Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên - Chương 41
Cập nhật lúc: 2025-11-16 08:48:19
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày đêm đó.
Chiều thứ tư, tiểu Tổ Thị thấy Thiên Bộ trở về điện Phù Lan.
Thiên Bộ chuyện với nàng một lát. Qua lời Thiên Bộ, tiểu Tổ Thị nữ t.ử tên là Quyên Nhĩ đêm đó đúng là nữ quân tộc Thanh Điểu đang bế quan mà Đài Dã Quân từng nhắc đến.
Theo cách của Thiên Bộ, tất cả đều giống như lời của Đài Dã Quân, nữ quân quả thực là đang bế quan, địa điểm bế quan là thủy các bên hồ Vũ Toàn. Đêm bọn họ gặp nàng đúng lúc nàng đang tích khí để vượt quan, nhưng vì mà xông quan thất bại, đến nỗi khí trạch trong cơ thể hỗn loạn, mạng sống chỉ còn mành chỉ treo chuông.
Thiên Bộ thở dài, may mà lúc nguy cấp gặp Tam điện hạ. Tam điện hạ mất ba ngày ba đêm lọc khí trạch trong cơ thể, kéo nàng từ ranh giới sinh t.ử trở về, nhưng nội thương của Quyên Nhĩ vẫn còn nặng, chẳng qua cũng quan trọng, Tam điện hạ triệu Không Sơn lão đến chữa trị cho nàng . Phỏng chừng Không Sơn lão kê phương t.h.u.ố.c , đợi nàng gì đáng ngại, thì Tam điện hạ sẽ trở về.
Thiên bộ giải thích thỏa đáng, kể ngọn nguồn rõ ràng, tiểu Tổ Thị cũng gì để hỏi. Thế nhưng Thiên Bộ xong, quan tâm tiểu Tổ Thị, hỏi nàng: "Không điện hạ và nô tỳ ở bên, ba ngày nay tôn thượng ở trong Liêu Đài cung ?"
Tiểu Tổ Thị cảm thấy mấy ngày nay nàng sống... Có vẻ như một câu cũng dễ tóm tắt.
Sau đêm đó, sáng hôm , khi nàng rời giường, cực kỳ lo lắng cho Liên Tống, nên mới bảo Ân Lâm thủy các hỏi thăm tin tức. Ân Lâm một hồi, trở về cho nàng Quyên Nhĩ thương nặng, Liên Tống vẫn luôn chữa thương cho nàng, bên ngoài Thủy Các thêm nhiều thủ vệ, thể hộ pháp, cũng cần lo lắng an nguy Liên Tống và Quyên Nhĩ.
Nghe Ân Lâm , nàng dần dần buông lỏng. nàng cũng nghĩ, Liên Tống vẫn còn ở trong Thủy Các cứu chữa Quyên Nhĩ, nên thể đến điện Phục Ba thăm Thái tử, nhưng tâm trạng Thái T.ử mấy ngày nay tâm tình nên cần quan tâm. Vì thế ba ngày tiếp đó, mỗi ngày nàng đều dành chút thời gian thăm Thái tử.
Hai ngày cũng , nàng còn trò chuyện với Thái tử, nhưng ngày thứ ba, cũng chính là hôm qua, khi nàng ngang qua tiểu hoa viên, hai cung nga nghị luận cái gì thái t.ử bệnh tình nặng thêm, hôm qua nửa đêm ngất , sáng nay mới tỉnh .
Nàng hoảng sợ, vội vàng chạy tới điện Phục Ba, thấy Thái t.ử khỏe mạnh, thấy cành hoa ngọc lan mềm mại tay nàng, còn chủ động khen một câu.
Nàng nghi hoặc lo lắng, kể lời nghị luận của tiểu cung nga cho Không Sơn lão , hỏi Không Sơn lão chuyện gì xảy . Vẻ mặt Không Sơn lão vi diệu, do dự một lúc lâu mới thực Thái T.ử cả, mấy ngày nay khôi phục cũng tồi, chỉ là lời nàng tự là , tuyệt đối thể với khác.
Nàng cảm thấy câu trả lời của Không Sơn lão kỳ quái, hỏi Ân Lâm, Ân Lâm cũng lão y giả đang giở trò gì, đoán chừng thể là Liên Tống bên dặn dò gì đó.
Nàng vốn định chờ Liên Tống trở về hỏi chuyện gì, nhưng mà bây giờ Thiên Bộ chủ động quan tâm nàng, nàng cảm thấy việc hỏi Thiên Bộ cũng giống thôi, nên kể từ đầu đến cuối cho Thiên Bộ .
Thiên Bộ xong, quả nhiên khẽ ừ một tiếng: "Thái t.ử điện hạ quả thực , về phần thái t.ử bệnh nặng... Là nô tỳ phụng lệnh Tam điện hạ, lựa thời gian thả tin tức, hành động là..." Thiên Bộ châm chước một chút: "Hành động là vì thăm dò thái độ của một . Về phần là ai, sự đồng ý của Tam điện hạ, nô tỳ thể cho tôn thượng ."
"À." Tiểu Tổ Thị tỏ vẻ thông cảm.
Chuyện của Thái t.ử mặc dù giải quyết xong, nhưng nàng còn một chuyện hỏi: "Ta thấy Quyên Nhĩ giống như với Liên Tam ca ca, bọn họ quen lâu , quen thế nào?"
Thiên Bộ sững sờ, cân nhắc lời một hồi: "Quyên Nhĩ là nhi nữ của bằng hữu cũ của Tam điện hạ, hơn vạn năm , từng tạm trú ở Nguyên Cực cung hơn bảy trăm năm, Tam điện hạ chiếu cố và che chở, nhưng về vì , nàng chủ động rời khỏi Nguyên Cực cung, đó trở về nữa."
Tiểu Tổ Thị giật : "Thì là như ." Lại hỏi: "Vậy lúc nàng rời , Liên Tam ca ca cũng nàng ?"
Thiên Bộ cân nhắc một hồi: "Nô tỳ cảm thấy điện hạ . Sau khi nàng rời điện hạ cũng tìm nàng, nhưng nàng trở về, điện hạ cũng miễn cưỡng, chỉ nếu nàng lựa chọn rời , từ nay về liên quan gì đến Nguyên Cực cung nữa."
Tiểu Tổ Thị một tiếng: "Nói như , khi đó Quyên Nhĩ rời khiến cho Liên Tam ca ca tức giận?" Nàng khoanh tay ngực, trầm ngâm: "Bởi vì nếu là từ về còn liên quan đến nữa thì nhất định là vì đó khiến cho vô cùng tức giận." Suy nghĩ một hồi, : "Tính tình Tam ca ca cũng thực , Quyên Nhĩ cho tức giận như , mà tối hôm đó nàng thông quan gặp nguy hiểm, vẫn chút do dự cứu nàng."
Lúc Quyên Nhĩ rời , điện hạ tức giận , Thiên Bộ cũng rõ nhưng điện hạ là bởi vì tính tình mới cứu Quyên Nhĩ... Thiên Bộ cảm thấy nàng vẫn cần giải thích rõ cho Tiểu Tổ Thị: "Lúc Quyên Nhĩ ở Nguyên Cực cung, điện hạ niệm tình bằng hữu cũ đối xử với Quyên Nhĩ cũng tồi, hẳn là cũng là nể mặt cố hữu mới tốn công phu cứu nàng. Điều đối với điện hạ mà , chẳng qua chỉ như một cái nhấc tay mà thôi."
