Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 52
Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:31
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Địch Cơ là Yêu.
Yêu ở bát hoang phân thành hai loại, một loại là Yêu tộc, một loại là Yêu vật.
Yêu tộc là một trong bốn tộc của bát hoang, ngoại trừ so với Thần tộc, Ma tộc, Quỷ tộc thì yếu hơn một chút, ngoại trừ quá thể tự lập, cần phụ thuộc Ma tộc mà để vững thì điều gì khác, bởi cũng thấp hơn một bậc. Thí dụ như Khánh Khương thành hôn, thái t.ử Yêu tộc Oánh Nhược Huy cũng tư cách đến ăn tiệc, còn thể cùng bàn với Hắc Minh chủ Tạ Cô Châu.
yêu vật là vấn đề lớn. Sinh linh tứ tộc nếu sa đọa, sẽ biến thành Yêu vật, ngoài , sinh linh sinh ác từ cũng là yêu vật, ví dụ như những yêu trấn áp trong Tỏa Yêu Tháp ở tầng trời hai mươi bảy đều là yêu vật. Yêu vật yếu, vả trời sinh phản cốt, cực kỳ thích ác, cho nên bốn tộc cho phép điều đó. Mọi đều thừa nhận yêu vật là thấp kém, sa đọa. Cho dù Khánh Khương cũng phản cốt, nhưng cũng thích yêu vật, nếu đại yêu vật dám đến ăn hôn yến của , cũng sẽ đ.á.n.h ngoài.
May mà Địch Cơ yêu vật, nàng yếu đuối, xinh , là yêu tộc.
Thiên Bộ thấy Địch Cơ quỳ gối mặt nàng, ánh mắt xẹt qua bờ vai, rơi khuôn mặt sợ hãi của nàng, nghĩ thầm, trách Yên Lan lầm nhận nàng là mỹ nhân Tam điện hạ mới đón Nguyên Cực cung, vị Địch Cơ quả thực xinh .
Chỉ là, Địch Cơ quan hệ gì với Tam điện hạ, mà là do Tổ Thị thần nhặt về. Bọn họ gặp Địch Cơ, là đường từ Triêu Dương cốc trở về Cửu Trọng Thiên. Lúc đó nàng đang mấy Ma tộc khi dễ, Tổ Thị thần tay cứu nàng.
Theo lời kể lắp ba lắp bắp của Địch Cơ, nàng vốn là tiểu yêu trong một ngọn núi vô danh ở Nam Hoang, sinh bao lâu phụ mẫu, sống dựa một bà bà ở núi Đồng Sơn. Sau đó, bà bà bệnh. Vì chữa bệnh cho bà bà, nàng bèn bán cho một quý tộc Ma tộc, hậu viện nọ nhạc cơ. Lúc đó nàng mới cái tên là Địch Cơ.
Trong hậu viện ma tộc, nàng trải qua một thời gian thái bình, nhưng đó nọ cưới thê thếp, hậu viện nữ chủ nhân. Nàng ngày một lớn lên, một gương mặt coi như thể sống qua ngày, nhưng vì nữ chủ nhân thích, suốt ngày đ.á.n.h mắng nàng. Nàng thực sự thể chịu đựng nữa, vì nàng trốn thoát. bà bà , nàng chỉ là một tiểu yêu chỉ thổi sáo, lang thang ở bát hoang , chỉ thể một bữa no một bữa miễn cưỡng sống qua ngày. Lần đánh, là bởi vì nàng đói đến chịu nổi, trộm mấy quả dại cửa mấy động phủ ma tộc .
Quả thực là một thế t.h.ả.m thiết khó chịu nổi, Tổ Thị xót thương, để cho nàng theo bên , đó mang nàng về Nguyên Cực cung.
Trên thực tế, Thiên Bộ lo lắng Tổ Thị thần cứu Địch Cơ, mang nàng về Nguyên Cực cung, quá giống Bạch Thiển Thượng Tiên năm đó cứu tiểu ba xà Thiếu Tân, đưa nàng mang về hồ ly động Thanh Khâu. Thiếu Tân, Thiên Bộ từng gặp nàng, luận diện mạo, thì thể là cùng một kiểu với Địch Cơ, đều là dáng vẻ đáng thương nhu nhược. đó chính là tiểu ba xà nhu nhược cướp vị hôn phu Tang Tịch của Bạch Thiển Thượng Tiên, khiến Thanh Khâu và Cửu Trọng Thiên thiếu chút nữa trở mặt với . Cho nên, Thiên Bộ vẫn luôn đề phòng để chuyện gì xảy giữa Tam điện hạ và Tổ Thị thần.
Địch Cơ , dường như cũng thật sự khác với Thiếu Tân, ít nhất mấy ngày nay theo quan sát của Thiên Bộ, cảm thấy nàng thành thật với bổn phận của . Ví dụ như thiệp mời thiên hoa thịnh điển ngàn vàng khó cầu mà Yên Lan đưa cho nàng, phản ứng đầu tiên của nàng là sợ hãi, nơm nớp lo sợ quỳ xuống mặt , giao cho , xin nàng chuyển nó cho chủ thượng. Chủ thượng trong lời nàng chính là Tổ Thị thần. Tổ Thị thần Cửu Trọng Thiên, ở trong Nguyên Cực cung chính là chuyện cơ mật, tớ tiên thị Nguyên Cực Cung, chỉ Thiên Bộ và Tương Giáp hai phận thật sự của nàng. Địch Cơ tất nhiên cũng nàng là ai, chỉ nàng tôn quý, cho nên dùng xưng hô đối với chủ nhân cũ của , kính xưng nàng một tiếng chủ thượng.
Dưới mái hiên hậu hoa viên của Nguyên Cực cung, Địch Cơ quỳ một lúc lâu, thấy Thiên Bộ nhận mời trong tay , càng lo sợ bất an giải thích: "Chủ thượng "Tứ Tượng Sinh", khúc nhạc nô tỳ quá quen thuộc, bởi sáng nay vẫn luôn luyện tập cây Như Ý bên cạnh gốc Tường Vi. Nô tỳ luyện chú tâm, cho nên thổi một khúc xong, mới phát hiện vị tiên t.ử ở gần nô tỳ. Thị nữ bên cạnh tiên t.ử gọi nàng là Hoa chủ. Nô tỳ phận Hoa chủ cửu trọng thiên tôn quý, bởi nàng hỏi nô tỳ, nô tỳ dám đáp. Nàng cho nô tỳ thiệp mời , nô tỳ cũng dám ."
Thiên Bộ lúc mới lấy thiệp mời từ trong tay Địch Cơ, mở lướt qua, dường như chút để ý: "À, Yên Lan tiên t.ử hỏi ngươi cái gì ?"
Giọng của Thiên Bộ ôn hòa, Địch Cơ cũng dám thả lỏng, căng thẳng hoảng sợ trả lời: "Hoa chủ tiên t.ử hỏi nô tỳ mới Nguyên Cực cung , nô tỳ trả lời nàng là . Nàng hỏi nô tỳ gặp Tam hoàng t.ử điện hạ ở , nô tỳ trả lời nàng là ở biên giới Nam Hoang. Nàng cũng hỏi nô tỳ nữa. Chỉ đưa cho nô tỳ thiệp mời , nô tỳ mới lên Cửu Trọng Thiên, chỗ giải sầu, qua hai ngày nữa Cửu Trọng Thiên buổi thiên hoa thịnh điện sáu mươi năm tổ chức một , kêu nô tỳ cầm thiệp mời , đến đại điển giải sầu. Nàng l.i.ế.m liếm môi, do dự bổ sung: "Hoa chủ tiên tử, dường như là một là tiên t.ử bụng.
Thiên Bộ Địch Cơ lừa gạt nàng, bởi vì sáng nay khi hai nàng chuyện, nàng đang ở phía một ngọn giả sơn gần đó. Nàng các nàng cái gì, nhưng vẫn để cho Địch Cơ kể , nàng vẫn thử nghiệm xem Địch Cơ thành thật mà thôi.
Địch Cơ ấn tượng tệ với Yên Lan, còn khen Yên Lan lòng .
