Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 60
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:55
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đêm, Tổ Thị nghỉ ngơi trong lầu trúc.
Nàng mơ thấy ba mươi ba vạn năm luân hồi phàm nhân tu hành ở đời thứ mười sáu.
Mười lăm kiếp , nàng dần dần học đại đa tình cảm ở phàm nhân, nhân cách cũng gần chỉnh. Nguyên nhân vẫn quy vị là vì mãi học tình yêu nam nữ... bởi kiếp đó nàng đến phàm thế là học loại tình yêu , phương pháp tu tập là trải qua tình kiếp.
Chỗ phàm thế là nơi linh khí thịnh nhất trong mười ức phàm thế, đường tu tiên thông suốt.
Thiên Đạo sắp xếp nàng chuyển sinh thành một đứa trẻ phụ mẫu vứt bỏ ở bên ngoài tông môn tu tiên. Một tiểu cô nương nhặt , đưa nàng về tông môn.
Chỗ là một đại tông môn, bốn mươi bảy ngọn núi, ngọn núi mà tiểu cô nương ở xếp cuối cùng, cũng coi trọng trong tông môn, sư phụ của tiểu cô nương cũng đáng tin. sư phụ đáng tin lương thiện dễ chuyện hơn mấy phong chủ của bốn mươi sáu ngọn núi khác cộng , thấy đồ năn nỉ quá, bèn chút do dự giữ đứa bé vứt bỏ tiểu tử.
Từ đó về , đứa trẻ vứt bỏ chính là tiểu sư của tông môn tu tiên.
Sư phụ thích uống rượu, thích vân du, nuôi dưỡng con nhỏ, nàng thể bình an lớn lên nhờ vị sư tỷ nhặt nàng về dốc lòng chăm sóc. Càng lớn thiên phú tu tiên của nàng càng bộc lộ, năm chín tuổi, khi tỷ thí với các t.ử trong môn phái thì môn chủ trúng.
Môn chủ đến gặp sư phụ nàng, hai đóng cửa thương lượng hồi lâu, cuối cùng quyết định để nàng từ nay về theo môn chủ tu hành, ở đỉnh núi của sư phụ nàng nữa.
Trước giờ nàng lời sư phụ, sư phụ sắp xếp thế nào thì nàng sẽ thuận theo như thế, chỉ đành lòng rời xa sư tỷ. Sư tỷ cũng nỡ rời xa nàng, khi chia tay, hai còn ôm lóc một hồi.
Chỗ phàm thế nhiều tông môn tu tiên, các tông môn cạnh tranh kịch liệt, một trăm năm sẽ một thi đấu giữa các đại tông môn. Nếu tông môn nào thế hệ trẻ tuổi liệt mười đầu trong đại hội Hữu Tông thì tông môn sẽ phế bỏ.
Đây cũng là nguyên nhân môn chủ coi trọng nàng.
Môn chủ kỳ vọng cao nàng, coi nàng là trụ cột ngày mai của tông môn, bỏ nhiều sức lực để dạy dỗ nàng, chỉ là... nghiêm khắc trong việc tu hành của nàng, thậm chí thể gọi là hà khắc. Từ khi nàng chín tuổi - đổi sang núi khác ở, theo môn chủ tới nay, trong hơn hai trăm năm, môn chủ đích đốc thúc nàng tu hành ngày đêm, hơn nữa còn cho nàng bước khỏi chỗ bế quan một bước. Đến lúc môn chủ cho phép bước khỏi nơi bế quan thì là hai trăm lẻ bảy năm ... môn chủ lệnh cho nàng đại diện tông môn tham gia đại hội Hữu Tông trăm năm mới tổ chức một .
Trước khi chuẩn tham gia đại hội Hữu Tông, thì nàng nhận thư của sư tỷ. Trong thư sư tỷ nàng phụng mệnh trưởng lão trong tông môn đến phương tây thăm dò một bí cảnh, thể đến hiện trường đại hội để trợ uy cho nàng , nhưng tin rằng nàng chắc chắn thể liên tục thắng , đ.á.n.h thắng đó, đợi về sẽ chúc mừng nàng.
Nàng cầm thư nhiều .
Trận đấu kéo dài mười ngày, nàng phụ kỳ vọng của sư tỷ, quả thật liên tục đ.á.n.h thắng đó, đoạt giải đầu ở trong cuộc tỷ thí với trăm , trong một đêm danh chấn thiên hạ. Môn chủ và các trưởng lão đều hài lòng với kết quả .
khi nàng trở tông môn, thì tin tức truyền t.ử phương tây đến, cũng là tin tức sư tỷ và đạo lữ của nàng cùng gặp kiếm nạn trong bí cảnh.
