Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 59

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:54
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên của hai mươi bốn Văn Võ thị cung Nguyên Cực đều đến từ Thiên Can Địa Chi. Tam điện hạ lấy mười hai chữ "Giáp Ất Bính Đinh Mậu Kỷ Canh Tân Thần Tỵ Ngọ Vị" từ trong hai mươi hai chữ Thiên Can Địa Chi đặt tên cho các Văn Võ thị, chữ Vị xếp cuối cùng, chữ cho hai nhỏ tuổi nhất trong Văn Võ thị - Tương Vị và Vệ Vị.

Tương Vị và Vệ Vị là hai tỷ , một văn một võ, tuổi tuy nhỏ, nhưng thuật ngụy trang cũng đầu trong hai mươi bốn Văn Võ thị, cho nên khi Tam điện hạ đích đến Nam Hoang thu phục Cù Phượng, phá lệ để Thiên Bộ theo bên cạnh, mà là để cho hai tỷ hầu hạ trái . Sau khi giam cầm Cù Phượng, đôi tỷ hoa giả hai cầm thị của Cù Phượng.

Liên Tống mới từ Cửu Trùng Thiên trở tòa Ngô Sơn nhốt Cù Phượng mấy ngày, Thương Lộ tới cửa tìm Cù Phượng uống rượu đối cầm.

Trong vườn đá, Thương Lộ uống đến hai phần say, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Hắn tướng mạo thư sinh nho nhã, uống rượu , mặt ửng đỏ, say khướt nở nụ : "Hai mươi ngày Thanh Khâu và Thiên tộc sẽ liên hợp tổ chức lễ Đại duyệt ở giao giới biên cảnh Nam Hoang chúng , việc hiền ?"

Vệ Vị hầu rượu bên cạnh, thấy điện hạ nhà miễn cưỡng dựa trong ghế đá thì khẽ nhếch môi mỏng lên: "Việc khắp Bát hoang đều , ?" Mỗi lời cử chỉ, đều cực giống Cù Phượng, thần sắc lười biếng cũng giống với Cù Phượng. Vệ Vị kịp thời rót rượu cho hai , trong lòng tràn ngập khâm phục điện hạ nhà .

Thương Lộ uống thêm nửa chén: "Tôn thượng sẵn sàng trận, cũng sẽ phái ma tướng biên giới. Phàn Lâm là tướng tài, cần theo đốc quân, chuyện trong tay bèn giao cho . Vốn tưởng rằng ít nhất còn Tiêm Điệp chia sẻ bớt công việc, ai ngờ hai vị thần sứ của Cô Dao gần đây hứng thú điều tra việc Tôn thượng phục quy, Tiêm Điệp xử lý hai ." Nói xong gõ trán: "Kết quả, việc canh chừng Quang Thần rơi đầu , thật đau đầu."

Vệ Vị nghĩ thầm, Thương Lộ quả nhiên tin tưởng Cù Phượng, chuyện gì cũng với Cù Phượng. Nàng kiềm chế sự ngạc nhiên, nghiêng đầu về phía điện hạ bên cạnh, thấy điện hạ vẫn ung dung như cũ, dường như chẳng hề kinh ngạc, chỉ lo thưởng thức chén rượu trong tay, thờ ơ trả lời Thương Lộ: "Theo dõi một thôi, mà đau đầu?"

Thương Lộ lắc đầu, dùng chén, mà trực tiếp cầm bình ngọc rót nửa bầu rượu, thể thấy quả thực buồn bực. Uống rượu xong, ngừng một lát, mới bất mãn kể khổ: "Tôn thượng Quang Thần tỉnh vốn là chuyện , mặc dù nàng tỉnh là vì , nhưng cứ theo dõi nàng cho chắc. Từ khi Quang Thần tỉnh , vẫn ẩn ở trong núi Cô Dao, trong thời gian đó phái thần sứ đến đưa quà cho tam hoàng t.ử của Thiên tộc – cũng là thần tự nhiên, đó thì tin tức gì nữa. Mãi cho đến bảy ngày , thám t.ử đến báo, Thủy Thần từng mời Quang Thần đến Thiên Hoa thịnh điển ngắm hoa, đó nàng vẫn ở Cửu Trùng Thiên, cũng gặp Đông Hoa đế quân. Năm , thám t.ử tới báo, nàng rời khỏi Cửu Trùng Thiên, núi Phong Tự Ngọc Môn tìm bảo vật.

Vệ Vị thấy cơ hội, vội vàng đưa một ly rượu qua, để Thương Lộ giải khát.

Cầm thị luôn luôn chu đáo như mặt Cù Phượng, Thương Lộ cảm thấy gì khác thường, nhận lấy rượu uống, giải thích chuyện tìm bảo vật : "Nghe khi Nữ Oa ngủ say, từng phó thác một bảo vật cho Cô Dao, khi Quang Thần còn sống, thì bảo vật giữ . khi Quang Thần hiến tế, bốn Thần sứ cũng ngủ say theo, bảo vật biến mất ở . Hôm nay Quang Thần thức tỉnh, bảo vật thấy nữa, bèn nhân lúc Thiên Hoa thịnh điển đến Cửu Trùng Thiên tìm thử, thì manh mối rằng bảo vật thể ở ngay trong núi Phong Tự Ngọc Môn của Nữ Oa, vì nàng quyết định tự tìm về.

Lúc Thương Lộ nhắc nhắc việc , Liên Tống vẫn dựa ghế đá, tư thế mặc dù lười biếng, nhưng vẫn nghiêng tai lắng . Nghe đến đó, nhíu mày, đặt tay lên ghế đá miễn cưỡng tiếp: "Tôn thượng dường như kiêng kỵ Quang Thần nhỉ, hẳn là Quang Thần gì tôn thượng cũng đều hy vọng nàng . Nếu như chỉ theo dõi mà gì khác thì đúng là một việc khó khăn." Hắn bưng chén rượu, lắc lư rượu trong chén: "Chẳng lẽ, tôn thượng cần chuyện gì khác?"

