Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 42

Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:20
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cốc Triều Dương hai mươi mấy ngày. Trong ngự viên của Lộc Đài cung khắp nơi đều là hoa Đồ Mi, câu "Khai đáo Đồ Mi hoa sự liễu"*, đợi những đóa hoa Đồ Mi tàn tiễn mùa xuân thì mùa hạ đến .

*Chú thích: Xuất phát từ bài thơ "Xuân mộ du tiểu viên" của Vương Kỳ đời nhà Tống, xưa thơ cũng thường dùng từ . Trong điển cố nhà Phật, nghĩa là khi hoa Đồ Mi nở rộ, nhân gian còn mùi thơm nữa.

Những ngày ở Lộc Đài cung, tiểu Tổ Thị thỉnh thoảng nghĩ, bắt đầu từ khi nào, khó gặp mặt Liên Tống đến ? Hình như là bắt đầu từ khi Quyên Nhĩ xuất hiện.

Mấy ngày nàng gặp Quyên Nhĩ, cảm thấy sức khỏe của nàng cũng thể rời khỏi khác, tại Liên Tống vẫn trở về Điện Phù Lan? Nàng hiểu, cảm thấy khó chịu. Quyên Nhĩ là một bệnh nhân, vạn năm từng kết duyên với Liên Tống, cho nên nàng thể gì hơn.

Bây giờ đãi ngộ của nàng, so với lúc ngày ngày dính lấy Liên Tống ở Thập Lý Đào Lâm thì quả thực là hết sức thê lương. Tiểu Tổ Thị khỏi cảm thán nữa, trách Tạ Minh Sắt Già khác, Tạ Minh còn nhỏ mà cũng thật thông minh, cũng thể tương lai. May nàng thể tự tìm niềm vui, mỗi ngày đều đến điện Phục Ba thăm Thái t.ử đang buồn rầu dưỡng bệnh, ngoài cung dạo phố, như thế cũng thú vị, đến mức giờ phút nào cũng thấy buồn vì việc .

Ân Lâm và nàng nhàn rỗi dạo quanh đường phố vương thành bốn ngày liên tục. Chạng vạng ngày thứ tư, Trúc Ngữ hẹn nàng ngày hôm đến hồ Vũ Toàn chơi ném bình. Tiểu Tổ Thị nghĩ, quả thật lạnh nhạt tiểu tỷ mấy ngày , bèn hủy bỏ lịch trình đến sòng bạc Vương Thành xem thử, canh ba ngày hôm , đến bên cạnh hồ Vũ Toàn.

Sân ném bình sắp xếp xong từ sớm, Trúc Ngữ đang chờ ở đó, hai hàn huyên hai câu, bắt đầu trò chơi. Tiểu Tổ Thị mới đầu chơi trò ném trúng mấy , vô cùng phấn khởi, bên bờ hồ hai cung nga thướt tha tới. Cung nga nhẹ nhàng mời các nàng đổi chỗ khác, nữ quân lát nữa du hồ với Tam điện hạ, phận sự tránh .

Trúc Ngữ Vương Cơ mặc dù là trưởng vương cơ của tộc Thanh Điểu, nhưng yếu ớt, khí thế như trưởng vương cơ, cho nên hiểu chuyện mà thuận theo, lập tức sai thu đồ chơi . Tiểu Tổ Thị cảm thấy đây dù cũng là địa bàn của , Trúc Ngữ đều lời rời thì nàng cũng tiện cái gì, nhưng nàng thật sự hoang mang, hỏi một cung nga mặt trái xoan trong đó: " mấy ngày nữ quân các ngươi thể gió , hôm nay thể du hồ ?"

Hai tiểu cung nga liếc , che miệng : "Hồi bẩm tiểu công tử, Tam điện hạ hôm nay nữ quân thể hóng chút gió. Vả tiểu công t.ử điều , hồ Vũ Toàn linh khí hội thịnh, khi thuyền cắt qua hồ nước, linh khí sẽ theo ánh sáng mở , mờ ảo mặt nước, chỉ là cảnh đáng xem thôi mà linh khí trong đó cũng thấm ruột gan, cho nên du hồ cũng coi như là thanh tâm dưỡng thần."

Tiểu Tổ Thị cảm thấy lời giải thích cũng coi như hợp lý, bèn theo Trúc Ngữ cùng rời . một nửa, lòng hiếu kỳ nổi lên, xem thắng cảnh linh khí hồ mà tiểu cung nga , lập tức túm lấy Trúc Ngữ lẻn trở về.

