Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-11-16 07:00:17
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong các cô nương thành Bình An, nếu đến khí chất hùng, giỏi võ nghệ, thì thể nhắc đến đích nữ của Hầu tướng quân - Tề đại tiểu thư Tề Doanh Nhi. Cái tên Tề Doanh Nhi thật mềm mại, yêu kiều, nhưng tính cách trái ngược. Từ lúc lọt lòng, nàng theo cha trấn thủ ngoài biên ải. Lão phụ bảo vệ giang sơn xã tắc, còn nàng theo , trở thành một nữ bá vương chuyên ức h.i.ế.p nam nhi. Năm lên tám tuổi, nàng lão phụ tức giận ném kinh thành. Nhờ rèn luyện từ nhỏ, Tề đại tiểu thư thể vung thanh đao nặng hai mươi tám cân một cách xuất thần nhập hóa, c.h.é.m sói hoang, g.i.ế.c hổ dữ. Nàng là một đóa kỳ hoa dị thảo giữa các tiểu thư danh giá, chính thống của thành Bình An.
Đóa kỳ hoa dị thảo còn trong các cô nương thành Bình An, là Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc.
Hai đóa hoa quan hệ vô cùng thiết.
dù là một Tề đại tiểu thư như thế, cũng tự nhận dám gan bằng Thành Ngọc. Tề đại tiểu thư sợ sói lang hổ báo, sợ rết độc côn trùng, nàng chỉ sợ mỗi loài rắn. Mỗi thấy rắn là nàng sợ đến mức hoảng loạn, còn hơn cả sợ cây roi gia pháp trong tông đường của gia tộc.
Thành Ngọc thì thực sự chẳng sợ gì. Dù nàng múa thương, dùng gậy, cũng chẳng vung đại đao, nhưng nàng chẳng hề sợ hãi bất cứ thứ gì.
Tề đại tiểu thư nhớ một , Hồng Ngọc quận chúa Thành Ngọc kéo nàng đến một sơn động nào đó xa kinh thành, chơi vơi lưng chừng núi. Hai lâu cửa động, đặt chân tới thấy . Đợi đến khi ánh chiều tà chiếu rọi cửa động, thấy mấy con rắn ngoằn ngoèo như những cây roi cửa, nàng suýt chút nữa vì sợ hãi mà bóp c.h.ế.t Thành Ngọc tại chỗ.
Thành Ngọc vẫn hết sức trấn tĩnh. Nàng chỉ ho vài tiếng vỗ vai Tề Doanh Nhi: "Ngươi thật sự sợ rắn ?" Rồi vẻ ngạc nhiên, thở dài một tiếng: "Ngươi là bạn của , ngươi xem cùng thật ? Bên trong thứ lắm đó!" Còn vỗ vai cổ vũ: "Mấy con rắn đó độc, gì đáng sợ chứ?"
Tề đại tiểu thư cầm thanh đao cắm phập xuống đất, lắc đầu như chong chóng.
Thành Ngọc lúc đó mới mười bốn tuổi rưỡi, cảm thấy đau lòng: "Sao các đều như hết thế? Tiểu Hoa sợ, Mục Châu sợ, Hồ Sanh sợ, khó khăn lắm mới đợi ngươi về, mà đến ngươi cũng sợ."
Tề đại tiểu thư dựa thanh đao sắt nặng hai mươi tám cân của , hai hàm răng run lập cập, kiến nghị với Thành Ngọc: "Ngươi... ngươi tìm Chu Chu Chu... Chu Chu Chu Cẩn ."
Thành Ngọc đỡ nàng dịch xa khỏi cửa động, ưu tư thở dài: "Thôi, thì bỏ ."
Quả nhiên là thôi thật.
Từ đó về , Thành Ngọc hơn hai năm đến cái sơn động ngọn núi nhỏ ở Dao Đài nữa. Bởi vì chỉ hai tháng , việc nàng lén trèo lên ngọn núi nhỏ Dao Đài tìm kiếm thứ gì đó Chu Cẩn phát hiện. Trong núi đầy nguy hiểm, mà nàng mang mệnh như thế, Chu Cẩn chuyện tức giận đến mức suýt nữa cùng nàng đồng quy vu tận. Từ đó, nửa năm , nàng còn quản thúc chặt chẽ hơn .
Nửa năm trôi qua, khi nàng vui vẻ chuẩn bước sang tuổi mười lăm, Chu Cẩn lập tức đưa nàng rời vương đô đến Lệ Xuyên. Sau đó, cái động cũng nàng lãng quên.
Khi Tam điện hạ cầm quạt bên cửa động, ánh chiều tà chiếu trong động tạo thành một tấm lưới màu xanh biếc. Hắn liếc những con mãng xà đang bò trong động, đảo mắt những tấm rêu xanh mọc đầy vách đá, đầu xa khu rừng tối đen sâu thẳm, hỏi Thành Ngọc: "Đây là nơi ..." Hắn nhớ cách dùng từ của Thành Ngọc lúc đó: "...nơi 'chẳng chỗ nào là thú vị', 'chắc chắn là mới lạ' đây ?"
Hắn suy nghĩ một hồi, : "Ta thực sự nghĩ vì thích một nơi như thế ."
Thành Ngọc giải thích với Liên Tam: "Không , vượt qua mấy con mãng xà mới đến nơi đó", lấy mấy tấm vải đuổi rắn buộc lên . Sau khi buộc xong cho , nàng sang định buộc cho Liên Tam. Tam điện hạ chủ động lùi , giữ cách ba trượng với nàng: "Muội đừng gần, buộc thứ đó lên ."
Thành Ngọc thở dài, hết lòng khuyên bảo: "Thứ thì , nhưng rắn sợ. Huynh mà buộc nó , cùng vượt qua đám rắn ? Đây là cách an và hiệu quả nhất. Hay Liên Tam ca ca cố chịu một chút ." Nói , nàng nhanh chóng chạy về phía chỗ Liên Tam , cách chỉ hai ba bước chân.
Tam điện hạ cũng lập tức lùi thêm hai bước.
Thành Ngọc giơ sợi dây lên, bất lực : "Vậy thì chỉ buộc một lúc thôi. Liên Tam ca ca đừng tùy tiện như . Buộc cái mới an . Nếu buộc, thì thể đưa trong đó ."
Tam điện hạ trong động, thờ ơ : "Chỉ cần thể xuyên qua mấy con mãng xà là , ?"
Thành Ngọc lập tức hiểu ý Liên Tam, vội ngăn cản: "Huynh đừng bừa! Nguy hiểm lắm!"
Liên Tam gật gật đầu: "Muội đúng, nguy hiểm lắm." Lời dứt, nhanh như chớp biến mất trong sơn động.
Đầu óc Thành Ngọc chợt trống rỗng, khi hoàng hồn, nàng sợ hãi đuổi theo dấu vết biến mất của Liên Tam.
Trong động cực kỳ u ám. Khi mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi, Thành Ngọc chợt hoảng hốt. Nàng dám nghĩ mùi m.á.u đó là của ai, run rẩy lấy một cây đuốc nhỏ thắp sáng cả sơn động. càng sâu , nàng càng thấy sợ hãi.
Thành Ngọc đưa chân dò đường, dùng ánh lửa thăm dò, mò sâu trong bóng tối, cuối cùng thấy một bóng dáng mờ ảo trong động.
Đó là Liên Tam đang thẳng trong ánh sáng lờ mờ. Dây thần kinh căng thẳng bấy lâu của Thành Ngọc cuối cùng cũng giãn .
Xung quanh đều là xác của mấy con mãng xà, m.á.u nhuộm đỏ cả sơn động, nhưng duy chỉ chỗ Liên Tam dính một giọt máu, cực kỳ sạch sẽ. Trong ánh lửa lập lòe, Liên Tam mặc bộ đồ trắng như tuyết, khẽ đầu chỉnh sửa tay áo bên . Bóng in lên vách đá trông trầm tĩnh.
Nhìn thấy Liên Tam như , Thành Ngọc cuối cùng mới hiểu lúc nàng khuyên , trong động nguy hiểm, thì câu phụ họa "quá nguy hiểm" của là ý gì. Nàng là vì nàng nghĩ đám mãng xà nguy hiểm, còn thì nghĩ, chính mới quá nguy hiểm với đám mãng xà .
Thành Ngọc nỡ những xác mãng xà la liệt đất, đưa tay che trán, thầm nghĩ: Người thực sự nguy hiểm là Liên Tam ca ca mới đúng.