Phu thê đột nhiên mất , chỉ để một đứa bé mới lớn còn nào.
Đứa nhỏ đáng thương chính là Tịch T.ử Tự.
Tịch T.ử Tự. Khi xuất hiện ở trong giấc mơ, Tổ Thị mới phát hiện, cây gai trồng ở đáy lòng nàng chẳng thể nào nhổ khi kiếp kết thúc. Vừa thấy nàng tỏ bình tĩnh như , thể là vì xuất hiện quá đột ngột, mà nàng thì thể phản ứng kịp.
Giấc mộng phác họa hết thảy quá khứ một cách rõ ràng.
Lúc nàng mới gặp Tịch T.ử Tự, vẫn chỉ là một thiếu niên tròn mười bốn tuổi, mất phụ mẫu, cuộc sống trong tông môn cũng lắm. Mà từ khi nàng đoạt thủ khoa trong cuộc thi Hữu Tông, thì môn chủ ràng buộc nàng nữa. Một cuộc so tài lớn, khiến cho địa vị của nàng ở trong tông môn phất lên như diều gặp gió, đạt tự do mà nàng khát vọng hai trăm năm. Sau khi đạt tự do và địa vị, việc đầu tiên nàng là lợi dụng đặc quyền đưa Tịch T.ử Tự về đỉnh Vũ Tiêu của .
Tịch T.ử Tự theo nàng mười năm. Mười năm đó, chuyện ăn uống ngủ nghỉ của Tịch T.ử Tự đều do nàng đích lo lắng, chuyện tu hành công phu của cũng là nàng tự giám sát. Môn nhân thấy thái độ của nàng đối với Tịch T.ử Tự, tên cô nhi Tịch T.ử Tự là đứa sư cháu Ngọc sư thúc ở đỉnh Vũ Tiêu cưng chiều nhất, nên mặc dù tư chất của bình thường thì cũng chế nhạo ức hiếp.
Nàng lấy hết khả năng của để trải một con đường tu tiên bằng phẳng cho Tịch T.ử Tự.
Trong năm thứ chín Tịch T.ử Tự theo nàng, nàng phát hiện thực là là bán yêu, nhưng yêu lực phong ấn mới dẫn đến thiên phú ngăn cản. Lúc đó nàng vẫn cho rằng là bởi vì sư tỷ gả cho Yêu, nên Tịch T.ử Tự mới phận như . Thực Yêu cũng thể tu tiên, cởi bỏ phong ấn trong thể Tịch T.ử Tự, thì hẳn thể chứng đạo phi thăng, chỉ là nàng nên cởi bỏ phong ấn của như thế nào. Việc thể thỉnh giáo môn chủ, cho nên một thời gian cứ ở riết trong Tàng Kinh các lật xem điển tịch liên quan.
Khi đó, Tịch T.ử Tự bởi vì tu hành cách nào đột phá nên buồn bực, đúng lúc t.ử của đỉnh khác rời núi rèn luyện, bèn đến Tàng Kinh các tìm nàng, cũng theo các sư sư tỷ ngoài du ngoạn, giải sầu. Nàng đồng ý, chuẩn cho nhiều pháp khí để phòng . Theo lý thì những pháp bảo cũng đủ bảo vệ , ngờ các t.ử khi trở sơn môn, mang về tin tức mặc kệ lời khuyên can của các sư , cố ý thăm dò một bí cảnh, mất tích trong đó.
Nàng đích đến bí cảnh một , mạo hiểm tính mạng ép tất cả yêu vật trong bí cảnh . Đám yêu vật trăm miệng một lời, thiếu niên c.h.ế.t đuối ở hồ Yêu Linh, t.h.i t.h.ể hóa thành chất dinh dưỡng tẩm bổ cho nhóm tiểu yêu .
Sau khi nàng trở tông môn, mộ chôn y quan sư tỷ suốt một đêm. Sau đó lập một phần mộ mới bên cạnh mộ sư tỷ. Kế đó, nàng trốn trong đỉnh Vũ Tiêu một lòng tu hành. Lúc khỏi đỉnh thì là chín mươi năm , đại hội Hữu Tông trăm năm một mời nàng giám khảo.
