Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 61
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:56
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm là một ngày nắng.
Tổ Thị tối hôm qua ngủ cũng khá ngon, khi dưỡng đủ tinh thần, vốn buổi sáng sẽ đến tiên trận của Nữ Oa để lấy Yêu của Nam Tinh về, nhưng dùng điểm tâm, thì Sương Hòa đưa từ Ân Lâm ngàn dặm xa xôi lên núi Phong Tự Ngọc Môn tìm nàng bẩm báo, chuyện lấy Yêu Nam Tinh đành dời về .
Sau đó, Ân Lâm mỗi một đời đều theo bên cạnh nàng gặp Tịch T.ử Tự.
Ân Lâm thấy Tịch T.ử Tự, kinh ngạc một hồi bèn xắn tay áo lên định đ.á.n.h , Tịch T.ử Tự thấy cũng giật , nhưng khi đối mặt với trường kiếm của Ân Lâm thì nhúc nhích, giống như chống cự. Tất cả đều mơ hồ, may Tổ Thị bước , giơ tay ngăn chặn Ân Lâm, kêu phòng chuyện. Tịch T.ử Tự bóng lưng Tổ Thị, về phía hai bước. Ân Lâm ngang qua , chùng mặt hừ một tiếng. Tịch T.ử Tự giật , cụp mắt thu cảm xúc trong mắt , dừng bước.
Cốt Dung thông minh đảo mắt , từ tối hôm qua bước tinh xá, thấy Tịch T.ử Tự, nàng cảm thấy mối quan hệ giữa và tôn thượng đơn giản.
Theo lý thuyết, hai là quen cũ, khi nhận sẽ hàn huyên vài câu. Sự chấn động và kinh ngạc của Tịch T.ử Tự khi nhận tôn thượng giống giả vờ, nhưng tôn thượng dường như lãnh đạm với .
Cốt Dung và Thiên Bộ chia một gian phòng. Thiên Bộ cũng phát hiện giữa Tổ Thị và Tịch T.ử Tự chuyện gì đó. Hai đoán đến nửa đêm, cũng đoán gì. Trùng hợp là hôm Ân Lâm tới. Hai nhất trí cảm thấy chuyện giữa Tổ Thị và Tịch T.ử Tự, vị đại tổng quản Ân Lâm chắc chắn , bởi đợi Ân Lâm bẩm báo xong, bèn kéo núi.
Phía núi yên tĩnh, là một nơi để chuyện lén lút. Thiên Bộ biến một bàn , pha nháy mắt với Cốt Dung.
Dung Dung sợ Ân Lâm, ấp a ấp úng xong ý đồ tìm tới nơi , vốn tưởng rằng dù mắng, cũng thể nào tin tức các nàng từ miệng Ân Lâm dễ dàng . lẽ Ân Lâm ghét Tịch T.ử Tự. Mà khi chán ghét một , thì quả thực khó khống chế ghét chung với ."
"Tôn thượng ở thế gian luân hồi lịch kiếp, ở kiếp thứ mười sáu thì gặp Tịch T.ử Tự, Tôn thượng một tay nuôi dạy , cuối cùng phản bội nàng." Ân Lâm trả lời hai : "Khúc mắc giữa hai phức tạp."
Cốt Dung run rẩy hỏi: "Khúc mắc giữa bọn họ, bao gồm cả khúc mắc tình cảm ?"
Ân Lâm im lặng một chút: "Nếu bao gồm, các ngươi tin ?"
Cốt Dung và Thiên Bộ , khiếp sợ đến thể kiềm chế, nhất là Thiên Bộ, chỉ hận kính truyền thanh để cho điện hạ nhà nàng .
Ân Lâm cũng lạnh nhạt: "Đời đó nàng vốn lịch tình kiếp, vướng mắc tình cảm gì với khác thì tính là trải qua tình kiếp chứ?" Hắn uống một ngụm , tiếp tục : "Chẳng qua tôn thượng gì với Tịch T.ử Tự, mà là tên Tịch T.ử Tự , khi phụ mẫu c.h.ế.t, tôn thượng đưa đến đỉnh Vũ Tiêu để tự chăm sóc, kéo từ trong vũng bùn , chu thứ, đối xử với , bởi yêu tôn thượng. À, lúc đó tôn thượng đạo hiệu là Hồng Ngọc, gọi nàng là Ngọc sư thúc."
Cốt Dung thực là một vị thần bảo thủ, Cốt Dung bảo thủ sợ ngây , hỏi: "... Tôn thượng là sư thúc của Tịch T.ử Tự, Tịch T.ử Tự yêu sư thúc của chẳng là phạm luân thường, huống hồ tuổi tác của hai cũng tương đương!"