Liên Tam chỉnh y phục , ngẩng mắt hỏi nàng: "Đã vượt qua xà trận , thứ cho xem đang ở ?"
Thành Ngọc khựng , đó xách áo nhảy qua xác mấy con mãng xà, chỉ về phía : "Vẫn còn một đoạn đường nữa, đến cuối động thì sẽ thấy." Ngọn lửa cây đuốc cũng nhảy lên nhảy xuống theo bước chân nàng. Cái bóng in vách động trông hoạt bát đáng yêu, khiến cho hiện trường c.h.é.m g.i.ế.c lúc nãy chợt tràn đầy sức sống.
Liên Tam cầm lấy cây đuốc nhỏ từ tay nàng, tùy ý chiếu về phía , lông mày khẽ nhíu . Thành Ngọc ngoái đầu, thấy t.h.i t.h.ể động vật và bùn đất chân, khó nhọc : "Mấy cái sơn động trong rừng đều như cả, Liên Tam ca ca cố chịu chút nha. Huynh từng câu 'cảnh khó ' ? Câu đó là để chỉ nơi đây đó!"
Liên Tam con đường nhỏ phía : "Đây mà gọi là khó ? Đây gọi là bẩn."
Thành Ngọc đáp bừa: "Cũng gần giống thôi." Nói xong, nàng cất bước về phía dẫn đường, nhưng chân nhấc lên, cả rơi trong lòng Liên Tam.
Tiếp theo, nàng thấy đang vượt qua con đường nhỏ đó nhanh, nhanh như sấm chớp, còn nhanh hơn cả cưỡi con ngựa nhanh nhất chạy đất bằng.
Trong động gió, nhưng trong khoảnh khắc chóng mặt đó, nàng cảm thấy như một cơn gió mát lướt qua.
Cảm giác nhanh như gió đó hề khó chịu, mà giống như cơn gió đêm mùa hạ mềm mại thổi bờ sông Bạch Ngọc, mang theo sự dễ chịu và ấm áp của đầu hạ.
Ấm áp là khuôn mặt và đỉnh đầu nàng.
Liên Tam ôm lấy nàng, áp bộ khuôn mặt nàng lồng n.g.ự.c , hẳn là nghĩ rằng nàng sợ tốc độ, nên vẫn giữ nguyên tư thế bảo vệ như .
Ngực của Liên Tam cũng ấm.
Lúc đặt nàng xuống, Liên Tam nàng một hồi. Ngọn lửa tay tắt lụi từ lúc nào, ánh sáng lúc đến từ phía cuối đường hầm. Có lẽ vì ấm từ n.g.ự.c Liên Tam, Thành Ngọc cảm thấy mặt nóng ran, bèn đưa tay lên xoa xoa.
Ngón tay ngọc vỗ lên đôi má hồng, mang theo vẻ đáng yêu đến vô tư. Đôi mắt nàng khẽ nhướng lên, tuy chút ngây ngô nhưng vẫn ẩn chứa sự ướt át, giống như hạt mưa tuyết đầu mùa trong buổi xuân sớm, thuần khiết, yêu kiều và dịu dàng. Thực sự vô cùng xinh .
Thành Ngọc hề thấy khuôn mặt lúc đó, chỉ hiếu kỳ vị Tam điện hạ đang an tĩnh , đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm của . Nàng thấy giơ tay lên, tựa như vuốt mắt nàng, thấy bàn tay trắng như ngọc của cuối cùng cũng vuốt, chỉ dừng giữa trung một chút thu về.
Thành Ngọc chú ý đến hướng mấy ngón tay , kìm mà đưa tay dụi dụi đuôi mắt, vẫn còn mơ màng: "Mắt gì ?"
Liên Tam khẽ, nụ nhẹ, chỉ thoáng hiện khóe miệng. Nàng nghĩ chắc thứ gì đó dính mặt, nhịn càng dụi mắt mạnh hơn. Liên Tam giữ tay nàng : "Không gì, chỉ là đỏ một chút thôi." Hắn trả lời.
"Vậy ?" Thành Ngọc thôi dụi mắt nữa, chút thấp thỏm: "Bị dụi sưng ? Chắc trông nhỉ?"
Liên Tam kịp đáp, nàng thêm một lúc, đến mức nàng hoảng hốt mới : "Không , ."
Nàng ngẩn một lúc, Liên Tam chuyển sang chủ đề khác. Hắn quan sát sơn động đầy sương mù mắt, hỏi nàng: "Muội nơi nhất định sẽ thích, là đây ?"
Nghe hỏi, Thành Ngọc cũng ngước mắt đám sương mù phía , nàng cũng chút khó hiểu: "Là nơi . Trước giờ bao giờ thấy nơi đây sương mù cả."
Nàng sờ cằm đoán: "Có đợi sương mù tan thì sẽ..." Lời còn dứt, một trận gió thổi qua sương mù tan hết sạch, bộ cảnh sắc che lấp lúc nãy hiện mắt. đó là cảnh sắc tinh mỹ Thành Ngọc thích, mà là một cung điện nguy nga tráng lệ. Lọt tầm mắt là một sự an bình kỳ diệu, chăm chú lắng sẽ thấy tiếng chim hót vui tai như như vang bên tai.
Ở đây rõ ràng là một sơn động núi tiểu Dao Đài, mà trong động chứa một cung điện lộng lẫy xa hoa. Nhìn một cái do tạo hóa tự nhiên tạo . Sắc mặt Thành Ngọc từng chút một trở nên trắng bệch. Cảm giác sợ hãi bắt đầu từ chân lan khắp nàng. Nàng chờ cứu viện, tựa như một bàn tay hung ác do ảo giác tạo đang bóp nghẹt cổ nàng.
Từng màn từng màn trong cổ mộ Nam Nhiễm một nữa hiện lên trong đầu nàng.
Liên Tam lúc hề chú ý đến sự đổi của Thành Ngọc. Hắn chút kinh ngạc. Nếu đoán nhầm, thì lớp sương mù là một tiên trận. Mà tiên trận dựng nên từ thời hồng hoang, chỉ từng xuất hiện trong "Ưu Vô Giải" chép trong kinh thư của Đông Hoa ở Thái Thần Cung.
Trăm mối phiền não từ tâm mà sinh, nào tránh khỏi, cũng pháp nào thể giải trận pháp - đại trận pháp Ưu Vô Giải.
Đây là phàm giới, là chỗ ở của phàm, chư thần tự nhiên sẽ lập ở đây.
Vậy mà nơi đây xuất hiện một tiên trận từ thời hồng hoang.
Nơi Thành Ngọc thấy, đương nhiên là nơi .
Cái lợi hại nhất của Ưu Vô Giải trận là thấu triệt lòng , mê hoặc nhân tâm, trói buộc nhân tâm, thậm chí dày vò nhân tâm, là một trận đồ mê hoặc tâm tánh. trận pháp chỉ sát ý mới thể kích hoạt. Tam điện hạ hề nghi ngờ Thành Ngọc. Cô nàng thích quấn vải bố chạy đến sơn động dạo chơi và thể sống chung hòa bình với đám mãng xà , đây lẽ chạm đến một góc của trận pháp cũng thể.
Một đoàn các mỹ nhân nối chầm chậm bước đến, khoác bộ xiêm y mỏng manh, khi y phục khẽ bay nhẹ nhàng như tiên khí. Có yêu kiều diễm lệ, cao quý lạnh lùng, đoan trang hiền lành, còn thanh cao tao nhã.
Rõ ràng là Ưu Vô Giải cho rằng Liên Tam là một kẻ phong lưu, nhưng đồng thời cũng là khiến khó thấu. Vì , tiên trận vốn khả năng thấu nhân tâm, dày vò nhân tâm cũng thể rốt cuộc thích dạng mỹ nhân nào, chỉ đành hiện đủ các kiểu mỹ nhân để mê hoặc .
Đi đầu trong đoàn mỹ nhân đó là một cô bé tính cách hiếu động hơn một chút. Nhìn thấy một chú bướm bảy màu bay qua mắt, ánh mắt sáng lên rời khỏi đoàn để đuổi theo bắt chú bướm . Đợi chú bướm nàng bắt lòng bàn tay, nàng mới vui vẻ rộ lên, ngẩng đầu về phía Liên Tam đang cách xa, chạm ánh mắt của Liên Tam, sợ lạ mà chớp chớp mắt với .
Hình dáng và phong thái đều giống hệt Thành Ngọc.