Thương Lộ sửng sốt, than: "Hiền mặt tôn thượng, nhưng cũng thể thăm dò tâm ý tôn thượng một hai. Ta vẫn tiến cử ngươi đến Ma cung việc, ngươi , ôi!"

Liên Tống uống cạn nửa chén rượu, ngón tay khẽ vuốt mép chén ngọc, cũng : "Đi Ma cung việc nào tự tại như bây giờ, nếu việc gì thắc mắc phiền lo thì cứ đến phân ưu với , đến việc với Tôn thượng thì tha cho ."

Thương Lộ thở dài: "Haiz, ngươi thật đúng là..." Chẳng qua vẫn là chính sự quan trọng, nghiêm mặt, tiếp tục : "Tôn thượng quả thực chút việc khác. Ngài Quang Thần tìm bảo vật mất trộm, bảo tra rõ xem vật là gì, tiên hạ thủ vì cường* đoạt nó . phái theo năm ngày, thấy bọn họ đến núi Phong Tự Ngọc Môn, cũng ở trong núi dạo qua mấy ngày, mật thám phái xem thì chẳng tìm chút manh mối gì về bảo vật cả; dám theo quá gần, sợ đ.á.n.h rắn động cỏ." Thương Lộ phiền não: "Còn chẳng bảo vật là cái gì, còn hạ thủ vi cường gì nữa, haiz, haiz, ngươi việc khó ?"

*Chú thích: Hạ thủ vi cường nghĩa là tay thì nhiều lợi thế hơn

Vệ Vị thấy chén rượu của điện hạ cạn, vội vàng nghiêng rót đầy, tiếp theo thấy điện hạ giơ chén rượu lên, thưởng thức rượu thờ ơ : "Theo thì tôn thượng chẳng qua chỉ bảo vật Quang Thần tìm mà thôi, hạ thủ hạ thủ thì gì khác , chỉ cần thể lấy vật đó ?" Đuôi mắt nhướng lên, khẽ , nụ vẻ khinh mạn: "Nếu , thì chỉ theo Quang Thần từ xa, tuyệt đối đ.á.n.h rắn động cỏ, đợi đến khi bọn họ tìm vật thì sẽ tập kích đoạt bảo, như thế nhẹ nhàng hơn nhiều ?"

Thương Lộ dừng , suy nghĩ một lát: " lỡ như đến lúc đó thành công..."

Liên Tống vẫn tỏ miễn cưỡng, để thấy vội vàng quá: "Vậy cứ theo lệnh của Tôn thượng mà ? như thế thì khó lắm? Theo sát, thì Quang Thần chắc chắn sẽ phát giác, đến lúc đó đừng tay tập kích bất ngờ đoạt lấy bảo vật của nàng thôi cũng khó... Đối mặt với một Quang Thần phòng , thì tỷ lệ tập kích bất ngờ thành công hẳn là cũng lớn."

Thương Lộ nốc một chén rượu, suy nghĩ một lát: "Hiền đúng, nếu Quang Thần phòng , dùng kế bất ngờ đoạt bảo vật thực phần thắng thấp, chuẩn công tác bất ngờ là . Nếu thì chuyến công việc càng khó thành công."

Liên Tống mỉm : " ."

Hai chạm cốc một .

Tổ Thị ở Tây Hoang xa xôi hắt xì một cái. Thiên Bộ vội vàng đưa áo choàng qua. Tổ Thị lắc đầu: "Không lạnh." Tay vịn lưng ghế suy nghĩ một lát: "Chắc ai nhắc ." Thiên Bộ cất áo choàng . Núi Phong Tự Ngọc Môn nhiệt độ ngày đêm chênh lệch lớn lắm, huống hồ bọn họ lúc ở một sơn động chắn gió, quả thực là lạnh.

Bọn họ lạnh, nhưng Địch Cơ Sương Hòa trói chặt ném một cái ao bằng cách đó vài bước lạnh đến run rẩy, thỉnh thoảng rên khẽ, nhưng cũng là tiếng rên rỉ cầu khẩn, mà giống như chịu thua bọn họ.

Bốn ngày họ tới núi Phong Tự Ngọc Môn.

Núi Phong Tự Ngọc Môn tọa lạc ở cực tây của Tây Hoang, là nơi Địa Mẫu Nữ Oa ngủ say, cũng là nơi mặt trăng mặt trời hạ xuống. Nữ Oa là chúa tể duy nhất của ngọn núi , các tộc khác đều quyền quản lý ngọn núi , cho nên núi Phong Tự Ngọc Môn tuy là thánh sơn của Thần tộc, nhưng cũng thể nó là một khu vực ai quản lý: Nữ Oa ngủ say hơn bốn mươi vạn năm, nơi đây cũng ai quản lý bốn mươi vạn năm.

Chẳng qua, mấy vị thần Hồng hoang như bọn họ, lúc ngủ say đều kế hoạch, lệnh cho thần sứ hoặc tiên thị chăm sóc chỗ ngủ. Cho nên khi Tổ Thị phá trận xông núi, gặp thần sứ đến ngăn cản, lúc trong núi còn thấy cảnh vật hoang tàn thì khỏi giật .

