Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 47

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:25
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái t.ử hứa với Tam điện hạ, chỉ ở điện Phục Ba ba ngày đợi Bạch Thiển, hết thời gian ba ngày thì dù đợi Bạch Thiển thì đều cùng Tổ Thị rời .

Sáng sớm ngày thứ tư, Thái t.ử đích đến điện Phù Lan tìm Liên Tống, đêm qua chờ Bạch Thiển tới, hỏi xong vấn đề hỏi, cũng gặp Tổ Thị thần, bây giờ thể lập tức khởi hành cùng nàng. Thái t.ử , khi và Tổ Thị Thần rời khỏi cốc Triều Dương, sẽ Thanh Khâu một chuyến, mà trở về Cửu Trọng Thiên hoặc là Cô Dao, bởi vì Tổ Thị đến Thanh Khâu bái phỏng một .

Trung Trạch và Thanh Khâu, cách mười vạn tám ngàn dặm, Tổ Thị và Cửu Vĩ Hồ tộc, dường như cũng giao tình gì, thấy họ ở cùng một chỗ, Thiên Bộ cảm thấy thật kỳ lạ. Tam điện hạ thái t.ử , thì thong dong lạnh nhạt, chấm mực chữ hỏi Thái tử: "Nàng Thanh Khâu bái phỏng ai? Bạch Chỉ Đế Quân ?" Thái t.ử Tổ Thị vẫn cho , cho nên cũng . Tam điện hạ cũng hỏi nữa, dừng bút , : "Được, tiễn các ngươi."

Giữa giờ tỵ, Dạ Hoa và Tổ Thị rời cung.

Thái gia rời tộc Thanh Điểu, nữ quân dẫn quần thần đến cung tiễn, đây là nghi thức nên , nhưng Thái t.ử thích phô trương, cho nên trong Thanh Điểu tộc, chỉ mấy m.á.u mặt như Quyên Nhĩ, Đài Dã, Trúc Ngữ đến tiễn đưa.

Tổ Thị trong kiệu. Trúc ngữ do dự tiến lên, cách rèm kiệu lời tạm biệt vài câu.

Mấy ngày , Tiểu Tổ Thị từng cầu với Trúc Ngữ. Trúc Ngữ xoay mòng mòng hồi lâu mới lấy tinh thần, cảm thấy Tiểu Tổ Thị xinh , vẻ phân biệt giới tính, tính tình thú vị, nếu nàng thể ở cùng cả đời thì cảm thấy cũng gì phiền lòng cả. một vấn đề nghiêm trọng giữa họ - đó là họ tình cảm nam nữ, mà chỉ coi là khuê mật(*) thiết. Tiểu Tổ Thị tuy rằng qua để ý việc nàng thích Thái t.ử điện hạ, còn chủ động đề xuất thể lốp dự phòng cho nàng, nhưng nàng tự hỏi điên, thể cái chuyện lấy khuê mật lốp dự phòng .

*Chú thích: khuê mật: hai con gái cực kỳ thiết, thể chia sẻ với thứ(trừ bồ nha haha)

Nàng trốn tiểu Tổ Thị vài ngày, đó, Tiểu Tổ Thị bệnh. Nàng cũng bất chấp ngại ngùng, lập tức đến Phù Lan điện thăm hỏi, nhưng nàng kết giới Tam điện hạ đặt trong điện, đó chỉ thể nhờ Thiên Bộ đưa chút d.ư.ợ.c liệu .

Hôm nay, là đầu tiên hai gặp khi tiểu Tổ Thị cầu nàng .

Sau khi trò chuyện mấy câu xã giao, Trúc ngữ cuối cùng cũng kiềm chế chính : "Ta còn một chuyện với ngươi." Nàng do dự với Tổ Thị phía kiệu: "Chính là, ừm, tiểu công tử, chuyện ngày đó ngươi , . Ngươi, ngươi vẫn nên tìm cô nương khác thể bên cả đời với , ." Nàng lấy hết dũng khí, còn chân thành cổ vũ Tổ Thị hai câu: "Ngươi như , nhất định sẽ sớm tìm một cô nương khác, , cũng sẽ cầu nguyện với ông trời, chúc ngươi sớm đạt tâm nguyện. "

Tổ Thị ngay ngắn trong kiệu sớm quên chuyện nàng từng cầu với Trúc Ngữ. Những lời của Trúc Ngữ khiến nàng ngây thật lâu. Sau khi phản ứng , nàng trầm mặc một hồi, bản cõng cái nồi đen , ho một tiếng, đè cổ họng giọng của Tiểu Tổ Thị trả lời Trúc ngữ: "Được, . Ta, ừm, sẽ cố gắng tìm một cô nương khác. "

Trúc Ngữ thở phào nhẹ nhõm.

