Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 57
Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:03:52
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ao Tụ Linh ở trong phòng luyện đan cung Nguyên Cực tuy chỉ là cái ao nhỏ, nhưng nguyên khí thịnh..
Hồ Tụ Linh tẩm bổ cho cái đỉnh bạc mới luyện xong, lấy khỏi hồ thì bao nhiêu khí tức ô tạp sẽ tan biến hết, chỉ để khí tức lành , thôi cũng là thần khí nhất đẳng, hiếm vô song.
Sau khi đỉnh bạc luyện thành, thì đêm đến Đế Quân tới cung Nguyên Cực kiểm tra thần khí, khi ngắm nghía hồi lâu, thấy hài lòng, cái vật chỉ một tấc vuông thể thâu nạp càn khôn, còn hăng hái đặt cho một cái tên khí phách, đặt là Vô Ngung.
Chỉ là Đế Quân chủ động với Tam điện hạ về việc thương nghị, phân công giữa và Tổ Thị Thần. Bởi , nếu thì Liên Tống chắc chắn sẽ chịu , Tổ Thị mở miệng, thì Liên Tống mới chịu thiệt thòi như thế.
Đế Quân mặc dù tính cách nhạy cảm, nhưng nắm rõ chuyện .
Sau đó Liên Tống quả nhiên đến cung Thái Thần tìm để chất vấn vụ phân công công bằng giữa họ. Nghe Trọng Lâm , Liên Tống bình tĩnh chấp nhận việc tìm linh châu hệ Thổ và linh châu hệ Phong với Tổ Thị, khi Tổ Thị kế hoạch về linh châu hệ Phong, thì đến thương lượng với nàng về việc để tìm linh châu hệ Thổ, kế tiếp, đến Nam Hoang.
Đế Quân tò mò hỏi: "Sao Nam Hoang?"
Trọng Lâm may mắn gặp Liên Tống một khi chuẩn rời khỏi Cửu Trùng Thiên. Lúc đó cũng hỏi Liên Tống vấn đề .
Trọng Lâm trả lời: "Ý Tam điện hạ là, mấy năm nay chúng vẫn luôn theo dõi Khánh Khương, và Khánh Khương tất nhiên cũng sẽ theo dõi Thiên tộc. Cửu Trùng Thiên phòng sâm nghiêm, thám t.ử Ma tộc cách nào chen quá sâu, lẽ còn Tổ Thị Thần ở trời, nhưng một khi nàng khởi hành đến núi Ngọc Môn thì e là chẳng thể giấu chuyện chúng đang tìm linh châu hệ Thổ."
Đế Quân gật gù: "Quả thực khó giấu, nghĩ cách gì?"
Trọng Lâm nhớ lời Liên Tống lúc đó, đáp: "Tam điện hạ , Khánh Khương ngốc, việc khó gạt , chúng hy vọng chuyện tìm Linh châu hệ Thổ đ.á.n.h rắn động cỏ, để Khánh Khương đoán chúng đang tìm vật để đối phó với , cho nên ngài định đến Nam Hoang bố trí nghi trận để Khánh Khương buông lỏng cảnh giác."
Đế Quân cảm thấy hiếm khi Liên Tống việc tinh thần chủ động như , vả chuyện cũng phức tạp, nhiều chuyện lắt nhắt, mà Liên Tống tới cung Thái Thần giao mấy chuyện cỏn con đó cho , con cái trưởng thành , thật . Đế Quân cảm thấy vui mừng, nhưng đồng thời cũng ngứa ngáy tò mò, hỏi Trọng Lâm: "Hắn với ngươi là Nam Hoang bày nghi trận gì ?"
Thật Trọng Lâm cũng tò mò, nhưng cũng chỉ thể tiếc nuối lắc đầu: "Điện hạ với ."
Đế Quân im lặng một lát, gật đầu: "Ừ, thể cảm thấy ngươi xứng."
Trọng Lâm: "..."
---
Dãy núi Thước Sơn vắt ngang từ đông sang tây, kéo dài mấy ngàn dặm, ngăn cách đất phong phía tây Nam Hoang của Bạch Huyền Thượng Thần - đại điện hạ của Thanh Khâu với khu vực Nam Hoang do Ma Tôn Khánh Khương chấp chưởng.
Núi Phù Dực là ngọn núi ở đoạn giữa núi Thước Sơn, trong núi một hang động bí mật, là cứ điểm mà ba Ân Lâm, Chiêu Hi và Tương Giáp gặp . Hôm nay ba gặp , chủ yếu là vì Tương Giáp cần truyền báo kế hoạch của Tam hoàng t.ử với hai vị thần sứ, nhân tiện thương nghị trọng điểm theo dõi Ma tộc của mấy họ.
Trong động, Tương Giáp nhắc tới Tổ Thị ít ngày nữa sẽ tới núi Phong Tự Ngọc Môn, thần sắc Chiêu Hi lắm: "Ba vị ma sứ tòa của Khánh Khương là Phàn Lâm, Thương Lộ, Tiêm Điệp, đều là tâm phúc theo từ thời hồng hoang, bấy giờ đ.á.n.h thức khỏi giấc ngủ say. Tôn thượng thức tỉnh là đại sự với Khánh Khương, mấy tháng qua, Khánh Khương vẫn lệnh cho ba Ma sứ quan sát động tĩnh của Cô Dao.
Hắn nhíu mày: "Núi Cô Dao quanh năm đóng cửa, thám t.ử thể lẻn , cộng thêm mấy chúng ẩn nấp cũng cao minh, mới lừa gạt ba ma sứ, khiến họ cho rằng Tôn thượng mấy ngày nay vẫn ở ẩn tại Cô Dao. Tây Hoang dù cũng là địa bàn của Quỷ tộc, Quỷ tộc mặc dù thần phục Thần tộc, nhưng cũng khó tránh khỏi hài lòng. Núi Phong Tự Ngọc Môn là nơi Địa Mẫu ngủ say, các tộc đều tai mắt ở đó, đại trận hộ núi động đậy thì các tộc sẽ ngay. Chuyện Tôn thượng đến Tây Hoang lẽ chúng vẫn thể che giấu, nhưng một khi nàng tới núi Phong Tự Ngọc Môn thì việc dễ giấu nữa."
Ân Lâm cũng đồng ý với Chiêu Hi, khẽ gõ tay lên bàn đá trầm ngâm: "Nếu ba ma sứ của Khánh Khương bám riết theo mãi như thế, thứ nhất sợ bọn họ cản trở Tôn thượng. Thứ hai, nếu bọn họ thông qua chuyện Tôn thượng tìm linh châu hệ Thổ mà điều tra gì thì ."
Tương Giáp Tiên thị ở mặt ngoài đắn, tùy tiện như Tam điện hạ: "Hai vị thần sứ lo lắng sai." Tương Giáp nghiêm mặt: "Thật trùng hợp điện hạ của chúng cũng cảm thấy thế, Tổ Thị Thần núi Phong Tự Ngọc Môn một chuyến, còn thêm ba ma sứ theo , nhiều. Ý của ngài cũng khác lắm. Cho nên ngài liên lạc với Thái t.ử điện hạ chúng . Thái t.ử điện hạ hôm nay sẽ trở về Cửu Trùng Thiên, thuyết phục Thiên Quân bệ hạ và Thanh Khâu liên hợp lễ Đại duyệt. Nếu Thái t.ử điện hạ thuận lợi... Tất nhiên là Thái t.ử điện hạ sẽ thuận lợi thôi, như lễ Đại duyệt ngay hôm nay sẽ bắt đầu chuẩn ... tổ chức mùa hè năm nay, địa điểm sẽ quyết định ở giao giới giữa Đông Nam Hoang và Nam Hoang."
Cái gọi là lễ Đại duyệt, đó là lễ duyệt binh cho các tướng sĩ, là hình thức diễn võ cao nhất của Thần tộc. Cửu Trùng Thiên mỗi ba năm tổ thức một , Thanh Khâu mỗi mười năm tổ chức một , theo lý thì sẽ cùng , nhưng cả Bát hoang đều chuyện thông gia giữa Thiên tộc và hồ tộc Thanh Khâu, gần đây tin đồn mối quan hệ giữa Thái t.ử điện hạ và Bạch Thiển cô cô cũng tệ lắm, chọn lúc liên hợp lễ Đại duyệt, quả thật là một chuyện hợp lý, khiến tìm điểm sai nào. Chẳng qua, đặt lễ Đại duyệt ở giao giới giữa Nam Hoang và thuộc địa Thanh Khâu thì mặc dù cũng , nhưng đối với Ma tộc ý như đang uy h.i.ế.p họ, đến lúc đó Khánh Khương thể nào phân tâm ứng phó.