Sương Hòa và Cốt Dung theo nàng cũng kinh hãi lắp bắp. Sương Hòa đầu cằn nhằn: "Ta còn nhớ chỗ của Nữ Oa nương nương một thần sứ tỷ tỷ lợi hại , tên là Oánh... Oánh gì đó? À đúng , bây giờ vua của Yêu tộc họ Oánh, thì vị tỷ tỷ hẳn là tổ tông của đương kim Yêu quân." Nhọc bát quái đến mức đó còn thể xoay đề tài : "Tôn thượng phá đại trận hộ sơn của Nữ Oa nương nương, gây động tĩnh lớn như mà vị Oánh tỷ tỷ cũng xem, nàng cũng ngủ say ?

Cốt Dung lẩm bẩm theo: "Núi giống như thần sứ chăm sóc, các ngươi xem , hoa , cỏ , cây , đều ỉu xìu khô héo cả ." Nói xong còn khịt mũi: "Cảm giác cũng linh khí gì, đến linh vật cũng , chuyện gì xảy thế ... Thiên Bộ cảm thấy thế nào?"

Thiên Bộ tuổi còn trẻ, đó từng đặt chân đến chỗ mà Cổ Thần ngủ say, còn tưởng một thần cảnh bỏ hoang mấy chục năm thì nên như thế . Nàng kiến thức để xuất bản. Ba cùng về phía Tổ Thị.

Tổ Thị yên tĩnh một lát, thi thuật Toàn Tri kết nối với cây cỏ khắp núi , hỏi đám hoa cỏ xem ngọn núi xảy chuyện gì, phát hiện thứ đều tĩnh lặng, bất cứ âm thanh nào. Nàng thử dùng ánh sáng Nguyên Sơn đưa thần thức khắp cả ngọn núi, khi thần thức và linh hồn của cây cối hoa cỏ tiếp xúc, phát hiện cây cối hoa cỏ ở núi Phong Tự Ngọc Môn đều linh hồn."

Điều quá kỳ lạ.

Hoa mộc đời nếu khai linh trí, thì ắt sẽ hồn hoa.

Trong thánh sơn của Nữ Oa chắc chắn từng xảy chuyện gì đó.

Có thể là khi Nữ Oa khi ngủ , từng tiếp nhận pháp tắc của thần tự nhiên với núi Phong Tự Ngọc Môn, Tổ Thị đây như Cô Dao, thần thức rong chơi bên trong tự do thoải mái, thể cảm nhận nhiều thứ. Ví dụ như nàng dễ dàng đỉnh núi bốn mươi chín tầng trận pháp gian, đó trận pháp cổ xưa hảo, từng chạm , lẽ là nơi cất giữ tiên thể của Nữ Oa. Mà nàng cũng thể cảm giác ngọn núi cũng là một tòa núi rỗng sinh linh... trong núi là linh vật, một hoặc hai cái, giấu ở trong trận pháp gian, vị trí cụ thể, năng lượng lớn, hẳn là thần sứ, lẽ là tiên bộc hoặc là giữ núi...

Muốn tìm trong ngọn Thánh sơn mênh m.ô.n.g , đó còn cố ý trốn tránh bọn họ nữa thì chuyện dễ dàng, nhưng cũng cách ép xuất hiện.

Cách của Tổ Thị là phá giải trận pháp gian hộ trì tiên thể Nữ Oa.

Bốn mươi chín trận pháp đỉnh núi tất nhiên là cao , nhưng khắp tứ hải bát hoang, hiếm thể qua mặt Tổ Thị trong việc tạo trận pháp gian. Bốn mươi chín trận pháp tinh xảo phức tạp, phá giải hề đơn giản, nhưng đối với nàng thì gì khó khăn.

Từ ba ngày nàng bắt đầu phá trận, ba ngày trôi qua, đến hôm nay thuận lợi phá giải tới tầng thứ chín.

Sau đó thủ trận cuối cùng cùng yên, xuất hiện ở mặt bọn họ.

Đó là Địch Cơ.

Người thủ trận của núi Phong Tự Ngọc Môn là Địch Cơ, đây là chuyện ai nghĩ tới. Lúc thấy Địch Cơ, đến Tổ Thị cũng sửng sốt, chẳng qua biểu cảm của nàng vẫn bình tĩnh, thấy Địch Cơ dường như đề phòng họ nên ý định lập tức thẩm vấn nàng, chỉ với Thiên Bộ, nàng phá trận ba ngày mệt mỏi, giao Địch Cơ cho ba bọn họ trông coi , nàng ngủ một lát khôi phục tinh thần. Nói xong bèn chậm rãi tới chỗ sâu nhất của sơn động nghỉ ngơi.

Tổ Thị vội, Thiên Bộ và Cốt Dung cũng vội, nhưng Sương Hòa là một nóng vội. Thánh sơn của Nữ Oa thành cái dạng , thủ trận của của Thánh sơn chạy đến Cửu Trùng Thiên gây rối... Hắn quả thực tò mò, Tổ Thị , nhận lấy Địch Cơ từ chỗ Thiên Bộ, thẩm vấn nàng. ngờ Địch Cơ yếu đuối như biến thành một cứng rắn, quan tâm , Sương Hòa hiểu nhẫn nhịn là gì, nổi đóa lên. vì gương mặt còn hơn hoa, nên cũng thương hương tiếc ngọc gì với một Địch Cơ yếu đuối cả, trong cơn nóng giận trói nàng ném băng trì.

Khi Tổ Thị nghỉ ngơi đủ thì khỏi động, Địch Cơ ngâm trong nước đá cả buổi chiều, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh đến tái mét, môi cũng tím tái, nhưng hề mở miệng xin tha thứ, đúng là kiên cường.

Tổ Thị chiều nay Sương Hòa gì Địch Cơ thì nhíu mày, khi xuống, lệnh Sương Hòa vớt Địch Cơ lên, kêu Thiên Bộ nhóm lửa.