Tam điện hạ ngẩn , nhưng trong khoảnh khắc đó, cảm thấy trận pháp cũng thú vị. Hắn khẽ cong khóe miệng, thờ ơ thu ánh mắt, chỉ cây quạt nhẹ nhàng gõ gõ lòng bàn tay.
Cũng chính trong khoảnh khắc đó, trong vườn hoa đột nhiên xuất hiện nhiều bươm bướm, khiến các mỹ nhân đang chậm rãi đến kinh hô một thoáng. Mà tất cả những chú bướm đột nhiên xuất hiện đó bay về phía Liên Tam, tiếng náo nhiệt của các mỹ nhân cũng theo đó hướng về phía . Bươm bướm bảy màu nhẹ nhàng vỗ cánh, y phục bảy màu cũng theo đó phất phơ. Trong lớp y phục mỏng manh phấp phới ẩn chứa chút tình ý, ánh mắt triền miên, thẹn thùng mang theo chút e sợ, đến gần nhưng vờ như cự tuyệt.
Vị tiểu cô nương chớp mắt với Liên Tam lúc nãy là lớn gan nhất. Nàng đuổi theo mấy chú bướm, đuổi mãi đuổi mãi đến gần Liên Tam, ngẩng đầu ngâm thơ: "Ca ca giúp bắt chú bướm màu lam ?"
Nàng học theo Thành Ngọc xác thực giống. Tam điện hạ , tay phất lên một đàn bướm màu lam bay đến mặt cô bé.
Cảnh , đều thể khiến lòng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc. khi Thành Ngọc chứng kiến cảnh cảm thấy vô cùng khiếp sợ.
Nàng là một tiểu cô nương trải sự đời. Năm mười lăm tuổi đến Lệ Xuyên khiến nàng hiểu nhiều chuyện thế gian, rằng càng là những thứ kỳ diệu thì càng là những thứ nguy hiểm đến tính mạng.
Khi nàng những mỹ nhân xinh mỹ lệ , chỉ giống như đang những bộ xương màu hồng, sự sợ hãi trong lòng càng dâng cao, chân nãn , gần như mềm nhũn. khi thấy tiểu mỹ nhân trong huyễn cảnh giữ chú bướm màu lam trong lòng bàn tay, đang giả vờ ngã lòng Liên Tam, Thành Ngọc kịp ngẩn nữa, dành một bước chạy đến đằng Liên Tam. Đợi cho đến khi tiểu mỹ nhân hoạt bát e thẹn giả vờ ngã Liên Tam, Thành Ngọc bèn nhón chân lên che hai mắt của Liên Tam .
lẽ do Liên Tam quá cao, lẽ do nàng quá nóng vội, nên dù nhón hai gót chân lên, hai tay nàng chỉ thể chạm đến cằm .
Khuôn mặt như băng thanh ngọc khiết, lãnh đạm , nhưng khi thực sự chạm mới cảm thấy cũng thật ấm áp.
Ngón tay nàng ở đó, từng nghĩ đến độ ấm đó cuộn tròn tay một lúc. Tiếp đó, nàng cảm thấy ngón tay của cũng đưa lên, giống như chút nghi hoặc, lướt qua bốn ngón tay đang chạm cằm , chạm nhẹ và : "Muội đang gì thế?"
Ngón tay cũng ấm áp.
Nàng nhẹ nhàng dịch chuyển một chút, thử nhón chân cao thêm chút nữa, nên chút mất thăng bằng bèn áp sát tấm lưng .
Liên Tam chút cứng , nhưng nàng gì kịp chú ý đến những điều đó.
Thân thể của còn cao hơn so với lúc nhiều. Lúc ôm lấy , nàng khẽ hiểu vì thật sự căng thẳng. Hai tay nàng lướt qua khuôn mặt : "Liên Tam ca ca." Giọng chút run rẩy: "Liên Tam ca ca." Trong giọng mang theo chút kinh sợ: "Đừng , đừng , cũng đừng chuyện."
Tam điện hạ ngẩn .
Mất một lúc lâu mới hồi thần. Hắn ngờ Thành Ngọc những Ưu Vô Giải mê hoặc, ngược còn đủ thần trí để nhắc nhở nơi đây điểm kỳ quái. Một phàm, tại Ưu Vô Giải thể giữ bản tâm, trừ phi nàng sinh vui vẻ vô ưu, trong lòng tuyệt từng một chút thống khổ ưu sầu. điều hiển nhiên là thể.
Tam điện hạ chút hoài nghi, bất quá lúc lúc để nghi hoặc.
Hắn vô ý thức chạm ngón tay đang dán chặt mặt của Thành Ngọc. Nàng nghĩ kéo tay nàng , bèn vội vàng dán chặt hơn nữa lưng , ngón tay nữa tìm kiếm đôi mắt của , còn cánh tay đặt eo .
Hai bàn tay nàng ôm chặt lấy , nhiệt độ cơ thể dán chặt lưng , một bên mặt cũng dán chặt lưng. "Huynh , Liên Tam ca ca." Giọng gấp gáp, mang theo chút run rẩy: "Tất cả những thứ đều là giả hết! Ở đây là nơi lành gì ! Tất cả những cô nương xinh ở đây cũng đều... đừng họ, đừng nghĩ đến họ, họ nguy hiểm!" Đại khái là thấy động đậy vùng vẫy , nàng bèn thử nới lỏng vòng tay đang ôm lấy , một tay giữ lấy , một tay thu trở về, thò trong túi áo.
Liên Tam động đậy, cũng chuyện.
Lúc Thành Ngọc ôm lấy Liên Tam, tiểu cô nương hoạt bát nhờ Liên Tam bắt giùm bướm dường như chút né tránh. mắt thấy Thành Ngọc là nhân vật gì quá lợi hại, nên tiểu cô nương nữa đến gần Tam điện hạ. Không thèm liếc Thành Ngọc đang ôm chặt lấy Liên Tam, nàng nâng tay áo lộ cánh tay trắng nõn, nhẹ nhàng đặt lên cây quạt của Liên Tam: "Lúc nãy chú bướm màu lam sợ bay mất , ca ca giúp bắt một con khác ?" Ngón tay so với đêm xuân còn lãng mạn hơn, ánh mắt so với sắc thu còn mềm mại hơn, khuôn mặt ngập tràn ý Liên Tam.
Tam điện hạ rũ mắt, ánh mắt từng đặt lên cánh tay trắng nõn của tiểu cô nương đang đưa bắt bướm , mà chỉ dừng vòng tay ôm lấy eo của Thành Ngọc. Dưới ống tay áo lộ một bàn tay đang run rẩy, trắng, ngón và khớp tay dùng sức quá mạnh nên chút trắng bệch, khiến cho màu da gần như trong suốt, phủ lên những ngón tay tinh tế đẽ . Một bàn tay đẽ như yếu đuối, nhưng đoan trang kiều diễm.
Cánh tay trắng ngọc đột nhiên cử động. Làn da yêu kiều yếu đuối thả eo , nắm lấy một cánh tay , tay của nàng cũng đưa lên mở bàn tay từng chút một. Ngón tay dịu dàng chạm , đột nhiên căng cứng cả . Nàng hề cảm giác điều đó, chỉ cố chấp nhét một thứ bàn tay . Vừa mở tay thấy một tấm bùa, đại khái là từ trong nàng lấy , vẫn còn vương chút ấm.
"Đừng , đừng , Liên Tam ca ca." Hai cánh tay lướt qua ôm chặt lấy eo , lướt nhanh như nước, trơn bóng như ngọc, mang theo sự ngây thơ đáng hận. Nàng một nữa với : "Đừng , đừng ." Âm thanh nhắc nhở chút run rẩy, run nhẹ. Điều chứng tỏ nàng vẫn luôn sợ hãi. "Tấm bùa bình an vô cùng linh nghiệm, từng bảo vệ thoát khỏi nhiều kiếp nạn. Muội sẽ giữ chân mấy vị tỷ tỷ xinh , Liên Tam ca ca chạy ngược con đường nãy, bùa bình an sẽ bảo hộ cho an khỏi sơn động." Nàng .
Đây là đang sợ hãi ? Vậy mà còn tâm trí nghĩ đến chuyện bảo hộ chu mà trở về. Kế hoạch thô thiển như thế đương nhiên thể đối phó với trận pháp Ưu Vô Giải. nàng còn một tấm lòng như thế khiến cho một cái khác.
Tiểu cô nương hoạt bát bám riết lấy Liên Tam cuối cùng cũng tìm gian để đến cạnh , còn thử thăm dò lòng , đến mức kiều diễm động lòng , dịu dàng dính lấy , bắt giùm nàng thêm một chú bướm màu vàng nữa.