Cuộc đối thoại của Trúc Ngữ với Tổ Thị giống như đang thì thầm, những khác chắc . Ví dụ như hầu Nam T.ử bên cạnh Quyên Nhĩ, thế nhưng điều cũng ngăn cản Nam T.ử sinh lòng chán ghét. Nam T.ử chỉ cảm thấy tiểu công t.ử quả thực Tam điện hạ chiều hư , công chúa tộc nàng tiến lên lời tạm biệt với , thế mà vẫn yên trong kiệu, đến cả ngoài gặp cũng , thể tức giận.

Kỳ thật Quyên Nhĩ cũng cảm thấy việc tiểu công t.ử hiện là vì sủng mà kiêu ngạo, chỉ là nàng vẫn bận tâm lắm. Cuối cùng Thái t.ử mang . Hắn , nhưng Tam điện hạ lưu , như .

Ước chừng cách cốc Triều Dương trăm dặm, Tổ Thị mới xả hiệu, cùng cưỡi mây với mấy Thái tử.

Gió mặt lạnh, gió lạnh khiến thanh tỉnh, Tổ Thị ở đầu mây, nghĩ đến những lời Liên Tống với khi rời khỏi Triều Dương cốc, chút thất thần.

Lúc đó nàng tạm biệt với Trúc Ngữ, khi Trúc Ngữ lui , đại diện Thanh Điểu vương tộc thêm mấy câu cung kính với Thái tử, đó họ định xuất phát. ngờ Liên Tống đột nhiên vén rèm kiệu lên, trong kiệu, đối diện nàng, đưa cho nàng một cái hộp dài. Nàng khó hiểu mở hộp , mở thấy trong hộp đặt một cuộn vải mây thêu hoa rực rỡ.

Liên Tống dùng quạt ngón tay, chỉ tấm vải, với nàng: "Bạch Chỉ Đế quân của Cửu Vĩ Hồ tộc cùng hồ hậu Ngưng Thường tình thâm. Hồ hậu yêu thích vải, thích sưu tập chúng, tấm vải Trọng Liên là loại độc nhất vô nhị ở bát hoang, đưa cho Bạch Chỉ đế quân quà gặp mặt, tất sẽ thích. "

Hắn những lời thản nhiên, thế nhưng giống như ném một viên đá mặt hồ phẳng lặng trong lòng Tổ Thị, quả thực khiến nàng kinh hãi lắp bắp: "Ngươi...... ngươi tìm Bạch Chỉ?" Nàng hỏi .

Hắn rũ mắt xuống, , trả lời mà hỏi ngược : "A Ngọc, giờ sửu đêm qua nàng rời khỏi điện Phù Lan, ?"

Đồng t.ử của nàng rụt . Nàng nghĩ sẽ . Theo lý thuyết, quả thực nên , nhưng .

"Lúc đó nghĩ." Hắn bỗng nhiên tới gần nàng, hương thơm Bạch Kỳ Nam tựa như một tấm lưới, bao trùm cả nàng: "Nàng hẳn là điện Phục Ba." Hắn nhẹ giọng . Giọng vang lên bên tai nàng. Nàng theo bản năng nín thở, yên lặng lui về phía , điều khiến lưng nàng bám chặt vách kiệu, đầu cũng ngẩng lên. May mà, hô hấp của cuối cùng cũng quanh quẩn bên tai nàng nữa, hai cố gắng duy trì cách dài nửa cánh tay.

Hắn nàng, giống như nhận nàng lùi , cũng nhận động tác chân tay cứng ngắc của nàng, thản nhiên tiếp tục đề tài trong lúc ở gần nàng như : "Vào giờ sửu đêm qua, nàng vội vàng chạy tới Điện Phục Ba, vì Dạ Hoa, tất nhiên... là vì gặp Bạch Thiển. Nàng cũng giao tình gì với Bạch Thiển thượng tiên, cũng đến mức nàng là nhất mỹ nhân thần tộc đương thời, nên mới phục phân cao thấp nhỉ." Nói tới đây, trong lời hàm chứa một chút trêu tức, khẽ dừng : "Nàng gặp nàng , đương nhiên là vì liên quan đến khác. Mà bộ Thanh Khâu, ngươi đủ tư cách để nàng đích hỏi thăm, cũng chỉ hồ đế và hồ hậu mà thôi. Ở Thanh Khâu đầu là hồ đế, cho nên nghĩ, ngày đó nàng với nàng tìm, hẳn là Bạch Chỉ Hồ Đế."