Sau khi Địch Cơ tỉnh , ánh mắt ba phần phẫn nộ, bảy phần cảnh giác họ. Sương Hòa mất hứng cằn nhằn: "Ta cố ý tra tấn nàng, ban đầu cũng đàng hoàng lắm chứ bộ, là do nàng cứng đầu lờ nên mới ngâm nàng ao cho tỉnh thôi?!"

Tổ Thị giờ trách mắng , như , chỉ nhẹ nhàng : " vẫn nên đối xử nhẹ nhàng với cô nương một chút."

Địch Cơ đột nhiên , giọng khàn, còn mang theo sự châm chọc: "Không cần ngươi giả vờ bụng."

Cốt Dung lập tức : "Đừng mà vô lễ!"

Tổ Thị nhận lấy nước Thiên Bộ đưa tới: "Không ." Nàng ung dung uống nửa chén cho tỉnh táo, đó buông chén xuống, cụp mắt về phía tiểu yêu áo xanh cởi dây trói, đang bên cạnh đống lửa: "Ngươi chắc cũng từng tò mò là ai nhỉ, là Quang Thần." Nàng nhẹ nhàng .

Vẻ mặt Địch Cơ còn lạnh lùng chế giễu chợt khựng , ngẩng đầu, đôi môi lạnh đến tím bầm hé khép vài , tựa như thấy khó tin: "Quang Thần... Tổ Thị..."

Tổ Thị gật đầu, ngón tay gõ nhẹ tay vịn ghế đá, gõ chậm cũng nhẹ: "Thánh sơn của Địa Mẫu, cho dù đóng núi hơn bốn mươi vạn năm thì cũng coi như là thần cảnh linh khí cực thịnh gì sánh , bây giờ trở nên điêu tàn như thế hẳn là từng gặp kiếp nạn, nhưng Thần tộc nơi xảy chuyện gì... Là bởi vì Nữ Oa nương nương ngủ say quá sớm, giao phó với các Thần thị còn tồn tại, mà các tiên thị các ngươi cảm thấy thần tiên Bát Hoang ai đáng tin cậy, cho nên Thánh Sơn xảy chuyện lớn cũng cũng thấy các ngươi cầu xin Thần tộc giúp đỡ... Là như ?"

Địch Cơ gật đầu cũng lắc đầu, chỉ yên lặng Tổ Thị.

Nàng phản ứng gì, nữ thần mặc váy vàng cũng để ý, chỉ ôn hòa tiếp tục : "Địa Mẫu Nữ Oa là vị thần tự nhiên đầu tiên thế gian, lúc nàng ngủ say vì vá trời, còn đời. khi đời, phần lễ đầu tiên nhận là đến từ Nữ Oa nương nương, nàng xin Mẫu Thần mang cho một Cửu Liên Hoàn, để nghênh đón ngày đời." Nàng chống má, giọng bình thản: "Sau khi Nữ Oa nương nương ngủ say, thời Cựu Thần Kỷ, bảo vệ ngọn núi vẫn là tiền thần sứ Oánh Nam Tinh của nàng. Nam Tinh cũng là yêu hoa, từng tới hỏi cách chăm hoa, vì thế nên chính là vị thần cận nhất với Phong Tự Ngọc Môn. Ngươi thể tin tưởng ." Ánh mắt của nàng dừng Địch Cơ, là ánh mắt dịu dàng: "Cho nên Địch Cơ, ngươi thể cho , là ai biến Phong Tự Ngọc Môn thành như ? Nơi từng xảy chuyện gì?"

Thiên Bộ bên cạnh giật sự nhạy bén của Tổ Thị, đúng , nàng sớm nên nghĩ đến, Thánh Sơn điêu tàn đến mức , Thần tộc , mà Địch Cơ gì, khả năng lớn nhất, hẳn là vị nữ tiên thủ trận tin tưởng Thần tộc. Tổ Thị bắt đầu từ điểm với Địch Cơ, quả thực cao minh, Thiên Bộ khỏi bội phục nàng.

Quả nhiên, Địch Cơ vẻ buông lỏng, ánh mắt đen nhánh lóe lên, môi cũng khẽ nhúc nhích, hẳn là ý . Tổ Thị Địch Cơ, ánh mắt sáng và ấm áp, thục giục mà chỉ kiên nhẫn yên tĩnh chờ nàng .

Trong động cực kỳ yên tĩnh, thật lâu , khi trải qua một hồi đấu tranh nội tâm, Địch Cơ Tổ Thị : "Ngài... Ngài , Thủy Thần cũng gần gũi ngài, ngài tất nhiên nên là Quang Thần." Nàng c.ắ.n cắn môi: " ngài xông nơi , d.a.o động tiên trận hộ thể của nương nương ép , là vì quan tâm Phong Tự Ngọc Môn chứ?

Tổ Thị nàng một chốc: "Ngươi thông minh, vốn là việc cầu xin Phong Tự Ngọc Môn mới cố ý tới đây. thấy Thánh Sơn như thế, cũng thể bỏ mặc. Năm đó Nam Tinh nhắc với , khi Nữ Oa nương nương ngủ say, từng đưa linh châu Nguyên Thần cho nàng tu hành. Lần tới là mượn linh châu dùng. Chẳng qua." Nàng khẽ thở dài: "Phong Tự Ngọc Môn hoang tàn đến thế , chắc chắn Nam Tinh xảy chuyện . Cho nên đoán, linh châu hệ Thổ còn ở trong núi ? Kiếp nạn của núi , cũng liên quan đến linh châu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-59.html.]

