Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 54

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:58:36
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn kịp phóng mũi tên , nàng vội xẹt qua hành lang dài, cánh cửa đá ở cuối hành lang. Cửa đá vững chắc, cũng dùng đá gì chế tạo.

Đương nhiên cũng thể thử dùng pháp lực phá vỡ nó, nhưng nghĩ đến việc lớn chuyện lên khó thu dọn, thì nên phá hủy cấu trúc bên trong tháp vẫn hơn, nàng đó nghiêm túc nghiên cứu cách mở cửa. Cân nhắc một hồi, thử xoay thứ sắt đen trông như bánh lái bên cửa trong nửa vòng, ầm, cửa mở .

Tổ Thị cất bước , cánh cửa ầm ầm đóng . Rất nhiều cửa lao đều là loại thiết kế khi mở cửa sẽ lập tức đóng , gì mới lạ, nàng cũng quá để ý, chỉ ngước mắt bên trong phòng.

Sau khi rõ tình huống bên trong, mắt nàng trầm xuống.

Đây là một tòa băng lao, sáu mặt trong lao đều xây dựng từ băng cứng, lạnh lẽo. Cốt Dung bất tỉnh nhân sự ở cách đó xa, một nam t.ử áo đỏ xổm mặt nàng, một tay giữ cằm của nàng, lẽ là tiếng cửa đá mở quấy nhiễu, ngước mắt, về phía cửa. Nam t.ử đó chính là Đằng Yêu.

Ngay lúc nam t.ử , tay áo trái của Tổ Thị động, tấm vải dài màu trắng từ trong tay áo bay , nhanh như ánh sáng, quấn lấy eo Cốt Dung, trong nháy mắt cuốn nàng tới. Trước mặt Đằng Yêu chợt trống rỗng, sửng sốt, lên, ánh mắt dừng Tổ Thị, nhướng mày : "Hôm nay là vận khí gì thế , hai mỹ nhân tự chui lưới. Bổn tọa thực chút tò mò, đám thủ vệ Thần tộc rốt cuộc canh giữ Tỏa Yêu tháp như thế nào, mà thỉnh thoảng đưa một ít linh tài tu luyện đây cho bổn tọa, là sợ bổn tọa phá trận pháp trong Tỏa Yêu Tháp ?

Bởi vì lớn chuyện, mặc dù lời của Đằng Yêu bất kính, Tổ Thị cũng khách khí, đỡ lấy Cốt Dung thản nhiên : "Muội xông nhầm nơi , kinh hãi tu hành, cố ý, đến dẫn nàng rời , kính xin đừng trách tội."

Đằng Yêu lĩnh tình, sắc mặt đột nhiên trầm xuống: "Đã tới nơi , lọt mắt bổn tọa, còn ?"

Trong lúc chuyện tay nắm chặt, trong lòng bàn tay hiện một cây roi dài tỏa ánh đỏ. Tổ Thị khẽ nhíu mày, buông Cốt Dung , tấm băng trắng trong tay khi nàng buông hóa thành một cái lồng đèn, bảo vệ vững chắc, một nữa băng giá.

Roi dài trong tay Đằng Yêu lấy thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai tấn công tới, roi dài vút mấy đường trung, tiếng kêu vang vọng khắp tòa tháp đá, khiến vạn yêu khẽ gầm. Động tác của Tổ Thị cũng nhanh, mặc dù liên tục trốn về để trốn đường roi, nhưng hề chật vật. Đằng Yêu ném roi vung qua, nàng nắm giữ tiết tấu của , chạy trốn thong dong. Trong lúc di chuyển bước chân, ánh sáng màu vàng di chuyển theo bước chân như ẩn như hiện, mỗi khi nàng yên, ánh sáng biến mất. Đằng Yêu quá để ý những tia sáng , tuy rằng Tổ Thị tránh thoát của mười mấy roi, khiến cho cảm thấy kinh ngạc, nhưng thấy đối phương chỉ trốn đánh, cho rằng nàng chân linh hoạt một chút mà thôi. Lúc vung roi thứ mười bốn, thừa cơ tới gần Tổ Thị, chằm chằm mắt của nàng, thấp giọng : "Chỉ chút bản lĩnh thôi ?" Vừa thì thầm như thế thi mê tâm thuật.

Hắc y tiên t.ử mặt đất, mới cũng đối kháng mấy roi, cuối cùng chế phục như .

Hắn tin rằng chỉ cần mắt nàng, gieo mê thuật trong thần hồn của nàng sẽ khiến nàng thần phục, nhưng nữ tiên xinh dường như hề thuật pháp của quấy nhiễu, ánh mắt vẫn trong vắt. Điều đúng.

Đằng Yêu rùng , đột nhiên chút kinh hãi.

Mà lúc Tổ Thị tránh thoát roi thứ mười bảy của Đằng Yêu, cũng bước một bước cuối cùng. Bước khi trốn khỏi đường roi, bước , mấy đoạn ánh sáng hình dạng đầu đuôi nối liền , bỗng dưng bay lên giữa trung, bạo kim quang chói mắt. Kim quang tràn ngập cả tòa băng lao, một tầng chói mắt lui , hiện một lá bùa thất tinh phức tạp.

Nói cách khác, nữ tiên , tránh né đường roi sắc bén của , dùng bộ pháp vẽ một cái bùa chú. Đằng Yêu ý thức điểm , đồng t.ử co rụt .

Bùa chú từng thấy đây, là dùng để gì. Xuất phát từ cảnh giác mối nguy hiểm, lui phía , ý định cách bùa chú xa một chút, đồng thời biến roi thép trong tay dài thêm mấy .

Theo lý thuyết, một cây roi dài như , khó để điều khiển, cũng khó thể nhanh chóng truyền lực đến đuôi roi để đả thượng khác. Đằng Yêu sử dụng roi dài vẫn linh hoạt như cũ.

Thừa lúc Tổ Thị nghiêng , Đằng Yêu đ.á.n.h một roi tới, góc độ theo đường chéo, Tổ Thị hạ thắt lưng tránh thoát, nửa song song với mặt đất, roi thép thắt lưng nàng lướt qua, cuốn một góc áo nàng xuống, Đằng Yêu mừng rỡ, đang bổ thêm một roi nữa, thấy tư thế thắt lưng nàng xuất một cây cung khổng lồ, bỗng dưng kéo dây, b.ắ.n một mũi tên.

Đằng Yêu cảm thấy buồn , một cái cung lớn như , thể dùng cận chiến , huống chi nàng b.ắ.n lệch, b.ắ.n về phía... Không đúng, Đằng Yêu ngẩng phắt đầu, thấy vũ tiễn như điện, vội vàng xuyên qua bùa chú thất tinh, kim quang bùng nổ, rõ ràng nàng chỉ b.ắ.n một mũi tên, nhưng trong kim quang , trăm ngàn bóng tên xuất hiện.

Đằng Yêu hoảng hốt, vội vàng thu hồi thế công, phòng ngừa tư thế phòng thủ nhanh chóng vung roi thép động thủ, hy vọng đ.á.n.h lui mưa tên . Đại đa mũi tên ánh sáng đều đ.á.n.h rơi, nhưng bùa chú thất tinh thể phá, mưa tên dứt rơi xuống, bao lâu, hai mũi tên tìm sơ hở, xuyên qua kết giới hộ thể của khi vung roi đến kiệt sức, hung hăng đ.á.n.h vai của . Mũi tên xung lực lớn, dẫn lui về phía mấy bước, cuối cùng vững vàng đóng đinh một khối đá đen lớn ở chính giữa băng lao.

