Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 58
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:53
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỉ Thiện Thiên ở tầng trời thứ ba mươi ba là xem là nơi phong cảnh nhất, mà ngay cả những tiên nhân của Cửu Trùng Thiên cũng đều công nhận. Mỗi khi đến ngày nghỉ, đám tiểu tiên thường thích dạo ở đây.
Tổ Thị nghĩ khác. Nàng cho rằng, tầng trời thứ bảy phong cảnh hơn nhiều so với tầng ba mươi ba. Và nàng đoán rằng lý do chính lẽ là vì tầng trời linh khí dày đặc quá, khiến cho cảm thấy khó chịu. Do đó, ít dám dạo chơi ở đây hơn tầng trời ba mươi ba.
Tầng thứ bảy nổi tiếng với những cảnh lộng lẫy, như Diệu Hoa Kính, Thiên Trùng Cầm Uyển, Linh Vũ Hội, Thừa Thiên Thai... Trong những điểm , Tổ Thị đặc biệt ưa thích Thiên Trùng Cầm Uyển.
Thiên Trùng Cầm Uyển*, dù mang tên là "Cầm Uyển", nhưng thực sự là một nơi sưu tầm đàn. Nó thực là một dãy ao Linh Tuyền xếp chồng lên , tạo nên một bức tranh tuyệt . Dưới những hạt mưa rơi từng ao riêng biệt, phát những âm thanh khác , tạo nên một bản nhạc tự nhiên ngừng, gọi là "Cầm Uyển".
*Chú thích: Cầm là đàn, uyển là vườn ạ.
Ở giữa cảnh , một tiểu đình thủy tinh tinh xảo. Nơi đó, thể sách, hoặc ngủ say trong tiếng mưa rơi. Tổ Thị thường ghé qua đây khi thời gian rảnh.
Đăng Đăng tu vi cao, thể tới gần Cầm Uyển, chỉ thể từ xakiễng chân Tổ Thị thần trong đình mưa.
Thực đây do Thiên Bộ theo hầu Tổ Thị. khi trải qua chuyện Địch Cơ, Thiên Bộ thần hồn nát thần tính, mấy ngày nay điều tra cung Nguyên Cực, thể phân , và Đăng Đăng phái đến thế.
Mắt Đăng Đăng cũng , một hồi, mơ hồ thấy Thượng Thần đang cong chân nghiêng trong đình, uống rượu tiếng mưa, dáng vẻ thản nhiên, cân nhắc đến việc ở đây cũng ai khác , nàng bèn yên lòng lấy một quyển sách nhỏ trong tay áo , bìa bốn chữ lớn "Tuyết mãn kim nỗ", trân trọng mở trang thứ nhất.
Chỉ thấy trang bìa trắng như tuyết, nổi bật hai hàng chữ Khải: "Tai họa ập đến, hoàng t.ử gặp nạn, nữ thần tình sâu cởi bỏ lầm mê." Phía cùng của trang bìa còn in một loạt chữ Khải: "Tam hoàng t.ử và Tổ Thị Thần xứng đôi, hy vọng một ngày họ thể ở bên thực sự!" Phía còn vẽ một hình trái tim nho nhỏ bằng chu sa.
Thật sự chỉnh chu.
, đây là một cuốn thoại bản. Người dùng tên giả "cư sĩ Tố Phách", là ủng hộ Tam hoàng tử, đồng thời cũng là ủng hộ "Tam điện hạ và Tổ Thị Thần xứng đôi". Về phần câu chuyện trong quyển sách ... Từ câu bằng chữ Khải trang bìa, thể hiểu rằng nó về tình thù yêu hận giữa Tam điện hạ và Tổ Thị Thần. Tất nhiên, cư sĩ Tố Phách bản cũng giữa Tam điện hạ và Tổ Thị Thần yêu hận tình thù gì, nàng chỉ đơn thuần cảm thấy hai vị xứng đôi, hi vọng, cho nên mới bịa câu chuyện mà thôi. Đăng Đăng thích "Tuyết mãn kim nỗ", bởi vì cuốn thoại bản sát với thực tế nhất trong tất cả những cuốn về Tổ Thị Thần và Tam điện hạ, khuyết điểm duy nhất là còn kết thúc. Tuy nhiên, nó vẫn luôn cập nhật kịp thời. Ví dụ như, hôm qua Tổ Thị Thần mặt cho Tam điện hạ ở điện Lăng Tiêu, sáng nay quyển sách chương mới, chắc hẳn cư sĩ Tố Phách đêm qua thức trắng đêm... Thật sự là một vị tỷ khiến kính nể!