Nàng cuối cùng cũng thích ứng với cách gần gũi giữa hai , khi giải thích, nàng ngước mắt khẽ trừng một cái, rút tơ bóc kén, suy luận nàng tìm chính là Bạch Chỉ, nàng nghĩ, tên quả là khó chơi. Nàng điện Phục Ba một chuyến thôi, thể suy đoán ý của nàng, tâm tư của đúng là khó lường, câu lá rụng thu về nếu dùng ở khác, nàng sẽ cảm thấy thích sự thông minh của , nhưng khi dùng , khiến nàng tức giận, nàng khỏi hừ một tiếng: "Nói chừng đến điện Phục Ba là tìm Bạch Thiển so coi ai hơn, đó bởi vì thua nàng, cho nên tính toán tìm nàng thách đấu, liên quan đến khác cũng nên." Hắn phản bác nàng, chỉ liếc nàng, hỏi nàng: "Phải ?"

Nàng cảm thấy tất nhiên nên nàng đang bừa, nhưng vẻ mặt khi hỏi hai từ " " với nàng nghiêm túc. Nàng cũng bình thường thông minh bây giờ ngu đột xuất mà tin lời bừa của nàng , đang định tiếp hai câu vớ vẩn nữa thì : "Bạch Thiển hơn nàng, là bởi vì chỉ mời Dạ Hoa giám khảo? Lần nếu so sánh với ai, thì nhớ mời giám khảo, như thế ít nhất thể hòa với đối phương, dù thế nào cũng đến mức thua bọn họ."

Nàng sửng sốt hơn nửa ngày mới phản ứng với câu của : "Cho nên ngươi cảm thấy..."

Hắn tất nhiên hiểu ý, nhướng mày nàng: " , đương nhiên cảm thấy nàng nhất, nếu thì ?"

"Sao lời nào thế?" Hắn hỏi nàng.

Hắn đến gần nàng: "Không lời nào, thì nên đỏ mặt chứ, nàng lạ ghê, mà cũng đỏ mặt thế?"

nàng đỏ mặt, đương nhiên là bởi vì nàng đang liều mạng để đè nén cảm xúc của . Thế nhưng nàng cũng đè nén quá nhiều, đang bộ dáng mất mặt của nàng, cho nên cảm xúc bây giờ của nàng là tức giận nhiều hơn ngượng ngùng, khỏi đẩy một cái: "Nói chuyện chính xong , ngươi còn ?"

đẩy xa. Hắn vẫn bên cạnh nàng, đặt chiếc quạt đen lên chiếc hộp dài trong n.g.ự.c nàng, : "Đương nhiên là bởi vì chính sự còn dặn dò xong." Đợi nàng tò mò ngẩng đầu, mới tiếp tục: "Ta nàng tìm Bạch Chỉ đế quân, là vì chuyện tà lực của Tây hoàng nhận trong cơ thể. Mặc dù nàng tìm là vì chuyện cụ thể gì, tất nhiên, nàng , cũng sẽ hỏi, chỉ hy vọng chuyến của nàng thuận lợi, toại nguyện, còn chuyện khác nữa, hãy tự bảo trọng. "

Là lời dịu dàng, an ủi, khiến rung động, nàng khỏi ngước mắt về phía mắt . Đôi mắt cho dù là bao nhiêu thì cũng đều , giống như ngọc hổ phách trong suốt nhất, mà lúc , hình ảnh của nàng cố ý thu nạp, nhốt trong đó, ngưng đọng, định hình. Hai nhúc nhích, thời gian dường như yên tại thời điểm .

Sau đó đột nhiên giơ tay chạm tóc nàng, nàng kìm mà run lên một cái, tất nhiên cũng cảm nhận , khóe môi cong lên, giống như là đang chê nàng. Đáng lẽ nàng lùi , nhưng thấy nụ của , nàng nhịn . Hắn là dáng vẻ bối rối, thất thố của nàng, nhưng nàng cho thấy. Ngón tay dừng tóc nàng, cũng gì khác, giống như sửa trâm cài của nàng. Nàng cảm thấy sai, bởi vì cũng giải thích với nàng như : "Trâm ngọc lệnh ."