Đằng Yêu bỗng dưng phun một ngụm máu. Mặc dù trọng thương, còn tái chiến, đợi lúc định đưa tay lên rút tên, thì mũi tên trong cơ thể hóa thành một đường tơ sáng, quấn lấy , trói chặt tảng đá đen phía . Roi dài rớt khỏi tay .

Nữ t.ử cách đó vài bước, tay cầm cự cung, lạnh lùng . Trận chiến ai thắng ai thua, kết quả rõ ràng .

Ánh mắt thể tin của Đằng Yêu vẫn đăm đăm về phía Tổ Thị, tràn ngập phẫn hận, nhưng ánh mắt xẹt qua Cốt Dung mặt đất, đột nhiên nở nụ . Sau một luồng ánh sáng đó xẹt qua, tảng đá còn là nam t.ử áo đỏ nữa, mà là một cây gỗ khổng lồ đỏ thẫm.

Bị ánh sáng của nàng quấn lấy, tất nhiên thể chạy thoát , nguyên nhân duy nhất đó là đây là nguyên hình của Đằng Yêu . hóa để gì? Tổ Thị nhíu mày.

Trong nhà lao bỗng nhiên bốc lên một mùi hương nồng đậm, giống như lan như mai, mê hoặc lòng . Hương thơm nồng đậm, là tỏa từ cây gỗ khổng lồ đỏ thẫm trói chặt tảng đá đen khổng lồ .

Tổ Thị theo bản năng cảm thấy mùi hương nguy hiểm, lui về phía một bước, ngưng thần kết ấn. Quang ấn màu vàng từ trong ngón tay b.ắ.n , đ.á.n.h cây gỗ đỏ thẫm, tơ sáng trói chặt cây đột nhiên quấn chặt cây, lúc sáng lúc tối. Cây gỗ khổng lồ bỗng nhiên phát một tiếng bi ai giống như sắp c.h.ế.t, khi tiếng kêu rên ngừng, ầm ầm ngã xuống đất. Hương thơm nồng nặc trong lao dần dần tiêu tán. Khoảnh khắc cây gỗ khổng lồ rơi xuống hóa thành một cành cây khô lá, chỉ gốc cây vẫn c.h.ế.t, bên góc còn một cành nhỏ màu đỏ tươi.

Đằng yêu tính tình gian xảo, cứ thích khiêu khích nàng, đúng là tự tìm đường c.h.ế.t, nàng cũng tính là triệt để tiêu diệt nó mà vẫn lưu cho một hồn phách tồn tại trong cành cây nhỏ , cũng coi như từ bi .

Xử lý Đằng Yêu xong, Tổ Thị cất ánh sáng trong cơ thể. ngay khi nàng thu hồi tia sáng cuối cùng, trong băng lao rộng lớn bỗng nhiên vang lên một tiếng rên rỉ.

Cốt Dung vốn hôn mê mặt đất tỉnh từ khi nào, tiếng rên rỉ là phát từ trong miệng nàng. Trên mặt đất băng giá, Cốt Dung nhắm mắt , mặt hiện lên màu đỏ bất thường, kèm theo tiếng rên rỉ, ngón tay vô thức cào cào thể, hẳn là dùng sức lớn, vết cào ứa máu.

Dáng vẻ như thế, hoặc là trúng tà thuật, hoặc là trúng độc.

Tổ Thị chợt thấy nặng nề, nhanh hai bước, xổm bên cạnh, một tay điểm lên trán nàng, thi triển thuật tẩy linh đài cho nàng. Khi thuật pháp mới thi triển, Cốt Dung im lặng một lát, nhưng đó kêu lên đau đớn. Xem cũng là vì tà thuật vây khốn, mà là trúng độc .

Tổ Thị đưa tay dò xét mạch của Cốt Dung. nàng cũng y giả, chỉ thể m.á.u của Cốt Dung nóng quá, thần lực cũng rung chuyển định, còn thì tìm bất thường gì khác. Mà độc thế gian, hơn nửa đều triệu chứng , phân biệt xem Cốt Dung trúng độc gì thì chẳng khác gì tìm trời.

Bất hạnh nàng xử lý Đằng Yêu quá là triệt để, cũng thể gọi tỉnh để trả lời câu hỏi của nàng

Thực , nếu nàng Đằng Yêu tu luyện nhờ thứ gì thì vẻ mặt ửng đỏ mặt Cốt Dung và m.á.u nóng trong cơ thể, sẽ thể đoán nàng trúng độc gì. tất cả, nàng . Điều cũng trách Đằng Yêu , rõ ràng là dựa nữ t.ử tu luyện tà yêu, sinh một bộ mặt quân t.ử khiêm nhã khí chất cũng lạnh lùng, chỉ là mặc một hồng y ngông cuồng, khiến cho cách nào liên hệ với cách tu luyện , cũng thể liên hệ với tình độc .

Loại tà yêu như Đằng Yêu, vì ép buộc nữ t.ử cam tâm tình nguyện linh tài của , cho tu luyện, cho nên nhiều thuật mị hoặc. Trước đây dựa thuật mê tâm chế ngự Cốt Dung, hạ tình độc cho Cốt Dung.

Tên Đằng yêu , chính là một gốc Đằng tình nhân tu luyện mấy vạn năm. Đằng tình nhân vốn tạo nên từ các loại tình dược. Tu luyện Đằng tình nhân vạn năm, hương thơm thấm máu, công dụng thúc tình. Tổ Thị tuy yêu thích hoa, nhưng ở Cô Dào nàng từng trồng Đằng tình nhân, cho nên nàng quá hiểu về loại thực vật , bởi Đằng yêu là một gốc Đằng tình nhân.

Trước đó Đằng yêu gieo tình độc Cốt Dung, mới hóa nguyên , phóng thích tình hương. Mùi hương đ.á.n.h thức độc Cốt Dung, lúc mới khiến cho nàng đột nhiên tỉnh , đột nhiên phát tác.

Cốt Dung giống như càng lúc càng khó chịu, mặt, cổ, cánh tay, hiện thêm nhiều vết m.á.u chói mắt.

Tổ Thị thử nhiều phương pháp, cũng cách nào giảm bớt sự thống khổ của nàng. Cửa lao cũng mở , Tổ Thị nhíu mày một lát, quyết định chuyển độc trong cơ thể nàng qua . Thân thể Quang Thần thể nạp vạn độc thế gian, loại độc tầm thường sẽ thể gây hại gì đến cơ thế nàng.Mà nàng đành lòng Dung tiếp tục chịu khổ.

nàng trong Cốt Dung là tình độc, cũng độc mặc dù cũng là một loại độc thường gặp, nhưng loại độc chỉ thúc đẩy ái d.ụ.c chứ tạo thành tổn hại gì đối với tiên thể hoặc linh phủ của một vị tiên giả. Cho nên khi thể nàng tiếp xúc với nó, cũng cảm thấy nó vấn đề gì mà chủ động thanh lọc nó, bởi nàng cũng thể miễn dịch với loại độc .

Tức là , tình nhân đằng chi độc m.á.u của nàng, cũng thể mê tâm, thúc giục d.ụ.c vọng của nàng. Độc cũng thể hiệu quả nàng. nàng hề phòng chút nào.