Nàng đến đó. Tận mắt chứng kiến Đại hội Hữu Tông đột nhiên xuất hiện một nhân vật hắc mã, dùng thế như chẻ tre bỏ tất cả tu sĩ trẻ tuổi tham gia đại hội phía , lấy danh hiệu nhất đại hội Hữu Tông. Mà , đúng là Tịch T.ử Tự mất tích chín mươi năm , tông môn đều cho rằng táng nơi bí cảnh.
Nàng Tịch T.ử Tự hẳn là gặp kỳ ngộ, cởi bỏ phong ấn yêu lực trong thể. Điều , sư tỷ trời linh thiêng thì cũng sẽ vui mừng, khi đó nàng nghĩ như .
Nếu như câu chuyện kết thúc ở đây thì đúng là một câu chuyện tri ơn ơn, trồng nhân lành quả thiện.
câu chuyện vẫn kết thúc.
Sau khi thi đấu, Tịch T.ử Tự trở về tông môn, mang theo một cô nương tên là Ôn Phù, năm đó khi trọng thương ở bí cảnh là cô nương cứu . Cô nương cha nương, chỉ một ca ca, nhưng ca ca nàng quanh năm ở bên ngoài, thể chăm sóc nàng, cho nên đưa nàng về tông môn để chăm sóc, coi như là báo đáp nàng.
Lúc đó nàng cũng cảm tạ vị Ôn Phù cô nương , vả cảm thấy Tịch T.ử Tự nên như thế.
Ôn Phù cũng là một cô nương đáng yêu.
Nếu mơ, thì nàng chẳng nhớ tới chuyện đó.
Có những thứ khó đối mặt.
Sau đó, Ôn Phù c.h.ế.t vì bệnh, Tịch T.ử Tự vì Ôn Phù c.h.ế.t vì bệnh, dám tham lam phàm và tu vi của nàng, phụ ơn cưu mang dưỡng d.ụ.c của nàng với , đoạt lấy thể, chiếm tu vi của nàng, để Ôn Phù sống .
Mà cuối cùng, quả thực thể là nàng c.h.ế.t ở trong tay của .
Kiếp , bởi vì thuở nhỏ môn chủ nhốt ở trong núi tu luyện nên nàng lạnh lùng, nhưng bởi vì Tịch T.ử Tự là huyết mạch duy nhất mà sư tỷ để đời, nên mặc dù nhớ , nàng vẫn cảm thấy lúc đó dành hết thứ nhất trong khả năng cho . Nàng hiểu vì đối xử với như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-60.html.]
Bây giờ nàng quy vị, kiếp nạn kiếp đối với nàng mà chẳng qua chỉ là gió thôi mây trôi, nhưng nàng vẫn nhớ rõ, lúc nàng sắp c.h.ế.t trong kiếp đó, cảm thấy oán hận, cũng thể là hận, nhưng quả thực nàng từng oán Tịch T.ử Tự vì lòng độc ác như .
Giấc mơ chân thật. Cảnh tượng cuối cùng của kiếp đó từ từ trải trong đầu nàng.
Trên đỉnh núi Vũ Tiêu, Tịch T.ử Tự độ kiếp, nàng hộ pháp cho , sấm sét giáng xuống thiên lôi bình thường, còn động tay động chân, trong sấm chớp cất giấu đại trận đoạt hồn. Nàng cảnh giác gì với Tịch T.ử Tự nên thi thuật vây lấy, để mặc cho mười tám tia sấm sét đoạt hồn đ.á.n.h , hồn phách thiên lôi đẩy khỏi thể.
Trước khi hồn phách rời , vị ca ca song sinh của Ôn Phù, tên là Ôn Mật khoác bộ áo xanh bước khỏi tảng đá lớn cách đó vài bước, tới bên Tịch T.ử Tự, đôi mắt hoa đào mỉm về phía nàng đang đau đớn giãy dụa: "Hình như sắp thành ... Đưa hồn của Phù nhi thể nàng, để nó kế thừa tu vi của nàng, chắc chắn thể giấu Minh Ty và Thiên Đình. Như thế, Phù nhi chỉ thể trở về, còn thể cùng ngươi tu hành, cùng thành tiên, trở thành đạo lữ của ngươi." Hắn khoác tay lên vai Tịch T.ử Tự, giục: "T.ử Tự, chỉ thiếu một đạo thiên lôi cuối cùng thôi."
Tịch T.ử Tự hờ hững nhắm mắt , một tay kết ấn, dẫn xuống thêm một tia thiên đạo cuối cùng.
Trước đó, nàng ngờ đứa trẻ nuôi lớn thể bày biểu cảm lạnh băng, sử dụng thủ đoạn ác độc với nàng như thế, nàng sai cái gì , nàng chẳng qua...