Nàng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng thật may vì né tránh, nếu nhạo . Tiểu tam lang nhà Thiên Quân, nổi tiếng phong lưu khắp bát hoang, việc phóng túng một chút cũng thể hiểu , ước chừng đây chính là thói quen của khi ở cùng các cô nương. Ban đầu nàng quả thực quen, nhưng bây giờ xem cũng thấy .

Hắn đến thật gần nàng, cẩn thận cài trâm cho nàng, dặn dò nàng chăm sóc bản thật , đó mới vén rèm kiệu rời . Chỉ để nàng với chiếc hộp dài trong tay.

Sau khi rời một lúc, nàng mới ý thức , vải Trọng Liên trong hộp tất nhiên mang theo. Tất nhiên thể mang theo một cuộn vải bên . Vậy chỉ thể là nàng Thanh Khâu bái phỏng, tối hôm qua cố ý trở về Thiên Cung hoặc là trở về Dục Diệu Hải lấy cho nàng.

Dù là bởi vì Phệ Cốt Chân Ngôn là cái gì, thì quả thực đối xử với nàng. Vậy thì chứ? Nàng thở dài, nghĩ thầm, mặc dù đôi khi thật xa, việc lớn nhỏ, nhưng nể tình đối xử với nàng như , nên nàng sẽ bao dung cho .

Công bằng mà , tính tình thủy thần trẻ tuổi nàng quả thực , đôi khi dịu dàng ấm áp, đôi khi lạnh lùng, giống như một dòng nước vô thường, luôn đổi, nhiều lúc còn tùy ý. May mà mấy chuyện theo ý , hơn phân nửa là chuyện quan trọng. Chính sự và đại sự, thì luôn luôn là cẩn thận, chu .

Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên chút hiểu tính tình của như , bốn chữ "Có thế tài", nhưng là vị thần giao du rộng rãi nhất trong bát hoang. Những việc như ứng biến tùy thời, tùy , tùy việc, ngoài cách nào phân biệt giới hạn trong đó, nhưng Thủy Thần giống như trời sinh thiên phú . Hơn nữa, thực sự thông minh.

Nàng pháp lực của như thế nào, nhưng chỉ kết giới mà tạo , cũng hề tầm thường. Nói thật, mặc dù giờ phút , đang giữa trung, cái lạnh cho thanh tỉnh lâu như , nàng cũng nghĩ rõ ràng, rằng Liên Tống đêm qua đến điện Phục Ba.

Ngày đó khi nàng khôi phục trí nhớ cho Thái tử, để cho Thái t.ử một cái bùa tỉnh thần, là thứ khắc chế quyết môn mê của Bạch Thiển. Một khi Thái t.ử vận dụng lá bùa , nàng sẽ cảm ứng, đây chính là nguyên nhân đêm qua nàng thể kịp thời chạy tới điện Phục Ba lúc Bạch Thiển đến.

Muốn yên lặng xuyên qua kết giới Liên Tống, đối với nàng mà là việc khó. Quang Thần tuy rằng giỏi công kích, phỏng chừng là đ.á.n.h tệ nhất trong tất cả thần Hồng Hoang, những thuật pháp chữa bệnh và thời chỉ là chuyện cỏn con, thế gian ai thể sánh bằng nàng. Bởi vì thể chất cho nên Quang Thần thể xem đại bộ phận gian pháp trận là khí, qua tự nhiên, vả khó thể lập . Kết giới mà Liên Tống lập cũng là một loại gian pháp trận. Cho nên Tổ Thị thể hiểu, vì Liên Tống tối hôm qua nàng khỏi kết giới.

Nghĩ nghĩ , tựa cũng chỉ thể dùng sự khống chế của với kết giới chính thiết lập, thực vượt xa lý do tuổi tác của để giải thích. Bằng , huyết mạch của nhà Thiên Quân thật sự là tệ, khi đưa kết luận , Tổ Thị khỏi cảm thán, trưởng tôn là thiên tài thuật pháp, tiểu nhi t.ử cũng , một nhà hai thiên tài, quả thực hiếm , thật khiến cho hâm mộ thôi.