Đăng Đăng mang theo lòng kính nể mở chính văn , định nhân lúc nhàn rỗi một hồi.
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Đăng Đăng xong cuốn sách mỏng. Khi thấy chữ cuối cùng, nàng chợt thấy buồn bã mất mát. lúc , tiếng bước chân vang lên từ phía , nàng vội xoay . Thấy đến là Tam điện hạ, Đăng Đăng vội giấu sách trong tay áo.
Tam điện hạ thấy động tác của nàng, nhưng bởi vì cái tên sách "Tuyết mãn kim nỗ" trông khá giống với mấy truyện kiếm hiệp gì đó, bèn mắt nhắm mắt mở lờ , hỏi Đăng Đăng: "Tổ Thị Thần đang ở trong đình một ?"
Đăng Đăng nhớ tới nội dung trong cuốn sách : Khi Tam điện hạ tiên quân Ngu Anh buộc tội , đến nỗi Thiên quân cũng d.a.o động, thì chỉ một Tổ Thị Thần tin tưởng trong sạch, một lòng bảo vệ , cực kỳ cảm động. Tam điện hạ vội chạy về Cửu Trùng Thiên, tới tẩm điện của Tổ Thị Thần gặp nàng. ngờ đụng nữ thần đang say rượu. Đêm khuya vắng vẻ, mỹ nhân ngà say, tóc mai như sương. Tam điện hạ vốn mang theo tình ý trở về, thấy tư thái động lòng của thích, thể cầm lòng cho đầu, bèn kéo nàng ôm chặt lòng...
Cư sĩ Tố Phách , đến đây thì dừng . Đăng Đăng xem đến đỏ mặt, nữa đắm chìm trong bầu khí kiều diễm thể tự thoát . Lúc thấy điện hạ mặt thì khỏi chột , thầm nghĩ mau để điện hạ nhanh lên.
Đăng Đăng cố gắng giấu cuốn sách trong tay áo, gật đầu như gà mổ thóc: "Vâng, tôn thượng đang ở trong đó một , hẳn là đoán hôm nay điện hạ sẽ trở về, nên cố ý ở đó chờ ngài." Lại lặng lẽ liếc điện hạ mặt một cái: "Điện hạ , đừng để tôn thượng chờ lâu."
Lời như là hợp ý Tam điện hạ, nhíu mày, cất bước . Đăng Đăng thở phào nhẹ nhõm. Tam điện hạ hai bước, đầu dặn nàng một câu: "Ngươi cần ở đây trông coi nữa, thời gian còn sớm, trở về bài tập ."
Đăng Đăng ngẩn ngơ. Những tiểu tiên nga như các nàng, mỗi ngày ngoại trừ việc bên ngoài, còn một vài môn tu hành. Giống như Đăng Đăng, mỗi ngày ngoài môn Phật lý thì còn thêm một khóa thuật pháp nữa. Tam điện hạ để nàng hồi cung lúc là cực kỳ nhân ái với nàng. Đăng Đăng rời , nàng cảm thấy đêm nay thức đêm bài tập cũng .
hết cách , Tam điện hạ quan tâm tiểu tiên tỳ nàng thì nàng cũng dám nhận lấy sự quan tâm Tam điện hạ. Đăng Đăng bèn tạ ơn Tam điện hạ, lưu luyến rời .
Tiểu đình Cẩn Uyển trong ao Linh Tuyền đơn giản, trang trí cũng đơn giản, phía đông tình sắp xếp một đài ngọc dùng để gì, tây đình trải một giường ngọc quý, ngọc quý đặt một cái gối gấm mà một tấm bằng kỷ, cũng bằng thủy tinh như mấy đình bình thường, thế nhưng ở chỗ tay vịn bọc một bộ gấm bông, mềm mại.
Mưa rơi xuống ao phát tiếng êm trai. Tổ Thị tay gối lên tay vịn, nghiêng sấp cánh tay, giống như ngủ , nhưng trong tay rõ ràng còn cầm theo một bầu rượu, ngón cái thỉnh thoảng vỗ về cán bình.
Có bước . Vì tiếng bước chân thật sự quen thuộc, nên Tổ Thị mở mắt. Khoảnh khắc , tiếng mưa nhỏ , làn điệu bi thương xa xăm cũng trở thành phong cách khác, trở nên dịu dàng trong trẻo, Tổ Thị lúc mới mở mắt .
Nàng tò mò về phía Liên Tống đang cách đó vài bước cúi đầu gảy hạt ngọc.