Trong phòng băng, Cốt Dung run rẩy, khoanh chân xếp bằng. Tổ đang phía Cốt Dung, một tay đỡ lấy nàng, một tay dùng phép thuật, tiến thể Cốt Dung, kiên nhẫn giải độc cho nàng.

Tổ Thị dẫn độc cẩn thận, khi độc theo phép thuật ngược tiến thể nàng, nỗi đau của Cốt Dung cũng đồng loạt chuyển cho nàng. Nàng cảm thấy thể nóng lên, cả trở nên tê dại ngứa ngáy. Nàng đây là vì độc lan máu, nhân lúc cảm giác khó chịu còn yếu ớt, nàng bèn điều động linh lực trong cơ thể, dùng linh lực ép cho độc tách khỏi máu.

ngay khi linh lực lan , theo linh lực di chuyển, nàng bỗng nhiên cảm thấy một luồng linh tức dung nhập hồn thức của nàng. Muốn ngăn cản linh tức còn kịp, nàng chỉ thể cố gắng thả lỏng, tiếp nhận linh tức , đồng thời điều động linh lực, cẩn thận vòng qua tà lực Tây Hoàng Nhận còn sót nhiều lắm trong cơ thể , ép độc trong m.á.u thành một viên m.á.u nhỏ, trấn áp ở trong bụng.

Nàng thành công. mới thành công, trong đầu óc nàng bỗng nhiên xuất hiện một khung hình xa lạ.

Là linh tức xa lạ .

Nàng cố gắng tự định vị.

Hình ảnh vốn dĩ yên lặng khi nàng định thần, bỗng nhiên nổi lên. Lần nàng thấy rõ.

Đó là một sương phòng yên tĩnh. Trong sương phòng nhiều giàn đèn, giàn hoa. Một trong những giàn hoa dựng lên một sợi dây thừng nhỏ, phía treo nhiều đen hoa bốn mùa, ánh đèn chiếu , chiếu xuống một bóng dáng mờ ảo. Trên giàn đèn và giàn hoa đều đốt nến, mặt đất cũng đốt. Những ngọn nến cao cao thấp thấp một nữ t.ử áo đỏ đang . Nữ t.ử cúi đầu, chỉ thể thấy mái tóc đen như mực, mà rõ bộ mặt của nàng.

Bên ngoài sương phòng vang lên tiếng bước chân nhanh chậm, đó một bóng cao lớn bước sàn nhà Hắc Mã Não. Nữ t.ử ngẩng đầu lên, mặt mày như họa, môi đào khẽ mở, nhạt: "Tam điện hạ." Theo ánh mắt của nữ tử, thể thấy Liên Tống dường như còn non nớt hơn bây giờ bước trong phòng,

Hắn lật đèn hoa, ngẩng đầu lên nữ t.ử một cái: "Trường Y." Hình ảnh đó dừng lúc , đó hóa thành một hình ảnh hư ảo, thế bằng một khung hình khác, một cảnh khác trưng bày khung hình đó.

Những cảnh tượng , đại đa chỉ xoay quanh Liên Tống và Trường Y, thỉnh thoảng cũng khác. mỗi cảnh đầy đủ.

Cảnh tượng tương tự càng ngày càng nhiều, hình ảnh trong đầu nàng lóe lên càng ngày càng nhanh, biến mất càng lúc càng nhanh, nàng gần như choáng váng. Cuối cùng, những cảnh đó kết hợp và trở thành một đoạn hình ảnh lướt qua.

Thần thức dựng đó xoay tròn, khống chế nhảy lên, cuối cũng đến cảnh tượng cuối cùng.

Cảnh tượng cuối cùng, cũng là ở chỗ , tòa Tỏa Yêu Tháp tầng trời thứ hai mươi bảy. trong hình ảnh , Tỏa Yêu Tháp đổ, trong mưa m.á.u đầy trời, Trường Y đè một khối đá lớn, mà tảng đá lớn , giống với khối huyền thạch trong băng lao như đúc.

Chân Trường Y nghiền nát, m.á.u đỏ thẫm uốn lắc từ tảng đá lớn chảy , nhuộm đỏ biển Phiền Não cách đó xa.

Liên Tống xổm mặt, rũ mắt nàng. Bạch y thần quân tuấn, dáng vẻ khí chất lúc đó cực kỳ giống bây giờ.

Trường Y kinh ngạc Liên Tống, đột nhiên bật , khóe mắt chảy một giọt máu, giọt m.á.u lăn xuống lòng bàn tay Liên Tống, ngưng tụ thành một hạt ngọc châu. Trường Y đau đớn chịu nổi, thành tiếng: "Nếu kiếp , Tam điện hạ..." Những lời vẫn hết, nàng cầm tay Liên Tống, thì thầm lặp : "Nếu kiếp ..."

Thần thức bắt đầu khởi động. Tổ Thị che n.g.ự.c , bỗng dưng phun một ngụm máu. Máu độc trấn áp trong bụng cũng theo thần thức xao động đột nhiên bùng nổ. nàng thể khống chế nó.

Nàng nhận linh tức kỳ lạ đó là của Trường Y. Hoặc cách khác, là một phần của Trường Y. Cũng là hạt hoa sen đỏ mà nàng dùng hồn phách tạo thành hơn hai mươi vạn năm khi nàng hiến tế... đó là thở cuối cùng của nàng.

Thì đây chính là lai lịch của Trường Y, mà câu chuyện trong ký ức, chính là quá khứ của Trường Y và Liên Tống.

Hóa là như .

Rất

Điều thực sự, là một điều đáng báo động.

Thiên Bộ theo sát phía Liên Tống chạy tới Tỏa Yêu Tháp, đến nơi Tam điện hạ tháp, bên ngoài Tháp duy nhất một đang ngã đất, đó là Yên Lan. Yên Lan lắp bắp chuyện với nàng, dáng vẻ giống như vài phần thật lòng vô tội. Hai nàng xong, thị nữ rơi xuống nước của Yên Lan hoảng hốt chạy tới. Có lẽ vì nàng ở đây, Yên Lan và thị nữ của nàng gì, nhưng thừa dịp nàng chú ý, hai vài . Thiên Bộ thấy, nhưng nàng giả vờ như thấy.

Không bao lâu, Tam điện hạ bước , trong n.g.ự.c ôm Tổ Thị thần đang hôn mê, lưng cõng một Cốt Dung đang ngất lịm. Thiên Bộ vội vàng bước lên. Tam điện hạ dừng bước, lệnh cho Thiên Bộ ngay lập tức tìm d.ư.ợ.c quân.

May mà Dược Quân đang ở trong phủ. Khi màn đêm buông xuống, Thiên Bộ vội vàng chạy tới phủ Dược Quân, theo lệnh của Tam điện hạ cho mời d.ư.ợ.c quân, trúng độc của cây Đằng tình nhân vạn năm, Tam điện hạ t.h.u.ố.c giải, phái đến xin thuốc.

Dược Quân cũng là một lão tiền bối kiến thức rộng rãi, thì thấy kinh ngạc: "Theo lão phu , Đằng tình nhân tu luyện vạn năm , chỉ một gốc cây Cửu Trọng Thiên chúng . Chỉ là Đằng yêu nhốt trong Tỏa Yêu Tháp, ngươi trúng độc, là trúng độc của chứ?"

Muốn nhờ Dược Quân cứu , dối thật dễ, Thiên Bộ bất đắc dĩ gật đầu: "Ừ...... Bằng hữu điện hạ nhà , cẩn thận xông Tỏa Yêu tháp... Bởi vì tên yêu cũng giải dược."