Lướt qua một ngọn núi cỏ cây tươi , động hồ ly của Thanh Khâu Bạch gia thể thấy từ xa xa.

Nửa đêm hôm qua trở động hồ ly, Mê Cốc hề nghỉ ngơi, dọn dẹp trong động một hồi, sáng nay cửa động lên mấy , đợi Tổ Thị thần và Thiên tộc thái t.ử đại giá. Hồ ly động hiếm khi khách đến chơi, Mê Cốc hưng phấn, nhưng đó chỉ là cảm nhận của , nhưng cô cô nhà thì chịu .

Hắn lò dò đến hỏi thẳm Bạch Thiển đang bên : "Cô cô... Ngươi thích Tổ Thị thần và Thái t.ử điện hạ đến khách ?"

Bạch Thiển vén mí mắt một cái: "Ta thích Tổ Thị thần, tuy rằng đêm qua lúc gặp mặt nàng đeo mạng che mặt, rõ mặt mày, nhưng từ tư thái dáng cũng thể đó là một mỹ nhân xuất chúng. Mỹ nhân xuất chúng, ai mà thích chứ?"

Mê Cốc cố gắng phân tích lời , mới ý tứ phía . Tổ Thị đến khách cô cô thích, ý nghĩa bên ngoài chính là... Thái t.ử điện hạ đến khách, cô cô thích ? Mê Cốc ho một tiếng, giúp Thái t.ử một: "Cô cô, Thái t.ử điện hạ cũng là một mỹ nhân xuất chúng."

Chỉ thấy Bạch Thiển trầm mặc. Trầm mặc một lát, nàng hỏi một câu: "Lại tiếp, Dạ Hoa Quân đường đường là một Thái t.ử Thiên tộc, hẳn là cũng bận rộn, thì, khi hộ tống Tổ Thị thần tới đây, hẳn là cũng vội về Cửu Trọng Thiên nhỉ?"

Nghe giọng điệu mong chờ của Bạch Thiển, Mê Cốc nàng đáp án của . Mê Cốc tự cảm thấy là một nịnh thần, lấy phẩm chất thành khẩn của Thanh Khâu, thành khẩn dội một chậu nước lạnh: "Hẳn là , cô cô, chẳng lẽ ngài quên đêm qua ngài gì với Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử điện hạ trả lời ngài thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-47.html.]

Bị nhắc nhở như , Bạch Thiển lập tức ngớ .

Một lúc lâu , nàng chán chường giơ tay xoa xoa thái dương: "Aida, đau đầu."

Tối hôm qua, tối hôm qua.

Nếu sớm hôm nay, đêm qua nàng chắc chắn sẽ đến tộc Thanh Điểu . Bạch Thiển nghĩ.

Nàng cũng ý kiến gì với Thái tử. Thiếu niên Thái t.ử nhỏ hơn nàng chín vạn tuổi, nàng cứu là một chuyện, nhưng nghênh đón với danh nghĩa vị hôn phu đến khách Thanh Khâu, ở cùng trong thời gian dài, là một chuyện khác. Thật nàng hài lòng với trạng thái đây của hai , nhưng hai bên đều hứng thú với , cũng cảm thấy cần thiết quen với trạng thái . Thái t.ử , nàng chỉ là cách coi là vị hôn phu của mà thôi, vì tuổi của thật sự quá nhỏ. Tuy rằng vẻ trưởng thành, cũng là một con hắc long uy vũ, nhưng nghĩ đến mới trưởng thành lâu, chỉ mới ba vạn tuổi, nàng chỉ cảm thấy vẫn còn là một thằng nhóc. Lại còn là một thằng nhóc khó chơi.

Tối hôm qua nàng chẳng qua chỉ là lòng , đến xem tình hình của , nếu khỏi thì nàng thể an tâm rút lui, nếu như còn chuyện gì thì nàng sẽ dùng linh d.ư.ợ.c trị cho , nàng coi như cũng hết lòng .

Lúc Liêu Đài cung, nàng còn cẩn thận hơn đó, chỉ chọn giờ sửu mà thường đều ngủ say, vả còn dùng quyết hôn mê mạnh hơn, đến bản nàng còn suýt thì sặc mà.