Họ trốn một bụi hoa. Những đóa hoa trắng lá xanh rậm rạp ngăn trở hình của hai .

Trong hồ, thuyền hoa xuống nước, từ xa bơi tới, mái chèo phá vỡ mặt hồ yên tĩnh, quả nhiên ánh sáng bảy màu rạng rỡ tỏa . Mũi thuyền đặt một bàn , Liên Tống và một nữ t.ử đối diện . Nữ t.ử cúi đầu nấu , tư thái thanh nhã, hình mảnh khảnh quấn khăn kín mít như cực kỳ sợ lạnh.

Thuyền bơi đến gần bờ hồ nơi Tiểu Tổ Thị ẩn .

Đêm đó Tiểu Tổ Thị và Quyên Nhĩ vội vàng gặp mặt một , thực cũng thấy rõ dáng vẻ của nàng. Mấy ngày cách tấm bình phong chuyện với Quyên Nhĩ một lát, cũng thấy mặt nàng. Lúc , Tiểu Tổ Thị cuối cùng cũng cơ hội nghiêm túc nàng . Nàng cảm thấy Quyên Nhĩ bằng Trúc Ngữ, dáng vẻ chỉ thể coi là thanh tú, chẳng qua tư nghi của nàng xuất chúng, sự phong lưu thể hiện bên ngoài.

Khi Quyên Nhĩ rót cho Liên Tống, mở miệng gì đó, khi chuyện, biểu cảm mặt trở nên nổi bật, tăng thêm vài phần dịu dàng và kiều mỹ cho dung mạo thanh tú . Liên Tống uống một ngụm , mỉm , đó trả lời cái gì đó. Khóe môi Quyên Nhĩ khẽ cong lên, đôi mắt nàng chăm chú Liên Tống, gì nữa, nhưng cái chăm chú , giống như thôi.

Đương nhiên, cảm giác như thôi tiểu Tổ Thị nàng xem hiểu. Chẳng qua Trúc Ngữ thể hiểu , như bừng tỉnh che miệng nhẹ giọng : "Thì Vương tỷ thích là Tam điện hạ."

Tiểu Tổ Thị "Hả?" một tiếng.

Chiếc thuyền dần dần xa, hai cũng lén lút theo con đường cũ nữa lẻn trở về. Đến một góc khác của hoa viên, rời khỏi hồ Vũ Toàn, Tiểu Tổ Thị hỏi Trúc Ngữ: "Vừa ngươi Vương tỷ ngươi thích Liên Tam ca ca ?" Nàng tò mò: "Sao ngươi ?"

Trúc Ngữ kinh ngạc : "Biểu cảm của Vương tỷ rõ ràng như , ngươi ?"

Tiểu Tổ Thị quả thực , nàng trầm mặc một lát: "Cái ... Dựa biểu cảm là thể ?"

Trúc Ngữ trái ngó , mới tới gần tiểu Tổ Thị, thấp giọng: "Vương tỷ sống thủ đoạn, ở Tộc Thanh Điểu chúng cực kỳ uy thế, chúng đều sợ nàng." Nàng dừng một chút, hạ thấp giọng thêm vài phần, thần thần bí bí: " mặt Tam điện hạ, Vương tỷ giống như một nữ nhi yêu kiều như . Hơn nữa, khi Vương tỷ còn là công chúa, từng đồn nàng thích một , nhưng cho đến khi tỷ lên ngôi vương quân, vẫn thấy thể hiện với nam t.ử nào... cho nên cảm thấy...." Nàng hết lời, cho Tiểu Tổ Thị một ánh mắt "ngươi cũng hiểu đó".

Tiểu Tổ Thị vuốt cằm trầm ngâm: "Không gạt ngươi, một dạo cũng cảm thấy Vương tỷ ngươi thích Liên Tam ca ca ." Nàng nhớ : "Chẳng qua Thiên Bộ cho , Vương tỷ ngươi và Liên Tam ca ca quen cũ, giữa họ chỉ tình nghĩa ." Nàng nhún vai: " thích suy đoán của ngươi. Vương tỷ ngươi nếu như là tình với Liên Tam ca ca, thì cần chia bớt tình giữa với Liên Tam ca ca? Chung quy Vương tỷ ngươi tới cướp ca ca của , ."

