Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 55
Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:58:37
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yên Lan một đêm ngủ. Sáng sớm hôm nay sai Hiện Nhi chạy tới Nguyên Cực cung tìm hiểu tin tức.
Nguyên Cực cung Thiên Bộ quản đến tường đồng vách sắt, Hiện Nhi thể tìm hiểu tin tức gì, đành trở Thanh Phân cung, do dự đừng mãi ở ngoài dám cung. Kết quả đang do dự thì gặp Trọng Lâm tiên giả của Thái Thần cung đến đây.
Trọng Lâm tiên giả nhận nàng, hỏi: "Hoa chủ các ngươi ở trong cung ?"
Hiện Nhi dám chậm trễ, lập tức bước lên, cung kính dẫn Trọng Lâm tiên giả cung.
Hiện Nhi cũng ở trời việc mấy vạn năm, cũng là một tiểu tiên nga thông minh, quen với tin tức linh thông, thấy một nếu như chuyện quan trọng thì tuyệt đối khỏi Tam Thập Tam thiên Trọng Lâm tiên giả đến cung Thanh Phân, trong tay còn cầm một thứ giống như dụ thư, trong lòng trầm mặc, cảm thấy .
Dự cảm của Hiện Nhi sai, Trọng Lâm tiên giả hôm nay đến cung các nàng, quả thực việc, là gửi đạo dụ thư của Đế Quân.
Dụ thư xưa nay đều dùng để giáng chức tiên giả. Phần dụ thư trong tay Trọng Lâm cũng tác dụng như .
Dụ thư khởi đầu ngắn gọn, lời khách sáo gì, thẳng đến nội dung, đầu tiên trách Yên Lan ở vị trí Hoa chủ nhiều năm qua chí tiến thủ, gần đây chuẩn thiên hoa thịnh điển, mặc dù phạm sai lầm lớn nhưng ít những sai xót, trải qua ba vạn năm vẫn khó đảm đương chức Hoa chủ, khiến cho thất vọng. Thứ hai trách nàng việc nghiêm túc, ở yên trong cung việc còn nhàn tản, tôn trọng bề , hữu hảo với đồng liêu, nhiều chuyện khác thường, tiên thất trách thất đức, khiến cho đau lòng. Cho nên Đế Quân giáng dụ thư, đoạt vị trí Hoa chủ của nàng, giáng chức đến Bắc Hoang tiên giữ sông, mong nàng nhận lầm của .
Tiên giữ sông, là một địa tiên, vả là một tiểu tiên, chức vị thậm chí còn thể so với chức tiên thị của các tiểu tiên nga hầu hạ ở các cung nữa.
Hiện Nhi Trọng Lâm xong dụ thư , lòng lạnh một nửa, thấy vẻ mặt hòa khí của Trọng Lâm, đè nén sự e dè, run rẩy hỏi Trọng Lâm một câu: "Tiên, tiên quân thứ tội, nô tỳ một chuyện rõ, cầu tiên quân giải nghi hoặc. Hoa chủ giáng chức, , những tiên cung trong Thanh Phân cung chúng nên đây?"
Trọng Lâm cuộn dụ thư , thiết trả lời nàng vấn đề : "Đây là chuyện của ty Tiên thị, Tề Lương tiên quân của ty Tiên thị sẽ phái đến sắp xếp cho các ngươi nhanh thôi."
Nói xong lời , Trọng Lâm giao cuốn dụ thư cho Yên Lan, ngờ Yên Lan vẫn quỳ đất, thấy rõ biểu cảm của nàng, bật dậy, lướt như gió khỏi đại điện.
Trọng Lâm nhíu mày, liếc mắt bóng lưng Yên Lan về phía cửa cung, lệnh cho Hiện Nhi: "Ngươi theo coi thử, đừng để nàng gây bất cứ chuyện gì." Hiện Nhi lĩnh mệnh, vội vàng theo.
Hiện Nhi cuối cùng tìm Yên Lan ở cửa Nguyên Cực cung.
Yên Lan quỳ gối bậc thềm bạch ngọc cao cao, Tam điện hạ bậc thang, Thiện Bộ đang che ô cho .
Bốn thị vệ mặc giáp bạc còn canh giữ ở cửa cung nữa, mà canh giữ ở cách cửa cung trăm trượng, ngăn cản các tiểu tiên đến hóng hớt. họ cho nàng . Hôm qua, theo kế hoạch của Yên Lan tính toán thì hai vị kiều khách đang ở trong Nguyên Cực cung, Hiện nhi chợt thấy bất an. Mặc dù Yên Lan sắp xếp thứ thỏa đáng, nhưng nàng luôn cảm thấy, dùng kế hoạch lừa gạt tiên quân khác lẽ còn thể, nhưng nếu gạt Tam điện hạ từng chấp chưởng Hình ti, thì quả thực còn xa lắm. Bởi cả ngày hôm qua, trái tim của nàng vẫn treo cao thả xuống .
Hôm nay, thanh kiếm treo đỉnh đầu cuối cùng rơi xuống đất. Tam điện hạ quả nhiên nghi ngờ Hoa chủ nhà nàng. Bằng , dụ thư giáng chức Đế Quân vì cố tình giáng xuống hôm nay? Nếu , Hoa chủ nhà nàng vì khi nhận dụ thư tìm Tam điện hạ, vì Tam điện hạ thà để cho các tiểu tiên tụ tập ở bên ngoài Nguyên Cực Cung xem náo nhiệt, cũng cho phép Hoa chủ nhà nàng bước cửa cung?
Vị điện hạ ở Nguyên Cực cung , từ đến nay đều đối xử phong độ với các tiên tử, ba vạn năm qua, gia chủ nàng gây nhiều họa như , đều hời hợt bao dung cho nàng. Lần , thấy thế trận , Hiện Nhi khỏi kinh hãi, mỗi động tác đều ẩn chứa sự sợ hãi.