Sáng nay khi Yên Lan chuyện với Địch Cơ, Địch Cơ vẫn cúi đầu, thấy biểu cảm của Yên Lan, cho nên ảo giác cũng gì lạ. khi đó, Thiên Bộ cách đó vài bước chân thấy rõ ràng, khi Địch Cơ trả lời Yên Lan đang gặp Tam điện hạ ở Nam Hoang, Yên Lan trầm mặt, đó lấy từ trong tay áo tấm thiệp , lạnh lẽo trong nháy mắt, trong mắt phủ một tầng ác ý.
Lúc đó Thiên Bộ thấy biểu cảm của Yên Lan, cho nên hiểu , tấm thiệp nàng đưa cho nàng ý đồ . Thiên Hoa thịnh điển năm nay, Nguyên Cực cung vẫn nhúng tay hỗ trợ, tất cả đều do Yên Lan lo liệu. Với tư cách là Hoa chủ, nàng vốn nên bận rộn, nhưng còn thể dành thời gian chú ý Nguyên Cực cung mỹ nhân nào mới tới , còn thể tay ngáng chân mỹ nhân mới, thể thấy nàng thực sự cố chấp với Tam điện hạ. Mà bây giờ trong Nguyên Cực cung còn một nhóm của Cô Dao, quả thực nhiều bí mật. Thiên Bộ sợ Yên Lan sẽ cái gì, dù đạo hạnh của nàng còn đủ. Chỉ là Địch Cơ thể ngăn cản Yên Lan, dời sự chú ý của nàng, điều đó cũng tồi.
Địch Cơ quỳ gối cúi đầu, cố sức nuốt nước bọt, còn đang lẩm bẩm: "Nô tỳ, nô tỳ sinh ở chốn sơn dã nam hoang, nhạc cơ, cũng nuôi ở hậu trạch, từng thấy thế giới bên ngoài. Vị hoa chủ tiên t.ử , xinh , cũng bụng, nhưng nô tỳ thịnh điển cỡ , với phận của nô tỳ thì thể , nên dùng cái thế nào, cho nên..."
Thiên Bộ ngăn lời Địch Cơ, trả thiệp trong tay trả cho nàng: "Chuyện nhỏ thế , cần báo cho chủ thượng." Nàng thuận thế mỉm với nàng: "Thiên Hoa thịnh điển quả thực đáng để đến xem thử, qua hai ngày nữa sẽ sắp xếp hai tiên thị theo ngươi, ngươi đến thịnh điển dạo chơi cũng ."
Ngự viên Phổ Minh Tú Lâm Uyển của Thiên tộc ở tầng trời thứ sáu, tên của nó xuất phát từ núi đá Phổ Minh Tú, nơi tu hành của các đời thiên quân. Thiên Hoa thịnh điển là một trong những lễ kỷ niệm lớn nhất của Cửu Trọng Thiên, từ đến nay luôn tổ chức ở Phổ Minh Tú Lâm Uyển, bởi vì Lâm Uyển thật sự đủ lớn, thể đồng thời dung nạp mười vạn tám ngàn thần phật ở bên trong dạo lung tung vấn đề gì.
Yên Lan dẫn theo một đám hoa tiên tiến hành kiểm tra bước cuối cùng khi đại điển mở , đó cho chúng tiên lui , chỉ để tỳ nữ Hiện Nhi bên cạnh.
Thấy chúng hoa tiên đều xa, Hiện Nhi mới tiến lên một bước, hạ thấp giọng : "Bẩm hoa chủ, tiên giả tới thiên hoa thịnh điển mấy ngày nay lượt đến Cửu Trọng Thiên. Từng Nguyên Cực cung, các thần nữ ở bên cạnh Tam điện hạ cũng ít. Về việc Địch Cơ là mỹ nhân mới bên cạnh Tam điện hạ, cũng sẽ đến lễ hội lan truyện , nhiều thần nữ đều thấy khó chịu." Yên Lan khẽ nhíu mặt mày, gì.
Giọng của Hiện Nhi đè thấp hơn: "Nữ t.ử thể Nguyên Cực cung, ở bên cạnh Tam điện hạ, đều phận cao quý, dung mạo xinh , hơn nữa đều là thần tộc. Địch Cơ chẳng qua chỉ là một đê tiện của Yêu tộc cũng thể Nguyên Cực cung, điều khiến cho các thần nữ vô cùng tức giận, hơn nữa hai vị thần nữ Biên Xuân Sơn và Đan Huân rằng nhất định sẽ cho bỏ qua cho Địch Cơ, lẽ..."
Yên Lan đột nhiên ngắt lời nàng: "Trước , họ cũng từng đối xử với như ." Hiện Nhi giật , bỗng dưng nhớ tới ba vạn năm khi Yên Lan lên trời, cũng các thần nữ khinh thường, cũng gây khó dễ. Hiện Nhi hiểu, giáo huấn Địch Cơ rõ ràng là ý của Yên Lan, là nàng tự phân phó.
Tại lúc nàng như . Hiện Nhi ý của Yên Lan, chợt thấy thời sợ hãi, quỳ xuống đất: "Hoa chủ, nô tỳ ..."
Yên Lan giơ tay ngăn nàng , một lát , hỏi nàng: "Ngươi còn nhớ, Địch Cơ dáng vẻ thế nào ?"
Hiện Nhi trả lời thế nào mới sai, do dự một lát, : "Hình như... hình như nhu nhược."
Yên Lan nở nụ , nụ lạnh như băng, treo ở khóe miệng, vẻ chua chát: ", nơm nớp lo sợ, một bộ dáng đáng thương, giống như chỉ cần nặng lời một chút, nàng sẽ bật , nhưng cũng thật sự là xinh ."
Nàng nghiêng đầu Hiện Nhi: "Khi chuyện với nàng, ngươi đang nghĩ gì ? Ta nghĩ, nàng thế nào mà dùng bộ mặt như cầu xin Tam điện hạ, khiến cho Tam điện hạ mềm lòng, đó tam điện mang về Nguyên Cực cung. Nghĩ đến đây, ..."
Nàng hết lời, móng tay khảm lòng bàn tay, sự ghen ghét hiện lên trong đáy.
Hiện Nhi cuối cùng cũng hiểu thái độ của Yên Lan, nàng cũng lập tức hiểu nên cái gì: "Địch Cơ quả thực là một gương mặt nhu nhược mê hoặc khác, nhưng nếu luận về xinh thì bằng Hoa chủ, huống hồ Hoa chủ ngài bây giờ phận tôn quý cỡ nào, ngài cần gì..."
Yên Lan quá tán thành lời an ủi của nàng: "Cho dù là Trường Y chuyển thế, cũng là phàm nhân thành tiên, thì phận tôn quý gì chứ?" Một lát , nàng mỉm tự giễu, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Chẳng lẽ , như đối với Địch Cơ , là rộng lượng ?" Nói đến đây, hốc mắt nàng đỏ lên: ", đều là phận thấp kém, thì dựa cái gì nàng thể bảo vệ trong Nguyên Cực cung, chịu khổ một chút nào, còn lúc đó... Ta đám thần nữ tiên nga khi dễ như ? Như công bằng, ?"
Hiện Nhi lo lắng : "Hoa chủ..."
Yên Lan để ý tới nàng, vẫn đắm chìm trong thế giới của , chỉ : "Ta như , vì cầu công bằng mà thôi, cũng là giúp nàng rõ Cửu Trọng Thiên chỗ lành gì, đây là một công đức." Giống như thuyết phục chính , nàng lặp lặp một nữa: "Đây là công đức."
Sau đó Hiện Nhi, về phía cửa ngự viên.
Ngày đầu tiên của thiên hoa thịnh điển, tầng trời thứ sáu tràn ngập nhạc trời, hoa lá vẫn vũ, các thần tiên nhộn nhịp lui tới Phổ Tú Minh Lâm Uyển, chung với ngắm hoa trò chuyền. Bởi vì những thực sự hiểu phẩm hoa bao nhiêu, cho nên chủ yếu là ở đây chơi đùa là chính.
Oánh Thiên Hạ thì đơn thuần là đến xem hoa.