Địch Cơ ngẩn , sắc mặt đổi vài . Đối mặt với nữ thần đột nhiên xuất hiện mặt, chỉ hai ba câu rõ ràng khốn cảnh của Thánh Sơn, cuối cùng, Địch Cơ lựa chọn thần phục, cúi đầu : "Tiểu yêu sinh muộn, nhân duyên giữa Tôn Thần và Phong Tự Ngọc Môn, nhưng tôn thần từng hiến tế cho Bát Hoang, đại đạo công bằng, tiểu yêu tin Tôn thần tư tâm. Tôn thần đoán sai, linh châu hệ Thổ mất, mà tiểu tiên lừa gạt Tôn thần và Thủy thần, trộn Cửu Trọng Thiên, cũng là vì linh châu hệ Thổ mất."

Thiên Bộ ngờ Địch Cơ tính kế Ngu Anh xuất phát từ tư oán nam nữ gì, một tiên quân phàm nhân Ngu Anh nho nhỏ quan hệ với Thánh Sơn của Nữ Oa Thánh Sơn, quả thực là kinh hãi rớt cằm.

"Chuyện dài dòng." Địch Cơ nhắm mắt , chậm rãi .

Lời quả thực dài, từ hai mươi bốn vạn năm .

Hai mươi bốn vạn năm , đêm Tân Thần Kỷ, khi Thiếu Quán và Tổ Thị dẫn Nhân tộc di cư đến phàm thế, Mặc Uyên Thượng Thần chia khối đại lục Bắc Hoang phân , đặt tên là Bắc Lục, để cho nhóm hỗn huyết nửa theo hai vị thần Thiếu, Tổ đến phàm thế cư trú.

Những nhân tộc huyết mạch hỗn tạp cũng là phàm nhân, khi Tạ Minh dùng hóa Minh Ty, thì cũng trói buộc bởi pháp tắc Minh Ty, mặc dù sống thọ hơn phàm nhân một chút nhưng sinh lão bệnh t.ử và luân hồi.

Phàm nhân Bắc Lục tồn tại cùng một thế giới với Thần Ma Quỷ, về trời đất huyền hoàng vũ trụ hồng hoang hơn phàm nhân ở phàm thế, bởi họ càng khát vọng tuổi thọ sánh với Thần Ma, tránh khỏi việc luân hồi hồi kết. Cho nên ở Bắc Lục, tu tiên vô kể, khắp nơi đều tông môn tu tiên.

"Trường Hữu môn là một đại tông môn lớn trong giới Tu Tiên." Nói tới đây, cảm xúc của Địch Cơ rõ ràng lắm, tiếng bắt đầu : "Ba vạn năm ngàn ba trăm năm , một gã tu sĩ trẻ tuổi trong Trường Hữu môn thiên lôi đ.á.n.h trọng thương vì độ kiếp thành, lưu lạc đến ngọn Linh Sơn sát vách chúng , Thần Sứ đại nhân đến Linh Sơn cứu . Tu sĩ và Thần Sứ đại nhân kết duyên, ba năm gắn bó với , mật bầu bạn, chiếm sự tin tưởng của Thần Sứ đại nhân, phương pháp tiến Phong Tự Ngọc Sơn."

Trước đó vài ngày Cốt Dung ở mãi trời chán quá, bèn lật thoải bản xem, câu chuyện mở đầu cũng y như thế, hiểu tình tiết tiếp theo, khỏi nhíu mày chen : "Chẳng lẽ, tu sĩ phản bội Oánh Nam Tinh?"

Không ngờ nàng đoán đúng. Lửa trại chiếu trong mắt Địch Cơ, chiếu hận ý sáng quắc trong mắt thiếu nữ: "Vâng. Có lẽ trong lúc tiếp xúc với Thần sứ đại nhân, linh châu hệ Thổ là chi bảo giúp tu hành, bèn nổi lên tham tâm. Hắn còn là mật nhất của Thần sứ đại nhân, nên tất cả nhược điểm của ngài. Ba năm , nhân lúc Thần sứ đại nhân gặp sự cố lúc tu hành, cực kỳ suy yếu, trưởng lão Trường Hữu môn dẫn theo mấy trăm t.ử môn hạ lẻn trong núi, tàn sát Thánh sơn, cướp linh châu

Cốt Dung thế thì thổn thức. Thiên Bộ thì xem nhiều thoại bản, cảm thấy tính tiết phát triển như thế là bình thường, nàng cảm thấy thể hiểu : "Chỉ là một phàm nhân, bản lĩnh san bằng Nữ Oa Thánh Sơn ?"

là một vị thần Hồng hoang, Tổ Thị hiểu nhiều về Địa Mẫu cũng cảm thấy giật , nàng đang thưởng thức một cái gương đồng Loan Điểu Văn to bằng bàn tay, chậm rãi giải thích: "Địa Mẫu từ ái, cận với tộc nhân yếu ớt, cho nên thời đại Hồng Hoang, hầu hạ bên cạnh Nữ Oa nương nương đều là Yêu tộc và Nhân tộc. Sau khi Nữ Oa nương nương ngủ say, lệnh cho các tiên thị phàm nhân trở về tộc của họ, trong Thánh Sơn chỉ còn Yêu tộc hầu hạ. Yêu tộc nhỏ yếu, Nam Tinh thần sứ lợi hại duy nhất thể tiếp nhận, nếu nhân lúc Nam Tinh suy yếu, mấy trăm kẻ tu tiên liên hợp tấn công núi, thì việc san bằng cả tòa Thánh sơn cũng thể." Yên lặng một lát, nàng khẽ thở dài: "Nàng để Nam Tinh thủ trận bảo vệ bọn họ, chỉ là... thể nàng cũng ngờ tới Nam Tinh dễ tin tưởng khác như thế... Chẳng qua Nam Tinh sẽ trơ mắt Thánh Sơn hủy." Nàng nhíu mày, về phía Địch Cơ: "Cho nên trong tình trạng lúc đó, Nam Tinh gì?"