Dược Quân cầm rương t.h.u.ố.c chạy ngoài, chạy : "Yêu vốn là dựa độc dụ dỗ nữ t.ử song tu với , tất nhiên sẽ giải dược! Đằng Tình nhân bình thường thì dễ giải, nhưng độc của cây , lão phu qua xem thử mới !"

Thiên Bộ Dược Quân lời , nghĩ đến trúng độc là ai, trong nháy mắt run rẩy: "Sẽ giải chứ?"

Sắc mặt Dược Quân cũng : "Nói chừng, chỉ thể đến xem , phối t.h.u.ố.c để cho nàng uống thử xem."

Thiên Bộ túm lấy cánh tay Dược Quân, đưa một ý tưởng đáng sợ: "Nếu là t.h.u.ố.c của ngài dùng , là tìm song tu mới thể giải độc ?"

Thần sắc Dược Quân phức tạp: "."

Để Tổ Thị thần tìm song tu... Chân Thiên Bộ mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ xuống đất: "Song, song tu, tìm ai song tu đây..."

Dược Quân thở dài, đưa cho nàng một lời khuyên khá thiết thực: "Tìm một ." Thiên Bộ cảm thấy sắp ngất xỉu đến nơi .

Trong Phủ Dược Quân, vì việc mà gà bay ch.ó sủa một hồi, trong Nguyên Cực cung, lúc yên tĩnh. Bên trọng điện Tức Tâm, một phòng tắm xây bằng băng, Bồn tắm lớn, chiếm hết nửa phòng. Xây dựng cực kỳ khéo léo. Một bên chạm khắc tự nhiên, như một đám mây màu xanh lá cây, khảm trong sàn đá mã não trắng. Một bên là bồn tắm gần cửa sổ, cửa sổ một chiếc giường hẹp, cửa sổ mở cao, run rẩy thăm dò vài cành đào mùa hè; Bên bồn tắm một tấm bình phong vẽ núi non liên miên đẽ.

Hồ bơi đổ đầy nước lạnh. Tổ Thị dựa vách hồ, ngâm trong ao .

Trước bình phong sơn thủy mười hai ngọn đèn, mười hai cái chén đèn đều nến. Ánh nến nhảy nhót, khiến ánh sáng màu vàng ấm áp bao bọc lấy nàng cũng lắc lư, giống như nàng tỉnh . Liên Tống cũng , nàng vẫn tỉnh, cũng động đậy. Nàng rõ ràng là yên tĩnh. Liên Tống cũng trong ao , dựa lưng một tảng đá, cách Tổ Thị một cách.

Vừa nàng vì cứu Cốt Dung mà Tỏa Yêu Tháp, vội lập tức chạy tới, nhưng động tác của nàng quá nhanh, vẫn chậm một bước. Lúc tháp chỉ thấy trong băng lao lộn xộn, Đằng yêu đ.á.n.h trở về nguyên hình, chỉ để một cành cây nhỏ, Cốt Dung thì vô tri vô tri, nàng cũng ngất . Cốt Dung trúng độc, tình độc của Đằng yêu tất cả đều trong nàng. Mà theo tư thế ngất xỉu của nàng và Cốt Dung, khó đoán rằng nàng dẫn hết tình độc trong thể .

Thăm dò mạch của nàng, mới phát hiện tình độc trong cơ thể nàng cực kỳ lộn xộn, thần thức rung động, linh lực và pháp lực đều khống chế , tình độc khiến cho thể nàng nóng bỏng, tà lực Tây Hoàng Nhận chỉ còn một ít trong cơ thể cũng thừa cơ loạn. Có thể tưởng tượng nàng khó chịu đến mức nào, đến nỗi ngất . cũng may, ngoại trừ tình độc thể chữa , còn đối với tà lực trong cơ thể nàng, kinh nghiệm phong phú.

Sau khi trở Nguyên Cực cung, lập tức dẫn phòng chứa hàn băng, bế nàng trong bể nước, để trấn áp m.á.u nóng nàng. Đồng thời chính cũng trong bể, ngưng thần tĩnh tức, thử điều phục khống chế tà lực trong cơ thể nàng. Một lạ lẫm hai thành thục, lẽ thể nàng thích ứng với nguyên thần lực của , cho nên khi thủy lực của mới lẻn linh phủ của nàng, linh lực và tà lực khống chế trong cơ thể nàng thuần phục hạ xuống. Khi nguyên thần lực của vận hành trong cơ thể nàng một vòng, tà lực tây hoàng nhận cũng áp chế trở nên an tĩnh. Đến lúc , chỉ còn tình độc giải.

Hô hấp của nàng còn lộn xộn như lúc đầu nữa, nhưng vẫn chút dồn dập, chắc là vì tình độc. Có lẽ, khi tình độc gia tăng, nước lạnh đầy bể cũng cách nào trấn an nàng, nàng sẽ tỉnh . Hắn hy vọng d.ư.ợ.c quân thể chạy tới khi nàng tỉnh .

Mà nàng còn tỉnh , Dược Quân cũng chạy tới, bất kỳ nào thể quấy rầy bọn họ trong thời gian ngắn ngủi , cuối cùng cũng thể yên tĩnh mà ngắm nàng.

Dưới ánh nến cũng mờ ảo, dung mạo kiều diễm của nàng cực kỳ rõ ràng, lông mày như liễu khói, môi như đào. Nếu mắt nàng mở , nghĩ, sẽ còn thể thấy đôi mắt xinh sáng rỡ như như ngậm mai . Hắn miêu tả khuôn mặt một cách nghiêm túc như . Vào lúc đó, nghĩ rằng nàng chỉ là một phàm, rằng nên yêu nàng, cảm thấy mất mát và đau đớn. Hắn từng vẽ cho nàng một bức tranh đá bóng sống động cho nàng. Nàng thích bức tranh đó. Đó là chuyện của ba vạn năm .

, từ mười ngày ở trong Thập lý đào lâm, khi ăn đan d.ư.ợ.c chiết nhan thượng thần cho , những ký ức mà Đông hoa Đế Quân hao phí nhiều công sức để dệt bộ đều rửa sạch, gió thổi hết lớp cát sa mạc, hiện ốc đảo ẩn giấu phía , khiến cho giải cơn khát đau đớn, cuối cùng cũng tìm nguồn sống giữa những mịt mù.

Nhớ những gì xảy ba ngàn năm đây, tất cả những chuyện giữa nàng với khi còn ở phàm thế.

Hắn nhớ bọn họ bên bờ sông kết duyên, nhớ dùng một bức tượng tiên t.ử bằng ngà dụ nàng gọi là Liên Tam ca ca, nhớ đêm pháo hoa rực rỡ vì nàng b.ắ.n lên ở thành Bình An, nhớ chuyện dẫn nàng Minh Ty để giải quyết khúc mắc của nàng. Hắn cũng nhớ từng cho rằng tiên phàm khác đường mà xa lánh nàng, nhớ lúc lòng nàng nguội lạnh hòa ở nơi xa, mà hối hận kịp, xẻ đất tạo biển vì nàng, cuối cùng dùng vảy ngược sính lễ, cầu nàng thê t.ử của ở trong tiểu T.ử Diệp cảnh.

Khi ký ức khôi phục, chuyện cũ dường như trải qua một nữa, mà nụ của nàng, nước mắt của nàng, niềm vui của nàng, nỗi buồn của nàng, đều lượt hiện lên trong đầu , chân thật như thế, sinh động như thế. Thứ trở về chỉ là ký ức, mà còn là những tình yêu mãnh liệt phong ấn khi ký ức biến mất.