Oánh, là họ của Vương Hoàng Yêu tộc. Cho nên Oánh Thiên Hạ là Yêu, hơn nữa còn trong vương hoàng Yêu tộc. Chỉ là Oánh Thiên Hạ cũng là một Yêu vương tộc chân chính, nàng sinh mang họ "Oánh". Phụ quân nàng là nghĩa của đương kim Yêu quân, từng cứu mạng yêu quân. Họ Oánh là năm Oánh Thiên Hạ tròn một vạn tuổi, Yêu quân ban thưởng cho cả nhà bọn họ.
Oánh Thiên Hạ ngôi đình bên cạnh một lát, thì tri kỷ đ.á.n.h cờ của nàng, Tri Hạc công chúa giơ tay gõ gõ bàn cờ mặt nàng. Oánh Thiên Hạ quấy rầy, dời ánh mắt về . Tri Hạc liếc mắt đình bên cạnh một cái, nhướng mày hỏi Oánh Thiên Hạ: "Sao, giúp nàng ? Ngươi bụng như từ khi nào thế? Bởi vì cùng là Yêu tộc, nổi ư?"
Cũng như thế.
Nàng và Tri Hạc dạo quanh vườn hoa dạo gần hồ Ngô Đường , lúc mệt mỏi, thấy nơi thanh tĩnh, hai tòa tiểu đình đối diện trong hồ cũng , nên mới chiếm một đình chơi cờ.
Cờ đ.á.n.h đến một nửa, đình bên cạnh mới tới. Mấy thần nữ, một đám thị tỳ, thị tỳ vây quanh... Hoặc là , đang bắt nạt một nữ yêu dung sắc khá xuất chúng.
Hai tòa đình cách mười bước, Oánh Thiên Hạ điếc, qua sự nhạo báng của chúng nữ tiên đối với tiểu nữ yêu , đại khái hiểu nguyên nhân của sự tình.
Tiểu nữ yêu vốn là tân sủng của Nguyên Cực cung Liên Tam điện hạ, mà các thần nữ chế nhạo nàng đại đa đều từng ở bên cạnh vị điện hạ , hài lòng một tiểu yêu như nàng cũng thể Nguyên Cực cung, cho nên cố ý tìm nàng gây khó dễ.
Liên tam điện hạ của Nguyên Cực cung, danh tiếng phong lưu vang vọng bát hoang, Oánh Thiên Hạ sớm qua, bức tranh vẽ vị thiếu niên điện hạ khi sông Tế Lương dựa tòa mây nhận lấy hàng thư của Ma tộc, Oánh Thiên Hạ còn bản , là chơi cá cược thắng mà .
Oánh Thiên Hạ còn nhớ, trong Nguyên Cực cung nghênh đón mỹ nhân, giống như nam hải bên cạnh nhà nàng nghênh đón nước từ bốn phương , ngừng nghỉ. Có điều mấy ngàn năm nay, bên cạnh vị điện hạ hình như còn xuất hiện mỹ nhân nào nữa thì ? Nghĩa yêu tộc Thái t.ử Oánh Nhược Huy của nàng cũng từng nhắc tới việc , lẽ Tam điện hạ hiểu hết mỹ nhân khắp bát hoang , cho nên thấy gì đáng để chơi nữa, nên mới thoát khỏi trò chơi bụi hoa .
Theo như Oánh Thiên Hạ , nhiều đều đang suy đoán, nếu Nguyên Cực cung nghênh đón mỹ nhân, thì mỹ nhân nghênh đón sẽ tuyệt sắc cỡ nào. Oánh Thiên Hạ cũng tò mò.
Nói thật , nàng từng nghĩ tới mỹ nhân Nguyên Cực cung mở cửa cung để nghênh đón nữa là Yêu tộc. Bởi vì bên cạnh Tam điện hạ, từng xuất hiện Yêu tộc.
Oánh Thiên Hạ đại khái thể hiểu sự thù địch và phẫn nộ của các thần nữ ngưỡng mộ Liên Tam điện hạ đối với tiểu nữ yêu .
Thực lúc mới đến trong đình, mấy thần nữ cũng quá phận gì với tiểu nữ yêu , chỉ là ngôn ngữ công kích, về thấy nàng lời nào cũng phản kháng, mới dần dần quá đáng lên, tiểu yêu hầu hạ, phụng tấu nhạc cho các nàng, cho các nàng vui vẻ. Tiểu yêu tính tình yếu đuối, cũng quá thông minh, giống cũng nghĩ tới những thần nữ nhục nàng nhục Nguyên Cực cung, cũng nghĩ tới nàng cần bảo vệ thể diện Nguyên Cực cung gì. Các nàng bảo nàng cái gì, nàng cái gì, chỉ cúi đầu, nơm nớp lo sợ, nước mắt lưng tròng, là một mỹ nhân tuyệt sắc hiếm , dáng vẻ thấp bé nhẹ giọng cho thêm chướng mắt. Nàng càng như thế, mấy thần nữ càng tức giận, lấy cớ trong đình nhiều bực bội, kêu nàng ở cành sen ngoài đình thổi sáo cho các nàng. Các nàng buộc pháp lực của tiểu yêu , mất pháp lực, tiểu yêu tất nhiên cách nào lên cành sen , một đôi mắt m.ô.n.g lung đẫm lệ cầu xin, tỳ nữ áo cam bên cạnh đẩy một cái, rơi trong ao.
Tiểu yêu kinh hãi, ngừng ngoi lên ngoi xuống trong ao, chúng thần nữ trong đình nàng chật vật thì hài lòng, che miệng mà . Tri Hạc hỏi Oánh Thiên Hạ giúp tiểu nữ Yêu , hỏi nàng từ khi nào bụng như , là bởi vì Yêu tộc, , là bởi vì Tri Hạc thấy một màn .
Oánh Thiên Hạ cũng cảm thấy là bụng gì, nàng cũng ý đồ xen chuyện , ánh mắt của nàng dừng ở đình bên một chút, chủ yếu là bởi vì nàng nhớ tới sáng nay nàng Thái Thần cung chờ Tri Hạc, trong lúc vô tình một đoạn tán gẫu của Túc Cập tiên quân và Trọng Lâm tiên quân.
Lúc đó, Túc Cập Tiên Quân chút thần bí hỏi Trọng Lâm tiên quân: "Ngày đó nghị sự ngươi thấy ?" Lại tới gần Trọng Lâm tiên quân, hạ thấp giọng : "Ta cảm thấy, chừng Tam điện hạ là động lòng , tuy rằng..." Lời xong, : "Để cho một câu bất kính, bọn họ , cũng thật xứng đôi!"
Trọng Lâm tiên quân trầm mặc một chút: "Một xuất gia như ngươi, nhạy bén với phương diện như thế." Túc Cập liền mỉm mỉm.
Sau đó bọn họ thấy nàng, hai cùng sửng sốt, ngậm miệng.
Thực Túc Cập cũng nhiều lắm. Nói một hồi đè thấp giọng, giọng thấp, nếu như tai Oánh Thiên Hạ xưa nay nhạy thì hẳn là bọn họ cái gì. Bởi , nàng bèn tỏ thấy gì cả, cúi , thi lễ với họ xa xa ở một bên. Hai vị tiên quân cũng gật gật đầu, xem như là đáp lễ nàng, đó dời ánh mắt, vài câu khác, rời .
Oánh Thiên Hạ vẫn tò mò nếu Nguyên Cực cung nghênh đón mỹ nhân, mỹ nhân sẽ như thế nào. Lần lời họ , Liên Tam điện hạ cũng thật sự coi trọng mới, mà mới trong mắt Túc Cập và Trọng Lâm, xứng đôi với Tam điện hạ, kinh ngạc càng tò mò. Cho nên mấy thần nữ dẫn tiểu yêu dẫn đình kế bên, các nàng tiểu yêu chính là mỹ nhân bên cạnh Liên Tam điện hạ, nàng lập tức dừng tay cờ vua, nghiêng đầu xem.
Tri Hạc giơ tay lên lắc lắc mắt nàng: "Hồ lô im ỉm nhà ngươi, trả lời ? Là giải vây cho tiểu yêu ?"