Môi mỏng Địch Cơ khẽ run, đuôi mắt chảy một hàng nước mắt trong veo, nàng giơ tay áo lau nước mắt, nhưng nước mắt như là lau mãi hết: "Lúc đó trong núi chỉ mấy chục yêu thị, đều c.h.é.m g.i.ế.c, chỉ nương mang theo và ca ca sống sót. Nương là thị tỳ của Thần Sứ đại nhân, lúc của Trường Hữu môn xông , nương mang theo và ca ca hầu hạ mặt Thần Sứ đại nhân. Thần Sứ đại nhân giấu chúng ở trong linh động bế quan, khiến chúng may mắn tránh một kiếp. Thần Sứ đại nhân lấy một địch trăm, địch của Trường Hữu môn, bọn họ cướp lấy linh châu. Sau khi đoạt linh châu, thì vẫn chịu dừng , còn c.h.é.m g.i.ế.c thần sứ, thu hết linh hoa diệu mộc trong núi về của . Lúc đó hoa mộc khai trí trong núi hơn cả ngàn, thu lấy chúng để luyện chế thành đan dược, ích với việc tu hành của phàm nhân. Tuy rằng Thần sứ suy yếu, nhưng cách nào trơ mắt đám ác nhân rút xương hút tủy hủy Thánh sơn, vì ... vì thế tế thần hồn, đồng quy vu tận với đám Trường Hữu môn."

Cốt Dung khẽ "A" một tiếng.

Địch Cơ đau lòng khôn tả, c.ắ.n răng : "Chỉ đáng tiếc, vẫn mấy bỏ chạy . Thần sứ đại nhân rõ nhân tính vốn tham lam, hiểu rõ nếu sự bảo vệ của nàng, thì Trường Hữu môn chạy trốn vẫn thể trở về cướp bóc Thánh sơn, bởi khi hồn phách tan hết, dùng chút sức lực cuối cùng, mượn tất cả linh lực của hoa cỏ khai trí, tích tiểu thành đại, sửa chữa pháp trận hộ sơn, để ngăn cản kẻ ác núi nữa. Đám hoa mộc mất linh lực, hồn phách đều ngủ say, để phòng ngừa bất trắc, Thần sứ đại nhân đưa tất cả linh hồn ngủ say của chúng trận pháp hộ tiên thể của Nữ Oa nương nương, để đảm bảo nếu trong núi kiếp nạn thì cũng sẽ khiến họ thương. Yêu thị núi chỉ còn ba mẫu t.ử chúng sống sót, vì thế lúc lâm chung, Thần sứ đại nhân giao Thánh Sơn cho chúng .

Quả thực là một hồi kiếp nạn đầy m.á.u tanh. Chân tướng kiếp nạn thì là thế, Thiên Bộ và Cốt Dung than thở thôi, Sương Hòa cũng than thở theo vài tiếng, nhưng đồng thời cũng tò mò, nhíu mày hiểu: " những thứ ... liên quan gì đến Ngu Anh?"

Đầu óc Cốt Dung tệ, suy đoán: "Có thể Ngu Anh chính là của Trường Hữu Môn?"

Địch Cơ lau nước mắt nữa, bật một chữ: "Vâng" Đôi mắt ửng đỏ, là bởi vì rơi lệ là phẫn nộ: "Trường Hữu môn đoạt linh châu, san bằng thánh sơn, mẫu yếu đuối, mà lúc đó và ca ca tuổi đều còn nhỏ, thể đoạt linh châu . ba vạn năm qua, chúng vẫn chú ý động tĩnh của Trường Hữu môn." Hơi dừng một chút, : "Sau khi Trường Hữu môn phá núi đoạt bảo, trong môn hai gã tu sĩ lượt thành tiên. Một vị là Thần Quân Thương Phách, thiên tài trong truyền thuyết ba đời đắc đạo phi thăng của Bắc Lục. Còn một vị, chính là con trai của Thần Quân Thương Phách - tiên quân Ngu Anh." Nói tới đây, nàng châm chọc : "Vị càng ghê gớm hơn, một đời thành tiên. Tuy rằng ai cũng vì Ngu Anh là con của Thần Quân Thương Phách, nên từ khi t.h.a.i nghén mang tiên căn, cho nên bước lên con đường tu tiên đạt chính quả. tư chất của Ngu Anh thế nào, các ngươi hẳn là cũng thấy , gì mà mang theo tiên căn tu tiên cho nên dễ chính quả, tin. Nàng oán hận : "Theo thấy, thì rõ ràng là dùng linh châu hệ Thổ tu hành, mới thể một ngày ngàn dặm, một đời thể thành tiên, linh châu hệ Thổ chắc là trong tay !"

Tổ Thị ngẫm nghĩ: "Cho nên ngươi lập bẫy với Ngu Anh, là bởi vì..."

Địch Cơ một tiếng, tiếng lạnh như băng, đáy mắt đầy phẫn hận: "Ta lập bẫy Ngu Anh, là giáng chức, trở Bắc Lục. Cửu Trùng Thiên quy củ sâm nghiêm, việc bất tiện, dễ đối phó với , nhưng một khi giáng chức về Bắc Lục, chắc chắn sẽ khiến giao linh châu . Đây là kế hoạch ban đầu của , chỉ là ngờ..." Chỉ là ngờ kế hoạch Tổ Thị Thần phá hư. Địch Cơ tự lời với Tôn thần là bất kính, kịp thời dừng , nhưng trong lời khó tránh khỏi toát một chút cam lòng và oán giận thể che giấu.

Hóa là như thế. Tổ Thị nhớ tới đây khi với Liên Tống về việc , Liên Tống cũng cho nàng , mục đích của Địch Cơ hẳn là khiến Ngu Anh giáng chức. Nàng dựng gương đồng trong tay lên, gương : "Lại ngươi đoán đúng , tiểu tam lang."