Cũng Tiểu Tổ Thị hiểu , chỉ thấy nàng gật gật đầu, chống má cân nhắc một hồi, đột nhiên hỏi Thiên Bộ: "Ta Nguyên Cực cung thường nhiều mỹ nhân tới lui, những mỹ nhân đều thích Liên Tam ca ca, Quyên Nhĩ , nàng cũng là một trong những mỹ nhân ư? Nàng cũng thích Liên Tam ca ca ?"
Thiên Bộ khựng , đây là một câu hỏi .
Nhớ quá khứ, Quyên Nhĩ ở Nguyên Cực cung hơn bảy trăm năm, ít nhất bảy trăm năm, Thiên Bộ đều cảm thấy nàng thích Tam điện hạ. Bởi vì Quyên Nhĩ thật sự chừng mực. Mặc dù lúc đó trời từng đồn điện hạ thiên vị nàng hơn cả Trường Y tiên t.ử lúc , mỹ nhân lui tới Nguyên Cực cung cũng đều tránh mũi nhọn, nhưng bản Quyên Nhĩ bao giờ sủng ái, luôn duy trì cách với điện hạ. Đây đại khái cũng là nguyên nhân điện hạ vẫn đối xử với nàng tệ.
một ngày, Thiên Bộ vô tình phát hiện, Quyên Nhĩ trộm một chiếc khăn gấm của điện hạ. Nàng cực kỳ suy đoán Quyên Nhĩ trộm khăn gấm của điện hạ là xuất phát từ tư tình với điện hạ, nhưng trừ bỏ nguyên nhân , hình như cũng cách giải thích nào khác.
Thiên Bộ trầm mặc một hồi, cuối cùng nàng lắc đầu, cố gắng khách quan hết sức trả lời tiểu Tổ Thị: "Nô tỳ , xem , nhưng... Ta ." Lại hỏi tiểu Tổ Thị: "Tôn thượng vì hỏi chuyện ?"
Câu trả lời của nàng mơ hồ, cũng khác gì trả lời, nhưng Tiểu Tổ Thị cũng cảm thấy thất vọng, ung dung nhún vai: "Không gì, chỏ tò mò nên tùy tiện hỏi chút thôi."
Quyên Nhĩ thích Liên Tống , đây quả thực là một vấn đề .
Đó là một bí ẩn mà Thiên Bộ hiểu. Đối với Quyên Nhĩ mà , đây là một bí mật mà nàng dùng nhiều sức lực để che giấu.
Trong thời khắc khắc nghiệt nhất, Quyên Nhĩ chiếc giường dài của Thủy Các, nàng tỉnh, rõ ràng tiếng , Liên Tống đang thương nghị về phương t.h.u.ố.c với Không Sơn lão, nhưng nàng cách nào mở mắt .
Thực ngày Liên Tống tới cốc Triều Dương, nàng còn bế quan. Liêu Đài cung vì là một tòa cung thành, bằng là một khu vườn nổi tiếng với cảnh .
Tới điện Phục Ba mà Thái t.ử điện hạ dưỡng bệnh, qua một thác cảnh nhỏ, ngày đó nàng ẩn ở thác nước , chờ đợi cuộc trùng phùng cả vạn năm với Liên Tống.
Một sự trùng phùng đơn phương.
Đài Dã Quân dẫn chư thần dẫn đường phía , Tam điện hạ áo trắng quạt đen ở chính giữa, vẫn dáng vẻ cao cao tại thượng nhẹ nhàng như ngọc. Khi ngang qua hồ nước, nàng ướt đẫm nước mắt thác nước, thương cảm cùng cực, nghĩ, gặp , cuối cùng nàng cũng còn là một cô nương hèn mọn nữa.
Thực , lúc ban đầu... Liên Tống mang nàng từ Nam Hoang về Cửu Trọng Thiên, Quyên Nhĩ vẫn mẫn cảm với với phận cô nữ của như . Khi đó, nàng cũng thích Liên Tống.
Thiên quân Tam hoàng t.ử phong lưu nổi tiếng khắp thiên hạ, nàng như thế nào . Lúc mới Nguyên Cực cung, nàng khinh thường những thần nữ sóng dồn sóng theo đuổi Liên Tống , chỉ cảm thấy phận các nàng cao quý, tự cam chịu thấp hèn. Mấy vạn năm qua, nữ t.ử lui tới Nguyên Cực cung nhiều như mây, một nữ t.ử nào vị hoa hoa công t.ử thương xót, các nàng Thủy Thần quả thật sống như nước, vô tình cũng vô tâm, buồn là các nàng cứ giống như đàn vịt tranh xin Nguyên Cực cung, quả thật ngốc nghếch.
Lúc nàng ở Nguyên Cực cung, thấy Liên Tống đối xử với nàng khác biệt, ánh mắt các thần nữ nàng ghen hận. Nàng cảm thấy họ đáng thương nữa. Nàng từ nhỏ theo mẫu lưu lạc ở Nam Hoang, chịu quá nhiều khổ sở. Một sống hơn nửa thời gian đều chịu khổ, mặc dù tạm thời an , nhưng cũng sức mà suy nghĩ đến những chuyện yêu đương tình trường . Các thần nữ theo đuổi phong hoa tuyết nguyệt, đối với nàng mà , xa xỉ nhàm chán. lúc nàng khinh miệt cảm thấy đám thần nữ đáng thương buồn thì đồng thời, thỉnh thoảng nàng thấy hâm mộ các nàng thể chút tạp niệm thật lòng theo đuổi một .
Lúc đó nàng cũng ở lứa tuổi xuân thì, thể hâm mộ. mặc dù hâm mộ, nàng cũng hiểu , như thế là thông minh, con đường nàng tuyệt đối thể . Nàng nên thừa dịp Tam điện hạ còn nguyện ý che chở cho nàng, cố gắng nắm bắt sự kỳ ngộ , chăm chỉ tu học, hy vọng tương lai phong một vùng tiên sơn, tự lập ở bát hoang. Đó là con đường nàng nên .
lý trí là một chuyện, cảm xúc là một chuyện khác.
Mặc dù bây giờ, nàng cũng hiểu rõ bản thích Liên Tống như thế nào. Có lẽ là ở thời niên thiếu gì, sự yêu thích gieo xuống một hạt giống, đợi đến lúc nàng trưởng thành, hạt giống cuối cùng cũng phá đất mà , hiện một cái bóng mờ nhạt nhưng thể dời mắt khỏi .
Có thể nhớ chính là, những ngày đó, sự sắp xếp của Thiên Bộ, khi gặp mặt mấy vị thiếu niên thần quân, trong lòng nàng vẫn giống như một tảng đá đè xuống, buồn bực nặng nề, nàng cũng đó là vì . Thiên Bộ lựa chọn cho nàng đều là thiếu niên thần quân thiên tộc giỏi giang, thể thấy Tam điện hạ quả thực mở một con đường thẳng cho nàng. nghĩ đến việc rời khỏi Nguyên Cực cung, trong lòng nàng chợt thấy buồn bực đến mức gần như thở nổi.
Ngày đó, thứ hai nàng từ chối một vị thần quân, đó là vị thần quân thứ mười ba nàng từ chối, Thiên Cung từ đó ít lời đồn, nàng tuy thiên tộc công chúa, nhưng còn cao giá hơn cả một công chúa. Thiên Bộ cũng thở dài hỏi nàng gả nữa , nếu , nàng hãy bẩm tấu với điện hạ khoan hẵng chọn phu quân cho nàng, nếu mấy lời đồn ở thiên đình sẽ dứt, như thế cũng với nàng. Nàng gật đầu.