Oánh Thiên Hạ lúc mới thu hồi ánh mắt từ tiểu nữ yêu ngừng giãy dụa trong ao: "Hóng chuyện chút thôi."
Tri Hạc theo ánh mắt thu hồi của nàng về phía trong ao, miệng chậc chậc: "Bộ dáng chật vật giãy dụa của tiểu nữ yêu , dường như thêm hương vị khác, trông càng , bổn công chúa tuy là một nữ tiên, thấy bộ dáng của nàng, cũng thương tiếc." Lại : "Có thể mê hoặc một thần quân thường xuyên trong bụi hoa như Liên Tống quân, thì ít nhất nàng khiến cho hai chữ "đáng thương" đến cực hạn, thế cũng giỏi giang ."
Oánh Thiên Hạ chú ý đến sóng gió ở đình bên cạnh nữa, cầm cờ trắng lên, một bước cờ, chỉ : "Liên tam điện hạ cô đơn mấy ngàn năm, mới coi trọng nữ t.ử nhu nhược như , thật khiến cho bất ngờ." Tuy rằng rõ, trong giọng ít nhiều hàm chứa ý đồng tình, dừng một chút, vô tình nhạt một tiếng: "Có lẽ nam t.ử khiếu nữ t.ử khác xa với nữ tử, nữ t.ử nhu nhược như tơ tằm , bọn họ cảm thấy hai họ xứng đôi..."
Tri Hạc cũng theo cờ trắng một bước, : "Tiểu nữ yêu quả thực khiến thương xót, nhưng thấy Liên Tống hơn phân nửa cũng chỉ cảm mới mẻ mà thôi, cái gì mà tương xứng tương xứng cơ chứ?"
Oánh Thiên Hạ yên lặng một lát, thản nhiên : "Quả thực, nếu quả thật chơi đùa mỹ nhân bát hoang mấy vạn năm, yêu thật lòng một cô nương giống như tơ tằm, dựa khác che chở mới thể sống sót, thì khỏi cho thất vọng." Tri Hạc : "Ngươi cái gì thất vọng." Nói xong lời , , nàng sửng sốt một thoáng, ngẩng đầu về phía Oánh Thiên Hạ: "Không ngươi cũng đối với ."
Oánh Thiên Hạ bình tĩnh một nước cờ xong, lạnh lùng liếc nàng một cái: "Chơi cờ của ngươi, bớt bậy ."
Tri Hạc vốn còn gì đó, nghĩ nghĩ Oánh Thiên Hạ xưa nay lạnh lùng bình tình, chỉ hứng thú với việc nghiên cứu thuật tập hợp thần trấn linh, hẳn là đến mức nghĩ thông, cũng chinh phục lãng t.ử Liên Tống . Cũng chỉ thôi.
lúc , một bóng đen đột nhiên xẹt qua mắt các nàng. Hai giương mắt , thấy bóng đen vọt trong ao, giống như một con chim lớn, bắt tiểu nữ yêu bắt đầu sặc nước, vội lướt trở về tảng đá lớn trong ao.
Nhìn kỹ, bóng đen là một huyền y tiên quân. Tiên quân nửa ôm lấy tiểu nữ yêu vô cùng yếu đuối, về phía chúng thần nữ trong đình, lông mày chặt, trách cứ : "Lấy mạnh h.i.ế.p yếu, là việc mà quân t.ử nên , càng là việc của chư vị thần nữ phận cao quý nên !"
Tri Hạc cầm một quân cờ đen, ánh mắt huyền y tiên quân hấp dẫn, trời cao đất dày trách cứ những thần nữ xuất tôn quý , vẻ mặt trở nên thú vị, dứt khoát ném quân cờ ném trở trong hộp cờ, với Oánh Thiên Hạ: "Còn chơi cờ gì nữa." Rồi chống má về kế bên, hứng thú : "Có kịch xem, thật đáng tiếc chúng chỗ như ."
Kịch khó , nhưng đối với các thần nữ tiên t.ử trong đình mà , nó cũng đủ bất ngờ. Một tiên t.ử áo đỏ dẫn đầu phản ứng , đ.á.n.h giá tiên quân áo đen một , lạnh một tiếng: "Ta còn tưởng là ai chứ, thì là Ngu Anh tiên quân, ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu phàm nhân thăng tiên, đến giúp tiểu yêu xuất đầu, cũng hỏi tư cách và bản lĩnh !" Nói xong lời , một dải tơ đỏ bỗng dưng bay , đ.á.n.h thẳng về phía tiên quân áo đen.
Tiên quân xưng là Ngu Anh ôm lấy tiểu nữ yêu trong n.g.ự.c vội né tránh, tơ đỏ đ.á.n.h tảng đá lớn , tảng đá lớn nứt thành nhiều tảng nhỏ, bay xuống ao, nước b.ắ.n tung tóe sóng trắng. Ngu Anh tiên quân và tiểu nữ yêu ở một khối đá khác. Ngu Anh buông tiểu nữ yêu đang sợ hãi đến sững sờ , tay đưa lên trung, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, kiếm hợp nhất, đột nhiên đ.á.n.h về phía tiên t.ử áo đỏ. Động tác của Ngu Anh động tác cực nhanh, trong đình căn bản kịp phản ứng, mắt thấy sắp đổ máu, một bóng màu xanh trúc bỗng dưng xuất hiện giữa trung.
Bình khí chạm giữa trung tạo những đốm lửa tung tóe, thế công kích vội vàng của Ngu Anh ngăn cản, xoay bay trở tảng đá. Thân ảnh màu xanh trúc cũng hạ xuống, dừng ở một cành sen gần đó, văn đao khắc đá tím ngang ngực, giọng kinh ngạc: "Đây là đang cái gì ?"
Thông qua một kích , Ngu Anh hiểu thực lực của tới, trong lòng đối thủ của đối phương, sắc mặt khó coi : "Vị tiên quân , là giúp những ỷ mạnh h.i.ế.p yếu ?"
Sương Hòa thoáng qua Địch Cơ ướt như gà luộc lưng Ngu Anh, thoáng qua các nữ tiên biến cố cho yên lặng, với trí tuệ của cũng xảy chuyện gì, là đau đầu. Địch Cơ cuối cùng cũng lấy tinh thần, run rẩy tiến về phía một bước, đôi mắt rưng rưng, sợ hãi gọi : "Thần quân đại nhân..."
Sương hòa búng ngón tay, khô xiêm y nàng, nhíu mày : "Địch Cơ, ngươi xem xem xảy chuyện gì?"
Không đợi Địch Cơ mở miệng, giữa trung chợt vang lên một giọng giòn tan như chim sẻ, kèm theo một tiếng châm chọc: "Tiểu Sương Hòa, ngươi ngu thế, còn cần hỏi chuyện gì nữa , thế còn hiểu là đám tiên nga thần nữ khi dễ Địch Cơ nhà chúng , vị tiên quân cứu . Ngươi thì , còn đ.á.n.h vị tiên quân , đúng là hồ đồ!" Theo hai chữ "hồ đồ" tản trung, là một nữ tiên mặc áo đen hoa lệ, vững vàng dừng ở một nhánh sen khác.
Nữ t.ử xinh bức chính là dựa huyết khí của Tổ Thị để tĩnh dưỡng lâu đây.
Địch Cơ thấy Cốt Dung, rõ ràng thả lỏng một chút, khiếp sợ như lúc thấy Sương Hòa, bước dài về phía nàng, run giọng : "Tiên tử!" Mắt thấy nàng sắp bởi vì kích động mà rơi hồ nước nữa, Cốt Dung giơ tay lên đ.á.n.h một cột sáng qua, đỡ lấy Địch Cơ.
Trong đình, tiên t.ử áo đỏ mới tiến công Ngu Anh tiên quân là thiếu kiên nhẫn nhất, tức giận xông về phía Sương Hòa và Cốt Dung: "Các ngươi là ai? Ngươi chúng là ai ? Ta khuyên các ngươi một câu, bớt xen việc của khác!"