Đầu tiên nàng kêu Mê Cốc chính điện Thái t.ử . Mê Cốc tra hô hấp của Thái tử, xem mạch của , cảm thấy quả thực ngủ say, mới dấu cho nàng . Nào ngờ nàng đến bên giường , mới bắt mạch của , thái t.ử vốn nên ngủ bất tỉnh nhân sự, bỗng dưng nắm lấy cánh tay nàng. Tiếp theo đó, trong phòng cũng chợt sáng lên. Lúc đó nàng ngây cả .

Thái t.ử dậy, tựa đầu giường, dùng đôi mắt đen nhánh nàng, bình tĩnh : "Ta còn tưởng rằng nàng đến."

Nàng thậm chí còn ngây hơn. Bởi vì theo lý mà thì trí nhớ của Thái t.ử nàng xóa bỏ. Một thái t.ử mất trí nhớ, thấy nàng, tất nhiên nên như , hỏi tiếp: "Các ngươi là ai?" Cánh tay của nàng vẫn còn trong tay . Nàng thoáng qua cánh tay nắm chặt của , thoáng qua , khỏi nhíu mày: "Không nên thế ."

Thái t.ử trẻ tuổi chỉ từ mấy chữ suy đoán suy nghĩ trong lòng nàng, trong con ngươi ý thoáng qua, vẫn nắm chặt cánh tay nàng: "Có giúp khôi phục trí nhớ, nhớ tất cả, Bạch Thiển thượng tiên." Hắn nàng: "Từ lúc nàng cứu núi Không Tang, đến lúc nàng liên tiếp mấy đêm đến chữa thương cho , những chuyện , đều nhớ hết ." Nói xong những lời , buông tay nàng , nhưng vẫn nàng chớp mắt, chú ý đến biểu cảm của nàng.

Nàng cuối cùng cũng lấy tinh thần, nghĩ thầm, , là nhớ hết nên ở đây chờ đây mà. Nàng vốn là dễ tiếp nhận, tuy rằng trong lòng vốn hy vọng thiếu niên thái t.ử nhớ hết thảy, nhưng nhớ hết cũng là một điều .

Nàng lấy quyển sách từng cho Thái t.ử xem trong sơn động , ho một tiếng: "À, nhớ hết cũng , nhớ hết là chuyện ." Nàng đưa quyển sách qua, hỏi : "Vậy quyển sách thấy quen mắt ?" Lại liếc mắt Thái t.ử một cái: "Ta thêm mấy vị thuốc, đều là t.h.u.ố.c ngươi mấy ngày nay dùng cho ngươi." Lại liếc mắt Thái t.ử một cái: "Dược liệu và bảo vật trong quyển sách , ngươi từng đồng ý với , sẽ trả cho , ngươi hẳn là còn nhớ chứ?"

Thái t.ử nhận lấy quyển sách, rũ mắt xuống, tựa như chút thất vọng: "Thượng tiên chỉ điều thôi ?"

Nàng sửng sốt, cái , thì còn thể cái gì, chẳng lẽ ngươi khất nợ ? Nàng híp mắt: "Dạ Hoa Quân, ngươi khất nợ đó chứ?"

Thái t.ử khẽ: "Tất nhiên , khi trở về Thiên cung, sẽ thu thập những thứ trong sách, thượng tiên cần lo lắng." là một câu sảng khoái gọn gàng. Thái t.ử đồng ý chuyện , khiến cho nàng vui, bởi vì khi đến nàng căn bản hy vọng sẽ chuyện . Thái t.ử quả tệ, nàng nghĩ như , lấy trong tay áo mấy bình t.h.u.ố.c đưa cho : "Vậy những loại t.h.u.ố.c ngươi cũng cất , ngươi giống như khỏi hẳn nhưng những loại t.h.u.ố.c tác dụng an thần hồn, mặc dù khỏi, nhưng uống thêm nửa tháng một tháng cũng ." Suy nghĩ một chút, hỏi : "Có bút ? Ta sẽ cách sử dụng cho ngươi."

Nàng tự giác một câu thiết quan tâm , nhưng Thái t.ử trả lời nàng. Hắn rũ mắt, bình t.h.u.ố.c trong tay, giống như đang suy tư cái gì đó, đợi nàng khó hiểu thúc giục lấy bút mực, mới mở miệng, một câu khiến nàng hiểu lắm. Hắn : "Thượng tiên, nàng... giống như chán ghét , nàng từng chán ghét , ?"

Nàng cảm thấy vấn đề thật kỳ quái, đương nhiên nàng từng chán ghét , nếu chán ghét thì vì nàng cứu , nàng ăn no rửng mỡ chắc?

