Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 62

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:57
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm qua Tổ Thị và Tịch T.ử Tự mang Yêu của Nam Tinh về, Xuân Dương tìm một phòng để cất giữ quan tài băng của Nam Tinh.

Sáng hôm , trong lúc chờ Ân Lâm đưa bình Tố Hồn tới, Tổ Thị bắt tay việc lấy linh lực nuôi dưỡng yêu Nam Tinh. Đó là một công việc tỉ mỉ, cần hao tổn tinh thần.

Cốt Dung để ý thấy bầu khí giữa Tịch T.ử Tự và Tổ Thị kỳ lạ, nhưng rốt cuộc là kỳ lạ thế nào, thì nàng cũng nên lời. Chẳng qua Tịch T.ử Tự đối xử với Tôn thượng, mặc dù nhiều, nhưng luôn thể nắm chắc thời gian Tôn thượng thi pháp nghỉ ngơi, bưng dưỡng thần và điểm tâm cho Tôn thượng. Bởi vì là Xuân Dương dặn đưa tới, cũng kể công, nên tôn thượng thể từ chối .

Cốt Dung cũng kiên nhẫn, lúc Tịch T.ử Tự mang theo một bình sâm tới, bèn lôi nhanh vài bước khỏi viện, đợi cách Tôn thượng và Nam Tinh một xa, thì nhíu chặt lông mày trách cứ Tịch T.ử Tự: "Kiếp đó ngươi và Tôn thượng xảy chuyện gì cũng ! Kiếp ngươi hại Tôn thượng như , bây giờ còn mặt mũi đến bên nàng? hổ! Ta cho ngươi , ngươi nhất cách Tôn thượng xa !"

Sắc mặt Tịch T.ử Tự lãnh đạm, chỉ : "Đó là chuyện giữa và nàng, do ngoài phán xét."

Hai chữ " ngoài" chọc giận Cốt Dung: "Rốt cuộc ai là ngoài? Tôn thượng hơn ba vạn tuổi theo nàng, tình nghĩa với nàng sâu đậm bao nhiêu ngươi ." Nàng kiên nhẫn trừng Tịch T.ử Tự: "Tóm nhân quả của hai ngươi xong, ngươi đừng đến phiền Tôn thượng nữa!"

Tịch T.ử Tự giống như lọt tai: "Nhân quả xong ư?" Hắn biến sắc: "Nhân quả xong do ngươi định đoạt, cũng do nàng định đoạt. Món nợ của với nàng còn trả hết." Nói xong bèn định rời .

Cốt Dung quả thực thể tin, chạy đến mặc Tịch T.ử Tự ngăn : "Đời ngươi đối với tôn thượng như , tôn thượng cuối cùng còn chịu hộ pháp cho ngươi, đối với ngươi là hết lòng hết , nếu ngươi còn chút mặt mũi thì nên cách nàng xa ?"

Lời lưu chút tình nào, Tịch T.ử Tự giật , im lặng một lát, trầm giọng : " như lời ngươi , nàng đối với hết lòng hết . kiếp đó, cuối cùng nàng còn tha thứ cho , khi độ lôi kiếp còn hộ pháp cho , chứng minh trong lòng nàng vẫn khác biệt. Lúc đó sai nhiều, hôm nay vãn hồi, cũng chấm dứt tiếc nuối của kiếp đó, của nàng, còn của ." Hắn dừng một chút, hỏi Cốt Dung: "Ngươi tư cách gì đến yêu cầu nên như ?"

Cốt Dung mới phát hiện tên nam nhân thích chuyện một khi sẽ khiến khác nghẹn họng, chợt phản bác thế nào, hơn nửa ngày mới nghĩ nên thế nào để hòa ván : "Trong lòng nàng ngươi của kiếp đó thể là khác biệt, nhưng khác biệt trong lòng nàng từ lâu chẳng ngươi, đừng tốn công vô ích!"

Tịch T.ử Tự coi thường, thản nhiên liếc nàng một cái: "Ngươi , A Ngọc coi trọng hôm nay là ngươi?"

Cốt Dung hừ một tiếng: "Ta nhé." Nàng trợn mắt dối: "Kiếp ngài sợ ngươi gặp nạn, chẳng thèm chớp mắt đưa cho ngươi báu vật nửa ngọn núi, khiến ngươi đắc ý ? Hừ, nhưng vì an nguy của , tôn thượng thể thể bỏ chỉ châu báu nửa ngọn núi ! Ngươi đời một chú thuật tên là Phệ Cốt Chân Ngôn ?"

Tịch T.ử Tự bỗng dưng cứng đờ, giọng lạnh : "Đây là một loại nguyền rủa ép buộc khác ?"