Chưa qua mấy ngày, Tam điện hạ trở về Nguyên Cực cung, triệu nàng đến chuyện, ngoại trừ theo thường lệ hỏi nàng sinh hoạt và bài học, còn phá lệ hỏi nàng việc , ngày đó đồng ý với mẫu nàng sẽ chọn cho nàng một phu quân , nếu hài lòng với các thần quân Thiên Bộ chọn, nàng thể tiêu chuẩn gì, sẽ giúp nàng chú ý.
Hắn những lời giống như bậc trưởng bối, nàng nhịn , chút buồn bực hỏi : "Điện hạ cứ gả ngoài, là Nguyên Cực cung giữ nữa ?"
Tam điện hạ nàng, giống như thấy kinh ngạc: "Vì ngươi nghĩ như ?"
Nàng cúi đầu, trầm mặc hồi lâu, : "Ta chỉ là, chỉ là tùy tiện chọn một , đó gả cho ." Nàng ngẩng đầu, về phía Liên Tống, lấy hết dũng khí : "Ta tìm thích, tuy rằng còn hiểu cái gì là thích. Khi còn bé, những thần nữ bởi vì thích điện hạ ngài mà cầu Nguyên Cực cung, vì đạt sự ưu ái của ngài mà cố gắng như , cảm thấy các nàng nhàm chán, nhưng hôm nay... Ta trưởng thành , thể hiểu suy nghĩ của các nàng, cũng ... Cũng trải nghiệm tình yêu như , thành hôn với một thể cho thích đến ."
"Suy nghĩ của ngươi sai." Tam điện hạ gõ gõ chuôi quạt: "Chỉ là." Hắn sửa lời nàng: "Những thần nữ ngươi , đại đa các nàng cũng là thích gì , chẳng qua là chinh phục mà thôi." Nói xong tự thấy thú vị mỉm : "Giống như là chinh phục một con ngựa tuyệt đối thuần phục, hoặc là một con tọa kỵ vĩnh viễn nhận chủ, các nàng hưởng thụ khoái cảm chinh phục, cũng là yêu thích gì." Hắn hạ thấp như con ngựa và tọa kỵ, thái độ cũng hờ hững bình thản như , cũng cảm thấy mạo phạm, còn cảm thấy buồn cong môi, phong độ mê . Hắn đổi tay cầm quạt, khuyên nàng: "Ngươi học hỏi từ họ thích như thế nào, e là sẽ sai đường."
Nàng bao giờ đối xử với những mỹ nhân theo đuổi như thế, khỏi giật : "Vậy, thích là như thế nào?"
Hắn mỉm như thể nàng hỏi một câu thú vị: "Sao ngươi nghĩ ?"
Nàng khỏi nghẹn lời: "...nhưng..."
Hắn gấp quạt: "Đôi khi ảo giác như ." Hắn im lặng một lúc, và đó xoa huyệt thái dương dậy: " thực tế là... ." Trước khi , với nàng: "Nếu một ngày nào đó ngươi rõ thích là gì, thích ai, gả cho , thể cho , chỉ cần phận của quá đáng, sẽ cố gắng hết sức chiều theo mong của ngươi."
Đợi Liên Tống rời , nàng mới phục hồi tinh thần. Tam điện hạ đây bao giờ thảo luận với nàng đề tài như , nàng ở Nguyên Cực cung bảy trăm năm, bao giờ đến gần nội tâm của Tam điện hạ như . Thật nàng thể hiểu câu thứ hai đếm ngược của là ý gì, hiểu cái gì gọi là "Có đôi khi ảo giác, cảm thấy nên , nhưng thực tế ". nàng cảm thấy lời và cách xoa huyệt thái dương giống như đang hồi ức cái gì đó, một Tam điện hạ cố gắng nắm bắt suy nghĩ như thế , dường như cô độc, cũng tịch mịch.
Nàng nghĩ đêm nay nàng thấy một Tam điện hạ mà bên ngoài tuyệt đối từng thấy, suy nghĩ sai lệch khiến nàng nhảy cẫng lên vì vui mừng, đồng thời, cũng khiến cho nàng đỏ mặt tim run. Tuy rằng lúc đó nàng cũng , vì nàng đỏ mặt tim run.
lâu đó nàng hiểu, bởi vì nàng thích Liên Tống.
Không lúc hiểu thích Tam điện hạ, Quyên Nhĩ còn kiêu ngạo vì sự tỉnh táo của đó, cảm thấy khác với những thần nữ , bây giờ, nàng cũng khác gì các nàng. Thích một , vốn là tâm sự thiếu nữ tuyệt vời như bài thơ, nhưng đồng hành với tâm sự thiếu nữ bí ẩn của nàng, là sự tự ti và chán ghét bản sâu sắc.
Nàng vô cùng rõ ràng, Tam điện hạ đối xử chu đáo với nàng như , chỉ là vì mối giao tình với mẫu nàng. Tam điện hạ chiếu cố một cô nương, Thiên Quân và cả thiên tộc đều gì. vì phận hèn mọn của nàng, cũng cắt đứt luôn phận "nữ t.ử ái mộ Tam điện hạ", ở trong Nguyên Cực cung .
Các thần nữ phận cao quý, khi chơi trò theo đuổi lãng t.ử bát hoang, còn sẽ hy vọng chinh phục , chân tâm của đó Nguyên Cực cung, trở thành nữ chủ nhân của một cung điện lớn như . nàng thì ? Đó là một tình yêu vô vọng, thể thấy tương lai, và cũng tuyệt đối tương lai.
Năm đó nàng rời khỏi Cửu Trọng Thiên, khi Tam điện hạ tìm nàng, hỏi nàng vì trở về tộc Thanh Điểu, chẳng lẽ quên mất di hận của mẫu nàng với phụ nàng ? Lúc đó nàng thế nào, nàng thể cho , nàng chỉ là một phận để một ngày nào đó thể kề vai sát cánh bên ?
Nàng là vô tình phụ là Úy Nghi Vương Quân của tộc Thanh Điểu. Úy Nghi lúc lừa gạt mẫu nàng, đó nàng. Nàng là sản phẩm của những lời dối, một đứa con ngoài giá thú, vì mẫu nàng oán hận phụ suốt đời. Nàng suy nghĩ gì ư? Nàng nghĩ, cho dù mẫu thất vọng, thì nàng cũng trở tộc Thanh Điểu, mặc dù chỉ là một nữ nhi ngoài giá thú của Vương Quân, nhưng vẫn cao quý hơn phận cô nữ nhiều, mà nàng nhất định cao hơn nữa, cao nhất, cao đến mức tư cách gả Nguyên Cực cung, trở thành nữ chủ nhân của tòa cung điện nàng sống suốt bảy trăm năm.
Nàng chọn một con đường thể trở , cực kỳ đau đớn và vô cùng khó chịu.
Lấy phận một đứa con riêng, thể kế thừa ngôi vị Vương Quân, thời gian vạn năm , nàng bước từng bước như thế nào? Những đau khổ mà nàng chịu đựng, nàng kháng cự nhớ .
Từ khi trở tộc Thanh Điểu, ánh mắt nàng luôn tập trung vị trí quân vương của tộc, giống như bước một hồi ác mộng. Sau đó là một cơn ác mộng khác. là ác mộng mà nàng chủ động lựa chọn.
Bây giờ, cơn ác mộng cuối cùng tỉnh thức.