Mặc dù nàng giỏi âm nhạc, nhưng vẫn thưởng thức, rõ ràng cảm thấy khi Liên Tống gảy những hạt ngọc , thì âm Thanh kỳ thú bên ngoài trở nên khác biệt. Là dẫn thương khắc vũ*, hề dấu vết kỹ xảo, thu phóng tự nhiên, nước chảy mây trôi, khiến cảm thấy khoan t.h.a.i phóng khoáng.
*Chú thích: Thương, Vũ là một trong ngũ âm. Dẫn thương khắc vũ chỉ gia tăng thương âm, cắt giảm vũ âm, dẫn thương khắc vũ chỉ trình độ âm nhạc cao thâm, diễn tấu làn điệu cảnh giới cao nhất.
Xem sự huyền diệu đều ở ngọc đài. Lúc nàng cũng nghiên cứu ngọc đài ... mặt ngọc đài hơn một trăm cái rãnh ngắn chừng sáu tấc, trong mỗi cái rãnh đều đặt một viên ngọc... nàng cái đó dùng để gì, thử chơi với nó cũng chẳng thấy gì, bèn cho rằng ngọc đài và hạt ngọc chỉ là một loại trang sức, quan tâm nữa. Bây giờ thấy Liên Tống chơi với nó thì mới Cầm Uyển to lớn đúng là một nhạc khí... nhạc ở bên ngoài là ao Linh Tuyền Trì, khí giấu ở bên trong, là ngọc đài .
Nàng khỏi chống nửa dậy, lẩm bẩm: "Ngọc đài còn chơi như thế, ai với ."
Nam t.ử tóc đen áo trắng khoanh chân đó, một tay cầm quạt, một tay linh hoạt gảy những hạt ngọc : "Thiên Trùng Cầm Uyển Thượng Thần Mặc Uyên tạo hơn hai mươi vạn năm . Nơi đây linh khí quá thịnh, khi còn nhỏ cách nào tới gần, chỉ ở từ Thiên Môn tầng thứ bảy Thượng Thần Mặc Uyên chơi ngọc đài mua vui. Sau thể đến đây thì Thượng Thần Mặc Uyên còn, cũng để cách sử dụng ngọc đài thế nào. Cho nên Cửu Trùng Thiên thực cũng chẳng ai sử dụng vật thế nào, cho rằng chỉ thể tự tấu nhạc như nàng, cho nên bọn họ cũng cách nào với nàng chỗ ảo diệu của ngọc đài "
Nàng nghiêng đầu hỏi : "Vậy tại ngươi chơi với nó?"
"Bởi vì một thời gian thích tới nơi , nhiều thời gian thể thử nó, nên tùy tiện thử ."
Hai im lặng một lúc. Liên Tống đưa hạt ngọc về vị trí cố định, để Linh Tuyền chảy xuôi âm nhạc tự nhiên, đó về phía Tổ Thị, : "Chuyện hai ngày nay , vất vả cho nàng ."
Tổ Thị bằng kỷ, khẽ nhắm mắt lắc đầu: "Là dẫn Địch Cơ cung Nguyên Cực, xảy chuyện , thì để giải quyết là nhất, gì mà vất vả. Chỉ là ngờ Địch Cơ thực sự hại ngươi, mà là tiểu tiên Ngu Anh ." Nàng nhíu mày: " nàng đối phó Ngu Anh thì cứ đối phó Ngu Anh , vì kéo ngươi xuống nước? Ngươi và nàng đây cũng khúc mắc gì ?"
Liên Tống im lặng một lát, nàng thật sâu: "Nàng cũng cho rằng từng chuyện cũ gì với nàng ?"
"Trước khi gặp ngươi nghi ngờ." Tổ Thị đầu , gối lên cánh tay: " bây giờ ngươi ." Nàng mím môi : "Tiểu tam lang xưa nay quang minh lạc, nếu thật sự quan hệ với nàng thì sẽ hỏi ngược như thế, đúng ?"
"À, nàng nghi ngờ. "Nam t.ử giống như chỉ câu đầu tiên của nàng, liếc nàng một cái, lạnh lùng : "Làm tưởng nàng tin lắm chứ."
"Chuyện ..." Tổ Thị tự đuối lý, suy nghĩ một chút, nghiêng gõ bầu rượu trong tay, bình ngọc biến mất, một khắc nàng xuất hiện ở đài ngọc chỗ nam tử: "Giận ?" Nàng dịu giọng, dỗ dành : "Đừng giận nữa, mời ngươi uống rượu, ?"