Ân Lâm cảm thấy đây là vấn đề: "Khi đó Tôn thượng lớn hơn Tịch T.ử Tự gần hai trăm tuổi, nhưng chỗ phàm thế là cảnh giới tu tiên, chênh lệch hai trăm tuổi ở bên ngoài ." Hắn như hiểu Tịch T.ử Tự: "Lúc đó tôn thượng là một thiên tài kiếm tiên tôn sùng, danh vọng ở giới tu tiên, thêm cái vẻ ngoài , đời bao nhiêu cận với nàng, nhưng nàng đặt họ mắt, cộng thêm việc nàng bảo vệ Tịch T.ử Tự... Tịch T.ử Tự động lòng cũng khó."
Thiên Bộ đến đó, thấy toát mồ hôi cho điện hạ nhà . Chịu ảnh hưởng của quyển sách "Tuyết Mãn Kim Nỗ", gần đây nàng cũng cảm thấy điện hạ nhà thể tâm tư thuần khiết với Tổ Thị Thần. Lúc Ân Lâm đến tình duyên của Tịch T.ử Tự với Tổ Thị Thần, lập tức cảm thấy lo lắng cho điện hạ nhà : "Vậy... Tổ Thị Thần Tịch T.ử Tự tình với nàng ?"
"Tôn thượng ?" Ân Lâm uống xong, đặt ly lên bàn, nhẹ nhàng : "Tất nhiên là từ chối Tịch T.ử Tự." Ân Lâm : "Mười lăm kiếp luân hồi , nàng chẳng thể hiểu tình cảm nam nữ là gì, bởi khi nhận thấy tình cảm của Tịch T.ử Tự, nàng cảm thấy hoang đường." Ân Lâm giờ vẫn chủ quan trọng việc tình cảm bổ sung: "Thật đáng tiếc, nàng vì thế mà chán ghét xa lánh Tịch T.ử Tự, chỉ cho rằng chỉ là thiếu niên bồng bột, ít đối xử với , còn đối với như thế nên hiểu lầm tình là tình cảm nam nữ."
Ân Lâm nhớ năm đó, tự trách trí nhớ của quá , chuyện ba vạn ba ngàn năm , vẫn thể nhớ rõ mồn một.
Kiếp Tôn thượng một chấp chưởng một đỉnh trong Hạo Thiên Môn, vì để cho nàng chuyên chú tu luyện, môn chủ tuyển mấy t.ử ngoại môn đến hầu của nàng, chăm sóc chuyện cơm áo sinh hoạt thường ngày của nàng. Ân Lâm là một trong tám t.ử ngoại môn , từ khi Tổ Thị chín tuổi theo nàng ở trong đỉnh Vũ Tiêu, là hầu nàng tin tưởng nhất.
Ân Lâm nhớ rõ, Tịch T.ử Tự mượn rượu tỏ tình với Tổ Thị đêm sinh nhật hai mươi bốn tuổi của , Tổ Thị dọa cho nhảy dựng lên, ngạc nhiên, cảm thấy Tịch T.ử Tự kỳ cục, nhưng thấy khó hiểu nhiều hơn.
Lúc đó Ân Lâm đầu trong tám hầu của đỉnh Vũ Tiêu, là tổng quản của Đỉnh Vũ Tiêu cũng đúng, bởi vì kín miệng, việc giỏi gian, bởi gặp chuyện ngoài việc tu hành, dù chuyện lớn nhỏ, thì Tổ Thị đều sẽ tìm thương lượng.
Khi đó Tổ Thị vẫn thiên vị Tịch T.ử Tự, bế quan ba ngày tự nghĩ một lý do cho Tịch T.ử Tự, như thế, hơn phân nửa là bởi vì ở một với nàng trong Đỉnh Vũ Tiêu, từng ở chung với nữ t.ử nào khác, cho rời khỏi đỉnh Vũ Tiêu lẽ sẽ hơn. tuổi của còn nhỏ, nên bảo đây? Cho dù kêu về đỉnh Mộc Dương nơi cha từng ở, thì nàng cũng yên tâm. Với tu vi mắt của , thì nếu bên ngoài ăn h.i.ế.p cũng chẳng đ.á.n.h trả , bởi nàng dự định mau chóng tìm cách cởi bỏ phong ấn yêu lực trong cơ thể , giúp đột phá, đợi thể đ.á.n.h đại đa t.ử trong môn, thì sẽ để về đỉnh Mộc Dương, ở chung với các sư tỷ sư cùng tuổi.
Tổ Thị chân thành dự định với Ân Lâm xong, bảo lén giúp nàng tìm những điển sách cổ xưa liên quan đến việc phong ấn yêu lực.
Trong mắt Ân Lâm, mặc dù lúc đó Tổ Thị tình yêu nam nữ với Tịch T.ử Tự, thì cũng đối xử với . Tịch T.ử Tự ít nhiều , vẫn còn giận dỗi chuyện Tổ Thị từ chối ... rõ ràng học nghệ tinh, xuống núi để gặp nguy hiểm, còn theo các sư sư tỷ xuống núi rèn luyện, chẳng là giận dỗi với Tổ Thị ?