"Ta chán ghét ngươi." Nàng trả lời , thực sự tò mò: "Vì ngươi nghĩ chán ghét ngươi? Tại chán ghét ngươi?"

Thái t.ử dời ánh mắt từ bình t.h.u.ố.c chuyển đến mặt nàng: "Vậy một vấn đề hỏi nàng."

Nàng gập đầu: "Ngươi hỏi ."

Thái t.ử nàng thật sâu: "Nếu nàng chán ghét , luôn hủy hôn với ?" Nàng chợt sững sờ: "Hủy hôn? Ai sẽ hủy hôn?

Thái t.ử cũng sững sốt, một lúc lâu , chắc chắn : " Đông Hoang các ngươi đều đồn như ?" Nàng thực nàng hề việc , khỏi đầu thoáng qua Mê Cốc đang yên lưng nàng.

Mê Cốc giống như rớt trong hồi ức gì đó, nàng ho một tiếng, Mê Cốc lấy tinh thần, nhận ánh mắt của nàng, lập tức tiến lên một bước, cúi với nàng: "Ta còn nhớ năm đó, là Tiểu Chúc Âm ở ngọn núi kế bên vì ái mộ mà định khiêu khích hôn sự của ngài và Thái t.ử điện hạ, cho nên mới thả tin đồn . Lúc đó đang bế quan, cho nên mới từng chuyện ." Nói đến đây gãi gãi đầu: "Chỉ là việc ngày đó Tứ thúc xử lý , còn thể đồn đến Thiên tộc..." Tứ thúc trong miệng Mê Cốc, là chỉ tứ ca Bạch Chân của nàng.

Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm , hỏi Mê Cốc: "Ta thể hỏi, ngày đó Tứ ca xử lý chuyện như thế nào ?"

Mê Cốc tư thế tay bổ dưa hấu: "Tứ thúc gọt Tiểu Chúc Âm một trận."

Nàng hỏi: "Xong ?"

Mê Cốc đáp: "Xong ."

Nàng đỡ trán nàng và hỏi: "Còn tin đồn thì ? Các ngươi ngăn ?" Mê Cốc : "Ngày đó cũng hỏi Tứ thúc, cần thanh minh lời đồn , Tứ thúc , lời đồn mà, nhắc đến thì sẽ qua thôi, khỏi quan tâm nó."

Nàng trầm mặc một hồi, về phía Thái tử: "Chính là như đây." Lại giải thích cho : "Ta từ đầu đến cuối đều gì cả, cũng hủy hôn với ngươi."

Giờ đây, Thái t.ử lập tức trả lời nàng: "Ừm, , từ hôn là hiểu lầm." Hắn mím môi, bên môi hiện một nụ quá rõ ràng. Lúc trong lòng nàng nghĩ đến chuyện khác, thời gian chú ý đến .

Nàng đang suy nghĩ, nếu vô tình đến đề tài hôn sự , thì thực đó cũng một cơ hội , rõ nhân duyên của hai họ luôn.

Quyết định như thế, nàng ho một tiếng, : "Ừm, đây quả thực là hiểu lầm, ngày đó Nhị thúc của ngươi từ hôn, hại trở thành trò , gia gia ngươi vì cứu vớt mặt mũi cho nên mới gả cho ngươi. Mặc dù là kế sách lung tung, nhưng quả thực giải vây cho ." Nàng dừng , thoáng qua thần sắc của , phát hiện vẻ mặt của cũng gì khác thường, bèn tiếp tục : "Còn , vì mặt mũi của Thanh Khâu, nếu gì bất đắc dĩ, sẽ từ hôn với ngươi. tự ngươi với cũng hề xứng đôi." Nói đến hai chữ "xứng đôi", nàng hiếm khi đỏ mặt, cảm thấy điều một thằng nhóc, quả thực là già nên nết, nhưng thể , nàng ho một tiếng, che giấu sự ngượng ngùng , kiên trì tiếp tục : "Thằng nhóc như ngươi, , đưa trẻ như ngươi..."

Thái t.ử ngắt lời nàng: "Ta là đứa trẻ." Vẻ mặt Thái t.ử gì khác thường, nhưng giọng lạnh lẽo."