Nàng nơm nớp lo sợ tới gần, thấy mặt Yên Lan tái nhợt, đang Tam điện hạ ấm ức tố cáo: "Ta dụ thư là ý của điện hạ. Trên đó đủ loại lời trách , chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi. Điện hạ phạt , thật là bởi vì hai vị tiên t.ử hôm qua tháp gặp nạn... hiểu, điện hạ vì trách chuyện lên đầu ? Dung Dung tiên t.ử xông tháp, cũng từng khuyên can, khuyên để nàng xông tháp, vội phái Nguyên Cực cung truyền tin . Điện hạ thử ngẫm , hôm qua nếu phái báo tin, ngài thể kịp thời chạy tới cứu hai vị tiên t.ử ? Ta dám tham công, nhưng điện hạ chỉ cảm kích , ngược còn giận ch.ó đ.á.n.h mèo với ... Điện hạ đối xử với như thế thật bất công!"
Mưa rơi lớn, như sợi tơ mềm mại phiêu tán theo gió, bởi Yên Lan quỳ gối trong mưa cũng thấy chật vật, chỉ sợi tóc mưa phùn thấm ướt, dán ở bên má, lộn xộn, nhưng tổn hại đến vẻ của nàng, mà càng khiến nàng trở nên yếu đuối đáng thương.
Hiện Nhi hầu hạ Yên Lan ba vạn năm, tận mắt nàng từ một tiên t.ử tuy chút thanh cao ích kỷ, nhưng trong lòng là sự ác động sâu lường , từng bước biến thành bộ dáng hôm nay. Nàng tự xưng là hiểu Yên Lan, giờ phút nàng đang giả vờ. Yên Lan diễn quá chân thực, khiến Hiện Nhi cảm thấy, nếu nàng tham gia tính kế Dung Dung cùng nàng thì chừng cũng Yên Lan lừa gạt.
Có lẽ... Hoa chủ nhà nàng thật sự còn thể xoay chuyển? Nghĩ tới đây, Hiện Nhi lập tức tiến lên, im lặng quỳ gối bên cạnh Yên Lan, cầm ô cho nàng, bắt đầu tận tâm tận lực sắm vai một hầu trung thành rời.
Sau khi lời của Yên Lan rơi xuống, cửa cung yên tĩnh một lát. Trong sự yên tĩnh, là Thiên Bộ lên tiếng : "Hôm qua hai vị tiên t.ử xông Tỏa Yêu Tháp...... Tiên T.ử quả thật ý , động tay động chân việc ? Điều phù hợp với các tính cách của tiên tử."
Yên Lan , đôi mắt bỗng dưng đỏ lên, giống như cực kỳ oan uổng, cũng cực kỳ ấm ức: "Chẳng lẽ đây từng những suy nghĩ sai trái, vài chuyện hồ đồ, thì bây giờ cho phép sửa đổi ? Ta hôm nay thật sự chỉ vị trí Hoa chủ , còn vẫn nghĩ đến. Điện hạ cũng từng , chỉ cần sửa chữa, chặt đứt ý niệm đối với điện hạ, thì ngài tình nguyện giúp đỡ ở Cửu Trọng Thiện ?"
Thiên Bộ thấy kinh ngạc vì Yên Lan bây giờ trở nên lanh lợi lanh lợi như . Tam điện hạ quả thật là bởi vì hoài nghi Cốt Dung xông tháp liên quan đến Yên Lan, mới đẩy nàng . quả thật, loại hoài nghi cũng chứng cớ, mà điện hạ dường như căn bản nghĩ tới tìm chứng cớ quyết định đẩy nàng . Lúc đó Thiên Bộ cũng cảm thấy gì đúng, nhưng lúc , đối mặt với nước mắt của Yên Lan, Thiên Bộ cảm thấy gì.
Yên Lan quan sát sắc mặt, thấy Thiên Bộ như thế, hiểu những lời của nàng tác dụng.
Nàng đây là lúc nhất để tiến thêm một bước nữa, giơ tay lau nước mắt, định thêm gì đó, đầu bất thình lình truyền đến một tiếng hỏi: "Vậy chuyện Địch Cơ thì ?" Là Liên Tống đang hỏi nàng.
Bàn tay lau nước mắt của Yên Lan lau dừng . Chuyện Địch Cơ rơi xuống nước qua nửa tháng, ngày đó truy cứu, Liên Tống khi trở cửu thiên cũng từng hỏi đến, nàng vốn tưởng rằng việc qua , ngờ Tam điện hạ sẽ nhắc tới lúc .
Câu hỏi vượt quá dự tính của nàng, nàng vô thức tự bào chữa cho : "Địch Cơ ... ý điện hạ là chuyện Địch Cơ vô tình rơi xuống nước trong Thiên hoa thịnh điển ? Đó là vì đại thần nữ ở Biên Xuân Sơn hiểu lầm nàng là mỹ nhân mới của Nguyên Cực cung, cho nên mời nàng đến tiểu đình hồ Sa La..."
"Mượn đao g.i.ế.c , đây là thủ đoạn dùng lúc còn bé." Liên Tống cảm thấy nhàm chán cắt đứt lời của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên, là một nụ rõ ràng, giống như cảm thấy nàng ngây thơ: "Các thần nữ Biên Xuân Sơn vì sự tồn tại của Địch Cơ, đối với mà , thì đó là một chuyện khó điều tra, ngươi thử xem?"
Yên Lan cứng đờ, một lúc lâu , môi run rẩy của nàng, phát một chút âm thanh: "Ta, chỉ là..." nàng thể ngụy biện nữa. Mà trong nháy mắt đó, nàng đột nhiên hiểu , ngụy biện là vô dụng, cũng là vô nghĩa, chuyện trong Tỏa Yêu Tháp, Liên Tống chứng cớ, định tội của nàng, nên dùng việc để định tội của nàng.
Nàng rời khỏi Cửu Trọng Thiên, xuống hạ giới một thần sông nho nhỏ.
Yên Lan cuối cùng cũng trở nên hoảng hốt, bởi vì hoảng hốt cùng sợ hãi, trở nên lựa lời: "Coi như là trêu chọc Địch Cơ , nhưng vì một nhạc cơ đê tiện, điện hạ giáng chức của , như thế, như thế..."
Bên môi Liên Tống xuất hiện nụ chế giễu: "Thân là thần tiên cửu thiên, tâm thiện niệm, nghĩ đến chúng sanh, còn ỷ lớn h.i.ế.p bé. Đức bạc tôn nghiêm, tất sẽ gây họa, như , cách trừ vị trí Hoa chủ của ngươi, cho ngươi hạ giới tu thêm đức hạnh, như hợp đạo lý?"