Mơ đến đây, nàng giật tỉnh giấc, thể cứng đờ, tựa như vẫn thể cảm nhận nỗi đau của khi sấm đoạt hồn đ.á.n.h lên .
Đêm khuya, là lúc lòng trở nên yếu ớt nhất.
Tổ Thị mở mắt, chậm rãi dậy khỏi giường, trong lòng cảm thấy trống rỗng. Kiếp đó, nàng tới thế gian , vốn là để trải qua tình kiếp, một cuộc đời mấy trăm năm trôi qua, nàng chẳng lĩnh hội tình kiếp gì, cảm nhận sâu sắc sự đau đớn của việc tin tưởng phản bội. Cảm giác đau đớn , mười lăm kiếp nàng từng cảm nhận sâu sắc, đến nỗi bây giờ nhớ , trong lòng vẫn cảm thấy nghẹn ngào.
Nàng rót cho chén , bàn tay đưa qua, đụng gương đồng bên gối, ấn hồng ngọc cán gương. Nàng sửng sốt, dời tay , giọng Liên Tống lập tức truyền tới: "A Ngọc?" Giống như đang ngủ mà đ.á.n.h thức, lúc gọi tên nàng, chữ cuối còn chứa chút âm mũi.
Nàng ừ một tiếng.
Giọng của nam t.ử trở nên tỉnh táo: "Trễ thế , còn ngủ?"
Tiếng hỏi thăm dịu dàng vang lên trong đêm yên tĩnh , chẳng vì , khiến nàng cảm thấy tủi . Nàng hàm hồ ừ một tiếng, đưa mặt gương đến đối diện đỉnh màn. Vừa tỉnh dậy, bộ dáng lắm, nàng để thấy: "Ta mơ thấy ác mộng."
Cảm nhận tâm trạng suy sụp của nàng, khẽ hỏi: "Ác mộng gì thế?"
Nàng vô thức nắm chặt chăn trong tay, im lặng một lát, hỏi : "Tiểu tam lang, ngươi phản bội ?"
"Phản bội? "Hắn ngạc nhiên.
Nàng cho rằng hiểu ý , giải thích: "Là tổn thương vì khác hoặc chuyện khác đấy."
"Ta ." Ngay cả Liên Tống Tổ Thị mơ thấy gì, nhưng cho dù cách xa vạn dặm, cũng thấy giọng của nàng kỳ lạ, dường như tràn ngập bất an, mặc dù lập tức trả lời rằng sẽ phản bội nàng, nhưng nàng vẫn yên tâm, yên lặng một hồi, hỏi ngược : "Ngươi chứng minh bằng cách nào?"
Bằng cách nào ư? Hắn suy nghĩ một lát, trả lời nàng: "Nàng quên , chúng lập Phệ Cốt Chân Ngôn, từng thề sẽ đối xử với nàng cả đời, nếu vi phạm lời thề , sẽ thiên hỏa thiêu đốt." Thực cũng như thế, vì vẻ như vì sợ trừng phạt nên mới đối xử với nàng , nhưng lúc nàng đang để tâm mấy chuyện vụn vặt, cho dù hứa thì nàng cũng sẽ tin, bằng để cho nàng nhớ lời từng thề cho nàng . Lời hứa thể sẽ yếu ớt đủ, nhưng lời thề thì luôn chân thật.
Nàng ừ một tiếng, coi như miễn cưỡng chấp nhận câu trả lời , nhưng cũng thích.
Hắn thể tưởng tượng nàng lúc nàng đang hài lòng mím môi , tiếp: "A Ngọc, cho xem mặt nàng ."
Nàng trả lời ngay, giống như do dự, một lát mới : "Vậy ngươi chờ một lát."
Liên Tống ừ một tiếng, chờ nàng.
Bên gương đồng truyền đến tiếng kêu sột soạt, một lát , gương dựng lên, gương mặt của nàng xuất hiện trong gương. Bên cạnh đốt một ngọn đèn trúc, ánh đèn cũng sáng lắm dịu dàng ôm lấy nàng. Nàng như mới rửa mặt, tóc mai và lông mi đều ướt sũng, bên gò má còn một vệt nước lau khô, sắc mặt hoảng sợ, đáng yêu đáng thương.