Nam t.ử cảm kích, cũng bầu rượu , chỉ hỏi: "Nói , ngươi nghi ngờ những gì?"
Tổ Thị xem xét thời thế: "... Hay là nữa?"
Nam t.ử nàng gì.
Tổ Thị bất đắc dĩ thở dài: "Được , nghĩ lẽ ngươi và Địch Cơ quan hệ cũ, đầu gặp Địch Cơ ngươi nhận là vì nàng đổi diện mạo. Ta còn nghĩ lẽ ngươi cũng để Địch Cơ bạn chơi với , lúc nàng tình với ngươi, ngươi đưa nàng , nên nàng mới ôm hận." Nàng liếc nam t.ử một cái, quên biện bạch cho : " nghĩ cũng thể tha thứ. Lúc đó vì nàng đổ oan ngươi mặt Ngu Anh, mới khiến Ngu Anh cáo buộc ngươi lên điện Lăng Tiêu ? Nàng vì vu oan cho ngươi, dù cũng một động cơ chứ?"
Nàng đột nhiên trở nên hùng hồn lý lẽ, khiến nam t.ử nhíu mày.
"Ta bao giờ đứa nữ t.ử Yêu tộc cung Nguyên Cực." Nam t.ử .
Tổ Thị trừng mắt , tò mò: "Vì ? Theo , nhiều nữ t.ử Yêu tộc đều dịu dàng xinh , là bầu bạn tuyệt vời."
"Là ai hôm qua ở điện Lăng Tiêu chính miệng khen , dựa sự cẩn thận của tiểu tam lang thì đứa rõ lai lịch cung?"
"Ta..." Tổ Thị ngượng ngùng: "Ta lời ?"
nàng cũng dễ quên như , lập tức nhớ quả thực mấy lời : "Ta chỉ là thuận miệng thôi." mím môi: "Dưới tình huống đó, mặt thần tiên Cửu Thiên, chẳng lẽ tiểu tam lang luôn luôn cẩu thả, mười Địch Cơ trộn cung Nguyên Cực cũng gì lạ ?"
Nam t.ử nàng hỏi gì. Hắn để cho nàng câu . Thật về quá khứ hoang đường của với nàng: "Ai nữ t.ử ba tộc Yêu, Ma, Quỷ tiếp cận là gì? Dù là Thần tộc, nhưng cung Nguyên Cực, cũng đều là nữ t.ử mà Văn Võ thị thể tra rõ lai lịch. Nữ t.ử trong cung Nguyên Cực tuy nhiều, nhưng đúng như lời nàng , cũng gây phiền toái cho , luôn cẩn thận." Hắn vội giải thích rõ ràng đều nàng thể hỏi tiếp nữa.
Tổ Thị quả thật nghĩ câu hỏi gì nữa, bỗng dưng gì.
Sự im lặng của nàng trong dự liệu của : "A Ngọc." gọi nàng: "Lúc nàng câu ở điện Lăng Tiêu thuận miệng nhắc đến vì tình thế ép buộc . Nàng hiểu hơn trong tưởng tượng, cho nên lúc đó mới thể như , đúng ?"
"Thình thịch" tim Tổ Thị đập nhanh, thầm nghĩ . Tiểu tam lang c.h.ế.t tiệt , như sẽ khiến chịu nổi ?
Nam t.ử nàng lâu, hờ hững : "Không dỗ , bảo đừng giận nàng , "đúng" là thể dỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-58.html.]
Tổ Thị về phía nam tử, đầu óc bỗng nhiên thấy choáng váng, cảm thấy giống như là say, nhưng là say rượu là say nhan sắc của . Nàng dời mắt : "Ai đang dỗ ngươi chứ, vốn dĩ là thế mà." Nói xong lời , ngoái đầu liếc một cái, thấy dường như kinh ngạc, thì giật , nàng cũng thẹn thùng, bèn cầm bầu rượu lên lắc lắc, khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng trong đình: "Ta vẫn nên chính sự , vì Địch Cơ hãm hại ngươi, ngươi suy nghĩ gì ?"
Liên Tống về phía cánh tay ghé chiếc bằng kỷ ngọc của thiếu nữ, thất thần. Tổ Thị mặt ngoài thế nào rõ... ngọc cốt tiên tư, phong phạm tao nhã. Cho dù lúc ở mặt mấy thần sứ của nàng, tư thế của nàng cũng đoan chính. Có lẽ bởi vì là duy nhất lập Phệ Cốt Chân Ngôn với nàng, khiến nàng tin tưởng hơn nên mới tùy ý hơn mặt khác. Ví dụ như lúc , nàng đó như xương, xinh như một dải lụa mềm mại, chỉ cần nàng là thể trói chặt , giống như một con sông, uốn lượn chảy xuôi qua trái tim , khi chảy qua trái tim , còn dùng thứ lông tơ nhột trái tim , để một giọng vô tội: "Ai đang dỗ ngươi chứ, vốn dĩ là thế ."