"Thiên tộc và Cửu Vĩ Hồ tộc sẽ liên hợp lễ Đại duyệt ở Đông Nam Hoang, một khi tin tức truyền , Ma Tôn Khánh Khương sẽ thể yên . Đến lúc đó, Ma tộc tất nhiên cũng sẽ liệt quân giao hội giữa Nam Hoang và Đông Nam Hoang để phòng ngừa Thần tộc. Mà xét theo sự cẩn thận đa nghi của Ma tôn, thì sẽ phái tâm phúc theo từ đầu, vả cho dù phái Thất quân xuất binh, thì cũng tuyệt đối thể để thuộc hạ Thất quân mà tín nhiệm , chắc chắn sẽ phái theo giám sát." Tương Giáp tiếp: "Ma sứ Phàn Lâm trọng, là một tướng tài hiếm , chức vụ giám quân chắc chắn sẽ do ma sứ Phàn Lâm tiếp nhận. Như thế, đợi Tổ Thị Thần tiến núi Phong Tự Ngọc Môn, thì sẽ bớt một vị theo nàng. Về phần ma sứ Thương Lộ và ma sứ Tiêm Điệp thì..."
Tương Giáp đến đây, Ân Lâm hiểu suy tính của Liên Tống, tiếp lời: "Về phần hai vị , nếu để bọn họ theo phía tôn thượng, cũng là một việc khiến khó chịu, cho nên nhất thể dẫn thêm một vị nữa."
Tương Giáp , cúi , khen ngợi: "Điện hạ của chúng khen tôn giả nhạy bén hơn , chỉ mấy câu hiểu, quả thật sai. Ý của điện hạ là trong hai vị ma sứ Tiêm Điệp và Thương Lộ, Tiêm Điệp cũng tính là thông minh, nhưng vì nàng là thông minh, cho nên ít nhiều sẽ tật ... đó là tự phụ. Chúng nhiều chuyện thể để cho ma tộc , ma tôn Khánh Khương tất nhiên cũng nhiều chuyện cho chúng , ví dụ như nguyên nhân mất tích hơn hai mươi vạn năm và mục đích đột nhiên trở về bốn năm ... Điện hạ , vì động phòng thủ, bằng chủ động xuất kích. Hai vị tôn giả hãy vẻ như điều tra những bí mật của Ma tôn Khánh Khương... Đương nhiên, với phận của các tôn giả, điều tra những thứ cũng thích hợp. Tin rằng đến lúc đó, Ma sứ Tiêm Điệp sẽ chủ động lĩnh mệnh đến theo dõi ngài và Chiêu Hi tôn giả, dù nhiệm vụ vẻ khó hơn việc theo dõi Tổ Thị Thần tìm đồ cũ Nữ Oa nương nương phó thác cho Cô Dao ở núi Phong Tự Ngọc Môn."
Chiêu Hi kinh ngạc hỏi Tương Giáp: "Nói tôn thượng tìm đồ cũ Nữ Oa nương nương phó thác, nên mới đến núi Phong Tự Ngọc Môn... Là ý gì?"
Tương Giáp ngờ cả buổi, Chiêu Hi chỉ để ý chuyện . Ân Lâm hai bọn họ, trả lời Chiêu Hi : "Hẳn là lời đồn Tam hoàng t.ử tung . Cùng là Thần Ma thời Hồng hoang, hiểu của Khánh Khương đối với tôn thượng chỉ dừng ở thời đại Hồng hoang. Trong mắt Khánh Khương, tôn thượng hẳn là một dị thế độc lập, hỏi trần sự. Tính tình tôn thượng như , thể nhúng tay trần sự... Nên chắc chắn một lý do thật mới khiến Khánh Khương sinh nghi. Tam hoàng t.ử tìm cái cớ ."
Tương Giáp cũng vội gật đầu: " , Nữ Oa nương nương từng một vật phó thác cho Cô Dao, Cô Dao bảo quản nên vật mất trộm, nhiều năm vẫn tìm , bây giờ tôn thượng mới tỉnh , bảo vật mất, bèn tự xuống núi tìm kiếm, việc cũng là thuận lý thành chương. Như thế ba ma sứ thể bớt hai. Để một Thương Lộ theo tôn thượng, đáng sợ. Con ngươi Thương Lộ, tài năng và tính tình đều nổi bật, việc cũng theo quy củ, tai cũng mềm, dễ dàng hơn hai vị ma sứ khác nhiều."
Chiêu Hi im lặng một lát, tán đồng : "Thương Lộ thì chỉ thể đa nghi, nhưng dễ tin thì chắc." Hắn thản nhiên Tương Giáp: "Điện hạ nhà ngươi dù mạnh vì gạo bạo vì tiền, nhưng tin trong thời gian ngắn như thể khiến Thương Lộ tin tưởng, đùa bỡn Thương Lộ trong lòng bàn tay như thế."
Tương Giáp gật đầu, tính mỉm giải thích: " là khó, chỉ là ma sứ Thương Lộ thích cầm âm, một vị tri âm thường đấu cầm với , tên là Cù Phượng. Tên Cù Phượng ngộ tính cao, cầm nghệ , nên Thương Lộ tín trọng, thể chuyện mặt Thương Lộ. Ý của điện hạ là, cần gì phí tâm bịa một phận tiếp cận Thương Lộ, dùng phận Cù Phượng là ." Hắn ngượng ngùng ho một tiếng, nhưng trong ngượng ngùng chứa chút tự hào: "Bởi vì trong hai mươi bốn Văn Võ thị chúng , ai cầm nghệ cao siêu như Cù Phượng nên dễ lộ tẩy. Cho nên điện hạ quyết định tự xuất mã. Mặc dù chúng đủ sức giả Cù Phượng, nhưng điện hạ chúng giả Cù Phượng thì dư dả."
Chiêu Hi luân hồi ở phàm thế, từng thế t.ử Lệ Xuyên Vương, lưng mang đại nghiệp thống nhất mười sáu bộ tộc man di, quen thuộc với mấy nhân vật như thám t.ử , hiểu rõ việc bồi dưỡng một thám t.ử khó khăn đến , một thám t.ử việc tỉ mỉ thế nào. Hắn tin Liên Tống thể đảm nhiệm chức vụ .
Nói cho cùng, vẫn thành kiến với Liên Tống, cho rằng vị tam hoàng t.ử tuy mấy phần bản lĩnh, nhưng trời sinh tính nhàn tản, bất cần đời, là thể thành đại sự. Cung Nguyên Cực tuy mỹ danh là giỏi tìm hiểu tin tức, chẳng qua cũng chỉ vì Tam hoàng t.ử một phụ cưng chiều đang Thiên Quân, ban cho một đám thuộc hạ giỏi việc mà thôi.
Chiêu Hi che dấu sự khinh thường của , lạnh giọng nhắc nhở Tương Giáp: "Tam hoàng t.ử định thế Cù Phượng, lợi dụng phận Cù Phượng để khống chế Thương Lộ lừa gạt Khánh Khương, đây quả thật là việc đỡ tốn sức nhất, nhưng chuyện thám t.ử chuyện mà ai pháp lực cao cường thì thể , Tam điện hạ các ngươi chẳng giống như thể..."
Tương Giáp hôm nay vẫn luôn tính lạnh lùng cắt ngang lời Chiêu Hi: "Tôn giả Chiêu Hi là ý gì? Là tin tưởng điện hạ chúng ?" Tương Giáp gằn, vái một cái về phía đông: "Tôn giả , thám t.ử lợi hại nhất cung Nguyên Cực là Văn thị trưởng, cũng là tên Vệ Giáp Võ thị trưởng , mà là điện hạ của chúng . Hai mươi bốn thị trưởng cung Nguyên Cực đều do điện hạ tự tuyển chọn bốn vạn năm , rõ đích dạy dỗ, điện hạ của chúng gì tinh thông, cho nên điện hạ đóng giả ai thì chắc chắn thể , tôn giả quả thực cần lo lắng!"