Cốt Dung nhíu mày: "Không ngờ ngươi cũng chút kiến thức." Ánh mắt nàng đảo quanh: "Nếu một yêu cầu một khác lập Phệ Cốt Chân Ngôn với , quả thực là ý miễn cưỡng và ép buộc khác. ngươi hai tự nguyện lập Phệ Cốt Chân Ngôn với đối phương là ý nghĩa gì ?" Cốt Dung khẽ cong mày: "Nghĩa là họ thần phục lẫn , mãi mãi phản bội đối phương. Chắc chắn mối ràng buộc sâu, coi đối phương là quan trọng nhất trong sinh mệnh, mới thể lập lời nguyền như thế với đối phương. Mà và tôn thượng lập lời nguyền ."

Tuy rằng thật lúc Tổ Thị và Liên Tống lập Phệ Cốt Chân Ngôn, chẳng qua là bởi vì một là đứa nhỏ hiểu chuyện, thì bất cần đời coi đó là gì, nhưng một hồi ba hoa chích chòe của Cốt Dung, bịa đến đây, cũng thấy chân thật quá, đến nàng cũng bội phục chính .

Tịch T.ử Tự hiển nhiên cũng tin lời ma quỷ của nàng, sắc mặt của đột nhiên tệ : "Người đó là ai?" Hắn bình tĩnh nàng.

Thấy vẻ mặt Tịch T.ử Tự như thế, Cốt Dung lập tức trở nên vui vẻ, đảo tròng mắt: "Hừ, cho ngươi !" Nói xong còn mặt quỷ với , xoay chạy .

Trong bóng tối của đêm tĩnh lặng. Cơn gió đêm nhè nhẹ thổi qua. Canh ba đến.

Tịch T.ử Tự thể ngủ .

Hắn nhắm mắt, quá khứ nặng nề đột kích. Trước mắt là đao quang kiếm ảnh. Đó là cảnh tượng của ba mươi lăm ngàn hai trăm chín mươi bảy năm .

Đêm hôm đó, Trường Hữu Môn xuyên qua đại trận hộ sơn đ.á.n.h trong núi, đám Yêu thị hề phòng , từng một c.h.ế.t đao kiếm của đám phàm tu , trong núi dấy lên ngọn lửa lớn, khắp đất trời là màu máu, kèm theo nhiệt độ cao thiêu đốt tất cả .

Không hiểu ghi tạc hết cảnh tượng trong đầu.

Hắn nhớ rõ Đại Đào cứu khỏi đao kiếm của kẻ địch, đưa đến bên cạnh Thần sứ đại nhân như thế nào. Nhớ rõ khi bước khỏi núi thây biển máu, Thần Sứ đại nhân vẫn còn vương mùi thơm ấm áp của Dục Kim. Còn nhớ ngón tay Thần sứ đại nhân mang theo mùi m.á.u tươi khẽ vuốt ve mặt , trong giọng dịu dàng quen thuộc hàm chứa đau đớn và bi thương, run rẩy lệnh cho thị tỳ bên cạnh: "Đại Đào, Tiểu Đào, hai nhất định, nhất định ... bảo vệ T.ử Tự và Xuân Dương thật ..."

Nhận di lệnh của Thần sứ đại nhân, Đại Đào trói ngực, chạy như điên khỏi núi. Mấy tu sĩ đuổi theo bọn họ. Đại Đào thương, thể lực kém hơn mấy tu sĩ , thấy sắp các tu sĩ bắt , thì mặt đất bỗng nổi lên một trận cuồng phong... Là thiên đạo rủ lòng thương là Thần sứ đại nhân sắp c.h.ế.t đến tiễn bọn họ một đoạn đường, chẳng ai . Chỉ khi Đại Đào tỉnh , phát hiện trận gió đưa bọn họ đến gần cửa Nhược Mộc.

Đại Đào bèn mang theo trốn đến phàm thế.

Hắn và Đại Đào đều thương, Đại Đào thương nặng hơn một chút.

Hai ngàn năm đầu, Đại Đào mang theo trằn trọc qua mấy nơi phàm thế, để tìm kiếm nơi nhiều linh khí để dưỡng bệnh chữa thương. Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Đại Đào, từng ngày lớn lên, vết thương trong hồn thể cũng dần hơn, nhưng tình hình của Đại Đào tệ, đến khi hơn hai ngàn tuổi, thì Đại Đào tự thọ mạng hết, khi lâm chung, còn trù tính một tiền đồ cho .

Sau khi đại sư tỷ đỉnh Mộc Dương trong Hạo Thiên Môn thành hôn, sinh một đứa bé, Đại Đào ẩn núp ở trong Hạo Thiên Môn đứa bé gầy ốm nhiều bệnh, là mệnh c.h.ế.t yểu, bèn đổi khuôn mặt nó thành của khi đứa bé đầy một tuổi, khiến cho đứa nhỏ một khuôn mặt giống như đúc. Đứa nhỏ quả nhiên bệnh c.h.ế.t lúc tám tuổi, bèn thuận lý thành chương đến đứa nhỏ .

Để đề phòng lộ sơ hở trong Hạo Thiên Môn, Đại Đào phong ấn yêu lực và ký ức của , khi c.h.ế.t ân cần dặn dò tu luyện thật , cho là bây giờ chỉ chứng đạo thành tiên thì mới thể trở về tứ hải bát hoang, mà đến ngày đó, sẽ khôi phục tất cả ký ức.