Tất cả cảm giác đều trở về với thể, nàng cuối cùng cũng thể mở mắt . Nàng nghiêng đầu, thấy thanh niên mặc áo trắng cách đó xa, đang cầm phương t.h.u.ố.c chăm chú xem. Nàng khẽ phát tiếng, nam nhân đầu , thần tư cao lớn, tuấn như ngọc. Khóe mắt nàng phiếm hồng, khẽ lẩm bẩm: "Tam điện hạ..."
Liên Tống đầu với Không Sơn lão một câu, Không Sơn lão chắp tay lui . Liên Tống buông phương t.h.u.ố.c xuống, tới bên giường nàng.
Nàng cố nhổm dậy, Liên Tống đỡ lấy để cho nàng dựa lưng chiếc gối gấm.
Nàng mới tỉnh , sức còn suy yếu, cách nào thi lễ , nên chỉ nghiêng ở giường bái một cái: "Quyên Nhĩ tạ ơn cứu mạng của Tam điện hạ."
Lúc Liên Tống đỡ nàng, điều trong dự liệu của nàng. Nàng kiên trì ngẩng đầu, một lúc lâu , Liên Tống : "Ngẩng lên ." Nàng mới trở bình thường.
Nàng thở hổn hển, nữa mở miệng, giọng run rẩy, khóe mắt vẫn còn phiếm đỏ: "Những năm qua, hối tiếc." Thật nàng hề hối hận gì.
Liên Tống gì.
Nàng cân nhắc trong lòng một hồi, khổ: "Ước chừng Tam điện hạ cũng đoán , Trúc Ngữ vô tình cứu Thái t.ử điện hạ, là chủ phong tỏa tin tức , nhưng Tam điện hạ nhất định sẽ tra Thái t.ử đang ở cốc Triều Dương, Thiên Quân cũng sẽ để điện hạ đến cốc Triều Dương..." Nàng dừng một chút: "Năm nay là năm một vạn hai ngàn lẻ bốn mươi bảy rời khỏi Nguyên Cực cung, mặc dù phụ quân nhận trong tộc, nhưng mấy năm nay..." Nàng xong, nhưng biểu cảm ẩn nhẫn mặt hiện sự gập ghềnh cả vạn năm qua, nàng miễn cưỡng : "Ta thường nhớ lúc ở Nguyên Cực cung, gặp điện hạ một , nhưng điện hạ cũng gặp , cho nên mới..."
Liên Tống rũ mắt nàng: "Muốn gặp một , thế nào nữa?"
Nàng đưa tay lên ôm ngực, thần sắc ảm đạm: "Những ngày ở Nguyên Cực cung là thời gian vô ưu vô lo nhất trong cuộc đời , thực vẫn luôn hiểu , năm đó cố ý trở về tộc Thanh Điểu khiến điện hạ tức giận. Từ bỏ con đường thẳng mà điện hạ trải cho , phụ tấm lòng của điện hạ, vẫn nợ điện hạ một lời xin ." Mí mắt nàng khẽ run rẩy: "Tiếng xin cất sâu trong lòng vạn năm, cảm thấy thể gánh vác nữa cho nên mặc dù điện hạ gặp , cũng gặp điện hạ, đối mặt với điện hạ để lời xin ."
Liên Tống thản nhiên: "Hiện giờ ngươi Vương Quân của tộc Thanh Điểu, con đường trải cho ngươi so với ngôi vị vương quân, quả thực tính là gì, thể thấy lựa chọn năm đó của ngươi là đúng, cần xin . Hơn nữa, cũng gặp ngươi."
Nàng ngước mắt lên, nước mắt trong suốt, giống như vui mừng khó tin: "Điện hạ thật sự, gặp ?" Lại vội vàng lau nước mắt chực trào : "Vậy, điện hạ nếu ngại xin tạm ở tộc Thanh Điểu tộc vài ngày, ngày xưa luôn là điện hạ chiếu cố Quyên Nhĩ, bây giờ, Quyên Nhĩ cũng khoản đãi điện hạ, trả đại ân ngày xưa của ngài."
Liên Tống trả lời.
nàng thấy mặc dù trông lạnh nhạt, nhưng trái tim mềm mại. Năm đó đối xử với nàng , phần lớn đều là cảm thấy nàng đáng thương. Nàng còn nhỏ nhưng tính khí lớn, thích yếu thế hơn khác, nhưng mấy năm nay ở tộc Thanh Điểu, vì từng bước leo lên vị trí Vương Quân, nàng chuyện gì mà , chỉ là yếu thế một chút thôi, gì ghê gớm cơ chứ.
Nàng đang nhấc tay áo gạt nước mắt, hòng kiếm chút đồng tình từ Liên Tống, để đồng ý với yêu cầu của nàng. Liên Tống đột nhiên : "Có thể." Hắn : "Cốc Triều Dương phong cảnh , nay đều rảnh rỗi, thể ở đây một thời gian." "
Đêm nay trời đổ mưa, đất trời m.ô.n.g lung màn đêm tối đen như mực.
Đêm mưa cuối xuân vẫn còn vương chút lạnh.
Lúc Tam điện hạ che ô trở điện Phù Lan là nửa đêm. Thiên Bộ đang canh tiểu Tổ Thị, thấy tiếng bước chân của , lập tức thắp đèn nghênh đón. Tam điện hạ đưa chiếc ô khép cho Thiên Bộ, ý bảo cần nàng hầu hạ, bảo nàng và tiểu Tổ Thị ngủ .
---
Tiểu Tổ Thị ngủ say.
Tam điện hạ lau tóc bước khỏi tịnh thất, thấy phòng trong yên tĩnh chợt truyền hai tiếng hừ nhẹ, là giọng của tiểu Tổ Thị. Ngay đó là giọng căng thẳng của Thiên Bộ: "Tôn thượng, tỉnh ." Bàn tay lau tóc của Tam điện hạ dừng , vội vàng đến vén rèm thủy tinh lên, bước tới bên cạnh chiếc giường ngọc mà tiểu Tổ Thị đang ngủ.
Đầu giường đặt một con trai hé, bên trong khảm một viên minh châu, ánh sáng dịu dàng mềm mại bao trùm lấy bộ ngọc sàng, tiểu Tổ Thị trong chăn mây giống như đang gặp ác mộng, hai hàng lông mày bất an nhíu , trán đổ mồ hôi, miệng vô thức rên rỉ điều gì đó. Thiên Bộ đang nắm tay Tiểu Tổ Thị, gương mặt đầy hoảng sợ.
Chiết Nhan Thượng Thần đó nhiều cảnh cáo rằng thể để tâm trạng của Tiểu Tổ Thị d.a.o động quá lớn, nếu sẽ ảnh hưởng đến việc cân bằng thần hồn của nàng. Tam điện hạ rùng , xuống bên giường, đón lấy tiểu Tổ Thị từ trong tay Thiên Bộ: "A Ngọc, tỉnh ." Hắn gọi nàng mấy tiếng.
Tiểu Tổ Thị chậm rãi mở mắt trong tiếng kêu của , khi định thần thấy Liên Tống đang bên giường, bèn lập tức lên nhào trong n.g.ự.c , trong giọng chứa nỗi sợ hãi, lóc giống như đứa trẻ cáo trạng, chủ động kể trải qua chuyện gì: "Liên Tam ca ca, gặp ác mộng!"
Liên Tống một tay vỗ vỗ nhẹ lưng Tiểu Tổ Thị trấn an nàng, một tay đặt ở thái dương thăm dò thần hồn nàng. May , thần hồn của nàng gì bất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tam-sinh-tam-the-bo-sinh-lien/chuong-41.html.]