Liên Tống tốn nhiều sức lực mới thể định tinh thần, trở chính sự, trả lời vấn đề của nàng: "Nàng chỉ là Ngu Anh là vị tiên như nào nên mới hiểu nguyên nhân Địch Cơ hãm hại thôi."
Hắn xoa xoa thái dương, bỏ qua tạp niệm: "Ngu Anh phụng chức Lan Đài Ti, cũng tình là ngay thẳng trung trực, nhưng ưa , gặp chuyện liên quan đến thì dễ liều lĩnh. Có lẽ Địch Cơ hiểu , việc hại đến sẽ dễ sự đồng cảm và tín nhiệm của nhất. Mà như thế, chỉ cần nàng hợp lý hợp tình thì thể khiến Ngu Anh để ý hậu quả mà lên triều hội buộc tội, khiến việc ầm ĩ đến mức Cửu Trùng Thiên đều .
Hắn rút tơ lột kén, tỉ mỉ giảng giải từng kế hoạch của Địch Cơ cho nàng : "Chuyện ầm ĩ lên, Thiên Quân tất nhiên sẽ hạ lệnh điều tra rõ ràng, nếu thế thì phong thư mà nàng giấu chắc chắn sẽ phát hiện, đến lúc đó thể rửa sạch ô danh, việc gì, nhưng việc khắp Cửu Trùng Thiên đều , đến lúc đó di thư của nàng chỉ thẳng Ngu Anh, như thế, mặc dù phụ của Ngu Anh là Thần quân Thương Phách, cũng thể nào bảo vệ Ngu Anh. Trên thực tế, nếu nàng phát hiện trong Hắc Đàm Địch Cơ, thì Ngu Anh chắc chắn sẽ tước đoạt tiên tịch, đ.á.n.h luân hồi."
Nghe xong những lời , Tổ Thị xoa xoa thái dương, vẻ mặt nặng nề, nhưng cũng hiểu nguyên nhân trong đó: "Nếu nàng lấy tiểu tam lang mồi nhử, mà trực tiếp Ngu Anh tư thông với phàm nhân, bịa đặt chuyện chiếm đoạt nàng ... Thì với phận của nàng, nhiều lắm chỉ thể báo việc cho Thiên Bộ hoặc Hình Ti... lựa chọn con đường , phần thắng của nàng sẽ quá lớn." Suy nghĩ lý trí, nhưng khi những lời , giọng của nàng mềm mại, còn mang theo cảm giác xa vời giống như sương mù, giống như giọng bình thường khi chính sự với .
Hắn cảm thấy điều khác thường, hiểu nàng, nàng vùi nửa đầu trong khuỷu tay, thấy rõ mặt nàng. Nàng gảy bầu rượu trong tay, hỏi : " mà, vì Địch Cơ đẩy Ngu Anh chỗ c.h.ế.t, giữa bọn họ xích mích gì ?"
Cung Nguyên Cực mặc dù tin tức linh thông, nhưng cũng vạn sự đều thông, việc thật đúng là . Chẳng qua Thiên Quân giao việc cho Tham Lang Tinh Quân, Tham Lang Tinh Quân cũng hạng tầm thường, trả lời nàng: "Chờ kết quả điều tra xử lý của Tham Lang Tinh Quân ."
Nàng ngẩng đầu lên, giống như hài lòng, nhỏ giọng lầm bầm: "Vậy thì đợi đến bao lâu." Giọng càng mềm mại.
Hắn chịu nổi nàng dùng giọng mềm mại như để với , theo bản năng rót uống cho bình tĩnh thì thấy trong tay nàng một bầu rượu. Rượu, rượu cũng . Hắn khát.
Hắn vẫn cho rằng nàng chỉ uống rượu trái cây giải khát, nhưng rượu trong cổ họng mới phát hiện, rượu là rượu mạnh. Hắn nhíu mày, cuối cùng hiểu sự kỳ lạ đến từ . Hèn gì nàng dụng giọng mềm mại yêu kiều chuyện với . Hắn là uống say .
Nàng thích uống rượu, nhưng cũng dễ say. Hắn luôn điều đó.