Tổ Thị cũng nhận tâm trạng Tịch T.ử Tự , cho phép xuống núi du ngoạn, nhưng chung quy vẫn yên lòng, gần như lấy hết pháp bảo của nửa đỉnh Vũ Tiêu cất túi gấm mang theo. cuối cùng Tịch T.ử Tự vẫn xảy chuyện.
Cốt Dung đến đó, lập tức cảm thấy ghen tị, đ.ấ.m bàn mấy cái: "Tên Tịch T.ử Tự ! Tôn thượng đối xử với như , còn đủ gì nữa? Năm đó rời núi du ngoạn, tôn thượng cũng chẳng đưa pháp bảo nửa núi cho !"
Ân Lâm im lặng. Hắn vẫn thế nào trấn an Cốt Dung, dừng một chút : "À, tôn thượng cưng chiều ngươi, chủ yếu là ngươi chẳng hiểu chuyện như Tịch T.ử Tự. Năm đó khi ngươi và Sương Hòa rời núi du ngoạn là một vị thần siêu đỉnh , cần pháp bảo của Cô Dao."
Cốt Dung hừ một tiếng, quả nhiên tức giận qua nữa, nhưng lông mày vẫn giãn , tức giận : "Vậy... Theo lời ngươi , tôn thượng đối xử với Tịch T.ử Tự , mà Tịch T.ử Tự còn thích tôn thượng, tại đó phản bội tôn thượng? Ta nghĩ mãi mà ."
"Vì ư?" Ân Lâm nâng chén lên: "Có thể vì lòng dễ đổi."
Cốt Dung rõ nguyên do.
Ân Lâm châm chọc : "Năm đó khi mất tích, tôn thượng đào cả bí cảnh gặp lên trời để tìm . Người bên ngoài cũng thấy tôn thượng trọng tình với , nhưng Tịch T.ử Tự thỏa mãn, cảm thấy tôn thượng gì chấp nhận việc qua đời, chín mươi năm cũng đến tìm , là quan tâm . Cho nên khi trở tông môn, vẫn oán hận tôn thượng. Nghe yêu quá sinh hận ?" Ân Lâm về phía các nàng, ánh mắt lạnh lẽo: "Trước năng lực, mặc dù hận cũng thể gì , khi năng lực , tất nhiên trả thù. Huống hồ, Ôn Phù, tất nhiên thể hiện lòng trung thành với vị ca ca Ôn Mật coi như châu báu trong tay." Hắn nhạo : "Có cách nào hơn việc phá tình yêu thời niên để thiếu biểu lộ lòng trung thành với Ôn Mật nữa?"
Cốt Dung và Thiên Bộ cùng sửng sốt: "Tỏ lòng trung thành với Ôn Mật? Có ý gì? Ôn Mật... Ôn Phù, hai là ai?"
Ân Lâm thản nhiên: "Tịch T.ử Tự gặp chuyện may trong bí cảnh, đó thương nặng, Ôn Phù là cứu , cũng là mà thích , đó cũng là một cô nương hồn nhiên, nhưng ca ca Ôn Mật của nàng thì..."
Ân Lâm dừng một chút.
Muốn rõ chuyện kiếp đó thì thể nhắc tới Ôn Mật. Ân Lâm thực sự nhắc tới .
Hắn sinh từ thời Hồng hoang qua cựu thần kỷ, luân hồi mười bảy kiếp với Tổ Thị, tiếp xúc bao nhiêu , bán yêu Ôn Mật tuyệt đối là kẻ khiến ghét nhất.
Ôn Mật và song sinh Ôn Phù của đều phàm nhân, mà là bán yêu trong bí cảnh, Ngư yêu và phàm nhân kết hợp sinh . Bởi Tịch T.ử Tự đưa bọn họ trở về Hạo Thiên Môn, cẩn thận che giấu phận của hai . Ôn Mật và Ôn Phù đều tướng mạo tuấn tú dịu dàng, hai bảy tám phần tương tự, nhưng Ôn Mật cao gầy hơn, còn đôi mắt đào hoa như như , khí chất tà nịnh. Ôn Phù thì yếu đuối hơn nhiều, vì từ nhỏ bệnh tim, thể mảnh khảnh, bên cạnh Tịch T.ử Tự, giống như một gốc cây tơ hồng yếu đuối nơi nương tựa, trèo lên cây gỗ lớn cắm rễ mặt đất mới thể sinh tồn, thấy đáng thương."
Khi Thiên Bộ nhịn , gấp gáp hỏi Ân Lâm: "Ôn Mật ." Ân Lâm lấy tinh thần: "Ôn Mật? Hắn đáng ghét." Hắn khẽ nhéo mũi một cái, "À, quên với các ngươi, Ôn Phù theo về Hạo Thiên Môn danh nghĩa là vị hôn thê của Tịch T.ử Tự."