Chiêu Hi khiếp sợ đến nghẹn họng.
Ân Lâm thực cũng kinh ngạc, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Hắn cân nhắc một lát, cảm thấy kế hoạch của Liên Tống quả thực thỏa đáng, gì cần bổ sung, vờ như chú ý tới bầu khí căng thẳng giữa Chiêu Hi và Tương Giáp, dứt khoát : "Như thế , và Chiêu Hi lừa Tiêm Điệp, Thương Lộ giao cho Tam hoàng tử, Thái t.ử điện hạ phụ trách chuẩn lễ Đại duyệt, chúng dị nghị gì." Ngừng một chốc : "Chắc hẳn Tam hoàng t.ử bắt đầu hành động, chúng bỏ cũng , xin cáo từ ở đây."
Tương Giáp cảm thấy cuối cùng cũng phụ lời Tam điện hạ dặn dò. Hắn thở phào nhẹ nhõm, thi lễ với Ân Lâm: "Mời Thần sứ."
Chín ngày , khi đưa đỉnh Vô Ngung đến cung Thái Thần, Tổ Thị và Liên Tống hẹn chia việc. Liên Tống Nam Hoang giải quyết Ma tộc, Tổ Thị đến chỗ Địa Mẫu Nữ Oa ngủ say... tìm linh châu hệ Thổ chứa nguyên thần lực của Nữ Oa núi Ngọc Môn Phong Tự ở Tây Hoang, đợi Liên Tống xong việc ở Nam Hoang, đến Tây Hoang gặp nàng.
Trước khi Tam điện hạ dẫn Tổ Thị đến tàng thư các của Đế Quân một chuyến, sắp xếp dư đồ và dị tộc chí của trăm dặm xung quanh Phong Tự Ngọc Môn xếp thành mấy chồng lớn đặt ở mặt nàng, bắt nàng xem xong hết mới chuẩn Tây Hoang.
Thủ Thư Túc Cập trợn mắt há hốc mồm mấy chồng sách , cảm thấy Tam điện hạ khoa trương , đến núi Phong Tự Ngọc Môn tìm bảo vật thôi mà, cần gì xem nhiều dư đồ như thế? Tổ Thị thấy chẳng , tiễn Liên Tống rời khỏi Cửu Trùng Thiên xong thì thành thật ở trong cung Thái Thần sách.
Đế Quân ngang qua, thấy thế thì nghi ngờ hỏi Trọng Lâm, nàng định nhân lúc đến núi Phong Tự Ngọc Môn tìm bảo vật thuận tiện tiêu diệt luôn Quỷ tộc .
Trọng Lâm thành thật trả lời, là Tam điện hạ sợ Tổ Thị Thần đến Tây Hoang gặp nguy hiểm, đích tìm sách cho nàng, mục đích là để nàng hiểu rõ núi Phong Tự Ngọc Môn, như thế cũng an tâm.
Đế Quân im lặng một lát, hiểu lắm: "Tổ Thị tu tập thuật pháp trị liệu, so với Thần Ma thời Hồng Hoang cùng thời thì nàng quả thực giỏi chiến đấu. Thần Ma Hồng Hoang hiện giờ chỉ còn Tất Lạc, Khánh Khương, bản quân, và nàng mà thôi. Chỉ cần nàng chống Khánh Khương, thì nàng thể gặp nguy hiểm gì chứ?"
Trọng Lâm cũng thể trả lời vấn đề , chỉ thể : "Tổ Thị Thần xem nhanh, chắc hai ngày nữa là thể xem xong , cũng sẽ chậm trễ lịch trình Tây Hoang."
Tổ Thị sách quả thực nhanh, Liên Tống rời quá bảy tám ngày, nàng hết mấy chồng dư đồ và dị tộc chí mặt.
Buông quyển dư đồ cuối cùng xuống, nàng đang do dự là chiều nay sẽ mang theo Sương Hòa, Cốt Dung và Thiên Bộ - Liên Tống để cho nàng đến Tây Hoang là ngày mai ... thì tiểu tiên nga thường theo bên cạnh Thiên Bộ tên là Đăng Đăng bỗng nhiên hoảng sợ bẩm bảo một tin tức hoang đường khiến cho nàng cả buổi trời vẫn hết thất thần.
Sở giám sát chư Thần của Cửu Trùng Thiên là Lan Đài Ti, Lan Đài Ti chia thành ba viện: Đài viện, Điện viện, Sát viện. Thượng Đài viện giám sát Thiên Quân, Điện viện giám sát chư thần Cửu Thiên, hạ Sát viện giám sát chư tiên hạ giới.
Nói hôm nay trong triều hội ở Lăng Tiêu điện, một tiên quân tên Ngu Anh trong Lan Đài Ti - Điện viện, buộc tội Tam điện hạ mặt chư thần Cửu Thiên, khiển trách Tam điện hạ ỷ địa vị cao mà việc phóng túng, hoang đường ngang ngạnh, khiến tiểu yêu Địch Cơ thai, cho tiểu yêu phận thấp kém sinh hạ con cái, bức hại nàng nhiều , thể là đạo đức bại hoại, vô cùng ác liệt. Bản tấu đưa , triều hội đều xôn xao cả lên. Thiên Quân lập tức phái hai thị vệ điện đến cung Nguyên Cực cho truyền Tam điện hạ và Tiểu Yêu Địch Cơ. Tam điện hạ mấy ngày nay cũng ở Cửu Trùng Thiên, mà Địch Cơ cũng vô duyên vô cớ mất tích, hai thị vệ dám về tay , khi thương lượng một hồi, dẫn tiên nga chưởng sự cung Nguyên Cực Thiên Bộ đến điện Lăng Tiêu.
Tiểu Tiên Nga Đăng Đăng nắm chặt váy, lòng nóng như lửa đốt: "Thiên Bộ tỷ tỷ Tiên quân Ngu Anh ăn hàm hồ, khinh quá đáng, nhưng điện hạ ở đây, cũng tìm thấy Địch Cơ, chuyện gì xảy . cũng thể mặc cho tên Ngu Anh ăn bừa bãi mặt chư thần như , nên nàng đến điện Lăng Tiêu một chuyến, bảo nô tỳ mau tới tìm tôn thượng." Nói những lời , hốc mắt của Đăng Đăng - hầu trung thành của Tam điện hạ bỗng đỏ lên, là giận tủi : "Kính xin tôn thượng chủ cho điện hạ chúng , điện hạ chúng tuy danh phong lưu, nhưng danh phong lưu và ô danh là hai chuyện khác , vạn thể để cho kẻ ác nhân lúc Điện hạ chúng ở đây, mà đổ tiếng ác thế lên đầu điện hạ !"
Tổ Thị nhíu mày tiêu hóa lời Đăng Đăng , lúc ngẩng đầu, thấy Tiểu Tiên Nga vẫn là vẻ mặt phẫn uất, trấn an vỗ vỗ vai nàng: "Không chuyện lớn, hồi cung ." Nói xong thì ngoài một bước.
Đăng Đăng luống cuống hơn nửa ngày, Tổ Thị , biểu cảm bình tĩnh mặt nàng, chẳng hiểu thấy yên tâm.
---
Chính giữa Tam Thập Nhi thiên một tòa bảo điện sừng sững bằng kim vân bạch ngọc, đó là điện Lăng Tiêu mà Thiên Quân và thần t.ử mở triều hội nghị quyết.
Hôm nay điện Lăng Tiêu mặc dù triều hội lớn gì, nhưng Thần Phật khắp nơi cơ bản đều ở đó.
Lúc Thiên Bộ lên điện, nàng đại khái hiểu rõ tấu chương buộc tội của vị Tiên quân Ngu Anh với Tam điện hạ, và nguyên nhân sáng sớm buộc tội điện hạ nhà nàng.
Chiếu theo lời Tiên quân Ngu Anh , hơn một tháng gặp chuyện bất bình ở Thiên Hoa thịnh điển, từng mặt vì Địch Cơ mấy thần nữ tiên t.ử ăn hiếp, bởi mà kết bạn với Địch Cơ. Sau đó đến Thập Nhị thiên việc, gặp Địch Cơ vài , kết quả cứ ba là hai thấy nàng đang khác ăn hiếp. Hắn thương xót Địch Cơ tính tình mềm yếu, ức h.i.ế.p cũng dám lên tiếng, bèn giúp nàng giáo huấn mấy khi dễ nàng vài . Sau đó Địch Cơ bắt đầu tín nhiệm , gặp việc khó gì cũng tới tìm cầu viện.