"Không , đây." Hắn nhẹ nhàng an ủi, cảm thấy nàng bình tĩnh , mới hỏi: "Mơ thấy cái gì mà sợ hãi đến thế?"
Nàng rời khỏi vòng tay nhưng một bàn tay vẫn giữ ống tay áo , cơ thể run rẩy nhẹ. Tam điện hạ cầm tay nàng, đợi nàng buông ống tay áo , thì ôm lấy hai tay nàng khép trong lòng bàn tay , an ủi nàng thêm nữa: "Không , đừng sợ." Lại với nàng: "Nếu mơ thấy gì thì thể ."
Tiểu Tổ Thị yên tĩnh một hồi, lắc đầu: "Ta ."
Gương mặt nàng vẫn còn vương chút sợ hãi, giọng khàn khàn: "Đó là một giấc mơ dự tri, . Bởi vì đây khi cũng từng mơ một giấc tiên tri như , đó nó xảy y như thế. Trong mơ giống như một ngoài cuộc, bước một cảnh lạ liên quan đến ."
Nàng nhớ : "Lúc , một tòa thạch cung, thạch cung là xinh , ở sâu trong thạch cung một cái giường ngọc lớn, ngọc sàng, hai đối diện . Là Liên tam ca ca và trưởng thành. Chúng đang chuyện. Ta cho rõ những gì chúng đang , bèn đến gần hơn." Nói đến đây, câu chuyện của nàng bắt đầu hỗn loạn, nhưng Tam điện hạ vẫn hiểu.
"Sau đó thì ?" Hắn khẽ hỏi nàng.
"Sau đó đến gần hơn." Tiểu Tổ Thị cũng khẽ giọng trả lời: "Đợi đến gần, thì thể chúng đang chuyện gì, trưởng thành với Liên Tam ca ca: "Nàng dừng một chút, sửa cách biểu đạt : "Không, hỏi , hỏi 'Chiếc cung vàng nhỏ tặng ngươi, ngươi thích ?"
Chiếc cung vàng nhỏ tặng ngươi, ngươi thích . Đêm đại hôn của Khánh Khương, trong điện An Thiện Na của Thiên Tuyệt Hành Cung, khi Liên Tống nhận Tổ Thị cải trang, Tổ Thị thần trưởng thành cũng với như thế.
Liên Tống còn nhớ rõ, khi Tổ Thị Thần lời nàng nghiêng đầu, mím môi , tư thế diễm lệ phong khoáng, thần thái tự nhiên. Bây giờ gương mặt của Tiểu Tổ Thị và Tổ Thị thần khi trưởng thành thực khác biệt quá lớn, chỉ non nớt một chút, hơn nữa lúc nàng là thể vô tính, khí chất yêu kiều của thiếu nữ qúa nổi bật, chỉ như một đứa bé. Tổ Thị thần trưởng thành, môi đỏ mày đen, sắc khuynh thành, khi nàng mỉm , gương mặt diễm lễ lộ vẻ khôn khéo, quyến rũ mê .
Thật sự kỳ lạ, chỉ mới gặp nàng một thôi, nhưng thể nhớ rõ gương mặt và từng chi tiết đêm đó ở cùng nàng đến .
Tiểu Tổ Thị động đậy cánh tay, cắt đứt hồi ức của Liên Tống. Hẳn là để ý đến sự thất thần của Liên Tống, đôi mắt trong suốt hiện một chút nghi hoặc, tiếp tục : "Ta cảm thấy kỳ quái, giỏi cung tên, nhưng nếu Liên Tam ca ca cũng thích dùng cung thì hẳn một chiếc cung sức mạnh lớn cho mới đúng. Một chiếc cung vàng nhỏ, đó là đồ chơi , vì tặng thứ đó?"
"Có thể, là bởi vì chúng quan hệ sâu xa gì đó, bởi vì nguyên nhân sâu xa , mới tặng một thanh cung vàng nhỏ chăng." Tam điện hạ trả lời nàng như .
Tiểu Tổ Thị hiểu, cảm thấy tò mò: "Nguyên nhân sâu xa? Nguyên nhân là gì?"
Nguyên nhân là gì? Liên Tống cũng rõ ràng lắm. Chỉ là nhớ đường tới Tộc Thanh Điểu Ân Lâm một câu. Lúc đó Ân Lâm ở bàn đối diện đ.á.n.h giá và Tổ Thị Thần, : "Ngươi và nàng duyên phận, nếu đây là thiên ý..." Tuy rằng Ân Lâm lập tức phản ứng , đó hàm hồ cho qua, nhưng Tam điện hạ thiên tộc nổi tiếng nhạy bén, cũng tin mấy lời hàm hồ cho qua của Ân Lâm, cũng cho rằng duyên phận mà Ân Lâm chỉ là mối ràng buộc giữa phận Thủy Thần và Quang Thần thôi.
Lúc Liên Tống vẻ mặt mù mờ của tiểu Tổ Thị, nhẹ nhàng xoa xoa tóc nàng: "Ta cũng , đợi lớn lên, lẽ sẽ , lúc đó cũng giải thích cho ." Đợi nàng trở bình thường, quả thực nàng giải thích nghi hoặc cho .
Tiểu Tổ Thị dường như cũng quá hiểu, thế nhưng nàng vẫn đồng ý: "Cũng ." Nàng cau mày, tiếp tục nhớ giấc mộng , thể là hồi tưởng phần nhớ nhất. Bởi vì nàng nắm chặt tay, mà cũng cảm giác : "Sau đó bắt đầu hộc máu." Giọng của nàng khẽ run rẩy, lông mi cũng run rẩy sợ hãi: "Không ngừng hộc máu, cơ thể cũng đau."
Kể đến đây, dường như nỗi sợ hãi trong mơ bao phủ lấy nàng, nàng đặt đầu lên vai Liên Tống, giống như chỉ cần dựa Liên Tống như thì nàng mới thể cảm thấy an . Lại thấy tủi , nàng thấp giọng lẩm bẩm: "Toàn đều là máu, đau, thật sự sợ hãi, đó thì thấy Liên Tam ca ca gọi tỉnh , mới tỉnh ."
Điều đối với Tổ Thị còn nhỏ mà , quả thực là giấc mộng dự tri đáng sợ, xứng đáng gọi là ác mộng.
Liên Tống mặc cho Tiểu Tổ Thị dựa vai , nhẹ nhàng vỗ lưng nàng: "Trong mơ còn ở bên cạnh , mặc dù tương lai thật sự sẽ phát sinh chuyện như , cũng sẽ cứu , sẽ để đau."
Giọng của vững vàng khiến nàng an tâm, nàng nghiêng đầu, giống như suy nghĩ một chút: "Trước khi tỉnh , hình như trong giấc mơ thấy Liên Tam ca ca cũng sợ hãi, lập tức tới bên cạnh ."
Hắnlại vuốt tóc nàng, ừ một tiếng, dùng giọng ý trấn an dỗ dành nàng: "Cho nên đừng sợ."
Nàng thì thầm: "Vâng."
Thấy nàng bình tĩnh , Liên Tống thoáng qua giờ giấc, dùng giọng điệu thương lượng hỏi nàng: "Chỉ mới đến giờ tí thôi, đừng nghĩ gì nữa, tiếp tục ngủ ?"
Nàng ngẩng đầu lên từ vai , hắnmột cái, đó gật đầu ngoan ngoãn.