Cốt Dung về phía tiên t.ử áo đỏ , nhướng mày, lạnh : "Ta thèm quan tâm các ngươi là ai, dám khi dễ Địch Cơ nhà , còn dám trách xen chuyện của khác?"
Yên Lan ở trong đình, Yên Lan ẩn một đống tỳ nữ bỗng dưng ngước mắt lên, thẳng về phía Cốt Dung. Địch Cơ là mỹ nhân mới Nguyên Cực cung, đây là điều thể nghi ngờ, nhưng tiên t.ử xa lạ mới xuất hiện Địch Cơ là nhà nàng, đây là chuyện gì xảy ? Chẳng lẽ nàng cũng Nguyên Cực cung? tại bao giờ gặp nàng?
Yên Lan hiểu, đang định cẩn thận đ.á.n.h giá tiên t.ử , thấy nàng đột nhiên nghiêng mặt, về phía con đường nhỏ ven hồ. Sườn mặt sắc sảo vì bỗng nhiên trở nên ôn nhu, giọng thanh thúy lạnh lùng cũng giống bọc một tầng mật ong, như nũng hướng về phía con đường mòn : "Chủ thượng ngài cuối cùng cũng tới , xem các nàng chẳng chịu lý gì cả!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-52.html.]
Yên Lan theo ánh mắt của tiên t.ử áo đen, thấy một vị bạch y tiên quân rẽ hoa phất liễu mà đến, vững bên bờ hồ lối đường mòn. Nam t.ử dáng vẻ tao nhã như ngọc, mỉm : "Cũng thật kỳ lạ, Cửu Trọng Thiên chú trọng nhất là lễ nghi, vì còn thể gặp vô lý hơn nhỉ?"
Yên Lan vốn tưởng rằng đây là chủ thượng trong lời tiên t.ử áo đen , thì thấy tiên quân áo trắng liếc mắt một cái, xoay bay lên, ảnh xẹt qua Bích Hồ, cũng tới bên hồ. Sau khi rơi xuống đất, từ trong rừng Vô Ưu phía tiên quân áo đen một nữ tiên áo vàng vòng . Tiên t.ử áo đen bước đến, một tay cầm ống tay áo của nữ tiên, giọng trở nên kiều diễm, giống như cáo trạng mà lắc lắc tay áo nữ tiên : "Chủ thượng, ngươi xem các nàng, họ khi dễ chúng kìa!"
Mà Địch Cơ trong ao cũng quỳ gối đá, trịnh trọng bái lạy, miệng : "Chủ thượng."
Đồng t.ử Yên Lan co rụt .
Chúng thần nữ trong đình nữ tiên áo đen và Địch Cơ xưng nữ t.ử áo vàng rẽ hoa vạch liễu chậm rãi tới là chủ thượng, thần sắc đều trở nên kinh hãi nghi ngờ, đồng loạt về phía nữ tiên . Điều khiến cho ánh mắt chăm chú của Yên Lan quá đột ngột. Yên Lan thoáng bình tĩnh trốn lưng đ.á.n.h giá nữ t.ử áo vàng xưng là chủ thượng .
Nữ t.ử dáng thanh nhã cao gầy, mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt, búi tóc, mái tóc đen dài chỉ cài một chiếc trâm cài hoa vàng đơn giản. Lông mày mảnh khảnh, đen nhanh, bên lông mày dán một viên đá sáng nhỏ màu vàng, cách trang điểm kỳ lạ, tôn lên đôi mắt như quả mơ lông mày. Chỉ dựa đôi mắt , thể nhận nữ t.ử là một mỹ nhân. Chỉ đến đôi mắt, là bởi vì nửa khuôn mặt nàng phủ bởi một tấm vải trắng. Điều khiến cho nàng trông bí ẩn. Yên Lan vội lướt một những nàng từng gặp, nhưng về nữ tiên thể là ai, nàng bất kỳ đầu mối nào.
Các thần nữ đ.á.n.h giá nữ t.ử , nữ t.ử cũng đang đ.á.n.h giá các nàng, nhưng ánh mắt chỉ giống như đàn nhạn tùy ý xẹt qua chân trời, hề để dấu vết nào các nàng.
Nữ t.ử nhẹ nhàng tùy ý quét một vòng bộ hồ Sa La nữa, đó tự hóa cho một chiếc ghế trắng, như thể mệt mỏi xuống, một tay đặt tay vịn, gõ gõ nhẹ, lông mày nhíu , nhưng giọng cảm giác áp bức, trong trẻo, giống như hòa khí, hỏi: "Có chuyện gì xảy ?"
Cả hồ Sa La yên tĩnh, Yên Lan phân tâm các thần nữ trong đình, thấy đại thần nữ Biên Xuân Sơn bên cạnh bàn đá đang nhíu chặt mày. Đại thần nữ là thủ lĩnh của các thần nữ trong đình. Sắc mặt các thần nữ căng thẳng, đồng loạt về phía nàng. Tiên t.ử áo đỏ mới dẫn đầu tấn công Ngu Anh tiên quân là của đại thần nữ , là tiểu thần nữ Biên Xuân Sơn, lúc ở bên cạnh đại thần nữ. Tiểu thần áo đỏ tính tình nóng nảy, quen im lặng, thấy tất cả lời nào, lông mày nhíu , đang tiến lên tiếp lời, lúc động bước chân thì đại thần nữ túm tay .
Yên Lan thấy rõ, ngay cả đại thần nữ tâm cơ thâm trầm cũng chút kiêng kỵ với nữ t.ử áo vàng . Nàng tự chuyện hôm nay dễ kết thúc, sợ liên lụy, vốn sâu bên trong, lúc càng im lặng dịch về phía .
Trong sự yên tĩnh đáng sợ, tiên quân áo đen bên cạnh nữ t.ử áo vàng mở miệng : "Thật kỳ lạ, nếu Yên Lan tiên t.ử tổ chức buổi thiên hoa thịnh điển ở đây, thì vì xuất hiện chuyện Cơ Địch nhà khi dễ đến mức rơi xuống nước như thế ?"
Yên Lan cả kinh, bất chấp nghi hoặc vì tiên quân áo trắng từng gặp mặt nhận nàng, thấy tất cả về phía , gian nan nặn một nụ : "Các thần nữ... Chỉ là Địch Cơ Tam điện hạ mới đón cung thổi sáo , cũng vô cùng tán thưởng, bởi mời nàng đến thổi hai khúc. Về phần Địch Cơ vì rơi xuống nước...... Lúc đó quá để ý, hình như là Địch Cơ ở bên cạnh đình, trong đình nhiều , lẽ ai đó trong lúc vô tình đụng , hoặc lẽ là Địch Cơ để ý nên mới rơi ao?"
Yên Lan trả lời , tiểu thần nữ Biên Xuân Sơn lời giải thích , lập tức tránh tay đại thần nữ , lên, cao tiếng phụ họa: " là như thế, chắc là tự nàng vững mà thôi!"
Địch Cơ giật giật khóe môi, cái gì đó. Nàng vẫn cảm thấy cố ý đẩy nàng, nhưng lúc đó hỗn loạn, nàng cũng thấy rõ là ai đẩy nàng. Lúc Yên Lan như , nàng cũng chắc lắm, là nọ là cố ý đẩy nàng, là cẩn thận chen chúc đụng nàng mà thôi. kết hợp với những khó khăn mà nàng gặp khi rơi xuống nước, thì khả năng tiên t.ử cố ý đẩy nàng càng xuống vẫn lớn hơn. Vì , nàng cố gắng lấy hết can đảm, rụt rè tranh luận: ", nhưng nghĩ rằng khi rơi xuống nước là một nào đó..."
tiểu thần nữ Biên Xuân Sơn căn bản để cho nàng xong, vội vàng ngắt lời nàng : "Ngươi cảm thấy cái gì, chẳng lẽ ngươi đổ oan rằng chúng cố ý đẩy ngươi ? Vậy ngươi xem, chúng với ngươi thù oán, vì cố ý đẩy ngươi?!" Biên Xuân Sơn tiểu thần nữ lời , chẳng qua là vì Địch Cơ thành thật. Mà Địch Cơ thành thực quả thực vì các nàng khi dễ , giải thích thế nào.