Yêu lực và trí nhớ phong ấn, qua khác gì một đứa trẻ phàm nhân là bao. Hết thảy đều thuận lợi, ai phát hiện đứa nhỏ , bởi ở Hạo Thiên môn sống vài năm lành. ngày vui ngắn chẳng tày gang, tới hai năm, phụ mẫu danh nghĩa của gặp nạn đường thăm dò bí cảnh. Hắn nữa biến thành một cô nhi, thể ức hiếp, mà lúc đây, bên cạnh chẳng ai bên cạnh. Từ đó, ngày tháng trở thành một vũng bùn khó thể thấy điểm cuối, và là lữ khách duy nhất trong vũng bùn .

Hắn còn ký ức , còn nhớ rõ còn sứ mệnh quan trọng và phận quý trọng, bởi dũng khí đối mặt với sự tự tôn bẩm sinh trong cuộc sống thê t.h.ả.m của .

Hắn cho rằng chỉ là một phàm nhân, ở thế gian nơi nương tựa, cũng thấy bất kỳ tương lai nào, sự cô độc và tuyệt vọng đè bẹp.

lúc đó, Hồng Ngọc xuất hiện ở mặt , vươn tay về phía .

Thiên tài kiếm tiên xinh giống một phàm nhân, tuổi còn trẻ chấp chưởng một đỉnh núi, trong cứng ngoài mềm, sống rụt rè, nàng là dáng vẻ mà trở thành, là tất cả niềm khát khao của .

Lúc ban đầu, chỉ ngưỡng mộ nàng, nhưng để thích nàng thì quả thực cũng một chuyện dễ dàng. Mà khi trong sự ngưỡng mộ trộn lẫn tình yêu thì tự ti tiếp tục sinh sôi. Hắn bao giờ hận cái tư chất bình thường của đến thế, nhưng tu luyện khắc khổ thế nào thì cái tư chất bình thường đó cũng thể đổi.

Người thích là thể với tới, tương lai mà mong chờ cũng tư chất bình thường hạn chế, tương lai cũng là tương lai thể với tới.

Thời gian đó khổ sở, vì kết cục vui vẻ, quyết định rèn luyện với các sư sư tỷ.

Trên đường rèn luyện, bởi vì đại sư liều lĩnh mà liên lụy vây ở một bí cảnh cái yêu vật tàn sát bừa bãi bên trong.

Rõ ràng kẻ tìm đường c.h.ế.t chính là đại sư , nhưng cuối cùng bỏ , rơi trong ao Yêu Linh là , chỉ vì cùng môn với các sư , thiết. Có thể gì đây, lẽ chỉ thể trách .

Về , trong giới Tu Tiên nhiều hâm mộ gặp kỳ ngộ trong nguy hiểm.

Có kỳ ngộ gì đáng để hâm mộ chứ, quả thực bật .

Sâu trong bí cảnh Tê Vân, một ông lão nhăn nhúm dập bao t.h.u.ố.c lá, ánh mắt tinh nhuệ giấu nếp nhăn chồng lên : " là một bán yêu." Ông lão quái dị, lộ hai cái răng nanh ố vàng: "Bản tôn là yêu vương trong bí cảnh , coi trọng căn cốt của ngươi. Vậy , chỉ cần ngươi lập Phệ Cốt Chân Ngôn với bản tôn, thề trung thành với bản tôn, bản tôn sẽ..."

Cùng đường bèn giao dịch với ác ma.

Sinh ở Nữ Oa Thánh Sơn, lớn lên gối Thần Sứ đại nhân, vốn là con cưng của trời, sống như một đứa con cưng, thứ may mắn đạt trong kiếp đó đều đổi từ chỗ ác ma.

Tiếng quạ đêm ai oán truyền đến, Tịch T.ử Tự đổ mồ hôi lạnh, trong đêm yên tĩnh vang lên hô hấp nặng nề của . Thật lâu , vỗ về n.g.ự.c chậm rãi dậy, đau khổ nhạo một tiếng. Những quá khứ đen tối so với nỗi khổ điên đảo khi còn bé, và nỗi khổ của một thiếu niên phàm nhân thất thế thì chẳng là gì. Nỗi khổ lớn nhất nửa đời của , là bắt đầu từ cái hồ Yêu Linh . Nếu thời gian thể ngược, lúc đó giao dịch với Ngư yêu ? Hắn tuyệt đối sẽ .

Sự chán ghét đ.á.n.h úp tim, bực bội hít thở thật sâu, cầm bàn tay nắm đến trắng bệch.

Mặc dù Cốt Dung xinh diễm lệ, nhưng trong xương cốt ác liệt, về điểm , Chiêu Hi và Sương Hòa thường xuyên nàng ức h.i.ế.p trêu cợt thể chứng minh.