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của Trúc Ngữ chợt khiếp sợ: "Cái gì, Vương tỷ thế mà quen cũ của Tam điện hạ ?" Lại cảm thấy tiểu Tổ Thị đơn thuần, khỏi lòng chỉ giáo nàng: "Mặt khác, ngươi vì cảm thấy Vương tỷ nếu nghĩa của Tam điện hạ, sẽ cướp ca ca với ngươi? Phải rằng, ca ca Đài Dã Quân của cũng thích , đối xử với cực , nhưng từ khi thê tử, đổi, cũng chỉ đối với thê t.ử thôi. Ta từng kháng nghị với , còn giáo huấn , bảo nên một tiểu cô độc ác, khơi mào mỗi bất hòa giữa tiểu cô và tẩu tẩu."

Vẻ mặt Trúc Ngữ buồn bã, đồng bệnh tương liên tiểu Tổ Thị, thương tiếc lẫn mà nhắc nhở nàng: "Cho nên nếu Tam điện hạ cùng Vương tỷ ở bên thì ngài nhất định sẽ đối xử với ngươi như nữa. Hơn nữa ngươi còn thể loạn với ngài, bởi vì ngài sẽ khuyên ngươi nên tiểu thúc t.ử ác độc."

Tiểu Tổ Thị ngây ngẩn cả , nàng bỗng dưng nhớ mấy ngày khi nàng và Quyên Nhĩ chuyện trong đình Vũ Toàn, Quyên Nhĩ hình như một câu, nàng cũng thể ở Nguyên Cực cung mãi... Vì , điều nghĩa là ... Quyên Nhĩ hy vọng nàng ở bên cạnh Liên Tống ?

Chẳng lẽ, đây là quan hệ thúc tẩu hòa thuận trong lời của Trúc Ngữ ?

Nếu Quyên Nhĩ quả thật viên mãn với Liên Tống thì khi Nguyên Cực Cung, thật sự sẽ đuổi nàng ?

Trúc Ngữ thấy thần sắc tiểu Tổ Thị nặng nề, một lúc lâu lâu cũng gì, cho rằng những lời của dọa nàng, trong lòng thấy áy náy, vỗ vỗ vai nàng, an ủi: "Ta , là giả thiết Tam điện hạ sẽ ở bên Vương tỷ , nhưng Tam điện hạ chắc chắn sẽ ở bên Vương tỷ , ngươi cần sợ hãi..."

Lý lẽ thì đúng là lý lẽ , nhưng một chu đáo như Tiểu Tổ Thị suy nghĩ một hồi, cực kỳ thành tâm cầu Trúc Ngữ chỉ dạy: "Nếu bọn họ quả thật ở bên , ngươi cảm thấy, nên cái gì bây giờ? Làm thế nào để hòa hoãn ... Ừm, mối quan hệ thúc tẩu giữa và vương tỷ ngươi?"

Quan hệ giữa Trúc Ngữ và tẩu tẩu nàng cũng loạn, cho nên nàng cũng ở vị trí của nàng thì thể đưa cho tiểu Tổ Thị đề nghị gì đáng tin cậy. Chẳng qua, là một Vương Cơ quanh năm ở thâm cung xem thoại bản, nàng cũng ưu thế của ... nàng là cao thủ lý luận về chuyện phong nguyệt, thầy hướng dẫn cho tiểu Tổ Thị vẫn thừa sức.

Trúc Ngữ suy nghĩ một hồi: "Theo kinh nghiệm của , một khi trở mặt với tẩu tẩu, nếu hòa hoãn, thì cơ bản khả năng." Nàng suy tư : "Cho nên đối với những chúng , quá coi trọng tình , thì vốn là chuyện nên, cũng lâu dài." Nàng dừng , mặt đỏ lên, với tiểu Tổ Thị: "May mà chúng cũng sẽ gả hoặc cưới một thích, tạo thành một gia đình cùng đó, và cũng sẽ đối xử với chúng ." Nói xong câu đó, mặt Trúc Ngữ đỏ bừng, giọng cũng tự chủ mà trở nên khẽ khàng, nhưng vẫn cố gắng đề nghị Tiểu Tổ Thị: "Không cần ỷ ca ca như , ngươi cũng thể tìm một tiểu nữ tiên ngươi thích, cuộc sống dài đằng đẵng , nàng sẽ luôn ở bên ngươi."

Tiểu Tổ Thị thì liên tục gật đầu, lúc thì "Ồ, như ", lúc thì "Oa, như ư". Nàng cảm thấy những gì Trúc Ngữ lý. Nhìn Trúc Ngữ là một tiểu Vương Cơ trí tuệ như thế. Tuy lời đến đây, nhưng nàng còn một vấn đề hiểu lắm: "Vậy... Làm thế nào để tìm một tiểu tiên nữ yêu thích? Ta cần tìm một tiên nữ ?" Nàng hỏi Trúc Ngữ.