Tiểu thần nữ thấy thế, thầm vui mừng hừ một tiếng.
Mặt Địch Cơ trở trắng như tuyết, khó xử lui một bước, nhưng Ngu Anh tiên quân ở bên cạnh nổi, khẽ một tiếng, lạnh nhạt : "Trong chư vị tiên t.ử mấy vị đều từng là hồng nhan tri kỷ của Tam điện hạ của Nguyên Cực cung, vì khó Địch Cơ, hình như cũng khó hiểu lắm." Chúng thần nữ trong đình nhất thời đổi sắc mặt.
Trước khi các thần nữ cãi , Cốt Dung kinh ngạc khẽ thở dài một tiếng: "Thì là như thế, cho nên các ngươi cho rằng Địch Cơ nhà là tân sủng của Tam hoàng tử?" Đôi đồng t.ử đen đậm chuyển, cảm thấy buồn : "Địch Cơ rõ ràng là do chủ thượng nhà nhặt về. Lá gan của nàng bé như , còn từng thấy thế giới bên ngoài, thể chịu nổi long ân của Liên Tam điện hạ các ngươi ? So với nàng, càng giống mỹ nhân của Liên Tam điện hạ các ngươi mới đưa Nguyên Cực cung hơn ?"
Nàng cứ nhấn mạnh câu "Tam điện hạ của các ngươi", ý tứ châm chọc trong mấy chữ cũng quá rõ ràng, thế nhưng giọng điệu giống như chân thành, khiến cho cũng phân biệt nàng thật chỉ là đang trào phúng.
Tiểu thần nữ Biên Xuân nàng hiểu , thể tin : "Ngươi ngươi mới là..."
Cốt Dung liếc nàng như trêu chọc: " , là , thế ngươi định gì?" Cảm thấy hết sức thú vị, hai tiếng: "Lao tâm lao lực nửa ngày, bắt nạt nhầm , cảm thấy bản buồn ? Như , nếu các ngươi hại Địch Cơ rơi xuống nước, các ngươi cũng xuống nước một , chúng cũng coi như hoà , chứ? Tiểu thần nữ thái độ của Cốt Dung chọc giận, gân xanh trán giật giật, c.ắ.n răng : "Ngươi đừng mơ!"
Biên Xuân đại thần nữ vẫn im lặng lúc mở miệng: "Tiên t.ử hiểu lầm , Địch Cơ rơi xuống nước chỉ là việc ngoài ý , nhưng quả thực là do chúng chăm sóc chu đáo, ......"
Có lẽ ngay cả đại thần nữ cũng ngờ, vô pháp vô thiên của nàng đột nhiên tay khi ý đồ giảng hòa với đối phương, b.ắ.n tơ đỏ đỉnh đả thương đối phương. Khi nàng phát hiện , đinh cố gắng ngăn chặn nó, thì nàng cảm thấy chân trống rỗng. Trong đình vang lên tiếng thét chói tai, đợi đại thần nữ phục hồi tinh thần , mới phát hiện cả đình đều ngã xuống nước, mà đình đá hóa thành một mảnh bột mịn. Nước hồ tuy sâu, nhưng cực kỳ lạnh lẽo, thấm trong y phục, xương cốt đều lạnh theo. Nàng theo bản năng thi thuật thoát khỏi hồ nước, nhưng khi thi quyết mới phát hiện pháp thuật đều áp chế trói buộc. Lại các tiên t.ử khác, tất cả cũng thể thi phép thuật nữa, gương mặt cực kỳ kinh hãi.
Đình đá tất nhiên khả năng vô duyên vô cớ sụp đổ hóa tro, đại thần nữ mạnh mẽ về phía nữ tiên áo vàng bên hồ, thấy nữ t.ử ghế bạch ngọc tùy ý thu tay , đang sửa sang ống tay áo. Nữ t.ử câu nào, nhưng tiên quân áo trắng lạnh lẽo về phía nàng, bật : "Tiểu tiên tử, động một chút động thủ, cũng là thói quen ."
Trong nháy mắt thể biến cả một tòa tiên đình biến thành bột mịn, còn thể đồng thời ngăn chặn pháp lực của hơn mười mấy , thực lực cỡ , thật khiến cho kính sợ. bên cạnh giống như chút khái niệm nào với thực lực của những , còn đang cam lòng ầm ĩ: "Các ngươi dám như với , phụ là ai ? Các ngươi chờ đó, nếu để cho phụ quân , nhất định sẽ..."
Đại thần nữ dùng sức véo tay nàng một cái: "Còn câm miệng!" Tuy nhiên, đối phương thấy những lời ngu ngốc đó.
Cốt Dung lời của Tiểu thần nữ áo đỏ, quả thực cảm thấy nàng ngu xuẩn đến đáng yêu, trong nháy mắt hứng thú so đo với nàng nữa, chỉ một tiếng: "Chỉ là thần chủ của ngọn núi nào ở hạ giới, thì tính là cái gì?"
Ngẩng đầu thấy Tổ Thị xoay rời , Tuyết Ý đầu gọi nàng: "Dung Dung, còn ?" Nàng cũng vội vàng theo, còn thuận tiện qua với Sương Hòa đang thấy thú vị chúng thần nữ hồ: "Tiểu Sương, sửng sốt đó gì thế, thuận tiện đưa Địch Cơ lên đây luôn!"
Trong hồ Sa La, đại thần nữ Biên Xuân Sơn túm c.h.ặ.t t.a.y tiểu thần nữ, phòng ngừa nàng chuyện càng , đợi nữ tiên áo vàng biến mất ở cuối tầm mắt, nàng mới đầu , về phía Yên Lan cau mày chải tóc dài ướt át về phía bờ hồ: "Yên Lan tiên tử." Nàng lên tiếng gọi .
Yên Lan đầu.
"Tiên t.ử đoàn là ai ?"
Yên Lan lúng túng lắc đầu.
Đại thần nữ lộ vẻ trào phúng: "Tiên t.ử tổ chức thiên hoa thịnh điển , mà đến tham gia là ai cũng rõ ?"
Yên Lan miễn cưỡng trả lời: "Tiên giả đến lễ hội đông, mấy vạn , nhận họ thì gì lạ?"
Đại thần nữ nhạt: "Tiên t.ử tự xưng là quan hệ thiết với Nguyên Cực cung ? Đoàn hẳn là ngàn vạn mối quan hệ với Nguyên Cực cung, tiên t.ử nhận chứ?"
Yên Lan á khẩu nên lời.
Tiểu thần nữ vẫn còn tức giận, còn lên bờ đuổi theo lý luận, thì đại thần nữ túm : "Muội con rõ , họ là chúng thể chọc nổi, bớt gây họa cho !"
Tiểu thần nữ ấm ức : "Sao là gây họa cho tỷ tỷ, rõ ràng là bọn họ..."
Đại thần nữ xoa trán: "Muội cũng là chiều hư ." Nàng tiểu thần nữ nữa, tự khỏi ao. Bây giờ cuối cùng cũng thể thi thuật, nàng thi quyết, ráo nước , mới đầu về phía tiểu thần nữ , nhíu mày: "Còn lên!"
Các thần nữ lượt lên bờ rời , hồ Sa La trở nên yên tĩnh. Tri Hạc vẫn giả c.h.ế.t ở đình bên cạnh cuối cùng cũng sống , vỗ tay : "Quả là một vở kịch . Làm loạn nửa ngày, thì tiểu yêu là mỹ nhân mới của Tống. Chẳng lẽ tiên nữ áo đen mới là mỹ nhân nghênh đón Nguyên Cực cung?"
Lại hứng thú phân tích: "Gương mặt diễm lễ, tính cách nóng bỏng. Ta nhớ là mỹ nhân bên cạnh Liên Tống, mấy đều là loại . Nói chừng mỹ nhân mới Liên Tống coi trọng, thật đúng là nàng."