Tam điện hạ mở cánh quạt che cằm, lặng lẽ một thủ ấn. Đó là một động tác chậm rãi, nhưng cũng vì mà nó ưu nhã. Tiểu cô nương đến ngẩn . Sau khi ngẩn , đến lúc mở miệng định thì mới phát hiện đại biến. Mấy ngón tay trắng bệch sờ lên cổ họng, dùng ánh mắt dám tin mà Liên Tam. Sắc mặt Tam điện hạ lúc chẳng biểu cảm gì. Sau khi phản ứng kịp, tiểu cô nương đưa tay vồ lấy Liên Tam. Tam điện hạ né cũng chẳng tránh, chỉ khẽ cong khóe miệng, đó khẽ lắc đầu. Đôi tay trắng nõn dừng tại trung, vị cô nương đó bỗng dưng cứng , giống như một bức tượng điêu khắc rơi xuống bên cạnh Liên Tam.
Tam điện hạ ngẩng đầu đám mây màu ngọc bích trời, nắm lấy cây quạt như như rơi xuống vòng tay của Thành Ngọc, cuối cùng cũng rơi xuống. Hắn dừng đó, chút suy tư.
Đương nhiên, tất cả những điều Thành Ngọc đều hề . Nghe giọng của tiểu cô nương hoạt bát đang mê hoặc Liên Tam, thấy Liên Tam từ đầu đến cuối tiếng nào, nàng cuối cùng cũng nhớ tin đồn Liên Tam là một hoa hoa công t.ử chính cống.
Nếu là hoa hoa công tử, thì khả năng đều thích mỹ nhân nhảy lòng . Đến nàng thấy vị cô nương xinh còn chút yêu thích, Liên Tam liệu chống đỡ nổi ? Chuyện hề lạc quan. Trong lòng nghĩ đến chuyện , nàng bèn gấp rút ôm chặt Liên Tam hơn, hy vọng thể kêu gọi một phần thần trí của .
Nàng ôm lấy khẽ, thử xem thần hồn của giữ thanh tĩnh : "Liên Tam ca ca, tỉnh táo một chút . Muội đáng nên đưa đến đây. Trước đây nơi như . Ta nên gây họa lớn như thế ." Khi đến câu " nên rước họa", nàng bỗng hoang mang một chút, chút nghi hoặc, chút bi thương: "Quý Thế t.ử , gan lớn hơn trời, hành động cuồng vọng, sai một trăm cũng bao giờ chịu hối cải, đều là của ." Nàng tự trách bản , âm thanh chút nhẹ hẫng: "Muội lúc nào cũng gây họa. Lần đó để Thanh..." Chữ "Thanh" , nàng bèn ngừng một cách kỳ dị, cả theo đó mà ngưng trệ. Qua một lúc lâu, nàng mới lấy tinh thần, nhưng tiếp câu nãy cho chỉnh, chỉ là : "Lần nhất định sẽ để ngoài." Giống như đang lập lời thề với bản : "Lần nếu như ai đó c.h.ế.t, thì để c.h.ế.t , nhưng nhất định sẽ đưa ngoài." Âm thanh cực kỳ nhẹ nhàng.
Liên Tam cau mày, cảm thấy tiểu cô nương phía tinh thần trạng thái dường như chút vấn đề. kịp để nghĩ thêm, nàng đẩy về phía con đường lúc nãy, còn bản thì nhảy bổ mỹ nhân đang hí ha bắt bướm .
Thành Ngọc tuy rằng quyền cước gì, nhưng nàng tiếp nhận sự nuôi dưỡng của trăm hoa, khí huyết trong thể hấp dẫn yêu vật, bây giờ thể dùng đến để điệu hổ ly sơn. Khoảnh khắc đến gần các mỹ nhân đó, nàng đưa tay nhổ cây trâm đầu. Cây trâm nhanh chóng xẹt qua cổ tay, chảy nhiều máu. Khi m.á.u tươi tràn , sự chú ý của các mỹ nhân lập tức dồn cổ tay Thành Ngọc, miệng họ bèn mọc hai răng nanh bén nhọn.
sự đau đớn trong tưởng tượng vẫn kịp đến, hai răng nanh đó vẫn chạm da nàng, thì một trận gió bụi thổi qua. Trận gió mãnh liệt đem nàng bay khỏi đám bướm bảy màu cùng với các cô nương . Lúc mở mắt , đầu ấn nhẹ xuống, thấp đến mức sắp chạm n.g.ự.c .
"Đừng , đừng , đừng chuyện." Âm thanh lạnh lẽo rơi xuống đỉnh đầu, chút đùa giỡn. Đó là lời nàng từng .
Nàng ngẩng , dựa lòng , mũi ngửi thấy một mùi hương như như . Mùi hương tựa như chút thanh lạnh, như âm thanh róc rách của nước chảy Nguyệt Sơn. Đêm nay nàng cứ nghĩ đó là hương thơm gì, thì lúc đột nhiên lóe sáng lên. Đây là trầm hương hạng nhất trong các loại trầm - Bạch Kỳ Nam. Là mùi hương phát từ trong ống tay áo của Liên Tam.
Thành Ngọc căng thẳng, cố gắng ngẩng đầu: "Huynh mê hoặc, ?"
Liên Tam đáp lời, đổi chỗ cho nàng nhẹ nhàng : "Cũng đừng động đậy."
Tảng đá trong lòng nàng nhẹ một nửa, nhưng lo lắng: "Liên Tam ca ca, để xem thật mê hoặc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-6.html.]
Nàng cảm giác một bàn tay giữ lấy ót, đó cả đầu nàng vùi trong lòng của . Trước mắt nàng một mảnh tối đen, giọng trầm thấp của vang lên: "Không ."
Nàng do dự: "Huynh... là vẫn tỉnh táo ?"
Hắn khẽ: "Không , chỉ là thế giới bây giờ... đại khái là chút đáng sợ. A Ngọc, ngủ một lúc ."
Nàng do dự gật đầu trong lòng , nhớ hình như đây là đầu tiên Liên Tam gọi tên nàng. "A Ngọc" hai chữ từ trong lời , giống như thực sự từ châu báu, là châu ngọc thực sự thì mới cái vẻ thiên nhiên nhuận trạch như .
nàng còn kịp nghĩ thêm, cảm giác một cơn buồn ngủ ập tới. Bất quá trong khoảnh khắc đó, nàng rơi giấc mộng ngọt ngào.
Liên Tam khuôn mặt đang ngủ của Thành Ngọc một lúc, đưa tay vén mấy sợi tóc dán khuôn mặt nàng, mới ngẩng đầu lên: "Ta cho rằng Ưu Vô Giải là trận pháp quả thực thể thấu nhân tâm. Bất quá..." Hắn về phía bầu trời phía đông: "...các trong mắt bổn quân, đều là những thứ vô vị?"
Khi lời , cả cung điện nguy nga mỹ lệ trong thoáng chốc sụp đổ. Hoa cỏ réo rắt một hồi trở nên khô héo, bươm bướm bảy màu trong phút chốc cũng tan thành tro bụi. Các mỹ nhân trang điểm lộng lẫy trợn mắt thể biến mất từng chút một. Những mỹ nhân xinh thế gian khó gặp biến dạng một cách kinh hãi, bọn họ la t.h.ả.m thiết thế nhưng hề phát âm thanh nào.
Vào giờ Mão bên ngoài sơn động, mây tan trăng mọc. Hôm đó Thiên Quân và Liên Tam cá cược cho phép Tam điện hạ hạ phàm, phong ấn pháp lực của . Liên Tam là Thủy Thần, nắm giữ bộ nước trong thiên hạ. Thủy thuộc tính âm, mặt trăng cũng thuộc tính âm. Thanh Nguyệt của nơi cũng thuộc loại chí âm, tựa như t.h.u.ố.c dẫn thể dẫn thuộc tính chí âm trong nước. Vì , cho dù là phong ấn của Thiên Quân, cũng phong pháp lực của Liên Tam điện hạ trong đêm trăng.
Tất cả những sự phá hủy và tổn hoại đều diễn trong im lặng, nên thể thấy pháp lực kinh khủng quỷ dị đến mức nào. Vậy mà xung quanh vị bạch y công t.ử đó chỉ một vài hoa cỏ héo khô. Một tay của còn ôm lấy thiếu nữ t.ử y đang dựa lên vai ngủ say, sắc mặt đối với những chuyện kinh thiên động địa gây bất động thanh sắc.