Tâm thiện niệm, đức bạc tôn nghiêm. Yên Lan thể tiếp nhận những bình luận , nhịn khàn giọng: "Ngươi căn bản vì Địch Cơ!"
Liên Tống cũng phủ nhận, thừa nhận sảng khoái: "Tất nhiên là vì Địch Cơ."
Yên Lan gắt gao nắm chặt tay: "... Chuyện , là do ngươi thành kiến với , ngươi chứng cớ!"
Liên Tống rũ mắt nàng: "Ngươi nên thấy may mắn vì tìm chứng cứ." ngoài câu thì nhiều hơn nữa, chỉ giơ tay xoa xoa thái dương, giống như là ứng phó nàng lâu như , khiến cảm thấy phiền não: "Dụ thư rõ ràng, thời gian còn của ngươi còn nhiều lắm, trở về dọn dẹp khởi hành đến núi Đan Hồ , Cửu Trọng Thiên lưu ngươi nữa." Nói xong những lời , đợi Yên Lan phản ứng, xoay về phía cửa cung, cũng cho Thiên Bộ che ô.
Thiên Bộ cuối cùng cũng hiểu vì Tam điện hạ căn bản hạ lệnh cho nàng tìm chứng cứ Yên Lan tính kế .
Yên Lan phạm bao nhiêu sai lầm trong quá khứ? Tất cả đều dựa nhờ Nguyên Cực cung che chở mới thể vững vàng như núi Thái Sơn trong tất cả những lời buộc tội các vị thần. Mà những sai lầm trong quá khứ của nàng, cộng đủ cho nàng giáng chức mười trăm . Bây giờ cách chức của nàng , quả thực cần tìm sai lầm gì mới của nàng. Thực , nếu Yên Lan trêu chọc Tổ Thị thần, thì chắc sẽ thật sự chọc đến giận điện hạ. Nghĩ đến đây, Thiên Bộ chỉ cảm thấy giật , thấy Yên Lan ngu xuẩn.
Tính tình nàng từ đến nay luôn ôn hòa nhu thuận, lúc cũng nhịn , chế giễu Yên Lan một câu: "Còn hiểu ý điện hạ ? Ý của điện hạ là, ngài nể mặt Trường Y, sẽ chủ động tìm chứng cớ mưu hại khác của ngươi, bởi vì nếu chứng cớ, ngươi sẽ nhận hình phạt dễ dàng như ." Lại thở dài một tiếng: "Lúc ngươi thể quỳ ở chỗ chất vấn điện hạ vì đẩy , cũng là nhờ phúc của Trường Y, nhờ sự thông cảm của điện hạ, ngươi hiểu ?"
Trên mặt Yên Lan vẫn còn mang theo nước mắt, giống như thấy lời của nàng, chỉ lẩm bẩm: "Vì hai , đối với như , chẳng lẽ lúc ... nghiêm túc ư? nếu thể nghiêm túc, vì thể nghiêm túc với ?"
Lẩm bẩm những lời , đáy mắt như m.á.u tràn lên, xen lẫn hận ý, nổi lên hung tàn, nàng bất ngờ lên, đuổi theo bóng lưng Liên Tống chạy lên bậc thang, nhưng ước chừng quỳ lâu quá, bước chân vững, chạy mấy bước chật vật ngã xuống bậc thang dài, Hiện Nhi vội vàng bò lên đỡ nàng, nàng hất văng .
Nàng trèo lên bậc thang, điên cuồng gào về phía bóng lưng Liên Tống: "Liên Tống Quân, ngươi nợ ! Ngươi nợ , còn đuổi ! Ba vạn năm , ngươi cứu , ngươi cho tái sinh ? Ngươi còn đến phàm thế tìm ? Là bảo ngươi chặt đứt luân hồi của biến thành tiên ? Thành tiên, chứ Hoa chủ , ở Cửu Trọng Thiên chẳng khác gì băng mỏng, từng bước đến gian nan, trải qua những ngày khó khăn như , những khổ sở , đều là ngươi ban cho ! Bây giờ ngươi triệt để bỏ , đuổi ! Ngươi tiên nên tâm thiện, lòng thương kẻ yếu, nhưng ngươi đùa bỡn vận mệnh của như thế, tâm thiện, lòng thương kẻ yếu của ở ?!"
Tiếng c.h.ử.i vang lên đầy phẫn hận.
Liên Tống đang bước cửa cung thì dừng bước, : "Ngươi nghĩ như ?" Hắn trầm mặc trong chớp mắt: "Lúc hỏi ý kiến Trường Y, cứu nàng, khiến nàng đầu t.h.a.i ở phàm thế, trở thành ngươi, lẽ nàng quả thực thế cho nên ngươi bóng dáng của nàng."
Hắn khẽ chế giễu: "Ta nên cứu ngươi, đó là của . Cho nên ba vạn năm , cho ngươi đủ che chở, cũng tìm duyên sư cho cầu học, để ngươi thể một vị thần tiên, thể đảm nhiệm chức Hoa chủ. Làm đến như , tự nhận hết lòng đối với ngươi ."
Nói đến đây, khẽ một tiếng: "Nếu ngươi vui, cũng thỏa mãn, vả thành tiên cũng ước của ngươi , sẽ đưa ngươi trở về phàm thế, để ngươi nhập luân hồi. Ngươi thể xem xét , xem rốt cuộc là nhập luân hồi là núi Đan Hồ, ngày mai trả lời là , lúc ngươi thể tự lựa chọn." Dứt lời Yên Lan nữa, cất bước , ảnh nhanh biến mất cửa cung.
Yên Lan ngây ngẩn cả , thành tiên thật sự ý nguyện của nàng ? Nàng thực sự trở thành một trần hơn ? Không, .