Nói chạng vạng hôm qua, Địch Cơ đột nhiên tới gõ cửa phủ , năn nỉ giúp nàng thoát khỏi Cửu Trùng Thiên. Hắn hỏi vì , Địch Cơ đột nhiên té xỉu. Hắn vội đến phủ Dược Quân mời y chính đến khám, y chính khám bệnh xong, Địch Cơ thai, ngất là bởi vì mấy ngày nay ngược đãi dẫn đến động thai. Sau khi Địch Cơ tỉnh , hỏi han truy vấn lâu, cuối cùng nàng lóc báo cho , nàng Tam điện hạ cưỡng gian, trong bụng đứa con Tiên Yêu, nhưng Tam điện hạ chê xuất tiểu yêu của nàng, khi nàng t.h.a.i thì giận dữ, lệnh cho hầu cho nàng uống thuốc, để nàng phá thai. nàng sức khỏe yếu ớt, phá t.h.a.i như thế sợ tính mạng khó giữ. Nàng bèn lừa gạt tiên phó , để cho cho rằng nàng ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c phá thai, nhân lúc tiên phó lơi lỏng cảnh giác liều mạng chạy thoát.
Ngu Anh khi việc thì cực kỳ kinh hãi, chỉ thể giấu Địch Cơ , nào ngờ sáng sớm nay phát hiện thấy Địch Cơ . Nghĩ đến việc lẽ là cung Nguyên Cực điều tra chuyện Địch Cơ chạy trốn, nên phái lẻn phủ mang Địch Cơ , nếu là như thế, Địch Cơ thể lành ít dữ nhiều, cho nên mới vạch trần chuyện trong lúc lâm triều ở điện Lăng Tiêu.
Thiên Bộ Ngu Anh xong, chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường. Nếu lời Ngu Anh sai, thì là Địch Cơ lừa. , Ngu Anh và Địch Cơ đồng mưu bịa đặt việc để bôi nhọ hãm hại điện hạ? thực sự khó phán đoán khả năng nào lớn hơn?
Những ngày hai mươi bốn tiên thị đều tản việc ở Bát Hoang, trong cung chỉ còn chút tiên thị bình thường hầu hạ. trong cung Nguyên Cực, cho dù là tiên thị bình thường cũng tỉnh táo hơn nhiều so với trong cung khác, một Địch Cơ ai chú ý tới lén quan hệ với Ngu Anh, cũng khiến Thiên Bộ kinh hãi.
Có thể thấy Địch Cơ tâm cơ.
Mà Địch Cơ tâm cơ như , vài ngày ban đầu quan sát, tin tưởng nàng là yếu đuối thành thật, đó hề phòng gì nàng... Sao nàng thể thất trách đến thế? Thiên Bộ nắm chặt bàn tay trong tay áo, cố gắng giữ bình tĩnh, đáp Ngu Anh: "Tiên quân Ngu Anh tại Điện viện, gánh vác trọng trách giám sát chư thần, tham tấu chư thần là bổn phận, nhưng tiên quân thể tin lời một phía của nhạc cơ nho nhỏ, điều tra gì hất nước bẩn lên điện hạ nhà ?"
Ngu Anh nhíu mày, trả lời Thiên Bộ, chỉ cúi đầu với Thiên Quân: "Bệ hạ lấy nhân từ trị thiên hạ, từng "Sinh linh quý tiện, ngũ tộc vốn một nhà ", để giáo hóa thần dân Thần tộc. Vi thần nhớ kỹ lời bệ hạ dạy bảo, tuy Địch Cơ chỉ là một nhạc cơ của cung Nguyên Cực, nhưng vi thần coi nàng là kẻ ti tiện, cũng cho rằng mệnh của nàng nên tùy ý giẫm đạp. Nghe thấy nàng xảy chuyện khiến kinh sợ , vi thần vốn điều tra rõ hẵng tấu lên với bệ hạ, nhưng Địch Cơ đột nhiên mất tích, điều quả thực khiến vi thần lo lắng, suy nghĩ mãi mới thể cả gan thượng tấu ."
Nói đến đây, thoáng qua Thiên Bộ, bái Thiên Quân, dáng vẻ kiên cường thuần khiết, kiêu ngạo siểm nịnh tiếp tục : "Thứ cho thần thẳng, việc nếu liên lụy đến Thần Quân khác, thì quả thật khiến thể tin, nhưng Tam hoàng t.ử vốn danh phong lưu, lời Địch Cơ lý tình,cho nên vi thần dám lọt tai hai phần. Nếu vi thần sai lầm, chỉ xin bệ hạ trách phạt."
Khoé miệng Thiên Bộ căng thẳng, nghĩ thầm hổ là của Lan Đài Ti , ở mặt Thiên Quân khiển trách con trai của sợ chút nào, năng hùng hồn như thế, nếu Thiên Quân lòng thiên vị con út thì trong tình cảnh , còn thể gì?
Thiên Bộ giận dữ, nhưng dám hành động theo cảm tính, cố gắng đè nén cơn giận trong lòng giải thích với Thiên Quân và các vị Tiên Thần: "Địch Cơ vốn là một tiểu yêu vô chủ của Nam Hoang, điện hạ nhà ngang qua Nam Hoang, thấy nàng mấy Ma tộc ức hiếp, bèn thuận tay cứu nàng, thấy nàng còn chỗ nào để ất đáng thương, mới mang nàng về cung Nguyên Cực, sắp xếp cho nàng một nhạc cơ. Sau khi Địch Cơ cung Nguyên Cực, tất cả sinh hoạt thường ngày của nàng đều do nô tỳ chăm sóc. Nô tỳ thể thề, cung Nguyên Cực bao giờ bạc đãi nàng, về phần Tiên quân Ngu Anh gì mà Địch Cơ từng chịu đủ ức h.i.ế.p trong Thập Nhị thiên, cái gì mà Tam điện hạ chiếm đoạt nàng, còn giam cầm nàng, càng là lời bịa đặt. Tìm Địch Cơ đến, để nàng và nô tỳ đối chất sẽ . Về phần đứa con trong bụng nàng là con nối dõi của Tam điện hạ ." Thiên Bộ chán ghét nhíu mày: "Nếu tìm thì bây giờ hẳn cũng chẳng thể tìm đươc, đợi đứa bé lớn thêm chút nữa, đưa đến chỗ Đấu Mẫu Nguyên Quân chỗ ắt sẽ cách nghiệm , há thể để cho tâm tùy ý điện hạ chúng , thậm chí còn đòi lẫn lộn huyết mạch hoàng tộc!"
Thái độ của Thiên Bộ cứng rắn, lời âm vang hữu lực khí phách, thấy vẻ mặt của những vị Thần vốn tin sự hoang đường của Tam điện hạ và phán tội lung lay, Ngu Anh lạnh lùng : "Tiên t.ử là Tam hoàng tử, thể hết chuyện riêng tư của Tam điện hạ, cũng cần bóng gió vi thần là tâm , tham tấu là vì điện hạ." Nói tới đây, dường như cũng tức giận, hừ một tiếng: "Còn gì mà hi vọng tìm Địch Cơ, tiên t.ử quả thật hi vọng Địch Cơ tìm ? Nói chừng, cung Nguyên Cực sớm xử trí Địch Cơ !" Ngu Anh , ánh mắt của Thần tiên ghế trao đổi với , nữa dấy lên nghi ngờ.
Thiên Bộ tức đến ngã ngửa.
Tiên quân Ngu Anh cũng coi như là quen cũ.
Đây cũng đầu tiên buộc tội điện hạ.
Ngày thường vị tiên quân cũng là một tiên quân nghiêm chính bất, duy chỉ nhắm điện hạ nhà nàng là chẳng hề phân rõ trắng đen, Thiên Bộ cũng là chuyện gì.
Cha của Tiên quân Ngu Anh là thần quân Thương Phách, vì thần quân giữ cây Trú Độ ở Tam Thập Tam Thiên Thụ
Vị thần quân Thương Phách cũng chút truyền kỳ. Vốn là phàm nhân, Thương Phách chỉ tu ba đời chứng đạo thành tiên, căn cốt , ngộ tính cao, đến Đế Quân cũng từng khen mấy câu.