Oánh Thiên Hạ gõ gõ ngón tay bàn cờ, ý bảo Tri Hạc xem ván cờ, thản nhiên : "Ta cũng cảm thấy nàng hơn tiểu yêu bao nhiêu, chỉ là hạng yên chi dung tục mà thôi." Tri Hạc nhấc lên một hạt quân cờ đen, đặt cơ xuống trêu chọc: "Trong mắt ngươi, tiên t.ử khắp bát hoang mấy yên chi tục phấn?"
Oánh Thiên Hạ từ chối cho ý kiến, liếc tri Hạc một cái, lảng sang chuyện khác : "So với cái , ngươi chẳng lẽ tò mò đoàn phận gì ?"
Tri Hạc hờ hững: "Thiên hoa thịnh điển mở , mười phần thần khắp bát hoang đều sẽ tham gia. Nữ t.ử áo vàng thể là sơn chủ của một tòa tiên sơn nào đó ở Bát Hoang." Nàng nhún nhún vai, tỏ vẻ hứng thú với vấn đề : "Mười vạn thần phật, chúng thể hết , xuất hiện một mạch sinh tiên giả tò mò một phen, thế thì đúng là mệt mỏi?"
Oánh Thiên Hạ im lặng một lát, hạ một quân cờ trắng: "Ta chẳng qua là cảm thấy nàng khá là thú vị. Không nàng trông như thế nào nhỉ, so với hắc bào nữ tiên thì như thế nào."
Tri Hạc lơ đãng: "Khí chất nhẹ nhàng, khí thế mạnh, xưng là chủ thượng, theo thì đó là sơn chủ của tòa tiên sơn nào đó, tuổi tác hẳn là lớn." Nói đến đây, nàng hồi tưởng , kinh ngạc : "Ngươi hoài nghi Liên Tống thích nàng ?" Tri Hạc lập tức phủ định: "Điều đó thể nào, ngươi thể tổng kết thử những nữ nhân trong quá khứ của Tống, sẽ ai lớn tuổi hơn ."
Oánh Thiên Hạ lấy một quân cờ trắng lên, giống như vô tình: "À? Vậy, ngươi tổng kết thử? Theo như tổng kết của ngươi, thường ưu ái loại nữ t.ử nào?"
Tri Hạc cần suy nghĩ: "Tất nhiên là mỹ nhân vạn dặm một." Trả lời xong lời , Tri Hạc ngẩn , buông quân cờ trong tay xuống, chút hoài nghi về phía Oánh Thiên Hạ: "Hôm nay ngươi đúng lắm, cứ chuyện của Liên Tống thế?"
Oánh Thiên Hạ kỳ quái nàng: "Gặp chuyện liên quan đến , nên tùy tiện tán gẫu, thế thì gì kỳ lạ?"
Tri Hạc nghĩ cũng đúng, nhiều lời nữa, tâm tư nữa trở ván cờ.
Trên đường trở về Nguyên Cực cung, Cốt Dung thử bấm tay tính toán, bắt đầu từ khi Đế Quân ép tà lực Tây Hoàng nhận trong cơ thế nàng , tính đến hôm nay là bao nhiêu ngày nhỉ?
Ồ, sáu ngày trôi qua.
Cốt Dung cảm thấy, mỗi từ Thái Thần cung trở về, chủ thượng của nàng đều mệt mỏi, tâm trạng cũng dường như .
Ý của Đế Quân là dễ hiểu, thi thuật cho Tổ Thị, cần dùng phép thuật đưa trong cơ thể nàng. Là một , trong cơ thể rót hai loại phép thuật liên quan gì đến , vả hai lực còn lấy thể của nàng chiến trường chiến trường đ.á.n.h , tâm trạng cũng đúng thôi.
Đế Quân bảo Cốt Dung thử nghĩ xem nếu đứa trẻ nhà thích của nàng nhà nàng chơi phá, nhưng nàng chỉ thể mà thể đập cho một trận, đó là loại cảm giác gì. Cốt Dung thử nghĩ một chút, phát hiện quả nhiên quả thực thể vui vẻ nổi, cảm thấy lời Đế Quân sức thuyết phục.
Hôm nay là ngày diễn thiên hoa thịnh điển, Đế Quân là tôn thần thiên tộc, là linh vật thể thiếu của cửu thiên, nhất định tham dự một chút, để cho tôn thượng nhà nàng tạm thời nghỉ ngơi một ngày, ngày mai Thái Thần cung. Mọi cũng oán hận gì với sắp xếp , Cốt Dung càng vui hơn. Nàng sớm lên kế hoạch dẫn Tổ Thị đến thiên hoa thịnh điển xem hoa cỏ, thừa dịp hôm nay cần Thái Thần cung, rủ cùng đến Phổ Minh Tú Lâm Uyển chơi. Ai ngờ gặp đám hồng nhan tri kỷ của Liên Tống bên hồ Sa La gây chuyện chứ?
Công bằng mà , ấn tượng của Cốt Dung với Liên Tống kỳ thật tồi. Có lẽ hơn hai mươi vạn năm , nàng còn cực kỳ đố kỵ với vị thần quân hậu bối duyên trời định với Tổ Thị nữa, nhưng khi Tổ Thị hiến tế, khi nàng thật sự hiểu mất mát tư vị như thế nào, tất cả ghen ghét đố kỵ buồn đều trở nên đau đớn đến khó tả, đó theo gió theo ánh sáng mà rời . Hơn hai mươi vạn năm , khi nàng nữa trở thế gian , chuyện của nàng và ba vạn năm từ Tuyết Ý, thì nút thắt cuối cùng của nàng đối với cũng cởi bỏ, chỉ cảm thấy thiên ý như đao, buồn như thế, Tổ Thị quá khổ sở, Liên Tống quân cũng khổ kém.
Sau khi tới Cửu Trọng Thiên, tuy rằng nàng cũng ít tin đồn liên quan đến Nguyên Cực cung, rằng Liên Tam điện hạ phong lưu như thế nào, nhưng nàng ở Hi Di điện tĩnh dưỡng mấy ngày nay, cũng thấy Nguyên Cực cung mỹ nhân nào, bởi những lời đồn đối với nàng vẫn là mờ nhạt, cảm giác thực tế gì.
Hơn nữa, nàng còn từng gặp vị Tam điện hạ hai . Một là sáu ngày , Liên Tống rời khỏi Thiên Cung, tới biển Huy Diệu lấy giọt nước đầu tiên thế gian để chế tạo vật chứa thể đựng nguyên của năm vị thần tự nhiên, đến Hi Di điện lời tạm biệt với Tổ Thị. Một là hôm qua, khi mới từ biển Huy Diệu Hải trở về mấy ngày, vị Tam điện hạ bận rộn , giống như chuyện gì cần Bắc Hải một chuyến, thứ hai đến Hi Di điện tạm biệt Tổ Thị. Trong hai gặp gỡ ngắn ngủi, nghi thức và phong độ của vị Thủy thần trẻ tuổi khiến Dung Dung tán thưởng. Nàng cảm thấy tuy rằng tuổi nhỏ một chút, nhưng dường như xứng đôi với tôn thượng nhà họ.
, trải qua ở hồ Sa La, ấn tượng của Cốt Dung đối với Liên Tống lập tức rơi xuống đáy cốc.
Tổ Thị Cốt Dung vui, khi trở Hi Di điện hỏi nàng một câu. Cốt Dung cố gắng nhịn sự càu nhàu trong bụng , nhưng chung quy vẫn nhịn , tức giận hừ lên một tiếng: "Hừ, tên Tam điện hạ , quả nhiên là phong lưu! Những thần nữ tiên t.ử , vì mà tranh giành tình cảm thì thôi , còn loạn như thế, quả thực thể thống!" Sương Hòa lúc mỉm , khoa trương : "Ồ, Dung Dung, ở bên sinh t.ử nhiều năm như . Lần đầu tiên hai từ thể thống trong miệng ngươi, lạ thật đấy." Cốt Dung trừng mắt Sương Hòa một cái.
Sương Hòa sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: "Ừ, các nàng quả thật thể thống." Cốt Dung vì thế lập tức hừ một tiếng: "Tam hoàng t.ử thế mà để ý đến các nàng, mắt tật gì ."