Hắn sắp xếp suy nghĩ, tiếp tục kể chuyện cũ với hai ngươi: "Sau khi Ôn Phù theo Tịch T.ử Tự trở về Hạo Thiên Môn, hai ở đỉnh Vũ Tiêu, mà đến đỉnh Mộc Dương, cho nên Ôn Phù chỉ gặp Tôn thượng một khi theo Tịch T.ử Tự đến đỉnh Vũ Tiêu bái kiến. Tôn thượng thấy ơn vì nàng cứu Tịch T.ử Tự, đưa cho nàng một viên linh đan thể giải bách độc lễ gặp mặt. Đó là đan d.ư.ợ.c Tôn thượng luyện bảy mươi năm mới luyện thành, cả Hạo Thiên Môn chỉ một viên , thể là hậu lễ. Ôn Phù thấp thỏm nhận lễ .
Không ngờ hậu lễ gây họa. Phần hậu lễ khiến cho ca ca nàng Ôn Mật vui. Ôn Mật việc Tịch T.ử Tự từng thích việc tôn thượng, hoài nghi tôn thượng chuẩn lễ gặp mặt quý báo cho cũng bởi vì tình với Tịch T.ử Tự, tặng quà cũng là vì cảm kích cứu Tịch T.ử Tự.
"Ta , Ôn Phù là báu vật của Ôn Mật, là yêu nhất thế gian . Chỉ cần là thứ Ôn Phù , thì Ôn Mật đều thể cho nàng, chỉ cho nàng, còn thể nghĩ cách cho nàng thứ nhất. Cho dù Ôn Phù , cho dù nàng gì."
Những ám chỉ trong câu cuối cùng đủ , kế tiếp xảy chuyện gì, Thiên Bộ thông minh cũng thể đoán : "Cho nên đó, Ôn Mật ly gián tình nghĩa giữa Tịch T.ử Tự và Tổ Thị thần..." Nàng cân nhắc một chút, dùng từ "tình nghĩa" : "Phải ?"
Ân Lâm gằn: "Tình nghĩa gì chứ, Tịch T.ử Tự là một kẻ chỉ đòi hỏi, lẽ từng nhận ân giáo dưỡng của tôn thượng đối với ." Hắn đột nhiên chuyển đề tài: "Các ngươi Tịch T.ử Tự cuối cùng phản bội tôn thượng như thế nào ?"
Hai liếc .
Ân Lâm uống cạn chén , ngắm chén ngọc: "Môn nhân Hạo Thiên môn Ôn Phù là con gái của chủ quân Tê Vân trong bí cảnh, thể . Tịch T.ử Tự ở bên cạnh với Ôn Phù, là bởi vì yêu nàng, vì bảo vật bí mật trong bí cảnh Tê Vân thì cũng chẳng quan tâm. Chẳng qua một điều thể nghi ngờ là, thành hôn với Ôn Phù. thành hôn với Ôn Phù thì cần lấy sự tin tưởng của ca ca Ôn Mật. Mà để Ôn Mật tin tưởng tình yêu và sự trung thành của đối với Ôn Phù, thì cần một ít chuyện."
Cốt Dung và Thiên Bộ chẳng dám thở mạnh.
Ân Lâm ngẩng đầu hai nàng: "Ôn Mật bắt Tịch T.ử Tự một việc, để chứng minh tình yêu của đối với Ôn Phù."
Hắn bắt Tịch T.ử Tự hủy khuôn mặt của Tôn thượng. Hắn cho rằng Tịch T.ử Tự yêu Tôn thượng, phần lớn là bởi vì Tôn thượng một gương mặt xinh , chỉ cần hủy khuôn mặt của nàng, đoạt vẻ của nàng, Tịch T.ử Tự sẽ nàng hấp dẫn nữa. Tịch T.ử Tự đồng ý yêu cầu của , lấy danh luận bàn võ nghệ để so kiếm với Tôn thượng, cố ý xẹt qua gò má Tôn thượng. Hắn tự tay hủy dung mạo của Tôn thượng.
như cũng đủ.
Sau đó lâu Ôn Mật phát hiện, mặc dù dung mạo, thì mỹ danh của Tôn thượng thế gian vẫn khiến nàng chói mắt, ốm yếu của vẫn so với nàng chỉ giống như lửa so với mặt trời, điều khiến cảm thấy bất an. Vì thế, âm thầm rải tin đồn tôn thượng để ý luân thường dụ dỗ Tịch T.ử Tự. Lời đồn lan nhanh, giằng co tới tận chỗ môn chủ, và mặt trưởng lão tông môn, Tịch T.ử Tự cũng thật, cũng tôn thượng dụ dỗ , bao nhiêu chuyện trong quá khứ đều do tuổi trẻ hiểu chuyện, nhưng như thế chỉ càng chứng minh giữa hai quả thực từng khúc mắc. Giới tu tiên những tin đồn khó , thanh danh tôn thượng hủy.
Ôn Mật cuối cùng cũng hài lòng. Cuối năm đó, để Ôn Phù và Tịch T.ử tự thành hôn.