Trúc Ngữ kiến thức rộng rãi, cũng cảm thấy một nam tiên nhất định thích một nữ tiên, cho nên tiểu Tổ Thị cũng nhất định tìm một nữ tiên. nàng là một công chúa thuần khiết lớn lên ở khuê phòng, vẻ như quá hiểu những chuyện cũng lắm. Nàng phân tích kỹ câu hỏi của Tiểu Tổ Thị, lương tâm ừ một tiếng: "Ừ, ngươi tìm một tiểu nữ tiên. Về phần thế nào để tìm một tiểu nữ tiên yêu thích, thì..." Nàng cố gắng giải thích vấn đề tình cảm phức tạp với Tiểu Tổ Thị: "Nếu như ngươi cảm thấy nữ tiên nào xinh , nàng mãi, thấy nàng cảm thấy vui vẻ, trò chuyện với nàng, thật nhiều chuyện với nàng, cảm thấy ở bên nàng cả đời cũng thấy chán, thì nữ tiên thể sẽ cùng ngươi trải qua cả cuộc đời."

Tiểu Tổ Thị cân nhắc lời của Trúc Ngữ một hồi, khẽ lộ biểu cảm giật : "Là như ?" Nàng bối rối Trúc Ngữ, cảm thấy nghi ngờ hỏi thăm: "Ta nghĩ rằng ngươi trông , trò chuyện với ngươi, cảm thấy chúng chơi với vui, cả đời thế cũng nhàm chán. Vậy tiểu nữ tiên tìm, chẳng là ngươi ?"

Trúc Ngữ gật đầu: "Ừ." Gật đầu xong mới phản ứng : "Ta.....Ta?" Trúc Ngữ mở to hai mắt, bịt mắt, mặt đột nhiên ửng đỏ, lắp bắp hỏi: "Vì, vì ?"

Tiểu Tổ Thị nên lời Trúc Ngữ một cái: "Ngươi cho như mà." Nàng im lặng một lát, vẻ mặt nghiêm trang, giống như đưa một quyết định quan trọng: "Kỳ thật như cũng , cũng ."

Lúc Trúc Ngữ, xuyên qua khuôn mặt xinh của nàng, Tiểu Tổ Thị thấy một gốc hoa Vỹ Đông xanh, khẽ run rẩy trong gió, đáng thương đáng yêu. Nàng nhịn , vươn tay sờ sờ lá cánh hoa của Trúc Ngữ: "Haiz, ngươi thật sự , là đóa hoa Vỹ Đông xinh nhất mà từng thấy, sống cả đời với ngươi cũng thiệt thòi."

Nói đến đây, nàng nhớ tới một chuyện: "À, quên mất, ngươi thích Thái t.ử lạnh như băng." Nàng nhíu mày, suy nghĩ một lát, đổi suy nghĩ thương nghị với Trúc Ngữ: "Bằng như , ngươi thể khoan gả cho , chờ một ngày ngươi thích Thái t.ử nữa, ngươi gả cho , đến lúc đó mang ngươi về quê , quê thú vị. Ngươi nghĩ thể ?"

Trúc Ngữ một mực che mặt, thể trả lời ngay. Cách đó xa, nàng trả lời câu hỏi .

"Không ." Giọng lạnh như băng, Tiểu Tổ Thị kiên nhẫn chờ Trúc Ngữ hồi phục và Trúc Ngữ đầu óc mơ hồ cũng cả kinh.

Tiểu Tổ Thị theo hướng tiếng phát , thấy vẻ mặt lạnh lùng một gốc cây hoa t.ử đằng của Liên Tống cách đó mấy trượng.

Nàng căn bản ý thức chuyện bắt gặp, thấy Liên Tống, hề hoảng hốt, vô tội mà tò mò "cạch" một tiếng: "Liên Tam ca ca? Sao ở đây?"

Liên Tống trả lời, cau mày nàng, lạnh như băng phun một câu: "Theo trở về." Cũng đợi nàng đồng ý, xoay về phía điện Phù Lan.

Tiểu Tổ Thị sửng sốt một lúc, trèo lên vai Trúc Ngữ đến gần bên tai nàng dặn dò: "Lời ngươi hãy suy nghĩ thật kỹ nhé." Sau đó nàng gọi một tiếng: "Liên Tam ca ca chờ !" Đi nhanh vài bước đuổi theo Liên Tống về phía Điện Phù Lan.

