngu Anh là mục tiêu tính kế duy nhất, phản ứng khi hỏi thì khó giải thích."

Tổ Thị chống má suy nghĩ một hồi, khẽ gật đầu: "Quả là thế, bọn họ cũng phàm nhân phi thăng cần ao Tịnh Bảo, ước chừng còn nghĩ nếu linh châu ở trong tay Thương Phách thì sẽ ở trong tay Ngu Anh, chung quy thì chắc chắn Cửu Trùng Thiên. Thương Phách quanh năm ẩn cử ở cung Linh Uẩn tầng trời ba mươi ba, là sự tồn tại bọn họ thể chạm tới, nhưng Ngu Anh chỉ là một tiểu tiên quân của Lan Đài Ti, so với việc lập bẫy thần quân giữ Thụ thần thì lập bẫy một tiểu tiên cửu phẩm phần dễ hơn. Hơn nữa, cho dù linh châu hệ Thổ Ngu Anh, thì đến lúc đó lợi dụng Ngu Anh dẫn Thương Phách hạ phàm cũng muộn... Cho nên Xuân Dương mới tính kế Ngu Anh." Đẩy tới chỗ , chính nàng trả lời vấn đề ban đầu đưa cho Liên Tống: "Nói như , tỷ lệ thần quân Thương Phách là nọ đúng tám chín phần mười, thứ duy nhất khiến nghĩ ..." Nàng khẽ nhíu mày, bàn tay trống tiếp tục gõ nhẹ lên bàn.

Trà trong chén nguội, Liên Tống uống lạnh, bèn cầm chén hoa sen lên, tưới nước màu mã não lên một con linh miêu bằng bạch ngọc. Vua của Thiên Thụ Trú Độ Thụ trì luận công bằng, thấy thì đơn giản nhưng thực hề đơn giản, thần quân nó chọn thủ thụ ai là là quân t.ử đại đức thanh chính. Nếu Thương Phách quả thật là một tiểu nhân, năm đó mang ác ý phản bội Oánh Nam Tinh, đầu sỏ của việc san bằng Phong Tự Ngọc Môn thì tuyệt đối thể nào Trú Độ Thụ chọn lên vị trí Thần quân thủ thụ. Hơn nữa, từ khi Đế Quân nhậm chức thiên địa cộng chủ, thì bí mật sửa ba lôi kiếp phi thăng của dị tộc thành công đức kiếp nạn. Kiếp nạn dùng để đo lường phẩm hạnh công đức của tu hành, nếu đó nghiệp lớn đeo lưng thì thể nào đủ tư cách độ kiếp lên trời. Điều cũng chứng minh giữa Thương Phách và Phong Tự Ngọc Môn sẽ thể ác nhân ác quả. cũng cảm thấy Thương Phách và Phong Tự Ngọc Môn nhân quả gì." Nói xong pha thêm hai chén .

Tổ Thị ừ một tiếng: "Cho nên ngươi vẫn nghiêng về phía Thương Phách chính là năm đó thành hôn với Nam Tinh, việc hẳn phản bội Nam Tinh, là ẩn tình khác ?" Nói tới đây, nàng yên lặng một hồi, giơ ngón tay xoa huyệt thái dương: " ngươi như , hy vọng nọ là Thần quân Thương Phách."

Liên Tống ngước mắt, ngạc nhiên: "Vì ?"

Tổ Thị khẽ thở dài: "Nếu Thương Phách quả thật là một đại đức quân tử, thể xứng đôi với Nam Tinh, thì hai quả thực từng hạnh phúc bên , đó Nam Tinh c.h.ế.t , mấy năm kết đạo lữ khác, còn sinh hạ một đứa con Ngu Anh với đạo lữ ... Như thế đáng tiếc ?"

Liên Tống dừng động tác trong tay, ánh mắt dừng bàn , đang suy nghĩ cái gì, một lúc lâu : "Chuyện thế gian vốn là như thế, nhiều hoa tàn trăng khuyết, gió thổi mây bay, cũng nhiều tiếc nuối." Giọng hờ hững, nhưng nếu ngẫm kỹ thì thể thấy sự thương cảm.