Thực nếu như chỉ như thôi thì cũng căm ghét Tịch T.ử Tự và Ôn Mật đến như , dù đây đều là kiếp nạn Tôn thượng trải qua, nhưng cho dù bọn họ chỉ là công cụ để Tôn thượng lịch kiếp, cũng nên mơ ước thể và tu vi của Tôn thượng.
Miệng Ân Lâm như ngậm băng, giọng lạnh lẽo.
Cốt Dung và Thiên Bộ mà kinh hãi: "Đã như , còn tính là gì ?Vậy cuối cùng... bọn họ rốt cuộc gì với Tôn thượng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-61.html.]
Hồi lâu , Ân Lâm mới trả lời các nàng, giọng khàn : "Ôn Phù sức khỏe yếu, vượt qua bệnh tật, trong năm thứ hai gả cho Tịch T.ử Tự thì c.h.ế.t vì bệnh. Vì để Ôn Phù sống , Tịch T.ử Tự thừa lúc tôn thượng hộ pháp cho , liên thủ với Ôn Mật dùng lôi đoạt hôn đ.á.n.h lén tôn thượng, chiếm phàm và tu vi của tôn thượng. May mà phàm và tu vi của Hồng Ngọc mặc dù bọn họ đoạt lấy, nhưng hồn phách rời thể lập tức trở về trong ánh sáng tĩnh dưỡng, rơi trong tay bọn họ."
Ân Lâm xong những lời , ánh mặt trời, khu rừng chợt cực kỳ yên tĩnh.
Cốt Dung và Thiên Bộ nên lời, thật lâu , mới nhớ như thế nào: "Sao ..."
Chẳng trách hôm nay Tổ Thị thấy Tịch T.ử Tự thái độ như thế, quá khứ t.h.ả.m thiết như , quả thực vượt qua hiểu của các nàng.
Khôi phục tinh thần, Cốt Dung bỗng dưng siết chặt nắm tay, trong mắt dấy lên lửa giận hừng hực: "Ta ..."
Ân Lâm nàng cái gì, lập tức lên ngăn cản nàng, cảnh cáo "Đừng đụng Tịch T.ử Tự, tôn thượng kiếp đó nàng nợ sư tỷ một mạng, cuối cùng trả cái mạng cho Tịch T.ử Tự cũng coi như là nhân quả. Ngươi mà gì thì hai nảy sinh nhân quả khác, chỉ gây thêm phiền toái cho tôn thượng thôi, hiểu ?"
Cốt Dung tuy rằng tức giận, Ân Lâm thế thì cũng dám lỗ mãng nữa, cuối cùng tủi gật đầu.
Ba lập tức giải tán.
Ân Lâm rời khỏi Phong Tự Ngọc Môn giờ Ngọ.
Tổ Thị cũng Thiên Bộ và Cốt Dung chuyện và Tịch T.ử Tự, chẳng qua cho dù nàng thì cũng chẳng thấy gì. Nàng cảm thấy những thứ gì để với khác.
Sau giờ ngọ, khi Ân Lâm rời , nàng dặn Ân Lâm một câu, bảo đường vòng về Cô Dao giúp nàng lấy bình Tố Hồn giấu ở trong động Linh Lộ. Sau đó nàng ngủ non nửa một buổi chiều để dưỡng thần, khi mặt trời lặn, thì theo Tịch T.ử Tự lên đỉnh núi Phong Tự Ngọc Môn, theo xuyên qua bốn mươi chín trận pháp gian, tiến đỉnh Thương Lam chứa tiên thể Nữ Oa và yêu của Nam Tinh.
Tiên thể Nữ Oa đặt trong nham động đỉnh Thương Lam.
Núi Phong Tự Ngọc Môn như một tòa tiên sơn linh lực khô kiệt, nhưng đỉnh Thương Lam trận pháp gian che chở là một nơi mây lành sương , tiên khí ngập tràn.
Tổ Thị một bước về phía nham động . Tịch T.ử Tự theo phía nàng, : "Nham động hai tầng, yêu của Nam Tinh Thần Sứ cất giữ trong quan tài băng của tầng thứ nhất của nham động."
Tổ Thị ừ một tiếng nham động, thấy một hành lang chật hẹp quanh co khúc khuỷu kéo dài bên trong, hành lang phân hai hướng trải phái, ngã rẽ chỉ vài bước, lượt thông tới hai hang đá nhỏ.
Tổ Thị nghĩ đây chính là tầng thứ nhất nham động, nếu Tịch T.ử Tự nên rẽ trái rẽ , nàng cũng chủ động chuyện với , tùy tiện chọn một hướng là . Nếu rẽ nhầm thì lát nữa rẽ là .
Nàng chọn bên .
Bước chân Tịch T.ử Tự chần chờ, nhưng cũng là nàng nhầm. Nàng cảm thấy hẳn là đoán đúng.
Bước trong động, thấy quan tài băng nào, chỉ thấy một cái giường băng. Trên giường băng một tầng linh khí cực dày bao phủ, che khuôn mặt giường. Đi đến giường băng, Tổ Thị mới thấy rõ giường hình dáng thế nào.