Thiên Bộ cầm ô, từng bước từng bước lên bậc thang, tới bên cạnh Yên Lan, khỏi lắc đầu thở dài: "Ba vạn năm , nếu điện hạ cứu tiên tử, tiên t.ử sớm c.h.ế.t . Điện hạ cứu ngươi, giúp ngươi chuyển thế , đó giúp ngươi trở thiên đình, cho ngươi một tiên chức vạn tôn sùng kính ngưỡng, ngươi còn cảm thấy điện hạ nợ ngươi ? Tiên t.ử cho một Yêu tộc một phàm nhân tu tiên khó khăn đến mức nào ?" Nàng Hiện Nhi đang nơm nớp lo sợ che ô cho nàng bên cạnh Yên Lan, : "Tỳ nữ Hiện Nhi của ngươi chính là Đỗ Quyên Yêu thành tiên, ngươi nàng là Yêu thành tiên, tổng cộng tu bao nhiêu năm ? Ngươi từ một tiên thị bình thường trèo đến vị trí Hoa chủ như ngươi, đều năng lực và vận khí thế nào , chịu đựng bao nhiêu năm ?"
Giọng Thiên Bộ âm ôn hòa, nhưng lời giống như một cái gai mềm, đ.â.m lòng Yên Lan, nàng thanh cao phản kích: " cứu , giúp thành tiên, cũng vì , chỉ là vì chính , là vì thỏa mãn d.ụ.c vọng cá nhân của !"
Thiên Bộ bất đắc dĩ nở nụ : "Tiên t.ử câu tình tâm ? Làm một vị tiên, đường tu tiên, từ chỗ Thần Phật thêm một linh lộ vô tâm, thì chính là cơ duyên. Người tu tiên sẽ bởi vì thần Phật vô tâm, quên ân tình của Thần Phật. Đương nhiên, đây chỉ là đạo nghĩa mà tu tiên chúng tin tưởng." Nàng dừng một chút: "Nếu tiên t.ử quả thật tiên, thanh cao danh xứng với thực, nên trách cứ điện hạ cũng sai. thấy tiên t.ử dường như cũng tiên, ?"
Yên Lan run môi, nàng cãi , quả thực tiên, nhưng nếu như Thiên Bộ nhất định sẽ bẩm báo với Tam điện hạ, Tam điện hạ sẽ khiến nàng nhập phàm thế. Nàng nghĩ đây là tâm cơ của Thiên Bộ, thể bụng như . Nàng hận đến nghiến răng, còn lời nào để .
Thiên Bộ khẽ thở dài: "Tiên tử, ngươi thực tham lam, ngươi ngươi bao giờ ? mặc dù ngươi tham lam như thế, Tam điện hạ vẫn nguyện nể mặt Trường Y, cho phép ngươi đến một tiên sơn một địa tiên tự tại, đây là ân huệ của ngài , ngươi suy nghĩ kỹ ." Nói xong những lời , Thiên Bộ cũng để ý tới nàng nữa, cầm ô về phía cửa cung.
Lời của Thiên Bộ như chiếc chùy nặng nề gõ trong lòng Yên Lan, gương mặt nàng xanh trắng đan xen. Nàng từng nghĩ tham lam. Ba vạn năm qua, chẳng lẽ nàng đang nhẫn nhục gánh chịu ? Nàng là luôn chịu thất vọng ? Liên Tống đưa nàng lên trời, chẳng lẽ nên chịu trách nhiệm với nàng ? Hắn cho nàng tất cả thứ, bao gồm cả tình yêu của , là thứ nàng nên nhận ? Cho , là nàng phụ chính ? Điều đó gì sai ?
buổi trưa, Yên Lan trở Thanh Phân cung, đó nhúc nhích trong Thành Phân. Hiện Nhi ở bên cạnh nàng, thỉnh thoảng rót cho nàng một tách , nhưng nàng uống. Đêm khuya xuống, Hiện Nhi bắt đầu ngủ gật. Yên Lan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn, giống như từ lòng đất truyền lên, hỏi Hiện Nhi đang ngủ gật: "Ngươi xem, tham lam ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-55.html.]
Hiện Nhi cả kinh, bỗng dưng tỉnh táo, câu hỏi của Yên Lan lập tức trả lời, im lặng ánh mắt Yên Lan nặng nề, chằm chằm Hiện Nhi, đột nhiên tức giận, nắm lấy chén trong tay, ném mạnh về phía Hiện Nhi: "Nói !"
Chén ngọc nện lên trán Hiện Nhi, đầu Hiện Nhi ong lên một chút, nàng sững sờ giơ tay lên sờ trán, đầu mũi ngón tay màu đỏ, là máu. Hiện Nhi mở to mắt, áp lực phẫn hận dâng trào, nàng cuối cùng nhịn , bất ngờ lên: "Vâng, từng câu Thiên Bộ tiên t.ử đều đúng, ngươi tham lam đủ!"
Hiện Nhi lau lung tung m.á.u trán: "Khi ngươi lên trời, Tiên thị Tư Quảng ngươi là tiên cửa thăng lên, ai cũng đến Thanh Phân cung hầu hạ, nhưng từng đến công lao của Trường Y tiên tử, bởi mặc dù phân đến Thanh Phân cung, cũng hai lời, chỉ tâm ý theo ngươi. Ngươi may mắn, vị trí Hoa chủ cao ngất, Tam điện hạ chống lưng, phàm là tự lập, cũng đến bước . ngươi chí tiến thủ, ba vạn năm mà một Thiên hoa thịnh điển còn sai sót đủ điều, chúng tiên chỉ trích."
Hiện Nhi c.ắ.n răng, một : "Thiên cung quả thực khó sống. Nếu phản chủ, thì cách nào tiếp tục tiếp ở chỗ , cho nên mặc dù chướng mắt ngươi, cũng chỉ thể theo ngươi, phỏng đoán tâm tư của ngươi, phối hợp với ngươi, mỗi ngày đều tự xưng là nô tỳ, theo ngươi ít chuyện ngu xuẩn, cuối cùng chọc đến Tam điện hạ... Đi đến bước , ngươi chỉ tham lam, mà còn ngu ngốc như lợn."
Đại khái là ngờ Hiện Nhi dám mắng nàng, Yên Lan ngay từ đầu ngây ngẩn cả , đợi phục hồi tinh thần , sợ giận, tay lật một cái, một chiếc roi dài xuất hiện trong tay nàng, nàng cầm roi , chực đ.á.n.h về phía Hiện Nhi: "Tiện tỳ ngươi, dám khinh nhục !"