Cả cung điện nguy nga cùng với mỹ nhân như hoa như ngọc đều tan thành tro bụi. Ngay tại lúc vạn vật dần dần biến mất, cả thiên địa đều yên ắng một khắc, từ trong bóng tối lóe lên một vầng sáng. Đợi đến khi vầng sáng đó tỏa tứ phía, Ưu Vô Giải trận hóa thành một khung cảnh mới, trở thành một vùng hoang mạc rộng lớn giới hạn. Giữa trung xuất hiện một ánh trăng màu xanh, gió lạnh thổi qua mang theo cát bụi thổi đến chỉ cách Liên Tam hai bước chân.
Trận pháp mới tạo tình cảnh , mỗi một hô hấp đều mang theo tình cảm, kèm theo chút chuyện mặc nhiên, hàm chứa chút gì đó hoang lạnh. Tam điện hạ nâng mắt tứ phía, rũ mắt : "Hoang mạc ?" Nhàn nhạt : "Thú vị đấy."
Thành Ngọc trong lòng đưa tay lên gãi gãi mặt, vẻ như cát bụi đang quấy rầy giấc mộng của nàng. Miệng khẽ há vùi sâu trong n.g.ự.c , nhưng vẫn là tư thế đang ngủ ngon. Nàng bèn đổi một tư thế khác, đổi một tư thế nữa. Tam điện hạ cúi đầu nàng một cái, chiếc quạt trong tay vẽ một đường trung tạo thành một đám mây lớn, để Thành Ngọc vẫn đang ngủ say đó, đẩy lên giữa trung.
Trăng thành, gió lạnh, hoang mạc, cát vàng cuồn cuộn, bạch y công tử, mỹ nhân quạt. Một bầu trời giờ đây tựa như đầu kết thúc. Những tình cảm lạnh lẽo lặng lẽ dâng trào, giống như từng con từng con côn trùng nhỏ bé đang rúc rỉa, chui trong những lớp da , cho sầu tư, khiến ưu sầu bi thảm. Đến cả Thành Ngọc đang ngủ say cũng phiền đến cau mày, mặt khẽ hiện lên biểu cảm thống khổ. Ưu sầu phiền não như thế kéo đến, thần trí con vốn dĩ đang tỉnh táo là Liên Tam lẽ càng cảm thấy sự thống khổ đó, nhưng lẽ như chẳng để những điều đó mắt.
Thành Ngọc đang chiếc quạt còn kéo kéo tay áo của Tam điện hạ. Tam điện hạ lấy tay áo từ trong bàn tay nắm chặt của nàng, về phía hư mắt : "Pháp trận thấu nhân tâm, ngươi cũng tính là trận pháp đầu trong Bát Hoang." Hắn : "Tuy rằng thể dò xét nội tâm là một mảnh hoang mạc, nhưng sự thống khổ tràn trời đầy đất , tựa như thể dày vò một trong lòng là một mảnh hoang mạc."
Trong lúc những lời Liên Tam tựa phi rơi xuống, gió mát hóa thành gió lớn, khắp trời gió cát vù vù. Bầu trời phía đông mở một vùng mây đen, đám mây đen vọng một giọng nữ như như : "Ưu Vô Giải một vạn năm nay từng nghênh đón một vị tiên giả xông đến. Tôn thần kiến thức như , là trận pháp đầu trong Bát Hoang, nhưng rằng khả năng ngược thời gian ? Tôn thần trong lòng là một mảnh hoang mạc, nhưng cũng điều mong cầu. Những nguyện vọng của tôn giả, chăng..." Thiên địa nữa cuộn tròn, đột nhiên hóa thành tầng trời thứ hai mươi bảy yêu khí vần vũ, mưa m.á.u chảy dài như một tấm lụa đỏ dài vô tận. Tòa Trấn Yêu Tháp thẳng bắt đầu d.a.o động, đó là dấu hiệu của việc nó sắp sụp đổ.
Mắt Liên Tam nheo tập trung về khung cảnh đó. Giọng nữ tiếp: "Ta đúng chứ?" Ngữ khí của nàng nhẹ nhàng: "Tôn thần là đoán thử xem, đây là huyễn cảnh dẫn dụ tôn thần, vẫn là thời gian do , cho tôn giả một cơ hội để thể thành tâm nguyện?"
Yêu khí tựa như một con rắn khổng lồ quấn quýt quanh ngọn tháp, mà đoạn mây đen đó hề ẩn . Âm thanh nữ nhân đằng mang theo chút đùa cợt và quỷ dị, thể thấy là con nào đang trốn nó, chỉ thể cảm nhận ánh và một đôi mắt đen khổng lồ.
Tam điện hạ thèm phí tâm tư đoán xem con đằng đám mây đen đó là ai. Hắn tuy sinh ở thời hồng hoang, nhưng lăn lộn quanh năm trong tàng thư các của Đông Hoa đế quân, vì mà những chuyện từ thời hồng hoang cũng chút kiến giải. Lúc nữ nhân đó mở miệng, rõ ràng đó là Linh Trận.
Từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa, chúng thần chúng ma lượt đến với thế giới , lúc Bát Hoang bắt đầu chìm trong chiến tranh, những chuyện hùng đầu tranh cùng tận. Dùng trận pháp như thế để chiến đấu, bởi vì tinh tế phong nhã mà chư thần yêu thích, cũng bởi vì thời hồng hoang chư thần pháp thuật cao minh vô cùng nhiều, cho nên tạo nhiều các trận pháp như để chiến đấu với . Cao minh đến mức trận pháp thể sống dậy, tạo Linh Trận thể xuất hiện để bảo vệ trận pháp.
Tam điện hạ trong mưa m.á.u ngập trời, mở chiếc quạt để mặt . Chỉ trong thời gian ngắn, Thành Ngọc vốn đang chiếc quạt bèn biến mất.
Mà lúc , giống như trở về bốn mươi sáu năm . Không cùng một nơi, chỉ giống là bốn mươi sáu năm , lúc cũng vội vàng chạy từ Nam Hoang trở về, Trấn Yêu Tháp sụp đổ, trời đất vạn yêu hoành hành. Trong cơn mưa m.á.u phiêu dật, Trường Y đè Trấn Yêu Tháp chỉ còn một chút thở. Biển Phiền Não bực tức nở những đóa hồng liên mọc dài vô biên vô cùng tận.
Hồng Liên nở rộ là điềm báo của sự t.ử vong. Lúc cho dù năng đến mức nào, lúc đối mặt cũng chỉ thể nghĩ bốn chữ: Vô Lực Hồi Thiên.
Mà nay, tựa như tất cả đều thể cứu . Trấn Yêu Tháp vẫn đổ, Trường Y cũng đá Phược Ma trấn áp. Nếu như lúc đó nhanh chóng bay qua, thì nhất định thể đem Trường Y thoát khỏi cái c.h.ế.t. tất cả những thứ , như Linh Trận , đều là do nó dịch chuyển thời gian, đem trở về bốn mươi sáu năm .
Một màn mưa m.á.u bất tận. Tam điện hạ về phía một bước.
Tòa Trấn Yêu Tháp quá xa vời dường như rung động càng thêm lợi hại. Lúc bức tường bên ngoài tháp hiện lên những đường hoa văn, thì cửa tháp đột nhiên mở . Một thanh niên tuấn ôm trong lòng một bạch y nữ t.ử nhanh chóng trốn bên ngoài bảo tháp đang gần như sụp đổ .
Lúc đối diện với , thanh niên tuấn một mặt kinh hỷ : "Tam , nhanh xem Trường Y!" Cũng tại thời khắc đó, đỉnh tháp đột nhiên xuất hiện dấu hiệu rạn nứt. Trong tháp truyền âm thanh của nữ tử: "Không đầu !" Giọng đó chứa đầy sự quyết liệt và thê lương. Vị thanh niên tuấn ngẩng , nhưng thanh âm của nữ t.ử nữa vang lên: "Không đầu !" Thanh niên tuấn nhất thời đấu tranh một chút vội vàng tiếp: "Trường Y giao cho ." Cuối cùng cũng lựa chọn bỏ .
vị Tam điện hạ ngoài tháp vài bước chân đó cũng cứu Trường Y.