Nàng dừng bước.
Nữ t.ử tóc đen áo trắng, mắt nhắm chặt, gò má bên một vết sẹo nhợt nhạt, căn bản là Nam Tinh, mà là... phàm thể của nàng... phàm thể của Hồng Ngọc tiên trưởng mà Tịch T.ử Tự đoạt lúc .
Nàng nhớ vết sẹo má là do Tịch T.ử Tự ban tặng. Khi đó Tịch T.ử tự tìm nàng so kiếm, nàng thương, nhưng đó tìm nhiều linh d.ư.ợ.c đến trị thương cho nàng. Có lúc sẽ ngẩn vết sẹo , gương mặt tuấn tú trong trẻo nhưng lạnh lùng toát vẻ bi thương, giống như khổ sở vì nàng thương, khiến cho nàng cũng tưởng thật sự ngộ thương ... Tổ Thị dừng suy nghĩ, cụp mắt phàm . phàm thể , cho Ôn Phù ? Sao xuất hiện ở chỗ ?
Giọng Tịch T.ử Tự vang lên lưng nàng, đè nén: "Ta vẫn đưa thể của nàng cho Ôn Phù, vẫn luôn bảo tồn nó, cũng vẫn luôn tìm nàng, nghĩ đến một ngày thể tìm hồn phách của nàng, giúp nàng sống , nàng là Quang Thần, đây chẳng qua chỉ là phàm thể trong một chuyển thế của nàng." Lại , "Năm đó ..."
Tổ Thị đột nhiên giơ tay về phía giường băng, Tịch T.ử Tự dường như cảm giác, vội vã nhào về phía phàm , thất thanh : "Đừng!" Kim quang đ.á.n.h Tịch T.ử Tự, bỗng dưng phun một ngụm máu. Kim quang xuyên qua thể , thể bảo vệ phàm , thể tái nhợt ở trong lòng chợt hóa thành một sương đỏ tản , đó một hạt châu màu đỏ rơi giường băng.
Tịch T.ử Tự ngạc nhiên hạt châu , thậm chí còn quên lau vết m.á.u bên môi: "Ngươi..."
Tổ Thị thu tay về, giọng bình thản: "Đây là thứ nên tồn tại ở đời , nếu lộ bên ngoài thì sẽ gây mầm họa."
Tịch T.ử Tự vẫn hạt châu , đột nhiên nở nụ , trong nụ còn sự khổ sở: "Mấy năm nay, chỉ dựa phàm , dựa tâm nguyện mong nàng sống để chống đỡ, thể để nó lưu lạc ở bên ngoài ."
Tổ Thị cau mày, cảm thấy hoang đường, trong mắt tràn đầy sự khó hiểu: "Ngươi như , như kiếp đó c.h.ế.t ở trong tay ngươi ." Nàng suy nghĩ trong nháy mắt, hỏi : "Ta còn nhớ lúc ngươi chiếm thể là vì Ôn Phù, lấy phàm thể để Ôn Phù sống , mấy chuyện ngươi niệm ân tình của , tổn thương hủy báng , cuối cùng g.i.ế.c c.h.ế.t đó, chẳng là vô nghĩa ?"
Mỗi một câu nàng , thể Tịch T.ử Tự bên cạnh giường băng run rẩy, cuối cùng nhắm mắt , khàn giọng : "Là sai , nhưng g.i.ế.c nàng, đoạt lấy phàm thể của nàng cũng là cho Ôn Phù sống , đến khi tìm hồn phách của nàng ở Bích Lạc Hoàng Tuyền, mới thấy hối hận... Thật sự hối hận. Khi đó chỉ là..."
Hắn dường như giải thích gì đó, nhưng Tổ Thị chỉ cảm thấy phiền, cũng nhiều lời.
Tuy rằng đêm qua lúc mới thấy Tịch T.ử Tự còn nhớ , nhưng sự phản bội và vô ơn của , giống như một cây gai nhọn ẩn núp, khi nàng nhớ thì chui , đ.â.m n.g.ự.c nàng, khiến nàng đau đớn. khi chuyện với Liên Tống, nàng ý thức đây là hơn ba vạn năm , chuyện ở phàm thế chung quy vẫn là trần duyên của lâu về , nên nàng ít nhiều cũng thấy thoải mái hơn, coi như kiếp đó chỉ là mây khói thoảng qua. Hôm nay chuyện Tịch T.ử Tự, bởi vì nàng còn để ý, mà chỉ ôn chuyện cũ, nhắc chuyện cũ mà thôi. Tịch T.ử Tự để mặc nàng động đá , còn với nàng về quá khứ, dường như quá khứ còn ẩn tình gì đó... cho dù ẩn tình gì thì nàng cũng chẳng quan tâm.
Nàng ngăn lời Tịch T.ử Tự : "Được , lúc đó ngươi nỗi khổ gì cũng cần nữa, quan trọng."