Hiện Nhi lưu loát né tránh đường roi , giống như bay ngoài, chạy quên chế nhạo Yên Lan: "Hừ, chẳng qua chỉ là ngươi đáng thương, mới ở cùng ngươi đêm cuối cùng , ngươi thật sự nghĩ rằng thể tùy ý đ.á.n.h mắng ? Bắt đầu từ ngày mai, ngươi chính là thần giữ sông, ngươi hãy thử bắt đầu từ một tiểu tiên, chậm rãi lên, xem chỉ dựa bản lĩnh của ngươi, thì chịu đựng bao lâu mới thể nữa Cửu Trọng Thiên !"
Hôm nay Yên Lan uống một ngụm nước nào, thể lực cũng vì thế mà đủ, đuổi theo Hiện Nhi còn tới cửa cung, thấy lực bất tòng tâm, lời của Hiện Nhi, càng thẹn quá hóa giận, thất khiếu bốc khói, trong lòng dâng lên một ngọn lửa, khí huyết uất ức, bỗng dưng từ trung rơi xuống, khiến Hiện Nhi to. Yên Lan phun một ngụm máu. Nàng đến Cửu Trọng Thiên ba vạn năm, thất bại đến thế ? Nghĩ đến đây, nhịn hận đau, đầu óc cuồng, mắt tối sầm , Yên Lan hôn mê bất tỉnh.
Dược Quân ở Nguyên Cực cung ở hai ngày, cho đến khi hồi phủ, cả đều còn chút mờ mịt, chỉ cảm thấy chuyến Nguyên Cực cung , là kỳ diệu. Từ khi xuất sư từ sư phụ lão Dược Quân của tới nay, đầu tiên thăm khám cho mà thấy hồ đồ như ... bao giờ chẩn qua mạch nào ly kỳ như bằng hữu của Tam điện hạ, tựa như tiên giống tiên, tựa như ma giống ma. Lúc đó bắt mạch, Tam điện hạ cũng ở bên cạnh , thấy thần sắc ngơ ngác, chỉ để chiếu theo phương t.h.u.ố.c giải độc bình thường cho vị bằng hữu uống t.h.u.ố.c là . Trong lòng yên tâm, nhưng Tam điện hạ như thế, đành phối thuốc.
Dựa theo kinh nghiệm của Dược Quân, trúng độc của tình nhân của Đằng Yêu vạn năm , ít nhất hạ bảy tám đơn t.h.u.ố.c mới thể giải độc triệt để. cũng vị bệnh nhân thể chất gì, chỉ dùng t.h.u.ố.c hai ngày, độc trong cơ thể hết, khiến cho một khắc lầm tưởng y thuật là thiên hạ nhất.
Để đề phòng bất trắc, Tam điện hạ giữ thêm nửa ngày, khi xác định vị bằng hữu của quả thật gì đáng ngại mới thả về Dược Quân phủ.
Tổ Thị khi loại tình độc trong cơ thể, quả thực cũng gì khó chịu, ngày hôm Thái Thần cung dẫn nốt tà lực tây hoàng nhận còn trong cơ thể nàng ngoài. Dẫn ba ngày, khi một chút tà lực tây hoàng nhận cuối cùng Đế Quân dẫn , đưa trong bình Thiện Đức, thì tiên cốt của nàng trở nên thoải mái hơn nhiều.
Hơn ba tháng nay, nàng vẫn tà lực Tây Hoàng Nhận tra tấn, quả thực chút nội thương, Đế Quân cho nàng thêm hai lọ thuốc, để cho nàng uống thuốc, hoạt động xương cốt mỗi ngày để điều dưỡng. Chỉ là Đế Quân cũng nặng nề cảnh cáo nàng, kêu cho nàng nên hoạt động kịch liệt như ở Tỏa Yêu Tháp nữa, cưỡi ngựa b.ắ.n cung là Sau đó với nàng vài câu chính sự, đại ý là Liên Tống chút ngoài dự liệu, đỉnh lò luyện nhanh hơn tưởng, hai ngày nay xong, đợi đỉnh lò xong thì thùng chứa, bọn họ sẽ chia lấy mấy loại nguyên thần lực phong hỏa thổ .
Khi Đế Quân nhắc tới Liên Tống, dừng một chút để ý biểu cảm của Tổ Thị, nhưng Tổ Thị hình như biểu cảm giác đặc biệt, Đế Quân mới dời ánh mắt .
Chuyện tình độc của Tổ Thị Đế Quân , nhưng Đế Quân cũng thích nhiều chuyện, cũng lười nghĩ đến việc nàng và Liên Tống xảy chuyện gì , lúc nàng nhiều một cái, bộ là bởi vì ngày hôm Liên Tống đến tìm , cho khôi phục trí nhớ, nhớ hết thảy chuyện ba vạn năm .
Vừa tin , Đế Quân kinh ngạc, nhưng cũng chỉ kinh ngạc trong nháy mắt bình tĩnh. Bởi vì lúc sửa đổi trí nhớ của Liên Tống, quả thực là một công trình phiền phức, khi tu sửa đến , cũng từng mất kiên nhẫn, vì vẫn một vài sơ hở, khiến cho Liên Tống khi về tìm lỗ hổng, từ đó lật đổ bộ công trình của , điều cũng thể. Đế Quân thừa nhận đây là do sơ suất của , mà cảm thấy đây là vận mệnh, mà nếu vận mệnh thể ngăn cản thì còn tốn sức can thiệp chuyện hai bọn họ gì...... Hắn điên chắc? nghĩ như .
Ngày đó, Liên Tống chuyện với , cảm thấy bình tĩnh. Liên Tống cũng nhiều, chỉ khi đó Tổ Thị một con rối để lừa gạt , cũng Đế Quân sửa đổi trí nhớ của là vì cho . Năm đó quả thật lý trí. Chỉ là chuyện qua ba vạn năm, bây giờ nghĩ , bao nhiêu chuyện quá khứ đều như mây khói, còn gì để lưu luyến nữa. mà , nhớ tới con rối đó vẫn còn ở Bích Hải Thương Linh, nàng còn vảy ngược của . Lần đến gặp Đế Quân, rõ tất cả những chuyện , là lấy vảy ngược của con rối .