Ân Lâm ngàn dặn vạn dò, bảo nàng đừng tìm Tịch T.ử Tự trả thù, nàng cũng đồng ý đó, nhưng mà thật sự . Cốt Dung cũng giận mà, nàng nghĩ thầm: Không cho động thủ với Tịch T.ử Tự thì động thủ, cứ phát huy sở trường đặc biệt của , học tức cũng đủ vui vẻ ?"

Cho nên giờ Ngọ, nàng thấy Tịch T.ử Tự lấy bình mai chứa đầy linh lực đặt trong sân,chuẩn bắt đầu tập luyện công phu dưỡng núi mỗi ngày, Cốt Dung bèn tiến gần, nhướng đôi mày nhỏ cắt đứt công việc của : "Sao ngươi tới hỏi chuyện nữa?" Nàng chất vấn Tịch T.ử Tự: "Ngày hôm qua ngươi còn là ai ?"

Tịch T.ử Tự nàng, gì, thu bình mai .

Cốt Dung mím môi, hỏi: "Sao ngươi gì?" Vừa nghĩ chờ Tịch T.ử Tự mắc câu, tò mò đặt câu hỏi, thì nàng thể bịa lời dối nào đó để chọc tức .

Không ngờ Tịch T.ử Tự xoay rời .

Cốt Dung kinh hãi, vội vàng tiến lên, ngăn cản .

Tịch T.ử Tự kiên nhẫn nàng, cuối cùng cũng mở miệng như nàng : "Có lẽ ngươi cũng , kiếp đó mặc dù nàng đối xử với , nhưng tình nam nữ với . Nàng căn bản hiểu tình cảm. Mà nay mới khi đó nên oán nàng, bởi vì Quang Thần vốn vô tình."

Cốt Dung hiểu lời của ý gì, trầm giọng ngắt lời : "Ngươi ý gì?"

Tịch T.ử Tự xoa huyệt thái dương, lãnh đạm trả lời nàng: "Có nghĩa là, cho dù như lời ngươi , bây giờ nàng khác , cũng chẳng thế nào. Có lẽ nàng đối xử với đó hơn , nhưng bản chất "" hẳn cũng chỉ như thế. Mà vãn hồi quá khứ, bù đắp cho quá khứ, cũng để chữ "" từ nàng." Nói xong đợi phản ứng của Cốt Dung, xoay nữa.

Cốt Dung càng càng hồ đồ, cân nhắc ý của , cũng quên nàng đang chọc tức Tịch T.ử Tự, thấy Tịch T.ử Tự sắp , chẳng nghĩ gì mà đến ngăn cản . Mãi đến khi lưng vang lên một giọng quen thuộc chào hỏi với nàng, thì nàng mới phục hồi tinh thần , nghiêng ngạc nhiên mặt: "Tam hoàng tử!"

Tịch T.ử Tự đưa lưng về phía bọn họ vài bước cũng dừng , xoay .

Khi tới hỏi "A Ngọc đang ngủ hả?", đôi mắt Tịch T.ử Tự chợt co rụt . Ánh mắt chớp mắt dừng nam nhân.

Nam nhân vóc dáng cao, một khuôn mặt tuấn tú, khí chất tôn quý, mặc một bộ đồ trắng. Đoạn đường lên núi dễ lắm, nhưng đôi giày trắng của chút bẩn. Trong tay cầm cây quạt đen kịt, nhưng mở mà nhàn rỗi cầm trong tay như vật trang trí.

Cốt Dung ở đằng cằn nhằn giải thích: "Ừ, Tôn thượng vì nuôi dưỡng yêu của Oánh Nam Tinh nên hai ngày nay tiêu hao khá nhiều pháp lực, nên mới ngủ một lát. Tam hoàng t.ử tới sớm như ..."

Liên Tống mỉm , trả lời ngắn gọn: "Hứa với nàng tới sớm." Ánh mắt dừng ở Tịch T.ử Tự cách đó vài bước, lướt qua: "Vị là..."

Bây giờ, Cốt Dung chút chuyện, nhưng nếu Tịch T.ử Tự và Liên Tống đ.á.n.h , thì cái giá nàng khó mà trả ... Nghĩ tới đây, Cốt Dung cố nhịn gây sự, bảo thủ giới thiệu: "À, vị ? Vị thủ trận của tiên trận Nữ Oa, cũng là Địch Cơ, , đúng, là ca ca của Xuân Dương, tên là Tịch T.ử Tự."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-62.html.]

Liên Tống vuốt cằm với Tịch Tử: "Thì là tôn sứ của Nữ Oa, hạnh ngộ..."

Cốt Dung giới thiệu Liên Tống với Tịch T.ử Tự: "Vị là Thủy Thần, cũng là Tam hoàng t.ử Liên Tống quân của Thiên tộc." Thực đến đây nàng giới thiệu xong , nên im miệng, nhưng Cốt Dung thật sự ghét Tịch T.ử Tự, liếc một cái, nhịn , nhanh chóng bổ sung một câu: "Là ."