Ba vạn năm ngàn năm , khi thần quân Thương Phách đắc đạo phi thăng, thì thần quân giữ cây tiền nhiệm Vũ Hóa, cây Trú Độ lựa chọn chủ nhân mới cho . Theo lý thì hai chuyện chẳng liên quan gì . Phải rằng vua của Thiên Thụ - cây Trú Độ mặt mũi lớn, lựa chọn chủ nhân đều chọn từ trong các Thần quân ngũ phẩm trở lên.
vì , , cây Trú Độ chọn trúng Tiên Quân Thương Phách phong cửu phẩm tiên nhân tân nhậm Thủ Thụ Thần Quân của nó.
Một tiên quân phàm nhân mới lên trời, từ tiểu tiên cửu phẩm nhảy lên sáu cấp, phong quân ban cung, thần quân tam phẩm giữ cây tân nhiệm, việc quá ly kỳ, ba vạn năm Cửu Trùng Thiên còn náo loạn một hồi.
Có thể , chính là bởi vì Thần quân Thương Phách cư tọa trấn cung Thụ Thần, mà ngàn năm , đứa con trai duy nhất lúc còn phàm nhân ở Bắc Hoang là Ngu Anh mới tu thành chính quả, chứng đạo lên trời, mới thể Lan Đại Ti giữ chức quan cửu phẩm, còn Lan Đài Ti trọng dụng. Đây cũng thể là dựa sự che chở của phụ nên mới tuổi trẻ đắc chí như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-57.html.]
chẳng tại , vị Tiên quân Ngu Anh tuổi trẻ đắc chí dường như ưa Tam điện hạ nhà nàng lắm, ỷ nhiệm vụ giám sát chư thần, lên trời tới hai năm buộc tội Tam điện hạ bao nhiêu .
Điện hạ nhà nàng mặc dù là vị tiên tùy ý, nhưng dù vẫn giới hạn, tùy ý thế nào thì vẫn sẽ chừng mực, cho nên vị tiên quân phê bình điện hạ thì cũng chỉ thể phê bình chút vấn đề da lông thôi, ví dụ như khiển trách điện hạ nhà nàng chơi bời khắp Bát Hoang, cử chỉ hành động phong lưu, tu , tích đức... Đủ loại vấn đề, nhưng tóm cũng quan trọng.
Thiên quân cưng đứa con út nên để ý tới những thứ . Tiên quân Ngu Anh càng bất mãn, cho rằng Thiên Quân cưng chiều điện hạ quá, vì thấy cứ đuổi theo điện hạ nhà nàng, điện hạ cử chỉ gì đặc biệt là phê bình một quyển.
Cũng may điện hạ nhà nàng cũng để ý những thứ lắm.
Thiên Bộ cũng thấy Ngu Anh phiền, cảm thấy cứ bám riết như đáng ghét, cho nên một thời gian, nàng còn nghiêm túc điều tra Ngu Anh.
Thần quân Thương Phách và Ngu Anh cũng là phàm nhân ở mười ức phàm thế, mà là hỗn huyết còn sót của nhân tộc ở chỗ Ngũ tộc tạp cư. Hỗn huyết Nhân tộc thành lập mấy chục tiểu quốc phàm nhân đều ở Bắc Hoang, Thượng thần Huyền Minh che chở. Thiên Bộ tay cách nào duỗi dài như , Bắc Hoang nhiều chuyện nàng thể điều tra, nhưng nàng điều tra một chuyện: Mối quan hệ phụ t.ử giữa Thần quân Thương Phách và Tiên quân Ngu Anh thật sự bình thường.
Thần quân Thương Phách ẩn tại cung Linh Uẩn ở Tam Thập Tam Thiên, trừ phi Thiên Thụ gì kỳ lạ thì sẽ khỏi cung Linh Uẩn, bọn họ hiếm khi thấy vị Thần quân , đứa con trai Ngu Anh lên trời, Thần quân Thương Phách cũng từng gì, hơn ba vạn năm qua, hai phụ t.ử còn từng gặp mặt .
Sau khi thăm dò tin tức , Thiên Bộ cho một kết luận: Tiên quân Ngu Anh ưa điện hạ nhà nàng, là bởi vì ghen tị với tình phụ t.ử của điện hạ và Thiên Quân... Nghĩ đến thể là nguyên nhân , Thiên Bộ cũng thấy phiền nữa, còn mềm lòng với . Hơn nữa đó Tam điện hạ cũng lên tiếng, bảo nàng cần để ý tới Ngu Anh, Thiên Bộ bèn gạt Ngu Anh qua bên, cho rằng chỉ náo loạn cỏn con, gây chuyện lớn gì .
Lại ngờ hôm nay, con nàng cho rằng gây chuyện gì lớn cho họ một đao tàn nhẫn như thế.
Thiên Bộ lúc thật sự hối hận kịp.
Trong điện Lăng Tiêu, Ngu Anh và Thiên Bộ ai nhường ai.
Đang lúc giằng co lẫn , thì thị vệ Thiên Quân phái tìm Địch Cơ trở . Mang về một tin tức khiến bọn họ ngờ tới.
Địch Cơ c.h.ế.t.
Phía tây Thập Nhị Thiên Tru Tiên Đài, gần Tru Tiên Đài một Hắc Đàm. Nước của Hắc đàm thể dìm c.h.ế.t Thần tiên. Theo lời thị vệ trình bẩm, bọn họ tìm Địch Cơ trong Hắc Đàm, lúc tìm thì nàng còn thở, hồn cũng tan hết. Dược Quân đích đến kiểm tra thi thể, chứng thực Địch Cơ xác thực thai, nguyên nhân cái c.h.ế.t là c.h.ế.t đuối, c.h.ế.t tầm bốn canh giờ .
Thị vệ trình báo xong, Ngu Anh mất chế trách mắng: "Nhất định là Tam điện hạ g.i.ế.c diệt khẩu để che giấu chuyện !"
Chúng tiên tòa .
Trái tim Thiên Bộ trĩu xuống. Địch Cơ c.h.ế.t , là c.h.ế.t đối chứng, Thiên Quân tuyệt đối thể dựa lời phiến diện của Ngu Anh để định tội Tam hoàng t.ử , mà phán Ngu Anh vu cáo mới đúng lý. Cái c.h.ế.t của Địch Cơ, qua giống như lợi cho Tam điện hạ. vấn đề là, việc gây náo loạn lớn, Thiên Quân phán như thế nào là một chuyện, trong lòng chúng tiên nghĩ như thế nào, là một chuyện khác. Dù Thiên Quân phán Ngu Anh vu cáo, chúng thần chẳng lẽ dị nghị đoạn công án ? Đám Tiên Thần quen với Tam điện hạ tự hiểu việc Tam điện hạ thể nào gây nên , nhưng những Tiên Thần khác thì ? Hoặc là giống như Ngu Anh, vốn lòng đố kỵ với Tam điện hạ thì ? Chẳng lẽ để bọn họ từ nay về cơ hội hạ thấp Tam điện hạ, cơ hội cao cao tại thượng giẫm nát Điện hạ mà đây bọn họ cơ hội ?
Thiên Bộ hận đến nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên khó Ngu Anh: "Muốn gán tội cho khác, thì sợ gì lý do. Lúc mới bắt đầu, Tiên quân Ngu Anh chỉ tự , dựa lời phiến diện mà điện hạ nhà ." Thiên Bộ gằn: "Chẳng lẽ đây là đạo việc của Lan Đài Ti? Từ nay về , Lan Đài Ti định kéo hết tất cả các vị quan mắt với xuống thần đàn mà cần chứng cứ gì , cho dỳ định tội họ, cũng khiến họ mất sạch danh dự và thanh danh?"
Thiên Bộ Nhất chuyện khí thế, đến Ngu Anh cũng khó đỡ, nhưng lui bước, nghiêm mặt vái Thiên Quân và chúng tiên một cái, cương trực như m.ổ b.ụ.n.g chứng : "Vi thần chỉ cảm thấy, hôm qua Địch Cơ mới thoát khỏi cung Nguyên Cực, kể chuyện nàng cung Nguyên Cực hãm hại với vi thần, hôm nay c.h.ế.t đuối ở trong Hắc Đầm là chuyện quá trùng hợp. Mới nhịn mà hoài nghi Tam điện hạ, vi thần gấp gáp như thế cũng là hợp tình hợp lý!"