Từ khi nàng trở về Tổ Thị, bao giờ vẻ mặt như mặt ? Hắn chợt thấy đau lòng. Hắn hỏi nàng gặp ác mộng gì, vì khổ sở như thế, chỉ chăm chú nàng, bình tĩnh kiên định cho nàng : "Cho dù Phệ Cốt Chân Ngôn, cũng sẽ tổn thương nàng, đối xử với nàng. A Ngọc, nàng tin tưởng , cũng nhớ kỹ lời ."
Mắt nàng đột nhiên đỏ lên, ánh mắt trông mong qua tấm gương, một lúc lâu, thở dài một tiếng : "Tiểu tam lang, nhớ ngươi."
Chỉ tám chữ. Nàng với sự tủi của chỉ gọi tên , nhớ , khiến mềm lòng c.h.ế.t.
"Ừ" Hắn cúi đầu trả lời nàng: "Nàng ngủ một giấc, tỉnh dậy là lên thôi, sắp đến gặp nàng ."
Đôi mắt nàng khẽ cong lên, vui vì sắp đến gặp nàng , nhưng đồng thời, nàng cũng chần chừ với đề nghị "Ngủ thêm một giấc" của : "Ngủ gặp ác mộng thì bây giờ?" Giọng vẫn khàn, nhưng cũng mềm mại, giống như đang nũng, chỉ là chính nàng cũng chẳng nhận .
"Trong túi gấm đựng gương một túi trữ vật." Hắn nghĩ cách giúp nàng: "Bên trong hương mà dùng. Lần ở tiểu đình Cầm Uyển, thấy nàng ngửi hương đó thì ngủ ngon, cho nên chuẩn cho nàng một hộp, lát nữa nàng cứ lấy đốt một viên."
Đêm bọn họ ngủ ở tiểu đình Cầm Uyển, rõ ràng hề đốt hương, gì đến chuyện dùng hương. Nàng khẽ chớp chớp mắt, ngẫm một lát, đột nhiên hiểu hàm ý trong lời . Đêm đó bọn họ quả thực đốt hương, nhưng nàng ở trong lòng , ngửi mùi hương Bạch Kỳ Nam giấc ngủ, cũng quả thực thể gọi là dùng hương.
Nàng còn nhớ rõ sáng hôm khi tỉnh giấc, phát hiện còn tỉnh, nàng bèn giả bộ ngủ nửa canh giờ, đợi đến khi tỉnh , rón rén mở bàn tay đang ôm eo của nàng sang một bên, một lát nữa, nàng mới giả bộ tỉnh rượu, giả bộ như hề phát hiện ngủ trong lòng một đêm, vẫn tự nhiên chuyện với .
Lúc đó nàng : "Có trong đình đốt hương ? Nghe vẻ giống hương tiểu tam lang thường dùng, tối hôm qua hiếm khi ngủ một giấc ngon như thế." Hắn cũng tự nhiên mà trả lời nàng, còn hỏi nàng quả thật ngủ ngon ?
Bởi vì bọn họ từng đoạn đối thoại như , cho nên nàng hiểu , dùng hương là chỉ đốt hương, chứ ý gì khác. nàng rõ đêm đó dùng hương như thế nào, gương mặt lập tức đỏ lên, mở to mắt, nữa: "Ngày mốt..." Ngừng một chút: "Không, chiều mai sẽ lên đường."
Hắn hứa với nàng một nữa. Lời hứa khiến nàng yên tâm. Nàng ngẩng đầu trong gương. Chàng nam t.ử mặc áo trắng như tuyết tựa đầu giường, tóc đen thả xuống, gương mặt tuấn khiến rung động, cũng khiến xa rời. Nàng , cũng nàng. Bọn họ đều chuyện nữa. Sự im lặng trộn lẫn chút mập mờ. Tim nàng đập nhanh lên, trong tiếng tim đập như trống, nàng thấy trấn an : "Được , ngủ ."
Những lời của tới đúng lúc, nàng nghĩ, nếu tiếp tục thì đêm nay nàng cần ngủ nữa mất. Sao còn ngủ bây giờ. Nàng đưa tay ôm ngực, đè trái tim đang mất khống chế xuống, giả vờ bình tĩnh trả lời : "Ừ, đốt hương đây."
Thấy gật đầu, nàng ấn viên hồng ngọc cán gương, bóng dáng biến mất khỏi trong gương, nàng cất gương .
Sau nửa đêm, Tổ Thị đốt hương.
Hương Bạch Kỳ Nam ngọt lạnh, bao bọc lấy nàng, là mùi hương thuộc về Liên Tống, khiến nàng cảm thấy giống như đang ở bên cạnh .
Nửa đêm đó, nàng quả thực mơ nữa.