Tổ Thị xuống một chiếc giường ngọc La Hán, đùa nghịch đệm gối thắt lưng, dựa thoải mái, thì mới đăm chiêu: "Tuy mỹ nhân tại cốt ngoài da, nhưng những thần nữ trong đình, mỗi trong họ đều là nhất lưu, mắt của tiểu tam lang, vẫn , cảm thấy cũng tật gì."
Cốt Dung nghẹn. Nàng im lặng một lát, do dự hỏi: "Tam hoàng t.ử thật sự từng nhiều chuyện cũ phong lưu như , tôn thượng ngài chẳng lẽ cảm thấy..."
Tuyết Ý liếc nàng một cái, Cốt Dung lập tức câm miệng.
Tổ Thị cuối cùng xếp xong đệm phía : "Ta nên cảm thấy gì? Ngạc nhiên ? Đương nhiên sẽ , tiểu tam lang bất cần đời, phong lưu tùy ý, cũng ngày đầu tiên ." Thấy vẻ mặt phức tạp của Cốt Dung, nàng bừng tỉnh bật : "À, xem ngươi vẻ trang nhã đoan chính trong hai tới tìm lừa ."
Tổ Thị như nhẹ nhàng, nhưng Cốt Dung nên vui mừng nên thế nào. Mặc dù Tuyết Ý qua, bây giờ hai đều quên đoạn tình cảm trong quá khứ của họ, lẽ là bởi vì âm sai dương trái mà lập phệ cốt chân ngôn. Cốt Dung sống tình cảm, từ đến nay đều chỉ tình luận sự, lấy tình luận , nàng cảm thấy hai gần gũi nhất định là bởi vì phệ cốt chân ngôn, lỡ như đó là chuyện tự nhiên thì , bao lâu nữa hai bọn họ tình cũ cháy lên mà thôi. Nếu đến lúc nào, nàng cũng thể thành cho họ.
Chỉ là trong lòng nàng cũng cân nhắc, cảm thấy nhất định Liên Tống đủ mỹ, thì mới thể xứng với Tổ Thị, nếu như thế thì nàng mới vui vẻ thành .
Khảo sát liên Tống khảo sát mấy ngày nay, nàng vốn ý sẽ thành bọn họ. hôm nay, bên bờ hồ Sa La, đám hồng nhan tri kỷ của Liên Tống cho nàng một gậy.
Nam nữ dính chuyện phong nguyệt, chuyện gì sẽ xảy , Cốt Dung hiểu. Vừa nghĩ đến những thần nữ trong đình cũng từng bầu bạn với Liên Tống, mà Liên Tống lẽ cũng từng mỉm với các nàng, nắm tay các nàng, ôm lấy các nàng... Nàng cảm thấy tức giận. Nói với Tổ Thị những lời , là bất mãn với Liên Tống, cũng là nhắc nhở Tổ Thị rằng con đường tình cảm ẩn chứa nguy hiểm.
Sau khi Tuyết Ý cắt ngang, nàng nàng cũng tiện thêm gì nữa, suy nghĩ một lát, rầu rĩ : "Ta chỉ cảm thấy, nếu phong lưu như thì quá, phong lưu là một chuyện , bởi vì..."
Ân Lâm và Chiêu Hi ở đây, chỉ Tuyết Ý ở đây bịt miệng của hai tổ tông Sương Hòa và Cốt Dung thôi, Tuyết Ý sợ Cốt Dung thêm điều gì đó , bèn triệt cắt ngang lời nàng: "Tam điện hạ tuy rằng hoa danh ở bên ngoài, nhưng giao tính sâu sắc gì với đám thần nữ , chỉ là thưởng thức dung mạo xinh của các nàng mà thôi. Ví như tôn thượng chúng cũng thích sưu tầm hoa cỏ." Thấy Cốt Dung trợn mắt, bình thản : "À, đương nhiên, giống với Dung Dung ngươi." Nhìn ánh mắt của nàng trở với kích thước ban đầu, mới tiếp tục : "Tôn Thượng cho tới bây giờ chỉ thích sưu tầm những cây hoa nhất các tộc, các loài hoa mộc cũng thường tranh giành tình cảm ầm ĩ vì tôn thường, tình huống đó, cũng chút giống với hồ Sa La hôm nay ?"
Tổ Thị ở bên trái giường La Hán và Sương Hòa ở bên giường liên tục gật đầu, Tổ Thị còn nghiêm túc bình luận một câu: "Ta cảm thấy bọn họ ầm ĩ như thế vì cũng là một loại biểu hiện đáng yêu của bọn họ."
Cốt Dung cảm thấy trong lòng mệt mỏi, nàng cũng thể đồng ý với sự so sánh , chống nạnh phẫn nộ: "Các hoa mộc ở núi Cô Dao chúng , nhiều hoa mộc mới khai linh trí, nhiều tên hiểu chuyện. những thần nữ Cửu Trọng Thiên , tự xưng là hiểu lễ thủ tiết, suốt ngày vì một nam nhân tranh giành tình cảm, đây là đáng yêu cái quái gì?" Nói xong nàng vỗ bàn dậy, bất bình : "Cũng thần tộc chuyện gì xảy , mấy ngày nay thấy, các nữ tiên cứ đuổi theo nam tiên chạy, nam tiên mê hoặc đến choáng váng đầu óc, chẳng lẽ một nữ tiên nào xuất chúng, thể khiến một đám nam tiên đuổi theo ? Không tiên t.ử xinh của thần tộc ít ?"
Tổ Thị yên lặng thò , đỡ một bình hoa suýt đập ngã chiếc bàn giường La Hán.
Tuyết Ý tin tức linh thông, là duy nhất ở đây thể trả lời câu hỏi mang tính linh hồn : "Ngươi cũng , Bát Hoang một cuốn mỹ nhân phổ." Tuyết ý từ từ : "Trên mỹ nhân phổ , đầu là Bạch Thiển Thượng Tiên của Thanh Khâu, nhưng Bạch Thiển là Thái t.ử phi do Thiên Quân định cho Thái t.ử Dạ Hoa, ai dám cướp của Thiên tộc, cho nên cho dù nàng là tuyệt sắc, nhưng đào hoa cũng ít. Hơn nữa bạch minh chủ Tạ Họa Lâu xếp thứ hai mỹ nhân phổ, nàng ngủ là ngủ ngàn năm vạn năm, cho dù là lúc thanh tỉnh cũng ít khỏi Minh Ty, đào hoa tất nhiên cũng ít. Mà Ma tộc một vị công chúa Tương Vân, dung mạo của nàng kém gì Bạch Thiển và Họa Lâu. Công chúa giỏi, theo đuổi nàng khi còn nhiều hơn theo đuổi Tam hoàng tử, coi như cũng đỡ thể diện của nữ t.ử bát hoang."
Cốt Dung : "À, còn ." Hôm nay nàng mỹ sắm vai một thanh tỉnh, im lặng một lát, tức giận : " tiên ma thế hệ , đều việc gì ? Cả ngày chỉ tình yêu nam nữ, thật chẳng gì!"
Tuyết Ý im lặng một chút: "Hầu hết vẫn việc chính , ví dụ như thiên quân, hôm qua phê duyệt tấu chương suốt đêm, hôm nay còn đúng giờ lên triều."
Sương Hòa nhíu mày giơ tay lên: "Câu chuyện hình như ho như những câu chuyện ."
Tuyết Ý: "......"
Cốt Dung: "..."
Nghe bọn họ cãi , Tổ Thị thấy mệt mỏi. Nàng ngáp một cái, đưa tổng kết cho cuộc tranh luận : "Mọi đều quan tâm đến tình cảm nam nữ, chứng tỏ thiên địa bình an. Bốn bể chuyện gì xảy , cuộc sống vô ưu vô lo, mới thể nhàn hạ như thế. Ta mong cuộc sống của họ luôn nhàn hạ như thế. Được , mệt quá, nghỉ ngơi một chút đây, các ngươi cứ tiếp tục ." Nói xong dậy về phía nội điện.
Nàng nhanh. câu nàng để , đều khiến cho ba cảm thấy nặng nề, chợt nghĩ tới trận đại kiếp nạn sắp tới, nghẹn ngào nên lời.