Liên Tống bảo Tiểu Tổ Thị trong chăn mây nữa, giúp nàng kéo chăn. nàng vẫn do dự vươn tay túm lấy tay áo . Liên Tống thoáng qua tay áo túm lấy của , suy nghĩ một chút, hóa một chỗ đệm lên chân, dựa giường ngọc xuống, để mặc Tiểu Tổ Thị gối đầu lên ống tay áo của , tay của nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Tiểu Tổ Thị, dỗ nàng ngủ.
Tiểu Tổ Thị sự trấn an của nhắm hai mắt , hô hấp dần dần đều .
Thiên Bộ lui đến cuối giường lúc tiến lên, nhẹ giọng : "Điện hạ mấy ngày nay cũng mệt mỏi , ngài hãy nghỉ ngơi , để nô tỳ?"
Tam điện hạ khuôn mặt ngủ bình yên của Tiểu Tổ Thị, im lặng một hồi : "Không , lỡ đ.á.n.h thức nàng thì , cứ để ."
Đêm đen cực kỳ yên tĩnh.
Có tiếng gió mưa truyền trong nhà.
Liên Tống rũ mắt tiểu Tổ Thị, thực khi nàng kể giấc mơ , nàng mơ thấy một tòa thạch cung, một cái giường ngọc, giường ngọc hai đối diện , đoán nàng mơ thấy cái gì.
Nếu nàng là Tổ Thị thực sự là một đứa trẻ thực sự của hơn ba mươi vạn năm , đây đương nhiên chính là một giấc mộng dự đoán đơn thuần. nàng . Những gì nàng mơ thấy đều là những gì xảy , là những kỷ niệm của riêng nàng. Vì ... Ký ức của nàng báo hiệu sự hồi sinh ? nếu pháp lực của nàng từng chút thế linh lực chống tà lực trong cơ thể, chậm rãi khôi phục bình thường, thể của nàng vì biến hóa?
Tam điện hạ xoa xoa huyệt thái dương, xem việc một phong thư thỉnh giáo Chiết Nhan thượng thần .
Lại đợi một khắc đồng hồ trôi qua, thấy tiểu Tổ Thị ngủ say, Tam điện hạ lấy một cái bình ngọc từ trong tay áo, một tay mở nắp bình ngọc, đổ một viên đan d.ư.ợ.c màu trắng . Đan lơ lửng giữa trung, tay Tam điện hạ kết ấn, trong ấn tỏa một luồng ánh sáng màu lam, đan d.ư.ợ.c lam quang bao phủ, nhanh dung hợp thành một thể với ánh sáng , đó nhẹ nhàng bao phủ tiểu Tổ Thị đang ngủ.
Đan d.ư.ợ.c là Hộ thần , sáng nay các tiên thị của Nguyên Cực cung đưa tới, hai tiểu tiên thị đây là Chiết Nhan thượng thần sai đưa tới Nguyên Cực cung, vị tiên quân đưa đan d.ư.ợ.c cho bọn họ , đây là Chiết Nhan thượng thần dùng nhiều sức lực để luyện chế, thượng thần t.h.u.ố.c nhanh cho bệnh dùng.
Chiết Nhan thượng thần cực kỳ ngắn gọn hàm súc, nhưng Tam điện hạ hiểu, hẳn là Chiết Nhan Đế Quân sắp xuất quan cho nên mới luyện đan cho tiểu Tổ Thị, hy vọng thể định thần hồn của nàng.
Tối nay, viên đan d.ư.ợ.c khéo phát huy tác dụng.
Thực , dù cho tiểu Tổ Thị dấu hiệu tỉnh , giục Đế Quân sớm ngày xuất quan, dùng sức mạnh của đối kháng tà lực trong cơ thể tiểu Tổ Thị, giúp nàng sớm ngày đổi linh lực khôi phục và thể chính, điều cũng gì sai.
Tam điện hạ nghĩ ngày mai cần triệu tiên thị trong hai mươi bốn văn võ tới, nhất là để cho ở Thái Thần cung. Như thế, trong Ngưỡng thư các đế quân bế quan nhưng động tĩnh, liền thể thấy khâu cắm kim thúc giục...
Ngoài điện mưa lạnh rơi tí tách, trong phòng ấm áp. Tam điện hạ suy nghĩ như , cảm thấy buồn ngủ, nâng tay nhẹ nhàng xoa xoa huyệt thái dương.
Ngày hôm khi Tiểu Tổ Thị tỉnh , Liên Tống còn ở đó, nhưng nàng nhớ rõ chuyện đêm qua, xuất thần, Trúc Ngữ tới tìm, bèn tắm rửa sạch sẽ gặp nàng.
Từ khi Thái t.ử tỉnh , Trúc Ngữ đó vốn vẫn luôn hầu hạ giường thái t.ử điện hạ, nay chỉ thể điện Phục Ba thăm Thái t.ử một hai , nhưng Thái t.ử lãnh đạm, hai ở chung cũng gì để , để tránh hổ, nàng thỉnh thoảng đến mời tiểu Tổ Thị cùng thăm Thái t.ử với . Tuy rằng mặc dù tiểu Tổ Thị nhưng Thái t.ử vẫn lãnh đạm như , nhưng thấy Thái t.ử cũng thiết gì với Tiểu Tổ Thị nên tâm lý của Trúc Ngữ cũng thấy cân bằng.
Sáu bảy ngày tiếp đó, tiểu Tổ Thị từng gặp Liên Tống, Thiên Bộ , là bởi vì thương thế của Quyên Nhĩ chuyển biến mấy , Không Sơn lão mặc dù thể dùng t.h.u.ố.c cho nàng, nhưng khí trạch trong cơ thể Quyên Nhĩ còn cần tiên pháp trác tuyệt độ cho nàng, Tam điện hạ mới tạm thời ở trong thủy các .
Thiên Bộ : "Điện hạ tuy ở điện Phù Lan, nhưng cố ý dặn dò nô tỳ nên thường xuyên hầu hạ bên cạnh tôn thượng, lệnh cho nô tỳ, nếu tôn thượng chuyện gì thì lập tức bẩm báo cho ." Là tiên thị duy nhất trong Nguyên Cực cung ngoại trừ Tam điện hạ phận của tôn tượng, Thiên Bộ chu đáo, sợ tiểu Tổ Thị hiểu lầm Liên Tống đối xử với nàng, cân nhắc thêm một câu: "Quyên Nhĩ năm đó khi ở Nguyên Cực cung, điện hạ vẫn coi nàng như , hiện giờ vạn năm trôi qua, mặc dù tình cảm năm đó còn như xưa nhưng cuối cùng vẫn tồn tại một ít tình , cho nên mấy ngày nay điện hạ mới chăm sóc cho nàng, kính xin tôn thượng thông cảm."
Tiểu Tổ Thị thực để ý mấy ngày gặp Liên Tống, giữa việc chơi với nàng và cứu thì chuyện cứu đương nhiên quan trọng hơn, lúc , Thiên Bộ Liên Tống đối xử với Quyên Nhĩ như , khỏi mở lớn hai mắt: "Cái gì?" Chiếc muỗng khuấy cháo của nàng ngừng , ngạc nhiên : " Liên Tam ca ca từng , ai gọi là ca ca."
Thiên Bộ giải thích: "Thân phận của Quyên Nhĩ đủ để gọi Tam điện hạ là ca ca. Ý của nô tỳ là, mặc dù xưng hô như thế, nhưng năm đó khi Quyên Nhĩ ở trong cung, điện hạ đối xử với nàng quả thực cũng giống như ..." Ví dụ như Tam điện hạ lễ trưởng thành cho Quyên Nhĩ , chọn phu quân cho Quyên Nhĩ, nếu trong nhà phụ mẫu thì những chuyện bình thường đều do trưởng thế.