Đá Phược Ma từ đỉnh tháp rơi xuống, chỉ thấy tiếng một nữ t.ử tràn ngập sự thống khổ và đau đớn, đó còn âm thanh phát nữa. Vạn yêu nhốt trong Trấn Yêu Tháp phá tháp ngoài, yêu khí vang rên cả gian, tựa như phá tan cả Cửu Trùng Thiên, đó cuối cùng cũng lồng thiên cương từ trời giáng xuống nhốt . Không gian trùng khớp, cảnh tượng so với bốn mươi sáu năm gì khác biệt. Cho đến khi yêu khí ngưng tụ thành một khổng lồ, bắt đầu phát những âm thanh va đập lồng thiên cương, yêu khí cho bảo tháp đổ sụp, thì thấy giọng một nữ t.ử đang rên rỉ. Ẩn nhẫn cúi đầu , là tiếng của Trường Y.
Tam điện hạ vẫn giữ nguyên vẻ mặt chút biểu tình.
Cho đến khi trong biển Phiền Não nở rộ một đóa hồng liên hủy diệt, tiếng của Trường Y yếu đuối hóa hư vô, mùi mưa m.á.u xộc thẳng mũi, Tam điện hạ vẫn động đậy một chút nào. Thậm chí giống như đây, trong tháp Trường Y lúc lâm chung. Chỉ là khi tất cả kết thúc, đầu , lạnh lùng thẳng đám mây đen biến mất .
Trận linh phía hắc vân : "Không tôn thần là thần tiên phương nào, định lực thể hơn như thế. Đã thể thấu đó là thời gian nghịch chuyển, mà chỉ là huyễn cảnh. đến cả thượng thần chưởng quản âm nhạc Mặc Uyên, định lực cũng ngang bằng với tôn thần, cũng từng nhiễu loạn sự thanh tu và tâm cảnh. Thật sự , định lực của tôn thần thể hơn cả Mặc Uyên thượng thần."
Tam điện hạ thu hồi sắc mặt lạnh lùng, giống như cảm thấy tất cả đều vô cùng vô vị: "Bản quân dám so sánh với Mặc Uyên thượng thần. Chỉ là lúc đó trong lòng thượng thần tình, nhưng bản quân..." Hắn : "Vì , tất cả những gì hỏi ngươi lúc nãy, ngươi thể dày vò một mà trong lòng chỉ là một mảnh hoang mạc?"
Có lẽ những lời Trận linh tức giận. Mưa m.á.u gió tanh ở tầng trời thứ hai mươi bảy biến mất, đó là một vực thẳm một ngọn núi hoang. Vách vực mọc một cây tùng mây già, cây tùng mây già một thiếu nữ nhỏ bé đang ngủ say. Thiếu nữ kẹt giữa vách vực và cây tùng, mà đáy vực là vô vàn những con sói đói, mãnh hổ đang chờ đợi để nuốt chửng lấy con mồi.
Trận linh nhẹ: "Tuy tôn thần lúc nãy vì thể tầng trời thứ hai mươi bảy là huyễn cảnh, bất quá, tôn thần lúc ngại thêm chút nữa. Bây giờ đây thật , là..."
đợi nó hết câu, thì đột nhiên những tiếng rống của những con sói đói, mãnh thú đáy vực vang lên, giống như ai đó b.ắ.n một mũi tên, đem tất cả những con mãnh thú xuyên thành một đoàn. Những con thú một trận hồng thủy mãnh mẽ cuốn về nơi xa xôi. Chiếc quạt mặt Liên Tam giống như hiểu ý của chủ nhân, nhanh chóng bay về phía cây tùng già, chặt một cành cây nhẹ nhàng đỡ lấy nàng.
Thấy Trận linh bắt đầu tạo huyễn cảnh, trời từ bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện một bức tường bằng nước khổng lồ.
Trận linh giờ chút giãy dụa chống cự, lúc thì hóa cung vàng điện ngọc, lúc hóa thành hoang mạc cuồng sa, nhưng đều trấn áp sức mạnh của tường nước cuồn cuộn, thể nào tránh mảy may.
Trời đất nhất thời trở thành một màn sóng trắng xóa. Tam điện hạ tại nơi cao nhất của con sóng, chiếc quạt đưa Thành Ngọc đến cạnh . Hắn cúi đầu vị đang nghiêng quạt, đưa tay nắm lấy tay áo bỏ , ngẩng đầu lên Trận linh đang trói bởi từng đợt nước khổng lồ : "Còn chiêu thuật gì nữa ?"
Trận linh phẫn nộ giãy dụa: "Hoàng mao tiểu tử, chớ cuồng vọng!" Rõ ràng đang cực kỳ tức giận. Nghe đồn pháp trận xác thực tính cách hề , lúc bởi vì cách nào thoát mà trở nên cuồng bạo: "Tiểu t.ử , tuy rằng thể áp chế , nhưng nếu Tiêu Vô Thanh, vẫn cho rằng thể thoát khỏi trận Ưu Vô Giải của ? Ta xem xem tiểu t.ử thể áp chế mấy ngày!"
Tam điện hạ vẫn điềm tĩnh, đợi cho nàng mắng đủ mới khẽ ngẩng đầu: "Là cây tiêu Vô Thanh của Thiếu Quán ?" Tay trái tùy tiện lấy một cây tiêu bạch ngọc: "Cây tiêu ngươi , chăng là nó?"
Trận linh thất thanh: "Ngươi thể..."
Liên Tam khẽ: "Xem ngươi nhốt ở phàm thế quá lâu , rằng khi Thiếu Quán vũ hóa, lưu cây tiêu cho Thủy Thần đời kế tiếp? Bản quân, trùng hợp là Thủy Thần đời kế tiếp."
Lúc Thành Ngọc tỉnh từ giấc mộng , đập mắt là cằm của Liên Tam. Nàng lúc đùi của Liên Tam, một tay của Liên Tam vòng lui đầu nàng, vì thế khi nàng tỉnh cũng cảm thấy quá khó chịu đau đầu.
Nàng chớp chớp mắt Liên Tam, nhớ bản vì ngủ mất, càng nhớ càng thấy sương mù giăng đầy đầu. Tựa như là Liên Tam chịu đường dơ bẩn, vì thế ôm lấy nàng dùng khinh công cuối sơn động. Kết quả cuối động sinh sương mù.
Họ vốn định đợi khi sương mù tan , xem mỹ cảnh trong động còn . Kết quả sương mù tựa như cho con buồn ngủ, nàng chống đỡ nổi mà dựa sơn động ngủ quên mất .
Ừm, nàng nghĩ lẽ là như .
Nàng vô ý thức động đậy một chút chân của Liên Tam, bèn thấy Liên Tam cúi đầu nàng: "Tỉnh ?"
"Sương mù tan ?"
"Tan ."
Nàng lắc lắc đầu. Sương mù quả nhiên tan . Trên đỉnh động nạm nhiều minh châu, do đó thứ trong động đều rõ ràng. Ánh mắt nàng hồ sen nhỏ phía cuối sơn động. Hồ sen tuy chỉ chiếm một phần nhỏ của sơn động, nhưng nước hồ xanh thẳm, màu xanh ngọc bích đáng yêu. Điều khiến cảm thấy mới mẻ là chín đóa liên hoa giữa vô vàn lá sen đang tỏa những màu sắc rực rỡ, hoa nhỏ như chén , mỗi một đóa hoa là một màu sắc khác .
Trong chốc lát, Thành Ngọc bỗng tỉnh táo, cơ hồ như nhảy lên khỏi Liên Tam, khó che sự hứng thú trong lòng mà chạy đến hồ sen, hai mắt phát sáng vung tay: "Đây mới là cái nơi đẽ mà Liên Tam ca ca nhất định sẽ yêu thích! Những bông hoa trong hồ sen nhỏ , chẳng lẽ cảm thấy nó ?"
Cây cối hoa cỏ trong thiên hạ, phàm là hoa kỳ, nàng đều thành hình . Chỉ mấy đóa liên hoa , nàng chúng là hoa sen. Nàng điều thể sẽ một vài dị thường, nhưng bởi vì từng cảm thấy nguy hiểm, cho nên nay nàng đều nhắc đến điều với Chu Cẩn và Lê Hưởng.
Ánh mắt yêu thích của nàng dừng những đóa hoa hồ sen: "Người đời hoa sen tuy gần bùn mà nhiễm, sinh trong nước trong mà tỏ yêu kiều. Vẻ của hoa sen là vẻ thanh nhã, nhưng vẻ của hồ sen , so với hoa Lan còn trầm tĩnh hơn, so với hoa Mẫu Đơn còn diễm lệ hơn, so với hoa mai còn thanh nhã hơn!"