Tổ Thị sửng sốt một lúc. Không đợi nàng thấy chút thương cảm , Liên Tống vấn đề chính: "Người nọ rốt cuộc Thương Phách , thì cứ đến cung Linh Uẩn hỏi là . Chẳng qua Thần quân Thương Phách lúc đang bế quan tu hành, cách ngày xuất quan còn mười bốn ngày. Mười bốn ngày và nàng đến cung Linh Uẩn thăm hẳn một , tin nhiều câu hỏi thể dễ dàng giải quyết ."

Hai xong chuyện chính thì trời xế chiều. Tinh xá của Xuân Dương giờ dùng linh châu chiếu sáng mà dùng đèn dầu như ở phàm thế. Trước màn trúc cách đó vài bước dựng một ngọn đèn Chu Tước cao nửa , Liên Tống dậy qua, lấy đuốc linh hỏa, đốt tim đèn trong bát đèn bên trái.

Chỉ trong vài suy nghĩ, Tổ Thị sắp xếp xong việc của mấy ngày , lúc cũng còn chuyện gì khác, bóng lưng Liên Tống, nàng nhớ tới câu tiếc nuối rõ ý của lúc . Nàng thử gọi một tiếng: "Tiểu tam lang."

Liên Tống trả lời nàng, bắt đầu đốt bát đèn thứ hai, hỏi: "Sao thế?"

Nàng nhỏ giọng: "Vừa ngươi bình luận chuyện Nam Tinh, đó chỉ là tiếc nuối." Nàng bộ hết sức tự nhiên: "Muốn hỏi ngươi thử, nếu ngươi cực kỳ thích một , nhưng nàng c.h.ế.t ngươi, ngươi chấp nhận tiếc nuối , buông nàng xuống mà kết một mối duyên mới ?"

Động tác thắp đèn của Liên Tống khựng , nhưng , một lát , đáp mà hỏi ngược nàng: "Vậy nàng thì ?"

"Ta... " Nàng đang trả lời, thì ngăn .

Hắn tiếp tục đốt đèn, thản nhiên : "Quên , là hồ đồ, hỏi nàng chuyện gì, nàng đến tình yêu nam nữ cũng chẳng ."

Nàng , nàng lẽ hiểu sâu sắc chuyện , nhưng khi nàng , việc thích một ý gì. Nàng bóng lưng ánh đèn bao trùm của : "Ta sẽ ."

Liên Tống nắm chặt ngọn đuốc, một lát , xoay , mặt biểu cảm gì: "Đừng là sẽ ." Lời nhận sự lạnh nhạt của , ngẩn , đó điều chỉnh biểu cảm: "A Ngọc, nàng suy nghĩ những điều ý nghĩa gì cả." Hắn mỉm , giọng ôn hòa, một câu tựa như chỉ trích nhưng hề ý chỉ trích: "Bởi vì nàng căn bản yêu ai cả."

"Ngươi , sẽ yêu ai." Nàng vẫn nhẹ giọng, chống má, ngửa đầu : "Tình cảm nam t.ử mặc dù hiểu nhiều lắm, nhưng nếu như phạm hồng trần, thích một , thì chắc chắn sẽ nghiêm túc mà thích họ. Bởi vì nghiêm túc, cho nên nhất định sẽ kết duyên mới. Cả đời một tình yêu chân thành là đủ , nếu đến nhiều , ngược vẻ ngả ngớn nghiêm túc, ?"

Đây là suy nghĩ thật lòng của nàng. Thực nàng hiểu rõ, sẽ c.h.ế.t trong lòng. nàng Liên Tống thích nàng, cả đời chỉ một nàng, nhưng tiên đồ dài đằng đẵng, tiểu tam lang sợ cô độc xứng đáng ở bên thương. Nàng , nhưng nếu là thể nào phản kháng vận mệnh định sẵn, thì nàng thà để mãi mãi đừng chuyện nàng thích . Dù cam lòng, thì nàng cũng vẫn hy vọng khi nàng rời , sẽ ở bên cạnh , để chịu cô độc...

Nghĩ đến đây, chợt thấy chạnh lòng. Nàng mau chóng cất giấu cảm xúc , chỉ mỉm : "Tiểu tam lang, đến lượt ngươi trả lời."

Lúc , lảng tránh nữa, ánh mắt thẳng nàng: "Nếu như cực kỳ thích một , nhưng nàng lòng..."

Nàng nhíu mày sửa : "Không lòng đổi , mà là nàng c.h.ế.t ngươi."