Nghe Thiên Bộ , Tiểu Tổ Thị lâm suy tư: "Giống như tình nghĩa ." Nàng tò mò hỏi Thiên Bộ: "Vậy... Liên tam ca ca cùng Quyên Nhĩ núi thám hiểm, xuống hồ chèo thuyền ? Họ cũng sống cùng ? Cùng ăn cơm cùng chơi đùa ?"
Thiên Bộ sửng sốt, cảm thấy tiểu Tổ Thị kỳ quái, nhưng kỳ quái ở thì nàng nhất thời cũng thể rõ, suy nghĩ một hồi, trả lời thành thật: "Quyên Nhĩ thích ngoài, Tam điện hạ nếu rời cung, cũng bao giờ mang theo nàng, chỉ là lúc điện hạ ở trong cung, sẽ cùng nàng chơi cờ gì đó. , Quyên Nhĩ lúc đó học nhiều, cho nên điện hạ thỉnh thoảng còn kiểm tra việc học tập của nàng."
Tiểu Tổ Thị đăm chiêu. Còn kiểm tra việc học tập, quả thực thể xem như tình thâm, bởi vì Sắt Già kiểm tra chuyện học tập của Tạ Minh. Nàng khỏi cảm thấy tâm sự nặng nề.
Mọi tình cảm đều bắt đầu từ tình , từ tình mới sinh tình cảm ái mộ... tình cảm đối với phụ mẫu. bởi vì tiểu Tổ Thị sinh từ trong ánh sáng, phụ mẫu, bộ hiểu của nàng đối với tình , đều là từ Sắt Già và Tạ Minh, cho nên nàng vẫn cho rằng, tình , mới là gốc rễ của của tình .
Sự quan tâm đặc biệt của Sắt Già với Tạ Minh, cho nàng thấy loại tình cảm . Nàng yêu thích và hâm mộ sự quan tâm đặc biệt như , cho nên khi Liên Tống ca ca nàng, xác nhận khác gọi là ca ca, nàng thoải mái mà đồng ý với .
nàng thể ngờ , nàng chỉ mới nhận vị ca ca hơn một tháng, xuất hiện một khác ?
Mấy ngày , nàng tò mò hỏi Thiên Bộ Quyên Nhĩ thích Liên Tống . Nếu Quyên Nhĩ là một trong những mỹ nhân ái mộ Liên Tống, nàng vẫn cảm thấy , nhưng Quyên Nhĩ là của Liên Tống. Nàng lập tức cảm thấy căng thẳng, đồng thời nàng cuối cùng cũng hiểu, vì năm đó Tạ Minh tuyệt đối cho phép gọi Sắt Già là ca ca. Đó là ham chiếm hữu ngây thơ nhưng ích kỷ của một đứa trẻ, chia bớt tình cảm đặt biệt và duy nhất.
, ham chiếm hữu. Từ nàng chỉ nhóm hoa mộc nhắc tới, lúc đó nàng còn hiểu lắm, bây giờ cảm xúc chân thật. Thì đây chính là d.ụ.c vọng chiếm hữu ? Thứ chiếm hữu khiến cho phiền muộn đến , xem cũng là thứ lành gì.
Nàng chợt buồn bã nghĩ, haiz, tiểu Quang Thần chung quy vẫn là phó thác sai. nghĩ , Liên Tống cũng lừa gạt nàng, Quyên Nhĩ mặc dù tình với , nhưng quả thực từng gọi là ca ca. Hơn nữa, Quyên Nhĩ cũng vô tội. Vạn năm nàng quen Liên Tống, quen Liên Tống sớm hơn nhiều. Nếu Quyên Nhĩ cũng giống như nàng và Tạ Minh d.ụ.c vọng chiếm hữu lớn thì Quyên Nhĩ sẽ ghét nàng đến mức nào đây? Trong chuyện , tư cách cảm thấy phiền não và mâu thuẫn, hẳn là Quyên Nhĩ mới đúng.
Nhớ tới chi tiết , tiểu Tổ Thị khỏi thở dài. Quên chuyện đến nước , nàng cách nào giống như Tạ Minh một ca ca độc nhất vô nhị của , nếu như còn thật nhiều sự quan tâm, về ... Lại nhận thêm mấy ca ca nữa, như thế cũng là thể?
Thiên Bộ tiểu Tổ Thị mặt mày ủ rũ càng lúc càng sâu, lúc buồn bã thất thần, lúc như bừng tỉnh đại ngộ, xảy chuyện gì, khỏi hỏi nàng . Tiểu Tổ Thị nghĩ thông suốt, cầm lấy thìa, múc cháo khoát tay, trầm : "Không , Liên tam ca ca, để cho chăm sóc cho Quyên Nhĩ nữ quân , thể giải sầu với Trúc Ngữ, ."
Kết quả, Tiểu Tổ Thị sáng hôm đó mới tán gẫu với Thiên Bộ, đến chiều bồi hồi bên cạnh hồ Vũ Toàn chờ Trúc Ngữ tình cờ gặp Quyên Nhĩ. Có lẽ tình cờ gặp gỡ cũng thích hợp lắm. Là Quyên Nhĩ ở trong một tòa đình nhỏ bên cạnh hồ, thấy tiểu Tổ Thị ở hồ Phù Liễu Quan, lập tức lệnh cho cung nga bên cạnh tới mời nàng trong đình chuyện.
Tiểu Tổ Thị thực thấy Quyên Nhĩ, bởi vì Quyên Nhĩ gió, cho nên trong tiểu đình vây kín với trận Kim Ti Ngọc, bên trong còn thêm mấy chiếc bình phong, nàng và Quyên Nhĩ cách một tấm bình phong chuyện. Nàng mơ hồ thể phân biệt hình Quyên Nhĩ, nàng dường như đang nửa một cái giường thấp, một tay vịn cái gối cao, tay cầm một quyển sách.
Tộc Thanh Điểu cũng quá quan tâm phân biệt nam nữ, huống chi Quyên Nhĩ là nữ quân. Cách một tấm bình phong triệu đến chuyện, chỉ là thể hiện phận tôn ti... ngay từ đầu, cho triệu kiến ý thức phận khác giữa và nữ quân.
nàng sinh là đầu Cô Dao, tiểu Quang Thần tất cả sinh linh Cô Dao tôn sùng, bình sinh cũng từng cảm thấy việc đó gì lớn lao, cho nên cũng rõ việc cách một tấm bình phong chuyện với khác còn ý nghĩa như , chỉ cho rằng Quyên Nhĩ sợ truyền nhiễm bệnh khí cho .
Nàng cảm thấy Quyên Nhĩ hiểu chuyện, tính cách cũng tệ, hơn nữa, quên mất thế mà Thiên Bộ bịa với Đài Dã Quân cho ... là biểu họ hàng xa từ nhỏ mất phụ mẫu của Tam điện hạ.
Bên cạnh Thiên tộc một thế gia nghèo túng, mặc dù Nguyên Cực cung, Tam điện hạ che chở, gặp một nữ quân thuộc Thanh Khâu, cũng dập đầu vấn an. đời Tiểu Tổ Thị bái lạy ai bao giờ? Không bắt bái lạy nàng là hòa khí lắm .