Giờ ngọ hai khắc, vốn nên là giờ dùng bữa thoải mái, nhưng khí trong Điện Phù Lan nữa trở nên nặng nề.

Thiên Bộ Tam điện hạ cho lui cảm thấy hồ đồ, liếc mắt một cái thấy Ân Lâm mái hiên xuất thần, suy nghĩ một hồi, cước bộ rẽ về phía Ân Lâm, mời vị tôn giả vẫn luôn âm thầm theo bảo vệ tiểu Tổ Thị giải trừ nghi vấn.

Ân Lâm quả thực thể giải trừ nghi vấn của Thiên Bộ. Lúc ở ngự viên, Ân Lâm mặc dù cách Trúc Ngữ một khá xa nhưng khi Tiểu Tổ Thị nhỏ với Trúc Ngữ hề dùng thuật im lặng, cho nên các nàng cái gì đều thấy.

Điều khiến Ân Lâm để ý nhất trong cuộc đối thoại đó là Trúc Ngữ Quyên Nhĩ thích Liên Tống.

Đây thực sự là đầu tiên về chuyện .

Khoảng ba vạn năm , khi Tổ Thị chấm dứt kiếp phàm nhân trở về chính vị, lập tức lâm ngủ say lâu, trí nhớ của Liên Tống cũng Đông Hoa đế quân đổi. Quên một đoạn ký ức khắc cốt ghi tâm của Liên Tống với Thành Ngọc, khi từ Bích Hải Thương Linh trở Cửu Trọng Thiên, trở về thiên tộc Tam hoàng t.ử "Chơi trò càng vô tình càng động lòng ở Bát Hoang". Những chuyện , Ân Lâm đều . cũng Liên Tống với những mỹ nhân chuyện gì, cho nên mặc dù Liên Tống trở về lãng tử, cũng bao giờ cảm thấy phản bội Tổ Thị. ngoài ý là...

Hơn hai ngàn năm Ân Lâm khỏi Trung Trạch dò xét tin tức Cửu Trọng Thiên, từng đến Quyên Nhĩ. Hắn Quyên Nhĩ đặc biệt, cũng từng tin đồn Liên Tống coi nàng là , chiều chuộng nàng. Hắn là một thẳng nam, lúc cũng cảm thấy điều gì ghê gớm. Hôm nay mới , thì Quyên Nhĩ tình cảm với Liên Tống.

Còn Liên Tống thì ? Hắn tình cảm với Quyên Nhĩ ? Hoặc là ... Đây là nguyên nhân đưa tiểu Tổ Thị đến đây, ngày đêm chờ đợi ở chỗ Quyên Nhĩ?

Vừa nghĩ đến đây, Ân Lâm chợt cảm thấy tức giận.

Ba vạn năm , từng chứng kiến đoạn tình cảm sâu nặng đến c.h.ế.t đổi của Thành Ngọc đối với Liên Tống , chứng kiến nàng vì đoạn tình , mà giãy dụa và đau khổ . Hắn từng nàng đến thương tâm, thấy nước mắt đẫm m.á.u của nàng, hiểu nàng đưa quyết định lột bỏ ký ức là bởi vì lúc đó nàng cho rằng nàng và Liên Tống tương lai, nàng nắm giữ là một tình yêu vô vọng và cơ hội. ai thể ngờ ông trời cho nàng thêm ba năm thời gian, cho nàng sớm thức tỉnh sớm?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-42.html.]

Sau khi gặp Liên Tống, nữ thần trở về tuổi ấu thời mặc dù quên hết, nhưng vẫn theo bản năng mà gần gũi với vị Tam hoàng t.ử Thiên tộc , vả hai cơ duyên xảo hợp còn lập Phệ Cốt chân ngôn. Điều cho Ân Lâm cảm thấy thổn thức, cũng khỏi mềm lòng.

Hắn là thần sứ tôn thờ phụng mệnh Tổ Thị nhất, đời bao giờ vi phạm thần lệnh của Tổ Thị, lúc cũng nghĩ mặc dù ba vạn năm Tổ Thị đưa quyết định vĩnh viễn quên Liên Tống, một lòng chờ đợi hiến tế, nhưng lẽ, giữa nàng và Liên Tống còn thể cơ hội? Hắn nên mở một con mắt nhắm một con mắt với thần lệnh của Tổ Thị, để cho hai họ tùy duyên ?

Trước đây vẫn luôn nghĩ như .

lúc , suy nghĩ của đổi.