Những tình yêu đó, đều nhớ rõ, bỏ sót một chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-54.html.]

Mà những nỗi đau , cũng nhớ tất cả.

Tất cả ký ức cuối cùng của về nàng là đưa Tịch Trần cho nàng, và lời hứa với nàng, khi chịu xong hình phạt sẽ về phàm thế tìm . khi đến phàm thế, thì thứ thấy là nàng tiểu ngư cơ hại, còn tỉnh nữa. Điều đó chỉ nghĩ thôi cũng thấy đau đớn thấu xương. Hắn nổi cơn thịnh nộ xuống Bắc Hải, khiến bộ Bắc Hải lung lay đổ. mặc dù như , thì cũng ý nghĩa gì, nhốt lăng ngư , cũng đổi sự tỉnh của nàng. Nỗi đau khổ và tuyệt vọng cực hạn phá hủy , lạnh lòng chán nản, mà khi định theo nàng thì Đế Quân xuất hiện, đưa mang về Bích hải thương linh. Sau đó, khi thức dậy thì còn nhớ nàng nữa.

Ba vạn năm , kết cục của bọn họ là bi kịch, khiến cho nếm đủ nỗi đau vô vọng. Lúc đó nghĩ nàng là một phàm nhân, tự đắm chìm trong nỗi thống khổ cùng tuyệt vọng, cũng từng phát hiện kết cục đúng, hoặc là cái gì . khi ở trong Thập lý đào lâm, khi nhớ tất cả thứ, khi tất cả tình yêu và nỗi đau trở , sự vui mừng và buồn bã, lý trí nữa , cuối cùng cũng đủ bình tĩnh để suy nghĩ về vài điều, và nảy sinh nghi ngờ.

Rõ ràng khi chịu hình ở Bắc Cực Thiên Cự Sơn, nàng quy vị, trở về thần, vì khi chấm dứt chịu hình, tới phàm thế gặp nàng, thì thể giường gấm của nàng vẫn là một thể phàm tìm chút tiên trạch nào? Mà con cá ở Bắc Hải , năng lực gì để hại Quang thần, khiến Quang thần quy vị? Hơn nữa, ngày đó khi khiến Bắc Hải chịu tai kiếp, định theo nàng, là Đế Quân lẽ cách để nàng thức tỉnh, lừa đến Bích hải thương linh, khi Đế Quân tái tạo ký ức của , thật sự nàng thức tỉnh ? Nếu đ.á.n.h thức nàng, vì nàng ngủ say ba vạn năm? Mà Đế Quân lúc đó vì ký ức của ? Vả bây giờ nàng trở về, vì gì về quá khứ của họ như thế?

Tất cả những điều kỳ lạ lượt hiện , từ ba vạn năm , nàng chôn giấu bí mật thật lớn thể cho . Bí mật thì , nhưng chợt thấy hoảng sợ. Mà cảm giác hoảng sợ giống như đang báo hiệu điều gì đó xảy sắp xảy .

Hắn cần mau chóng tìm đáp án, đó là điều quan trọng nhất, mà cởi bỏ những nghi vấn , thì thể hỏi Đế Quân. Nếu lý do gì, thì Đế Quân sẽ tùy ý ký ức của . Nếu để cho Đế Quân khôi phục trí nhớ, thì theo cách của Đế Quân , thể sẽ khiến cho mất trí nhớ nữa.

Bởi ngày hôm , rời khỏi Thập lý đào lâm, chạy tới Cô Dao, hi vọng Chiêu Hi và Ân Lâm thể giải thích nghi ngờ cho .

Phòng chu đáo là bản năng của , bởi đường Cô Dao, tính rằng nếu hai vị thần sứ giải thích mối nghi ngờ của , thì sẽ dùng cách nào để bọn họ mở miệng . Hắn cũng nghĩ đến điều nhất , nên chẳng cảm thấy gì, dù thì đến cả việc suýt nữa mất nàng cũng từng trải qua , còn chuyện gì tệ hơn như thế nữa đây?

Hắn sẵn sàng cả , bất kể bí mật của nàng là gì, cũng đều sẽ chấp nhận và cùng nàng gánh vác. Mà khi thăm viếng Cô Dao xong, sẽ lập tức trở về Cửu Trọng Thiên gặp nàng, sẽ khiến nàng nhớ quá khứ, sẽ thực hiện lời hẹn chậm trễ ba vạn năm giữa họ. Từ nay về , bọn họ cần mối băn khoăn nào nữa, tương lai, tất cả thứ, đều sẽ trở nên .

Khi đó nghĩ như , cũng thật sự tin tưởng như .

Làm thể đoán , lẽ đời sẽ còn việc gì tồi tệ hơn việc mất nàng nữa, nhưng thế còn một việc, cũng tệ như việc .

Trong vũ đình bên bờ biển Trường Sinh, Đế Chiêu Hi cho , Thành Ngọc quả thực là Tổ Thị chuyển thế. Năm đó Tịch Trần biến mất, thể phát huy tác dụng, Thành Ngọc chờ mấy năm, thể chịu đựng nỗi tương tư, nên nhờ Ân Lâm dẫn nàng bát hoang tìm , ngờ nửa đường gặp cơ duyên trùng hợp, phàm hóa quang, Tổ Thị thần sớm quy vị, thể phàm mà thấy khi về thực cũng Tổ Thị, mà là con rối Tổ Thị tạo cho khi ngủ say. Người đó thể tỉnh , là bởi vì lúc Tổ Thị tạo phàm , quên mất việc đ.á.n.h thức hồn thể của nó.

"Nàng bóc tách ký ức của khi còn là Thành Ngọc trút trong phàm hồn ." Chiêu Hi hờ hững tiếp: "Dựa theo kế hoạch của nàng, đó ngẫu nhiên sẽ tỉnh khi dung hợp với hồn châu trong cơ thể, trở thành một Thành Ngọc mới. Thành Ngọc sẽ nhớ rõ tất cả thứ liên quan đến các ngươi, sẽ nàng ở bên ngươi. Câu chuyện nên một kết thúc viên mãn. nàng quên đ.á.n.h thức hồn , đến nỗi hồn châu tuy dung nhập thể của nọ, nhưng Thành Ngọc mới cách nào tỉnh dậy. nàng hy vọng ngươi cho rằng con rối đó mới là Thành Ngọc mà ngươi , chúng với tư cách thần sứ, há thể trái sắp xếp của Thần Chủ. Ân Lâm còn cách nào, đành biên soạn câu chuyện Lăng Ngư xông Thập Hoa Lầu gia hại nàng, cũng sửa trí nhớ của trong Thập Hoa lâu, để ngươi tin tưởng. Thế nhưng lăng ngư cũng là xứng với tội, ngươi cũng cần cảm thấy hổ thẹn vì trừng phạt nàng."

"À, còn ba vạn năm lúc ở phàm thế , ngươi A Ngọc chính là tôn thượng, cũng trách ngươi, lúc đó phàm thể nàng sử dụng chính là Tạ Minh tạo . Đừng ngươi, cho dù là Đông Hoa Đế Quân và Tây Phương Phạm Cảnh Tất Lạc Phật gặp A Ngọc khi đó, thì phỏng chừng cũng nhận nàng là tôn thượng chuyển thế, trong thể là hồn của Quang thần. Lúc Tạ Minh Thần chế tạo mười tám cỗ phàm để tôn thượng chuyển thế sử dụng, con rối là cỗ cuối cùng cho nên con rối đó khác gì với A Ngọc cả, các nàng vốn là giống cả."