Trong mắt Đế Quân, Liên Tống đây là cuối cũng cũng nghĩ thông suốt. Dù hai cũng sẽ tương gì, Liên Tống thể nghĩ như , thì thể hơn nữa, thấy vui mừng. Nếu Đế Quân hiểu tình cảm thì sẽ dễ dàng tin lời Liên Tống như . Đã là tình yêu khắc cốt ghi tâm, thì thể nghĩ thông suốt là thông suốt, buông xuống thì buông xuống ? Đế Quân hiểu tình, mà một cửu trụ tâm đạt đến cảnh giới chuyên chú như cũng hiểu những và vật thể buông xuống , bởi Đế Quân hề hoài nghi.
Lúc , Đế Quân thấy Tổ Thị khi nhắc tới Liên Tống cũng gì khác thường, càng cảm thấy như thế .
Đây là bởi vì hiểu lòng Liên Tống, càng hiểu lòng Tổ Thị.
Mà giờ khắc , đừng Đế Quân, kỳ thật ngay cả chính nàng, cũng xác định lòng .
Ngày hôm , chính là ngày Ân Lâm lên Cửu Trọng Thiên bẩm báo chuyện với Tổ Thị.
Lần Ân Lâm mang về tin tức khó là .
Sau khi suy đoán ý tứ của Khánh Khương là nhắm Giới T.ử Tu Di trận, Ân Lâm và Chiêu Hi hợp tác với mấy vị văn võ thị tay Liên Tống phối hợp điều tra dọc theo tuyến đường , tra gian nhỏ đây Tương Giáp lẻn mới xây dựng lâu, cách khác, Khánh Khương cách đây lâu mới bắt đầu thử sử dụng ma tướng để luyện chế sinh thể Bát Đầu Ma.
Sau đó bọn họ dò xét, bốn năm qua Khánh Khương quả thực vẫn luôn bí mật nghiên cứu Giới T.ử Tu Di trận. Chỉ là họ cũng sợ sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, bao giờ phái Cửu Trọng Thiên trộm bản đồ Giới T.ử Tu Di tận, chỉ nghiên cứu Giới T.ử Tu Di Trận còn giữ trong thư điển của Ma tộc mà thôi. Bởi vì chuyện Khánh Khương cho quá kín đáo, ngay cả Ma sứ bên cạnh cũng rõ lắm, cho nên mấy Tương Giáp đó mới tra .
mấy tháng gần đây, Khánh Khương nghiên cứu Giới T.ử Tu Di trận những mà bắt đầu thử luyện chế sinh thể hoa Bát Đầu Ma. Theo Ân Lâm phỏng đoán, hơn phân nửa là bởi vì Khánh Khương nắm giữ điểm yếu của Giới T.ử Tu Di trận. Điều cũng chứng tỏ suy luận của họ về tham vọng của Khánh Khương thực sự đang theo hướng tích cực, đường vòng.
Tổ Thị bẩm báo xong tin tức , cũng quá bất ngờ, gật gật đầu : "Như thế." Lại Ân Lâm mang theo dáng vẻ phong trần mệt mỏi, lệnh cho : "Ngươi nghỉ ngơi , lát nữa Thái Thần cung một chuyến, bẩm báo tin tức với Đế Quân ."
Ân Lâm gập đầu. Nói xong chính sự, mới thời gian hỏi nàng chuyện riêng. Ân Lâm đầu tiên là quan tâm tiên thể của nàng, đó suy nghĩ một chút, mở miệng hỏi: "Nghe Yên Lan tiên t.ử giáng chức. Cốt Dung cảm thấy Yên Lan giáng chức thể liên quan đến chuyện nàng xông Tỏa Yêu Tháp, nhưng nàng nhớ gì, cảm thấy Tam hoàng t.ử lẽ quả thực oan uổng cho Yên Lan. Ta ở trời, cũng ngày đó xảy chuyện gì, cho nên hỏi tôn thượng thử, việc nội tình gì ?"
Trước khi chuyện với Ân Lâm, Tổ Thị ở phụ cận Thiên Hà chạy ngựa. Lúc , con thiên mã tuyết trắng của nàng đang dạo bước vó uống nước trong thiên hà, nàng và Ân Lâm cách ngựa xa, ở trong biển mây phụ cận. Cách đó xa, xe vàng của Đạm Nhật Tinh Quân chạy qua Đông Thiên, đồng t.ử xe một bút tây một bút, ở chỗ xe vàng qua vẽ bảy màu triều quang. Đó là một buổi sáng mùa hè khá yên bình và yên tĩnh.
Nghe Ân Lâm đặt câu hỏi, Tổ Thị dời ánh mắt từ chiếc xe vàng cách đó xa trở về, suy nghĩ , trả lời: "Yên Lan tiên t.ử quả thực giáng chức, cụ thể như thế nào cũng , điều tiểu tam lang như , chắc hẳn đều lý của ." Nói những lời xong,, nàng dừng , lộ một loại thần sắc thức tỉnh, cũng hỏi Ân Lâm một câu: " , đây quên hỏi ngươi, vị Trường Y tiên t.ử trong lời đồn , hẳn là hạt sen đỏ để đúng ?" Không đợi Ân Lâm trả lời, nàng tiếp tục: "Ta thấy ngươi ở trong trí nhớ của nàng, ngươi chăm sóc nàng trong một thời gian dài. Chỉ là, tại những thần tiên Cửu Trọng Thiên Yên Lan tiên t.ử là Trường Y tiên t.ử chuyển thế? Ta hồn tạo còn thể chuyển thế đấy?"
Thiên mã trắng như tuyết uống nước xong, vui vẻ dạo quanh, đến bên cạnh Tổ Thị.
Nàng vỗ vỗ cổ nó, thiên mã mật cọ cọ lên cánh tay nàng, chậm rãi dạo. Đợi cho đến khi bạch mã rời , Ân Lâm mới phục hồi tinh thần . Việc thực sự là sơ suất của . Hắn lập tức cáo tội với Tổ Thị, hai ba câu về mối quan hệ sâu xa của với hạt hoa sen đỏ . Về chuyện khi hạt sen đỏ hóa hình, châm chước một chút : "... Đi một vòng lớn, cuối cùng là Tam hoàng t.ử giúp Trường Y lên ngôi Hoa chủ, nhưng Trường Y bởi vì luyến mộ Tang Tịch, đó giúp Tang Tịch cứu trong lòng xông Tỏa Yêu tháp, cuối cùng c.h.ế.t . Tam hoàng t.ử và Trường Y là bằng hữu , đành lòng thấy nàng hồn phi phách tán, cho nên thu khí tức của nàng , mời Linh Bảo Thiên Tôn vá hồn cho nàng. Ta hồn thể chuyển thế , bởi vì nàng dù cũng là một tiên hồn chân chính, chỉ do linh tức hóa thành, bởi đến phàm thế kiếm một phàm hồn trở về, lẻn phủ của Linh bảo thiên tôn, lấy phàm hồn đổi linh tức của Trường Y , đưa linh tức trong tiên thể tôn thượng ngài. Thiên Đình vẫn phát hiện chuyện hồn của Trường Y đổi, bọn họ coi phàm hồn Trường Y, để cho nó đầu sinh chuyển thế, trở thành một phàm nhân tên là Yên Lan. Đây chính là lai lịch của Yên Lan tiên tử, nàng và Trường Y thực mối quan hệ quá lớn."