Tuy đoán nhưng Cốt Dung chứng thực, thì lòng Tịch T.ử Tự vẫn trầm xuống, một hồi với trả lời Liên Tống bằng một cái gật đầu cứng ngắc.

Cốt Dung hài lòng, trừng mắt Tịch T.ử Tự: "Sao ngươi chào hỏi Tam hoàng tử, lễ độ chút !"

Liên Tống về phía Cốt Dung và Tịch T.ử Tự, một suy nghĩ nào đó xẹt qua trong đầu. vẫn bình thản tựa như chẳng phát hiện gì, nụ nở bên môi, phá vỡ khí giương cung bạt kiếm: "Cốt Dung quân, dẫn gặp A Ngọc ."

Tịch T.ử Tự một khắc còn đang giằng co với Cốt Dung đột nhiên mở miệng: "A Ngọc còn đang ngủ."

Nghe hai chữ "A Ngọc" từ trong miệng Tịch T.ử Tự , khiến nụ Liên Tống ngậm ở khóe môi biến mất, nữa về phía Tịch T.ử Tự, một lát , thản nhiên : "Ta đến phòng nàng chờ nàng."

Tịch T.ử Tự lạnh lùng : "Trước buổi trưa nàng thi pháp bảo hộ yêu của Nam Tinh thần sứ mệt, khó khăn lắm mới ngủ , ngươi trong phòng nàng chờ, sợ sẽ ồn đến nàng."

Liên Tống vẫn chỉ thản nhiên: "Sẽ ." Nam t.ử còn lễ độ đột nhiên còn tồn tại. Giọng điệu lạnh nhạt, sự tự phụ trời sinh hiện , bên ngoài hóa thành cách khiến khó tiếp cận.

Tịch T.ử Tự giật . Còn Cốt Dung ở phía dẫn đường, còn quên đầu mặt quỷ với : "Ai cần ngươi quan tâm, Tôn thượng ở bên cạnh Tam hoàng t.ử chỉ ngủ ngon hơn thôi!"

Tịch T.ử Tự nắm chặt nắm đ.ấ.m tay áo. Vừa với Cốt Dung cho dù hôm nay A Ngọc khác thì cũng chẳng thấy , nhưng khi thật sự mặt, mới phát hiện thực lý trí như thế... Tịch T.ử Tự nhắm mắt .

Cốt Dung vui vẻ đưa Liên Tống tới cửa phòng Tổ Thị, Thiên Bộ vội vàng đến, chào một tiếng: "Điện hạ."

Liên Tống gật đầu. Cốt Dung bèn giao Liên Tống cho Thiên Bộ, đầu tìm Sương Hòa.

Thiên Bộ theo Liên Tống tiến trong phòng Tổ Thị, qua tấm bình phong, quả thực thấy nàng ngủ say.

Liên Tống tới giường, giơ tay đắp chăn cho Tổ Thị, thấy sắc mặt nàng mệt mỏi thì nhíu mày, đưa tay vuốt trán nàng, khi nàng một lúc, đột nhiên hỏi Thiên Bộ theo hầu phía : "Có chuyện ?"

Thiên Bộ lo lắng, chần chờ gật đầu.

Mặt trời giờ Dậu chiếu , ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, ánh sáng màu quýt rơi căn phòng trúc của Tổ Thị đang nghỉ ngơi, bình phong gỗ đàn ngăn , chiếu tới giường, bởi ở chỗ giống như đón hoàng hôn sớm , bóng tối giống như bên ngoài.

Liên Tống trong bóng tối, sắc mặt trầm xuống. Cho dù tính toán cỡ nào thì cũng ngờ Tổ Thị gặp xưa đường chuyển thể ở đây. Hắn càng ngờ, mười sáu kiếp khi gặp , nàng còn từng tình duyên khác.

Cả gương mặt nam nhân hãm trong bóng tối, giống như chút gợn sóng, ai , đầu óc bây giờ là lửa lớn, thần thức rung chuyển ghê gớm đến .

Lúc nàng với Thiên Bộ, mười sáu chuyển thế nàng vẫn trải qua tình duyên, bây giờ, là thế nào đây? Hắn kiểm soát suy nghĩ.

Đời thứ mười sáu, nàng và Tịch T.ử Tự trải qua tình kiếp, đời thứ mười bảy, trải qua tình kiếp với , Tịch T.ử Tự còn đến sớm hơn một đời chứ?

Thậm chí khi nàng quy vị, còn coi kiếp sống với là nghiệp chướng, liều mạng lột bỏ nó... kiếp sống với Tịch T.ử Tự, nàng giữ . Nàng lựa chọn nhớ Tịch T.ử Tự, quyết định quên ...

Lửa trong đầu cháy càng ngày càng lớn, Liên Tống thể cảm thấy bình thường nữa, đáy lòng dâng lên sự tức giận đè nén , nhưng lộ mặt , như bây giờ bình thường, vẫn là vị công t.ử ung dung kiên nhẫn chờ nữ t.ử trong lòng tỉnh giấc.