Chiêu Hi giải thích rõ ràng hết thảy. Hắn yên lặng hồi lâu, đợi lạnh, hỏi Chiêu Hi câu cuối cùng: "Nàng bóc tách ký ức về trút con rối, cho nên mới quên , vì nàng tạo một con rối thế chính nàng? Đế Quân vì đổi trí nhớ của ?"

Những ngày , thường nghĩ, nếu hỏi câu hỏi lúc đó thì mấy, vì hỏi để giờ , khi ngâm trong bể, chỉ cần nhớ câu trả lời của Chiêu Hi lúc đó, đầu óc đau đớn như lửa đốt.

Hắn nhớ rõ ràng, khi đó, câu hỏi của , phản ứng đầu tiên của Chiêu Hi là sửng sốt một chút, đó vẻ mặt trở nên thương hại: "Bởi vì nàng cảm thấy đoạn tình yêu phàm trần với ngươi là một vết nhơ. Quang Thần thần hồn vô cấu, đến phàm thế chuyển thế tu hành, quả thực là vì hiểu yêu ác d.ụ.c si là gì. Nàng che chở phàm thế, khát vọng hiểu rõ nhân tộc hơn, bởi đưa quyết định như . điều đó nghĩa là nàng trải nghiệm những cảm xúc đó. Đoạn tình cảm si mê triền miên của nàng với , ô uế thần hồn vô cấu của Quang Thần, khiến nàng nghĩ tới thấy căm hận. ngươi cũng vô tội, vì thế nàng bóc bỏ những kỷ niệm đó, một con rối để cho ngươi. Tổ Thị là Tổ Thị, Thành Ngọc là Thành Ngọc, như thế các ngươi cũng coi như . Như mới cũng cũng , chuyện thất bại." Chiêu Hi khẽ thở dài một tiếng, sự thương hại càng sâu: "Ngày đó ngươi biến thành cái dạng gì khi ngươi cho rằng con rối đó là Thành Ngọc, lầm tưởng nàng cách nào tỉnh , cần nhiều lời nữa nhỉ. Đông Hoa Đế Quân cảm thấy thể để ngươi tiếp tục như , cho nên mới đổi trí nhớ của ngươi." Nói đến đây, thần sắc Chiêu Hi trở nên chút phức tạp: "Thực ba vạn năm , thấy ngươi sống cũng tệ lắm, cần gì miễn cưỡng nhân duyên, nhất định nhớ đoạn ký ức gì?"

Câu trả lời của Chiêu Hi đầu óc trở nên trống rỗng, từng nghĩ tới, khi nàng quy vị, nhận định tình cảm của họ như thế. Bây giờ quên mất cảm giác lúc đó thể nào, chỉ nhớ lúc phục hồi tinh thần , thì đầu óc giống như ngọn lửa quét qua, dùng một cách gần như tự hủy tràn linh phủ của , thần thức của thứ hai khống chế , còn nặng hơn cả lúc .

Lúc mở mắt , ở trong Thập Lý Đào Lâm. Lúc Ân Lâm mặt .

Chiêu Hi lẽ sẽ lừa gạt , nhưng Ân Lâm là lúc nào cũng về phía Tổ Thị, việc cũng tư tâm, là thần sứ đắc lực nhất của Cô Dao. Hắn nghĩ Ân Lâm lý do gì để lừa gạt . Ân Lâm phủ nhận lời Chiêu Hi . Ân Lâm trầm mặc hồi lâu giường bệnh của , cuối cùng nặng nề : "Ta chỉ thể cho ngươi , điều Chiêu Hi đều là sự thật."

Hắn cố chịu đựng hàn ý thấu xương trong lòng, hỏi Ân Lâm: "Thế ?" Một lát , với Ân Lâm: "Sau khi nàng trở về thần, từng đến Bắc Cực Thiên Cực Sơn gặp một ."

Sau khi những ký ức Đế Quân áp đặt cho rửa sạch, quá khứ chân thật nổi lên ức hà. Về đoạn Tổ Thị xuất hiện ở Thiên Cực Sơn, trong trí nhớ ban đầu của , thực cũng m.ô.n.g lung.

Hắn thấy Tổ Thị, nhưng nàng vẫn tới gần, khi đó thậm chí còn thấy rõ gương mặt của nàng. Hắn đang chịu hình phạt, cũng phân tâm nghĩ tới đây là ai, nhưng vấn đề cũng quấy rầy quá lâu, bởi vì chịu nổi đau đớn thể, nhanh ngất .

Sau khi ngất , dường như mơ một giấc mơ gì đó, trong giấc mơ ai đó chữa lành vết thương cho , đó tỉnh , phát hiện bên cạnh đầm lạnh, tất cả vết thương đều còn bóng dáng.

Hai thiên tướng đêm đó bọn họ canh giữ ở ngoài cốc, trong cốc xảy chuyện gì, nhưng bọn họ suy đoán, hẳn là chịu nổi hình phạt đau đớn, khi ngất khống chế sức mạnh, giãy đứt dây xích của , về phần vết thương ... mấy ngày đó Tiểu Ngư A Úc bôn ba khắp nơi, tìm một ít t.h.u.ố.c trị thương linh d.ư.ợ.c trở về, lẽ là nàng giúp .

Vào lúc đó, tin lời của các thiên tướng. bây giờ nghĩ , quả thực năng lực phá vỡ xích sắt của , nhưng, thật sự là phá đứt ? Vết thương , thật sự là do tiểu ngư nhi chữa khỏi ?

Hắn luôn nên chuyện với khác như thế nào mới thể nhanh chóng khiến đối lời thật lòng, cho nên dù cho xác định, thì vẫn giống như đinh đóng cột hỏi Ân Lâm: "Nếu nàng quả thật ghét giống như các ngươi , thì vì đến gặp ? Vì trị thương cho ?"

Ân Lâm kinh ngạc, nhưng cũng chỉ kinh ngạc trong nháy mắt: "Nàng với nàng xóa đoạn ký ức của ngươi, mặc dù lúc đó lực bất tòng tâm, xóa đủ triệt để, nhưng ngươi cũng chỉ nghĩ đó là một giấc mơ, ngờ ngươi nhớ rõ như thế."

Ân Lâm phủ nhận khi đó đến gặp và chữa trị cho là nàng, nhưng những lời tiếp theo mà , cũng những gì Liên Tống mong đợi: "Nàng cũng ghét ngươi, nàng chỉ là ... Chấp nhận quá khứ của ngươi. Nàng gặp ngươi, trị thương cho ngươi, bởi vì khi đó nàng còn từng lột bỏ ký ức của Thành Ngọc khỏi tiên thể. Những ký ức đó khiến nàng thấy đau đớn, nàng thể chấp nhận tình cảm với ngươi, thể bên suốt đời, vì những kỷ niệm đó chỉ khiến nàng cảm thấy tội với ngươi. Đi gặp ngươi, khiến cho ngươi bớt chịu khổ hình phạt , là xuất phát từ lòng áy náy với ngươi, nàng bù đắp cho ngươi. Nàng tất cả, chẳng qua chỉ vì để bản an tâm mà thôi, bởi vì tâm an , nàng mới thể chút lo lắng lột bỏ ký ức của Thành Ngọc ."