Hắn buông bầu rượu xuống, bình tĩnh mỹ nhân mặc váy vàng nghiêng ghế ngọc, thật lâu , mới thấp giọng : "A Ngọc, nàng uống say ." Một lát , lên, về phía nàng.
Tổ Thị cũng say, nàng chỉ ngà ngà thôi. Thực sáng nay nàng định xuất phát núi Phong Tự Ngọc Môn, nhưng Thiên Bộ Liên Tống hôm nay sẽ về, nên mới dừng ở Cửu Trùng Thiên thêm một ngày. Nàng vốn chỉ đơn thuần gặp tiểu tam lang một , dù cũng nhiều ngày gặp.
Kết quả buổi sáng bắt gặp Cốt Dung lén lút xem một quyển sách, tên là "Tuyết Mãn Kim Nỗ", nàng thấy Cốt Dung xem cực kỳ chuyên chú, nên phát hiện . Nàng ở phía Cốt Dung xem cùng nàng một chốc lát, mới phát hiện đây đúng là cuốn thoại bản về nàng và tiểu tam lang.
Nàng sách nhanh hơn Cốt Dung, nàng lật đến trang cuối cùng thì, nàng hết mười hàng. Nàng cũng tại về nàng và tiểu tam lang, còn thành thoại bản, nhưng cũng cảm thấy tác giả tên cư sĩ Tố Phách hẳn cũng ác ý gì, thể chỉ là cảm thấy nàng và tiểu tam lang xứng đôi. Hơn nữa vị cư sĩ Tố Phách trí tưởng tượng cao, thấy thì trí tưởng tượng hơn .
Ví dụ như, nàng cũng dám nghĩ tiểu tam lang cũng ý với nàng, còn coi nàng là thương.
, đôi khi tiểu tam lang thường trêu chọc nàng, nhưng là vì quen tính phong lưu, quen gặp dịp thì chơi. Tiểu tam lang vô tâm với chuyện phong nguyệt, tính cách cũng vô tính, đối với mỹ nhân lui tới cung Nguyên Cực như thế, đối với Trường Y như thế, đối với tộc trưởng tộc Thanh Điểu cũng như thế. Bởi vì Phệ Cốt chân ngôn, nên nàng lẽ đặc biệt với hơn một chút, nhưng... nếu tâm, tình, suy nghĩ phong nguyệt với nàng thì thái quá .
Chẳng qua trong cuốn thoại bản mấy câu thú vị, ví như nó thích một , thì sẽ tự chủ mà tới gần đó, đó là một loại d.ụ.c vọng, mà là bản năng.
Con đường phía của nàng đến nàng cũng , khi tìm cơ hội sống sót thì nàng dám để cho tiểu tam lang tấm lòng của , nàng dường như thật sự tự chủ mà tới gần . Tất cả sự kiềm chế đều như đang đấu tranh với bản năng.
trải nghiệm cũng đau khổ lắm, mà giống như đang nếm một quả xuân kết sớm, trong sự chua chát thể nếm vị ngọt tinh tế, khiến nàng càng tò mò, tự chủ nếm thêm càng nhiều. Thí dụ, nàng thấy ý tưởng say rượu cư sĩ Tố Phách , nàng thể thử xem.
Nàng nghĩ như thế : Gương mặt nàng cũng , uống rượu say khiến tiểu tam lang mê đắm nhất thời gian . Chẳng qua tiểu tam lang mặc dù phong lưu, nhưng cũng là một quân tử, chủ động gì nàng... là điều thể, nhưng nàng chủ động gần gũi tiểu tam lang thì hẳn là thể .
Trùng hợp Thanh Khâu đồng ý liên hợp lễ Đại duyệt với Thiên tộc, Thái t.ử thiếu niên hôm qua từ Thanh Khâu trở về, mang tới cho nàng nhiều rượu ngon Bạch Thiển tặng, nàng đẩy vò rượu , rót thành bốn bình. Cuối cùng mang theo tổng cộng bảy bình rượu trong đình, ba bình rượu chỉ dùng nước đổ cho mùi rượu.
Tửu lượng của nàng nàng tự , uống ba bốn bình sẽ say, uống sáu bảy bình thế tất nhiên say mèm. Nàng tất nhiên thể thật sự say mèm, say mèm thì hỏng việc mất? Cho nên cần uống đến mức đó, uống ngà ngà say để cho tiểu tam lang tưởng nàng say mèm là .