Tổ Thị thì chẳng ý thức chút nguy cơ nào, tỉnh thấy Liên Tống bên giường, đôi mắt hạnh chợt trợn tròn. Đêm khuya vắng vẻ cách một tấm gương đồng, còn thể lời nhớ nhung, khi thật sự mặt đối mặt, thì cảm thấy khó . sự vui sướng cách nào che dấu. Nàng dậy, khẽ chạm tay Liên Tống ánh đèn lờ mờ: "Tiểu tam lang tới lúc nào thế, đ.á.n.h thức ?"

Liên Tống rót một chén nước đưa cho nàng, thật: "Không lâu lắm."

Tổ Thị cầm chén nước uống mấy ngụm, uống vội nên sặc. Liên Tống giúp nàng vỗ lưng cho thuận khí, đợi nàng bình tĩnh , thì đột nhiên : "Ta gặp Tịch T.ử Tự ."

Nếu như Tổ Thị mới tỉnh ngủ, thì nàng thể hiểu những lời đơn giản, nhưng nàng ngủ đến mơ hồ, tỉnh còn niềm vui sướng thấy Liên Tống cho choáng váng đầu, nàng cảm thấy những lời vấn đề gì, cầm cái chén suy nghĩ một lát: "À, từng gặp trong chuyển thế cuối cùng của phàm thế." Nói xong đưa cái chén uống cạn cho Liên Tống.

Liên Tống rót cho nàng nửa chén nước, tựa như ung dung: "Không chỉ gặp đơn giản thôi nhỉ, hai còn trải qua tình kiếp ?"

Tổ Thị uống hết nửa chén nước Liên Tống rót cho nàng, đó mới nhận đang gì: "Tình kiếp?"

Liên Tống thản nhiên nàng.

"À, ngươi và Tịch T.ử Tự từng cùng trải qua tình kiếp ? "Tổ Thị vẫn suy nghĩ một lát, thừa nhận: "À, cũng thể như ." Nàng khẽ dừng một lát, còn can đảm lặp nữa: "Ừ, như cũng sai lắm."

Nếu như nàng ngẩng đầu, thì thể thấy ánh mắt g.i.ế.c của Liên Tống lúc , chừng nàng thể dọa đến tỉnh táo một chút, để xem kỹ lời của , đổi cách khác, đáng tiếc là nàng ngẩng đầu.

Nàng rũ mắt tùy ý tiếp tục: "Ngươi chuyển thế là vì học tập thất tình lục d.ụ.c của phàm nhân mà? À, kiếp đó thể là học tập chuyện nợ khác nhân tình là , mặt khác còn học tập vài thứ... như chuyện yêu đương, d.ụ.c vọng, lo sợ đau khổ các thứ."

Mặt Liên Tống lạnh , giống như phản ứng với nàng, đợi nàng thấy kỳ quái ngẩng đầu , gấp gáp hỏi : "Sao lời nào thế?"

Mặt đổi nàng, nhưng nghẹn ngào : "Cho nên, cái tên Tịch T.ử Tự cho nàng yêu là gì, d.ụ.c là gì, ?" Giọng của vốn là trầm mà lạnh, Tổ Thị thích, nhưng khi vang lên trong bóng đêm yên tĩnh thì lời há chỉ " lạnh", mà nó quả thực giống như là bọc một lớp băng vụn, đóng băng .

Đến Tổ Thị giờ nhạy cảm cũng thấy sự khác thường của Liên Tống lúc . Nàng thấy lạ, nhưng cũng rõ nguyên do, khẽ gọi một tiếng: "Tiểu tam lang..." Muốn hỏi thế.

Bỗng nhiên gió xuyên qua một khe cửa sổ nhỏ, vòng qua tấm bình phong gỗ, đèn đuốc chập chờn lắc lư. Tổ Thị hấp dẫn sự chú ý, khỏi về phía bát đèn bàn. Ngọn đèn như hạt đậu gió đêm dây dưa như một con bướm đêm vỗ cánh giãy dụa, nhanh chỉ còn một chút ánh sáng màu lam diễm lệ... Sau một khắc, cả căn phòng đều tối tăm. Cằm của nàng bỗng nhiên nắm chặt, còn kịp phản ứng, thì môi hôn.

Là Liên Tống hôn nàng.

Mà lúc hôn xuống, gió đêm cũng giống như điều, im lặng rời khỏi căn phòng nhỏ . Ngọn đèn giãy dụa khôi phục sinh cơ, tuy vẫn tối, nhưng Tổ Thị cũng đủ ngạc nhiên mở to hai mắt rõ đôi mắt màu hổ phách của nam nhân đang dán sát mặt nàng, và lông mi dài như cánh bướm của .

Tổ Thị ngây , trái tim khống chế run lên.

Tay của Liên Tống đè eo nàng , mặc dù chỉ dùng một tay, nhưng sức lớn, giam cầm nàng, khiến nàng khó mà nhúc nhích . Hắn nàng, mãi đến khi nàng chịu nổi ánh mắt của mà nhắm thì môi mới động tác tiếp theo. Hắn ngậm lấy môi nàng, đó dùng tư thế cho phép từ chối cạy răng nàng , kiêng nể gì dây dưa với lưỡi nàng.