Thiên Bộ vẫn hầu hạ bên cạnh Tổ Thị, sớm phát hiện bóng dáng của điện hạ nhà xuất hiện trong gương đồng Loan Điểu. Nàng quen thuộc với gương đồng . Lúc khi điện hạ lấy Tinh Phù Kim Thạch, luyện loại pháp khí thể truyền âm thành hình ảnh ngoài ngàn dặm, nàng còn giúp trông bên cạnh lò luyện khí mấy ngày. Thiên Bộ cảm thấy dùng pháp khí trong trường hợp cực kỳ tuyệt vời, đỡ cho ngày nàng còn thư dài để bẩm báo với cho điện hạ, ngẫm hôm nay Địch Cơ bao nhiêu lời , đến lúc đó nàng bao nhiêu chữ chứ!

Tổ Thị gương , Liên Tống trả lời, Địch Cơ cũng tỉnh táo: "Ai?" Nàng cảnh giác hỏi.

"Thủy Thần." Tổ Thị trả lời nàng: "Hắn cũng quan tâm Nữ Oa."

Khi Tổ Thị xong, Địch Cơ thấy giọng lạnh của nam t.ử từ trong gương đồng truyền : "Linh châu chỉ e cũng tiên quân Ngu Anh." Quả thật là giọng của Thủy Thần mà nàng từng .

Địch Cơ còn nghi ngờ gì nữa, nhưng nàng cũng đồng ý với lời của Thủy Thần, lập tức phản bác: "Sao ở chỗ ? Có thể ngài , ngoại tổ của Ngu Anh chính là trưởng lão Trường Hữu Môn năm đó dẫn đến san bằng núi, linh châu cuối cùng rơi trong tay , là điều hiển nhiên!"

tin tức cực kỳ sức thuyết phục cũng khiến cho nam t.ử lười biếng ghế đá trong gương lay động. Người phàm tu tiên lên trời, Nam Thiên Môn, đều cần đến ao Tịnh Bảo một chuyến." Nam t.ử thản nhiên: "Trước khi đến ao Tịnh Bảo , thì tất cả bảo vật pháp khí mà tu tiên mang theo, đều tiên giả quản lý ao Nghi Bảo Thần Quân đăng ký. Ao Tịnh Bảo phân biệt rõ pháp bảo là đồ giả, Nghi Bảo Thần Quân cũng là vì thần thiết diện vô tư, liêm chính.

Hắn thêm gì nữa, trong động tĩnh lặng, phản ứng đầu tiên là Tổ Thị, lông mày nàng khẽ run lên, hỏi: "Cho nên... ngươi tra danh sách của Nghi Bảo Thần Quân, phát hiện sách ghi chép về linh châu hệ Thổ?"

Nam t.ử khẽ gật đầu. Tổ Thị chống cằm, cảm thấy kinh ngạc: " đây ngươi Ngu Anh quan hệ với linh châu hệ Thổ, nghĩ đến chuyện lật danh sách pháp bảo ?"

Nam t.ử và nàng qua gương, ôn hòa trả lời nàng: "Mấy ngày khi rời mười hai ngày, thuận đường tra xét. Để tránh bỏ sót gì đó, liên quan đến Ngu Anh." Thực lúc đó tra danh sách pháp bảo , là để bài trừ khả năng linh châu hệ Phong giấu trời ai , nhưng Địch Cơ ở đây, chuyện tiện rõ, bèn trả lời mơ hồ. Tổ Thị hiểu, "Như ", mỉm , khen : "Tiểu tam lang quả nhiên việc chu cẩn thận nhất."

Hai thông minh tâm linh tương thông, thể ngầm hiểu ý . Sương Hòa đầu óc lắm đến đó, rối não, trừng to mắt lặng lẽ hỏi Cốt Dung: "Sao đến danh sách pháp bảo, danh sách pháp bảo quan hệ với Ngu Anh?"

Cốt Dung thông minh hơn Sương Hòa nhiều. Ngay từ đầu mặc dù kịp phản ứng, lúc thì hiểu hết, liếc Sương Hòa : "Ngốc. Cửu Trùng Thiên quy củ như , Ngu Anh thành tiên lên trời, tất nhiên cũng cần ao Tịnh Bảo. Nếu linh châu hệ Thổ ở , thì vì đưa danh sách pháp bảo? Theo lời Tam hoàng tử, Thần Quân ghi chép là một phẩm hạnh đoan chính, thể nào giả mạo danh sách. theo cách của Địch Cơ, Ngu Anh thể thành tiên trong một đời, tuyệt đối thể nhờ bảo vật tương trợ. Như thể là Ngu Anh quả thực dựa linh châu hệ Thổ mà tu hành thành tiên, nhưng lúc thăng tiên, linh châu ở chỗ khác." Cốt Dung một giải thích xong, nhún vai: "Chuyện là như ."

chuyện như , Địch Cơ cũng nghĩ như , nhưng nếu linh châu Ngu Anh, thì sẽ ở ? Vẫn còn ở Trường Hữu môn ?"

Địch Cơ thất hồn lạc phách, thể tiếp nhận : " từng âm thầm đến Trường Hữu môn tìm , trong Trường Hữu môn cũng tung tích của linh châu. Vả nếu linh châu ở Trường Hữu môn, thì vì Thương Phách và Ngu Anh, hơn ba vạn năm qua phàm nhân nào thành tiên trong Trường Hữu môn? Phải rằng công dụng lớn nhất của linh châu hệ Thổ đối với phàm nhân là giúp bọn họ tu hành!"

Nàng cũng lý.

nếu linh châu Ngu Anh, ở trong Trường Hữu Môn, thì ở ?