Chư Tiên Thần điện hai cãi hồi lâu, đều suy nghĩ riêng. Ngoại trừ chư tiên Lan Đài Ti là gián tiên, thích trái ý Thiên Quân, thì đại đa Tiên Thần vẫn cho Thiên Quân chút mặt mũi, nhanh chóng chấm dứt việc . việc đến giờ vẫn như sương mù dày đặc, càng ngày càng rõ ràng, lúc giúp Tam điện hạ thì khỏi vẻ nịnh nọt, cho nên đều lựa chọn mắt mũi mũi tim, ý kiến.
Trên điện Lăng Tiêu bỗng dừng chỉ còn Thiên Bộ và Ngu Anh môi thương lưỡi kiếm, ngươi qua . Từ khi Địch Cơ náo loạn trong triều hội, Từ Chính Đế vẫn mặt lạnh như tiền, gì nhiều, đều đoán đang nghĩ gì.
Thực Từ Chính Đế nghĩ nhiều lắm, chỉ thấy đau đầu thôi. Nói tiểu nhi t.ử và tiểu yêu xinh trải qua đêm xuân, khiến cho tiểu yêu thai, Từ Chính Đế tin. Con trai út nay vốn phong lưu, chuyện hoang đường gì mà từng , bây giờ một đứa bé để tự khó , Từ Chính Đế thậm chí còn cảm thấy chút đắc ý. nó tạo sát nghiệp... Từ Chính Đế thấy khó tin việc do đứa con trai nhỏ tuy rằng hoang đường nhưng luôn luôn trách nhiệm gây nên.
Đứa con út sủng một Nhạc Cơ, chẳng qua chỉ là một chuyện phong lưu, nhưng nếu là vì thế mà g.i.ế.c , thì đúng như Ngu Anh , là đạo đức bại hoại. Nếu điều tra rõ việc thì sẽ khiến thanh danh con út tổn hại... Từ Chính Đế xoa huyệt thái dương, cuối cùng cũng mở miệng hạ lệnh: "Án nhiều điểm đáng ngờ, lệnh..." Đang suy tư xem nên giao việc cho ai là thích hợp thì Tiên thị ngoài điện cất giọng tuyên, Đông Hoa đế quân triều.
Tiếng hạ lệnh của Từ Chính Đế dừng .
Nghe Đế Quân lên triều, chúng tiên đều nghiêm chỉnh dậy, Đế Quân bên trong xuống, thì mới dám xuống. Chúng tiên giả tâm tư khác thì bĩu môi cảm thấy may mắn: May vì bỏ đá xuống giếng với Tam điện hạ, nếu lúc sẽ xong đời . đế Đế Quân đến một , mà còn dẫn theo một nam một nữ, cũng bọn họ cảm thấy tò mò. Đế Quân cũng ý giới thiệu hai vị theo điện là ai. Hắn nhường nửa chiếc bàn ngọc của cho nữ tiên đeo khăn che mặt bên cạnh, đó chỉ nam tiên đang trong điện hành lễ với Thiên Quân, đơn giản với Thiên Quân một câu: "Sương Hòa hình như phong thư đưa cho ngươi."
Lúc , mới nhớ , vị nam tiên cón gương mặt tuấn tú là thần sứ Sương Hòa họ từng gặp ở điện Lăng Tiêu mấy tháng .
Ánh mắt Thiên Quân khẽ dừng bên cạnh Đế Quân, chợt giật , nhưng thấy Đế Quân bình tĩnh thì cũng nhiều lời, về phía Sương Hòa, nhéo nhéo sống mũi, mệt mỏi : "Bây giờ bản quân đang thẩm vấn một vụ án liên quan đến nghiệt t.ử của bản quân, thần sứ chuyện gì thì cứ để bàn cũng muộn."
Sương Hòa tự nhiên : "À, như thế thì , lá thư trong tay tiểu Thần là liên quan đến nghiệt t.ử của ngài......" Hai chữ "Nghiệt tử" , nhận ánh mắt như đao của tôn thượng nhà , cũng chính là vị đang bên cạnh Đông Hoa đế quân . Sương Hòa nuốt nước miếng, lập tức sửa lời: "À, là liên quan đến Tam điện hạ." Hắn giơ tay lên, mở lá thư : "Đây là lá thứ tìm thấy trong phòng Địch Cơ." Nói xong bèn đến cạnh Ngu Anh: "Nghe vị tiên quân Địch Cơ thai, còn đứa nhỏ trong bụng nàng là của Tam điện hạ." Sương Hòa mỉm , tỏ thái độ khó hiểu: " trong thư Địch Cơ là nàng đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của Tiên quân ngài chứ?"
Lời , điện chợt ồn ào, Tiên Thần trong điện đều khiếp sợ.
Ngu Anh ngây , lâu mới xanh mặt về phía Sương Hòa: "Ngươi ngậm m.á.u phun !"
Sương Hòa nhún vai: "Ta nhé." Giơ tay thi triển phép thuật. Chữ trong thư phóng to gấp mấy ném giữa trung.
Sương Hòa tự nhiên chỉ nét chữ xinh giữa trung bình luận: "Ngươi xem, là nàng tự tay thư, hai sớm quen . Nói mấy năm từng qua cửa Nhược Mộc để đến mười ức phàm thế một , chính đó nàng con với ngươi." Sương Hòa tiếp: "Nghe thần tiên Lan Đài Ti các ngươi, bởi vì cần giám sát chư tiên chưởng quản phàm thế, cho nên quả thực thường phàm thế một chuyến." Hắn vuốt cằm : "Trong thư Địch Cơ chỉ ngoài, cũng coi như là lý nhỉ." Lại : "Vừa chúng đụng Dược Quân ở cửa, Dược Quân Địch Cơ m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng. Nếu nhớ lầm, hơn một tháng Tam hoàng t.ử mới cứu nàng về cung Nguyên Cực. Như tính , khả năng Địch Cơ t.h.a.i với Tam điện hạ xác xuất nhỏ, mà điều tra hơn hai tháng phàm trần thì cứ xem sổ sách đều ghi chép của Ti Môn ti là ..."
Hai mắt Tiên quân Ngu Anh bốc lửa, phẫn nộ cắt lời Sương Hòa : "Hai tháng mặc dù phàm thế, nhưng cũng là vì công sự, từng gặp Địch Cơ." Hắn c.ắ.n răng bác bỏ lời Sương Hòa: "Ta thật sự mới quen Địch Cơ đầu ở Thiên Hoa thịnh điển, lúc đó Thần sứ cũng ở hiện trường ? Theo Thần sứ, với Địch Cơ giống như từng quen ? Các ngươi xóa tội cho Tam hoàng t.ử thì cũng cần bịa đặt lung tung như thế chứ!" Hắn Sương Hoà là thần sứ của Cô Dao, chỉ là Thiên Quân gọi như thế nên cũng gọi theo mà thôi.
Mà Sương Hòa, những lời phân tích của thực đều do Tổ Thị dạy , lúc Ngu Anh bác bỏ, thì chẳng nên gì. Sương Hòa là thế, đ.á.n.h giỏi, nhưng đầu óc linh hoạt lắm, may mà điện còn một Thiên Bộ đầu óc linh hoạt.
Thiên Bộ khinh miệt về phía Ngu Anh: "Ai lúc đó hai các ngươi diễn trò ? Chân tướng thế nào còn đủ rõ ràng ? Chẳng là tiên quân ngươi là phàm nhân thành tiên, vốn nên đoạn tình tuyệt dục, nhưng con với Địch Cơ, thấy Địch Cơ tìm tới cửa, tất nhiên thể để cho nàng phá hỏng tiên đồ của , nên mới cố ý lập bẫy mưu hại nàng, còn ăn cướp la làng, giá họa hết cho điện hạ chúng . May mà Địch Cơ tính lòng lang sói của ngươi, nên mới phong thư giấu ." Thiên Bộ gằn: "Nếu điện hạ nhà thật sự chiếm đoạt mỹ nhân, thì gây họa với hơn trăm ngàn mỹ nhân lui tới cung Nguyên Cực từ lâu , gì tới phiên Địch Cơ! Chẳng qua Tiên quân Ngu Anh , ngươi đúng là khéo mưu tính, cộng thêm nhanh mồm nhanh miệng, điện hạ chúng suýt nữa thì ngươi kéo xuống nước ." Thiên Bộ trừng mắt, khí thế bức , lời còn lý tình, Ngu Anh cuối cùng chống đỡ nổi, còn chẳng thể giả bộ trấn định, hoảng loạn giải thích: "Ta , đây chỉ là lời phiến diện của Địch Cơ."