Nàng nhớ rõ từng hôn mật với ai như thế . Theo lý thì nàng hẳn là kinh nghiệm, nhưng phản ứng của nàng với việc ngây ngô như trong tưởng tượng của . Nàng tựa như trời sinh nên phối hợp với như thế nào, đầu óc tuy hồ đồ, nhưng môi, răng, lưỡi của nàng chỉ động nghênh đón.

Nàng sợ ngây vì phản ứng thuần thục của , một khoảnh khắc, nàng chợt nghĩ là thiên tài trong việc . Khoảnh khắc thất thần đó Liên Tống nhận , c.ắ.n nàng một cái, khi nàng đau khẽ rên lên thì ngậm lấy cánh môi nàng c.ắ.n cắn một lát, đó cuối cùng cũng buông nàng .

Trong phòng đột nhiên còn thấy tiếng thở dốc của nàng. Dưới ánh đèn lờ mờ, ánh mắt Liên Tống sâu thẳm nàng, bàn tay cầm cằm nàng dời lên , ngón tay ung dung lau môi của nàng, khiến nàng khẽ rên một tiếng, thò lên hôn nàng một cái.

Đầu óc Tổ Thị đờ đẫn, cũng nên gì, cuối cùng nàng hỏi: "Ngươi đang ?"

Đôi đồng t.ử màu hổ phách của tựa như dâng lên nhiều cảm xúc, giống như cuồng phong mưa rào biển. Giọng khàn khàn hỏi nàng: "Cảm giác thế nào?"

Cảm giác thế nào? Tim đập dữ dội, mặt nóng, thể cũng mềm oặt sức. Tổ Thị phục hồi tinh thần , nàng chợt thấy ngượng ngùng một cách muộn màng, theo bản năng cảm thấy nên những cảm nhận cho Liên Tống . Nàng mím môi, bộ hiểu: "Cảm... cảm giác gì?"

Liên Tống lẳng lặng nàng: "Không học d.ụ.c vì Tịch T.ử Tự ?" Hắn , nụ chỉ hời hợt xẹt qua khóe mắt, nhưng chạm tới đáy mắt: "Cho nên thử xem nàng thật sự học . Xem học cũng tệ lắm."

Tổ Thị nghi ngờ . Nàng thấy tuy thất tình lục dục, nhưng vẫn hiểu hết chữ tình, còn cần học tập nhiều hơn, cho nên lúc , mặc dù nàng cảm thấy Liên Tống thử nàng mới hôn nàng là đáng tin, nhưng nhịn hoài nghi do thấy việc đời đủ nhiều, lẽ hoa hoa công t.ử giống như đột nhiên đối với nàng như thế vốn là bình thường?"

Vả , Liên Tống khen nàng học tệ, nàng cũng chột . Im lặng mặc một lúc lâu, nàng vẫn quyết định thẳng thắn: "Ta từng học." Nàng .

Thấy Liên Tống sửng sốt, nàng đau đầu xoa xoa thái dương: "Ta ai cho ngươi là Tịch T.ử Tự dạy thế nào là yêu thế nào là dục, nhưng đó đều là lung tung. Ta gì với Tịch T.ử Tự hết. Kiếp đó trải qua tình kiếp thể là..." Nàng bất đắc dĩ tổng kết: "Có thể là Ôn Phù thích Tịch T.ử Tự, nhưng Tịch T.ử Tự từng thích , điều khiến cho ca ca Ôn Phù là Ôn Mật vui, cho nên gây phiền toái cho ... Ta cũng hiểu rõ chuyện gì lắm, dù cuối cùng cũng là Tịch T.ử Tự và Ôn Mật liên hợp hại một lòng tu đạo là ...... Chuyện là thế đấy."

Nói tới đây, nàng mới hỏi mấy câu Liên Tống hỏi một , nghiêm cẩn cảm thấy lời giải thích thể còn đủ diện, bổ sung: "Vì trải qua một đời mới quy vị, vì Tịch T.ử Tự chính tay dạy... dạy học yêu và dục." Tạ ơn trời đất nàng kiên cường xong câu hổ : "Có thể là một đời ." Nàng khụ một tiếng, phỏng đoán: "Ta tình yêu giữa và Ôn Phù, nên lĩnh ngộ ít. Có lẽ...... Loại lĩnh ngộ cũng là một loại học tập, cho nên khi và Ôn Mật bức c.h.ế.t thuận lợi quy vị cũng chừng?" Sau khi kết luận. nàng nhún vai: "Thật cũng quan tâm lắm." Nói đến đây, nàng đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, chợt biến sắc: "Còn ngươi, tiểu tam lang, ngươi thường xuyên..." Có thể động tác lớn, đến đụng chỗ lúc nãy Liên Tống nắm lấy, nàng suýt xoa một tiếng đưa tay lên xoa chỗ đau.