Tịch T.ử Tự mờ mịt nàng, dường như nàng ý gì, lẩm bẩm : "Sao quan trọng."
Nàng rũ mắt lạnh nhạt : "Hồng Ngọc c.h.ế.t, nhân duyên của và ngươi kết thúc ở kiếp đó. Nói cho cùng thì chẳng qua chỉ là hai mà thôi. Ta quan tâm vì ngươi đến phàm thế, vì con của sư tỷ , cũng quan tâm vì trở về, thủ trận của Phong Tự Ngọc Môn, chung quy đây là bí mật của Phong Tự Ngọc Môn các ngươi. Từ nay về ngươi cứ thủ trận của Nữ Oa Thánh Sơn , coi như từng đến phàm thế là , cũng cần nhắc kiếp sống qua ."
Khuôn mặt tuấn mỹ trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tịch T.ử Tự dần tái : "Nàng vứt bỏ chuyển thế ? Vì ?" Gương mặt đau khổ, nhỏ giọng phỏng đoán: "Là bởi vì quá đau lòng ?"
Tổ Thị trả lời , quyết đoán xoay rời . Mặc dù phát hiện từng hao hết tâm sức bảo vệ phàm của nàng, thấy sự đau đớn của , thấy hẳn hối hận, nhưng nàng chẳng hề rung động. , Tịch T.ử Tự nghĩ, kiếp đó nàng vốn lãnh đạm như , chỉ đối ngoại lệ với , nhưng quý trọng nàng, hoặc là vì tham lam nên mất tất cả."
Hắn chợt thể dậy, chỉ mất hồn mất vía ở chỗ đó.
Tổ Thị tới một hang đá khác. Lần nàng đúng hướng.
Chính giữa hang đá, là chiếc quan tài băng chói mắt , thiếu nữ tóc bạc mặc đơn y mười bảy lớp lụa màu trắng đang ở đó, vẫn duy trì dung mạo lúc nhỏ. Mỗi một đời Yêu Quân đều xuất từ Oánh thị, Oánh gia huyết thống tinh khiết nhất mới mái tóc bạc thuần túy chút tạp sắc , Yêu tộc ngừng liên hôn với Ma tộc, bên bây giờ khó thấy một Yêu tộc màu tóc bạc xinh như thế .
Tổ Thị đến gần vài bước, quỳ xuống quan tài Nam Tinh, lẳng lặng nàng một hồi, đó đưa tay thăm dò bàn tay đặt bụng Nam Tinh. Bàn tay vươn đơn y bằng lụa trắng, tôn lên cánh hoa Phật Tang xinh thêu đó, nhưng chạm lạnh.
Sau khi , thấy những bạn hữu ngày xưa đều rời khỏi thế gian, mặc dù khi đó cũng sắp rời , Tổ Thị vẫn cảm thấy buồn. Có đôi khi nàng hỏi Đông Hoa Đế Quân, sống ba mươi tám vạn năm, thấy bạn bè đều lượt biến mất, cũng từng cảm giác năm tháng dài đằng đẵng khiến bàng hoàng . khi tiếp xúc với Đế Quân, phát hiện dường như chẳng loại cảm xúc , còn sống tự tại, nàng cũng chẳng gì nữa.
Buổi chiều lúc ngủ trưa, Tổ Thị mơ thấy Nam Tinh. Trong mơ Nam Tinh cũng trong quan tài băng như , nhưng mặc mười bảy lớp áo trắng tượng trưng cho phận Thần sứ của Nữ Oa, mà mặc một bộ hỷ phục. Trên hỉ phục vẫn thêu hoa Phật Tang, chỉ là hoa Phật Tang màu trắng, thể hiện điềm .
Đó là cảnh thành hôn. Ngay tại đỉnh núi Phong Tự Ngọc Môn , Nam Tinh và một nam t.ử cùng mặc hỉ phục về phía đông, đang bái đường. Phía đông nắng sớm mặt trời, trong mơ nàng dường như ở phía bọn họ, thấy Nam Tinh nghiêng đầu, bởi thể thấy bên một mặt nàng. Môi Nam Tinh son đỏ, nở nụ dịu dàng. Nàng thực còn lớn tuổi hơn nàng và Thiếu Quán, nhưng Nữ Oa nuôi đến thuần khiết ngây thơ, tâm như đứa trẻ, bởi thời gian chẳng gì Nam Tinh. Nàng mãi mãi sống với thời thiếu nữ, mãi mãi là tính cách chân thật nhất.
Tổ Thị từng thấy khuôn mặt nam t.ử bái đường với Nam Tinh, chỉ thấy bóng lưng nam tử... cao lớn gầy, khí chất cũng tệ. Nếu giấc mộng là chuyện từng xảy trong thánh sơn, thì nam t.ử hẳn là tu sĩ của Trường Hữu Môn mà Xuân Dương là lịch kiếp thành thiên lôi đ.á.n.h trọng thương, cuối cùng Nam Tinh cứu. Chẳng qua giấc mộng ngắn ngủi, chỉ vài đoạn ngắn thoáng qua trong đáy mắt, khiến hiểu , cũng cách nào giải thích .