Nàng nghĩ, khi nàng trưởng thành ba vạn tuổi cũng ghét khác gọi là trẻ con, lập tức đổi lời: "Ừm, ngươi... ừm một thiếu niên oai hùng, cưới cả, đây tất nhiên là ấm ức cho ngươi." Nói đến đây, nàng thở dài, thành tâm chân thành khuyên: "Theo lý mà , ngươi hẳn là sớm thành với , nhưng bây giờ ân cứu mạng với ngươi, vì ân cứu mạng , ngươi chừng sẽ định ấm ức bản , đây là điều , vì đây khi ngươi quên hết, cũng cảm thấy tệ, ít nhất cần phức tạp chuyện lên như ."

Dẫn dắt hồi lâu, nàng cảm thấy lúc nàng nên điều chính . Thái t.ử hẳn là cũng thể hiểu và đồng ý, nàng mới hắng giọng : "Chuyện cứu ngươi, chẳng qua chỉ là do tiện tay, cảm thấy đây là đại ân đại đức gì, cho nên ngươi cũng cần để ở trong lòng, ngươi trả d.ư.ợ.c liệu cho , chúng coi như huề. Nếu là chuyện lớn gì thì cảm thấy ngươi cũng cần bẩm báo với Thiên Quân, nếu Thiên quân việc , hôn kỳ của và ngươi phỏng chừng sẽ diễn sớm hơn nữa. Điều công bằng với ngươi, và ... cũng hy vọng như . Ta vẫn hy vọng hết thảy đều giống như từng cứu ngươi, cứ tiến hành tự nhiên, hôn sự của chúng ít nhất cũng kéo dài... ừm , thể ít nhất đến khi ngươi nhận thụ ấn Thái t.ử mới cử hành, như mới sẽ cảm thấy nợ ngươi quá nhiều. Hơn nữa, thụ ấn Thái tử, lập gia đình, lập nghiệp mới thành gia, ý đó cũng , ngươi đúng ?" Khuyên răn một hồi, nàng cũng thật hy vọng quá nhiều mối liên hệ với Thái tử, cũng hy vọng thành hôn với sớm hơn, chỉ mong việc bọn họ thể giống như . Nói đạo lý như . Nàng cảm thấy tự bội phục chính thể uyển chuyển một cách hảo như .

Thái t.ử như thế nào, mà xong, im lặng một lát, nâng mí mắt lên, bình tĩnh trả lời nàng: "Ta hiểu, thượng tiên là hy vọng khi thành hôn chúng thể bồi dưỡng tình cảm thật . Vậy đợi trở về Cửu Trọng Thiên gặp mặt Thiên Quân, khi bẩm báo với Thiên quân, sẽ đến Thanh Khâu ở một thời gian, để bồi dưỡng tình cảm với Thượng tiên."

Lúc nàng ngay lập tức sửng sốt, vội vàng : "Ta ..." lời còn dứt, ngoài điện truyền đến tiếng bước chân. Rất nhanh, một vị mỹ nhân đầu đổi mũ trùm vén rèm châu , xuất hiện ở cửa phòng.

Giọng của nàng trong trẻo, hàm chứa ý : "Cần gì trở về Cửu Trọng Thiên bẩm báo Thiên quân? Viết một lá thư, là xong . Không Tam thúc ngươi bảo ngươi theo đến nơi nào ? Nơi , chính là nước Thanh Khâu." Nữ t.ử về phía nàng: "Bạch Thiển thượng tiên, lệnh tôn mấy ngày nay, thể ở Thanh Khâu ?"

Đây là những gì xảy đêm qua.

Dưới tàng cây Bàng gia ở cửa động hồ ly, Bạch Thiển xoa xoa huyệt thái dương, khỏi một tiếng đau đầu.

Mê Cốc cũng cảm thấy khó lòng, đành cố gắng an ủi nàng: "Là phúc họa, là họa thì trốn thoát."

Bạch Thiển một hồi: "... Có ăn ."

Mê Cốc tính tình , để tâm, còn hảo tâm hảo ý khuyên cô cô : "Cô cô, tình hình hiện tại, cũng chỉ thể ngài chú ý nhiều hơn một chút, đừng giở mánh khóe, năng lung tung mặt Thái t.ử điện hạ."

Cô cô: "...... mánh khóe?"

Cô cô cầm chén trong tay đưa lên trán ném qua, Mê Cốc vội vàng trốn về phía .

Ở chân trời phía xa bay tới mấy đóa tường vân, đoàn của Thái t.ử đến.

 

Loading...