Tổ Thị đột nhiên hỏi: "Yêu Nam Tinh còn ?"

Địch Cơ sửng sốt: "Tôn thượng hỏi như thế là ý gì? Thần sứ đại nhân hồn phi phách tán..."

Tổ Thị ừ một tiếng: "Hồn phi phách tán, nhưng yêu vẫn còn chứ?" Lại : "Tuổi thọ của Yêu tộc vốn cũng dài, bảy tám vạn tuổi tính là cao , Nam Tinh thể sống mấy chục vạn năm." Nàng Địch Cơ: "Ngươi nguyên nhân vì ?"

Địch Cơ sững sờ lắc đầu.

Lại là Liên Tống trả lời: "Ta đoán, là Nữ Oa nương nương từng phân một nửa hồn phách của Oánh Nam Tinh dời đến linh châu hệ Thổ, khiến nàng thoát một kiếp nạn c.h.ế.t chóc của Yêu tộc?"

Tổ Thị mím môi : "Không hổ là tiểu tam lang kiến thức rộng rãi của chúng ." Nàng tiếp tục : "Cho nên, nếu hồn phách Nam Tinh tiêu tán... Thì điều cũng chính xác, Nữ Oa nương nương từng lấy một hồn một phách của nàng, dời đến linh châu hệ Thổ, ít nhất một hồn một phách bây giờ còn bảo tồn hảo."

Nàng dừng một chút: "Chỉ cần yêu của Nam Tinh vẫn còn, pháp khí kết phách trợ lực, thể dùng linh lực của Địa Mẫu và khí tức của Nam Tinh lưu trong núi, tái tạo một hồn một phách bỏ yêu của nàng, khôi phục thần thức của nàng. Chỉ cần thần thức của Nam Tinh khôi phục, thì mặc dù còn linh trí, nàng cũng thể cảm ứng tung tích của linh châu hệ Thổ chứa một hồn một phách của nàng. Đây là phương pháp tìm kiếm linh châu hệ Thổ nhất bây giờ mà nàng thể nghĩ đến, mà suy tính như thế, chỉ là vì lợi dụng Nam Tinh tìm linh châu hệ Thổ." Đợi lấy Linh châu hệ Thổ, dung hợp hai hồn với , Nam Tinh sẽ thể mở linh trí, đợi đến khi Nữ Oa nương nương tỉnh , hẳn là sẽ cách khôi phục Thần sứ Nam Tinh của nàng .

Hồi lâu, Địch Cơ mới phục hồi tinh thần , dám tin mở to hai mắt, hốc mắt đỏ bừng, run rẩy : "Thật ? Ngài thật sự thể phục sinh Nam Tinh đại nhân, còn thể... còn thể khiến nàng khôi phục như lúc ban đầu ư?"

Tổ Thị nghiêm cẩn sửa lời nàng: "Nữ Oa nương nương thể khiến cho nàng khôi phục như lúc ban đầu, thể, nhiều nhất chỉ thể khôi phục giúp nàng ba phần thôi."

điều đủ Địch Cơ vui mừng , trong giọng khàn khàn của nàng mang theo tiếng nức nở, bởi vì kích động, mà càng khàn hơn. Nàng quỳ xuống đất chắp tay : "Hồi bẩm Tôn thần, Yêu của Nam Tinh đại nhân, cất giữ trong tiên trận hộ thể của Nữ Oa nương nương."

Đại sự thẩm tra xong, mấy ngày nay đều sống ở trong sơn động, nếu từ nay về cùng một chiếc thuyền với Địch Cơ, tất nhiên là cần ở trong sơn động nửa, bèn theo Địch Cơ đến tinh xá của nàng trong núi.

Tinh xá của Địch Cơ xây ở đỉnh núi, xuyên qua một nham động dài, thì thấy cửa động, động biển trúc kéo dài, sâu trong biển trúc, một tòa tiểu lâu tinh xảo dựng lên, trong tiểu lâu tỏa ánh sáng, cửa cũng khép hờ.

Địch Cơ khẽ : "Hẳn là ca ca trở về." Lại giải thích: "Thánh sơn cần linh khí nuôi dưỡng, nhưng Tôn Thần cũng thấy đó, linh khí trong núi bây giờ thưa thớt, cho nên ca ca hàng năm đều xuống núi một chuyến, đến nơi khác hái linh khí trở về nuôi dưỡng núi."

Mềm lòng như Thiên Bộ và Cốt Dung, thổn thức một hồi.

Địch Cơ đẩy cửa, trong bóng đêm yên tĩnh cửa trúc phát một tiếng xào xạc, bên trong giọng của nam t.ử truyền : "Xuân Dương?"

Địch Cơ đáp : "Là ." Cúi đầu giải thích với mấy phía : "Xuân Dương mới là tên của ."

Trong lúc chuyện thì cửa đẩy , một nam t.ử mặc đạo bào xám bạc cầm đèn vòng qua một tấm bình phong bằng trúc, xuất hiện mặt bọn họ.

Trong ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu, nam t.ử với vóc cao lớn, khuôn mặt xuất chúng, lúc rõ bọn họ, sửng sốt hồi lầu, kế đó đôi mắt đen tựa như chấn động, chằm chằm Tổ Thị: "Ngọc... sư thúc... là... A Ngọc!"

Tổ Thị cũng sửng sốt một hồi. Ánh mắt của nàng dừng giây lát mặt nam tử, đó nàng cố tìm một và một cái tên trong trí nhớ. Đó là một nàng từng gặp khi luân hồi ở phàm thế, cũng từng dây dưa sâu với nàng. Tên là... Tịch T.ử Tự."

Nàng bình tĩnh về phía nam tử: "Đã lâu gặp."

 

Loading...