Thực nàng cũng từng thực sự thấy hoa Lan, Mẫu Đơn hoa Mai gì cả, bởi vì cho dù hoa nở thế nào, nàng chỉ mới thấy tranh. Vì điều là khen bừa, nhưng khen bừa cho nàng khen đến mức say mê . Nàng thành khẩn thề thốt: "Đây tuyệt đối là mỹ cảnh nhân gian của thế gian! Muội căn bản nghĩ đời còn ai thích chúng. Liên Tam ca ca, ?"
Tam điện hạ chút qua loa: "Cũng ."
Bất quá Thành Ngọc cũng quá để ý. Lúc nàng say mê nhẹ nhàng sờ chín đóa hoa sen , còn dựa sát chuyện riêng với chúng, bộc lộ tình cảm của bản . Cái gì mà "trường tương tư ất, trường tương tư giáp, trường tương tư vô cùng cực", cái gì mà "cho dù bản gầy , y đới nới lòng cũng hối hận, tình nguyện vì mà thể tiều tụy", đến nguyện một chú Tỷ Dực điều trời, đến một cành cây đất nàng cũng . Nghĩ nghĩ cảm thấy chút thích hợp lắm, vẫy vẫy tay chạy qua : "Ồ, cái tính, cái khác."
Tam điện hạ một bên , cảm thấy may đây là hồ sen ngủ say , nếu sẽ nhịn mà bò lên đ.á.n.h cho nàng một .
, đây là hồ sen, nhưng là một hồ sen linh hồn.
Tương truyền thời hồng hoang, ở bên ngoài đông hải của đại hoang, đỉnh núi Đại Ngôn, sinh một hồ cửu sắc liên, cùng gốc nhưng khác ngọn, mỗi hoa một màu sắc khác , diệu dụng cũng mỗi màu mỗi khác: Hồng liên thể ủ rượu, t.ử liên thể thuốc, bạch liên thể chế độc, hoàng liên như thế như thế nào đó. Bởi vì mặt trời lặn mọc núi Đại Ngôn, linh khí dồi dào, chín đóa sen cửu sắc lâu tu thành hình , mà sự điểm hóa của Tổ Thị thần tình cờ ngang qua, ban cho cái tên Sương Hòa, trở thành thần sứ của Tổ Thị thần.
Nói hồ sen cửu sắc mắt là thần sứ Sương Hòa của Tổ Thị thần, thẳng bởi vì trận pháp Ưu Vô Giải , là Thiếu Quán thần tạo để bảo hộ cho Tổ Thị thần bế quan.
Ưu Vô Giải và cửu sắc liên Sương Hòa ở mấy vạn năm cùng xuất hiện một nơi tại phàm thế, tuy rằng khiến khó hiểu, những cũng chuyện thể xảy . Dù thì năm đó Tổ Thị thần vì để bảo vệ cho nhân tộc mà vũ hóa, nơi vũ hóa là tiên giới, mà là phàm giới ngoài tứ hải bát hoang.
Tổ Thị thần, Thiếu Quán thần, một vị là sinh từ ánh sáng đầu tiên thế gian t.h.a.i nghén mà hóa sanh thành một vị thần chân thực, một vị là thủy tổ của Ma tộc. Hai vị nữ thần sinh từ thời hồng hoang, cùng thời với chủ thiên địa Đông Hoa, Tổ thần Mặc Uyên của Côn Lôn Hư, Bạch Chỉ hồ đế của nước Thanh Khâu và Chiết Nhan của Thập Lý Đào Hoa. Giống như Tam điện hạ và chúng thần khi ứng kiếp thời viễn cổ thì gọi là thượng cổ, đời tiếp theo gọi là thần chi, thực còn thuộc bối phận cách bọn họ xa. Từ thời thiên địa sơ khai, gọi là hồng hoang. Sau thời hồng hoang, đến viễn cổ. Sau thời viễn cổ, là thượng cổ. Sau thời thượng cổ là đời nay.
Liên quan đến hai vị thần nữ đỉnh đỉnh đại danh, sử sách ghi chép cũng hề ít, nhưng đến hôm nay còn thể tìm cũng nhiều. Nghe tất cả những sử sách liên quan đến thần Thiếu Quán, đại bộ phận đều Chiến Thần Mặc Uyên vệ cất riêng trong Côn Luân Hư , mà liên quan đến Tổ Thị thần thì cho đến cuối cùng cũng quy về nơi .
Thế gian đều , Tổ Thị thần là vì Thiếu Quán thần đem hộ tống đến nhân tộc để vũ hóa.
Lúc đó nhân tộc yếu ớt, khi tồn tại đến cực hạn trong Bát Hoang, Thiếu Quán thần thương xót nhân tộc, dùng bộ thần lực mở một cánh cửa tương liên với phàm thế, đem nhân tộc đến phàm giới. Mà lúc đó mười ức phàm thế hề thích nghi với bốn mùa tự nhiên của sinh tồn nơi trần thế, tạo hóa núi sông. Thiếu Quán thần bởi vì mà cầu sự trợ giúp của Tổ Thị thần, cho nên Tổ Thị thần mới đem vạn đóa hồng liên đến mở đường, lấy bản mở hiến tế, hóa thành vạn vật thế gian để sống chung, giúp cho nhân tộc một con đường sống.
Tổ Thị thần sinh từ ánh sáng, cũng vũ hóa tại phàm giới. Ngày vũ hóa, hồng liên thế gian bộ nở rộ, từ giữa mỗi đóa hoa sen đó hiện lên một đạo ánh sáng, đó tan biến khỏi Tứ Hải Bát Hoang.
Tam điện hạ ngưng mắt về phía hồ sen cửu sắc hết nửa ngày, đến gần đó, ngắt một đóa hồng liên lên thưởng thức. Cô nàng nãy giờ cứ bò xung quanh hồ sen cũng học theo, ngắt mấy đóa, lập tức cảm thấy thập phần kinh ngạc: "Đây là mùi vị của thanh tửu." Lại ngước đầu Liên Tam: "Kỳ lạ thật, đây là rượu ? Nếm là mùi vị của rượu ngon."
Tam điện hạ rũ mắt: "Chút nữa quên, Thanh Phong tửu của Tiểu Giang Đông lâu một thể uống hết ba vò mà."
Thành Ngọc hình một lát, cúi đầu lẩm bẩm: "Lại chuyện gì lành, Liên Tam ca ca cứ nhớ mấy chuyện đó gì?"
Tam điện hạ nàng, nhất thời chút thất thần. Lúc nãy nhân lúc nàng ngủ say thử thăm dò hồn phách của nàng. Hồn thể của nàng xác thực là hồn phách của một phàm nhân. nàng xác thực cũng chỉ là một phàm nhân. vì Ưu Vô Giải tác dụng với nàng? Lẽ nào Ưu Vô Giải là trận pháp từ thời hồng hoang áp dụng lên với phàm nhân, thể hóa phàm nhân? Điều cũng khả năng.
Thành Ngọc chú ý đến việc Liên Tam thất thần. Nếm qua thánh lộ của hồng liên, thập phần vui vẻ mà thử các mùi vị thanh lộ khác của các đóa hoa khác trong hồ, bèn cái mới hồi thần đưa tay ngăn cản. Đây đích xác là cửu sắc liên Sương Hòa. Trên Sương Hòa, trừ hồng liên thể ủ dưỡng và t.ử liên thể t.h.u.ố.c , mấy đóa hoa màu khác đều thể dùng . Thành Ngọc là một phàm nhân, thể tiêu thụ hết .
Hồ hoa sen , lá xanh màu biếc lục đáng yêu, hoa nở tròn đầy đậm đà, mùi vị rượu ủ lúc nãy nếm chút mùi vị quen thuộc, nhưng Sương Hòa là một Sương Hòa còn sống sờ sờ, chỉ là vô cùng suy nhược cần ngủ say, vì chỉ dám xuất hiện trong góc của một sơn động ai thể thấy mà thôi.
Trong lòng Tam điện hạ chợt chút gợn sóng.
Sương Hòa là một thần sứ. Chúng thần trong thời đại mới khi ứng kiếp, còn chức vị thần sứ nữa, bởi vì thần sứ là một loại huyết khế, cùng sinh cùng t.ử với chủ nhân. Đời Thiên Quân thứ ba, cũng là lão phụ quân của Tam điện hạ Từ Chính Đế, cho rằng đây là pháp thuật bất chính, cho nên khi nhậm chức lập tức phế bỏ pháp thuật . Thần sứ và chủ nhân của nó đồng mạng tương liên, là nếu như thần chủ c.h.ế.t thì nó cũng theo, ngược cũng như thế. Sương Hòa là thần sứ của Tổ Thị thần. Sương Hòa thế mà một nữa xuất hiện thế gian, thì Tổ Thị thần thật sự nàng lẽ vẫn thực sự vũ hóa.