Chẳng qua nàng , Nam Tinh quả thật là lập gia đình. Nàng tìm một thể bầu bạn với .
Đại khái là hai mươi tám vạn năm , Tổ Thị từng gặp Nam Tinh cuối cùng... nàng hiếm khi rời núi, lúc đó tới tìm nàng mượn nước Linh Tuyền, để nuôi cây Dục Kim T.ử mà nàng mới trồng.
Bởi vì trong Phong Tự Ngọc Môn yêu thị c.h.ế.t , Nam Tinh qua u buồn: "Tuổi thọ yêu tộc sánh với Thần tộc và Ma tộc, Tây Lăng năm nay mười ba vạn lẻ bảy tuổi, sống đến tuổi , thì tuổi tác cao hiếm , lúc thọ chung chính tẩm, cũng thể xem như một chuyện bi thương, chỉ là qua đời , tám mươi yêu thị mà nương nương để lúc cũng còn." Giọng nàng run rẩy, khẽ thở dài: "Trường sinh là phúc gì chứ, bọn họ lớn lên với , mỗi một rời , đều..." Lời còn xong, đồng t.ử màu nâu phủ một tầng sương mù mỏng manh.
Tổ Thị nhớ rõ, khi đó nàng còn hiểu thất tình. Chẳng qua Nam Tinh hiểu rõ. Một Nam Tinh mãi mãi mặc bộ áo trắng mười bảy tầng, một đầu tóc bạc xinh như tuyết rơi, luôn đoan trang yên tĩnh, tình cảm phong phú.
Lúc đó Tổ Thị còn vì chẳng hiểu tình cảm còn đề nghị với nàng: "Nếu như thế, ngươi đừng dùng nhiều tâm huyết với hậu duệ của đám Yêu thị quá, xa cách họ một chút, khi lúc họ rời ngươi cũng đến nỗi đau lòng thế ."
Nam Tinh dường như cảm thấy lời đề nghị của nàng đáng yêu ngây thơ, hỏi nàng: "Như thế thì sẽ cô độc ?" Lại thì thào: "Cô độc cũng là thứ khiến thể chịu đựng ." Nàng đoan trang ở đó, giống như thấy phiền não, ngượng ngùng mỉm , trong nụ chứa một chút bi thương, hỏi Tổ Thị: "Có phiền toái ? Hình như nhiều thứ chịu đựng thì ."
Tổ Thị chút thất tình cảm thấy Nam Tinh , nàng quả thật phiền toái, chẳng qua bạn bè nên thể chịu đựng tất cả phiền toái của nàng.
Nàng là thật sự quan tâm Nam Tinh, cho nên cũng cảm thấy khó xử nàng: "Ừm, bây giờ?"
Nam Tinh yên lặng một lát, sương mù phía xa xa, : "Trước khi Nữ Oa nương nương ngủ say với , hy vọng thể tìm thích, nguyện ý ở bên suốt đời, chúng thể dựa dẫm , nâng đỡ lẫn , hơn nữa thể chia sẻ sự đau khổ đời, ví như nỗi khổ sinh ly t.ử biệt . Ta nghĩ, nương nương lẽ đúng, tìm một như thôi."
Khi đó, Tổ Thị thiếu thất tình thể hiểu lời nàng , chỉ cảm thấy Nam Tinh mặc dù thuở nhỏ mất phụ mẫu, nhưng khi Nữ Oa thu dưỡng nàng thì thật sự thương nàng, giống như mẫu nàng, mấy tâm huyết như mẫu dặn dò con cái , tuy rằng nàng hiểu lắm, nhưng cũng cảm thấy tủi ghê. nàng cũng lý trí, bèn nhắc nhở Nam Tinh: " cho dù tìm một vị thần bạn, thì cũng chắc tuổi thọ dài như ngươi, thể khó vẫn bạn với ngươi ."
Nam Tinh dịu dàng mỉm , trả lời nàng: "Nương nương cho vận mệnh trường sinh, nhưng sợ cô đơn, bèn cho năng lực chia sẻ tuổi thọ của cho khác. Nếu quả thực tìm , thể chia tuổi thọ của cho , cũng khiến trường sinh."
Nam Tinh đơn thuần như thế, khát vọng tìm một thể cùng nàng sưởi ấm lẫn , cho nên cuối cùng mới thua bởi một phàm nhân xảo quyệt. Tổ Thị tu sĩ Trường Hữu Môn khi ở bên Nam Tinh, năng lực trường sinh bất t.ử , thậm chí nọ là ai, bây giờ đang ở nơi nào. Nàng chợt thấy buồn cho Nam Tinh.
Nàng cùng Nam Tinh lâu lên định rời . Yêu của Nam Tinh bảo quản tồi, hôm nay nàng tới đây tâm trạng lắm, nhưng một tin tức ... đó là nàng thể cứu Nam Tinh.