Sau khi rõ chi tiết , một nữa cáo tội: "Không kịp thời rõ với tôn thượng về việc , là do thất trách. Lén lẻn phủ của Linh Bảo Thiên Tôn đổi hồn, cũng là việc đàng hoàng, chỉ là ngày đó thực sự lo lắng, nếu linh tức chuyển thế, nàng sẽ trở thành cái gì, cho nên chỉ thể hạ sách đó."
Tổ Thị yên tĩnh hồi lâu: "Không ngờ chuyện là như thế." Nàng , thở dài: "Những năm Trường Y Hoa chủ, từng cống hiến nhiều cho tân thần kỷ, coi như cũng như ý Thiếu Quán." Nhắc tới Thiếu Quán, nàng trầm mặc một hồi, cuối cùng về phía chân trời xa xăm, thần sắc hiện lên vẻ bi thương, nhẹ giọng : "Ngươi sai, Trường Y quả thực thể chuyển thế, linh trí và tình cảm của nàng, yêu hận và si triền, năm đó phách nàng tiêu tan, theo linh tức phiêu tán, đại đa đều ở trong Tỏa Yêu tháp. Tiểu Tam Lang năm đó thu lấy thở của nàng, đơn giản chỉ là một phần khí tức của và Thiếu Quán, và một phần ký ức của Trường Y mà thôi. Lấy phần khí tức và một phần ký ức thành một hồn mới, cho dù hồn đầu t.h.a.i thì cũng còn là Trường Y nữa. Nàng cách nào tiên, cho dù phá cách đề bạt nàng như Yên Lan tiên t.ử thì nàng cũng thể đảm nhiệm chức Hoa chủ . Hoa chủ mà và Thiếu Quán để cho tân thần kỷ , chỉ một Trường Y mà thôi, nàng thì thực sự là ."
Lời Tổ Thị phần thương cảm, Ân Lâm cũng cảm thấy thương cảm theo, nhưng nhạy cảm, Tổ Thị nhắc tới Tỏa Yêu tháp, lập tức hiểu ý, lập tức hỏi: "Ý tôn thượng là, trong Tỏa Yêu tháp, còn lưu ý thức của Trường Y?"
Tổ Thị gật đầu: "Ừ, chúng nó ký thác ở một khối linh thạch, lẽ đó cũng là nguyên nhân bọn họ mấy pháp khí kết hồn thu . Ta trong lúc vô ý dùng ánh sáng nguyên sơ quấn lấy linh thạch , đó những linh tức trở trong thể của ."
Ân Lâm khiếp sợ.
Tổ Thị đột nhiên đổi đề tài, xoay : "Tiên giả Cửu Trọng Thiên hình như đều cho rằng Trường Y thích nhị hoàng t.ử Tang Tịch, ngươi cũng như nhỉ."
Ân Lâm sớm quen với việc Tổ Thị khi chuyện thỉnh thoảng sẽ đổi đề tài, lập tức thu cảm xúc , trả lời: "Điều ... gì sai ?"
Tổ Thị lắc đầu: "Nàng cũng thích Tang Tịch. Khi phần ký ức đó trở , thấy ký ức và cảm xúc của nàng. Nàng thích tiểu tam lang. Nàng sinh tình với tiểu tam lang, là bởi vì đầu tiên gặp cảm giác quen thuộc với , cận, loại cảm giác mở tình trí của nàng, ở đáy lòng nàng gieo mầm yêu thích ."
Ân Lâm thì hoảng hốt một hồi: "Sao nàng thích..." lời còn dứt, trong lòng nhảy dựng, đột nhiên hiểu . Điều thực sự thể. Hơn hai mươi vạn năm , đoạn thời gian khi hiến tế, Tổ Thị thể nhớ tới Thủy Thần, nàng vẫn luôn thấy trong mắt. Trường Y là linh tức của Tổ Thị, hồn của nàng cũng là do Tổ Thị tạo , Tổ Thị vẫn luôn hoài niệm Thủy Thần, lúc tạo hồn, vô ý khiến hồn nhiễm hoài niệm của đối với Thủy Thần, đây là hợp lý. Trường Y lẽ là mang theo thất tình mà Tổ Thị hiểu hết đối với Liên Tống, nên mới yêu Liên Tống. Điều thật kỳ diệu, nhưng lúc Ân Lâm cảm thấy thật sự là như . tất nhiên thể trả lời Tổ Thị như thể.
Tổ Thị Ân Lâm một cái, thấy một nửa trầm mặc, cũng ý tiếp tục mở miệng, rũ mắt tự phân tích: "Có thể như là chủ quan." Nàng do dự: " suy nghĩ thật lâu, vẫn cảm thấy, Trường Y ban đầu là tình với tiểu tam lang, lẽ vì mong đợi sự đời của Thủy Thần. Không với , rằng hơn hai mươi vạn năm , từng nhiều chấp niệm đối với Thủy Thần giáng thế ? Cho nên nguyên nhân của tất cả những chuyện , lẽ... tất cả đều ở . Mà khi một tia linh tức cuối cùng của Trường Y trở về tiên thể của , thể cảm nhận tiếc nuối và đau đớn của nàng." Nói đến đây, nàng về phía Ân Lâm: "Ngươi , những tiếc nuối và đau đớn đó, lắng xuống như thế nào ?"