Bên bức bình phong, Quyên Nhĩ tâm ý chờ tiểu Tổ Thị đến bái nàng, bình phong bên , tiểu Tổ Thị tự tìm một chiếc ghế ngọc xuống, tự nhiên hào phóng hỏi Quyên Nhĩ: "Nữ quân bệnh lành, ở trong đình , sợ gió ?"
Các cung nga bốn mắt . Không đề cập đến cung nhân, Quyên Nhĩ gần vạn năm qua quen với các cục diện lớn nhỏ cũng ngây ngẩn cả . Quyên Nhĩ trong lòng tức giận, cảm thấy tiểu Tổ Thị lễ nghĩa, cho rằng nàng lễ nghĩa như thế là ỷ sự chiều chuộng của Liên Tống, vì chiều mà kiêu ngạo. Chẳng qua, Quyên Nhĩ là một vương quân trải qua bao bấp bênh, cho nên cũng nóng nảy, hiểu nhất là ẩn nhẫn, bởi đè sự vui trong lòng xuống, chỉ thản nhiên : "Đa tiểu công t.ử quan tâm, ."
Phản ứng và thái độ của Tiểu Tổ Thị khi đối mặt với nàng mặc dù khiến Quyên Nhĩ hài lòng lắm, nhưng cũng nhiễu loạn đến tiết tấu của nàng.
Giọng của Quyên Nhĩ tính là hòa khí, nhưng cũng lãnh đạm, hỏi vài câu tiểu Tổ Thị ở trong cung quen , cơm nước miệng , tiếp theo, giống như lơ đãng : "Tam điện hạ quả thực ân cần với tiểu công tử, ngự phòng , Thiên Bộ tiên t.ử còn đặc biệt đưa cho họ một tờ đơn, phía liệt kê các món kỵ khẩu của tiểu công tử, là theo thư tay của Tam điện hạ, dặn họ ba bữa mỗi ngày của tiểu công t.ử đều tuân theo mấy thứ đó."
Tiểu Tổ Thị là từng trải, lão phụ đàn thụ cũng chiều theo thói quen ăn uống của nàng, cho nên nàng cảm thấy Liên Tống như thế gì hiếm lạ, nàng tựa lưng ghế, bình tĩnh gật gật đầu: "Ừ, Liên Tam ca ca đối xử với cũng ."
Bình phong bên yên tĩnh một hồi, Quyên Nhĩ ôn hòa : "Tam điện hạ từ đến nay thương hại mấy kẻ nhỏ yếu, tiểu công t.ử cảnh ngộ khó khăn, chẳng trách Tam điện hạ thương như thế, đừng Tam điện hạ, cho dù là , hôm nay gặp tiểu công t.ử đây cũng cảm thấy thương xót."
Đây dường như là một lời , nhưng Tiểu Tổ Thị lời , vì cảm thấy tự nhiên. Nàng cảnh bấp bênh, đáng thương xót? Lời là vì ?
Nàng mờ mịt một hồi, đó một ký ức thoáng qua, đột nhiên nhớ Thiên Bộ lúc lừa gạt Đài Dã Quân như thế nào... Thiên Bộ cho nàng một thế vô cùng thê thảm. Chẳng trách.
"À.." Tiểu Tổ Thị vội hồi tưởng cuộc đối thoại với Quyên Nhĩ, l.i.ế.m liếm môi: "Ta, thuở nhỏ phụ mẫu, Liên Tam ca ca che chở, thương tiếc . Ta quả thực vô cùng cảm kích."
Thái độ còn ung dung của nàng cuối cùng cũng thuận lòng Quyên Nhĩ.
Quyên Nhĩ năm đó cũng trải qua như thế, tự một nữ nhi nghèo túng trong gia đạo thì để ý cái gì nhất. Họ quan tâm nhiều nhất là sự cảm thông của khác.
Nàng cũng cảm thấy Tiểu Tổ Thị là một đứa trẻ, là một tiểu công t.ử nên uy hiếp. Chưa tới cái khác, tiểu Tổ Thị thật sự quá . Mà bản nàng lúc gieo mầm ái mộ với Liên Tống cũng đang ở trong độ tuổi vị thành niên hiểu chuyện.
Một vạn năm , nàng lúc nào cũng chú ý đến Liên Tống, cũng rõ như lòng bàn tay đối với những mỹ nhân vội vã khách ở Nguyên Cực cung, theo nàng thấy, những mỹ nhân đáng nhắc tới. tiểu công t.ử gần đây mới xuất hiện, Liên Tống đặc biệt để tâm, nên nàng thể thấy kiêng kỵ.
Suy nghĩ đến đây, Quyên Nhĩ hỏi: "Tiểu công t.ử tính toán gì khi trưởng thành ?"
Khi trưởng thành? Sau khi trưởng thành đầu tiên nàng lựa chọn trở thành một nam thần, đó theo thiên đạo, bảo vệ thế gian . điều cũng khó với Quyên Nhĩ, Tiểu Tổ Thị trầm mặc một hồi, "À..." một tiếng.
Quyên Nhĩ chỉ cho rằng nàng bao giờ nghĩ tới chuyện khi trưởng thành, mỉm , vẻ kinh ngạc: "Tiểu công t.ử bao lâu nữa sẽ trưởng thành, thực sự cân nhắc đến việc ?" Nhìn tiểu Tổ Thị trả lời, dừng một chút, cực kỳ dịu dàng dụ dỗ: "Tiểu công t.ử quả thực nên cân nhắc . Bây giờ tuy ngươi còn nhỏ, điện hạ cũng thương trẻ con, nhưng thần tiên một khi trưởng thành, thì sẽ tự lập một phương. Tiểu công t.ử cũng thể cả đời ở Nguyên Cực cung , nếu còn tính toán, thì e là đến lúc đó trở tay kịp." Nàng đến đây, : "Chỉ là tán gẫu vài câu với tiểu công t.ử thôi, tiểu công t.ử đừng quá để trong lòng."
Những lời của Quyên Nhĩ trình độ, nếu tiểu Tổ Thị quả thật là một thế gia nghèo túng ở Nguyên Cực cung, thì e là sẽ khúc mắc , lẽ còn đợi đến khi trưởng thành nàng rời khỏi Nguyên Cực cung . dù cũng .
Tiểu Quang Thần tự tin, cảm thấy Liên Tống tư cách gần gũi chăm sóc là phước ba đời của . Nghe thấy lời của Quyên Nhĩ, nàng cũng quá để ý, chỉ thuận miệng cho lệ: "Ừ, nữ quân yên tâm, sẽ để ở trong lòng."
Quyên Nhĩ nghiêm túc Tiểu Tổ Thị hai , tự cảm thấy câu trả lời của nàng, là trong sự tự ti cố gắng giữ lấy chút kiêu ngạo, chẳng qua là gượng gạo mà thôi. Nàng hài lòng, nghĩ hai đến đây cũng đủ , bèn lấy cớ tinh thần , lệnh Cung Nga đưa Tiểu Tổ Thị trở về.
Tiểu Tổ Thị hồ đồ rời khỏi tiểu đình, cũng quá coi trọng chuyện tình cờ gặp Quyên Nhĩ, thứ duy nhất cho nàng ấn tượng sâu sắc chính là, trong tiểu đình một loại trái cây tên, chua ngọt chua ngọt, hương vị cũng khá ngon.
---
Chị Bảy lời .
Tiểu Quang Thần hôm nay: Tui quan tâm bao nhiêu bạn gái, bởi vì cũng nhiều bạn gái. nhiều em gái thì nhé... hừ
Mê Cốc:
Tiểu Quang Thần: Tự tin!
Quyên Nhĩ: Hài lòng rời .