Tổ Thị thần sinh trong ánh sáng. Nghe đồn nàng vì để bảo vệ nhân tộc mà mỗi bước nở những đóa hoa sen sáng rực mà biến mất, điều phảng phất như là thực chứng của việc nàng vũ hóa. ánh sáng là thứ bất sanh bất diệt, sanh giữa trời đất quy về trời đất. Tất cả đều là ánh sáng lùi dần, một hôm nào đó sanh giữa trời đất cũng chừng. Những vị thần do đất trời sinh , mệnh đồ và cơ duyên của họ, vẫn luôn khó để lường .
Tam điện hạ thăm dò bộ sơn động một lượt, hề cảm giác nơi đây chút dấu tích nào lưu của vị thần khác. Vừa thì thấy Thành Ngọc lúc nãy vẫn còn chạy loanh quanh hồ sen đùa nghịch, bây giờ đang ngủ gà ngủ gật qua hái một đóa hồng liên trong hồ. Hắn chạy đến mang Thành Ngọc khỏi sơn động.
Tổ Thị thần đại khái thực sự là phục sinh . Sương Hòa vẫn đang ngủ say, điều rõ nàng phục sinh, thần tính của Tổ Thị thần lẽ vẫn thức tỉnh. Nếu như thần tính của Tổ Thị thần thức tỉnh, tự nhiên sẽ kêu gọi Sương Hòa theo bên .
Vị là trừ phi là mẫu thần của phàm nhân, thể nuôi dưỡng vạn vật, nàng còn thể nghịch chuyển thời gian. Đây là năng lực nghịch thiên mà ai cũng . Nếu như một ngày nào đó Tổ Thị thực sự quy vị, đến lúc đó Tứ Hải Bát Hoang, lẽ duy trì quang cảnh như hiện tại.
Gió đêm thanh lạnh, thành Bình An an núi cách đó xa, thể thấy ánh đèn rực rỡ vẫn còn sáng trong thành. Từ thời thiên địa xuất hiện, ban đầu Bát Hoang phàm nhân, đến Thiếu Quán và Tổ Thị hai hợp lực để mang đến một phàm trần như thế . Phàm nhân thể sinh sống và phát triển đến như quả thực là hề dễ dàng. Lúc ở phàm thế tự nhiên sẽ mọc lên những cây đại thụ to lớn, ngọn núi xanh rờn, nhà cửa hoa mỹ, là những ánh đèn ôn hòa. Nhân tộc hề giống như hôm nay thể an cư lạc nghiệp.
Không hai vị nữ thần khi thấy hình trạng của phàm thế giờ đây liệu cảm thấy an ủi?
Liên Tam mặt biểu tình tất cả những thứ đó.
Đây là phàm thế.
Ánh trăng treo bầu trời. Hắn đó một hồi lâu, mang theo Thành Ngọc xuống núi. Quay đầu Thành Ngọc đang bò vai mở mắt. Hắn dừng bước chân, bèn phản ứng của nàng một hồi. Đôi mắt đen láy khi mở một tia sáng lóe lên, mà đôi lông mày của nàng giờ phút đây khẽ nhíu .
Nàng rời khỏi , chút phẫn nộ cách xa một trượng: "Muội nhớ !" Nàng mím môi.
Liên Tam bất động thanh sắc nàng: "Nhớ cái gì?"
Nàng một mặt thể khống chế nổi: "Liên Tam ca ca, từng vẫn luôn đợi dạo Thanh Lâu, đợi lâu, nhưng vẫn đợi , cho cảm thấy áy náy. nhớ là chúng chia tay ở quầy hàng thủ công đó, căn bản với ở . Vì căn bản thể nào đợi hẹn ! Huynh đều đang lừa , vẫn luôn lừa xoay vòng vòng!"
Liên Tam ngẩn một hồi. Hắn lúc nãy vẫn tâm ý nghĩ đến chuyện Tổ Thị thần về, chuyện lớn đến như , lúc nàng với những lời . cảm thấy chuyện cũng thú vị.
Hắn bước đến gần nàng một bước: "Ta vẫn luôn đợi ," dừng một lúc: "Ta ở trong Lâm Lang các đợi ."
Thành Ngọc hoài nghi nheo mắt : "Lẽ nào ngày ngày đến Lâm Lang các đợi ?" Môi nàng mím thành một sợi chỉ, kiên định : "Huynh lừa ! Muội sẽ hỏi Tiểu Hoa!"
"Lúc nghĩ đang ở Lâm Lang các, bèn đến Lâm Lang các đợi . Muội thể hỏi Hoa Phi Vụ, đó đến Lâm Lang các bao nhiêu ." Nói đoạn, tiến lên một bước nữa.
Thành Ngọc ngừng nên trả lời . Đây căn bản là thể đáp lời mà, bởi vì chỉ Liên Tam mới Lâm Lang các là vì cái gì. Nàng cảm thấy bội phục Liên Tam . Bình thường ít khi chuyện, nhưng cứ mở miệng là câu nào câu nấy khiến trả lời . Thành Ngọc đau khổ nghĩ: "Vậy... ..."
Lại thấy chiếc thiết phiến trong tay đột nhiên rơi xuống vai nàng. Nàng từng thấy chiếc quạt mở , lúc nó mở một chút. Ngón tay cái của đặt lên quạt, ánh trăng chiếu sơn động mở một lối nhỏ, chiếc quạt tựa như binh khí sắc bén quét một đường ngân quang.
Mà động tác của ôn hòa. Chiếc quạt đó nhẹ nhàng điểm lên vai nàng, thể của chậm chậm đến áp sát nàng, đó miệng cũng áp tai nàng thì thầm: "Đừng nghĩ bậy bạ, hiểu lầm khác." Nhất định là do cách quá gần, vì thế cho nên những lời truyền tai nàng, nàng rõ ràng.
Nàng cảm thấy lẽ vẫn đang cúi đầu một lúc. "Sẽ đau lòng đấy." Hắn .
Bảy chữ đó như dán lỗ tai nàng. Nàng cảm thấy thanh âm đó , nên gì. Trong lúc hoang mang, chiếc quạt gập , bên tai nàng một tiếng "bộp". Chiếc quạt lướt qua vai nàng, về vị trí cũ, chỉ nhàn nhạt nàng. trong ánh mắt hàm chứa chút ý .
Hắn rõ ràng trở về . "Sẽ đau lòng" bảy chữ vẫn vương vít bên tai nàng, khiến cho tai nàng trở nên nóng rực, chầm chậm mà nhiễu loạn xung quanh tai nàng. Thành Ngọc thực sự chút m.ô.n.g lung, hiểu rõ đây rốt cuộc là chuyện gì, cũng lời của Liên Tam là ý gì. Nghe như đang trách nàng tin tưởng, đau lòng, nhưng... Nàng vô ý thức đưa tay lên sờ tai nửa ngày : "Liên Tam ca ca, là đang trêu ghẹo ?"
"Muội xem?"
Nàng hiểu câu " xem" của là ý gì, mơ hồ ngẩng đầu , nhưng chỉ thấy bóng lưng của . Nàng đành nhẹ nhàng oán thán: "Huynh như thế chứ!"
"Ta nên thế nào?" Hắn ở phía hỏi.
Nàng nghiêm túc nghĩ một lúc, nghĩ . Nàng thế nào mới thực sự là Liên Tam. Hắn lãnh đạm, ôn hòa, tỉ mỉ, khó nắm bắt, chuyện bức , khiến tức giận, đối xử với nàng, là .
Nàng thở dài một , hàm hồ : "Muội cũng . Có thể Liên Tam ca ca như thế nào đều là Liên Tam ca ca cả." Nói nhanh chóng chạy theo .
Nàng Liên Tam hài lòng với đáp án , bởi vì còn nữa. Mà khi , nàng đột nhiên thấy trong tay đang nắm lấy đóa hồng liên ngắt trong sơn động, kỳ dị phát hiện rõ ràng là một cành hoa gốc, mà nhụy hoa đột nhiên nhỏ giọt những tia nước. Giống như giữa sắc đêm u tịch, một đóa hoa bi thương rơi lệ. Không vì nguyên nhân gì, nàng cảm thấy chút đau lòng.