Liên Tống thừa nhận đôi khi sẽ khống chế bản , dễ nổi điên, nhưng từ khi tâm ma, quả thật trở nên bình thường, cảm xúc dễ dàng mất khống chế. Trước thành thục lý trí trong chuyện tình cảm thế nào thì bây giờ xúc động trẻ con đến mức đó, vì dụ như bóng gió câu "Nàng học tồi" , tựa như khiến nàng đau đớn. May mà nàng hẳn hôn đến mê , căn bản kịp phản ứng. Rõ ràng đáy lòng , việc nàng tiếp nhận theo thói quen là do tận tay dạy dỗ, nhưng tâm ma gia trì, ngọn lửa ghen tỵ trong lòng như lửa cháy lan đồng , thể nhịn ."

Tâm ma khó trừ, Thượng thần Chiết Nhan mấy ngày nay vẫn tìm cách để trị tận gốc tâm ma cho . Hắn hy vọng Thượng thần Chiết Nhan thể nhanh lên, bởi nhận , hai tâm ma phát tác , chú Trấn Linh yếu nhiều. Ví dụ như , chú Trấn Linh khó trấn an , cuối cùng thể bình tĩnh , dựa việc nàng thuận theo , trời xui đất khiến thế nào thuần phục thần ức đang gây rối của . khi nàng thuận theo thì ? Hắn dám nghĩ khi đó sẽ điên đến mức nào, sẽ gì nàng.

Tổ Thị cũng chỉ trong giây lát mà Liên Tống suy nghĩ nhiều như , nàng thấy sắc mặt Liên Tống lên thì chỉ cảm thấy lời giải thích của nàng tồi. Nàng hiểu vì đó tâm trạng của Liên Tống , nhưng lúc cảm thấy điều đó cũng quan trọng, bởi vì tiểu tam lang lo lắng, bỏ tay khỏi cằm nàng, dịu dàng xin : "Xin , khống chế sức lực, để tìm Thiên Bộ lấy t.h.u.ố.c mỡ bôi cho nàng."

Nói xong, lên.

Nàng bỗng dưng kéo : "Ngươi chờ ." Vì sợ đụng đến chỗ đau, nàng cố gắng nhỏ: "Ta... còn hỏi xong."

Hắn phối hợp, dừng bước dịu dàng : "Nàng hỏi ."

Nàng khẽ nhíu mày, sắc mặt cổ quái: "Vậy hỏi, ngươi thường xuyên... thử khác như thế ?"

Liên Tống sửng sốt một hồi, lâu mới kịp phản ứng , đột nhiên mỉm đặt tay lên đỉnh đầu nàng, giống như nên gì với nàng: "Có ai như nàng, đến d.ụ.c là gì cũng cần học." Lại đưa tay chạm khóe môi nàng: "Ta thử ai như thế cả, bao giờ như thế, nàng cần cảm thấy thua thiệt."

Nàng lúng túng ừ một tiếng: "Vậy ngươi lấy t.h.u.ố.c mỡ ." Nói xong đổi tư thế , kết quả động đậy rên nhẹ một tiếng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng xoa lưng, c.ắ.n môi: "Eo của , ngươi dùng bao nhiêu sức thế hả!"

Nam nhân tuấn tú chợt lo lắng: "Ta xem thử nào." Nói đưa tay chạm áo ngủ nàng, nàng động tác của hồ đồ, cũng quên ngăn cản, là tự phục hồi tinh thần dừng động tác : "Та lấy t.h.u.ố.c mỡ." Sau đó nhanh rời khỏi phòng của nàng, để nàng một giường.

Liên Tống rời , trong phòng trở yên tĩnh, Tổ Thị ánh đèn, rà soát hành động và lời của Liên Tống mấy . Hắn giải thích từng đối xử với khác như thế, điều , nhưng hình như cũng sẽ đối xử với khác như thế... Nàng chắc chắn là đối xử với khác như thế. Vậy đợi lát nữa , vẫn nên với , dù là hoa hoa công tử, thì cũng đừng tùy tiện thử khác như thế...

Không bao lâu, Liên Tống mang t.h.u.ố.c mỡ đến, còn đưa theo Thiên Bộ tới.

Thiên Bộ mở áo ngủ của Tổ Thị , thấy làn da trắng như tuyết của nàng một mảng xanh tím, giống như là dấu tay. Thiên Bộ khỏi thấy hoảng hốt: Đây là thứ thể xem mà cần trả tiền .

Dấu tay từ ? Thiên Bộ bôi t.h.u.ố.c cho Tổ Thị tự tưởng tượng tra một trăm phiên bản, cảm thấy nếu nàng sách thì thể một tác phẩm vĩ đại thua gì cuốn "Tuyết Mãn Kim Nỗ" cho xem.

Rất lâu về , nàng đưa một nửa đại tác phẩm cho Cốt Dung lúc đó trở thành bạn của thử, nào ngờ Cốt Dung xong bèn với nàng: "Ngươi quên chuyện sách ."

 

Loading...