Thiên Bộ gằn, tới gần hai bước: "Quả thực chỉ là lời phiến diện của của Địch Cơ, nhưg Tiên quân tham tấu điện hạ nhà , cũng chỉ dựa lời phiến diện của ngươi ?"
Đối mặt với chất vấn của Thiên Bộ, sắc mặt Ngu Anh trắng bệch, im lặng một lúc lâu, mới : "Ta, thể lấy mạng thề, oan." Chỉ thể biện giải như thế, thì thể thấy là cùng đường.
Thiên Bộ hừ một tiếng, thêm gì đó, nhưng tiếng trong trẻo của bàn ngọc : "Cảm giác khác đổ oan dễ chịu nhỉ?" Giọng giống như mây mù bao bọc, nhưng khiến thể bỏ qua.
Là đang hỏi Ngu Anh.
Ngu Anh mờ mịt ngẩng đầu, về phía giọng . Giọng ở bên cạnh Đế Quân.
Chúng tiên cũng đều về phía bên cạnh Đế Quân.
Trên bàn ngọc bên cạnh Đế Quân, nữ t.ử nghiêng dựa bằng kỷ, một tay chống má: "May mà tiểu tam lang ở đây, nếu thì chẳng tiên quân sẽ đổ oan cho đến mức nào nữa. Nếu lúc vu oan đến hết đường chối cãi, sẽ khó chịu bao nhiêu. Giống như tiên quân lúc ."
Giọng nữ t.ử rõ ràng dịu dàng, cũng ý chỉ trích gì, nhưng lời như chiếc tiếng chuông vang bên tai Ngu Anh, óc như hôn mê. Khiến ngây ngẩn cả .
Ánh mắt chư tiên dừng lâu nữ t.ử ghế, thấy mái tóc nữ t.ử đen như thác nước, váy dài thướt , ăn mặc hướng cổ xưa, mà Đế Quân chia một nửa bàn ngọc cho nàng, nàng gọi Tam điện hạ tiểu tam lang... Thế gian , nữ thần đủ tư cách cùng bàn với Đế Quân, dám gọi Tam hoàng t.ử là tiểu tam lang... Chư tiên chúng còn gì hiểu nữa, trong lòng ai nấy đều khẽ run lên... vị , là thần cùng thời với Đế Quân ? Cho dù , thì cũng nên là một mỹ nhân thành thục tang thương ? vẻ yêu kiều như thiếu nữ ? Nhớ đến các sử quan lúc tham khảo dáng vẻ của mẫu hậu Tam điện hạ vẽ chân dung cho vị tôn thượng ... So với bức chân dung thành thục thì vị tôn thần là của Tam điện hạ thì bọn họ cũng tin! Mọi quả thực nín thở.
Trong đại điện, Ngu Anh sửng sốt một hồi, vì chấn động trong lòng nên để ý đến phận của nữ t.ử , nhưng nhớ từng gặp nàng ở đó: "Ta, từng gặp ngươi . Ở Thiên Hoa Thịnh Điển, lúc đó ngươi ngươi là chủ nhân của Địch Cơ."
Nữ t.ử gật đầu: "Cũng thể là chủ nhân Địch Cơ, dù và nàng vẫn kết khế ước." Nói đến đây thì dừng một chút: "Ngày đó ở Nam Hoang, thực là nhờ Tiểu Tam Lang cứu nàng, đưa nàng về cung Nguyên Cực. Nếu thì tiểu tam lang giờ cẩn thận như thế, thể nhận rõ lai lịch trong cung. Chẳng qua là vì thưởng thức tài thổi sáo của nàng nên cho nàng phương tiện mà thôi. Nào mang đến tai họa như thế cho . Nói cũng là do hại tiểu tam lang."
Thần sắc chúng tiên sẽ rung động, cố đèn cơn sóng mãnh liệt trong lòng. Ý là, vị tôn thượng vẫn luôn ở cung Nguyên Cực với Tam điện hạ ư? Chuyện gì thế?
Ngu Anh thì hóng hớt, thì thấy ba phần cam lòng, bảy phần sầu thảm: "Hắn gặp tai họa gì?"
Nữ t.ử thản nhiên: "Vu khống chuyện , tiểu tam lang vô tội, tất nhiên sẽ cho tiểu tam lang, tiên quân vì tư oán mà nhắm tiểu tam làng, việc như thế mặc dù thích, nhưng Tiên quân oan, nên nguyện lên tiếng vì Tiên quân."
Ngu Anh ngẩng đầu, thể tin : "Gì cơ? Ngươi nguyện lên tiếng vì ?"
Các Tiên Thần điện , chuyện phát triển đến bước , khiến tất cả đều hồ đồ. Đến Đế Quân cũng buông chén xuống, nhíu mày.
Nữ t.ử gì, chỉ đưa mắt về phía cửa điện.
lúc , Trọng Lâm tiên giả dẫn theo hai tiên thị của cung Thái Thần và hai tiên thị của Thiên Quân, họ đang khiêng một cái giường băng trong điện. Trên giường băng một mỹ nhân sắc mặt tái mét đang , nàng còn thở, chính là Địch Cơ.
Nhóm năm đặt Địch Cơ ở giữa đại điện, thi lễ với Thiên Quân và Đế Quân thi lễ, Thiên Quân giơ tay miễn lễ cho bọn họ, Trọng Lâm bèn dẫn mấy qua một bên.
Đế Quân rót cho một chén , ánh mắt xẹt qua giường băng, gõ nhẹ lên bàn, với Tổ Thị: "Ta thấy ngươi t.h.i t.h.ể Địch Cơ một lúc, gì ?"
Đế Quân câu hỏi , diễn trò với Tổ Thị, mà thật sự là chuyện gì đang xảy . Nửa canh giờ , Ti Mệnh Tinh Quân sai tiên phó truyền một phong thư cho cung Thái Thần, khi nhận thư , mới mang Trọng Lâm vội vàng tới, xem thử đang xảy chuyện gì.d Kết quả đụng Tổ Thị đang kiểm tra thực hư t.h.i t.h.ể Địch Cơ.
Tổ Thị thực ở đó bao lâu.
Khoảng giờ Tỵ, khi nàng Đăng Đăng trình bẩm, chạy ngay về cung Nguyên Cực, Thiên Quân phái thị vệ đào ba thước đất tìm Địch Cơ, nàng tiện xen , nhưng cảm thấy Địch Cơ nhiều điểm đáng ngờ, bèn dẫn Cốt Dung Sương Hòa và mấy tiên thị nhạy bén đến chỗ ở của Địch Cơ ở cung Nguyên Cực thì tìm phong thư của Địch Cơ. Tiếp theo tìm t.h.i t.h.ể Địch Cơ, giờ đưa đến điện Lăng Tiêu. Nàng, bèn mang theo Sương Hòa tới điện Lăng Tiêu, cũng thuận tiện tới xem t.h.i t.h.ể Địch Cơ.
Nàng vốn ý định lộ diện ở điện Lăng Tiêu. Nhớ đến Sương Hòa từng tới điện Lăng Tiêu một , coi như cũng quen mặt với Thiên Quân thì bèn kêu mang phong thư lên điện, điện Thiên Bộ lanh lợi, hẳn là thể rửa sạch ô danh cho Tiểu Tam Lang, nàng ở đây thực cũng chẳng . Kết quả thấy Yêu thi , hàn huyên một hồi với Dược Quân vẫn canh giữ bên cạnh, nàng mới phát hiện, việc đơn giản.
Trùng hợp lúc Đế Quân mang Trọng Lâm vội vàng chạy tới, thấy nàng, thì sửng sốt kêu nàng cùng . Nàng suy nghĩ một lát, dặn Trọng Lâm hai câu, theo Đế Quân trong.