Nếu quả thật Liên Tống và Quyên Nhĩ gì đó khi trải qua mối tình với Thành Ngọc, vị Tam điện hạ dễ dàng thích một khác như , tuyệt đối thể cho phép Tổ Thị giao tiếp sâu hơn với .

Bây giờ Tổ Thị vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, mặc dù hiểu thất tình, thần tính cũng ngây thơ, với tính tình ngây thơ như thế mà tiếp tục ở chung với Liên Tống thực sự thành vấn đề, nhưng nếu nàng quen thuộc và lưu luyến Liên Tống hơn nữa thì một khi nàng khôi phục chính , thói quen thể cho nàng yêu Liên Tống ?

Liên Tống cũng những khác thích... Đây là một t.h.ả.m kịch lớn ?

Ân Lâm càng nghĩ càng cảm thấy buồn bực, nhíu mày, Thiên Bộ tới gần nhiễu loạn suy nghĩ của . Thiên Bộ thấp giọng hỏi : "Ta thấy điện hạ hình như giận tôn thượng. Tôn giả xưa nay theo bên cạnh Tôn Thượng, xảy chuyện gì ?"

Ân Lâm trầm mặc một lát: "Cũng chuyện lớn gì." Hắn hời hợt trả lời.

Tôn thượng thích một đóa hoa, cưới nàng về, đây thì là chuyện lớn gì chứ? Dù năm đó vì lấy lòng Cốt Dung, nàng còn từng chủ động đeo mặt nạ thanh ngọc, thề cả đời để khác thấy gương mặt thật của , cũng là việc Tổ Thị lúc trưởng thành .

Ân Lâm cũng đặt nó trong lòng.

đột nhiên nghĩ đến, Sương Hòa lệnh đón Cốt Dung về Cô Dao, lúc về Cô Dao nếu để cho cho Cốt Dung sự tồn tại của Trúc Ngữ thì chắc sẽ ồn ào lắm đây? Cốt Dung tỉnh , tình địch đầu tiên cần giải quyết là Thủy Thần, mà một đóa hoa Vỹ Đông yếu đuối của Tộc Thanh Điểu ... Nghĩ , cũng thật khiến chờ mong.

Trong điện Phù Lan, bàn , Tam điện hạ yên tĩnh , lâu cũng gì. Tiểu Tổ Thị còn vô tri vô giác, một lòng cho rằng Liên Tống dẫn nàng trở về Điện Phù Lan, là bởi vì Quyên Nhĩ gì đáng ngại nữa , mới tranh thủ thời gian trở về dùng cơm với .

Tiểu Tổ Thị thoáng qua hộp thức ăn mở bàn, ho khan một tiếng: "Liên Tam ca ca, chúng cần dùng cơm ?"

"Tạm thời ." Liên Tống trả lời nàng: "Ta chuyện với ."

"À." Tiểu Tổ Thị thẳng lên.

Liên Tống thoáng qua Tiểu Tổ Thị, lập tức lên tiếng, chỉ nhíu mày, giống như đang suy nghĩ thế nào để mở lời.

Điều bất thường. Phải rằng Tam điện hạ nổi tiếng là khôn khéo, chuyện. Đối với Tam điện hạ việc bắt chuyện với chỉ chuyện , tồn tại việc thể . Chỉ cần nghĩ, bất kể khi nào và ở , đối mặt với ai, đều thể ứng phó tự nhiên, thành thạo. Hồi tưởng quá khứ, Tam điện hạ bao giờ gặp lúc biện hộ quên lời hoặc với khác, mà bắt đầu từ .

Tam điện hạ tiểu Tổ Thị. Nàng lời, mở to đôi mắt đen nhánh, chân thành , chờ mở miệng.

cân nhắc trái , cuối cùng cũng chỉ thể bất đắc dĩ một câu: "Muội thể cưới Trúc Ngữ, ngày mai rõ với nàng , xin nàng ."

Tiểu Tổ Thị lập tức thẳng, lông mày cũng nhíu : "Vì ?"

Là một khảo quan thường xuyên đề thi văn về Tổ Thị cho thí sinh lên Thiên Đình, dùng những đề thi để kéo điểm của họ xuống, Tam điện hạ nhiều về chuyện Tổ Thị thần. Hắn thực sự hiểu tình yêu của nàng dành cho những loài hoa mộc. Hơn nữa, Quang Thần nhiều điểm đặc biệt, ví dụ như tuổi trưởng thành của Quang Thần.