Nàng nghĩ tới việc những chuyện qua to gan đủ câu nệ, chỉ cảm thấy kế hoạch mới lạ, thú vị. Cho nên khi Liên Tống tới, khóe miệng của nàng xảo quyệt cong lên, đến mức chính nàng cũng nhận .
Nam t.ử cao lớn bước tới, xổm kiểm tra xong năm bầu rượu trống đặt bàn nhỏ, đôi lông mày xinh nhíu chặt, cụp mắt khó hiểu hỏi nàng: "Sao uống nhiều như ?"
Nàng dùng chút thủ đoạn nhỏ, khiến cho hai bầu rưỡi rượu tác dụng lúc . Cảm giác say rượu đúng lúc xộc lên, khiến gương mặt của nàng đỏ, ánh mắt cũng trở nên mê ly, chẳng qua nàng tỉnh táo. Nàng cố ý cầm lấy bầu rượu Ngọc Đông Lăng còn nửa bầu rượu, dùng nó đặt lên trán, nghiêng đầu : "Bởi vì rượu ngon, nên bất tri bất giác uống nhiều."
Gương mặt nàng ửng đỏ, ánh mắt mê ly, bởi vì say rượu mà động tác quyến rũ, nam t.ử cho rằng nàng thật sự say. Một bàn tay trắng nõn như dương chi dừng giữa trung, đó vỗ lên trán của nàng: "Nàng say , mang nàng hồi cung." Nói xong bàn tay dời cầm cánh tay nàng, nâng nàng dậy. Nàng kháng cự, kéo lên, nhưng bước chân vững, ngã nhào lòng . Hắn bất ngờ kịp đề phòng, lui về phía hai bước, trụ Thủy Tinh lưng ngăn mới vững.
Nàng dựa lòng , như kinh ngạc ngẩng đầu, oán giận : "Tiểu tam lang, ngươi vững gì cả thế." Nói xong nhích khỏi , đè huyệt thái dương: "Đầu choáng quá, động đậy." Thân hình như ngọc liễu bỗng nhiên lảo đảo như sắp ngã. Hắn vội đưa tay đỡ nàng dậy, nàng nhíu mày: "Khó chịu quá, . Ngươi xuống ." Còn : "Không trở về."
Nam t.ử do dự một chốc, cuối cùng vẫn theo ý nàng, ở ghế ngọc, còn nàng thì vòng qua eo, ở đùi của . Nàng thấy nam t.ử cúi đầu : "Ở đây t.h.u.ố.c giải rượu, nàng sẽ còn khó chịu hơn đấy." Nàng thật lòng lo cho , khỏi cảm thấy đắc ý, tiểu tam lang đến bây giờ vẫn nàng diễn, chứng minh diễn xuất của nàng thiên phú.
Cái ôm thoang thoảng mùi hương của Bạch Kỳ Nam, tuy mềm mại nhưng nàng thích, cũng dậy. Chẳng qua, thấy tiểu tam lang nay quen gạt khắc nàng lừa , thì cực kỳ thỏa mãn và mới lạ, nàng càng trêu chọc, dậy khiêu chiến tài năng diễn xuất của một chút.
Nàng dường như trở về con hoạt bát, tinh quái như lúc bé: "Vậy ngươi đừng nhúc nhích, để lên . Ngươi cứ động đậy thì đau đầu." Nàng cứ như thật, thế đỡ lấy cánh tay nam t.ử nửa dậy. Tiếp theo, nàng khoát một tay lên vai nam tử, giống như lấy đó điểm tựa lên. mới một nửa thì nàng ngã trở về, thật trùng hợp, khéo ngã ở đùi nam tử. Mà khi nàng ngã xuống, xuất phát từ bản năng vòng tay quanh cổ nam tử, trong lúc rối loạn, môi nàng lướt qua môi . Nàng cảm thấy thể bên cứng đờ.
Tổ Thị khách quan đ.á.n.h giá biểu hiện của , cảm thấy tuyệt, khá là hài lòng, lúc đang thầm chấm điểm cho thì nam t.ử bất ngờ nghiêng đầu, đó, đôi môi bọn họ vốn lướt qua dán với .
dán bao lâu, chỉ trong hai cái chớp mắt, môi của lướt qua của nàng. Tựa như một con chim hời hợt bảy ngang qua nơi di cư của nó. nàng vẫn bắt cảm xúc ấm áp, khô ráo, mà mềm mại . Không giống như giả.
Tổ Thị ngây ngẩn cả . Tim nàng đột nhiên đập kiểm soát , đầu óc chợt trống rỗng. Tại nghiêng đầu? Không là cố ý chứ?
Sau đó nàng : "... Xin , sơ ý."