Ân Lâm lắc đầu, ngờ Tổ Thị thể phân tích đến thế . Nghe Tổ Thị bình tĩnh tiếp tục : "Chúng phệ cốt chân ngôn trong thể gieo trồng lấp xuống. Chúng nó lắng xuống, và đó, ý thức như như cũng tiêu tan. Giống như nàng cuối cũng cũng cảm thấy an , cũng thấy nhẹ lòng đối với thế gian . Ta kết thúc cho nàng . bản nàng dường như hài lòng."
Ân Lâm khàn giọng, hồi tưởng quá khứ nương tựa lẫn với Trường Y, cũng cảm thán, giọng khẽ chua xót : "Nàng thể cảm thấy nhẹ nhàng, thật ."
Tổ Thị ừ một tiếng. Hai yên lặng một lát. Tổ hỏi : " , tiểu tam lang lúc nào thì xuất quan?" Nàng tiếp: "Trường Y tiền duyên sâu đậm với , nguyên nhân và hậu quả của những chuyện , cũng để cho mới đúng. Trường Y hẳn là cũng một mực nhận Yên Lan tiên t.ử là chuyển thế của nàng, thậm chí vì Yên Lan mà thất vọng với nàng."
Ân Lâm khổ: " là thế, nhưng nếu Tam hoàng t.ử trách tội lúc thế linh hồn Trường Y. Thì nên ứng phó như thế nào đây?"
Bạch mã tới, cọ cọ mặt Tổ Thị, Tổ Thị vuốt ve bờm ngựa, chỉ : "Ngày đó là cách nào, nếu trách tội, và ngươi cùng chịu ." Do dự một chút, nữa hỏi Ân Lâm: "Hắn còn bế quan bao lâu nữa?"
Ân Lâm tuy rằng mới lên trời, nhưng hổ danh là đại quản gia của Cô Dao, những chuyện nhỏ nhặt còn rõ ràng hơn cả Tổ Thị vẫn ở trời: "Tôn thượng ngươi trúng độc Đằng yêu , Tam hoàng t.ử canh ngài một đêm, đó đẩy Yên Lan , vội tiếp tục bế quan luyện đỉnh lò, chung quy... Vậy đỉnh lò luyện xong sẽ xuất quan thôi."
Tổ Thị , gật gật đầu: "Ừm, khi tỉnh , vẫn gặp ." Nói xong lời , nàng chợt sửng sốt.
Ân Lâm đoán nàng đang suy nghĩ cái gì, đang mở miệng, thì nàng đột nhiên lật trèo lên ngựa. Bạch mã lắc lắc vó, nàng bước lên lưng ngựa, rũ mắt lệnh cho Ân Lâm: "Ngươi về , cưỡi ngựa dạo một lát." Giọng bình tĩnh, là cảm xúc gì.
Ánh nắng ban mai tràn ngập, trải dài khắp biển mây. Bạch mã về phía đông Cửu Trọng Thiên, gió thổi chiếc váy vàng của Tổ Thị tung bay. Nàng quả thực thích hợp vận động cũng thích hợp với yên tĩnh, tư thế cưỡi ngựa tao nhã xinh vô cùng. Ân Lâm theo bóng lưng nàng, giống như thấy tiểu quận chúa năm đó thích phóng ngựa phi mã ngày xuân, trong lòng chợt hiện lên ngũ vị tạp trần.
Tổ Thị nàng tỉnh mấy ngày nay, vẫn từng gặp Liên Tống. Hắn cũng thấy.
Nhắc tới chuyện Tổ Thị nàng liên lụy mà trúng độc, Cốt Dung hối hận, nhưng đến Liên Tống, cũng chỉ còn tức giận: "Tôn thượng trúng độc, trúng độc! thì , chỉ ở bên cạnh tôn thượng canh giữ nửa đêm, trời còn sáng, tôn thượng còn tỉnh, trở về bế quan luyện cái đỉnh lò nát !" Trong lời tất cả đều là sự bất mãn.
Ân Lâm , đây cũng là Liên Tống lơ là Tổ Thị, thờ ơ với nàng, mà là... Hắn thể đối mặt với nàng . Mà vì thể đối mặt Tổ Thị, Ân Lâm cũng hiểu rõ là bởi vì và Chiêu Hi liên thủ gạt .
Ân Lâm cũng cố ý lừa gạt Liên Tống. Bởi vì chứng kiến tình cảm của và Tổ Thị là ở phàm thế, khi Tổ Thị tỉnh từ giấc ngủ say ba vạn năm, cũng từng mềm lòng với hai bọn họ, nghĩ tới nếu nhân duyên khó đứt thì mặc dù quên lẫn , bọn họ vẫn động ý niệm với đối phương, cũng sẽ ngăn cản bọn họ, sẽ để cho bọn họ tùy duyên.
ngày đó, lời Chiêu Hi cũng lý. Ba vạn năm , Tổ Thị lột bỏ bộ ký ức về Liên Tống, tất nhiên là bởi vì cảm thấy và tương lai, dùng chúng nó để tạo Thành Ngọc cho , nhưng như thế, là bởi vì nàng yêu sâu đậm, tự nếu nhớ đến , thì nhất định sẽ vì phàm tình mà d.a.o động tâm hiến tế. Nàng thể trốn tránh trách nhiệm của . Trước phận của yêu và sự hy sinh, nàng chỉ thể chịu đựng nỗi đau và nỗi buồn, mà chọn phận.
Chiêu Hi ngày đó chất vấn câu hỏi ở bên tai: "Liên Tống nhớ , đó thì , khiến cho tôn thượng cũng nhớ , đó để cho Tôn thượng giãy dụa giữa việc chọn và sứ mệnh của nữa? Ngươi thực sự nghĩ điều đó cho tôn thượng ? Còn cảm thấy để cho tôn thượng vĩnh viễn cũng đừng nhớ mới là điều nhất với nàng. Vốn là tôn thượng buông tay, đây là lựa chọn nàng ba vạn năm . Lúc khi nàng đưa lựa chọn đau đớn bao nhiêu, tất cả chúng đều thấy. Mặc dù bây giờ nàng tỉnh dậy sớm hơn ba năm, nhưng kết cục cuối cùng sẽ đổi, chẳng lẽ chúng để cho nàng đau đớn nữa ?"
Mây đen bao trùm ập đến, nặng nề đè lên trái tim Ân Lâm. Hồi lâu, nặng nề thở dài một . Đó hẳn là cách nhất bây giờ.