Các Thần tộc, bởi vì tộc khác , trưởng thành cũng sớm muộn, ví dụ như Long tộc, Phượng tộc và Cửu Vĩ Hồ tộc, hai tộc Long Phượng hai vạn tuổi trưởng thành, Cửu Vĩ Hồ tộc ba vạn tuổi trưởng thành. Đây tính là tuổi trưởng thành muộn . Trong Thần tộc một ít địa tiên tuổi thọ ngắn, chẳng qua chỉ mới trăm tuổi trưởng thành. Mà Quang Thần, xứng đáng là thần trưởng thành muộn nhất trong tất cả các thần tộc... bốn vạn tuổi mới trưởng thành.

Phù hợp với tiểu Tổ Thị một vạn tuổi mà linh trí của nàng lúc , Liên Tống và Quang Thần cùng tộc, cho nên từ đầu cũng rõ. Sau một tháng ở bên nàng, mới đến một kết luận: nàng gần như giống như một đứa trẻ mới chín mười tuổi.

Mới , lúc cùng Quyên Nhĩ du hồ, phát hiện tiểu Tổ Thị và Trúc Ngữ lén lút trốn bờ. Bởi vì tò mò hai bọn họ lén lút gì, mới xuống thuyền theo. Lại phát hiện Tiểu Tổ Thị đang khẽ vuốt ve hai má Trúc Ngữ, dịu dàng với Trúc Ngữ: "Ngươi thật sự , là đóa hoa Vỹ Đông nhất từng thấy, sống với ngươi cả đời cũng tính là thiệt thòi."

Một tiểu Quang Thần tâm trí chỉ giống như một đứa trẻ chín, mười tuổi, đang cầu một thiếu nữ. Nhìn thấy cảnh tượng , những lời , Tam điện hạ cũng thể phản ứng , cho rằng thấy ảo giác. Tiếp theo nàng đề nghị cái gì mà thể chờ Trúc Ngữ thích Dạ Hoa mới gả cho nàng, mới chút chân thực, gần như bật : Động tác đối với những cô nương dịu dàng như gió, thực sự là tình thánh trời sinh.

Lúc đó Tam điện hạ quả thật tức giận, nhưng lúc tỉnh táo ngẫm , đó chẳng qua chỉ là một đứa trẻ hiểu gì, rốt cuộc là tức giận nàng gì, nàng thì gì chứ?

Nàng còn ngây thơ hỏi tại nàng thể cưới Trúc Ngữ.

Tam điện hạ nghĩ thầm, bởi vì tương lai ngươi nhất định sẽ trở thành một nữ thần, ngươi cưới nàng như thế nào đây? đây là lý do để với nàng bây giờ.

Tam điện hạ im lặng một lát, đưa một lý do để trả lời Tiểu Tổ Thị: "Bởi vì bây giờ ngươi thậm chí còn là một nam tử, cho nên thể cưới Trúc Ngữ Vương Cơ."

Tiểu Tổ Thị lập tức : " khi trưởng thành nhất định sẽ lựa chọn trở thành một nam thần, đính ước với nàng ?"

Nàng hợp lý, chỉ đơn giản như thế nàng thuyết phục. Lấy giới tính chuyện hiển nhiên , Tam điện hạ xoa xoa giữa lông mày đổi suy nghĩ, nhẫn nại với nàng: "Ngươi cảm thấy Trúc Ngữ là loài hoa nhất ngươi từng gặp, ngươi thích nàng, cưới nàng, nhưng bây giờ ngươi còn nhỏ, về ngươi đến nơi đất trời rộng lớn hơn, thấy càng nhiều , vật khác." Tam điện hạ dừng , căn cứ tình hình của tiểu Tổ Thị thêm: "Còn các loài hoa khác. Vậy nếu ngươi gặp loài hoa hơn, cưới gốc hoa hơn đó nhưng ngươi phát hiện đính ước với Trúc Ngữ, khi đó ngươi bây giờ?"

Tiểu Tổ Thị lên tiếng: "Vậy cưới về thôi, đều cưới cả."

Tam điện hạ: "..."

Tiểu Tổ Thị căn bản cảm thấy câu trả lời của cặn bã, nàng vẫn tình: "Bởi vì Liên Tam ca ca cũng nhiều mỹ nhân bên cạnh mà. Huynh xem, cũng bởi vì sợ sẽ gặp mỹ nhân hơn mà nhận mỹ nhân đó Nguyên Cực Cung ?"

Tam điện hạ: "..."