Giờ phút , cả điện đều yên tĩnh, chỉ chờ vị tôn thần ghế giải đáp nghi vấn - nàng rốt cuộc gì từ cỗ Yêu thi .
"Yêu thi Địch Cơ, mà chỉ là một con rối tinh xảo thôi." Một tay Tổ Thị chống má, chậm rãi mở miệng.
Một câu đơn giản , tựa như tảng đá lớn rơi xuống ao, mặt ao chợt nứt , bọt nước b.ắ.n tung tóe, tạo ngàn vạn gợn sóng. Chúng tiên cuối cùng nhịn nữa, mặc dù châu đầu ghé tai, nhưng ánh mắt chỉ trao đổi với cũng đủ đặc sắc.
Tổ Thị quan tâm phản ứng của chúng tiên, vẫn giải thích đó: "Địch Cơ mất tích, khi mất tích để một phong thư, Tiên quân Ngu Anh mới là phụ của đứa bé trong bụng nàng, tiếp theo, một con rối chân thật đến mức thể biến giả thành thần c.h.ế.t đuối ở trong Hắc Đàm." Nói tới đây, Tổ Thị dừng , ánh mắt xẹt qua cỗ yêu thi trong điện, nàng đổi tay chống má: "Cũng là nhiều chuyện nghĩ nàng thai, theo lý thì lúc sắp c.h.ế.t xuất phát từ bản năng, ắt sẽ tách một chút yêu lực hộ trì t.h.a.i nhi, cho nên thi triển truy hồn thuật với nàng, xem t.h.a.i nhi trong bụng nàng , kết qua truy hồn nhập thể mới phát hiện trong cơ thể nàng dấu vết yêu lực. Yêu bình thường, c.h.ế.t bốn năm canh giờ, lẽ hồn phách sẽ tan hết, nhưng trong t.h.i t.h.ể vẫn còn lưu khí tức khi còn sống. trong cơ thể Yêu thi cũng khí tức đó, đó con rối thì là gì?" Đế Quân uống đủ , cuối cùng cũng chịu động não, đến đây, còn gì rõ ràng nữa.
Thần tiên thể sử dụng truy hồn thuật Cửu Trùng Thiên mặc dù nhiều, cũng ít. nếu Dược Quân cũng tra Yêu thi vấn đề gì, thì chư vị Thiên Tôn tất nhiên cũng sẽ nhiều chuyện mà sử dụng truy hồn thuật đối với một Yêu thi Nhạc Cơ nho nhỏ. Cho dù là , thì cùng lắm chỉ đủ nhẫn nại để khéo Liên Tống khỏi chuyện thôi. Kiểm tra thực hư Yêu thi của Địch Cơ ư... Hắn rảnh. Vậy xem , nếu Tổ Thị nhúng tay, thì hơn phân nửa sẽ chắc rằng c.h.ế.t đuối trong Hắc Đàm chính là Địch Cơ, đó... Tiểu Tiên quân của Lan Đài Ti sẽ gặp xui xẻo lớn.
Nghĩ tới đây, Đế Quân về phía Ngu Anh. Đầu tiên công bằng khen Địch Cơ một câu: "Tiểu Nhạc Cơ tệ, tự mưu tự tính, tự biên tự diễn giỏi. Sau đó mới tò mò hỏi Ngu Anh: "Chỉ là nàng dường như nhắm ngươi, ngươi đắc tội gì nàng mà khiến nàng hận ngươi như thế?"
Ngu Anh cũng đầu óc, đến đó thì hiểu Địch Cơ đang tính kế : "Tiểu thần, tiểu thần cũng ân oán gì với nàng." Đáy lòng rối, lý trí Đế Quân sai, tất cả đều là do Địch Cơ tự biên tự diễn, nhưng đáy lòng quả thực tin Địch Cơ điềm đạm đáng yêu hận : "Nàng yếu đuối nhu nhược, tính tình dịu dàng như thế, nàng chuyện ác độc như thế, dù ..." Chính cũng đang thì thào cái gì.
Nghe Ngu Anh thì thào, Sương Hòa chỉ cảm thấy hời còn khoe mẽ, hừ một tiếng cắt lời : "Ngươi như thế là , ngươi Tôn... , chúng đổ oan cho Địch Cơ ? Hừ, phàm là thượng thần thì đều thể sử dụng truy hồn thuật kiểm tra xem Yêu thi là Địch Cơ , Cửu Trùng Thiên các ngươi cũng mấy thượng thần nhỉ, nếu tin chủ..." Ý thức việc xưng Tổ Thị "chủ thượng" cũng sẽ bại lộ phận của Tổ Thị, nghẹn : "Nếu tin , chúng , mời Thiên Quân hạ lệnh tìm dùng truy hồn thuật với con rối ."
Mặt Ngu Anh tái nhợt giải thích: "Ta ý đó."
"Việc thẩm vấn cả buổi sáng, lúc đẩy mây mù gặp trăng sáng , Thiên Quân cũng phức tạp thêm, kịp thời ho nhẹ một tiếng, : "Truy Hồn Thuật vốn là pháp thuật do Tổ Thị Thần khai sáng, Cửu Thiên Thần Tiên thi triển Truy hồn thuật ở mặt Thượng thần thì khác gì múa rìu qua mắt thợ. Thượng thần hạ dùng thuật nghiệm Yêu thi và cho kết luận thì tất nhiên là sai, chư khanh đang đây cũng sẽ dị nghị gì."
Thiên Quân lời , Ngu Anh bỗng dưng trừng to mắt, khó thể tin về phía bàn ngọc ở đài cao. cô đơn, vì mấy tiểu tiên cũng vẻ mặt kinh hãi y hệt . Chẳng qua đại đa tiên giả đều đoán nên cũng khá bình tĩnh, giữ thể diện của điện Lăng Tiêu, tỏ vẻ thần tiên của Cửu Thiên bọn họ gặp chuyện gì cũng hô to hét lớn.
Thiên quân rõ phận Tổ Thị Thần, chúng tiên đương nhiên dậy bái lạy. Trong điện chợt vang lên một hồi triều bái.
Thiên tộc hành đại lễ, dễ từ chối. Tổ Thị ẩn thế quanh năm, tham gia mấy dịp lớn gì, cũng thường xuyên nhận lễ, nhưng nàng cảm thấy chúng thần bái nàng gì đáng ngạc nhiên. Nàng ở đó nhận lễ xong, lúc chúng tiên dập đầu, nàng khẽ nhíu mày, khi chúng tiên lượt xuống, thì nàng bình tĩnh cong mắt, dịu dàng : "Tiểu tam lang và đều là thần tự nhiên, thần tự nhiên từ xưa cận với , mời đến Cửu Trùng Thiên thưởng thức Thiên Hoa thịnh điển, thuận đường ở nghiên cứu Phật lý với Đông Hoa Đế Quân. Đây coi như là âm thầm đến chơi, cho nên vốn cũng kinh động Thiên Quân và chư vị Thiên Tôn, chỉ là ngờ gặp chuyện , cho nên gặp chư vị ở đây là thất lễ."
Thiên Quân và mấy vị thần Cửu Thiên chỉ dám dám.
Đông Hoa ở bên cạnh biểu cảm của Tổ Thị nãy giờ, nàng thế, thì liếc nàng một cái. Hắn nàng như thế, thực chư tiên trời , mà cho thám t.ử Ma tộc . Trước đây nàng điện Lăng Tiêu với , thì nên che giấu phận, trong lòng hẳn suy ngẫm .
Đế Quân nhíu mày, uống một ngụm , đột nhiên phát hiện Tổ Thị và Liên Tống thực nhiều điểm chung. Ví dụ như, chu đáo cẩn thận trong mấy chuyện nhỏ.
Chuyện đến hồi kết, Thiên Quân giải quyết dứt khoát: "Đây là Địch Cơ cố ý quấy phá, nhấc lên sóng gió ở Thiên Đình, nhưng vì nàng tạo sóng gió cho Thiên Đình... Thiên Quân sai Tham Lang Tinh quân tra rõ việc , phát bổng lộc của Ngu Anh và giáng chức, xem như kết thúc một trò khôi hài."
Buổi chiều ngày hôm , Tam điện hạ chạy từ Nam Hoang về Cửu Trùng Thiên.
---Trò khôi hài chút xíu mà bả hơn 11 ngàn chữ, mệt quá. Mọi ngủ ngon ạ."