Nói xong những lời , Ân Lâm khẽ thở dài, trong thần sắc ẩn chứa khuyên bảo, cũng ẩn chứa cảnh cáo: "Theo quan điểm của tôn thượng, nàng là nàng, Thành Ngọc là Thành Ngọc, họ là một. Thành Ngọc c.h.ế.t , ngươi nên phiền nàng nữa."

Lần giải thích , tổn thương nhiều, nhưng quả thực hợp lý. Lời của Chiêu Hi và lời của Ân Lâm thực gì khác . Hắn những gì bọn họ thật, nhưng cũng thật sự nghĩ lý do gì khác, khiến Tổ Thị chủ động bóc bỏ ký ức về , tàn nhẫn quyết định để một con rối nàng ở bên .

Hắn quên nên như thế nào, đầu óc nóng như lửa đốt, đáy lòng lạnh như băng, đợi khi tìm năng lực ngôn ngữ, hỏi Ân Lâm một câu: "Nàng rằng các nàng là một ? Vì là một ?" Câu hỏi dường như bất lực, đang hỏi Ân Lâm, thì chi bằng đang tự hỏi chính .

là một ?

Ngoại trừ kiếp ở bên nàng, năm xưa cũng từng đến nhân gian, từng lấy tiên hồn tiến phàm thể Đông Hoa Đế Quân chuẩn cho , sống ở phàm thế qua mấy đời. Hồn là hồn của , trải mấy đời phàm nhân, đương nhiên cũng là thể nghi ngờ gì. Việc phàm thế lịch kiếp và việc Tổ Thị phàm thế tu hành, gì khác đây? Nàng khăng khăng rằng bản liên quan gì đến phàm nhân , chẳng lẽ linh hồn của A Ngọc trong kiếp đó, là hồn của nàng ? Nàng dùng thần hồn phàm thế tu luyện, trải qua một đời, kiếp nàng, đúng thật buồn cỡ nào.

Nàng trở về Thần, chấp nhận quá khứ với , lẽ cũng giống như những phàm nhân chứng đạo , khi phi thăng coi phàm duyên như bụi trần. Người vẫn là đó, chỉ là còn như ngày qua. Giống như yêu lòng đổi ý, vẫn là yêu của ngày hôm qua, chỉ là nàng lòng đổi ý mà thôi, mà đây mới là chuyện khiến tuyệt vọng nhất.

Nàng lòng đổi ý, đổi suy nghĩ, cho rằng hồng trần thế gian, ô uế linh hồn Quang thần vô cấu của nàng. Đó là đạo tâm của nàng. Ở mặt đạo tâm như , còn thể gì hơn nữa, bởi vì tình yêu của đáng nhắc tới. Không chỉ đáng nhắc tới, mà còn là nghiệp chướng khiến nàng căm ghét, là thứ mà nàng liều mạng lột bỏ .

Hắn vốn tưởng rằng, khi khôi phục ký ức ngày xưa, trừ bỏ chuyện tiên phàm khác đường, bây giờ bọn họ dù cho gặp cái gì, cũng sẽ đến mức trải qua bi kịch giống như ba vạn năm . , khôi phục trí nhớ, là khởi đầu của nỗi đau mới. Mất tình yêu và tình yêu lòng, cho đến cùng, tình huống nào tồi tệ hơn, đây thực sự là một điều thể rõ.

Ân Lâm hồi lâu, khẽ thở dài : "Chiết Nhan thượng thần ngươi..... sinh tâm ma." Một lát , : "Ngươi vẫn nên quên tôn thượng , thực ngươi vẫn nên nhớ ."

"Hừ."

Tiếng hừ nhẹ kéo suy nghĩ của Liên Tống . Hắn ngước mắt lên. Là Tổ Thị phát tiếng hừ. Nàng tỉnh .

Hắn xoa xoa huyệt thái dương.

Mấy đóa Hạ Anh lúc nãy rơi bể nước, cánh hoa màu hồng phấn điểm xuyết ở trong bể, lắc lư mấy vòng sóng lũ cực nhỏ.

Hắn về phía đóa hoa rơi xuống hoa .

Đoạn nhân duyên giữa với nàng, chẳng cũng giống như đóa Hạ Anh , chỉ là một bông hoa nở theo mùa, trong mùa thì thơm ngát ngọt ngào, trải qua thì chỉ còn là quá khứ, đó cũng chỉ thể chua xót rời khỏi mặt đất, cho dù nó vẫn xinh như . nó rơi xuống, giữ nó , để cho nó mãi mãi thơm ngọt ngào, nhưng quyền chủ động là trong tay .

Quyền chủ động bao giờ trong tay cả.

Bởi vì yêu lòng. Vì giữ linh hồn vô cấu của Quang thần, nàng sẽ yêu bất cứ ai nữa cả.

Nghĩ tới đây, đồng t.ử màu hổ phách của bỗng dưng trở nên sâu hơn. Suy nghĩ thực sự kích thích dây thần kinh của . Thần thức bắt đầu đau đớn kịch liệt, nghiệt hỏa bốc lên như khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong đầu, trong thể vang lên một trận c.h.é.m g.i.ế.c, đáy lòng trong phút chốc tràn ngập các loại ý nghĩ đen tối. Hắn ý thức bản đúng, lập tức dùng Trấn Linh chú kết ấn, niêm phong ở n.g.ự.c .

Trấn áp ác ý tàn phá lung tung trong đáy lòng, nhớ lúc rời khỏi Thập lý đào lâm, Chiết Nhan với : "Nếu đến Cô Dao một chuyến, sẽ ngươi sinh tâm ma, lúc nhất định sẽ ngăn cản ngươi. Trời ạ, tâm ma khó diệt, truyền cho ngươi bộ trấn linh chú , ngươi nhớ cho kỹ một chút, nếu tái phát, thì tiên hãy giải quyết vấn đề ."

Hắn cố gắng trấn linh chú, cố gắng để điều chỉnh khí tức. nội tâm thô bạo khó thể trấn an. Hắn dậy nước b.ắ.n tung tóe.

Hắn trong bọt nước b.ắ.n tung tóe, một tay cầm lấy quần áo, sức cũng lớn, hề phòng , kéo ngã xuống nước. Lưng đá bên hồ đập , đau, nhưng còn kịp cảm nhận nỗi đau thì một đôi cánh tay trắng như tuyết ôm lấy, thể mềm mại dán lấy , đó giống như rắn, chậm rãi quấn chặt lấy .

Tổ Thị tỉnh . vẫn tỉnh táo. Tình độc phát tác. Nàng đang gì. Thân thể nàng nóng như lửa đốt, đến nỗi nước lạnh chung quanh đều trở nên nóng bức, khiến nàng thoải mái. Vì quá khó chịu, nàng rời khỏi vùng nước đó. Mà ảnh hưởng của chú Trấn Linh, Liên Tống lúc giống như một tảng băng trôi, yên cách nàng vài thước nhưng nàng vẫn thể theo bản năng cảm nhận , nàng bèn đến gần bám , để thoải mái thể nóng bừng của lúc .

Nàng tỉnh táo, nhưng thực sự tỉnh táo ?

Liên Tống rũ mắt trong ngực, nàng nhắm mắt , bởi thế nên thấy đôi mắt như , chỉ thể thấy lông mi dài của nàng giống như một chiếc quạt lông nhỏ dính nước, đáng yêu mà vô lực nhẹ nhàng rung động. Làn da trắng như tuyết lộ một mảnh phiếm hồng, dính vài giọt nước, trong suốt sinh động, mang theo sự mê hoặc. Nàng khiến cho đau đớn, khiến cho tuyệt vọng, trừng phạt nàng?