Tam điện hạ bội phục lý lẽ của nàng, bật : "Ta thích những mỹ nhân , cho nên các nàng thế nào cũng cả, nhưng ngươi thích hoa của ngươi, nếu tương lai ngươi gặp loài hoa trong định mệnh của ngươi, nhưng nàng bởi vì ngươi từng nhiều hoa khác mà ở bên ngươi, đến lúc đó ngươi như thế nào, ngươi ?" Nói xong đoạn , Tam điện hạ hoảng hốt, chính bản cũng thấy khoa trương, cái gì mà hoa định mệnh chứ, là thứ gì .

Chẳng qua đoạn lý do khoa trương thật đúng thật là thể khuyên tiểu Tổ Thị, chỉ thấy nàng nặng nề nhíu mày, giống như đang suy tư, chẳng qua lông mày nhíu bao lâu, nàng ngẩng đầu Tam điện hạ một cái, cảm thấy chẳng mà nhún vai: "Điều đó còn sớm lắm, đến lúc đó nghĩ tiếp."

Tam điện hạ cho phép nàng trốn tránh: "Ngộ nhỡ ngày mai ngươi gặp thì ?"

Tiểu Tổ Thị căn bản tin: "Không thể như thế ? Liên Tam ca ca cũng hơn bảy vạn tuổi, cũng gặp trong định mệnh của ." Nhìn Liên Tống ngẩng đầu nàng, nàng dừng một chút, chân thành : "Không ý mạo phạm ." Nàng ho một tiếng: "Ta chủ yếu là , hơn bảy vạn tuổi cũng gặp trong định mệnh , bởi vì nàng để ý đến những mỹ nhân nhiều như mây bên cạnh mà đau khổ muộn phiền, thì ít nhất bốn năm vạn năm mới gặp vấn đề mà." Nàng tràn đầy tin tưởng Liên Tống: "Liên Tam ca ca thông minh như , đến lúc đó chắc hẳn sẽ nghĩ cách, cứ theo cách của , cần lo lắng." Nói xong nàng mỉm , cảm thấy thông minh, tự gật đầu.

"Ngay cả Tam ca ca cũng hơn bảy vạn tuổi, còn gặp trong định mệnh của , bởi vì nàng để ý đến những mỹ nhân nhiều như mây bên cạnh mà đau khổ muộn phiền..."

Lời lọt tai, trái tim Liên Tống khỏi giật nảy, đó thì chợt đau đớn. Hắn vô thức đưa tay ôm ngực, hòng đè nén nỗi đau , nhíu mày thật chặt.

Tiểu Tổ Thị thấy như thế, bất giác cảm thấy bất an: "Huynh, thế, Liên Tam ca ca? Huynh giận gì ?"

Đáy lòng Tam điện hạ thấy vô cùng hỗn loạn, giống như trong lòng một vùng biển, biển nhiều con sóng lớn, phá bờ mà lên, nhưng đến lúc thích hợp nên chỉ thể đè xuống lòng biển.

Loạn quá, ép đến bực bội, sự mất mát từ tràn , cũng rõ nỗi đau đến từ ... Những cảm giác đồng loạt dâng lên bao trùm lấy , khiến cho Tam điện hạ vô tình tiếp tục chuyện với tiểu Tổ Thị về đề tài .

Bởi vì trong lòng phiền não, mất kiên nhẫn đối với Tiểu Tổ Thị, hiếm khi nhíu mày với nàng một câu lạnh lùng: "Tùy ngươi, quản ngươi."

Liên Tống đột nhiên mất kiên nhẫn khiến Tiểu Tổ Thị sửng sốt. Trong một tháng qua, dù nàng nghịch ngợm đến , vẫn luôn bao dung với nàng.

Quả nhiên dịu dàng như Quyên Nhĩ nên thích ầm ĩ như nàng nữa. Vừa nghĩ đến thể là nguyên nhân , Tiểu Tổ Thị khỏi nổi giận, tay vốn đang nắm ống tay áo của Liên Tống chợt buông , nghiêm mặt trở ghế, hừ một tiếng: "Vốn cũng cần quản."

Nghĩ thấy tức giận, lên chạy rầm rầm đến cửa điện, hừ thêm một tiếng: "Vốn cũng cần quản!" Nói xong mặt quỷ, tức giận tủi , tức giận lớn hơn tủi chạy khỏi Điện Phù Lan.

Để một Tam điện hạ ngơ ngác ở trong điện.

---

Chị Bảy lời :

Tiểu Tổ Thị hôm nay: Như Hoa ~ Như Mộng ~ Là ai đa tình ~ Là ! Tiểu Quang Thần a a!

 

Loading...