Được , quả nhiên là cố ý.
Nàng nên trả lời thế nào với tiếng xin của đây? Người say rượu sẽ trả lời thế nào? Người say rượu sẽ trả lời câu một cách đắn chứ?
Nàng quyết định ở đùi bám lấy vai , bộ tiếp tục thử: "Ta thể, thể tự lên, ngươi đừng quấy rầy ."
nam t.ử lời nàng, còn ôm chặt lấy nàng, nhưng nàng thấy đau.
Nàng vội hiểu là gì: nàng tiếp tục cố gắng vô ích nữa, bế nàng lên trực tiếp đưa nàng trở về. Bởi vì với nàng: "Rượu tác dụng chậm quá, nàng thể tự lên , là đưa nàng về."
Nàng tất nhiên để mang nàng hồi cung, theo tính tình của , trở về chắc chắn sẽ gọi Dược Quân, đến lúc đó sẽ lộ ? Nàng lập tức ôm lấy cổ : "Ngươi đừng cử động, chóng mặt lắm, về, cứ nghỉ ngơi ở đây một lát là ."
Hắn im lặng gì, nhưng cũng hề cố gắng dậy. Hắn mặc cho nàng ôm lấy cổ, tựa n.g.ự.c , qua bao lâu thì đột nhiên nhỏ giọng hỏi: "A Ngọc, nàng thật sự say ?"
Tất nhiên là nàng say thật .
Nàng rời khỏi , ánh mắt vẫn mê ly. Nàng ánh mắt của nàng mê ly, bèn dùng ánh mắt đó khẽ trừng : "Ta say." Ma men nào nhận say, nàng thể thoát vai nửa chừng . Kế đó nàng ôm , thì thào oán giận: "Chóng mặt." Giả bộ như nàng cảm thấy thật sự hôn mê, nhưng ôm như dường như cũng thoải mái lắm, vì thế nàng thử chậm rãi ngã trong lòng, ở đùi : "Đừng động nữa, động đậy, cứ để ngủ một giấc như thế là ."
"Được." Rất lâu , nam t.ử mới trả lời nàng, giống như cũng hết cách.
Khi nàng vững vàng trong lòng , xuống gương mặt nàng. Gương mặt thanh thuần như thế, nhưng đuôi lông mày khóe mắt giống như là bôi son, khiến nó trở nên quyến rũ và diễm lệ. Hắn giơ tay chạm nàng nhưng chạm thật, cuối cùng thu tay về.
Tiếng nhạc mưa ngoài đình nhẹ nhàng chậm rãi. Sau khi Tổ Thị , Liên Tống màn mưa ngoài đình một lát.
Mười ngày rời khỏi Thiên Cung , vẫn bề bộn nhiều việc. Cầm ma Cù Phượng xảo trá đa nghi, dễ đối phó, thần quỷ giam cầm chuyện dễ, tốn nhiều sức lực. mới giam Cù Phượng, còn kịp nghỉ ngơi hồi phục, nhận thư của Thiên Bộ. Xảy chuyện như , tất nhiên về Thiên Cung một chuyến, kết quả nửa đường đụng Thương Lộ, nghĩ đến thời cơ hiếm , bèn giả Cù Phượng để lừa Thương Lộ. Sau khi tạm biệt Thương Lộ, để tránh sinh nghi, đến núi Cầm Ngự một vòng, mới về Thiên Cung.
Làm việc với cường độ cao như liên tục mười ngày, đến cũng cảm thấy mệt mỏi. khi thấy nàng lười biếng nhàn nhã đây nhạc, tất cả mệt mỏi còn gì. Thực , nên cố chấp bắt nàng thê t.ử nữa, thì thứ sẽ hơn nhiều. Chỉ cần hạ thấp kỳ vọng xuống thì lẽ nàng cũng cho vài bất ngờ, nghĩ như thế.
Trong tiếng mưa liên miên, thể tiếng giọt mưa rơi xuống nóc đình, đó là tiếng mưa thuần túy, tiếng nhạc. Tiếng mưa khiến lòng cực kỳ yên tĩnh, lâu thấy yên tâm như thế. Chưa bao lâu thì cơn buồn ngủ kéo tới, thử xuống, dời nàng khỏi đùi ôm trong lòng, nàng mê man vài câu gì đó, nhưng phản đối, cũng mở mắt.
Giữa trời đất , dường như chỉ còn hai ngươi họ. Hắn quý trọng khoảnh khắc nàng trong lòng , vì đó là giây phút cảm thấy lòng an nhất.