Thực quen thuộc với thần sắc của nàng, lúc ở trong Tiểu Sa La cảnh, từng tắm chung với nàng.

Quá nguy hiểm , nghĩ.

Trong đầu vang lên tiếng kêu của Trấn Linh chú, trong nháy mắt, cảm thấy nên đẩy nàng . nàng càng áp sát , thầy tự đùi , hai tay vòng qua cổ, mặt cũng dán chặt n.g.ự.c , nàng tình độc tra tấn đến nổi liên tục thở dốc. Tiếng thở dốc phong đại vô bờ bến, xâm chiếm ngóc ngách trong đầu , Phật âm của Trấn Linh chú chèn ép đẩy , cuối cùng chút khách khí đẩy khỏi đầu óc .

Ác niệm và d.ụ.c niệm đè nén trong lòng chợt dâng lên. Đây là lòng đổi ý, vốn cách để yêu. mắt một cơ hội như , thể nàng một nữa, dù là cơ thế của nàng, dù chỉ trong một thời gian, nắm bắt lấy cơ hội ?

Đương nhiên nắm chắc, tại thế?

Hắn ôm chặt lấy nàng. Bên cạnh hồ một cái giường mềm, ném nàng lên chiếc giường . Sau đó cúi xuống, bao phủ lấy nàng, giải phóng tất cả sự thô bạo trong lòng, tay nắm lấy tay nàng, chân đè lên chân nàng, lưỡi cạy răng của nàng , tùy ý quấy rầy miệng nàng, khiến nàng thở nổi, giãy dụa nhưng cách nào tránh .

nàng cũng giãy dụa quá nhiều. Nàng phản ứng với . Có lẽ là bởi vì tình độc, cho dù khiến cho nàng khó chịu, nàng cũng chỉ khẽ lắc đầu nhẹ, cố gắng tránh . Không thể trốn thoát thì thôi , nàng còn chấp nhận , mặc tùy ý càn nàng. điều càng khơi dậy d.ụ.c vọng ngược đãi của , buông tay và chân của nàng , giống một phần thưởng cho sự lời của nàng .

Hắn dùng sức xoa vai, lưng và thắt lưng của nàng, hôn nàng càng mạnh hơn.

Mắt nàng mở từ lúc nào , thở hổn hển, mờ mịt .

Hắn dừng , đưa tay phác họa gương mặt nàng.

Còn một ư?

Nàng khi là một vị thần, lông mày , đôi mắt , cái mũi , đôi môi , khác gì với nàng lúc là phàm đâug?

Hắn cúi đầu, tiếp tục dùng sức hôn nàng.

Nàng thuận theo ôm chặt , mặc cho dây dưa với nàng. Chỉ khi nàng đau đớn lắm, nàng mới vươn ngón tay nhéo áo .

Hai đều cũng thở dốc.

Còn là một ?

Trong cảnh Tiểu Sa La cảnh, những triền miên với , động tác chân tay, biểu cảm của nàng đều như thế ? Ngay cả khi nàng quên tất cả thì cũng thể quên bản năng , nếu là cùng một , thì thể cùng một bản năng như ?

Hắn áp tràn lên trán nàng, cố gắng bình tĩnh, xoa dịu sự xao động trong cơ thể càng lúc càng mãnh liệt và nghĩ như .

Chỉ là hôm nay, bản năng của nàng đối với , chỉ d.ụ.c vọng. Mà đối với nàng, là bản năng yêu thương.

Nàng là chân ái của . Cũng giống như Trường Y , là chân ái thì nhớ cũng , quên cũng , dù cho c.h.ế.t sống bao nhiêu thì, chỉ cần một cái liếc mắt giống như từng gặp cả vạn năm, chỉ thể là nàng mà thôi.

Tình yêu, cũng giống như định mệnh, là một cái gì đó huyền bí và huyền diệu. Trước khi Thành Ngọc xuất hiện, bên cạnh từng bao nhiêu , chính cũng rõ, nhưng khi nàng hóa thành phàm nhân, xuất hiện ở mặt , thì chỉ còn thấy một nàng mà thôi.

Sau đó quên nàng, trăm ngàn nữ nhân vội vã tới lui Nguyên Cực cung, một động lòng, nhưng khi nàng xuất hiện ở điện An Thiện Na, khi ngửa đầu mỉm với , chỉ cần một khắc đó, nàng nữa bước lòng .

Nàng nhiều phận như , đủ thông minh, phân biệt , nhưng trái tim thể lập tức phân biệt . Hắn giống như hồ đồ, nhưng trái tim cực kỳ thông minh, là vật sở hữu của nàng, chỉ cần là nàng, cũng chỉ nàng, mới thể bước trong đó.

Khi nhận điều đó, dừng . Hắn từng bắt nạt nàng như . Hắn nghĩ bắt nạt nàng như thế . Nàng chấp nhận , cho đau đớn, cho tuyệt vọng. Hắn nghĩ đó là hình phạt của đối với nàng. khi trừng phạt nàng như thế, nàng lộ tư thái yếu ớt, cảm thấy đau đớn hơn cả nàng. Phải , yêu nàng, dù nàng khiến đau đớn và tuyệt vọng, thì thể trừng phạt nàng như ? Hắn thể.

Ngọn lửa lan đáy lòng khiến nôn nóng bạo ngược, chợt thấp xuống, nhỏ dần dập tắt.

Hắn buông nàng nàng, tấn công nàng nữa mà bắt đầu trấn an nàng. Bắt đầu hôn nhẹ lên môi nàng.

Hai ngươi họ cứ thế im lặng hôn trong một thời gian dài.

Khi tay nàng thò vạt áo ướt đẫm của theo bản năng. Hắn chợt dừng , kéo tay nàng , khổ với nàng mê mệt: "Không nàng tiếp tục đó chứ."

Nàng bối rối, c.ắ.n cằm . Hắn hôn nàng một lúc nữa, rời khỏi nàng. Khi nàng tiếp tục, thì hạ quyết với nàng, khiến nàng ngất xỉu.

Lý trí trở . Hắn trở về .

Tay vuốt ve cổ, ngực, cánh tay, eo của nàng, khiến tất cả những dấu vết nàng biến mất

Thực cũng nên xóa sạch ký ức mật của bọn họ khỏi đầu khi nàng còn tỉnh táo. Đợi nàng tỉnh , nhớ bọn họ từng chuyện như thế với , còn nàng chủ động, nàng sẽ thể chịu đựng nổi ? Việc tính là ô uế thần hồn vô cấu của nàng ?

khi đưa ngón tay lên định xóa sạch ký ức của nàng, thì thi triển. Hắn cúi đầu dán môi sát tai nàng, chỉ thi một thuật tâm lý: "Nàng sẽ nghĩ đó chỉ là một giấc mơ."

Hắn nàng chán ghét , nhưng nàng nhớ đến .

Đầu chợt truyền đến một trận đau âm ỉ, đau đến mức gần như ngất xỉu. Đây là di chứng khi khôi phục trí nhớ, cũng là bệnh mới mà tâm ma thêm cho .

Thiên Bộ ở bên ngoài thấp giọng bẩm báo: "Điện hạ, Dược Quân đến ."

Hắn sửa sang quần áo cho nàng, bước từ giường xuống, thản nhiên : "Để ."

 

Loading...