"Vậy thì gì khác ." Hắn thản nhiên .

Nếu như yêu sâu đậm một , nhưng lòng đổi xa, hồng trần thế gian ô uế đạo tâm tinh khiết của nàng. Nàng là yêu nhưng thể nữa, hôm nay hỏi buông nàng xuống để kết lương duyên khác ... Nếu như thể buông xuống thì . Cơn đau đớn xông lên đầu, may mà mãnh liệt lắm, chú Trấn Linh vẫn còn trấn áp .

Nàng giục , giống như cực kỳ đáp án của : "Tiểu tam lang, ngươi sẽ như thế nào?"

"Chấp nhận tiếc nuối, buông bỏ tất cả mới là điều nhất." Cuối cùng trả lời nàng: " nghĩ là sẽ thể ."

Rõ ràng mặt cũng biểu cảm gì đặc biệt, ánh mắt nàng cũng bình tĩnh, nhưng Tổ Thị thấy sự đau đớn từ sâu trong ánh mắt như bình tĩnh , điều khiến nàng khựng , thể nhúc nhích.

Liên Tống hỏi nàng: "Nàng thì , đột nhiên thấy hứng thú với chuyện ?" Nói xong cất đuốc , một nửa, bỗng nhiên dừng , nhíu mày về phía nàng: "Là... bởi vì Tịch T.ử Tự đến giờ vẫn thích nàng, khiến nàng tò mò về tình yêu nam nữ ?"

Tổ Thị ngạc nhiên, suýt nữa thì c.ắ.n đầu lưỡi : "Sao thể, là..." chung quy tiện thật với , suy nghĩ một hồi mới hỏi : "Tiểu tam lang, ngươi thích Tịch T.ử Tự, nên chuyện gì cũng đổ lên đầu ?"

Liền thấy mặc lạnh : "Ta nên thích ?"

Tổ Thị một hồi, nghĩ thầm, tiểu tam lang bây giờ vui, an ủi chứ đùa cợt . Sau khi xây dựng tâm lý vững chắc cho , thì nàng dậy tới mặt Liên Tống, bộ tự nhiên cầm tay . Bàn tay thon dài xinh , giống như ngọc, cầm lên cũng cứng rắn, nhưng cầm cũng thích. Nàng cong môi nở nụ , ngửa đầu : "Ngươi ghét là vì kiếp đó Tịch T.ử Tự g.i.ế.c ? Kiếp đó qua , quan trọng, cũng quên, ngươi cần nhớ mãi như thế, cũng cần đối với Tịch T.ử Tự xử trí theo cảm tính."

Nàng ôn tồn chuyện với , rũ mắt nàng, đột nhiên giơ tay nhéo má nàng: "Không giúp ."

Nàng sửng sốt: "Ta giúp , chỉ là..."

Hắn đứa nốt tay lên nâng má nàng, xoa xoa: "Không ngụy biện."

Tổ Thị nên lời, mắt hạnh trừng Liên Tống, trừng một hồi thấy tủi : "Đau."

Liên Tống biến sắc, buông nàng : "Đau ở ?"

Nàng nhân cơ hội kiễng chân, hai tay xoa mặt Liên Tống thật mạnh: "Hà hà, chúng huề !"

Trước khi Liên Tống kịp phản ứng thì nàng dùng thuật định với , thấy vẻ mặt như gặp ma của , nàng bật chạy ngoài.

Không ngờ đụng Tịch T.ử Tự ở cửa.

Thuật Tĩnh Âm thể cách âm, nhưng căn phòng nhỏ vẫn đóng cửa sổ, chắc hẳn màn vui đùa ầm ĩ của hai trong phòng Tịch T.ử Tự thấy. Thật hổ quá, nhưng nàng lộ vẻ hổ. Chỉ ho khẽ một tiếng, vẻ mặt đoan trang, gật đầu với Tịch T.ử Tự một cái. Lúc ngang qua , thì đột nhiên hỏi: "Chưa bao giờ thấy nàng như thế, nàng thích ?"

Tổ Thị rùng , một lát nghĩ đến Liên Tống còn nhốt trong phòng, trong phòng thuật Tĩnh Âm, hẳn là lời họ, trái tim mới chợt thả lỏng, nàng thản nhiên trả lời một câu: "Không nên bậy." Rồi xoay rời .

 

Loading...